125.
Đời sống Sa-môn vô tru, như nai trong rừng, sao lại xây chùa,
tạo thất liêu?
- Đại
đức vừa nói là các bậc xuất gia sống đời vô trú, không
nên có chỗ ở nhất định, không nên lưu luyến chỗ ở,
nên sống nơi thanh vắng, v.v... Đấy cũng là điều Đức Phật
thường khuyên răn, giáo giới đến các bậc xuất gia, phải
vậy chăng?
- Thưa
vâng!
- Thế
tại sao, ở chỗ khác, Đức Tôn Sư lại thuyết: "Các hàng
thí chủ nên tạo chùa, thất liêu để cho Chư Tăng có chỗ
ngụ cư an vui, dễ dàng, vì họ là những bậc đa văn, những
bậc nâng đỡ Tam Tạng, những bậc làm cho giáo pháp được
hưng thịnh, trường tồn..."?
Đức
Đạo Sư đã thuyết lưỡng nghĩa, hai lời, nếu chỗ trên
đúng thì chỗ dưới sai hoặc trái lại! Vậy biết đâu là
lời giáo giới đúng đắn, chân chính của Đức Đạo Sư?
- Đức
Thế Tôn chẳng bao giờ thuyết hai lời, lưỡng nghĩa, mâu
thuẫn nhau đâu, tâu đại vương! Trong giáo hội của Đức
Tôn Sư, Ngài cho phép Chư Tăng tùy duyên, tùy sở thích mà
chọn chỗ ngụ cư cho mình; không nhất thiết là rừng, nghĩa
địa, chùa hay thất liêu. Ngài chưa hề cấm Chư Tăng sống
ở chùa, thất liêu hoặc khuyến khích nên sống ở rừng hay
nghĩa địa. Vấn đề quan trọng là sống sao để khỏi dính
mắc, lưu luyến chỗ ở của mình; phải thường xuyên thay
đổi từ chỗ này sang chỗ khác. Chính đời sống không dính
mắc, không lưu luyến mới là phải lẽ cho Sa-môn, nghiêm trang
cho Sa-môn, thích hợp với Sa-môn, là cảnh giới của Sa-môn,
nên dành cho Sa-môn, là nơi mong mỏi của Sa-môn.
Tâu
đại vương! Ví như loài hươu nai sống ở trong rừng, chúng
tự do, thảnh thơi đi từ chỗ này sang chỗ khác, không nhất
định ở một nơi nào cả, hoàn toàn theo ý muốn, sở thích
của mình, chư tỳ kheo cũng nên sống đời vô trú như hươu
nai vậy.
Tâu
đại vương! Còn vấn đề xây dựng chỗ ở, tạo chùa chiền,
am thất cho Chư Tăng mà Đức Phật thường tán thán là vì
lợi ích cho giáo pháp, lợi ích cho hàng cư sĩ tại gia. Công
đức, phước báu xây dựng cảnh già lam cho Chư Tăng có chỗ
ngụ cư dễ dàng để tu học thật là vô biên vô lượng,
là nhân sanh cảnh trời, cảnh người phú túc và sang cả.
Ngoài ra, đó còn là nhân để thoát khỏi sanh, già, bệnh,
chết, chứng quả Niết bàn Vô sanh.
Lại
nữa, tâu đại vương! Nếu mà chư tỳ khưu đều sống ở
rừng, nghĩa địa, nơi hoang sơn cùng cốc; ai cũng lìa xa nơi
phố thị, làng mạc cả thì cận sự nam nữ hai hàng lấy
đâu để nghe giáo pháp, để thọ trì quy giới, để cúng
dường, bố thí, để tạo phước báu, để tăng trưởng tín,
giới, văn, thí, tuệ cho mình?
Lại
nữa, tâu đại vương! Nếu không có chùa chiền, am thất thì
vua chúa, các vị đại thần, thương gia, các giáo chủ bà-la-môn,
những người có tâm cầu mong thấu hiểu giáo pháp sẽ biết
tìm đến đâu để học hỏi, trao đổi, thảo luận? Những
người muốn tu sẽ tìm đến nơi nào để tu? Và Chư Tăng
làm sao để học hỏi giáo pháp, phổ biến giáo pháp, kế
tục giáo pháp để lưu hậu, truyền thừa?
Đại
vương! Dám mong đại vương giải đáp dùm cho những câu hỏi
ấy của bần tăng!
- Vâng,
trẫm không dám nữa đâu! Sở dĩ mà trẫm còn nghe được
giáo pháp hôm nay là cũng nhờ có cảnh già lam mà cận sự
nam nữ đã dày công kiến tạo!
- Cám
ơn đại vương!
- Trẫm
không ngờ một câu hỏi bắt bí bình thường - mà lối giải
đáp của đại đức lại sâu xa, vi diệu như thế! Ôi! Một
câu hỏi tưởng như khó khăn, mà đại đức đã tháo gỡ
rất dễ dàng! Ôi! Đại đức đã làm cho phân minh, sáng sủa
những điều tối tăm, đã bẻ gãy vỡ vụn những luận điệu
mà chúng ngoại đạo có thể xuyên tạc trong nay mai! Quả thật,
đại đức đã đem đến ở đây một con mắt của chư Phật
để soi tỏ, nhìn ngắm mọi vấn đề, vì lợi ích cho vô
lượng nhân thiên trong thời mạt pháp vậy!
* *
*
126.
Tại sao Đức Thế Tôn không thu thúc cái bụng?
Đức
vua Mi-lan-đà hỏi tiếp:
- Đức
Thế Tôn có dạy rằng: "Này các thầy tỳ khưu! Các thầy
nên siêng năng trì bình khất thực nuôi mạng, chẳng nên giải
đãi quên mình; phải nên thu thúc cái bụng, chẳng nên thọ
thực quá độ." Vậy thì việc thu thúc cái bụng quả là rất
quan trọng phải không đại đức?
- Tâu,
đúng vậy. Câu Phật ngôn ấy là lời dạy phổ thông không
những cho các hàng tỳ khưu hữu học mà còn cho các bậc Thinh
văn, Độc giác và cả đấng Tòan Giác nữa, tâu đại vương!
- Nó
quan trọng đến độ như vậy sao? Nguyên nhân là vì sao, thưa
đại đức?
- Bởi
vì với cái trí thấy rõ thế gian, Đức Thế Tôn thấy rằng,
do nguyên nhân cái bụng mà chúng sanh giết hại mạng sống
của nhau. Vì nguyên nhân vị ngon, ngọt, béo, bùi của khẩu
dục và no đầy cái bụng mà con người cướp đoạt tài sản
của nhau. Cũng từ cái bụng mà sinh ra không biết bao nhiêu
tội lỗi, khổ đau; bao nhiêu giới phạm như sát sanh, trộm
cắp, tà hạnh, nói dối, uống rượu, v.v... Thậm chí, có
chúng sanh vì cái bụng mà giết cha mẹ mình, giết hại A-la-hán,
chia rẽ Tăng, chích máu Phật... Gương Đề-bà-đạt-đa cũng
vì lợi dưỡng, không thu thúc cái bụng mà hại Phật, phá
hoại sự hòa hợp của Tăng-già, đến nỗi bị quả đất
rút, bị lửa địa ngục a-tỳ thiêu đốt đến một kappa!
Tâu
đại vương! Các hàng xuất gia nhờ thu thúc cái bụng nên
ngăn ngừa được tất cả các tội lỗi, khổ đau nêu trên.
Ngoài ra, nhờ sống đời biết tri túc cái bụng nên họ dễ
dàng thấy rõ Khổ Đế, thấy rõ Tập Đế, thực hành Đạo
Đế để thành tựu Diệt Đế là cứu cánh của Sa-môn hạnh.
Lại nữa, không những họ viên thành các Sa-môn quả mà còn
dễ dàng chứng đắc bốn tuệ phân tích, tám định và sáu
thần thông...
Lại
nữa, tâu đại vương! Lợi ích thù thắng của sự thu thúc
cái bụng không những dành cho con người, các bậc xuất gia
phạm hạnh, mà còn cho các loài động vật nữa. Ví như trong
tích truyện tiền thân Phật, có con chim két tên là Suvanna
Otaka, thu thúc cái của bụng mình mà làm cảm động cả thế
gian, rung động đến cõi trời Đao-lợi, khiến cho vua trời
Đế thích nóng nảy, ngồi đứng không yên, phải hiện xuống
trần gian hộ độ cho chim két.
Tâu
đại vương! Đức Thế Tôn vì thấy rõ nhân quả, ai không
thu thúc cái bụng thì sẽ bị đau khổ; ai thu thúc cái bụng
thì được an vui, nên Ngài giáo giới điều ấy là vì xuất
phát từ tâm bi mẫn với hằng muôn sanh loại!
Đức
vua Mi-lan-đà gật đầu:
- Quả
thật là chí lý khi biết thu thúc cái bụng...! Cái lợi ích
của nó thật không ai dám bàn cãi nữa. Thế nhưng tại sao,
một lần nọ, Đức Thế Tôn có nói với tỳ kheo Udàyi rằng:
"Này Udàyi, có khi Như Lai độ vật thực chừng bằng miệng
bát, có lúc lại đầy hơn". Đừng nói rằng cái bát khất
thực thời Phật tại tiền nhỏ hơn cái bát bây giờ! Cái
bát vào thời nào cũng có thể làm no hai hoặc ba vị tỳ khưu
cả!
Thưa
đại đức! Đức Thế Tôn thọ thực như thế là đầy căng
cái bụng rồi, chẳng biết thu thúc cái bụng rồi! Thế mà
đại đức dám bảo rằng thu thúc cái bụng là lời giáo giới
phổ thông, không những cho các hàng tỳ khưu hữu học mà
còn dành cho các bậc Thinh văn, Độc giác và cả Tòan Giác
nữa. Liệu đại đức sẽ bênh vực ra sao cho Đức Bổn Sư
đây? Hay là đoạn văn kia được kết tập lầm lẫn, ngoại
đạo xen câu đó vào để phá hoại niềm tin của các hàng
cận sự nam nữ?
Đại
đức Na-tiên mỉm cười:
- Không
đâu, chính Đức Thế Tôn có thuyết lời ấy với tỳ kheo
Udàyi!
- Thế
là đại đức xác nhận rằng Đức Thế Tôn không biết thu
thúc cái bụng rồi!
- Tâu
Đại vương! Trước khi đả thông vấn đề, bần tăng xin
được hỏi đại vương vài điều?
- Vâng,
đại đức hãy tùy nghi!
- Thu
thúc cái bụng có được lợi ích gì?
- Thưa,
để ngăn ngừa tội lỗi, khổ đau; để tiêu diệt phiền
não; để thành tựu dễ dàng Sa-môn quả cùng những năng lực
thù thắng khác!
- Đúng
vậy - đại đức Na-tiên nói - Thế Đức Thế Tôn đã tiêu
diệt khổ đau phiền não ấy chưa? Ngài đã thành tựu Sa-môn
quả, tuệ phân tích và các thần thông thắng trí chưa, thưa
đại vương?
- Dĩ
nhiên, Đấng Toàn Giác đã thành tựu trọn vẹn và viên mãn
tất cả những điều trên.
- Nói
cách khác, Đức Thế Tôn là người đã tiêu diệt tất cả
mọi nguyên nhân gây bệnh, là người không còn bệnh, trái
lại là người có sức khỏe rất kiện toàn, phải không đại
vương?
- Đúng
vậy.
- Người
bệnh thì phải uống thuốc, người vô bệnh, sức khỏe hoàn
hảo thì có cần uống thuốc không, hở đại vương?
- Vô
bệnh thì uống thuốc làm gì!
Đại
đức Na-tiên chợt cười nhẹ:
- Cảm
ơn đạivương! Chính Đại vương đã tự "biện hộ" cho Đức
Tôn Sư! Đại vương đã biện hộ rằng "Đức Thế Tôn là
người dã tiêu diệt hết phiền não rồi, đã thành tựu trọn
vẹn Sa-môn Quả, tuệ phân tích cùng những năng lực thù thắng
khác - nên Ngài thu thúc để làm gì - như người vô bệnh
thì uống thuốc để làm gì!"
- Trẫm
hiểu.
- Đại
vương đã "biện hộ hơi quá" khi bảo rằng Đức Thế Tôn
không cần phải thu thúc - nhưng thật ra, một đôi khi thôi
(appekadà)! Theo ý bần tăng thì Đức Thế Tôn luôn luôn thu
thúc. Vì thật ra, thu thúc hoặc không thu thúc, bao giờ Ngài
cũng vắng lặng tham sân, phiền não, bao giờ Ngài cũng với
tâm giải thoát, tuệ giải thoát viên minh, vô thượng! Ví
như ngọc mani không tỳ vết, ánh sáng rực rỡ, hào quang chói
lọi... thì ai lại mất công vô ích khi ngồi cặm cụi mà
lau chùi, mài giũa, đánh bóng, phải vậy không đại vương?
- Vâng
- đức vua Mi-lan-đà gật đầu - Trẫm rất bằng lòng và hoan
hỷ về lời giải đáp của đại đức. Đối với bậc đã
giải thóat, vô nhiễm rồi thì họ không còn bị ràng buộc
bởi sự thu thúc hoặc không thu thúc ấy nữa. Tuyệt diệu
lắm!
* *
*
127.
Đức Phật muốn che dấu Pháp?
- Thưa
đại đức! Đức Thế Tôn có dạy rằng: "Pháp và Luật nếu
được công khai thuyết dạy đến đâu thì sẽ làm cho Chánh
Pháp được hưng thịnh và rực rỡ đến đấy. Nếu Pháp
và Luật bị che dấu, không được thuyết ra thì đến lúc
nào đó, Chánh Pháp sẽ lu mờ, bị tiêu hoại...". Điều ấy
có đúng chăng, đại đức?
- Tâu,
rất đúng ạ!
- Thế
sao trong tạng Luật, Đức Thế Tôn lại giáo giới rằng: "Các
thầy tỳ khưu khi tụng giới bổn Pàtimokkha trong ngày phát
lồ (uposatha), phải tụng nơi kín đáo, có Sìma ngăn, không
được cho các hàng sa di và cận sự nam nữ hai hàng bước
vào trong địa giới hoặc trong phạm vi nghe được"? Tại sao
lại cố ý che dấu, không mở rộng việc truyền tụng giới
luật cho tất thảy cùng nghe để được tăng trưởng kiến
thức, phát khởi và củng cố đức tin? Như thế, rõ ràng
Đức Thế Tôn đã cố ý khuyên Chư Tăng che dấu Pháp và Luật,
không cố ý mở mang giáo pháp để lợi lạc cho những người
học Phật được nếm ý vị, pháp vị, giải thóat vị của
Đạo Giác Ngộ.
Vậy
xin đại đức bi mẫn giải thích khúc mắt ấy cho trẫm được
tỏ tường.
- Chẳng
phải là che dấu Pháp và Luật đâu, tâu đại vương. Đức
Thế Tôn bao giờ cũng thuyết pháp với bàn tay mở ra chứ
không phải với bàn tay nắm lại. Bao giờ Ngài cũng muốn
cho giáo pháp được mở rộng, phát triển, hưng thịnh; được
quảng bá sâu rộng giữa nhân gian để cứu độ cho nhiều
người.
Riêng
về giới bổn Pàtimokkha mà chư tỳ khưu Tăng đọc tụng trong
các ngày phát lồ, sở dĩ phải tụng nơi kín đáo, có Sìma
ngăn, không thể cho các người chưa tu lên bậc trên bước
vào hay nghe được, là bởi những lý do sau đây:
Một
là, truyền thống của chư Phật từ ngàn xưa truyền lại
cho đến ngày nay, bao giờ giới bổn Patimokha cũng chỉ được
phép đọc tụng giữa chư tỳ khưu Tăng với nhau mà thôi.
Hai
là, cần phải tỏ ra tôn trọng luật, cung kính giới bổn,
không để cho những sa di và cư sĩ xem thường, xem nhẹ.
Ba
là, phải tôn trọng phẩm mạo và địa vị của tỳ khưu
trong giới luật của bậc Thánh.
Vì
ba lý do như vậy nên phải đọc tụng giới bổn nơi kín đáo,
có Sìma ngăn - tâu đại vương rõ.
- Thế
nào là do dòng giống của Chư Phật truyền thừa hở đại
đức?
--
Ví như đại vương là dòng dõi vua chúa, thái tử của đức
vua tương lai cũng sẽ được làm vua. Nếu có trường hợp
là đại vương phải giáo giới, la rầy thái tử về một
vài tư cách, hạnh kiểm không tốt của thái tử thì đại
vương sẽ dạy bảo thái tử nơi kín đáo, hay là đại vương
sẽ giáo giới thái tử giữa chỗ tai mắt bá quan cùng dự
bàn hay cho bá tánh cùng nghe?
- Dòng
vua thì phải biết bảo vệ dòng vua chứ! Làm sao chuyện giáo
giới thái tử lại mang ra chỗ tai mắt đông người!
- Tâu,
phép của Phật từ ngàn xưa cũng như thế ấy. Khi chư tỳ
khưu Tăng tụng đọc giới bổn Pàtimokkha với nhau, đó chính
là lúc họ sửa sai, sám hối, kiện toàn những học giới
cho nhau. Chuyện ấy làm sao lại đem ra chỗ tai mắt đông người
mà phẩm bình, phê bình được? Dòng dõi, tông chủng tỳ khưu
thì phải biết bảo vệ giống dòng, tông chủng của tỳ khưu
chứ?
Đức
vua Mi-lan-đà gật đầu:
- Có
lý lắm!
- Ví
như những tay đô vật nhà nghề, họ thường giữ riêng những
ngón nghề không truyền cho kẻ khác; những người thợ vàng,
thợ bạc, thợ ngọc, thợ làm dây chuyền giữ riêng bí quyết
cho gia đình mình, dòng họ mình; những người có tài nghệ
đặc biệt thường dấu tài nghệ không bao giờ phổ biến
ra giữa đám đông - thủ tục ngàn xưa của Chư Phật để
tỳ khưu chỉ đọc tụng giới bổn với tỳ khưu cũng như
thế ấy, tâu đại vương!
- Vâng,
trẫm hiểu rồi. Còn lý do thứ hai: tôn trọng luật, cung kính
giới bổn, chẳng nên để cho những người khác xem thường,
xem nhẹ là sao ạ?
- Giới
bổn Pàtimokkha là giới bổn cao thượng, làm cho những người
thọ trì được cao đẹp, thánh thiện và tôn quý. Người
thực hành giới bổn Pàtimokkha trong sạch và viên mãn sẽ
dễ thành tựu các tầng thánh quả và chứng ngộ Niết-bàn.
Sự thu thúc giới bổn là pháp căn bản, giềng mối cho những
hạnh phúc siêu thê; chỉ riêng tỳ khưu tăng mới thọ trì,
y chỉ, thực hành. Nó giống như cái lõi chiên đàn quý báu,
chỉ thích đáng dành cho các hàng vua chúa, hoàng hậu, công
chúa sử dụng. Người dân thường không dễ gì biết lõi
chiên đàn là quý; nếu họ nắm trên tay họ cũng xem như que
củi, chẳng giá trị gì. Giới bổn Pàtimokkha cũng quý báu
như lõi chiên đàn kia vậy, chỉ có chư tỳ khưu Tăng mới
biết thọ trì, đọc tụng; còn các hàng sa di, cư sĩ hai hàng
cũng sẽ xem thường, xem nhẹ như người dân thường đối
với lõi chiên đàn kia thôi!
Do
vậy, vì tôn trọng, cung kính giới bổn cũng như tôn trọng,
cung kính cái gì thiêng liêng, cao đẹp nên việc không để
cho sa di, cư sĩ dự thính khi đọc tụng là điều hoàn toàn
cần thiết.
- Trẫm
lãnh hội được rồi, vậy còn lý do thứ ba: tôn trọng phẩm
mạo và địa vị của tỳ khưu trong giới luật của bậc
thánh là thế nào?
- Tâu,
phẩm mạo tỳ khưu, tức là phẩm mạo của bậc xuất gia,
nó cao thượng như thế nào thì đại vương đã biết rồi.
Là cái gì không thể độ chừng được, so sánh được, đo
lường được; chẳng có cái gì tương tợ, ngang bằng được.
Ví như biển sâu chưa ai đo lường, ví như ngọc mani vô giá
chẳng có vật báu thế gian nào so sánh - giới bổn Pàtimokkha
hằng tạo nên phẩm mạo của bậc xuất gia, cũng y như thế
đó. Nó là tài sản riêng của Tăng, đồ dùng riêng của Tăng,
nó sanh ra chỉ để dành riêng cho Chư Tăng - không có ai khác
sử dụng được. Ví như thảm trải giường, các đồ ngự
dụng, vật thoa, vật thơm, voi báu, ngựa báu, ngọc nữ,, hầm
bạc, hầm vàng... được sanh lên là do nhờ công đức, phước
báu của Chuyển luân Thánh vương! Chỉ có Đức vua Chuyển
luân mới thích đáng quản thủ, sử dụng tài sản ấy; những
vị vua ít phước báu, những người địa vị thấp thỏi
đâu có xứng đáng dự phần, phải vậy không đại vương?
- Thưa,
đúng thế!
- Giới
bổn Pàtimokkha cũng như thế ấy, chẳng thể để cho những
người ít học giới, ngoài chư tỳ khưu Tăng xen vào, dự
phần được. Đức Thế Tôn điều chế giới bổn để cho
chư tỳ khưu đọc tụng với nhau ở trong Sìma ngăn, không
cho sa di và cư sĩ dự thính là còn để cho thế gian biết
tôn trọng, cung kính tỳ khưu; vì tỳ khưu Tăng là ruộng phước
vô giá, là nơi cho chư thiên và nhân loại cung kính, lễ bái,
cúng dường... Sự tôn trọng phẩm mạo và địa vị của
chư tỳ khưu Tăng còn là sự bảo lưu Chánh Pháp, lưu hậu
Chánh Pháp tồn tại nhiều ngàn năm về sau nữa, tâu đại
vương!
- Quả
thật là thích đáng. Cảm ơn đại đức đã mở sáng con mắt
cho trẫm nhìn xa trông rộng hơn.
Đại
đức Na-tiên kết luận ý nhị:
- Vậy
là Đức Thế Tôn che dấu giáo pháp mà lại làm cho giáo pháp
hưng thịnh dài lâu đấy, tâu đại vương!
- Rõ
là trẫm sử dụng ngôn lời chưa chính xác, trẫm hiểu tội
của mình rồi!
- Nhờ
cái tội của đại vương mà các thế hệ mai sau chấm dứt
được hoài nghi, như thế cũng nên làm tội lắm!
Đức
vua Mi-lan-đà bất giác cười xòa.
* *
*
128.
Lý do nặng nhẹ của tội nói dối!
- Bạch
đại đức! Trẫm có đọc sơ về tạng Luật, không thông
suốt lắm, nếu Trẫm nhớ không lầm thì Đức Thế Tôn có
thuyết rằng: Thầy tỳ khưu nói dối, nói dối do cố ý, có
hiểu, có biết (sampajàna) thì phạm tội bất cọng trụ (pàràjika)!
Ở một chỗ khác, ngài lại chế định rằng: Điều nói dối
dầu cố ý, có hiểu, có biết (sampajàna) chỉ phạm tội nhẹ,
không phạm tội nặng; là tội có thể trị được, tha thứ
được, có thể cứu chữa được (satekicchà), có thể sám
hối được (desanapatti)! Tại sao hai điều chế định ấy
lại mâu thuẫn nhau, nghịch nghĩa nhau hở đại đức?
- Tâu
đại vương! Về chuyện đúng hay sai, chính xác hay chưa chính
xác của điều mà đại vương vừa dẫn chứng, bần tăng
sẽ bàn sau. Bây giờ chúng ta chỉ nói đến tội nói dối.
Quả thật, có tội nói dối mà thầy tỳ khưu nào đã phạm
rồi thì bị "bất cọng trụ" (pàràjika); nhưng cũng có tội
nói dối dẫu đã phạm rồi, nghĩa là nói dối do cố ý, do
có hiểu, có biết - vẫn chỉ phạm tội nhẹ, là tội có
thể trị được, tha thứ được, cứu chữa được, sám hối
được!
- Trẫm
nghe chưa lọt tai, thưa đại đức!
- Bần
tăng có thể nói điều ấy bằng ví dụ. Ví như có người
phạm tội giết vua, một người khác phạm tội giết dân
thường. Hai tội giết người ấy đều phạm án giống nhau
phải không đại vương?
Đức
vua Mi-lan-đà lắc đầu:
- Chẳng
thể giống nhau được, thưa đại đức! Người giết hại
dân thường tùy theo mức độ, có thể định án là ở tù
chung thân, bị phạt hoặc bị tử hình. Còn người giết vua
thì bị đại tội. Kinh khiếp lắm! Luật nhà vua về tội
giết vua thật là nghiêm trọng: người ấy sẽ bị chặt bỏ
cả tay cả chân, tịch thu gia sản, của cải nhập công khố;
sẽ bị giết chết dần dần rất thê thảm; giết luôn cả
thân quyến của người ấy, phía họ cha giết đến bảy đời
và phía họ mẹ cũng giết đến bảy đời...!
- Tâu
đại vương! Tại sao cũng là tội giết người, tự tay giết,
cố ý, cố tình giết mà một bên nặng, một bên nhẹ khác
nhau một trời, một vực như thế?
- Tội
nặng nhẹ khác nhau, lý do như thế nào chắc đại đức đã
hiểu rồi: Đức vua là đấng chí tôn của một nước, còn
người dân thường là kẻ ở trong các địa vị thấp hèn.
Khinh, trọng thế nào thì pháp luật thế gian không có nơi
nào biệt lệ!
- Tội
giết người có khinh trọng thì tội nói dối cũng có khinh
trọng như thế, tâu đại vương! Bần tăng sẽ kể sơ lược
ra đây một số tội nói dối tùy theo mức độ nặng, nhẹ
của nó:
Thầy
tỳ khưu chưa đắc pháp bậc cao nhơn [*] mà nói dối để
cho kẻ hiểu biết tin rằng mình đắc pháp bậc cao nhân là
tội nói dối nặng, bị phạt "bất cọng trụ", tức là bị
đuổi ra khỏi hàng ngũ Tăng già, suốt đời không còn có
thể "cọng trú" với Tăng được nữa. Nhưng nếu nói đến
người không hiểu, không biết thì chỉ phạm "trọng tội".
Nói mé, nói ngụ ý hoặc ám chỉ mình có đắc pháp cũng phạm
"trọng tội"; nhưng nếu nói ám chỉ, nói mé dến người không
hiểu, không biết thì chỉ phạm "tác ác".
[*]
Các pháp bậc cao nhơn: 4 thiền hữu sắc, 4 thiền vô sắc,
lục thông, 4 đạo, 4 quả và Niết bàn.
Thầy
tỳ khưu nói dối vô cớ, cáo gian tỳ khưu khác phạm "bất
cọng trụ" thì phạm "Tăng tàn". Nói dối vô cớ, cáo gian
tỳ khưu khác phạm "Tăng tàn" thì phạm "ưng đối trị". Nói
dối, cáo gian kẻ khác làm quấy thì phạm "tác ác"... v.v...
Nói
tóm lại là các tội nói dối thuộc bất cọng trụ là tội
rất nặng, phải xả giới hoàn tục. Tội nói dối thuộc
Tăng tàn phải trình Tăng để xử theo luật định. Các tội
nói dối khác thuộc ưng đối trị, trọng tội hoặc tác ác
là những tội nhẹ, có thể trị được, tha thức được,
có thể cứu chữa được (satekicchà), có thể sám hối được
(desanapatti).
Tâu
đại vương! Các tội nói dối có khinh, có trọng như thế,
nhưng vì đại vương đã không nắm rõ, biết chắc nên sinh
ra ngộ nhận đấy thôi!
- Rất
cám ơn đại đức!
* *
*
129.
Phước báu của Đức Thế Tôn không ưu thắng,
tối
thượng bằng đệ tử của mình?
- Thưa
đại đức! Rất nhiều lần Đức Thế Tôn có thuyết rằng:
"Này các thầy tỳ khưu! Như Lai là bà-la-môn cao quý, xứng
đáng cho chư thiên và nhân loại đảnh lễ, xứng đáng để
cho kẻ khác xin rửa tay dâng phẩm vật cúng dường; là bậc
tối thượng trong tam giới, là bậc chỉ còn kiếp sống cuối
cùng, không còn quẩn quanh trở lại trong tam giới nữa; là
bậc tôn quý, vô thượng... không ai sánh bằng.". Câu Phật
ngôn ấy có chính xác không?
- Tâu,
khá chính xác!
- Thế
sao ở một chỗ khác, khi khen ngợi tỳ khưu Bàkula, Đức Thế
Tôn có tuyên bố như sau: "Trong hàng thinh văn đệ tử của
Như Lai, tỳ khưu Bàkula là người thiểu bệnh, có phước
báu tuyệt đỉnh, là đệ nhất ưu hạng, là người cao quý
không ai sánh bằng...". Câu thuyết ngôn này có chính xác không,
thưa đại đức?
- Tâu,
cũng rất đúng.
- Và
chính xác nữa! Vì Đức Thế Tôn bị bệnh đến bốn lần,
còn tỳ khưu Bàkula suốt cả cuộc đời dường như vô bệnh.
Như thế có nghĩa là, phước báu của tỳ khưu Bàkula là tối
thượng, ưu hạng, là tuyệt đỉnh không ai sánh bằng, kể
cả Đức Tôn Sư!
- Sao
có thể lý luận như vậy được, đại vương!
- Vậy
thì đại đức có thể minh giải điều ấy được chăng?
- Vâng,
dễ dàng thôi. Chẳng cần phải giải minh, bần tăng chỉ nói
lên sự thật thì đại vương có thể hiểu rõ cách khen ngợi
của Đức Thế Tôn. Khi một vị tỳ khưu giỏi, thông suốt
một lĩnh vực nào thì Đức Thế Tôn thường khen ngợi vị
ấy là tối thượng, là đệ nhất ưu hạng về lĩnh vực
ấy. Chẳng hạn, Đức Thế Tôn khen ngợi đại đức Upàlì
là ưu hạng đệ nhất về tạng Luật, đại đức Mahà Kassapa
đặc biệt ưư hạng về Vi-diệu tạng, đại đức Ànanda
thì tối thắng, ưu hạng đệ nhất về tạng Kinh, v.v... Từ
đó, ta có thể hiểu rõ, tại sao có vị Đức Thế Tôn khen
ngơi là đệ nhất về thuyết pháp, có vị được khen là
đệ nhất về thiền định, đệ nhất về tinh tấn, đệ
nhất về khổ hạnh, đệ nhất về hạnh độc cư, thanh tịnh
v.v... Nói tóm lại, Đức Thế Tôn khen ngợi, tán dương các
đệ tử của Ngài là cao quý, cao thượng, là ưu hạng, là
đệ nhất... không có nghĩa là họ cao quý, cao thượng, tối
thắng hơn cả Đức Tôn Sư!
- Như
thế có nghĩa là, Đức Thế Tôn chỉ ca ngợi phước báu của
tỳ khưu Bàkula về phương diện "vô bệnh" mà thôi?
- Vâng,
chỉ riêng có lĩnh vực ấy, bởi chẳng ai có thể so sánh
với Đức Tôn Sư ở nhiều phương diện khác. Họ chỉ là
đệ nhất ở trong hàng thinh văn đệ tử của Ngài! Làm thế
nào mà trong hàng ngũ của chư thiên, loài người, phạm thiên,
sa-môn, bà-la-môn... lại có kẻ cao quý, ưu hạng, tối thượng
bằng một vị Chánh Đẳng Giác? Ai mà có thể so sánh về
giới, định, tuệ, giải thóat và giải thóat tri kiến với
Đức Tôn Sư? Liệu ai có thể có mười sức mạnh tuệ giác,
mười tám tuệ dũng mãnh vượt qua sinh tử ái hà như Bậc
Vô Thượng? Quả thật, chẳng ai có thể so sánh được với
Đức Đại Giác.
- Đại
đức cho nghe ví dụ được chăng?
- Vâng.
Ví như trong quốc độ của đại vương, vốn có nhiều giai
cấp, nghề nghiệp, dòng họ, thiên tư, hiểu biết, trí tài,
khả năng khác nhau... Có người là đệ nhất về vàng bạc
châu báu, tài sản. Có người là đệ nhất về đất đai,
ruộng vườn. Có người là đệ nhất về kiến thức, hiểu
biết... Đệ nhất về các học nghệ... Đệ nhất về tinh
thông văn học, cú pháp, văn phạm... Đệ nhất về bùa chú,
ngải nghệ... Đệ nhất về chế tạo cung tên, khí giới v.v...
Ở mỗi lĩnh vực, trí tài nào đó, họ là đệ nhất; tuy
thế, họ đều là thần dân của đại vương, phục vụ cho
đại vương, phải tôn trọng, cúi đầu, thuần phục đại
vương; chẳng ai có thể so sánh bằng đại vương, bởi đại
vương mới chính là người ở trên hết, tối thượng tôn,
cao quý nhất ở trong quốc độ của đại vương. Đức Thế
Tôn so với hội chúng của Ngài, với các hàng thinh văn đệ
tử cũng y như thế. Đừng nói chỉ một phước báu của Bàkula,
mà hàng trăm phước báu của Bàkula... cho chí hai vị thượng
thủ, đại đệ tử của Ngài, dẫu là những bậc cao quý
vô song... cũng chẳng thể đem ra so sánh với Đức Thế Tôn
được!
Đức
vua Mi-lan-đà im lặng giây lâu rồi hỏi:
- Trẫm
đã hiểu rồi. Nhưng về phương diện vô bệnh thì phước
báu của tỳ khưu Bàkula vẫn là đệ nhất chứ? Không rõ
do nhân duyên quá khứ như thế nào mà tỳ khưu Bàkula được
hưởng quả thù thắng như thế?
- Tâu
đại vương, quả là có nhân duyên thù thắng nên mới hưởng
được quả thù thắng. Số là vào thời xưa, tỳ khưu Bàkula
đã từng làm thầy thuốc, đã cúng dường y dược đến cho
Đức Phật Anomadassì, Đức Phật Vippassì và luôn cả tỳ
khưu Tăng sáu ngàn tám ức vị. Do duyên lành ấy nên đã rất
nhiều đời, tỳ khưu Bàkula chẳng hề có bệnh tật hay đau
ốm gì cả. Bởi vậy, Đức Thế Tôn mới khen ngợi, tán dương
tỳ khưu Bàkula là cao quý, là ưu hạng không ai sánh bằng!
Đại vương đã hiểu tự sự, đầu đuôi gốc ngọn rồi
chứ?
- Vâng,
vâng! Trẫm rất hoan hỷ, hoan hỷ đệ nhất!
* *
*
130.
Thần thông của đức Mục-kiền-liên
không
đương cự nổi thần lực của kẻ giết ngài?
- Bạch
đại đức! Trẫm có nghe rằng, Đức Thế Tôn thường tán
dương thần thông của đức Mục-kiền-liên là tối thượng,
là vô thượng, là bất khả tư nghì, chẳng ai trong hàng Thinh
văn đệ tử có thể so sánh được, điều ấy đúng chăng?
- Tâu,
rất đúng ạ!
- Vậy
thì thần lực của bọn cướp giết ngài chắc phải tối
thượng hơn thế? Nếu không, sao ngài lại để cho bọn cướp
giết, băm vằm xác thân ngài hằng trăm mảnh như thế? Lúc
ấy, thần thông bất khả tư nghì của ngài đâu mà không
mang ra để đương cự với bọn ấy? Trẫm hoài nghi là đức
Mục-kiền-liên chẳng có thần thông gì ráo? Hoặc nếu có
cũng thua gươm, đao, đùi, gậy của bọn cướp? Xin đại đức
bi mẫn giảng cho trẫm thông điều ấy.
- Đại
vương! Thần thông có năng lực bất khả tư nghì mà nghiệp
quả cũng có năng lực bất khả tư nghì!
- Đại
đức có lạc đề không đấy?
- Không
lạc đề đâu, đại vương hãy nhẫn nại.
- Vậy
thì xin đại đức giảng rộng cho nghe.
- Vâng,
đại vương hãy nghe đây. Có hai loại bất khả tư nghì (dve-acinteyya),
đó là thần thông xuất thế gian (lokuttara iddhi), và năng lực
của nghiệp quả (kamma vipàka iddhi). Thần thông xuất thế
gian là thần thông của Phật Toàn Giác, của Phật Độc Giác
và của Phật Thinh Văn Giác. Chỉ riêng thần thông của Phật
Toàn Giác là không một năng lực nào có thể xâm phạm được
dù là năng lực bất khả tư nghì của nghiệp quả. Thần
thông của Phật Độc Giác và Phật Thinh Văn Giác còn non yếu,
chưa toàn hảo nên khi nghiệp quả đến, sức mạnh bất khả
tư nghì của nó có thể phá vỡ xâm phạm được. Đấy là
trường hợp của Đại Mục-kiền-liên. Ngài dù có thần thông
đệ nhất trong hàng Thinh Văn, thần thông ấy vẫn còn non
yếu, chưa toàn hảo nên đã bị năng lực của quả nghiệp
xâm phạm, phá vỡ. Chẳng hay đại vương đã thấy rõ điều
ấy chưa?
- Ngài
Mục-kiền-liên tạo tội gì mà quả nghiệp lại kinh khiếp,
cường liệt như thế?
- Một
kiếp quá khứ, ngài nuôi một bà mẹ mù lòa. Người vợ của
ngài thấy bà mẹ chồng là một gánh nặng nên tìm cách hãm
hại. Ngày này sang ngày khác, bà tìm cách ly gián, đâm thọc,
vu cáo, xúc xiểm... rất là cay chua và độc ác. Bà đã biến
mẹ của chồng từ một người hiền lành trở thành một
bà già khó tính, ác đức trong mắt của chồng. Đến một
lúc, vì tin vợ, ngài đã không còn chịu nỗi mẹ nữa, theo
lời vợ, bỏ mẹ lên xe đem thả giữa rừng. Cũng theo kế
của vợ, cả hai vợ chồng bèn giả kẻ cướp đón đường
la hét, đánh đập rất là hung dữ. Người mẹ mù lòa trong
cơn sợ hãi, không nghĩ đến bản thân mình, chỉ nghĩ đến
đứa con, thương con bị đánh giết, nên đã la lớn lên rằng:
"Tàta con ơi! Hãy chạy thoát thân đi, mẹ già rồi, hãy bỏ
mặc mẹ, để mẹ đi theo nghiệp của mình. Con hãy chạy đi!".
Xúc động trước tấm lòng của mẹ, ngài hối hận, đem mẹ
về nuôi dưỡng như trước để đáp đền ân đức.
Vì
nguyên nhân của ác nghiệp ấy mà Đại Mục-kiền-liên phải
trả quả báo bị kẻ cướp đánh chết liên tục bốn trăm
chín chín kiếp. Đến kiếp cuối cùng này, mặc dù đã đắc
quả Thánh và có thần thông đệ nhất, vẫn không ngăn chặn
nổi sức mạnh của nghiệp ác thuở trước còn dư sót.
Đức
vua Mi-lan-đà bất giác thốt lên:
- Thật
là khiếp!
- Vâng,
thật là kinh khiếp. Ví như đức vua chí tôn trong một nước,
oai lực bao trùm khắp quốc độ, bao trùm cả văn võ triều
thần, quan quân, muôn dân bá tánh. Chẳng ai trong nước có
oai lực bằng đức vua như thế nào thì thần thông xuất thế
gian cũng có oai lực như thế ấy, chẳng có sức mạnh thế
gian nào so sánh được. Tuy nhiên, khi đức vua ấy hết phước,
nghiệp đến, thì oai lực của đức vua chẳng thể nào đương
cự được với tử thần. Sức mạnh của tử thần phá vỡ,
xâm phạm oai lực của đức vua như thế nào, thì sức mạnh
của quả nghiệp cũng phá vỡ, xâm phạm năng lực thần thông
y như thế đó, tâu đại vương!
- Trẫm
đã hiểu.
- Ví
như có một tên cướp hung dữ, đã mất hết thiện tâm, nó
giết người, cướp của, phá xóm, phá làng, chẳng ai có khả
năng làm cho nó sợ hãi. Bà con, quyến thuộc, cha mẹ, anh chị,
cô bác, xóm giềng không ai có thể khuyên răn, giáo dục cho
nó cải ác tùng thiện được. Tuy nhiên, quan quân và pháp
luật của đức vua có một oai lực lớn hơn, chẳng ai có
thể ngăn cản đức vua bắt giữ và trị tội tên cướp ấy.
Năng lực thần thông của Đại Mục-kiền-liên so với năng
lực quả nghiệp hung dữ mà ngài đã tạo cũng y như thế
đó, tâu đại vương!
- Năng
lực của quả nghiệp hay là thần lực của bọn cướp, tâu
đại vương?
- Khi
nghiệp trổ quả, bọn cướp mới ra tay được, khi nghiệp
chưa trổ quả thì một vạn lần như bọn cướp ấy có thể
làm gì trước thần thông bất khả tư nghì của ngài?
- Vâng,
trẫm rõ rồi!
* *
*
131.
Kiếp áp chót, tại cung trời Đẩu suất,
Đức
Bồ-tát quán xét thế gian để làm gì?
- Bạch
Đại đức! Một bậc Toàn Giác sau khi công hạnh ba la mật
sắp viên mãn, kiếp áp chót tại cung trời Đẩu-suất-đà
sanh xuống thế gian, có lẽ ngài đã biết rõ: Phật phụ và
Phật mẫu do nhân duyên nhiều đời đã chờ đợi sẵn?
- Tâu,
vâng!
- Các
bậc tối thượng Thinh Văn cũng y như thế?
- Tâu,
vâng!
- Các
vị đại thí chủ trong hàng vua chúa, triệu phú... cũng đã
được nhân duyên sắp đặt?
- Tâu,
vâng!
- Thế
là các vị đại bồ-tát cái gì cũng biết trước do công
hạnh ba la mật và nhân duyên nhiều đời. Nhưng sao trong kinh
có nói rằng: Đức đại bồ-tát kiếp áp chót tại cung trời
Đẩu-suất-đà trước khi giáng thế, ngài phải quán xét thế
gian xem thử có hội đủ tám điều kiện như sau không:
Một
là, Kàlamviloketi: xem xét thời kỳ thích hợp.
Hai
là, Dìpam viloketi: xem xét trong bốn châu xem thử châu nào thích
hợp (Nam Thiện bộ châu).
Ba
là, Desam viloketi: xem xét quốc độ thích hợp (Trung Ấn độ).
Thứ
tư, Kulam viloketi: xem xét giòng họ, gia tộc thích hợp.
Thứ
năm, Janettim viloketi: xem xét Phật mẫu thích hợp (có phải
là người mẹ nhiều đời đã có lời nguyện thành Phật
mẫu hay không).
Thứ
sáu, Ayum viloketi: tuổi thọ của chúng sanh thích hợp (khoảng
một trăm tuổi thọ).
Thứ
bảy, Màsam viloketi: ngày tháng giáng sinh thích hợp.
Và
thứ tám, Nekkhamma viloketi: rừng núi nào sẽ xuất gia, tu tập
thích hợp.
Đức
đại bồ-tát đã biết trước rồi, thế thì tại sao lại
còn quán xét tám điều kiện như đã nêu trên? Việc làm ấy
có thừa không? Có vô ích không?
Đại
đức Na-tiên đáp:
- Mặc
dầu đại bồ-tát biết trước nhưng vẫn quán xét, tâu đại
vương! Sự quán xét ấy là việc làm bình thường. Ví như
một người bán hàng, vốn biết rõ trong gian hàng của mình
còn những thứ gì, nhưng khi bán cũng phải xem xét, cẩn thận
coi lại một lượt nữa. Ví như loài voi, biết và thấy rõ
đường đi của nó, nhưng khi đi phải đưa cái vòi xem xét,
rà soát lại. Ví như viên thuyền trưởng dong thuyền ra khơi,
mặc dù dạn dày kinh nghiệm nhưng khi đi cũng phải xem xét
phương hướng, luồng lạch cẩn thận. Ví như một người
lái buôn vận chuyển hằng chục xe bò đường xa, qua sông
nào, bến xuống, bến lên như thế nào, y nắm rất vững nhưng
không phải vì thế mà không xem xét lại. Ví như vị lương
y tài giỏi kia, sau khi hỏi về bệnh trạng, quan sát người
bệnh; đã nắm chắc được bệnh tình, nhưng khi bốc thuốc
cũng phải xem mạch lại mới quyết định. Ví như một con
rắn độc từ hang bò đi, nó biết rõ miệng hang, nhưng khi
đi, vẫn quay lại nhìn miệng hang một lần nữa. Ví như một
vị tỳ khưu khi sử dụng tứ sự là vật thực, y phục, chỗ
ở, thuốc ngừa bệnh, vốn biết rõ chúng chỉ là vật tạm
dùng, chỉ là phương tiện để tu tập, nhưng cũng phải tụng
kinh quán tưởng v.v...
Tâu
đại vương! Qua những ví dụ như trên để biết rằng, sự
quán xét tám điều của đức bồ-tát là việc làm bình thường,
cần thiết, chẳng phải vô ích, vô bổ như đại vương nghĩ
đâu!
- Thưa
vâng, cảm ơn trí tuệ quảng bác của đại đức!
* *
*
132.
Rơi đi bằng phi pháp? Rơi đi bằng pháp? Cắt đứt sự rơi?
-Thưa
đại đức! Đức Thế Tôn có thuyết rằng: "Này các thầy
tỳ khưu! Các thầy đừng nên để cho thân các thầy rơi đi
bằng phi pháp, nếu có rơi thì cũng nên để cho rơi bằng
pháp". Lời tuyên bố ấy có đúng chăng? Và nghĩa của nó
là thế nào?
- Tâu
đại vương! Lời tuyên bố ấy chính là của Đức Tôn Sư.
Và nghĩa của nó là như sau: rơi đi, té xuống, rơi xuống
(pàtana) là câu nói thuộc về pháp ngữ; hàm chỉ cái thân
của chúng sanh phải sanh lại, phải tái sanh! Nghĩa là nếu
có sanh trở lại thì nên sanh bởi pháp chứ không nên sanh
trở lại bằng phi pháp!
- Thế
nào là không nên sanh lại bằng phi pháp, và nên sanh lại bằng
pháp?
- Tâu,
có pháp, bằng pháp nghĩa là có giới; phi pháp, không có pháp
nghĩa là không có giới. Nói cách khác, Đức Thế Tôn muốn
giáo giới chư tỳ khưu hãy tinh tấn hộ trì giới bổn, thu
thúc lục căn, làm cho thân, khẩu, ý được thanh tịnh - thì
các đời sống trong tương lai sẽ được an vui, hạnh phúc;
ấy là cách nói: "nên rơi đi bằng pháp". Nếu trái lại, sống
mà không hộ trì giới bổn, không thu thúc lục căn; thân,
khẩu, ý buông lung, phóng dật thì các kiếp hậu lai sẽ gặt
lấy kết quả đau khổ, phiền não. Ấy là cách nói: "đừng
rơi đi bằng phi pháp"!
- Giới
quan trọng như vậy sao?
- Tâu,
quả đúng như vậy! Giới có công năng diệt trừ tất cả
mọi đau khổ phiền não của chúng sanh. Rải rác trong kinh,
chỗ này chỗ kia, Đức Phật thường ví giới như một loại
thuốc có thể diệt trừ tất cả mọi loại độc, nhất là
độc phiền não. Giới như một loại thuốc trị bệnh, có
công năng đối chứng trị liệu tất cả tâm bệnh phiền
não của chúng sanh. Giới ví như một loại nước trong mát,
có
thể rửa sạch mồ hôi, bụi đất, đồ dơ bẩn dính ở nơi
thân, tức là bụi bặm dơ uế của phiền não. Giới ví như
ngọc ma-ni có tên gọi là ngọc như ý, có thể làm cho thành
tựu tất cả mọi nguyện vọng, mong mỏi của chúng sanh. Giới
ví như chiếc thuyền lớn, có thể vượt qua khỏi bốn dòng
nước cuồng lũ - tức là sanh, già, đau, chết. Giới ví như
chiếc xe lớn có khả năng đi qua được bốn con đường hiểm
trở cam go - tức là sanh, già, đau, chết. Giới ví như một
trận gió lớn có thể thổi tắt tức khắc ba loại lửa là
lửa tham, lửa sân và lửa si. Giới ví như một đám mưa lớn
có thể thỏa mãn được cho dân chúng trong mùa hạn hán. Giới
ví như một bậc thầy sáng suốt, hiền đức luôn dạy học
trò những việc thiện, những điều lành, tốt. Giới ví như
một người chỉ đường có đầy đủ lương năng và tâm
từ ái, luôn luôn vui vẻ đối với kẻ lạc đường; chỉ
cho họ bỏ đường mê về với nẻo sáng, đường tà trở
lại với đường chánh.
Tâu
đại vương! Công năng của giới là vô lượng, vô hạn, bất
khả tư nghì. Không những giới sẽ thành tựu những đức
tính cao quý tốt đẹp cho con người, tạo nên y báo, chánh
báo mỹ toàn và sang cả; mà còn giúp cho chúng sanh vượt thoát
bốn nỗi sợ hãi to lớn của đời người tức là sanh, già,
bệnh, chết nữa!
Đấy
là những lợi ích của giới, tức là lợi ích của những
người "hãy nên rơi đi bằng pháp" đấy, tâu đại vương!
- Thưa
đại đức! Đức Đại Bi cấm chế giới luật vì những lợi
ích thiết thực và thù thắng như thế, trẫm đã hiểu rồi.
Có rơi đi, có chết đi, có sanh lại cũng bằng pháp chứ không
phải bằng phi pháp. Cũng có nghĩa là các thầy tỳ khưu hãy
hộ trì giới, nâng đỡ giới, đừng để cho giới hư hỏng,
tiêu hoại; đúng như lời của Đức Ca-diếp đồng tử (Kumàra
Kassapa) đã thuyết: "Các bậc sa-môn, bà-la-môn thực hành giới,
có pháp, có hạnh kiểm tốt đẹp hằng sống trong thế gian
vì lợi ích cho mình và cho người khác".
- Đại
vương đã hiểu rất đúng đắn.
- Nếu
như có giới, có pháp, có hạnh kiểm tốt đẹp, lợi ích
cho mình và tha nhân như thế; tại sao Đức Thế Tôn lại còn
thuyết về "cắt đứt sự rơi đi", nghĩa là cắt đứt sự
sanh, già, đau, chết; nghĩa là chấm dứt sự tái sanh, sự
trở lại thế gian dù sự trở lại ấy là tốt đẹp, là
lợi ích cho mình và người?
- Đức
Thế Tôn đã thuyết với pháp tuần tự, thứ lớp. Đầu tiên,
ngài dạy chư tỳ khưu đừng cho rơi đi bằng phi pháp, sau
đó là nên rơi đi bằng pháp. Rơi đi bằng pháp có lợi ích
cho mình và tha nhân như đại vương đã hiểu. Tuy nhiên, cứu
cánh của sa môn hạnh không phải dừng lại ở đó, vì "rơi
đi bằng pháp" vẫn còn đau khổ, phiền não. Muốn được
an vui tuyệt đối thì cần phải "cắt đứt luôn sự rơi đi";
nghĩa là không còn cả sự sanh kia nữa, tâu đại vương!
- Xin
đại đức hãy giảng rộng điều ấy.
- Vâng.
Còn rơi đi, còn sanh lại, là còn biết bao nhiêu cái khổ mà
chúng sanh phải gánh chịu như là một cái gì tất yếu, lắm
nghiệt ngả. Đại vương hãy nghe một số khổ kéo theo "Khổ
sanh" (Jàtipi dukkhà):
Sự
khổ do thân thể suy nhược, già yếu.
Sự
khổ do bệnh hoạn, ốm đau.
Sự
khổ do thân thể tan rã, hủy diệt, tử vong.
Sự
khổ do sầu khổ, thương nhớ.
Sự
khổ do khóc than, uất ức, yêu thương, chia lìa v.v...
Sự
khổ do trái ý, nghịch lòng v.v...
Ở
một chỗ khác, Đức Thế Tôn lại nói đến những cái khổ
khác, theo cách khác:
Sự
khổ do phải gần gũi, thân cận người mà mình không thích,
tức là kẻ mà mình oán thù, kẻ nghịch hoặc người mình
ghét (oán tăng hội khổ).
Sự
khổ do xa cách, biệt ly người mình yêu thương ví như cha
mẹ, vợ chồng, con cái, quyến thuộc (ái biệt ly khổ). Hoặc
có sự não hại, hư hại, tai ương, hoạn nạn đến cho những
người mình yêu thương cũng phát sanh sự khổ.
Vật
sở hữu, của cải, tài sản, vật thực bị hư hao, mất mát...
cũng phát sanh khổ.
Ngoài
ra, còn rất nhiều sự khổ phát sanh do sợ hãi:
Sợ
hãi do giới đã thọ trì bị hư hoại, sợ sẽ tái sanh trong
khổ cảnh.
Sợ
hãi vi phạm luật vua, phép nước mà bị trọng tội, tù ngục,
tử hình.
Sợ
hãi kẻ trộm cắp, cướp của, giết người.
Sợ
hãi nạn lửa.
Sợ
hãi nạn nước lũ phá nát ghe thuyền, nhà cửa ngập lụt,
ruộng vườn tiêu hoại hoa màu ...
Sợ
hãi sóng to, thuyền đắm chìm mất của cải, hàng hóa.
Sợ
hãi cá sấu dữ.
Sợ
hãi chỗ nước xoáy.
Sợ
hãi cá đao, cá mập có răng dài.
Sợ
hãi vì lỡ nói lời sái quấy, xằng bậy, không chính đáng,
phi pháp.
Sợ
hãi chấm dứt mạng sống.
Sợ
hãi bốn đường dữ.
Rồi
còn những sợ hãi do bị cắt tay chân, bị nhục hình, tật
nguyền... thật là vô số kể ở các kiếp sống trả vay,
nhân quả trong sáu đường.
Tâu
đại vương! Nói tóm lại, không biết bao nhiêu là thống khổ
khi còn phải tái sanh trong thế gian này. Ví như dòng chảy
từ Hy-mã-lạp sơn của con sông đại Hằng đã cuốn theo mình
nó không biết bao nhiêu đất đá, cát sỏi, cành cây, rễ
cây, gốc cây, rác rều, gỗ mục, xác chết sinh vật ... Cũng
vậy, dòng sinh tử ái hà cuồng lưu chảy xiết ấy nó cũng
đầy rẫy những nỗi thống khổ không thể đếm được.
Chính những thứ sợ hãi lớn và vô lượng quả báo nghiệp
mà chúng sanh phải gánh chịu khi còn phải quẩn quanh trong
vòng luân hồi, nó tạo ra các sự thống khổ kia!
Tâu
đại vương! Còn sanh, già, đau, chết là còn đau khổ, phiền
não. Muốn chấm dứt đau khổ, phiền não, để đạt được
hạnh phúc siêu thế là đạo quả Niết bàn thì phải cắt
đứt sự sanh, diệt tắt sự tái sanh. Đức Thế Tôn dạy
cho chư tỳ khưu Tăng, các hàng Thinh Văn vượt qua sanh, già,
đau, chết là vì lẽ ấy.
Đại
vương đã hiểu rõ tại sao lại "cắt đứt sự rơi" chưa?
- Thưa,
rất rõ ạ! Như thế, Đức Thế Tôn đã thuyết về lý "vô
sanh" theo cách khác, phải chăng?
- Tâu,
vâng!
- Cảm
ơn đại đức!
* *
*
133.
Tâm từ vô lượng không tiêu trừ được các sự họa hại?
- Thưa
đại đức! Có phải từ vô lượng tâm có một oai lực rất
to lớn?
- Tâu,
vâng!
- Có
phải Đức Thế Tôn có thuyết rằng: Thầy tỳ khưu thực
hành tâm từ, làm cho sung mãn tâm từ ... sẽ có được mười
một quả báo sau đây:
Thứ
nhất, ngủ được an vui.
Thứ
hai, thức được an vui.
Thứ
ba, không nằm thấy ác mộng.
Thứ
tư, được mọi người thương yêu.
Thứ
năm, phi nhân quí mến.
Thứ
sáu, thường được chư thiên hộ trì.
Thứ
bảy, lửa, thuốc độc, khí giới không làm hại được.
Thứ
tám, tâm nhập thiền một cách mau lẹ.
Thứ
chín, sắc mặt trong sáng, tươi tỉnh.
Thứ
mười, được bình tĩnh lúc lâm chung.
Và
thứ mười một, nếu chưa đắc đạo quả, lúc chết được
sanh về cõi trời Phạm thiên.
Điều
ấy có chắc thật không, thưa đại đức?
- Tâu,
đúng thật là vậy.
- Thế
sao có một lần, bồ-tát Suvanna Sàma ở trong Hy-mã-lạp sơn,
tu tập từ vô lượng rất tinh tấn. Một hôm, đức bồ-tát
đi múc nước dưới suối về nuôi cha mẹ, bị mũi tên độc
của đức vua Kapila bắn trúng, đau đớn gần như chết rồi
ngã ra bất tỉnh.
Thưa
đại đức! Người niệm tâm từ vô lượng, lý ra có thể
ngăn ngừa được mọi điều họa hại, nhưng ở đây, rõ
ràng là tâm từ không có tác dụng, vô hiệu quả, không thể
bảo vệ được sự an toàn sanh mạng. Vậy tu tập từ vô
lượng xem ra không lợi ích gì cả.
- Xin
đại vương hãy kham nhẫn, bần tăng sẽ giải thích. Trước
đây đại vương là một vị danh tướng đã nhiều lần xông
pha trận mạc, chắc đại vương thường hay mặc áo giáp chứ?
- Vâng,
trước mũi tên hòn đạn, không có áo giáp làm sao bảo vệ
mình được?
- Thế
đại vương có thường xuyên măc áo giáp không?
- Chỉ
khi ra trước trận mà thôi, còn khi ngủ nghỉ, ăn cơm... nghĩa
là trong doanh trại của mình thì không cần thiết.
- Khi
ấy nếu có kẻ địch bắn lén đại vương, chắc đại vương
sẽ gặp nguy hiểm tánh mạng chứ?
- Vâng,
chắc chắn là sẽ nguy.
Đại
đức Na-tiên chậm rãi nói tiếp:
- Tâm
từ cũng như mặc áo giáp vậy, tâu đại vương. Khi mặc áo
giáp thì có thể bảo vệ được sự an toàn, nhưng khi không
mặc áo giáp thì có thể bị hiểm nguy.
Bồ-tát
Suvanna Sàma tu tập từ vô lượng, có thể tâm từ ấy rất
sung mãn; nhưng khi ngài xuống suối múc nước, lối đi cheo
leo hiểm trở, hũ nước lại nặng nên thân thể sẽ bị mệt
mỏi, đau nhức. Và khi mà mệt mỏi, đau nhức khởi sanh thì
tránh sao khỏi sự lơ là, thất niệm không còn an trú ở tâm
từ vô lượng nữa? Như vậy, mũi tên độc của đại vương
Kapila bắn ra khi bồ-tát Suvanna Sàma đã cởi "áo giáp tâm
từ" nên bị họa hại là điều dĩ nhiên, tâu đại vương!
- Có
thể là vậy lắm!
- Lại
nữa, ví như tương truyền rằng ở cõi trời có một loại
rễ cây kỳ lạ. Ai có rễ cây ấy thì biết tàng hình, đi
giữa đám đông người không ai phát giác. Nó có công năng
che mắt mọi người. Nếu khi không có rễ cây thì không thể
tàng hình được.
Lại
nữa, ví như một cái hang, một cái động có thể che mưa,
đỡ nắng cho các hàng tu sĩ, đạo sĩ; nhưng nếu lìa khỏi
hang động, ngồi giữa trời thì làm sao lại có thể tránh
nắng, tránh mưa?
Tâm
từ phải thường xuyên được tu tập, làm cho sung mãn, thường
được an trú bất luận ngày hay đêm thì chắc chắn mười
một quả báo thù thắng như đại vương nêu trên, nhất định
sẽ trổ quả cho hành giả. Và những họa hại do lửa, thuốc
độc, khí giới ... sẽ được bảo vệ, ngăn chặn. Công năng
của tâm từ vô lượng ví như áo giáp ngăn tên, như rễ cây
tàng hình, hang động che nắng mưa, chắc đại vương không
còn hoài nghi nữa?
- Thưa
vâng!
* *
*
134.
Quả của thiện và ác nghiệp rất lạ lùng
- Thưa
đại đức! Một nhóm người tạo thiện nghiệp, một nhóm
người tạo ác nghiệp, khi lâm chung, quả báo của họ như
thế nào? Bằng nhau, khác nhau, nhiều ít ra sao, đi chung đường
hay khác đường? Xin đại đức bi mẫn chỉ giáo cho trẫm!
- Tâu!
Người tạo thiện nghiệp, khi lâm chung thì hướng mặt đi
đến cõi trời. Người tạo ác nghiệp, khi lâm chung thì rớt
xuống bốn con đường đau khổ, nhất là địa ngục. Quả
báo khác nhau rất rõ ràng, kẻ đi lên, người đi xuống, làm
sao lại có thể chung đường được hở đại vương?
- Có
thật vậy không, đại đức? Đọc kinh truyện, trẫm thấy
quả của thiện, ác nghiệp ấy rất lạ lùng, không giản
đơn như đại đức nghĩ đâu!
- Xin
đại vương hãy dẫn chứng.
- Vâng!
Chỉ nói riêng về Đức Phật và Đề-bà-đạt-đa thôi, cũng
đã không thể hiểu rồi. Đức Phật và Đề-bà-đạt-đa
là đại biểu cho hai thái cực: một bên đại thiện, một
bên đại ác; một bên trong sáng cao đẹp, thanh khiết, một
bên bụi bặm, xấu xa, dơ uế ... Theo lý nhân quả thì ai xuống,
ai đi lên đã rõ ràng; ai được an vui, ai bị khổ thật không
cần thiết phải đem ra minh chứng nữa. Nhưng ...
- Xin
đại vương cứ tiếp tục!
- Vâng!
Trong rất nhiều kiếp, Đề-bà-đạt-đa lại có chức phận
lớn hơn Đức Phật; y báo, chánh báo đều tốt đẹp và sang
cả hơn Đức Phật, có quyền hành, địa vị, sanh thú cao
hơn Đức Phật ... là nghĩa làm sao? Có lạ lùng không chứ?
Chẳng lẽ nhân quả thiện ác có chỗ bất minh?
- Xin
đại vương cho ví dụ!
- Ví
dụ như có kiếp Đề-bà-đạt-đa làm quân sư cho đức vua
xứ Bàrànasì, bồ-tát của chúng ta sanh ở trong giai cấp hạ
tiện Candàla, làm nghề trồng cây, có tài làm cho xoài có
trái sái mùa. Vậy thì thiện nghiệp của bồ-tát ở đâu
mà sanh thú lại thấp thỏi hơn Đề-bà-đạt-đa tạo ác nghiệp?
- Vâng,
quả thật là có kiếp ấy.
- Vậy
mà kiếp sau, Đề-bà-đạt-đa làm vua xứ Bàràn-asì, bồ-tát
của chúng ta sanh làm con voi trắng có tên là "Hạnh phúc" để
cho Đề-bà-đạt-đa cỡi trên lưng! Như thế đó!
- Tâu,
quả có như vậy.
- Lại
nữa, kiếp sau nữa, Đề-bà-đạt-đa sanh làm người, bồ-tát
sanh làm con khỉ chúa!
- Vâng!
- Kiếp
khác nữa, Đề-bà-đạt-đa vẫn làm người, còn bồ-tát sanh
làm con voi chúa, có sáu ngà, tên là Chaddanta. Đề-bà-đạt-đa
lại săn đuổi, bắn giết con voi chúa ấy để lấy ngà!
- Quả
đúng vậy.
- Chưa
hết đâu! Kiếp sau đó nữa, Đề-bà-đạt-đa vẫn làm người,
bồ-tát sanh làm con chim đa-đa, bị Đề-bà-đạt-đa giết
chết!
- Tâu,
vâng!
- Kiếp
nữa, Đề-bà-đạt-đa làm vua xứ Kàsì tên là Kalàbu, bồ-tát
là một đạo sĩ tu hạnh nhẫn nhục, sau bị đức vua ấy
giết!
- Đại
vương nhớ túc sanh truyện vậy thay!
- Vâng,
còn nữa. Đề-bà-đạt-đa tuy giết bồ-tát mãi như thế,
nhưng sanh lại vẫn làm người, tu đạo lõa thể có tên là
Korambhira. Còn bồ-tát thiện nghiệp tốt đẹp đâu không thấy,
lại sanh làm long vương có tên là Candaraka!
- Xin
đại vương cứ cho nghe tiếp.
- Vâng!
Sau đó, Đề-bà-đạt-đa vẫn làm đạo sĩ, có tên là Jalita,
bồ-tát làm con heo lớn có tên là Dacchaka!
- Tâu,
vâng!
- Một
kiếp nữa, Đề-bà-đạt-đa làm vua, có tên là Uparipa, bồ-tát
của chúng ta may mắn được làm người, dòng dõi bà-la-môn,
có tên là Kapila.
- Tâu,
vâng.
- Đề-bà-đạt-đa
vẫn được làm người, có tên là Sàma, bồ-tát làm chúa
loài thú có tên là Uru!
- Quả
đúng vậy.
- Đề-bà-đạt-đa
vẫn làm người, là thợ săn tên là Surà-ma. Bồ-tát sanh làm
tượng vương? Tên thợ săn kia đã theo cưa sừng bồ-tát tới
bảy lần!
- Thật
là độc ác!
- Độc
ác vậy nhưng kiếp sau Đề-bà-đạt-đa vẫn được làm vua,
có tên là Lingàla. Bồ-tát may mắn được làm người trí
thức trong quốc độ ấy, có tên là Vidhura!
- Bần
tăng biết!
- Còn
nữa. Sau đó, không biết tại sao Đề-bà-đạt-đa sanh làm
voi, dẫm chết bồ-tát là con chim cút (đẻ trứng dưới đất).
- Tâu,
vâng!
- Kiếp
nọ, Đề-bà-đạt-đa lại làm vua xứ Brahmadatta, bồ-tát là
hoàng tử, con của đức vua ấy, có tên là Paduma. Đức vua
Brahmadatta đã quăng hoàng tử Paduma xuống hố sâu cho chết.
- Vâng!
- Đề-bà-đạt-đa
ác độc thế nhưng tiếp tục làm vua có tên là Mahàpatàpa.
Đức vua ấy lại tìm cách giết con mình, là đông cung thái
tử, có tên là Dhammapàla, tức là bồ-tát của chúng ta.
- Vâng!
Đến
đây, đức vua Mi-lan-đà chậm rãi nói:
- Người
làm thiện được vui, người làm ác bị khổ - là hoàn toàn
sai lầm. Qua mười sáu ví dụ trên, rõ là bồ-tát luôn luôn
bị quả báo đau khổ hơn dù ngài làm việc đại thiện; còn
Đề-bà-đạt-đa tuy làm ác nhưng vẫn nhởn nhơ sung sướng,
vẫn ở trên bồ-tát, nắm quyền sinh sát bồ-tát! Đại đức
nghĩ thế nào?
- Chắc
vẫn có kiếp hai người sanh thú bằng nhau, địa vị ngang
nhau chứ?
- Vâng.
Một kiếp Đề-bà-đạt-đa làm dạ xoa có tên là Adhamma. Bồ-tát
cũng làm dạ xoa, có tên là Sudhamma! Cái tên dẫu khác nhau,
một bên là phi pháp (Adhamma), một bên là thiện pháp (Sudhamma)
nhưng cũng chỉ là thân dạ xoa thôi!
- Tâu,
vâng!
- Có
kiếp Đề-bà-đạt-đa làm người chủ thuyền có năm trăm
tùy tùng, bồ-tát của chúng ta cũng y như thế.
- Tâu,
vâng.
- Kiếp
kia Đề-bà-đạt-đa làm chúa đàn nai có tên là Sàkha, bồ-tát
của chúng ta cũng là chúa đàn nai có tên là Nigrodha!
- Tâu,
vâng!
- Kiếp
nọ, Đề-bà-đạt-đa là chủ buôn xe bò có năm trăm tùy tùng;
Bồ-tát cũng y như thế.
- Tâu,
vâng!
- Thưa
đại đức! Trẫm nghiên cứu tiền thân Phật không nhiều,
nhưng chỉ đếm được bốn kiếp ấy là quả báo bằng nhau
mà thôi. Quả báo bằng nhau trong lúc thiện và ác nghiệp khác
nhau, không là điều đáng nghi vấn sao?
- Vâng,
thế có kiếp nào đức Bồ-tát hơn Đề-bà-đạt-đa chăng?
- Không
kể kiếp chót thành Phật - thì chỉ có hai kiếp.
- Cho
xin nghe, tâu đại vương!
- Đó
là một kiếp Đề-bà-đạt-đa làm tay thủ lãnh tên là Alàta,
còn đức Bồ-tát làm vị Phạm thiên tên là Nàrada!
- Tâu,
vâng!
- Và
kiếp áp cuối khi Bồ-tát đại thí bổ túc ba-la-mật làm
thái tử Vessantara thì Đề-bà-đạt-đa làm lão bà-la-môn ăn
xin đến xin hai trẻ!
- Tâu,
vâng!
- Còn
kiếp cuối thì tương tự nhau thôi. Bồ-tát làm thái tử Siddhattha
con vua Suddhodana, Đề-bà-đạt-đa làm hoàng tử con vua Suppabuddha.
Đề-bà-đạt-đa xuất gia trong giáo hội của Đức Tôn Sư,
đắc thế gian thiền, được ngũ thông, lại còn tìm cách
giết Đức Phật, chia rẽ tăng già nữa.
Như
vậy, rõ ràng Bồ-tát sinh ở đâu, Đề-bà-đạt-đa cũng sinh
ra ở đó. Và chức phận, địa vị, sanh thú, tiền bạc, của
cải, quyền lực của Đề-bà-đạt-đa luôn luôn là ở trên
Bồ-tát, luôn tìm cách giết hại Bồ-tát, làm khổ Bồ-tát!
Còn các kiếp Đề-bà-đạt-đa phước báu ít hơn hoặc ngang
bằng thật không đáng kể. Nhưng các kiếp ấy bồ-tát cũng
có ở yên với Đề-bà-đạt-đa đâu, vẫn bị Đề-bà-đạt-đa
làm hại, làm khổ, bằng cách này hay cách khác!
Xin
thưa, đại đức hãy giải nghi cho trẫm?
- Tâu,
vâng! Đại vương, nếu đại vương có ở trên tay vài chục
hạt cát, thì vài chục hạt cát ấy so với cát ở sông Hằng
thì thế nào?
- Không
thể so sánh được, vì cát của sông Hằng là vô lượng,
vô biên không thể đếm được.
- Cũng
thế là vài chục kiếp sống mà đại vương đưa ra so với
vô lượng vô biên kiếp sống mà bồ-tát và Đề-bà-đạt-đa
trải qua. Đề-bà-đạt-đa không phải chỉ có làm ác ở trong
các kiếp mà đại vương nêu ra, ông cũng làm thiện rất nhiều.
Có nhiều kiếp ông làm kẻ thiện tâm, hằng giúp đỡ đến
cho những người đói khổ. Vài kiếp, ông làm chức xã trưởng
đạo đức, hiền thiện... đã giúp cho địa phương ấy phồn
thịnh và hạnh phúc an vui. Đôi kiếp, ông cũng làm cầu, làm
đường, làm nhà nghỉ tạm cho thập phương, lập bệnh xá
từ thiện, đào hồ nước và làm giếng nước ở nơi công
cộng. Lại còn biết cúng dường đến sa môn, bà-la-môn và
bố thí cơm nước, vật thực đến người hoạn nạn, cơ
bần ... nữa.
Như
vậy, các kiếp mà đại vương nêu ra, không phải là những
kiếp nối liền, nhân của kiếp này làm quả cho kiếp kia;
ấy chỉ là một số kiếp hy hữu mà bồ-tát và Đề-bà-đạt-đa
gặp nhau, tạo oan trái với nhau. Như một con rùa mù ở giữa
biển khơi, lâu lâu, trăm năm, ngàn năm mới gặp được một
phiến gỗ nổi, một bọng cây nổi... Sự gặp gỡ giữa bồ-tát
và Đề-bà-đạt-đa cũng hy hữu như thế. Bồ-tát gặp Đề-bà-đạt-đa
chỉ có vài chục kiếp, trong lúc bồ-tát gặp đức Xá-lợi-phất
đến hằng ngàn hằng vạn kiếp; khi thì làm cha con, anh em,
ông cháu, bạn bè, thân quyến ... thật không thể đếm hết
được. Như thế, bồ-tát trong các kiếp sinh tử quẩn quanh,
không những chỉ gặp Đề-bà-đạt-đa mà còn gặp Xá-lợi-phất,
Mục-kiền-liên, các vị trưởng lão ... nói chung, là cả hội
chúng của ngài nữa. Ở đây gồm người tốt, người xấu,
kẻ thương yêu vừa lòng, người ngỗ nghịch ghét bỏ, hạng
độc ác khó dung, bậc thiện hiền đáng kính. Đủ cả. Ví
như dòng nước từ non cao chảy xuống biển khơi, đâu phải
dòng nước ấy chỉ gặp những xác chết sinh vật hôi thối,
mà còn gặp đá sạn, củi rều, trầm hương, gỗ mục, cành
lá, trái cây, chùm hoa, rong rêu ... đủ thứ, đủ loại.
Làm
thiện được quả báo tốt lành, làm ác bị quả báo hung
dữ, ấy là định luật nhân quả tất yếu không sai trật.
Vì ta không thấy hết, không biết hết nên sinh ra hoài nghi.
Ví như kiếp Đề-bà-đạt-đa làm dạ-xoa tên là Adhamma mà
đại vương đã nêu ở trên. Dạ-xoa Adhamma là kẻ không trú
trong pháp, là phi pháp (Adhamma), hành trược hạnh và ác đức;
tuyên truyền, hướng dẫn kẻ khác thực hành trược hạnh
và ác đức sái quấy như mình; hết kiếp ấy, dạ-xoa đọa
địa ngục a-tỳ đến năm bảy koti và sáu vạn năm. Cùng
kiếp ấy, bồ-tát làm dạ-xoa có tên là Sudhamma, là người
trú trong pháp, khéo thực hành pháp (Sudhamma), làm việc thanh
hạnh và thiện đức; rồi khuyên răn, hướng dẫn kẻ khác
thực hành thanh hạnh và thiện đức như mình; hết kiếp ấy,
dạ-xoa Sudhamma hưởng quả thiện báo ở cõi trời lâu chừng
năm bảy koti và sáu vạn năm.
Đại
vương! Đơn cử một ví dụ như thế để đại vương thấy
rằng: đã vô lượng kiếp sau khi làm ác, Đề-bà-đạt-đa
phải bị trả quả hung dữ, đau khổ như thường, nhưng Đức
Phật không thể kể hết đó thôi. Đừng vì không thấy hết,
không biết hết mà đại vương nghi ngờ định luật nhân
quả rất công bằng và rất phân minh kia vậy!
Đức
vua Mi-lan-đà im lặng giây lâu:
- Thế
đức bồ-tát chuyên hành thiện mà sao vẫn bị quả dữ, thưa
đại đức?
- Không,
không phải vậy đâu. Bồ-tát tất là còn vô minh, phiền não.
Còn vô minh, phiền não thì tránh sao được những hành động
sai lầm? Do vậy, ngài phải bị trả quả đau khổ tương ứng
với hành động sai lầm của mình. Đấy cũng là điều tất
yếu.
- Đã
rõ, thưa đại đức!
* *
*
135.
Sự tà hạnh của người nữ?
- Thưa
đại đức! Đức Thế Tôn có thuyết với đại ý rằng: "Những
người nữ trên thế gian này dễ làm điều đê hèn, thấp
thỏi, tà hạnh nếu như họ có đủ điều kiện là thời
gian, nơi kín đáo, có người đàn ông dụ dỗ, chọc ghẹo
họ. Đừng nói là người trai có sắc đẹp, khỏe mạnh mà
người trai xấu xí, tầm thường, người nữ vẫn bị quyến
dụ như thường!". Có phải có điều ấy không ạ?
- Tâu,
vâng!
- Nhưng
khi thuyết về bổn sanh, nói về người vợ của bồ-tát Mahosatha
là bà Amaràdevi, lại không phải thế. Bà Amaràdevi dầu không
có mặt chồng ở trong phòng kín với người đàn ông dụ
dỗ mình - theo kế thử lòng của bồ-tát Mahosatha - bà vẫn
không tà hạnh. Xem thế, lời tuyên bố ở trên của Đức
Thế Tôn có quá đáng chăng? Có hạ giá phẩm hạnh của người
nữ chăng? Có đưa tay ra mà nắm cả bó đũa hay chăng? Có
nghiêng lệch về một phía bởi định kiến của mình hay chăng?
Mong đại đức giải nghi cho trẫm điều này?
- Tâu
đại vương! Quả là Đức Thế Tôn có dạy rằng người nữ
hành động xấu xa, thấp thỏi khi hội đủ ba điều kiện:
thời gian, nơi kín đáo và có người đàn ông dụ dỗ, chọc
ghẹo. Nhưng các điều kiện đưa đến phạm tội ấy cũng
phải được hiểu cho chính xác, nếu không đại vương sẽ
hiểu lầm lời tuyên bố của Đức Đạo Sư!
- Xin
đại đức giảng cho nghe?
- Tâu,
vâng! Ví như điều kiện thứ nhất là "thời gian"! Đại vương
hiểu như thế nào về chữ "thời gian"?
- Có
thể hiểu ngay! ví dụ như lúc rảnh việc, lúc không có ai
thấy, lúc người khác không nghi ngờ, lúc người chồng đi
vắng, lúc ban đêm hoặc lúc có thể dễ dàng nêu lý do vắng
mặt v.v... nghĩa là vào lúc mà thời gian thuận tiện nhất.
Có phải "thời gian" là vậy không đại vương?
- Rất
chính xác. Nhưng nếu có người nữ không cung kính chồng,
không tốt với chồng, không hề sợ chê bai, không sợ địa
ngục, không biết thế nào là đúng pháp, thế nào là phi pháp,
không có tàm quý thì họ có cần điều kiện "thời gian" như
đại vương nêu ở trên không?
- Đối
với hạng nữ nhân ấy thì lúc nào, thời gian nào họ cũng
có thể tà hạnh!
- Vâng!
vậy thì đối với hạng nữ nhân đầu, thời gian nghĩa là
có lúc, có khi thuận tiện; đối với hạng nữ nhân sau, thì
thời gian dường như lúc nào cũng được. Tất cả đều là
nghĩa về "thời gian", tâu đại vương!
- Nó
rộng nghĩa như vậy sao đại đức! Nếu thế thì có yếu
tố "tâm" xen dự vào đấy rồi!
- "Thời
gian" đầu, ám chỉ cho hạng nữ nhân có tâm xấu ít. "Thời
gian" sau, ám chỉ cho hạng nữ nhân có tâm xấu nhiều, tâu
đại vương!
- Thế
còn "nơi kín đáo" là chỗ khuất mắt, khuất tai, không ai
thấy biết, phải thế không đại đức?
- Cũng
không đơn giản như đại vương hiểu đâu. Chỗ mọi người
không thấy, không biết thì đúng rồi; nhưng nếu phi nhơn,
chư thiên, quỷ thần hay biết thì sao?
- A!
Té ra còn điều này nữa!
- Rồi
lại còn các bậc đắc thắng trí thần thông, họ có tha tâm
thông nên thấy, biết thì sao?
- Vâng,
vâng!
- Trở
lại vấn đề. Bà Amàradevi, vợ của bồ-tát Mahosatha dẫu
bị người đàn ông dụ dỗ, có thời gian, trong phòng kín
- kín với mọi người, nhưng không kín đối với bà - nên
bà không thể tà hạnh được, tâu đại vương!
- Bà
còn là người tốt chứ không phải là người xấu như hai
hạng nữ nhân ở trên, thưa đại đức.
- Lại
nữa, bà Amàradevi lại còn có người chồng tốt, trên thế
gian không ai bằng được, cũng là lý do chính đáng để bà
không tà hạnh, tâu đại vương!
- Xin
đại đức kể rõ cho nghe?
- Vâng,
đức bồ-tát Mahosatha có đầy đủ hai mươi tám pháp ưu thắng
sau đây:
Một
là,
dũng cảm, nhiệt thành.
Thứ
hai, có sự hổ thẹn tội lỗi.
Thứ
ba, có sự ghê sợ tội lỗi.
Thứ
tư, có nhóm thiện hữu của mình.
Thứ
năm, có sự thương yêu của bạn bè.
Thứ
sáu, đức nhẫn nhục.
Thứ
bảy, có giới hạnh.
Thứ
tám, nói lời chân thật.
Thứ
chín, có năng lực tâm lành bảo hộ.
Thứ
mười là, không sân hận.
Mười
một, không biết khinh bỉ người khác.
Mười
hai, không ganh gỗ với người.
Mười
ba là tinh tấn.
Mười
bốn, vun bồi ba-la-mật.
Mười
lăm, là người tế độ đại chúng.
Mười
sáu, biết chia phần của cải cho mọi người.
Mười
bảy, nói lời tử tế, hòa hợp.
Mười
tám, thân hành dịu dàng.
Mười
chín, nói lời nhỏ nhẹ, dịu ngọt.
Hai
mươi, không kiêu căng, không khoe khoang.
Hai
mươi mốt, không lường gạt, giả dối, không làm bộ làm
tịch.
Hai
mươi hai, hiểu biết các định luật tiến hóa.
Hai
mươi ba, thông hiểu nhiều lĩnh vực (nghề nghiệp, làm ra
của cải, biết ngăn ngừa tai họa v.v...)
Hai
mươi bốn, có thanh danh.
Hai
mươi lăm, biết ban phúc cho người - nhất là biết săn sóc,
chăm lo cho những người đang nương tựa mình.
Hai
mươi sáu, là người mà đại chúng mong mỏi, tin cậy.
Hai
mươi bảy, có nhiều tài sản.
Hai
mươi tám, nhiều chức phận cao quý trong xã hội.
Tâu
đại vương! Với hai mươi tám phẩm chất cao quý ấy, bậc
trí thức, hiền đức là bồ tát Mahosatha là người tuyệt
hảo của một ông chồng trong gia đình; là người tuyệt hảo
trong thôn lân, xã hội, quốc độ, không một người nữ nào
không coi là bậc lang quân lý tưởng; lại nữa, yếu tố "thời
gian" và yếu tố "chỗ kín đáo" không hội đủ, thì làm sao
bà Amàradevi có thể bị dụ dỗ tà hạnh đươc, hở đại
vương?
- Đúng
vậy, dẫu đàn bà xấu tâm, xấu nết cũng không thể phạm
tội, huống hồ bà Amàradevi là người đàn bà tốt, lại
có được một người chồng như thế!
- Tâu,
vâng!