CHƯƠNG
9
MŨI
TÊN THỜI GIAN
Như
chúng ta đã thấy ở những chương trước, quan điểm của
chúng ta về bản chất thời gian từ trước tới nay đã biến
hóa ra sao. Mãi cho đến đầu thế kỷ này, người ta vẫn
còn tin vào một thời gian tuyệt đối. Nghĩa là, mỗi biến
cố có thể được gán cho một con số gọi là "thời gian"
và mọi đồng hồ tốt đều đồng ý về khoảng thời gian
giữa hai biến cố. Tuy nhiên, sự khám phá ra rằng tốc độ
của ánh sáng có vẻ như nhau đối với mọi quan sát viên,
bất kể người đó di chuyển ra sao, đã đưa tới thuyết
tương đối -- và trong thuyết đó người ta đã phải từ
bỏ ý niệm rằng có một thời gian tuyệt đối duy nhất.
Thay vào đó, mỗi quan sát viên sẽ có số đo riêng về thời
gian như được ghi nhận bởi một chiếc đồng hồ mà người
đó mang theo: những đồng hồ mang bởi những quan sát viên
khác nhau sẽ không nhất thiết đồng ý với nhau. Do đó thời
gian đã trở thành một ý niệm có tính cách cá nhân hơn,
tương đối với quan sát viên đo đạc nó.
Khi
cố gắng thống nhất hấp lục với cơ học lượng tử, người
ta đã phải đưa vào ý niệm thời gian "tưởng tượng." Thời
gian tưởng tượng không thể phân biệt được từ những
hướng trong không gian. Nếu người ta có thể đi về hướng
bắc, người ta có thể quay trở lại và hướng về phía nam;
cũng vậy, nếu người ta có thể đi tới trong thời gian tưởng
tượng, người ta phải có thể quay lại và đi ngược trở
lại. Điều này có nghĩa có thể không có sự khác biệt quan
trọng nào giữa những chiều đi tới và đi lui của thời
gian tưởng tượng. Mặt khác, khi người ta nhìn vào thời
gian "thật," có một sự khác biệt rất lớn giữa các chiều
đi tới và đi lui, như chúng ta đều biết. Sự khác biệt
này giữa quá khứ và tương lai từ đâu mà ra? Tại sao chúng
ta nhớ quá khứ mà không nhớ tương lai?
Các
định luật khoa học không phân biệt giữa quá khứ và tương
lai. Nói rõ hơn, như đã được giải thích trước đây, các
định luật khoa học không thay đổi theo sự phối hợp các
hoạt động (hay đối xứng) được biết như là C, P, và T.
(C có nghĩa là đổi hạt thành phản hạt, P có nghĩa lấy
hình phản chiếu, để trái và phải đổi cho nhau. Và T có
nghĩa đảo ngược chiều chuyển động của mọi hạt: hậu
quả, cho chuyển động chạy ngược trở lại.) Những định
luật khoa học chi phối phản ứng của vật chất dưới mọi
tình huống bình thường sẽ không thay đổi dưới sự phối
hợp của hai tác dụng C và P. Nói khác đi, đời sống sẽ
vẫn như vậy đối với các cư dân của một hành tinh khác,
những người vừa là những hình ảnh phản chiếu của chúng
ta vừa được cấu tạo bởi phản vật chất, thay vì vật
chất.
Nếu
các định luật khoa học không thay đổi bởi sự phối hợp
của các tác dụng C và P, và cũng bởi sự phối hợp C, P,
và T, chúng cũng phải không thay đổi dưới một mình tác
dụng T. Tuy nhiên có một khác biệt lớn giữa những chiều
đi tới và chiều đi lui của thời gian thực trong đời sống
bình thường. Hãy tưởng tượng một ly nước rơi từ trên
bàn xuống và vỡ thành những mảnh vụn trên sàn nhà. Nếu
bạn quay phim sự kiện này, bạn có thể dễ dàng nói nó đang
đi tới hay đi lui. Nếu bạn cho quay ngược lại bạn sẽ thấy
các mảnh vụn bỗng nhiên gom trở lại từ sàn nhà và nhảy
trở lại để thành một ly đầy trên bàn. Bạn có thể nói
rằng đoạn phim chạy ngược lại bởi vì chuyện này không
bao giờ thấy trong đời sống bình thường. Nếu không, những
nhà chế tạo đồ gốm sẽ phải dẹp tiệm.
Sự
giải thích thường được đưa ra về chuyện tại sao chúng
ta không thấy những chiếc ly vỡ tự gom lại từ sàn nhà
và nhảy trở lên bàn là nó bị ngăn cản bởi định luật
thứ nhì về nhiệt động học. Định luật này nói rằng
trong mọi hệ thống khép kín, sự mất trật tự luôn luôn
gia tăng theo thời gian. Nói khác đi, đó là một hình thức
của định luật Murphy: Mọi chuyện luôn luôn có khuynh hướng
xấu đi! Một chiếc ly nguyên vẹn trên bàn là một tình trạng
trật tự cao, nhưng một chiếc ly vỡ trên sàn nhà là một
tình trạng mất trật tự. Người ta có thể sẵn sàng đi
từ chiếc ly trên bàn trong quá khứ tới chiếc ly vỡ trên
sàn nhà trong tương lai, nhưng không thể đi ngược lại.
Sự
gia tăng tính vô trật tự theo thời gian là một thí dụ của
điều được gọi là một mũi tên thời gian, một điều giúp
phân biệt quá khứ với tương lai, khiến cho thời gian có
một chiều hướng. Có ít nhất ba mũi tên thời gian khác nhau.
Trước hết, có một mũi tên thời gian về nhiệt động học,
là hướng thời gian trong đó sự mất trật tự gia tăng. Rồi,
có một mũi tên thời gian về tâm lý học. Đây là chiều
trong đó chúng ta cảm thấy thời gian trôi qua, chiều trong
đó chúng ta nhớ quá khứ chứ không phải tương lai. Cuối
cùng, có mũi tên thời gian về vũ trụ học. Đây là chiều
thời gian trong đó vũ trụ đang bành trướng thay vì co rút.
Trong
chương này, chúng ta sẽ lý luận rằng điều kiện không biên
giới cho vũ trụ, cùng với nguyên tắc vị nhân chủng yếu,
có thể giải thích tại sao tất cả ba mũi tên đều chỉ
về một hướng -- và hơn nữa, tại sao một mũi tên thời
gian được xác định rõ phải hiện hữu. Tôi sẽ lý luận
rằng mũi tên tâm lý được xác định bởi mũi tên nhiệt
động học, và rằng hai mũi tên này cần phải luôn luôn chỉ
về một hướng. Nếu người ta chấp nhận điều kiện không
biên giới cho vũ trụ, chúng ta sẽ thấy rằng phải có những
mũi tên thời gian về nhiệt động học và vũ trụ học được
xác định rõ, nhưng chúng sẽ không hướng về cùng một hướng
đối với toàn thể lịch sử của vũ trụ. Tuy nhiên, tôi
sẽ lý luận rằng đó chỉ khi nào chúng cùng hướng về một
chiều thì các điều kiện mới thích hợp cho sự phát triển
của các sinh vật thông minh, những kẻ có thể đặt ra câu
hỏi: Tại sao sự mất trật tự gia tăng theo cùng hướng thời
gian mà trong đó vũ trụ bành trướng?
Tôi
sẽ thảo luận trước hết về mũi tên thời gian nhiệt động
học. Định luật thứ nhì về nhiệt động học phát sinh
từ sự kiện rằng luôn luôn có nhiều tình trạng mất trật
tự so với các tình trạng trật tự. Thí dụ, hãy xét các
mảnh của một bộ ráp hình trong một chiếc hộp. Có một,
và chỉ một, cách sắp xếp trong đó các mảnh làm thành một
bức hình hoàn toàn. Mặt khác, có một con số rất lớn cách
xếp trong đó những mảnh bị mất trật tự và không làm
thành một bức hình.
Giả
thử một hệ thống khởi sự trong một tình trạng nào đó
của một số nhỏ những tình trạng trật tự. Khi thời gian
trôi qua, hệ thống sẽ tiến hóa theo các định luật khoa
học và các tình trạng của nó sẽ thay đổi. Ở một thời
gian về sau, hệ thống sẽ nhiều khả năng ở trong một tình
trạng mất trật tự hơn là trong một tình trạng trật tự
bởi vì có nhiều tình trạng mất trật tự hơn. Như vậy
sự mất trật tự sẽ có khuynh hướng gia tăng theo thời gian
nếu hệ thống tuân theo một điều kiện trật tự cao lúc
đầu.
Giả
sử các mảnh của bộ ráp hình khởi sự trong một chiếc
hộp theo sự sắp xếp trật tự trong đó chúng làm thành một
bức hình. Nếu bạn lắc chiếc hộp, các mảnh sẽ làm thành
một sự xếp đặt khác. Sự sắp xếp này sẽ có thể là
một sự sắp xếp mất trật tự trong đó các mảnh không
làm thành một bức hình đúng, giản dị chỉ vì có quá nhiều
những sự sắp xếp mất trật tự khác. Vài nhóm mảnh vẫn
có thể làm thành những phần của bức hình, nhưng bạn càng
lắc chiếc hộp, những nhóm này càng có thể sẽ vỡ ra và
những mảnh sẽ ở trong một tình trạng hoàn toàn lộn xộn
trong đó chúng không làm thành hình thù nào cả. Do đó sự
mất trật tự của những mảnh có thể sẽ gia tăng theo thời
gian nếu các mảnh tuân theo điều kiện ban đầu mà chúng
khởi sự trong một điều kiện trật tự cao.
Tuy
nhiên, giả thử Thượng Đế đã quyết định rằng vũ trụ
phải kết thúc trong một tình trạng trật tự cao nhưng nó
đã khởi đầu ở trong tình trạng nào là điều không quan
trọng. Ở những thời gian ban đầu vũ trụ có thể ở trong
một tình trạng mất trật tự. Điều này có nghĩa sự mất
trật tự sẽ giảm đi theo thời gian. Bạn sẽ thấy những
mảnh ly tự gom lại và nhảy lên bàn. Tuy nhiên, bất cứ những
kẻ người trần mắt thịt nào đã quan sát những chiếc ly
phải sống trong một vũ trụ trong đó sự mất trật tự giảm
đi theo thời gian. Tôi sẽ lý luận rằng những con người
như vậy sẽ có một mũi tên thời gian về tâm lý đi theo
chiều ngược. Nghĩa là, họ sẽ nhớ các biến cố ở tương
lai, và không nhớ những biến cố trong quá khứ của họ.
Khi chiếc ly bị vỡ, họ sẽ nhớ lúc nó đang ở trên bàn,
nhưng khi nó ở trên bàn, họ sẽ không nhớ lúc nó đang ở
trên sàn nhà.
Hơi
khó nói chuyện về ký ức của con người bởi vì chúng ta
không biết chi tiết bộ óc hoạt động như thế nào. Tuy nhiên,
chúng ta quả có biết mọi chuyện về những ký ức máy điện
toán hoạt động ra sao. Do đó tôi sẽ thảo luận mũi tên
thời gian tâm lý đối với máy điện toán. Tôi nghĩ cũng
hợp lý khi giả thử rằng mũi tên đối với các máy điện
toán cũng giống mũi tên đối với con người. Nếu không giống,
người ta có thể ăn đứt trên thị chứng khoán bằng cách
có một máy điện toán có thể nhớ giá cả của ngày mai!
Một
ký ức điện toán trên căn bản là một dụng cụ chứa các
phần tử có thể hiện hữu ở một trong hai tình trạng. Một
thí dụ giản dị là một bàn tính của người Trung Hoa. Trong
hình thức giản dị nhất của nó, bàn tính này bao gồm một
số những sợi dây kẽm, trên mỗi sợi dây là một hạt có
thể được đặt ở một trong hai vị trí. Trước khi một
khoản được ghi nhận trong ký ức của một máy điện toán,
bộ nhớ ở trong một tình trạng mất trật tự, với những
xác suất bằng nhau đối với hai tình trạng có thể xảy
ra. (Các hạt của bàn tính nằm rải rác bất kỳ trên những
sợi dây kẽm của bàn tính.) Sau khi ký ức tương tác với
hệ thống để được nhớ, nó sẽ nhất định phải ở trong
một tình trạng này hay tình trạng kia, tùy theo tình trạng
của hệ thống. (Mỗi hạt bàn tính sẽ hoặc nằm ở bên
trái hoặc nằm ở bên phải của sợi dây bàn tính.) Do đó
ký ức đã chuyển từ một tình trạng mất trật tự sang
một tình trạng trật tự. Tuy nhiên, để bảo đảm rằng
ký ức ở trong tình trạng đúng, cần phải sử dụng một
số năng lượng nào đó (để di chuyển hạt hoặc để cung
cấp điện cho máy điện toán, thí dụ vậy). Năng lượng
này được phân tán như nhiệt, và gia tăng lượng mất trật
tự trong vũ trụ. Người ta có thể chứng tỏ rằng sự gia
tăng mất trật tự này luôn luôn lớn hơn sự gia tăng về
trật tự của chính ký ức. Do đó nhiệt bị thổi đi bởi
chiếc quạt mát của máy điện toán có nghĩa rằng khi một
máy điện toán ghi nhận một điều trong ký ức, lượng mất
trật tự tổng cộng trong vũ trụ sẽ tăng lên. Chiều thời
gian trong đó một máy điện toán nhớ quá khứ cũng giống
như chiều trong đó sự mất trật tự gia tăng.
Ý
thức chủ quan của chúng ta về chiều thời gian, tức chiều
thời gian về tâm lý, do đó được xác định bên trong bộ
óc của chúng ta bởi mũi tên thời gian nhiệt động học.
Cũng như một máy điện toán, chúng ta phải nhớ mọi chuyện
theo trật tự trong đó sự mất trật tự gia tăng. Điều này
làm cho định luật thứ nhì của nhiệt động học hầu như
ít quan trọng. Sự mất trật tự gia tăng theo thời gian bởi
vì chúng ta đo thời gian theo chiều trong đó sự mất trật
tự gia tăng. Bạn không thể đoán cách nào tốt hơn!
Nhưng
tại sao mũi tên thời gian nhiệt động học lại hiện hữu?
Hoặc, nói cách khác, tại sao vũ trụ phải ở trong một tình
trạng trật tự cao ở một đầu của thời gian, đầu mà
chúng ta gọi là quá khứ? Tại sao nó không ở trong một tình
trạng lúc nào cũng hoàn toàn mất trật tự? Vả chăng, điều
này có vẻ như dễ xảy ra hơn. Và tại sao mũi tên thời gian
trong đó sự mất trật tự gia tăng giống như chiều trong
đó vũ trụ bành trướng?
Trong
thuyết tương đối tổng quát cổ điển người ta có thể
tiên đoán vũ trụ đã khởi đầu như thế nào bởi vì mọi
định luật khoa học đã biết sẽ sụp đổ ở nhất thể
nổ lớn. Vũ trụ có thể đã khởi đầu trong một tình trạng
rất trơn tru và trật tự. Điều này sẽ đưa tới những
mũi tên thời gian nhiệt động học và vũ trụ học được
xác định rõ, như chúng ta quan sát. Nhưng nó cũng có thể
đã khởi đầu trong một tình trạng hỗn độn và mất trật
tự. Trong trường hợp đó, vũ trụ đã ở trong một tình
trạng hoàn toàn mất trật tự, do đó sự mất trật tự không
thể gia tăng theo thời gian. Nó hoặc sẽ giữ nguyên không
đổi, trong trường hợp này sẽ không có mũi tên thời gian
nhiệt động học được xác định rõ, hoặc nó sẽ giảm
đi, trong trường hợp này mũi tên thời gian nhiệt động học
sẽ hướng theo chiều ngược lại với mũi tên vũ trụ học.
Không có trường hợp nào trong những sự khả dĩ này phù
hợp với những gì chúng ta quan sát. Tuy nhiên, như chúng ta
đã thấy, thuyết tương đối tổng quát cổ điển tiên đoán
sự xuống dốc của chính nó. Khi độ cong không-thời gian
trở thành lớn, các hậu quả hấp lực lượng tử sẽ trở
nên quan trọng và lý thuyết cổ điển sẽ không còn là một
sự mô tả tốt về vũ trụ. Người ta phải sử dụng thuyết
hấp lực lượng tử để hiểu vũ trụ đã bắt đầu như
thế nào.
Trong
thuyết hấp lực lượng tử, như chúng ta đã thấy trong chương
vừa rồi, để định rõ tình trạng của vũ trụ người ta
vẫn phải nói những lịch sử có thể của vũ trụ sẽ phản
ứng ra sao tại biên giới của không-thời gian trong quá khứ.
Người ta chỉ có thể tránh sự khó khăn phải mô tả những
gì chúng ta không biết và không thể biết nếu những lịch
sử thỏa mãn điều kiện không biên giới: chúng hữu hạn
về độ lớn nhưng không có biên giới, bờ, hoặc các nhất
thể. Trong trường hợp đó, sự khởi đầu của thời gian
sẽ là một thời điểm không-thời gian bình thường và vũ
trụ đã phải bắt đầu sự bành trướng của nó trong một
tình trạng rất trơn tru và trật tự. Nó đã không thể hoàn
toàn đồng đều, bởi vì điều đó sẽ vi phạm nguyên tắc
bất định của thuyết lượng tử. Phải có những biến động
nhỏ về mật độ và tốc độ của các hạt. Tuy nhiên, điều
kiện không biên giới ngụ ý tằng những biến động này
đã nhỏ hết cỡ có thể được, phù hợp với nguyên tắc
bất định.
Vũ
trụ đã phải khởi đầu với một thời kỳ bành trướng
gấp bội hay "lạm phát" trong đó nó đã gia tăng về cỡ bởi
một bội số nhân rất lớn. Trong sự bành trướng này, những
biến động về mật độ lúc đầu đã duy trì ở mức nhỏ,
nhưng về sau đã bắt đầu phát triển. Những vùng trong đó
mật độ hơi cao hơn mức trung bình thì sự bành trướng bị
giảm tốc độ bởi sự thu hút trọng lực của khối lượng
phụ trội. Cuối cùng, những vùng như vậy sẽ ngưng bành
trướng và co sụp để hình thành những thiên hà, các ngôi
sao, và những sinh vật như chúng ta. Vũ trụ đã khởi sự
trong một tình trạng trơn tru và trật tự, và sẽ trở thành
hỗn độn và mất trật tự theo thời gian. Điều này giải
thích sự hiện hữu của mũi tên thời gian nhiệt động học.
Nhưng
những gì sẽ xảy ra nếu và khi vũ trụ ngưng bành trướng
và khởi sự co rút? Liệu mũi tên nhiệt động học có đổi
chiều và sự mất trật tự bắt đầu giảm theo thời gian
hay không? Điều này sẽ đưa tới mọi loại khả dĩ giống
như khoa học giả tưởng đối với những người sống sót
từ giai đoạn bành trướng sang giai đoạn co rút. Liệu họ
có nhìn thấy những chiếc ly vỡ tự gom lại từ sàn nhà
và nhảy trở lên bàn hay không? Liệu họ có thể nhớ giá
cả của ngày mai và làm giàu trên thị trường chứng khoán
hay không? Có vẻ như nặng đầu óc học giả khi lo lắng về
những gì sẽ xảy ra khi vũ trụ co sụp trở lại, trong khi
nó sẽ không bắt đầu co rút trong ít nhất mười ngàn triệu
năm nữa. Nhưng có một phương cách nhanh chóng hơn để tìm
ra những gì sẽ xảy ra: nhảy vào một hố đen. Sự sụp đổ
của một ngôi sao để làm thành một hố đen hơi giống những
giai đoạn cuối của sự co sụp của toàn thể vũ trụ. Do
đó nếu sự mất trật tự phải giảm đi trong giai đoạn
co rút của vũ trụ, người ta có thể cũng trông đợi nó
sẽ giảm đi bên trong một hố đen. Do đó có lẽ một nhà
du hành vũ trụ rơi vào một hố đen sẽ có thể làm ra tiền
tại bàn đánh bạc ru-lét bằng cách nhớ nơi trái banh đã
đi trước khi đặt tiền. (Tuy nhiên, điều bất hạnh là ông
ta sẽ không có thì giờ chơi trước khi biến thành mì sợi.
Ông ta cũng không thể cho chúng ta biết về sự đảo ngược
mũi tên nhiệt động học, hoặc ngay cả việc gửi tiền thắng
vào ngân hàng, bởi vì ông ta sẽ bị mắc kẹt phía sau chân
trời biến cố của cái hố đen.)
Lúc
đầu, tôi đã tin rằng sự mất trật tự sẽ giảm đi khi
vũ trụ co sụp trở lại. Lý do là tôi đã nghĩ rằng vũ trụ
phải trở lại một tình trạng êm ả và trật tự khi nó
trở nên nhỏ lại lần nữa. Điều này có nghĩa giai đoạn
co rút sẽ giống như sự đảo ngược thời gian của giai đoạn
bành trướng. Những người ở trong giai đoạn co rút sẽ sống
cuộc đời của họ ngược chiều: họ sẽ chết trước khi
họ sinh ra và trở nên trẻ hơn khi vũ trụ co rút.
Ý
tưởng này có vẻ hấp dẫn bởi vì nó sẽ có nghĩa một
sự đối xứng đẹp đẽ giữa các giai đoạn bành trướng
và co rút. Tuy nhiên, người ta không thể chấp nhận riêng
ý tưởng này, độc lập với những ý tưởng khác về vũ
trụ. Vấn đề là: Nó có bao hàm bởi điều kiện không biên
giới hay không, hay nó có mâu thuẫn với điều kiện đó hay
không? Như tôi đã nói, lúc đầu tôi đã nghĩ rằng điều
kiện không biên giới quả thật ngụ ý rằng sự mất trật
tự sẽ giảm đi trong giai đoạn co rút. Tôi đã bị đưa đến
sai lầm một phần bởi sự so sánh với bề mặt trái đất.
Nếu người ta coi sự khởi đầu của vũ trụ tương ứng
với Bắc Cực, khi đó kết cuộc của vũ trụ phải tương
tự với sự khởi đầu, giống như Nam Cực tương tự như
Bắc Cực. Tuy nhiên, Bắc Cực và Nam Cực tương ứng với
sự khởi đầu và kết cuộc trong thời gian tưởng tượng
. Sự khởi đầu và kết cuộc trong thời gian thực có thể
rất khác nhau. Tôi cũng đã bị lầm lẫn bởi công việc mà
tôi đã làm trên một mô hình vũ trụ giản dị trong đó giai
đoạn co sụp trông giống như sự đảo ngược thời gian của
giai đoạn bành trướng. Tuy nhiên, một đồng nghiệp của
tôi, Don Page, ở trường đại học Pennsylvania, đã vạch ra
rằng điều kiện không biên giới đã không đòi hỏi giai
đoạn co rút nhất thiết phải là sự đảo ngược thời gian
của giai đoạn bành trướng. Hơn nữa, một trong những sinh
viên của tôi, Raymond Laflamme, đã thấy rằng trong một mô
hình hơi phức tạp hơn, sự co sụp của vũ trụ rất khác
sự bành trướng. Tôi nhận ra rằng mình đã phạm một sai
lầm: điều kiện không biên giới ngụ ý rằng sự mất trật
tự thật ra tiếp tục gia tăng trong giai đoạn co rút. Các
mũi tên thời gian nhiệt động và tâm lý sẽ không đảo ngược
khi vũ trụ bắt đầu co rút trở lại hoặc bên trong các hố
đen.
Bạn
sẽ làm gì khi bạn thấy bạn đã phạm một sai lầm như thế?
Một số người không đời nào công nhận rằng họ sai và
tiếp tục tìm kiếm những lý luận mới, và thường không
ăn khớp với nhau để bênh vực trường hợp của họ -- như
Eddington đã làm khi chống đối lý thuyết hố đen. Những
người khác thì bảo rằng họ không hề ủng hộ quan điểm
sai hoặc, nếu họ đã ủng hộ, đó chỉ là để chứng tỏ
nó không phù hợp. Đối với tôi có vẻ như tốt hơn và đỡ
hiểu lầm hơn nếu người ta công nhận bằng tài liệu in
rằng họ đã lầm. Một thí dụ tốt của chuyện này là Einstein,
người đã gọi hằng số vũ trụ mà ông đã đưa ra khi ông
cố tạo một mô hình tĩnh của vũ trụ, là sai lầm lớn nhất
trong đời ông.
Để
trở lại mũi tên thời gian, vẫn còn câu hỏi: Tại sao chúng
ta quan sát thấy rằng những mũi tên nhiệt động và vũ trụ
cùng chỉ về cùng một hướng? Hoặc nói một cách khác, tại
sao sự mất trật tự gia tăng cùng một hướng thời gian như
hướng trong đó vũ trụ bành trướng? Nếu người ta tin rằng
vũ trụ sẽ bành trướng và rồi co rút trở lại, như đề
xuất không biên giói có vẻ bao hàm, điều này trở thành
một câu hỏi tại sao chúng ta phải ở trong giai đoạn bành
trướng thay vì giai đoạn co rút.
Người
ta có thể trả lời câu hỏi này trên căn bản nguyên tắc
vị nhân chủng yếu. Các điều kiện trong giai đoạn co rút
sẽ không thích hợp cho sự hiện hữu của các sinh vật thông
minh, những kẻ có thể đặt ra câu hỏi. Tại sao sự mất
trật tự gia tăng cùng chiều thời gian như chiều trong đó
vũ trụ bành trướng? Sự lạm phát trong những giai đoạn
đầu của vũ trụ, như đề xuất không biên giới tiên đoán,
có nghĩa rằng vũ trụ phải đang bành trướng ở nhịp độ
sát với nhịp độ tới hạn, vừa đủ để tránh sự co sụp
trở lại, và do đó sẽ không co sụp trở lại trong một thời
gian rất dài. Tới lúc đó mọi ngôi sao đã cháy rụi và các
proton và trung hòa tử của chúng có thể đã thoái hóa thành
những hạt nhẹ hơn và bức xạ. Vũ trụ sẽ ở trong một
tình trạng hầu như hoàn toàn mất trật tự. Sẽ không có
mũi tên thời gian nhiệt động mạnh. Sự mất trật tự không
thể gia tăng nhiều bởi vì vũ trụ đã ở trong một tình
trạng hoàn toàn mất trật tự rồi. Tuy nhiên, một mũi tên
nhiệt động mạnh cần thiết để đời sống thông minh hoạt
động. Để sống còn, nhân loại phải tiêu thụ thực phẩm,
là một hình thức năng lượng trật tự, và biến đổi nó
thành nhiệt, là một hình thức năng lượng mất trật tự.
Như vậy đời sống thông minh không thể tồn tại trong giai
đoạn vũ trụ co rút. Đây là sự giải thích tại sao chúng
ta quan sát thấy rằng những mũi tên thời gian nhiệt động
và vũ trụ chỉ về cùng một hướng. Không phải sự bành
trướng của vũ trụ làm cho sự mất trật tự gia tăng. Đúng
ra là điều kiện không biên giới khiến sự mất trật tự
gia tăng và các điều kiện trở thành thích hợp cho đời
sống thông minh chỉ ở trong giai đoạn bành trướng.
Để
tổng kết, các định luật khoa học không phân biệt giữa
những chiều đi tới và đi lui của thời gian. Tuy nhiên, có
ít nhất ba mũi tên thời gian quả thật phân biệt quá khứ
với tương lai. Đó là mũi tên nhiệt động, chiều thời gian
trong đó sự mất trật tự gia tăng; mũi tên tâm lý, chiều
thời gian trong đó chúng ta nhớ quá khứ chứ không phải tương
lai; và mũi tên vũ trụ, chiều thời gian trong đó vũ trụ
bành trướng thay vì co rút. Tôi đã chứng tỏ rằng mũi tên
tâm lý chính yếu cũng giống như mũi tên nhiệt động, do
đó cả hai luôn luôn chỉ về cùng một hướng. Đề xuất
không biên giới cho vũ trụ tiên đoán sự hiện hữu của
một mũi tên thời gian nhiệt động được xác định rõ bởi
vì vũ trụ phải khởi đầu trong một tình trạng trơn tru
và trật tự. Và lý do mà chúng ta quan sát thấy mũi tên nhiệt
động này phù hợp với mũi tên vũ trụ là các sinh vật thông
minh chỉ có thể hiện hữu trong giai đoạn bành trướng. Giai
đoạn co rút sẽ không thích hợp bởi vì nó không có mũi
tên thời gian nhiệt động mạnh.
Sự
tiến bộ của nhân loại trong việc hiểu biết vũ trụ đã
xác lập một góc trật tự nhỏ trong một vũ trụ ngày càng
mất trật tự. Nếu bạn nhớ mọi chữ trong quyển sách này,
ký ức của bạn sẽ ghi nhận khoảng hai triệu mẩu thông
tin: trật tự trong bộ óc của bạn sẽ gia tăng khoảng hai
triệu đơn vị. Tuy nhiên, trong khi bạn đọc cuốn sách này,
bạn sẽ chuyển đổi ít nhất một ngàn calories về năng lượng
trật tự, dưới hình thức thực phẩm, thành năng lượng
mất trật tự, dưới hình thức nhiệt mà bạn mất đi vào
không khí chung quanh bạn bởi sự truyền nhiệt và mồ hôi.
Điều này sẽ gia tăng sự mất trật tự của vũ trụ vào
khoảng hai mươi triệu triệu triệu triệu đơn vị -- hay khoảng
mười triệu triệu triệu lần sự gia tăng về trật tự trong
bộ não của bạn -- và đó là nói nếu bạn nhớ mọi điều
trong quyển sách này. Trong chương sau tôi sẽ cố gắng gia
tăng trật tự trong khu vực của chúng ta xa thêm một chút
bằng cách giải thích làm thế nào người ta đang cố kết
hợp những lý thuyết từng phần mà tôi đã mô tả để hình
thành một lý thuyết thống nhất hoàn chỉnh để bao gồm
mọi thứ trong vũ trụ.