MỤC LỤC
Lời
Giới Thiệu của Carl Sagan
Cảm
Tạ của Stephen Hawking
Chương
1 Bức Tranh Vũ Trụ của Chúng Ta
Chương
2 Không Gian và Thời Gian
Chương
3 Vũ Trụ Bành Trướng
Chương
4 Nguyên Tắc Bất Định
Chương
5 Hạt Cơ Bản và Lực Thiên Nhiên
Chương
6 Hố Đen
Chương
7 Hố Đen Không Đen Lắm
Chương
8 Nguồn Gốc và Vận Mệnh của Vũ Trụ
Chương
9 Mũi Tên Thời Gian
Chương
10 Thống Nhất Vật Lý Học
Chương
11 Kết Luận
Thuật
Ngữ
Lời Giới
Thiệu
Hàng
ngày chúng ta sinh hoạt trong khi hầu như không hiểu biết gì
về thế giới. Chúng ta chỉ quan tâm chút ít về cái bộ máy
phát ra ánh sáng mặt trời mà nhờ đó mới có sự sống,
về cái trọng lực buộc chặt chúng ta trên trái đất mà
nếu không có nó thì chúng ta sẽ bị thảy lăn lóc trong không
gian, hoặc về những nguyên tử cấu tạo nên thân thể, và
chúng ta tùy thuộc vào sự ổn cố của chúng.
Ngoại
trừ trẻ con (chúng ngây thơ nên không ngần ngại hỏi những
câu hỏi quan trọng), chỉ có một số ít trong chúng ta dành
nhiều thì giờ để thắc mắc tại sao thiên nhiên lại như
thế này thế nọ; vũ trụ phát sinh từ đâu, hay là xưa nay
nó vẫn vĩnh hằng hiện diện ở đây; phải chăng tới một
ngày nào đó thời gian sẽ trôi ngược chiều và những hậu
quả sẽ đi trước những nguyên nhân; hoặc phải chăng có
những giới hạn tối hậu đối với những gì mà con người
có thể hiểu biết. Có những trẻ em – và tôi đã từng
gặp một số – muốn biết một hố đen trong vũ trụ giống
như thế nào; bộ phận nhỏ nhất của vật chất là gì; tại
sao chúng ta nhớ được quá khứ mà không phải tương lai;
nếu ở thời sơ khai có sự hỗn loạn thì làm thế nào mà
hiện tại lại đang có trật tự như chúng ta thấy; và tại
sao lại có một vũ trụ.
Trong
xã hội chúng ta các bậc cha mẹ và thầy giáo vẫn còn có
thói quen trả lời đa số những câu hỏi đó bằng cách nhún
vai, hoặc bằng cách mượn những ý niệm tôn giáo mà họ
nhớ một cách mơ hồ. Một số người cảm thấy lúng túng
khó chịu đối với những vấn đề loại này, vì chúng phơi
bày một cách rõ ràng những giới hạn trong sự hiểu biết
của con người.
Nhưng
phần lớn triết học và khoa học đã được thúc đẩy bởi
những tra vấn như vậy để tấn tới. Ngày càng có nhiều
người lớn cũng muốn hỏi những câu hỏi loại này, và thỉnh
thoảng họ tìm được một số câu trả lời đáng kinh ngạc.
Đứng ở giữa các nguyên tử và các ngôi sao, chúng ta đang
nới rộng những chân trời thám hiểm để tìm hiểu cả cái
rất nhỏ lẫn cái rất lớn.
Mùa
Xuân năm 1974, khoảng hai năm trước khi phi thuyền Viking đáp
xuống Hỏa tinh, tôi đang dự một hội nghị ở Anh Quốc,
do Học Hội Hoàng Gia ở Luân Đôn bảo trợ. để thảo luận
về vấn đề truy tìm đời sống ngoại địa cầu. Trong giờ
nghỉ uống cà–phê tôi nhận thấy có một cuộc hội họp,
rất đông đảo hơn, đang cử hành trong một sảnh đường
bên cạnh; và tôi đi vào vì hiếu kỳ. Tôi liền nhận ra rằng
mình đang chứng kiến một nghi thức cổ xưa, đây là nghi
lễ tiếp nhận các hội viên mới được nhận vào Học Hội
Hoàng Gia, một trong những tổ chức học thuật lâu đời nhất
trên hành tinh này. Ở hàng phía trước, một người trẻ tuổi
ngồi trên xe lăn đang rất chậm chạp ký tên vào một cuốn
sổ mà trên những trang đầu tiên có chữ ký của Isaac Newton.
Đến khi người đó đã ký tên xong, mọi người vỗ tay hoan
hô nồng nhiệt. Ngay từ hồi đó Stephen Hawking đã là một
nhân vật truyền thuyết.
Hiện
thời Hawking là Giáo Sư Toán Học Hàm Lucasian của Đại Học
Cambridge, một chức vụ mà Newton đã từng giữ, và sau này
Paul Dirac cũng đã giữ – đây là hai nhà khai phá lừng danh
về cái rất lớn và cái rất nhỏ. Hawking xứng đáng là người
kế nghiệp họ.
Đây
là cuốn sách đầu tiên mà Hawking viết cho giới độc giả
không chuyên môn, và nó chứa đựng những cống hiến nhiều
loại dành cho giới độc giả đại chúng. Ngoài nội dung bao
quát của cuốn sách, điều không kém thú vị là độc gỉa
có thể thấy thoáng qua ở đây về những tác động trong
tâm trí của tác giả. Trong cuốn sách này có những khải
thị rõ ràng về các biên cương của vật lý học, thiên văn
học, vũ trụ luận, và sự can đảm.
Đây
cũng là một cuốn sách về Thượng Đế... hoặc có lẽ về
sự vắng mặt của Thượng Đế. Chữ Thượng Đế tràn đầy
trong những trang sách này. Hawking lên đường đi tìm câu trả
lời cho câu hỏi nổi tiếng của Einstein rằng phải chăng
Thượng Đế có sự lựa chọn khi cấu tạo vũ trụ. Hawking
muốn thử tìm hiểu tâm trí của Thượng Đế – như ông
nói rõ. Và điều này khiến cho kết luận càng thêm bất ngờ,
ít ra là cho tới nay: một vũ trụ mà không gian không có giới
hạn, thời gian không có khởi đầu hoặc kết thúc, và không
có gì để cho một Đấng Tạo Hóa làm cả.
–
Carl Sagan
Đại
Học Cornell
Ithaca,
New York
Cảm Tạ
Tôi
đã quyết định thử viết một cuốn sách phổ thông về
không gian và thời gian sau khi tôi phụ trách khóa giảng Loeb
tại Đại Học Harvard năm 1982. Trước đây đã có một số
đáng kể những cuốn sách về vũ trụ ở thời sơ khai và
những hố đen, từ những sách rất hay, như cuốn Ba Phút Đầu
Tiên (The First Three Minutes) của Steven Weinberg, cho tới những
sách rất dở mà tôi sẽ không nêu tên. Tuy nhiên, tôi cảm
thấy rằng không có cuốn sách nào trong số đó thực sự
đề cập những vấn đề đã xui khiến tôi nghiên cứu về
vũ trụ luận và thuyết lượng tử: Vũ trụ đến từ đâu?
Nó đã bắt đầu như thế nào và tại sao? Nó có sẽ đi tới
kết thúc hay không, và nếu kết thúc thì sẽ như thế nào?
Đây là những câu hỏi đáng được tất cả chúng ta quan
tâm. Nhưng khoa học hiện đại đã trở thành kỹ thuật hóa
đến nỗi rằng chỉ có một số ít chuyên gia có thể nắm
vững toán học dùng để mô tả những vấn đề đó. Tuy nhiên,
những ý niệm cơ bản về khởi thủy và vận mệnh của vũ
trụ thì có thể lý giải không cần tới toán học, trong một
hình thức mà những người không được huấn luyện về khoa
học có thể hiểu. Đây là điều mà tôi đã thử làm trong
cuốn sách này. Độc giả sẽ phán đoán xem tôi có thành công
hay không.
Có
người bảo tôi rằng mỗi phương trình mà tôi đem vào sách
sẽ khiến cho số lượng tiêu thụ giảm xuống phân nửa.
Vì thế tôi quyết định không dùng tới một phương trình
nào cả. Tuy nhiên, rốt cuộc tôi đã đem vào một phương
trình, đó là phương trình nổi tiếng của Einstein, E=mc2. Tôi
hy vọng rằng điều này sẽ không khiến cho một nửa số
độc giả tương lai của tôi sợ hãi bỏ chạy.
Ngoại
trừ điều xui xẻo bị mắc bệnh ALS – tức là bệnh về
thần kinh vận động – hầu hết mọi phương diện khác tôi
đều được may mắn. Nhờ sự trợ lực của Jane, vợ tôi,
và các con tôi – Robert, Lucy, và Timmy – tôi đã có thể sống
một cuộc đời khá bình thường và có một sự nghiệp thành
công. Tôi lại được may mắn vì đã chọn môn vật lý học
lý thuyết, vì môn này chỉ cần dùng tới tâm trí mà thôi.
Cho nên sự bại liệt của tôi chẳng phải là một điều
bất lợi trầm trọng. Các đồng sự khoa học của tôi, không
trừ một ai, đã tận tình giúp đỡ tôi.
Ở
giai đoạn "cổ điển" đầu tiên trong sự nghiệp của tôi,
những người hợp tác chính yếu là Roger Penrose, Robert Geroch,
Brandon Carter, và George Ellis. Tôi mang ơn họ về những giúp
đỡ họ đã dành cho tôi, và về công trình mà chúng tôi đã
cùng nhau thực hiện. Giai đoạn này được thâu tóm bởi cuốn
sách Cấu Trúc Vĩ Mô của Không–Thời Gian (The Large Scale Structure
of Spacetime) mà tôi và Ellis viết chung vào năm 1973. Tôi không
khuyên độc giả của cuốn sách này tham khảo cuốn sách đó
để hiểu biết thêm: nó thuộc loại nặng về kỹ thuật
và rất khó đọc. Tôi hy vọng rằng kể từ khi đó tôi đã
học được cách viết dễ hiểu hơn.
Ở
giai đoạn "lượng tử" thứ nhì trong sự nghiệp của tôi,
từ năm 1974, những người cộng tác chính yếu là Gary Gibbon,
Don Page, và Jim Hartle. Tôi nợ họ và các sinh viên nghiên cứu
của tôi rất nhiều, những người đã giúp đỡ tôi tận
tình, kể cả ý nghĩa thể chất lẫn ý nghĩa lý thuyết của
từ ngữ này. Vì phải theo kịp các sinh viên của tôi nên
tôi cảm thấy rất hào hứng, và điều này giúp tôi tránh
được một đời sống buồn tẻ.
Một
trong các sinh viên đó là Brian Whitt đã giúp tôi rất nhiều
trong việc viết cuốn sách này. Năm 1985 tôi bị viêm phổi,
sau khi đã viết xong bản sơ thảo thứ nhất. Tôi phải giải
phẫu khai thông khí quản, điều này khiến tôi bị mất khả
năng nói, và do đó hầu như không thể nào truyền thông với
người khác. Tôi tưởng rằng mình không thể nào hoàn tất
cuốn sách. Tuy nhiên, Brian chẳng những đã giúp tôi duyệt
lại bản thảo mà còn giúp tôi sử dụng một chương trình
truyền thông gọi là "Trung Tâm Sinh Hoạt" mà ông Walt Woltosz,
thuộc công ti Word Plus Inc., ở Sunnyvale, California, đã hiến
tặng tôi. Với hệ thống này tôi có thể viết sách, viết
luận văn, và nói chuyện với người ta bằng cách sử dụng
một máy tổng hợp tiếng nói do hãng Speech Plus – cũng ở
Sunnyvale, California – hiến tặng. Máy tổng hợp tiếng nói
và một máy vi tính cá nhân nhỏ được ông David Mason gắn
trên xe lăn cho tôi. Hệ thống này đã tạo biến đổi lớn
lao: Trên thực tế bây giờ tôi có thể truyền thông tốt
hơn trước khi tôi bị mất tiếng nói.
Tôi
đã nhận được những đề nghị cải tiến cuốn sách này
từ nhiều người đã đọc những bản sơ thảo. Đặc biệt,
ông Peter Guzzardi, người chủ biên của tôi tại nhà xuất
bản Bantam Book, đã liên tiếp gửi nhiều trang bình luận và
câu hỏi về những điểm mà ông cảm thấy tôi đã không
giải thích rõ ràng. Tôi phải nhìn nhận rằng tôi hơi bực
mình khi nhận cái danh sách dài của ông ấy, trong đó ghi những
điều cần sửa đổi, nhưng ông ấy thật là có lý. Tôi tin
rằng sự thúc đẩy không nương tay của ông đã giúp cuốn
sách trở thành khá hơn.
Tôi
rất biết ơn các phụ tá của tôi, Colin William, David Thomas,
và Raymond Laflamme; các thư ký của tôi Judy Fella, Ann Ralph, Cheryl
Billington, và Sue Masey; và toàn ban y tá của tôi. Cuốn sách
này không thể nào hoàn thành nếu không có sự yểm trợ cho
những phí tổn nghiên cứu và y khoa của tôi, cung cấp bởi
Phân Khoa Gonville & Caius, Hội Đồng Nghiên Cứu Khoa Học
và Cơ Khí, và bởi những cơ quan Leverhulme, McArthur, Nuffield,
và Ralph Smith Foundations. Tôi rất biết ơn họ.
–
Stephen Hawking
20
tháng 10 năm 1987
Xem
Thêm:
Cùng
Tác Giả, Khác Dịch Giả:
Lược
Sử Thời Gian, Dịch Gỉa: Cao Chi và Phạm Văn Thiều
(Diệu
Pháp)