CHỮA
LÀNH THẾ GIỚI KHỔ ĐAU
Đại
Sư Chứng Nghiêm
Sáng
lập viên Hội Phật Giáo Cứu Tế Tzu-Chi (Từ Tế)
Pháp
Hạnh Phạm Quốc Hưng chuyển dịch
Thế
giới chúng ta đang sống thật có quá nhiều đau khổ!
Mỗi ngày chúng ta lại chứng kiến một tai ương ách nạn
xảy ra. Tâm chúng ta nhói đau khi có quá nhiều người
đau khổ. Nhưng từ nổi khổ mà chúng ta thấy được
tình thương chân thật và khi dối diện khổ đau thì lòng
cảm thương được đánh thức. Khổ đau, vì thế, đã
khai mở con mắt và trái tim chúng ta vào sự thật.
Ở
đời này, ai mà chẳng khổ? Vì lẽ đó, mà đức Phật
đã tuyên thuyết Bốn Chân Lý Cao Quý ngay khi vừa thành đạo
để giúp chúng ta dập tắt nổi khổ triền miên.
Đức
Phật, khi quán chiếu quá trình già, bệnh, chết đã nhận
chân rằng khổ đau tiềm ẩn trong cuộc sống của mỗi con
người. Sanh, lão, bệnh, tử chỉ là những diễn
biến của tự nhiên. Ngoài chúng ra, còn có những khổ
đau gây ra do hoàn cảnh thế cuộc như phân chia giai cấp trong
xã hội, chênh lệch giữa giàu và nghèo, cùng nhiều tình huống
khác. Đức Phật trước những cảnh khổ này đã nổ
lực tìm hiểu sự thật về khổ và chiêm nghiệm phương
cách con người có thể xoa dịu khổ đau. Sau khi
giác ngộ, Ngài đã chỉ bày Bốn Sự Thật Cao Quý đưa ra
con đường thoát khổ cho chúng ta.
Vâng,
chúng ta đang sống trong thế giới đau khổ. Nhưng lẽ
nào chúng ta để cho nhau phải chịu mãi cảnh sống khổ đau?
Chẳng lẽ chúng ta không nghĩ ra những phương cách để giúp
cho những người đang đau khổ?
Đức
Phật nói về bốn thứ tâm lớn không thể đo lường được
(Tứ Vô Lượng Tâm). Bốn tâm đó là tâm thương yêu
tử tế, tâm thương cảm, tâm vui vẻ, và tâm hiến tặng nhưng
không quyến luyến bó buộc. Những tâm này là thuốc
trị khổ đau. Nhưng để hiệu nghiệm thì chúng ta phải
đem ra sử dụng và thực hành.
Những
người đang đau khổ cần tình thương và sự săn sóc.
Vậy chúng ta cần có tâm thương yêu tử tế và thương cảm.
Thế giới đã quá nhiều đau khổ vậy tại sao chúng ta không
thương yêu lẫn nhau? Chẳng phải khi có tình thương thì
con người sẽ hết khổ đau sao? Chẳng phải đó là điều
tuyệt vời sao? Bởi thế, sứ mạng của tâm thương yêu
tử tế là phát triển hoà bình và hoà hợp ở mọi người
và để gây cảm hứng cho người ta thương nhau và cống hiến
sức mình giúp đỡ tha nhân. Sự cống hiến và giúp đỡ
đó đến từ nhận thức rằng khi sống trên hành tinh này,
chúng ta đều có sự nối kết với nhau như là những
bộ phận của một tổng thể.
Vì
thế mà khi thành viên của Từ Tế tiếp ứng thiên tai sóng
thần vừa qua bằng cách xuống đường gây quỹ khắp nơi,
tôi đã liên tục nhắc nhở họ rằng đây chẳng phải là
công việc để tính toán tiền bạc thu vào ít hay nhiều, mà
là để gây chú ý và kêu gọi lương tâm của những người
đang được an ổn khỏe mạnh và cảm hóa tâm tử tế của
họ. Khi tai họa giáng xuống một phần của thế giới, tất
cả chúng ta trong ngôi làng địa cầu này cần phải giúp đỡ.
Đây là điều không những chúng ta cần nhận thức rõ mà
chúng ta phải giúp mọi người nhận thức ra được.
Tâm
thương cảm-nhìn những người đang khổ, chúng ta không thể
ngồi yên nhìn họ tiếp tục bị khổ sở. Chúng ta cảm
thấy nổi đau của họ như chính nổi đau của chúng ta.
Vì lý do này, chúng ta nhanh chóng có mặt tại Tích Lan và tỉnh
Aceh của Nam Dương để giúp đỡ. Nếu không thì chúng
ta đã chẳng làm được như vậy, phải không? Nếu chúng ta
nghĩ Tích Lan là xứ sở quá xa Đài Loan, nó chẳng là gì với
chúng ta cả hoặc những người dân đó có liên quan gì đến
chúng ta? Thật ra, chúng ta không có sự nối kết với
họ một cách trực tiếp, chúng ta chỉ cảm thấy không thể
chịu đựng được trước nổi đau của họ.
Ngay
khi nghe tin thiên tai, nhân viên và thiện nguyện viên của Từ
Tế đã ngay lập tức thành lập đoàn cứu trợ. Cảm
động hơn là khi tập thể bác sĩ của các bệnh viện Từ
Tế tức thời tình nguyện tham gia đi đến các vùng lâm nạn.
Ai cũng muốn đi cả. Cuối cùng, một trong những vị
phó tổng quản trị, cũng là một bác sĩ về dịch học đã
thốt lên, “không có ai thích hợp hơn là tôi.” Vị
này nói như vậy vì sau thiên tai, điều người ta sợ
hãi nhất là sự bùng phát bệnh truyền nhiễm.
Khi
đoàn tiếp cứu của chúng ta đi đến các vùng bị thiên tai
tàn phá, họ đi qua những tử thi nằm la liệt khắp nơi.
Mùi hôi nồng nặc đến nỗi bao nhiêu lớp khẩu trang cũng
không ngăn được. Các vị bác sĩ biết điều này nhưng nó
cũng chẳng ngăn họ không tình nguyện đi. Nếu không
có tình thương rộng lớn, ai dám đi như vậy? Vì thế,
tôi thường nói tình nguyện viên là những vị bồ tát sống.
Ai ngoài những vị bồ tát có thể thực hành những hành động
này.
Bởi
vì sự khổ đau, lòng thương cảm của con người được đánh
thức và là nguồn cảm hứng cho họ đích thân đi đến vùng
thiên tai để giúp người hoạn nạn. Những ai không
đi được thì tận tụy quyên góp cứu trợ. Những
thiện nguyện viên trên toàn thế giới đều làm việc này.
Có những nơi tuyết rơi lạnh lẽo nhưng họ vẫn đứng bên
đường trong cơn lạnh. Họ thật sự muốn giúp đỡ
những người đang đau khổ nơi vùng thiên tai. Họ làm với
trái tim sốt sắng và thành tâm. Tâm cảm thương của
họ làm cho họ có quyết tâm vị tha hi sinh sự êm ái và thư
nhàn để giúp đỡ tha nhân. Họ làm như vậy với niềm
hoan hỉ. Tuy hai cánh tay tê cứng và đau nhức sau một
ngày ôm thùng lạc quyên, tim họ đầy niềm vui.
Ở
đây, Phật pháp được hiện bày. Trong hành động cống
hiến, họ đã sống theo Bốn Tâm Lớn Không Đo Lường Được
của thương yêu tử tế, thương cảm, niềm vui, và sự cho
mà không quyến luyến. Hành động của họ được thúc
đẩy bởi từ bi. Khi cho, họ cảm nhận niềm vui lớn
và sự sẳn lòng cống hiến chính mình nói lên sự không quyến
luyến của họ.
Có
nhiều mẫu chuyện từ thiên tai sóng thần cho chúng ta thấy
tâm thương yêu tử tế, thương cảm, vui vẻ, và cho mà không
quyến luyến là như thế nào.
Khi
các đoàn thiện nguyện viên cứu tế của Từ Tế đến Tích
Lan và tỉnh Aceh của Nam Dương, ngoài việc phát các dụng
cụ khẩn cấp, chúng ta còn trị các vết thương và cung cấp
chăm sóc y khoa. Thêm vào đó, chúng ta còn cố gắng giúp
họ chữa lành tâm hồn mình. Khi cơn thiên tai bất thần
lấy đi quá nhiều mạng sống, chia cắt bao gia đình, và lấy
đi những người thương yêu nhất trên cõi đời của họ,
chúng ta không thể nào tưởng tượng hết chấn động tinh
thần và niềm đau mất mát mà những người sống sót phải
chịu đựng. Mặc dù họ được tha mạng, nhưng
họ cũng thọ khổ nhiều hơn vì được tha mạng. Vì
lẽ đó, họ thật sự cần mọi người giang tay ra an ủi,
hỗ trợ, và giúp họ vượt qua giai đoạn đau thương này.
Tại
các địa điểm khám và cho thuốc miễn phí, các thiện nguyện
viên không những chữa trị các tật bệnh về cơ thể mà
còn tìm cách chữa lành nổi thống khổ tinh thần qua những
cuộc trao đổi với những người sống sót. Lấy trường
hợp của bác sĩ trưởng Trung Tâm Y Tế Phật Giáo Từ
Tế, Lin Shinn-zong, làm thí dụ. Khi hướng dẫn đoàn y
khoa đến phục vụ tại các trạm xá ở tỉnh Hambantota, Tích
Lan, ông bắt đầu mỗi buổi khám bằng cách hướng dẫn mọi
người hát chung với nhau để làm vơi diệu đi tâm hồn của
mọi người. Với bệnh nhân, ông bày tỏ sự quan tâm
chăm sóc bằng cách nắm tay họ, ôm họ vào lòng, hoặc vỗ
lưng họ khi hỏi han về gia đình của những bệnh nhân này.
Chỉ sau khi có được sự kết giao với bệnh nhân, ông mới
bắt đầu đề cập đến bệnh tình của họ. Bác sĩ
Lin chăm sóc mọi người như thể chăm sóc thành viên của
chính gia đình ông. Các nhân viên y khoa khác cũng đối
sử như vậy với bệnh nhân của mình.
Qua
những giao tiếp với tình thương và sự chăm sóc, nhiều nạn
nhân thiên tai vốn thu rút vào thế giới đau khổ của riêng
mình, bắt đầu hướng ra thế giới bên ngoài để đối diện
với thực tại. Một số còn phục vụ như là thiện
nguyện viên, chuyển hóa nổi đau của mình thành sức mạnh
để giúp tha nhân.
Một
trong những thiện nguyện viên đó là một người đàn ông
tên Abdullah. Khi người hàng xóm đưa ông đến trạm xá, ông
đã không ăn hay ngủ trong 6 ngày liền và chẳng thốt ra một
lời nào. Mỗi khi ông nhắm mắt, ông thấy hình ảnh
của vợ và con ông. Ông đã đi tìm xác họ trong suốt
ba ngày liền. Xác hai mẹ con được tìm thấy ở tư thế
ôm chặt lấy nhau. Các thiện nguyện viên Từ Tế hết
sức quan tâm đến sức khỏe của ông và nhanh chóng mời ông
ngồi. Một thiện nguyện viên đem cho ông một ly nước
ấm và chuẩn bị một tô mì gói cho ông. Nắm lấy tay
ông, một thiện nguyện viên ngồi đó với ông an ủi vỗ
về bày tỏ cảm thương và khuyến khích. Sau một khoảng
khắc dài, Abdullaha cuối cùng đã cất tiếng và bắt đầu
kể lại câu chuyện đau thương cho các thiện nguyện viên.
Sau
đó, các thiện nguyện viên của Từ Tế tiếp tục thường
xuyên thăm viếng Abdullah. Vào một buổi thăm hỏi, vị
thiện nguyện viên nói với ông, “tôi có thể hiểu nổi
đau sâu thẳm của ông và nổi niềm khi mất mát những người
thương yêu. Nhưng khi người thương của chúng ta mất
đi và chẳng có gì có thể làm làm được nữa, điều tốt
nhất chúng ta có thể làm là chuyển tình thương chúng ta có
cho họ đến những người khác. Ông có sẳn lòng dâng
hiến tình thương và sự chăm sóc ông đã dành cho người
thương của mình đến người khác không, như là sự tưởng
nhớ đến người thân của mình?”
Abdullah
nghe những lời nói ân cần mà sâu sắc này từ từ mở rộng
cõi lòng. Ông bắt đầu mỉm cười trở lại và nói
chuyện với mọi người như ông đã từng như vậy, và ngay
cả đi làm trở lại với công việc giữ trật tự tại một
nhà máy. Giám đốc của ông hết sức ngạc nhiên vì
ông này tưởng rằng ông không bao giờ sẽ bình phục và trở
lại. Từ đó, Abdullah tình nguyện đến trạm xá
để hiến tặng sự chăm sóc cho những người khác.
Thật
ra, đây là điều chúng ta hy vọng xảy ra. Ngoài việc
giúp đỡ tha nhân với những nhu cầu cấp thiết và làm việc
để giúp họ xây dựng nhà ở hầu an cư lập nguyệp tái
xây dựng cuộc sống mới, chúng ta cũng hy vọng rằng những
nạn nhân sống sót này, vì đã trãi qua những giây phút hãi
hùng của thiên tai, có thể chuyển kinh nghiệm đau thương
thành động lực cho một viễn cảnh mới. Vì vậy, chúng ta
hy vọng rằng qua sự chăm sóc và hỗ trợ của các thiện
nguyện viên Từ Tế, họ chẳng những có thể vươn lên trở
lại mà còn có thể mở rộng con tim giúp đỡ những người
cần giúp. Ngày trước họ chỉ dành hết cho gia đình
và người thân của mình nay nhận thức được cuộc sống,
họ sẽ mở rộng vòng tay cho những người cùng khổ khác.
Theo cách này, nguyện xin thời gian mà họ cống hiến gieo được
những hạt giống nghiệp tích cực, và nhân rộng ra từ nhiều
hành động tốt của nhiều người, tạo nên cộng nghiệp
tích cực dựng xây một thế giới vững mạnh hơn.
Nổ
lực cứu tế thiên tai Nam Á này có rất nhiều thử thách.
Ví dụ như việc các thiện nguyện viên phải đi vòng xa hơn
trong điều kiện đường xá hiểm trở và khó khăn để vận
chuyển hàng cứu trợ đến các vùng thiên tai. Để
đến được thị trấn Meulaboh của tỉnh Aceh ở
Nam Dương để đưa 11 xe hàng với các hàng cứu trợ,
các thiện nguyện viên phải lái suốt chặng đường 40 tiếng
đồng hồ. Dù vậy, không có lời than thở nào.
Thay vào đó, họ còn cảm thấy miễn là mình giúp người
vơi đi nổi khổ, tất cả các nổ lực dù khó khăn vất vã
bao nhiều đều xứng đáng.
Trong
tổ chức Từ Tế, chúng ta có một câu nói đặc biệt khi
làm việc kiệt sức, thay vì nói như vậy (tiếng Quan Thoại
là "xin ku"), chúng ta nói chúng ta được phước (tiếng Quan
Thoại là "xing fu"). Mặc dù các thiện nguyện viên có
thể bị ướt sũng mồ hôi, họ vẫn đầy niềm vui vì họ
đã dành được cơ hội để đóng góp. Tình cảm này
được bày tỏ trong tất cả các nhóm thiện nguyện viên khi
trở về từ những vùng thiên tại ở Nam Á.
Các
thiện nguyện viên Từ Tế ở Hoa Kỳ cũng như vậy. Họ
dũng cảm vượt qua hành trình 53 tiếng đồng hồ bay từ Mỹ
tới Tích Lan qua ngã Đức Quốc và Singapore. Ai cũng háo
hức với cơ hội được đóng góp. Các thiện nguyện
viên tới các vùng thiên tại phải chịu đựng những thời
khoá biểu hết sức mệt nhọc và kéo dài, tuy nhiên họ vẫn
cống hiến mình một cách vui vẻ mà không đòi hỏi đáp đền
gì. Không những thế, họ còn cảm thấy biết ơn. Vì
sao? Bởi vì họ nhận thức ra rằng chỉ vì họ được may
mắn, khoẻ mạnh, và an lành nên họ mới có cơ hội giúp
người. Biết ơn sự may mắn, họ muốn cho lại hay đóng
góp một cách tận tụy và sẳn lòng cũng như vui vẻ
chấp nhận mọi khó khăn gian khổ.
Đây
chỉ là một vài trong vô số những câu chuyện cảm động.
Sự khổ đau của người khác đã tạo ra những hành động
bắt nguồn từ tình thương yêu chân thật này. Cũng như
những hạt giống chúng ta trồng có thể là hạt giống khổ
đau, hạt giống của nghiệp tiêu cực, chúng ta cũng có thể
trồng các hạt giống của chân lý, của cái tốt, và cái
thiện. Trong một thế giới khổ đau như vậy, chúng ta
cần những nguời noi gương các vị bồ tát, bậc tiếp nhận
tất cả mọi người với tình thương giác ngộ và bền vững
– Những người mở rộng lòng thương tới mọi người, những
người không chọn an hưởng sự dễ dàng và thoải mái mà
đi ra ngoài khỏi tháp ngà để có mặt với những người
đang đau khổ.
Với
thế giới như hiện tại, với thiên tai và nhân họa xảy
ra hằng ngày ở các nước trên khắp quả địa cầu, với
những làn sóng ô nhiễm mạnh mẽ như các đợt sóng thần,
chúng ta thật sự cần những con người biết phụng sự như
những vị bồ tát. Những vị này, bằng tình thương
giác ngộ và chân thật, sẽ tiếp cận, gây nguồn cảm hứng
và trong sạch hoá trái tim tha nhân. Để chữa lành
cho thế giới, chúng ta phải bắt đầu bằng trong sạch hoá
con tim của nhân loại. Hãy cùng nhau làm việc thật chăm
chỉ cho điều này. Chỉ khi những con tim của nhân loại
được tinh khiết, khi đó hòa bình và hoà hợp mới có thể
có trong xã hội, và khi đó thế giới mới hết những họa
tai.
Kinh
Sách và Các Bài Viết Mới Post Lên Mạng Trong Tháng 7-2005
Các
Số Đặc Biệt:
Số
Đặc Biệt Mừng Phật Đản
Số
Đặc Biệt Tưởng Niệm Bồ Tát Quảng Đức
Số
Đặc Biệt Vu Lan 2002, 2003
Số
409 Tháng 9 năm 2004 Vu Lan Báo Hiếu
Số
Đặc Biệt Mừng Thích Ca Thành Đạo
Số
Đặc Biệt Mừng Xuân