TRỊNH
CÔNG SƠN
Giòng
Nhạc Của Nhân Bản, Tiếng Nói Của Tình Thương
Nghiêm
Xuân Cường
Anh
đã có lần viết: Sống trong đời sống cần có một tấm
lòng. Để làm gì em biết không?… Để gió cuốn đi.
Và người nghệ sĩ ấy đã hết một lòng sống đúng như
cái châm ngôn của mình đã đặt ra, bởi lẽ trong tất cả
các bản nhạc của anh- từ những bản tình ca, đến những
bài ca về thân phận quê hương cũng như về thân phận con
người (Người Già Em Bé, Cát Bụi, Một Cõi Đi Về…) ta
luôn luôn cảm nhận được lòng thiết tha yêu quê hương và
yêu cuộc sống của anh. Thế nhưng Trịnh Công Sơn không
chỉ yêu con người Việt Nam mà anh thương yêu thân phận con
người nói chung. Anh chỉ yêu người Việt Nam vì, do sự sắp
đặt của định mệnh, anh đã sinh ra làm người Việt Nam.
Và hạnh phúc thay cho chúng ta, vì anh đã làm giầu hơn biết
bao cho kho tàng văn hóa của quê hương, cho ngôn ngữ của thơ
nhạc, của tình thương yêu con người.
Những
kỷ niệm của tôi về Trịnh Công Sơn bắt đầu từ những
năm mới lớn, ở trong tuổi 15, 16. Thuở ấy, chúng tôi
là những người con trai thành thị, lớn lên trong quê hương
lửa đạn. Nghe nhạc của anh là để thấy xót xa cho
thân phận con người, cho số phận của những người sinh
ra làm dân nhược tiểu, nhưng cũng để thấy còn một cái
gì nhân bản trong cái phi nhân không cùng của cuộc chiến
tranh huynh đệ tương tàn. Hiển nhiên là có người sẽ không
đồng ý với điều này nhưng ai cũng có thể nhận ra được
là nói lên được tiếng kêu đau thương đó là một sự dũng
cảm hiếm có của một người nghệ sĩ. Nói cho đúng
hơn, của một kẻ sĩ thời đại, vì thử hỏi nếu như anh
đã không lên tiếng nói ấy thì 200, 300 năm nữa khi các nhãn
hiệu, các chế độ đã trở thành cát bụi của lịch sử,
đã chìm vào lãng quên, ai là người sẽ biết đến cái tang
thương bi đát, cái khốn đốn cùng cực của bao nhiêu triệu
người Việt Nam trong cơn bão lửa ấy?
Trả
lời một câu hỏi của nhà báo Lý Quý Chung vào khoảng giữa
thập niên 90 là anh có bao giờ nghĩ đến chuyện viết di chúc,
anh nói: “ Một cô ca sĩ đã hỏi mình câu đó. Mình có tài
sản chi đâu? Với mình cái hiện tại là cái có thật,
cùng sống với nó. Còn cái sau đó…” Câu trả
lời thật hồn nhiên và khiêm nhường biết bao. Tất
nhiên, những người yêu nhạc Trịnh Công Sơn đều biết là
cái kho tàng ca khúc của anh cũng như các đóng góp của anh
trong việc thay đổi ngôn ngữ của âm nhạc Việt Nam trong
các thập niên 60-70 không nhỏ chút nào bởi âm nhạc và cách
nhìn của ta về nó đã hoàn toàn thay đổi sau khi giòng nhạc
của anh đã trổi lên.
Trả
lời một câu hỏi khác: “Người ta ví von rất hay về Tagore
(văn hào Ấn Độ) ông là một người tình của cuộc đời,
người lính canh của cuộc sống, có thể gọi anh là người
tình của người tình không?” Anh cười và nói:
“Nếu cần một cái tên gọi cho vui thì tôi nghĩ rằng mình
có lẽ là người tình của cuộc sống.” Đúng như thế.
Người tình của cuộc sống ấy đã quá khiêm nhường khi
tự cho là mình không có tài sản gì. Ngay trong phút này,
mỗi chúng ta đều mang trong mình một chút Trịnh Công Sơn:
một câu nhạc bất hủ nào đó của Diễm Xưa, Hạ Trắng,
Như Cánh Vạc Bay, Nối Vòng Tay Lớn… một chút ưu tư
về cuộc sống nay còn mai mất khi nghe Một Cõi Đi Về.
Ai trong chúng ta lại không thấy yêu quê hương hơn khi nghe
anh hát
Huế, Sàigòn, Hà Nội
Hai mươi năm tiếng khóc lầm than
Huế, Sàigòn, Hà Nội
Trong ta đau trái tim Việt Nam
--Đạn bom ơi, lầm than ơi
Khí giới nào diệt nổi dân ta
Việt Nam ơi! Bừng cơn mơ
Cho mắt nhìn sạch tan căm thù.
(Huế, Sàigòn, Hà Nội)
Gan
cùng mình! Trong khi guồng máy chiến tranh đang kêu gào thêm
xương máu , người thanh niên mới ngoài hai mươi với dáng
dấp thư sinh mảnh khảnh ấy đã có đủ can trường và đảm
lược để nói lên điều mà mọi người đang mơ ước nhưng
đã không thể nói. Anh kêu gọi chúng ta hãy Bừng cơn
mơ. Cho mắt nhìn sạch tan căm thù và nhìn tới một viễn
ảnh mà trong những năm chinh chiến ấy tưởng chừng như sẽ
không bao giờ xẩy ra
Khi đất nước tôi thanh bình, tôi sẽ đi thăm
Tôi sẽ đi thăm một phố đầy hầm
Đi thăm một con đường nhiều hố
Khi đất nước tôi thanh bình, tôi sẽ đi thăm
Tôi sẽ đi thăm cầu gẫy vì mìn
Đi thăm hầm chông và mã tấu
…
Khi đất nước tôi không còn chiến tranh
Bạn bè mấy đứa vừa xanh nấm mồ.
(Tôi Sẽ Đi Thăm)
“Bạn
bè mấy đứa vừa xanh nấm mồ ” Tám chữ thật giản
dị mà tóm gọn cái mất mát đau thương và xót xa của dân
tộc. Anh cho chúng ta biết sự lựa chọn để ở
lại với quê hương của anh là dễ hiểu, vì
Mỗi ngày, tôi chọn một lần thôi
Chọn tiếng ru con nhẹ bước vào đời
Tôi chọn nắng đầy, chọn cơn mưa tới
Để lúa reo mừng tựa vẫy tay
--Mỗi ngày, tôi chọn ngồi thật yên
Nhìn rõ quê hương, ngồi nghĩ lại mình
Tôi chợt biết rằng vì sao tôi sống
Vì đất nước cần một trái tim
--Và như thế tôi sống vui từng ngày
Và như thế tôi đến trong cuộc đời
Đã yêu cuộc đời này bằng trái tim của tôi
…
(Mỗi Ngày Tôi Chọn Một Niềm Vui)
“Vì
đất nước cần một trái tim” Còn lời nào thiết
tha và đầy thơ tính hơn! Từ tiếng ru con nhẹ bước
vào đời đến nắng đầy hay lúa reo mừng tựa vẫy tay…
tất cả nói lên một tấm lòng tha thiết yêu quê hương ,
yêu cuộc đời. Vẻ đẹp trong nhạc của anh nằm ở
chỗ, nó bình dị, không chải chuốt mà lại đẹp tuyệt vời
và đi ngay vào lòng người nghe. Bởi vì sao?
Vì điều anh nói là những gì rất bình thường: một ước
vọng hòa bình mà bất cứ người Việt nào dù ở đâu, ở
thời nào vẫn hằng mơ ước. Nhạc sĩ Nguyễn Xuân
Khoát đã có lần nói: “Trịnh Công Sơn viết dễ như người
ta lấy đồ trong túi.” Nếu ý nhạc và lời thơ
có đến với anh dễ dàng cũng chỉ vì đó là những tình
cảm chân thật xuất phát từ trái tim mẫn cảm của anh.
Trái tim yêu thương ấy đã rung lên một nhịp điệu mà người
nghe đã bắt được ngay tức khắc vì như anh bộc lộ: “…
trong nghệ thuật, điều quan trọng nhất là mở ra một con
đường ngắn nhất đi từ trái tim của mình đến trái tim
của người mà không cần cắt nghĩa gì hơn.” Trong Người
Con Gái Việt Nam Da Vàng lời ca của anh ngọt ngào nhưng không
kém phần chua xót và không cần cắt nghĩa gì hơn
Người
con gái Việt Nam da vàng
Yêu
quê hương như yêu đồng lúa chín
Người
con gái Việt Nam da vàng
Yêu
quê hương nước mắt lưng dòng
Em
chưa biết quê hương thanh bình
Em
chưa thấy xưa kia Việt Nam
Em
chưa hát ca dao một lần
Em
chỉ có con tim căm hờn.
…
Còn
gì đáng sợ hơn viễn ảnh của một xứ sở mà ở đó thế
hệ những người trẻ lớn lên không biết gì đến cội nguồn
yêu thương, vì “em chưa biết quê hương thanh bình, em chưa
thấy xưa kia Việt Nam, em chưa hát ca dao một lần” mà “em
chỉ có con tim căm hờn.” May thay, kẻ sĩ Trịnh Công
Sơn đã đánh thức chúng ta, những “người nô lệ da vàng,
ngủ quên trong căn nhà nhỏ đèn thắp thì mờ ” của những
năm chinh chiến ấy.
Không
những anh đã thay đổi cách ta nói và nghĩ về tình yêu, Trịnh
Công Sơn còn cho chúng ta thấy cái thân phận nhỏ bé, bọt
bèo của kiếp người qua những lời ca của anh rải rác trong
nhiều ca khúc khác nhau. Khi Phạm Duy viết Huyền Sử Ca
Một Người Mang Tên Quốc, dù rằng đây là một bản nhạc
rất hay, nó chỉ nói cho ta biết về người chiến sĩ phi công
ấy. Trái lại, khi Trịnh Công Sơn viết Cho Một Người Vừa
Nằm Xuống anh không chỉ xót xa cho một người bạn vừa ra
đi mà nghe như anh đang nói với mỗi chúng ta về thân phận
của chính mình.
Anh nằm xuống cho hận thù vào lãng quên
Tiễn đưa nhau trong một ngày buồn
Đất ôm anh đưa về cội nguồn
Rồi từ đó trong trời rộng đã vắng anh
Như cánh chim bỏ rừng
Như trái tim bỏ tình...
Và
Anh nằm xuống
Như một lần vào viễn du
Đứa con thơ đã tìm về nhà
Đất hoang vu khép lại hẹn hò...
Trịnh
Công Sơn viết nhạc cũng như làm thơ vì anh gần gũi với
cả hai lãnh vực của nghệ thuật này. Với anh, không
có sự phân chia ranh giới giữa hai bộ môn nghệ thuật
ấy “có lẽ đã lâu lắm rồi tôi hoàn toàn quên lãng
cái biên giới giữa các bộ môn nghệ thuật và văn học ”
và bằng một sự pha trộn tuyệt vời của nhạc và thơ, Trịnh
Công Sơn đang nhắc cho anh và cho mỗi chúng ta là, dù có muốn
chối bỏ đến đâu, ta cũng sẽ có một lần là “đứa con
thơ đã tìm về nhà ” đó.
Lớn
lên trong một gia đình thấm nhuần đạo Phật, anh hiểu rõ
cái vô thường của cuộc sống. Thân phụ của Trịnh
Công Sơn mất năm anh mới 15 tuổi. Đó là một cái chết
đột ngột và là một mất mát vô cùng lớn cho gia đình anh.
Trịnh Công Sơn đã có ít nhất là vài năm gần gũi với kinh
kệ ở cái tuổi rất trẻ ấy vì anh đã quy y và sống gần
gũi với cửa thiền. Hiển nhiên là những năm đó
đã để lại trong anh nhiều ảnh hưởng sâu đậm. Anh
viết “Những ai đã đi đến với đời thì có lúc phải
lìa xa nó. Một cõi đi về...Trong Phật giáo một trong
những hạnh cao nhất là hạnh bố thí. Cho kẻ này nhưng
sẽ nhận lại ở kẻ khác...Chết là sự tan biến của thể
xác. Nhưng sống không chỉ là sự tồn tại của thân
xác. Nhiều người còn sống mà tưởng chừng như đã
chết. Nhiều người đã chết mà vẫn còn sống trong
trí nhớ mọi người... Trong câu chuyện đời chung, kẻ này
quên thì người kia phải nhớ. Một ý tưởng
chợt tắt để làm mầm chuyển hóa cho một ý tưởng khác
nẩy sinh. Cái mất không bao giờ mất hẳn. Cái còn
không hẳn là mãi còn...” Điều anh nói đến là
những triết lý rất căn bản của đạo Phật là duyên khởi
và vô sinh vô diệt. Những ý này được Trịnh Công Sơn
diễn đạt rất tài tình trong nhiều ca khúc khác nhau
Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi
Đi đâu loanh quanh cho đi mỏi mệt
Trên hai vai ta đôi vầng nhật nguyệt
Rọi suốt trăm năm một cõi đi về
...
Nghe mưa nơi này lại nhớ mưa xa
Mưa bay trong ta bay từng hạt nhỏ
Trăm năm vô biên chưa từng hội ngộ
Chẳng biết nơi nao là chốn quê nhà
Đường chạy vòng quanh, một vòng tiều tụy
Một bờ cỏ non, một bờ mộng mị
Ngày xưa...
Từng lời tà dương, là lời mộ địa
Từng lời bờ sông nghe ra từ độ
Suối khe...
(Một Cõi Đi Về)
...
Đời sống mỗi khi người đưa tiễn người
Là tôi lắng nghe, lòng tôi rã rời
Có điều gì gần như niềm tuyệt vọng
Trong xuân thì thấy bóng trăm năm
...
Có điều gì gần như niềm tuyệt vọng
Sông bao lần sông đã ra đi
Những ngàn xưa trôi đến bây giờ
Sông ra đi hay mới bước về.
(Gần Như Niềm Tuyệt Vọng)
--Con chim ở đậu cành tre
Con cá ở trọ trong khe nước nguồn
Tôi nay ở trọ trần gian
Trăm năm về chốn xa xăm cuối trời
...
(Ở Trọ)
Những
ý tưởng bàng bạc thiền tính như “Trên hai vai ta đôi
vầng nhật nguyệt, Rọi suốt trăm năm một cõi đi về”
“Trăm năm vô biên chưa từng hội ngộ, Chẳng biết nơi nao
là chốn quê nhà ” “Trong xuân thì thấy bóng trăm
năm” “Tôi nay ở trọ trần gian, Trăm năm về chốn
xa xăm cuối trời” cho ta thấy anh nắm vững tư tưởng triết
lý Phật giáo, y như là nó ở trong huyết mạch của anh để
bộc lộ một cách hết sức tự nhiên qua lời thơ, ý nhạc.
Anh giải thích “Tôi là một Phật tử ở trong một gia đình
có tôn giáo chính là Phật giáo. Từ những ngày còn trẻ,
tôi đã học kinh và thuộc kinh Phật. Thuở bé tôi hay
đến chùa vì thích sự yên tĩnh. Có những năm tháng
nằm bệnh, đêm nào mẹ tôi cũng nhờ một Thầy đến nhà
tụng kinh cầu an và tôi thường đi vào giấc ngủ êm đềm
giữa những câu kinh đó. Có thể vì một tuổi trẻ
đã có cơ duyên đi qua những cổng nhà Phật nên trong vô thức,
bên cạnh những di sản văn hóa Đông Tây góp nhặt được
còn có những lời kệ vô tình nằm ở đấy.”
Đọc
Truyện Kiều của Nguyễn Du ta luôn gặp những hình ảnh của
triết lý Phật giáo, những câu thơ về duyên và nghiệp, đề
cao tình người mà điển hình là “Đã mang lấy nghiệp vào
thân, Cũng đừng trách lẫn trời gần, trời xa. Thiện
căn ở tại lòng ta, chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài” và
“Có tài mà cậy chi tài, chữ tài liền với chữ tai một
vần.”. Ta không ngạc nhiên chút nào khi được biết
rằng khi viết Đoạn Trường Tân Thanh, Tố Như tiên sinh đã
đọc và thấm nhuần kinh Kim Cương khi ông đi sứ bên Tầu
trước đó. Thế nên, đây chẳng phải là một ngẫu
nhiên khi văn hóa Việt Nam lại thêm một lần khởi sắc vì
người nghệ sĩ tài hoa Trịnh Công Sơn đã có cơ duyên đi
qua cổng Phật để đem tiếng hát nhân bản đến với muôn
người.
Ta
hãy nghe anh nói tiếp “ Phải biết sống hết mình trong
mỗi sát na của thực tại. Từ mỗi cái ăn, cái uống, cái
đi đứng, nằm, ngồi. Không làm công việc này mà nghĩ
đến công việc khác. Với tôi, đó cũng là thiền,
là một cách sống đích thực. Tôi vẫn tích cực thực
tập cách sống như thế hằng ngàỵ Tôi đang cố gắng
quên đi Phật giáo như một thứ tôn giáo. Tôi muốn đó
là một thứ triết học siêu thoát mà ai cũng cần phải học,
ngay cả những người thuộc tôn giáo khác. Mỗi người
phải nỗ lực để xây dựng cho bằng được một ngôi chùa
tĩnh lặng trong lòng mình và nuôi lớn Phật tính trong chính
bản thân thành một tượng đài vững chắc. Nó giúp
ta nhìn thế giới khác đi, nhìn cuộc sống khác đi ...Cuối
năm 1995, tôi có viết một bài hát mà tôi rất thích và bạn
bè ai cũng thích. Đó là bài “Sóng Về Đâu”.
Bài này lấy cảm hứng từ câu kệ Gaté, Gaté. Paragaté.
Parasamgaté. Bodhisvaha”.
Nói
về Trịnh Công Sơn mà không kể đến những mất mát và phấn
đấu của anh để vượt qua những mất mát ấy thì quả là
một thiếu xót lớn. Như đã kể trên, thân phụ anh qua
đời sau một tai nạn lúc anh mới 15 tuổi. Người cha
đã từ trần thuở anh còn thơ ấu tưởng chừng như đã không
để lại gì, nhưng gương hy sinh của ông trong những năm kháng
chiến chống Pháp và lao tù chắc chắn đã có động tác hun
đúc tình yêu đồng bào, yêu quê hương của anh. Mất
cha, anh may mắn có được một người mẹ hết sức đảm
đang và thương con, như anh nói : “Mẹ tôi về lòng dũng cảm
và thương con thì duy nhất trong cuộc đời này.” Anh
học được ở mẹ nhiều đức tính, nhưng đáng kể nhất
là lòng nhân từ và vị tha. Khi có người hỏi: “Nếu
có một đóa hồng quý giá, nhạc sĩ sẽ tặng cho ai? Đức
tính nào của con người khiến nhạc sĩ cúi đầu kính phục?
” Anh đáp “Tôi sẽ tặng cho mẹ tôi. Rất tiếc
mẹ tôi không còn nữa. Đức tính của con người khiến tôi
cúi đầu kính phục là lòng vị tha.”
Sống
vị tha và sống với một tấm lòng, đó là phương châm của
anh. Được hỏi: “Sống trong đời sống cần có một
tấm lòng” Đó có phải là quan niệm sống
và sáng tác của nhạc sĩ không? Theo nhạc sĩ, quan niệm đó
có còn đúng trong thời buổi có quá nhiều thay đổi như hiện
nay? ” Anh đáp “Thời buổi nào cũng cần phải có một quan
niệm sống như thế, con người và động vật chỉ có khác
nhau từng ấy thôi. ” Anh yêu người thì nhiều song phần
lớn đó là những cuộc tình không đoạn kết, nhưng
Trịnh Công Sơn không hề oán trách, anh nói:
Dù đến rồi đi, tôi cũng xin tạ ơn người
Tạ ơn ai đã cho tôi những ngày quên kiếp sống lẻ loi
(Tạ Ơn)
và
Hai mươi năm xin trả nợ đời
Trả nợ một đời em đã phụ tôi
…
Em phụ tôi một thời bé dại
Thơ dại ra đi không nhớ gì tôi
Thơ dại ra đi quên hết tình tôi.
nhưng
anh vẫn tha thứ và nói lời yêu thương
Bao nhiêu năm lại vẫn nhiệm mầu
Trả nợ một lần quên hết tình đau
Hai mươi năm vẫn là thuở nào
Nợ lại lần này trong cõi đời nhau
(Xin Trả Nợ Người)
Anh
không hề chua chát khi nói : “Nếu vì lý do nào đó mà tôi
mất hẳn chức năng biết yêu thì có lẽ bây giờ tôi đã
không trở thành người viết tình ca. Cái may ở đời là bị
phụ tình. Với tôi, trong tình yêu không có sự bất tử.
Người ta chỉ muốn lãng mạn hóa nó đó mà thôi…Tình yêu
cho phép những khúc ca ra đời. Nỗi đau và niềm hân
hoan làm thành bào thai nở ra âm nhạc. Âm nhạc như thế là
trong bản thân nó đó hàm chứa một cõi nhân sinh bề bộn
những khổ đau và hoan lạc. Không có bất hạnh và nụ
cười có lẽ âm nhạc cũng không có cơ duyên ra đời. ”
Hiểu
rõ như thế, anh không oán trách sự mất mát mà trái lại
còn yêu đời tha thiết hơn, vì : “Cái Tôi đáng ghét (Le
moi est haisable) nhưng cái Tôi cũng có lúc đáng yêu vì cái
Tôi đó biết mình và cuộc đời là một. Tôi yêu cuộc
đời và cuộc đời cũng đã yêu tôi. Đó là niềm an
ủi lớn trong cuộc sống nàỵ. Vì thế trong lòng tôi
không có một giây phút nào nuôi lòng oán hận đối với
cuộc đời. Dù có đôi khi nhân gian bạc đãi mình, và
con người phụ rẫy mình nhưng cuộc đời lớn rộng quá và
mỗi chúng ta chỉ là hạt bụi nhỏ trong trần gian mà thôi.
Giận hờn trách móc mà làm gì bởi vì cuộc đời sẽ xóa
hết những vết bầm trong tâm hồn chúng ta nếu lòng ta biết
độ lượng. Ta biết tha thứ những điều nhỏ thì cuộc
đời sẽ tha thứ cho ta những điều lớn hơn. Ai cũng
biết cuộc đời là quý vì vậy ai cũng muốn ôm lấy mãi
cuộc đời. Như đôi tình nhân. Nhưng mà nợ trần
không dễ, không dài. Rồi sẽ có phút chia lìa”.
Như
bất cứ một ai, Trịnh Công Sơn cũng có cái mâu thuẫn của
anh. Hiểu rõ tư tưởng Phật giáo nhưng anh vẫn lo sợ
phút chia lìa ấy. Anh tâm sự : “Nỗi ám ảnh lớn nhất,
đeo đẳng tôi từ thuở còn nhỏ, cho đến sau này vẫn luôn
luôn bị ám ảnh là cái chết. Sự sống và sự chết
trở thành vấn đề lớn trong đi sống tinh thần của tôi.
Có lẽ, suy cho cùng, từ đâu mà ra cái suy nghĩ đó là do tôi
quá yêu cuộc sống, sợ mất nó. Mất mát một cái gì
đó mà mình đã từng có trong cuộc đời, đã từng đi qua
và đã từng tìm thấy như tình yêu, như cái gì đẹp nhất
của cuộc sống sợ ngày nào sẽ mất đi. Sự mất mát
và cái chết là nỗi ám ảnh lớn nhất trong đời tôi.”
Nỗi ám ảnh và sự mất mát đôi lúc đẩy anh đến gần
niềm tuyệt vọng, và lúc đó thì anh tự nhủ
Đừng tuyệt vọng, tôi ơi đừng tuyệt vọng
Lá mùa thu rơi rụng giữa mùa đông
Đừng tuyệt vọng em ơi đừng tuyệt vọng
Em là tôi và tôi cũng là em
Con diều bay mà linh hồn lạnh lẽo
Con diều rơi cho vực thẳm buồn theo
Tôi là ai mà còn khi dấu lệ
Tôi là ai mà còn trần gian thế
Tôi là ai là ai...mà yêu quá đời này.
--Đừng tuyệt vọng, tôi ơi đừng tuyệt vọng
Nắng vàng phai, như một nỗi đời riêng
Đừng tuyệt vọng em ơi đừng tuyệt vọng
Em hồn nhiên rồi em sẽ bình minh
Có đường xa và nắng chiều quạnh quẽ
Có hồn ai đang nhè nhẹ sầu lên.
(Tôi Ơi Đừng Tuyệt Vọng)
Tôi
là ai mà còn trần gian thế. Tôi là ai là ai...mà yêu
quá đời này. Hai câu này nói lên được hết cái sức
sống của Trịnh Công Sơn. Anh sống trọn vẹn cho cuộc
đời và gắn bó với quê hương Việt Nam vì như anh nói
“Mỗi thế hệ đều mang đến cho tôi nguồn mạch cảm hứng.
Tôi đã cố gắng sống hòa hợp và biểu hiện những suy nghĩ
của mình bằng mạch nguồn cảm hứng ấỵ Người sáng
tác thì không thể sống tách rời với thời đại mình đang
sống...” Trả lời câu “ở xa đất nước, anh có nghĩ
rằng anh sẽ viết khác không ?” anh nói
“Không những sẽ viết khác đi mà thậm chí là không thể
viết nữa. Tiếng Pháp có chữ “culture” vừa có
ý nghĩa là văn hóa, vừa có ý nghĩa là trồng trọt.
Một nền văn hóa này lại trồng trên một mảnh đất khác
thì e rằng không thể phát triển bình thường được”.
Có
một mối liên hệ rất thân thương và thiêng liêng giữa người
sáng tạo và người thưởng thức vì Bá Nha đâu là gì nếu
không có Chung Tử Kỳ. Người nghệ sĩ ở đâu và bất cứ
thời nào cũng không thể tách rời ra khỏi môi trường xã
hội của mình. Văn hào Nguyễn Du đã chẳng có lần hỏi
Bất tri tam bách dư niên hậu, thiên hạ hà nhân khấp Tố
Như- không biết rồi ba trăm năm nữa, thiên hạ ai người
khóc Tố Như, đó sao? Vậy thì, chúng ta hãy hãnh
diện và vui sướng đi. Hãnh diện bởi vì bằng những
sợi dây liên lạc vô hình mà cũng rất thật, mỗi người
trong thời đại của chúng ta đã góp phần nào đó để tạo
nên con người Trịnh Công Sơn. Vui sướng vì ta đã được
sống cùng thời với một trái tim lớn nhất của thế kỷ
và bởi vì qua giòng nhạc nhân bản và tiếng nói thương yêu
ấy, cuộc sống của mỗi chúng ta, gia tài văn hóa của quê
hương đã giầu có lên biết bao nhiêu.
Và
trên hết tất cả, chúng ta hãy vui sướng vì dù không có
mặt, anh vẫn luôn ở bên ta bởi lẽ ngọn đuốc yêu thương
mà Trịnh Công Sơn đã thắp sáng trong mỗi chúng ta qua bốn
thập niên ca hát của anh sẽ mãi mãi còn sưởi ấm cuộc
đời này. Hôm nay, nhân ngày giỗ thứ ba của anh,
người viết xin được dùng chữ của Trịnh Công Sơn góp
lại như một lời chia tay với người tình của
cuộc sống.
Cho
Một Người Vừa Nằm Xuống
Như
cánh vạc bay tận cuối trời
Ngàn
thu cát bụi cũng đành thôi
Tình
xa biết có ai còn nhớ
Một
cõi đi về bỏ cuộc chơi
Nắng
thủy tinh còn vương trong ta
Diễm
xưa, tình cũ chẳng phôi pha
Quỳnh
hương khoe sắc muôn đời thắm
Tuổi
đá buồn thêm nỗi xót xa
Em
đứng lên gọi tên bốn mùa
Bên
đời hiu quạnh nắng bơ vơ
Lặng
lẽ nơi này lời buồn thánh
Yêu
dấu tan theo nỗi đợi chờ
Nhìn
những mùa thu đi qua nhanh
Hoa
vàng mấy độ héo trên cành
Nghe
những tàn phai giăng khắp lối
Mưa
hồng che lấp nắng mong manh
Ở
trọ, cõi này vương vấn chi
Biển
nhớ từ đây biết nói gì
Cỏ
xót xa đưa về muôn kiếp
Thương
tiếc ai mà lệ ướt mi.
Ann
Arbor, Đầu Xuân 2004
Kinh
Sách và Các Bài Viết Mới Post Lên Mạng Trong Tháng 3-2005
Down
Load " Word Document" (WinZip File 258 KB)
(Hạ Tải Đem Về Nhà Để Xem Sau hay in ra Giấy)
Các
Số Đặc Biệt:
Số
Đặc Biệt Mừng Phật Đản
Số
Đặc Biệt Tưởng Niệm Bồ Tát Quảng Đức
Số
Đặc Biệt Vu Lan 2002, 2003
Số
409 Tháng 9 năm 2004 Vu Lan Báo Hiếu
Số
Đặc Biệt Mừng Thích Ca Thành Đạo
Số
Đặc Biệt Mừng Xuân