TRÓI
BUỘC TỪ ĐÂU ?
Diệu
Trân
Khi
công tử A-Nậu-Lầu-Đà thưa với thân mẫu là cậu muốn
xuất gia thì bà mẹ không ngạc nhiên nhưng rất lo lắng và
buồn khổ. Không ngạc nhiên vì bà biết lâu nay hai người
con trai của bà rất siêng năng tìm đến nơi Đức Phật thuyết
pháp khi Ngài cùng tăng đoàn dừng chân tại thị trấn nơi
họ cư ngụ. Chính bản thân bà, khi đến nghe Phật thuyết,
bà cũng cảm thấy rung động vì những lời dạy từ bi, và
dáng vẻ uy nghiêm, thanh thoát toát ra từ Đức Phật. Phật
cùng tăng đoàn đã rời vương quốc này, đi về hướng Câu-Tát-La
mấy ngày nay rồi mà bà con tưởng nhớ tới những lời Phật
dạy. Nhưng bà chỉ có hai người con trai mà bà yêu quý nhất
trên đời, nếu con bà xuất gia theo Phật, bà sẽ nương tựa
vào đâu ? Công tử A-Nậu-Lầu-Đà đã trấn an hiền mẫu
là, nếu được theo Phật tu học cậu sẽ trở thành một
người giác ngộ, một người giải thoát khỏi mọi phiễn
não thế gian. Đó có phải là điều mà người mẹ nào cũng
mong muốn cho con mình đạt được hay không ?
Tận
đáy thâm tâm, người mẹ cũng biết như thế, nhưng chưa thoát
ra khỏi tình yêu vị kỷ. Bà vớt vát bằng một điều kiện,
là bà bằng lòng cho cậu xuất gia nếu cậu rủ được Tổng
trấn Bạt-Đề cùng đi. Khi ra điều kiện đó, bà có nhiều
hy vọng giữ được con vì Tổng trấn Bạt-Đề - bạn thân
thiết của con bà – là người giầu sang, quyền thế tột
bực, làm sao có thể rũ bỏ tất cả để cùng con bà xuất
gia theo Phật ? Ấy thế mà ba ngày sau công tử A-Nậu-Lầu-Đà
về nhà, hớn hở nói với mẹ rằng Tổng trấn Bạt-Đề
chỉ cần bẩy ngày để thu xếp công việc rồi sẽ cùng cậu
xuất gia !
Trên
đường tìm đến nơi Phật đang thuyết giảng, họ rủ thêm
được mấy người bạn nữa, cũng thuộc giòng dõi quý tộc
và cùng trang lứa thanh xuân. Chiếc xe tứ mã đưa nhóm người
trẻ đi cầu đạo, rộn rã tiếng cười vui hòa cùng nhịp
vó loóc coóc như nhạc đệm của bản trường ca ngân vang
bất tận…..Khi qua khỏi khu rừng thưa, đến đầu một thôn
xóm, công tử Bạt-Đề dừng cương, nhìn một lượt khắp
các bạn rồi bỗng phá lên cười sặc sụa. A-Nậu-Lầu-Đà
hỏi bạn:
-
Có điều chi mà huynh dừng xe, cười dữ vậy ?
-
Không buồn cười sao được, này, chúng ta hãy đều tự nhìn
lại mình xem, có ai đi xuất gia tu học mà ăn mặc sang trọng
như vậy không ? Mũ áo xênh sang chưa đủ, còn vòng vàng châu
ngọc đeo đầy người thế kia ! Chúng ta không định làm trò
cười đấy chứ ?
Bấy
giờ, ai nấy đều xuống xe, xăm soi, ngắm nghía mình và rồi
tất cả cùng rũ ra cười. Quả đúng như công tử Bạt-Đề
nói, họ còn trẻ trung, năng động nên quá vô tâm, đi xuất
gia mà vẫn trang phục như đi du xuân ngắm cảnh. Thế là họ
cùng đồng ý buộc giây cương chiếc xe tứ mã vào cây sồi
ven đường, cởi bỏ áo quần sang trọng, chỉ mặc bộ đơn
giản nhất, bao nhiêu bạc vàng châu báu cũng trút hết, cho
vào một túi vải, và cùng tiến về thôn làng trước mặt
với ý định sẽ trao tặng cho những người nghèo khổ trong
làng. Nhưng ngay trên con đường đất đỏ dẫn vào làng, họ
thấy một quán lá xiêu vẹo. Đó là quán hớt tóc của một
thanh niên trạc tuổi họ, gương mặt sáng sủa khôi ngô nhưng
áo quần thì rách rưới, nghèo nàn.Họ ghé vào quán, hỏi
đường tới biên giới vương quốc Câu-Tát-La. Người đó
biết ngay là họ muốn tìm tới nơi Đức Phật đang thuyết
giảng vì mấy ngày nay cũng có nhiều người đi tới đây,
rồi không biết phải rẽ hướng nào mới tới biên giới
Câu-Tát-La. Sau khi được chỉ đường rất ân cần, cặn kẽ,
công tử A-Nậu-Lầu-Đà đại diện các bạn, tặng người
hớt tóc nghèo khổ gói châu báu và tất cả áo quần sang
trọng cùng chiếc xe tứ mã, vì từ nay họ không còn cần
tới nữa.
Người
hớt tóc đứng lặng, ôm gói châu báu, nhìn theo những vị
công tử khuất dần sau cánh rừng thưa. Mở túi vải ra, người
ấy rụng rời, sửng sốt. Chưa từng bao giờ trong đời, người
ấy được nhìn thấy những vòng xuyến lộng lẫy thế này,
chứ đừng nói là được chạm vào, được sờ vào !. Nay,
không những được thấy, được cầm, mà tất cả những
trang sức đắt giá này đều thuộc về mình. Người đó cảm
thấy sung sướng đến muốn ngất đi. Thôi, từ nay hết nghèo,
hết đói, hết bị xua đuổi khinh khi. Người ấy ngồi bệt
ngay trên nền đất, ôm chặt gói châu báu mà mơ màng tận
hưởng. Nhưng rồi người ấy chợt tỉnh, đứng bật dậy,
hốt hoảng nhìn quanh. May mà xung quanh vắng lặng, không một
bóng người chứ nếu có ai biết, ai thấy người ấy đang
ôm gói châu báu trong tay thì chắc chắn mạng này chẳng còn
! Lại nữa, với bạc vàng của cải như vầy, làm sao người
ấy có thể an giấc trong đêm nơi chòi lá trống trải này
? Biết cất giấu ở đâu ? Nếu muốn hưởng cũng làm sao
để hưởng, khi từ xưa, người ấy đã thuộc ngoại cấp,
nghĩa là giai cấp nghèo hèn tận cùng trong xã hội ? Quan quyền
sẽ đến tra vấn và dù có nói thật cũng không ai tin lời
một người cùng đinh. Những dấu hỏi kinh khủng này khiến
người ấy run rẩy, mồ hôi toát ra như tắm vì sợ hãi. Người
ấy chợt nhận ra rằng, chỉ dăm phút trước đây thôi, tuy
nghèo khổ nhưng an vui thanh thản. Dăm phút sau, có cả một
tài sản lớn lao trong tay mà bất an, hốt hoảng, lo sợ tứ
bề ! Người ấy cũng lại nghĩ, những vị công tử giòng
dõi quyền quý kia, tài sản của họ hẳn có gấp trăm lần
thế này mà họ bỏ hết, đi tìm Phật, thì chắc là những
gì Phật sẽ cho họ phải lớn lao vô cùng so với tài sản
kia. Còn ta, ta nghèo quá, chẳng có gì phải bỏ, còn không
theo bước họ, tính đợi đến bao giờ ?
Nghĩ
tới thế, tâm người ấy lập tức trở lại trạng thái bình
an, vui vẻ. Người ấy nhìn quanh rồi chọn một nhánh liễu
cao, buộc gói châu báu trên đó. Ai tìm thấy trước sẽ là
sở hữu chủ. Rồi chẳng buồn nhìn lại thôn xóm, người
ấy ba chân bốn cẳng chạy về hướng biên giới Câu-Tát-Đa,
mong bắt kịp nhóm vương tử để được đi cùng.
Người
ấy tên là Ưu-Ba-Ly, sau này là một, trong những đệ tử xuất
sắc được hầu cận bên Phật.
Nghe
câu chuyện này, chúng ta có dành ra đôi phút để tự hỏi:
“Trói buộc từ đâu?” hay không ?
Diệu
Trân
Tháng
ba, 2005
Kinh
Sách và Các Bài Viết Mới Post Lên Mạng Trong Tháng 3-2005
Down
Load " Word Document" (WinZip File 258 KB)
(Hạ Tải Đem Về Nhà Để Xem Sau hay in ra Giấy)
Các
Số Đặc Biệt:
Số
Đặc Biệt Mừng Phật Đản
Số
Đặc Biệt Tưởng Niệm Bồ Tát Quảng Đức
Số
Đặc Biệt Vu Lan 2002, 2003
Số
409 Tháng 9 năm 2004 Vu Lan Báo Hiếu
Số
Đặc Biệt Mừng Thích Ca Thành Đạo
Số
Đặc Biệt Mừng Xuân