CHỐN
LINH THIÊNG VẨN ĐỤC CÕI TRẦN
Minh
Hải - Quốc Hợp
Ghi
nhận chung, năm nay, lễ hội đền chùa miếu mạo đầu xuân
được tổ chức chặt chẽ hơn, quy củ hơn. Tuy nhiên, đa
phần người đi lễ vẫn đến với chốn linh thiêng với trạng
thái đi cho xong việc. Những ngày chính hội giờ đây cũng
không còn được cái háo hức và không khí thâm nghiêm và
đầy văn hóa như thời gian trước đây.
Đi
cầu may theo phong trào!
Các
nơi nổi tiếng “phù trợ” cho người trần như: chùa Hương
(Hà Tây), chùa Thày (Hà Tây), Yên Tử (Quảng Ninh), đền Bà
Chúa Kho (Bắc Ninh), Phủ Tây Hồ (Hà Nội), đền Quán Sứ
(Hà Nội), chùa Phúc Khánh (Hà Nội), chùa Hà (Hà Nội), đền
Hùng (Phú Thọ)… năm nào người cũng chật như nêm cối từ
mùng một Tết đến hết tháng giêng. Và bây giờ đang là
quãng thời gian cao điểm nhất để người ta chen chúc, đua
nhau đi cầu vận may.
Thực
tế là có nhiều người đi cầu may không hề biết khấn vái
và cũng không cần biết đền chùa đó thờ vị anh hùng hay
đức Phật nào. Đa số là họ đi theo phong trào, kiểu “té
nước theo mưa”, không đi lại sợ “ngài” không thương,
không nhìn đến. Vì vậy, dịch vụ khấn vái thuê xem ra ngày
càng được mùa. Nhất là tại chùa Hương và đền Bà Chúa
Kho. Với vốn chỉ có vài bài khấn nôm, 2 đồng xu âm dương
và chiếc đĩa sứ nhỏ là những người khấn thuê thả sức
hành nghề.
Mỗi
lần khấn, khách phải trả cho họ từ 2.000 đồng đến 5.000
đồng. Khách oan khuất tình duyên thì người khấn kêu thấu
lên các “ngài” chuyện tình duyên, khúc mắc công danh sự
nghiệp thì kêu công danh sự nghiệp, còn rắc rối việc gia
đình cũng phải nhờ kêu thấu nhờ các “ngài” để tìm
giải pháp “khắc phục”. Đối tượng thuê khấn thường
là trai thanh nữ tú hoặc các công chức nhà nước lứa tuổi
từ 25 đến 40.
Một
người khấn thuê ở chùa Hương nói như đinh đóng cột: “Không
có sự phù trợ của các ngài thì có giỏi đến mấy việc
cũng chẳng thành!”. Cũng tại chùa Hương, một công chức
trong ngành thuế vận com lê sang trọng đứng trước đền
“giải oan” răm rắp làm theo bà già khấn thuê. “Con nam
mô A di đà Phật, con nam mô A di đà Phật!”
Bà
già quay sang hỏi: “Cậu tên gì nhỉ?”. Anh ta đáp: “Con
tên N.H.H”. “Năm sinh?”. “1961”. “Quê quán?”. “Hà
Nội”. “Chức vụ?”. “Cán bộ thuế…”. “Cầu gì?”.
“Gia đình êm ấm, công việc trôi chảy, có nhiều cơ hội
thăng quan tiến chức…”. Xong bài khấn vái, bà già tung 2
đồng tiền âm dương loảng xoảng rồi nói: “Xong! năm nay
cậu muốn gì được nấy, chỉ nhớ là đi tàu xe trong năm
phải thận trọng”. Anh công chức nọ mặt mày hớn hở rút
tờ bạc 50.000 đồng mới tinh “boa” cho bà cụ khấn thuê.
Tại
Phủ Tây Hồ (Hà Nội), một trong những điểm có vài vạn
khách tới lễ chùa/ngày từ mùng 1 Tết Ất Dậu. Lượng khách
vẫn duy trì như vậy cho tới thời điểm này. Có thể thấy,
xe ô tô từ các tỉnh đổ về đây ngày cao điểm có thể
lên tới gần ngàn chiếc, khách thập phương gây tắc từ
đường Xuân Diệu đến đường Đặng Thai Mai. Được biết,
Phủ Tây Hồ là nơi cầu khấn của giới kinh doanh buôn bán…
Lễ vật mang tới cầu may tại các nơi trên được bày la
liệt, nhiều bàn thờ lễ xếp chồng lên lễ, nào gà, lợn,
nào hoa quả rượu Tây Tàu đủ cả. Nhiều người quan niệm
“Trần sao âm vậy, tốt lễ dễ thưa”.
“Bụi
bặm trần tục” ở chốn linh thiêng
Đầu
tiên phải nói tới là nạn trộm cắp, móc túi ở những nơi
khách hành hương đến cầu may. Ví tiền, điện thoại, dây
chuyền… trong đám đông nhộn nhạo tích tắc biến mất nếu
khách mất cảnh giác. Có bà rõ ràng ôm khư khư chiếc túi
xách trong tay, vậy mà ra đến cổng Phủ vẫn cứ nước mắt
vắn dài gào lên: “Chúng nó lấy hết tiền của tôi rồi!”.
Trong nhiều tình huống, lực lượng cảnh sát cũng xin bó tay
trước những mưu mô chôm chỉa ngày càng có “đẳng cấp”
của “giới” trộm cắp.
Tiếp
đó là những lời dỗ ngon, dỗ ngọt bói toán: “Chỉ 5.000
đồng thôi, có thể biết rõ số phận, thấu quá khứ và
tương lai!”. Tại sao không làm một quẻ chứ? Số tiền nào
có nhiều nhặn gì đâu, nhưng nỗi lo mang vào người khác
nào mang dây buộc mình. Nào là bói quẻ bài Tây, xem chỉ tay,
xem khuôn mặt, xem lá trầu, chân gà… Cô bói ở chùa Hà,
khuôn mặt dày phấn son có kiểu chiêu khách rất “nghệ”.
Đầu
tiên cô mon men đến xin ngồi gần rồi làm quen, sau đó bảo
đưa tay cho cô xem thử hoặc nhìn lông mày, mắt, mũi hoặc
một nốt ruồi nhỏ trên mặt khách đi chùa mà phán. Lời
đầu là khen, tiếp theo là gây tò mò, lo lắng khiến khách
phải hỏi. Như vậy là khách coi như đã mắc “lưới nhền
nhện” và chỉ còn biết móc hầu bao ra trả! Cô gái đến
chùa Hà cầu tình duyên được cô bói khen nức nở: “Năm
mới này quý cô sẽ gặp người tâm đầu ý hợp, anh chàng
là hoàng tử cưỡi bạch mã, có sao Thiên Tướng chiếu mệnh,
hào hoa phong nhã… nhìn chung là trên cả tuyệt vời!”.
Cùng
với nạn bói toán, sách tử vi, tướng số, lá số của 12
con giáp được bày bán tràn lan, công khai tại các đền chùa.Viết
sớ, dâng sớ cầu cạnh các ngài ngày một phổ biến. Như
vậy mới tấu lên tới thiên đình, các ngài mới để mắt
tới mà xét duyệt. Vậy là hàng loạt các “ông đồ” biết
dăm ba chữ Tàu cứ cắm cúi viết một thôi một hồi, theo
lời yêu cầu của khách. Khách đi chùa không thể hiểu được
các “ông đồ” viết gì, nhưng dâng sớ vào chùa cũng lấy
được sự yên tâm.
Chuyện
ăn nhậu cũng thật nực cười tại những chốn linh thiêng
này. Nổi bật là tại chùa Hương, thỏ cắt tai được gọi
là cầy và đùi bò được treo tòng teng từ cổng chùa đến
tận Hương Sơn đệ nhất động! Khách đói ở đâu thì vào
quán ngả mâm “xơi” ở đó. Câu nói “ăn chay niệm Phật”
dường như không còn ý nghĩa gì trước cảnh tượng không
thể phù hợp với vùng đất này.
Chuyện
ăn uống tại Phủ Tây Hồ cũng bị phản đối từ nhiều
năm nay. Tuy nhiên, người ta vẫn nhiều lý luận rằng “có
thực mới vực được đạo”! Vậy là cảnh ăn, cảnh uống
nhồm nhoàm, xả láng ngay tại đền chùa xem ra ngày càng được
phát huy.
Những
vấn nạn ở các đền chùa nêu trên không phải là chuyện
mới. Đáng suy nghĩ là dường như nó ngày càng phát triển.
Minh
Hải - Quốc Hợp
Kinh
Sách và Các Bài Viết Mới Post Lên Mạng Trong Tháng 02-2005
Down
Load " Word Document" (WinZip File 258 KB)
(Hạ Tải Đem Về Nhà Để Xem Sau hay in ra Giấy)
Các
Số Đặc Biệt:
Số
Đặc Biệt Mừng Phật Đản
Số
Đặc Biệt Tưởng Niệm Bồ Tát Quảng Đức
Số
Đặc Biệt Vu Lan 2002, 2003
Số
409 Tháng 9 năm 2004 Vu Lan Báo Hiếu
Số
Đặc Biệt Mừng Thích Ca Thành Đạo
Số
Đặc Biệt Mừng Xuân