MÙA
XUÂN CỦA THIỀN
(Đạo
Tràng Phổ Quang, Úc)
Mùa
xuân trong cửa thiền là mùa xuân đối với đạo đức.
Lễ Tất Niên là một truyền thống của các chùa mà cũng
để chúng ta nhìn lại những công tác trong năm qua và quá
trình tu tập đã thuận lợi về mặt nào và trở ngại về
mặt nào để mình hạn chế hoặc sửa đổi những gì không
hoàn thiện. Lễ Tất Niên còn đánh dấu một năm sắp
hết và năm mới sắp đến. Với đời thì người ta
còn có mùa xuân, ngày này, ngày kia còn đạo Phật có mùa
xuân hay không? Đạo Phật chắc chắn có mùa xuân và
mùa xuân đối với đạo Phật được thể hiện qua những
bài kệ rất là nổi tiếng của những vị thiền sư nói về
mùa xuân và cửa thiền. Đạo Phật rất là gần gủi
với đời cho nên trong mùa xuân thì hầu hết các chùa đều
bận rộn sửa soạn cho khách thập phương đến lễ chùa.
Do đó “đời không đạo thì đời loạn khổ mà đạo lìa
đời thì đạo mất chỗ nhiệm mầu”. Những vị thiền
sư nói lên những bài thơ xuân rất là đặc sắc và có ý
nghĩa về nhân sinh quan và vũ trụ quan.
Là
một người Phật tử, chúng ta tổng kết một năm qua về
quá trình tu học của mình, phụng sự đạo pháp của mình
thì hãy tự hỏi rằng ta đã đạt được những gì và khi
năm cũ hết thì ta chuẩn bị cái nền tảng cho năm mới như
thế nào?
Vũ
trụ quan là một năm có bốn mùa xuân, hạ, thu, đông.
Thời gian cứ trôi mãi vô hạn định trong khi con người mình
là hữu hạn thì nếu như mình chạy đua với cái vô hạn
thì dĩ nhiên mình sẽ thua. Cửa đạo dung thông với cuộc
đời khi nói về mùa xuân là mình tổng kết lại những gì
mình đã làm được và những gì mình còn thiếu xót.
Cho nên lễ Tất Niên là không có làm cho người Phật tử
buồn chán vì thấy mình già hơn một tuổi, mà đến cửa
chùa để thấy rằng trong những mệt mỏi của cuộc đời
có những cánh hoa mai rực nở và làm tâm hồn ta mát dịu
trong mùa xuân thì đó gọi là xuân trong cửa thiền.
Bài
thơ của ngài Mãn Giác Thiền Sư:
“Xuân
đáo bách hoa khai
Xuân
khứ bách hoa lạc
Sự
trục nhãn tiền quá
Lão
tòng đầu thượng lai”
“Sự
trục nhãn tiền quá” là mỗi ngày cứ đi mãi và “lão tòng
đầu thượng lai” là trên đầu tóc bạc rồi. Ngài
Mãn Giác Thiền Sư tiếp theo như sau:
“Mạc
vị xuân tàn hoa lạc tận,
đình
tiền tạc dạ nhất chi mai”
Có
nghĩa là chớ tưởng xuân tàn hoa rụng hết, đêm qua sân trước
một cành mai. Khi xuân đến muôn hoa rộ nở làm cho lòng
người hân hoan, mơ ước cho tương lai rực rỡ nhưng vô thường
của cuộc đời mà hoa nở để rồi tàn, trăng tròn rồi lại
khuyết, người hợp để rồi ly biệt thì đó là chân lý.
Nhưng trong chân lý, đạo Phật đi vào cuộc đời không phải
để làm cho người hoang mang, buồn nản. Có những thi
sĩ làm bài thơ như là:
“Ai
đâu trở lại mùa thu trước
Nhặt
lấy cho ta những lá vàng
Với
những hoa rơi muôn cánh rã
Về
đâu đêm trắng nẻo xuân sang”
Cho
ta thấy rằng cái nhân sinh quan quá buồn bã, bi quan và mệt
mỏi để rồi tiết ra những bài thơ mà trở thành ngôn ngữ
trữ tình như là:
“Ta
có chờ đâu, có đợi đâu
Nên
khi xuân lại gợi thêm sầu
Với
ta tất cả đều vô nghĩa
Tất
cả không ngoài nghĩa khổ đau”
Khi
ta đọc những bài thơ của những vị Thiền Sư đem mùa xuân
vào đạo ta cảm thấy lòng ta bừng sáng và tỉnh táo trở
lại ngay.
Khi
nhìn lại cuộc đời đã qua ta thấy mình già hơn, mệt mỏi
hơn nhưng mà thay vì bi quan thì ta nhớ câu của ngài Mãn Giác
“Mạc thị xuân tàn hoa lạc tận” là đừng tưởng xuân
tàn thì hoa rụng rơi bởi vì “đêm qua sân trước một cành
mai” có nghĩa là trong khoảng không gian bất ngờ ta nhận
thức được thì nửa đêm cành hoa mai nở. Cái thân tứ
đại này biến chuyển trong nhiều kiếp luân hồi mà ta cứ
nhìn theo cái chiều hướng bi quan đó thì cuộc đời quá khổ
đau và quá tiêu cực. Cảnh giới của đức Phật có
hoa sen, có chư thượng thiện nhân, có Bồ Tất Quán Thế Âm
cho nên theo như ngài Mãn Giác nói thì trong cái thân tứ đại
của chúng ta có cái chân tâm trường tồn, có Phật tánh luôn
rực sáng và nở rộ những cành mai.
Vạn
Hạnh Thiền Sư nói bài thơ sau đây liên quan đến nhân sinh
quan, vũ trụ quan, xã hội quan và tu chứng quan:
“Thân
như điện ảnh hữu hoàn vô / Thân như bóng chớp chiều tà
Vạn
mộc xuân vinh thu hựu khô / Cỏ xuân tươi tốt thu hoa rụng
rời
Nhậm
vận thịnh suy vô bố úy Xá chi suy thịnh cuộc đời
Thịnh
suy như lộ thảo đầu phô” / Thịnh suy như hạt sương rơi
đầu cành
Nhân
sinh quan của câu này nói lên cuộc đời con người thay đổi
và thời gian trôi qua không dừng. Mùa xuân của đạo
Phật đi vào cuộc đời để làm con người cảnh tỉnh lại
rằng thời gian là vô thường, là khổ, không có thật.
Nhưng không có thật đây không có nghĩa là ta đi vào cuộc
đời này rồi trôi lăn theo thời gian để rồi già nua, vô
dụng. Với những tiếng chuông chùa của cảnh tỉnh,
ta tự hỏi chúng ta có mặt ở đời để làm gì? chúng ta
đã làm gì cho đời? rồi ngày mai chúng ta sẽ về đâu?
Muốn đạt đến sự tỉnh táo trong tâm thì ta phải tu tập
với định, tuệ và phải có một thời gian để chiêm nghiệm,
suy tư về cuộc đời. Khi ta hiểu câu “thân như điện
ảnh hữu hoàn vô” thì ta thấy được lý duyên sinh của
cuộc sống để không còn sợ những thịnh suy của đời nữa
và thấy rằng thịnh suy như hạt sương rơi đầu cành.
Hạt sương rơi đầu cành biến mất đi nhưng ngày mai lại
có hạt sương khác. Chúng ta già đi theo thời gian nhưng
ta đào tạo những thế hệ mới trong giới trẻ để chúng
tiếp tục trưởng thành trong đạo đức.
Với
ngôi chùa thế gian, ta có đức Phật để chúng ta trở về
nương tựa, nhận thấy rằng “Phật tại thế gian thường
cứu khổ” và ta cảm thấy bình an, đoàn kết và cảm thông.
Muốn ngôi chùa luôn bền vững thì chúng ta bước thêm bước
thứ hai như ngài Vạn Hạnh Thiền Sư nói là “Phật tâm vô
xứ bất từ bi” có nghĩa là ta phải xây dựng đức Phật
trong tâm mình thì đi nơi nào mình cũng có Phật ở trong mình
bởi vì tâm thanh tịnh tức là đạo tràng. Như vậy,
ta làm được hai việc:
1.
Xây dựng ngôi chùa thế gian là đào tạo một nơi đạo đức
để nương tựa thì chúng ta không còn ưu tư về sự hư hoại
của tâm linh mình và của giới trẻ. Khi cuối năm đến,
chúng ta sẽ thấy rằng cái mùa xuân mà dừng lại không phải
là mệt, hết, chết mà là để chúng ta kiểm điểm lại cái
quá trình hành đạo của mình, hoạt động đạo đức của
mình. Ý nghĩa mùa xuân như Vạn Hạnh Thiền Sư nói là
trong cái cuộc sống vô thường chúng ta hiểu được có những
cái chân thường như là đạo đức. Đạo đức thì trường
tồn, “thiện siêu, ác đọa” là một chân lý.
2.
Trong cái phần xây dựng những ngôi chùa thì ta cũng nên nhớ
là đạo Phật chú trọng về phần tâm và tâm là đại diện
cho toàn bộ Phật tánh của mình. Ông Nguyễn Du nói: “Chữ
tâm kia mới bằng ba chữ tài”, vì vậy ta không nên dựa
trên những vật chất ta có mà tự hào rằng ta hay hơn người.
Khổ đau là do con người vô minh chạy theo vật chất của
thế gian. Với những khổ đau, mệt mỏi của cuộc sống,
Phật tử nên về chùa nhìn Phật, nghe Kinh, chiêm nghiệm chân
lý để ổn định lại cuộc sống của mình và đây là phần
xây dựng ngôi chùa trong lòng mình. Lúc đó mùa xuân sẽ
trở thành mùa xuân của vĩnh cửu. Khi chúng ta chết đi
thì ngôi Tam Bảo trong lòng mình vĩnh viễn không hoại diệt
tại vì đó là chân như tâm, là trí tuệ, là những cành mai
nở. Ta truyền lại cái bông hoa Phật tánh này cho những
người xung quanh và như thế ta không sợ là xuân tàn rồi
hoa rụng vì sẽ có cành hoa khác tiếp tục nở.
Thường
thường người ta hay chúc tụng nhau bình an, mọi sự như ý
vào dịp xuân về nhưng mà cuộc đời thì khó có cái gì như
ý. Đạo Phật khẳng định rằng nếu muốn có một tương
lai tươi sáng mà không xây dựng trong hiện tại thì hoàn toàn
là ảo vọng. Chúng ta phải xây dựng cuộc sống trong
từng bước, từng hơi thở, từng sát na và trong từng ý niệm
ta phải thấy được Phật, Pháp, Tăng, thấy được chánh
niệm thì ta mới tìm được an lạc cho mình và như vậy ta
khởi đầu cuộc hành trình của mùa xuân vĩnh cửu. Khi
ta đi vào đạo ta học lời Phật dạy để mình tìm được
cái mùa xuân bất diệt được thể hiện bằng thân, khẩu,
ý của thiện nghiệp. Ta học cái hạnh của Phật là
từ bi, nhẫn nhục, hoan hỷ, vị tha bởi vì cổ đức có nói
rằng “Ở thế gian trăm chuyện thị phi, vào cửa đạo từ,
bi, hỷ, xả”. Đức Phật là giác ngộ mà nếu chúng
ta luôn luôn thường tỉnh giác, không bị chao động bởi lời
khen, tiếng chê, bởi thân, khẩu, ý bất thiện thì trong lòng
mình tồn tại một đức Phật.
Có
một ông Tể Tướng đến chùa muốn học đạo và hỏi vị
Thầy trụ trì là “Thưa Thầy, vô minh là gì? Con đường
nào là lên thiên đàng? Con đường nào là xuống địa ngục?”
Thầy trụ trì không trả lời mà ngó lên. Ông Tể Tướng
hỏi “Tại sao tôi hỏi mà Thầy không trả lời?” Thầy
trụ trì khinh khỉnh nhìn ông Tể Tướng và nói “Cái tướng
ngươi mà làm gì hỏi câu đó?” Ông Tể Tướng tức giận
đến hiện rõ trên mặt. Thầy trụ trì chỉ và nói “Đó
là vô minh” Ông Tể Tướng càng tức thêm và thò tay rút
kiếm thì Thầy nói “Đó là con đường đi xuống địa ngục”
Ông Tể Tướng nghe vậy thì bỏ kiếm lại và Thầy nói “Đó
là con đường đi lên thiên đàng”.
Ba
con đường vô minh, địa ngục và thiên đàng là tự mình
lựa chọn chứ không phải là đức Phật hay cuộc đời đưa
đẩy mình. Nếu ta khởi tham, sân thì mình biết là mình
đang vô minh. Cho nên khi ta học đạo là mình xây dựng
đức tánh, xây dựng ngôi nhà Tam Bảo trong lòng mình bắt
đầu bằng những thiện nghiệp của thân, khẩu, ý.
Đạo
Phật không là những gì huyền thoại, siêu nhiên mà rất là
hiện thực với cuộc sống. Chúng ta nên nhớ rằng trước
khi làm những gì phi thường thì hãy hiểu những việc bình
thường và bất thường. Bình thường là cuộc sống
của cha, mẹ, vợ, chồng, con cái, là cuộc đời của tranh
giành, hơn thua, khen chê. Bất thường là đôi khi người
xung quanh mình trở nên cau có, khó chịu thay vì dễ chịu như
thường ngày. Nếu ta có khả năng vượt qua được những
bình thường và bất thường đó thì ta mới có khả năng
đi vào con đường phi thường của đạo đức, của thánh
nhân. Bởi vậy người xưa có câu “thứ nhất tu tại
gia, thứ nhì tu chợ, thứ ba tu chùa.”. Đây không phải
nói là tu chùa dễ hơn nhưng khi mà ta tu ở nhà, ở chợ trước
để hiểu giáo lý cao thượng của đạo Phật thì khi vào
đến chùa là ta đã thanh tịnh rồi vì chùa là chỗ thanh tịnh
cho những người thanh tịnh.
Ông
Đoàn Nhu Khuê nói:
“Biển
khổ mênh mông sóng lụt trời
Khách
trần chèo một chiếc thuyền chơi
Thuyền
ai ngược sóng, ai xuôi sóng
Xem
lại cùng trong bể thảm thôi”
Quan
trọng là người ở trong cuộc đời mà biết lèo lái con thuyền
của mình, biết định hướng đi thì sẽ không bị khổ đau.
Lời
dạy của Vạn Hạnh Thiền Sư cho chúng ta thấy rằng “thân
như điện ảnh hữu hoàn vô” thì chẳng có gì mà phải sân
hận, tranh giành, làm khổ đau cho nhau hết. Cho nên ta
học đạo để thấy cái chân lý của cuộc sống và có cái
nhìn lạc quan vì mình tồn tại ở đời bởi vô ngã và vị
tha. Nếu trong lòng mình mà tham, sân, si không chừa thì
là “miệng thì nói Nam-Mô mà bụng thì chứa một bồ dao
gươm.” Nếu ta muốn tìm một cảnh giới Tịnh Độ,
muốn cảnh giới Tịnh Độ của mình nở hoa thì thân, khẩu,
ý của mình phải trước tiên nở hoa sen bởi vì “Miệng
ta là cánh hoa sen, mỗi khi hé nở một phen thơm lừng.
Tiếng ta là gió mùa xuân, một cơn thổi nhẹ muôn dân mát
lòng.” Nếu như ta đến chùa học đạo mà không tự
tinh tấn, không tự tu tập, tự cải thiện con người mình
mà chỉ để hội họp, bàn cãi, vui đùa thì khi có chuyện
không tốt xảy ra thì mình lại than van tại sao tôi đi chùa
mà không có kết quả gì hết!
Trong
Kinh, Phật nói: “Nếu người nào xây dựng cuộc đời bằng
hành động thiện nghiệp thì đời nay vui, đời mai vui, người
thiện cả hai đời vui” vì nhân thiện làm lợi ích cho người
thì sẽ đạt quả thiện.
Mùng
Một Tết là Lễ Vía Phật Di Lặc. Phật Di Lặc biểu
tượng cho hoan hỷ, từ thị bởi vậy ngài có cái bụng lớn
để chứa hết những gì ở đời mà vẫn cười bao dung trong
khi 6 đứa giặc (lục tặc) làm phiền đủ trò. Trong
đời mà ta đối diện với mọi thứ khổ đau mà vẫn tươi
cười như Phật Di Lặc thì chắc chắn ta được an lạc.
Muốn có an lạc vĩnh viễn thì ta phải có cái tâm xả.
Tóm
lại:
1.
Mùa xuân chỉ có trong lòng con người khi mình sống với thiện
nghiệp và chỉ có chỗ nào có đạo đức thì nơi đó mới
thật sự có hạnh phúc.
2.
Chúng ta học được ở Phật Di Lặc cái tâm xả. Khi
buông xả được những tham, sân, si thì mình sẽ thấy con
người mình được tự do, thảnh thơi, không ai ràng buộc
được mình. Chất liệu của đạo là chân tâm, thanh
tịnh tâm của mình, cái hiếu, trung, nghĩa của mình và đó
là nền tảng xây dựng một đức Phật trong lòng mình.
Nếu như chúng ta đến chùa mà ta đem đến kiến thức, hiểu
biết, trình độ học vấn hơn người thì lúc đó những hài
hòa, tốt đẹp của mùa xuân sẽ không bao giờ đến với
mình được.
3.Nếu
mình sống đúng với đạo nghiệp, đúng với nhân cách con
người thì cuộc đời sẽ vĩnh viễn nhớ đến mình và cái
chết trở thành bất tử. Bất tử vì do cái nhân ảnh,
cái đạo đức, cái mùa xuân mình xây dựng cho cuộc đời
này. Khi đọc Kinh, ta nhớ đến ba câu sau cùng là: “Tự
quy y Phật, tự quy y Pháp, tự quy y Tăng” là chính mình tự
tìm đức Phật của mình, pháp tánh của mình và sự hòa hợp
trong lòng mình thì lúc đó mùa xuân sẽ trở thành vĩnh cửu.
Chúc
các Phật tử tinh tấn, hỷ lạc và mãi mãi có một mùa Xuân.
NAM
MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT
WP:
Diệu Mỹ