CƠN
GIẬN của MẸ ĐẤT và NỖI ĐAU NHÂN THẾ
Hà
Khoa
Chúng
ta đang đứng trước một thảm hoạ nữa, không phải do thiên
nhiên gây ra mà trong chính mỗi chúng ta: sự vô cảm với sự
sinh tồn của thiên nhiên, của tính mạng đồng loại. Đó
chính là nguồn gốc của mọi thảm hoạ.
Sáng
27/12, các bản tin thời sự loan báo, một trận động đất
mạnh xảy ra gần đảo Sumatra (Indonesia) nhưng không có con
số cụ thể về thương vong. Những tưởng, đó cũng chỉ
là một cơn trở mình như mọi lần của Mẹ Trái Đất rồi
sau đó mọi thứ sẽ yên bình trở lại. Nhưng không.
Mười
một giờ trưa, bãi biển Phuket (Thái Lan) tràn ngập nắng và
du khách bốn phương tới đây hưởng ánh nắng rực rỡ của
mặt trời nhiệt đới. Ai đó chỉ ra phía biển và gọi mọi
người cùng nhìn theo trầm trồ: một cơn sóng cao đẹp tuyệt
vời lặng lẽ tiến vào bờ. Biển vẫn lặng, trời vẫn trong
và gió vẫn mơn man, không ai ngờ rằng họ đang đứng trước
một sức mạnh huỷ diệt ghê gớm và Thuỷ thần đang dang
vòng tay chết chóc có tên gọi "Tsunami" (Sóng Thần). Chỉ khi
con sóng tiến đến sát bờ vài chục mét, người ta mới nhận
ra sự đe doạ của nó, nhưng mọi chuyện đã quá muộn. Vài
phút sau, Hải vương đã hút tất cả vào lòng đại dương
sâu thẳm...
Ở
cách đó hơn nghìn cây số, những cư dân ven biển Sri Lanca
và Ấn Độ cũng chịu chung số phận. Không hề được cảnh
báo, khi cơn sóng dữ ập đến cuốn phăng đi tất cả, và
hàng nghìn, hàng nghìn người bị dòng nước xoáy đớp vào
như những miếng mồi ngon. Do thiên tai xảy ra bất ngờ và
phạm vi tàn phá quá rộng nên không ai biết chắc con số thương
vong, chỉ có đại dương mới biết rõ bao nhiêu người đã
trở thành vật tế cho Thuỷ thần. Cả một vùng rộng lớn
trên đảo Sumatra, cả một dải ven biển Sri Lanca, Ấn Độ
vốn bình yên, thành phố nghỉ mát Phuket và cả quốc đảo
Mandives xinh đẹp, từ những thiên đường du lịch bỗng chốc
trở thành địa ngục.
Kể
từ giờ phút đó, chuông nguyện hồn rung như không dứt báo
con số nạn nhân cứ tăng lên rợn người: một nghìn, rồi
năm nghìn, mười nghìn, hai mươi nghìn, ba mươi nghìn... Có
hãng tin đã đưa ra con số năm mươi nghìn, bảy mươi nghìn
và đó có thể vẫn chưa là con số cuối cùng. Bảy - mươi
- nghìn - người - chết - chỉ trong mấy giờ đồng hồ.
Đến
hôm nay mặt biển đã bình yên trở lại với màu xanh ngút
ngát tới tận chân trời. Nếu đi trên tàu cách bờ vài cây
số sẽ chẳng thấy dấu hiệu nào về cơn Đại Hồng thuỷ
đã qua. Nhưng trên bờ biển thì vẫn còn nguyên nỗi đau trần
thế: khắp nơi đầy những xác người, con khóc cha, vợ khóc
chồng, em khóc anh... và nhiều trường hợp không có ai mà
khóc, do cả làng, cả dòng họ đã bị cuốn theo dòng nước.
"Những người chết là người may mắn", câu nói của một
người dân Sri Lanca chính là hiện thân của nỗi đau khôn
cùng đó. Nhưng đó chỉ là bắt đầu. Nhiều người cảnh
báo về một thảm hoạ tiếp theo nếu không có sự trợ giúp
kịp thời. Câu chuyện buồn về thảm kịch này vẫn chưa
dừng lại.
Dẫu
biết rằng, thiên tai là khó tránh, nhưng người ta vẫn đặt
câu hỏi: Liệu có cách nào để giảm bớt thương vong, và
buồn thay, câu trả lời lại là CÓ. Các nhà khoa học cho biết
rằng, sóng thần hình thành do cơn địa chấn cực mạnh lan
truyền trong lòng đại dương với vận tốc 500-700 km/giờ.
Từ khi sóng thần phát sinh ở gần đảo Sumatra đến
lúc ập vào bờ biển Sri Lanca phải mất vài tiếng đồng
hồ và trong quãng thời gian đó người ta hoàn toàn có thể
cảnh báo được thảm hoạ.
Nếu
được cảnh báo kịp thời, nhiều người đã có thể chạy
lên đến những nơi an toàn và không phải chết tức tưởi
như vậy. Tiếc rằng điều đó đã không xảy ra. Trong khi
con người hoàn toàn có thể làm được công việc này: tại
Thái Bình dương, ngay từ năm 1948, người ta đã cho lắp đặt
một hệ thống cảnh báo sóng thần, thì cả một khu vực
rộng lớn ở Ấn Độ dương, nơi tập trung rất nhiều điểm
dân cư sát bờ biển lại không có một trạm cảnh báo nào.
Vì sao? Chỉ có những người có trách nhiệm mới trả lời
được cho hàng nghìn sinh mạng đã bị đại dương cướp
đi.
Đây
không phải là thảm hoạ động đất và sóng thần đầu tiên
trong lịch sử và cũng không phải là thảm hoạ cuối cùng.
Trong số nhiều nguyên nhân dẫn đến cơn giận dữ của Mẹ
Đất không thể không kể đến những hành động khai thác
thiên nhiên một cách tàn nhẫn của con người và sự dốt
nát trong việc đối phó với thiên tai. Thêm một lần nữa
chúng ta lại phải nói về trách nhiệm với mạng sống của
đồng loại. Có thể thấy rằng chúng ta đang đứng trước
một thảm hoạ nữa, không phải do thiên nhiên gây ra
mà trong chính mỗi chúng ta: sự vô cảm với sự sinh tồn
của thiên nhiên, của tính mạng đồng loại. Đó chính là
nguồn gốc của mọi thảm hoạ.
Kinh
Sách và Các Bài Viết Mới Post Lên Mạng Trong Tháng 12-2004
Down
Load " Word Document" (WinZip File 320 KB)
(Hạ tải đem về nhà để xem sau hay in ra giấy)
Các
Số Đặc Biệt:
Số
Đặc Biệt Mừng Phật Đản
Số
Đặc Biệt Tưởng Niệm Bồ Tát Quảng Đức
Số
Đặc Biệt Vu Lan 2002, 2003
Số
409 Tháng 9 năm 2004 Vu Lan Báo Hiếu
Số
Đặc Biệt Mừng Thích Ca Thành Đạo
Số
Đặc Biệt Mừng Xuân