TRANG
ĐỜI LÀ MỘT TRANG KINH
Hạnh
Chiếu
Chiều
nay, cũng vẫn chiều của những trang kinh bên khung cửa sổ
quen thuộc. Giọt nắng thủy tinh nhểu lại một vài tia sau
cuối trên đọt lá trước khi trời sập tối vì đổ mưa.
Gió hắt cay xè qua cửa mắt.
Tôi
vẫn im lặng ngồi đó nghe tiếng chiều ngân dài bên trang
kinh vừa khép. Mưa thật rồi. Mưa như trút xuống ký ức tôi
cái chiều lang thang ở Huế. Đói, khát và mưa thầm thì đã
làm cho nước sông Hương thêm ngấn lệ và câu chuyện lão
hành khất, lại hiện về như một trang kinh còn sủng mực…
Ông
già ấy, xanh xao gầy guộc với chiếc nón lá tả tơi chẳng
buồn che kín đôi vai trần run rẩy. Đôi bàn tay héo úa chìa
ra, lạc lõng cô đơn giữa dòng người tất bật vô tình.
Chiều xếp bóng, ngày sắp tắt. Cơn đói khát lên tiếng cồn
cào, chiếc thân gầy nhũn xuống mặc cho đôi tay vẫn trơ
lỳ đờ đẫn. Và giữa lúc ấy, giữa lúc mà tia hy vọng
mong manh sắp tắt thì một bàn tay bé bỏng ấm áp đặt lên,
xiết chặt đôi tay còm cõi giá rét. Để từ đó, hai cảnh
đời, hai tâm hồn kết tập thành một bài kinh:
- Cháu
xin lỗi ông, cháu đã tìm khắp, đã lục lạo trong túi áo,
trong cặp, trong thân mình. Cháu muốn biếu ông một vật gì
đó, chút xíu thôi cũng được, nhưng cháu không có một cái
gì cả.
- Cám
ơn cháu… Cháu… đã cho ông… thật nhiều.
Và
cứ thế, bàn tay vẫn trong lòng bàn tay. Một già một trẻ,
một dòng suối cam lồ tuôn chảy giữa đôi cung bậc đầu
và cuối trong bản giao hưởng về đời người. Giây phút
ấy thật ngắn ngủi mà cũng thật thiên thu!
Em
bé,
Xin
cho tôi được cúi đầu trước em như cúi đầu trước một
hóa thân Bồ-tát. Cái gì em đã cho thì không bao giờ mất
và cái gì ông lão đã nhận thì không bao giờ là mãi mãi
của riêng ông. Em có biết, chính em đã chấp cánh cho ông
lão vượt lên trên số phận và đồng tiền để hiển lộ
chân tánh bằng tình thương muôn thuở…
Xin
cảm ơn chút mảnh đời ven đường đã cho tôi những rung
động sâu thẳm. Có những khoảnh khắc mà vì ta quá miệt
mài bên trang kinh nên vô tình hờ hững những trang đời kỳ
diệu, mà trong đó trí tuệ và tình thương đầy ăm ắp vẫn
tuôn chảy len sâu giữa dòng đời.
Tiếng
mưa rào đã dứt. Thiền đường im vắng. Chút ký ức đi qua
dòng hiện thực nhả lại một tia ấm yêu thương. Tôi vội
viết đôi dòng gởi ông lão. “Đừng buồn nha ông. Bởi vì
giữa dòng đời bọt bèo huyễn hóa, vẫn thơm ngát - Tình
người - một đóa hoa”.