THIỀN
J.Krishnamurti
Minh
Tâm dịch
Tâm
thiền là vắng lặng nhưng không phải là sự yên lặng mà
tư tưởng có thể nhận thức được. Thiền không phải là
cái vắng lặng của một buổi tối. Nó thật sự vắng lặng
khi tất cả những tư tưởng, lời nói và nhận thức hoàn
toàn ngừng bặt. Tâm thiền này là tâm tôn giáo mà không bị
quản thúc bởi một tôn giáo hay bất cứ một hình thức lễ
nghi nào.
Tâm
tôn giáo là sự bột phát của tình yêu. Một thứ tình yêu
hoàn toàn không có sự phân biệt. Ðối với nó xa là gần.
Nó không phải là một mà cũng chẳng phải là nhiều, hay nói
đúng hơn là một thứ tình yêu mà tất cả sự phân biệt
đã dứt bặt. Giống như cái “đẹp” không thể diễn tả
bằng lời nói. Từ sự yên lặng này tâm Thiền phát khởi.
Thiền
là một trong những nghệ thuật tuyệït vời trong cuộc sống.
Có lẽ là tuyệt vời nhất và không ai có thể dạy cho bất
cứ ai. Ðó là cái đẹp của Thiền. Tự nó không có kỹ thuật
cho nên không có người thiện xảo. Khi bạn tìm hiểu về
chính mình, nhìn vào chính mình, nhìn vào những bước đi của
bạn, bạn ăn như thế nào, nói cái gì, ghét hay thương...
Nếu như bạn biết được tất cả những cái đó trong bạn
mà không có sự phân biệt thì đó chính là một phần của
Thiền.
Do
đó Thiền có thể xảy ra trong lúc bạn đang ngồi trên xe
buýt hay đang đi trong cánh rừng rợp bóng mát, hoặc đang lắng
nghe chim hót hay đang nhìn vào gương mặt của vợ con bạn.
Thật
sự bạn muốn biết tại sao Thiền trở nên quan trọng như
thế! Nó không có sự khởi đầu cũng không có sự chấm dứt.
Nó giống như giọt mưa, trong nó hàm chứa tất cả những
sông hồ và biển cả. Hạt mưa ấy nuôi dưỡng trái đất
và con người. Không có nó, trái đất sẽ trở nên sa mạc.
Không có Thiền thì tâm sẽ trở thành khô cằn, một vùng
đất hoang tàn.
Thiền
sẽ tìm thấy trong tâm với tất cả những hoạt động hay
những kinh nghiệm của nó có thể hoàn toàn vắng lặng. Không
nỗ lực nhưng hiện tại bạn nỗ lực, đó là nhị nguyên.
Bạn có thể nói rằng: “Tôi thích có một kinh nghiệm phi
phường, cho nên tôi phải bắt tâm tôi vắng lặng. Bạn sẽ
chẳng bao giờ làm được điều đó cả. Nhưng nếu như bạn
bắt đầu tìm kiếm quan sát, lắng nghe tất cả những hoạt
động của tư tưởng, tình trạng của nó, mục đích của
nó, những sợ hãi và những cảm giác của nó, hãy theo dõi
tâm của bạn hoạt động như thế nào rồi bạn sẽ thấy
tâm của mình trở nên vắng lặng một cách phi thường. Sự
vắng lặng đó không phải là sự ngủ yên mà là một cách
hoạt động tích cực và do đó nó yên lặng. Một máy phát
điện lớn chạy tốt hầu như không hề có tiếng động,
chỉ khi nào có sự va chạm thì khi đó có tiếng động.
Sự
yên lặng và không gian đi cùng với nhau. Sự bao la của yên
lặng là sự bao la của tâm thức mà trong đó không có điểm
trung tâm.
Thiền
là việc làm khó khăn. Nó đòi hỏi hình thức cao nhất của
giới luật mà không phải là sự tuân thủ, cũng không phải
là sự bắt chước. Thiền chỉ là giới luật mà chỉ đến
hoàn toàn bằng sự tỉnh thức không những những vấn đề
bên ngoài và còn cả những vấn đề bên trong của bạn. Do
đó, Thiền không phải là hành động xa vời mà ngay chính
trong cuộc sống hằng ngày, nó đòi hỏi sự cộng tác, sự
nhạy cảm và sự thông minh. Không có nền tảng của một
đời sống chân chánh thì Thiền sẽ không có giá trị đối
bất cứ ai, một đời sống chân chánh là không tuân theo những
đạo đức xã hội mà là thoát khỏi sư ghen tỵ, ham muốn
và tìm kiếm quyền lực. Thoát ly khỏi những thứ này sẽ
không phải bằng ý muốn mà là sự tỉnh thức. Không biết
những hoạt động của tự ngã Thiền sẽ trở nên sự ham
thích cảm giác và nó trở nên vô nghĩa.
Luôn
luôn tìm kiếm rộng, sâu, những kinh nghiệm hảo huyền là
một lý do cách xa chân lý “cái gì”, mình là gì, và tình
trạng của tâm là sao. Một cái tâm tỉnh thức, thông minh,
giải thoát tại sao không nên có? Tại sao không nên cần?
Ánh sáng là ánh sáng. Nó không đòi hỏi gì hơn là ánh
sáng.
Thiền
là một trong những điều phi thường, và nếu bạn không biết
nó là gì bạn sẽ giống như một người mù đang di chuyển
trong một thế giới đầy màu sắc và ánh sáng. Nó không phải
là một vấn đề của tri thức, mà là khi tâm hồn thể nhập
vào tâm thức thì tâm thức sẽ có một khả năng khác, nó
là chân lý, vô hạn không những trong khả năng tư duy, hành
động một cách hiệu quả mà còn trong ý thức về cuộc sống
trong không gian bao la nơi mà bạn là một phần của nó.
Thiền
là một thứ tình yêu. Nó không phải là tình yêu của một
người cũng không phải của nhiều người. Nó giống như nước
mà người ta uống trong bất kỳ loại chai nào cho dù là nó
được làm bằng vàng hay bằng đất nung: Nó là vô tận. Và
một điều quan trọng xảy ra là nó không phải là ma túy cũng
không phải là sự thôi miên nhưng nó đã xảy ra và một điều
quan trọng xảy ra khi tâm thể nhập vào chính nó, bắt đầu
từ khởi đầu và thể nhập sâu dần cho đến khi ý niệm
về sâu – cao mất đi ý nghĩa của nó và mọi hình thức
của sự đo lường hoàn toàn đoạn diệt. Ðó là trạng thái
hoàn toàn an tịnh- không thỏa mãn những gì xãy ra bằng sự
hài lòng, chỉ là sự an tĩnh một cách quy củ, đẹp và mãnh
liệt. Tất cả có thể bị hủy diệt như bạn hủy một bông
hoa và chính sự tổn thương này nó bất diệt. Bạn không
thể học phương pháp Thiền này từ người khác. Bạn phải
bắt đầu từ số không và bắt đầu loại bỏ dần dần
vô minh.
Mảnh
đất mà tâm Thiền có thể phát khởi đó là cuộc sống hàng
ngày, sự xung đột, nỗi đau khổ và mang đến quy củ và
cũng từ đó đi đến sự vĩnh cửu. Nhưng nếu bạn chỉ liên
hệ bằng sự thứ tự và chính cái thứ tự ấy sẽ mang đến
sự giới hạn và chính tâm sẽ trở thành tù nhân của nó.
Trong tất cả những hoạt động này bạn không biết phải
bắt đầu hay chấm dứt từ đâu. Bờ bên này chẳng có liên
hệ gì với bờ bên kia và không biết làm sao để vượt qua
dòng sông. Bạn lao xuống nước nhưng không biết phải bơi
như thế nào. Và cái đẹp của Thiền là bạn chẳng bao giờ
biết bạn đang ở đâu, bạn đang đi đâu, và cuối cùng
là gì.
Thiền
không phải là cái gì khác cuộc sống hàng ngày. Ðừng đi
ra khỏi phòng để hành thiền chừng 10 phút rồi dừng thì
chỉ là một kẻ đồ tể của ảo ảnh và thực tiễn.
Thiền
là một trong những điều nghiêm túc nhất. Bạn có thể thực
hành suốt ngày, trong văn phòng, với gia đình, khi bạn
nói với ai đó là “Tôi yêu bạn” khi bạn quan tâm đến
con cái. Bạn giáo dục chúng trở nên những chiến binh, hy
sinh để bảo vệ độc lập, tôn trọng màu cờ tổ quốc,
giáo dục chúng hiểu rõ những cạm bẫy của thế giới hiện
đại.
Quan
sát tất cả những thứ này, thấy rằng bạn là mộ phần
trong đó, tất cả những thứ ấy là một phần của Thiền.
Và khi bạn Thiền như vậy bạn sẽ thấy ở Thiền một cái
đẹp phi thường. Bạn thực hành ngay trong trong hiện tại
và nếu bạn không thực hành ngay trong lúc ấy thì cũng chẳng
có vấn đề gì bạn sẽ thực hành trở lại. Bạn sẽ không
thấy hối tiếc. Thiền là một phần của cuộc sống nó không
xa rời cuộc sống.
Nếu
bạn chuẩn bị thiền, thì đó không phải là thiền. Nếu
như bạn muốn bày tỏ sự lương thiện thì cái thiện đó
chẳng bao giờ nở rộ. Nếu bạn cố tình trau giồi đức
tính khiêm cung, thì đức tính ấy sẽ hoại diệt. Thiền là
một cơn gió thoảng đến khi bạn mở cánh cửa sổ ra, nhưng
nếu như bạn chủ tâm mở cửa, chủ ý muốn chờ đợi một
cơn gió thì nó chẳng bao giờ xuất hiện.
Thiền
không phải là phương tiện. Nó là cả hai: phương tiện và
cứu cánh.
Thiền
là một điều phi thường. Nếu có bất cứ một sự bắt
buộc, cố gắng bắt tư tưởng phải tuân thủ, bắt chước,
thì Thiền sẽ là một gánh nặng. Sự yên lặng trong khao khát
những chấm dứt đang được làm sáng tỏ. Nếu như nó sự
tìm cầu những ảo ảnh và những kinh nghiệm thì nó sẽ dẫn
đến những ham muốn và ích kỷ. Chỉ trong sự thăng hoa của
tư duy và sự chấm dứt tư duy như thế sẽ làm cho Thiền
trở nên nổi bật. Tư duy chỉ có thể nở hoa trong tự do,
chẳng bao giờ ở trong phạm trù của tri thức. Kiến thức
có lẽ chẳng bao giờ có những kinh nghiệm của một cảm
giác tuyệt vời chỉ có tâm đang tìm kiếm những kinh nghiệm
những thứ ấy thì thật là non nớt. Sự trưởng thành thoát
khỏi những kinh nghiệm. Nó không chịu ảnh hưởng bởi hiện
hữu hay không hiện hữu.
Sự
trưởng thành trong Thiền là thoát khỏi tâm của kiến thức,
bởi vì nó hình thành và kiểm soát những kinh nghiệm. Một
cái tâm như ánh sáng thực sự cần thiết chứ không phải
là kinh nghiệm. Không trưởng thành là sự ham muốn những
kinh nghiệm tuyệt vời hơn và lớn hơn. Thiền là sự rong
ruỗi trong thế giới của kiến thức và sự tự do bước
vào những lãnh vực chưa biết.
Tự
mình phải tìm thấy chính mình mà không qua bất kỳ ai cả.
Chúng ta có những bậc thầy, những vị cứu rỗi, và những
đạo sư. Nếu thật sự bạn muốn biết Thiền là gì thì
bạn phải gạt bỏ hoàn toàn những thế lực đó.
Hạnh
phúc và hỷ lạc bạn có thể mua ở bất cứ đâu nhưng giải
thoát thì bạn không thể mua cho cá nhân bạn hoặc cho bất
cứ ai. Hạnh phúc và hỷ lạc là sự trói buộc của thời
gian. Chỉ khi nào một trạng thái hoàn toàn tự do thì giải
thoát mới thật sự xuất hiện. Hỷ lạc cũng như hạnh phúc
bạn có thể tìm kiếm bằng nhiều cách nhưng nó đến rồi
đi, giải thoát thì không. Bạn không thể kiếm tìm nó. Khi
nó có mặt, lệ thuộc hoàn toàn vào tâm của bạn, nó nó
tồn tại một cách không điều kiện và vô tận và không
thể đo bằng thời gian. Thiền là sự theo đuổi của hỷ
lạc hoặc là sự tìm kiếm hạnh phúc. Hay nói một cách khác
Thiền là trạng thái của Tâm mà trong đó không có khái niệm
hay một công thức và do đó nó hoàn toàn tự do. Chỉ có một
cái tâm như thế thì giải thoát đến không phải tìm kiếm,
không mời mọc. Khi thiền có mặt dù là bạn đang sống trong
một thế giới đầy náo động thích thú và thù hận, thì
những thứ này cũng không ảnh hưởng đến tâm bạn. Khi thiền
có mặt thì những xung đột chấm dứt. Nhưng sự chấm dứt
những xung đột này không hoàn toàn tự do. Thiền là sự vận
động của tâm trong giải thoát. Trong sự giải thoát này cái
nhìn được thực hiện một cách innocent và tình yêu là benediction.
Tôi
không biết bạn đã từng để ý hay không là khi bạn hoàn
toàn tập trung có một sự yên lặng hoàn toàn. Và trong sự
tập trung đó không có biên giới không có trung tâm cũng không
có cái “tôi” được biết hay chú ý. Sự tập trung đó
là một trạng thái của thiền.
Chúng
ta hầu như chưa từng nghe tiếng chó sủa, hay tiếng của một
đứa bé hoặc tiếng cười của một người đàn ông khi ông
ta đi ngang qua. Chúng ta tách rời chúng ta ra khỏi mọi thứ
và từ sự tách biệt này nhìn và lắng nghe tất cả mọi
thứ. Chính sự tách biệt này quá tiêu cực, bởi vì trong
đó hàm chứa tất cả những xung đột và nhầm lẫn. Nếu
bạn lắng nghe âm thanh của tiếng chuông một cách im lặng
hoàn toàn thì bạn sẽ cỡi trên nó hơn nữa nó sẽ mang bạn
qua những thung lũng và những ngọn đồi. Cái đẹp của nó
là chỉ khi nào bạn và âm thanh là một bạn là một phần
của nó. Thiền là sự chấm dứt sự phân biệt không bị
lệ thuộc bởi những hoạt động của ý chí hay ham muốn.
Thiền
không phải là một cái gì đó cách biệt khỏi cuộc sống
mà chính ngay trong cuộc sống hằng ngày. Lắng nghe âm thanh
của tiếng chuông, nghe tiếng cười của người nông phu khi
ông ấy đi ngang qua cùng với vợ ông ta, lắng nghe tiếng chuông
của chiếc xe đạp cô một bé gái vừa mới ngang qua. Ðó
là toàn bộ cuộc sống và thiền bắt đầu.
Thiền
là nhìn thấy nó là gì và đang là gì.
Nhận
thức, không có ngôn ngữ, không tư tưởng, là một trong những
hiện tượng lạ nhất. Ðó là sự nhận thức rất tinh xảo,
không những bằng não bộ và còn bằng những ý thức. Sự
nhận thức như thế không phải là một phần của trí tuệ
cũng không phải là vấn đề của sự cảm xúc. Nó có thể
gọi là một sự nhận thức hoàn toàn và nó là một phần
của Thiền. Trong Thiền nhận thức mà không có người nhận
thức là sự tư duy về cao sâu của không gian. Sự nhận thức
này hoàn toàn khác với cái thấy một đối tượng mà không
có chủ thể nhận thức. Bởi vì trong sự nhận thức của
Thiền không có đối tượng và vì vậy cho nên không có sự
cảm nhận. Tuy nhiên thiền thể xảy ra khi mắt đang mở và
khi tiếp xúc với những đối tượng chung quanh. Nhưng những
đối tượng này không có quan trọng. Khi mắt thấy sắc nhưng
không có sự nhận thức điền này có nghĩa là không có sự
cảm nhận. Vậy Thiền là gì ? Nó không có nghĩa, không có
tiêu chuẩn. Nhưng trong Thiền có một trạng thái hỷ lạc
mà không phải là những cảm giác bình thường. Ðó là cảm
giác từ mắt truyền đến não và đưa đến tâm một cách
tự nhiên. Nếu không thấy được cuộc sống như là một
cái gì đó mới mẻ thì cuộc sống sẽ trở nên một cái
vòng lẩn quẩn, buồn tẻ và vô nghĩa. Do đó Thiền là một
trong những điều quan trọng nhất. Nó mở ra cánh cửa của
bất khả tư nghì.
Thiền
không lệ thuộc thời gian, thời gian không đưa đến sự thay
đổi, nó có thể mang đến những thay đổi cần phải thay
đổi như những cải tổ. Thiền thoát ra khỏi sự ràng buộc
của thời gian, nó hoàn toàn tự do và nếu như không có tự
do thì nó chỉ là một sự chọn lựa và sự xung đột.
Chúng
ta phải cải tạo xã hội, những bất công, sự suy đồi về
đạo đức và sự chia rẽ. Những điều này đã tạo nên
những khoảng cách giữa người và người, những cuộc chiến
tranh và sự hụt hẫng tình thương đã đưa đến sự hủy
diệt thế giới. Nếu bạn thiền vì mục đích cá nhân, chỉ
vì niềm vui của cá nhân thì đó không phải là thiền. Thiền
là một sự thay đổi cơ bản của khối óc và con tim. Ðiều
này chỉ có thể có khi ý thức bên trong hoàn toàn vắng lặng
và sự vắng lặng này dẫn đến ý thức tôn giáo. Tâm đó
biết được những gì thiêng liêng.
Ðẹp
có nghĩa là sự nhạy cảm. Một thân thể đẹp có nghĩa là
có một cuộc sống quân bình và tâm trở nên yên tịnh một
cách tự nhiên. Bạn không thể bắt buộc tâm yên tĩnh
bởi vì bạn là một kẻ tinh nghịch, bối rối và lo âu. Làm
thế nào bạn có thể làm cho tâm mình an tịnh? Chỉ có khi
nào bạn hiểu được yên lặng là gì khi nào bạn hiểu được
sự bối rối là gì, buồn là gì và có phải nỗi buồn là
vô tận hay không và khi nào bạn thật sự hiểu được hạnh
phúc sau đó ra khỏi những thứ ấy thì một tâm yên tịnh
phi thường sẽ đến; bạn không cần phải tìm kiếm nó. Bạn
phải bắt đầu từ đầu và bước đi đầu tiên sẽ là bước
đi cuối cùng và đây chính là Thiền.
Thiền
không phải là một sự trốn tránh cuộc đời, nó không phải
là một sự cách biệt mà là những sinh hoạt rất gần gũi
với mình đúng hơn là sự hiểu biết về cuộc đời và những
phương diện của nó. Cuộc đời có quá ít cơ hội để dâng
hiến ngoài những thứ như thức ăn, áo quần, nhà cửa và
những khoái lạc với đầy rẫy những khổ đau.
Thiền
là đi ra khỏi thế giới khổ đau này để trở thành một
người hoàn toàn tự do. Cuộc đời sẽ có ý nghĩa hơn và
vẻ đẹp của thiên đàng và trái đất là vĩnh hằng. Tình
yêu không phải là sự khoái lạc. Từ điều này tất cả
hoạt động bắt đầu, nó không phải là kết quả của sự
căng thẳng, của mâu thuẫn, sự tìm kiếm những khát vọng
hay là chán nản quyền lực.
Nếu
bạn thận trọng chọn một tư thế, một vị trí để mà
hành thiền thì thiền sẽ trở thành một trò chơi, một thứ
đồ chơi của tâm. Nếu bạn thật sự giải thoát khỏi những
lo lắng và những khổ đau của cuộc đời rồi nó sẽ trở
thành một điều mà bạn không thể hình dung được và đây
không phải là thiền.
Tâm
sáng suốt hay không sáng suốt đều không vai trò gì trong đó
cả, thậm chí cũng không biết được lãnh vực và cái đẹp
của thiền. Nếu như biết được thì bạn chỉ cần đi mua
một cuốn tiểu thuyết.
Khi
hoàn toàn tập trung vào thiền, bạn sẽ không có cái biết,
không có nhận thức cũng không nhớ một sự việc đã xảy
ra. Thời gian và tư duy sẽ chấm dứt bởi vì chúng bị giới
hạn bởi tầm nhìn của chính nó.