ĐI XA VỀ
KỂ CHUYỆN KHỈ
Tịnh
Thủy
Trên
đường về thăm quê nhà vào dịp Tết Giáp Thân vừa qua,
chúng tôi có dịp tham quan Singapore và Mã Lai. Trước khi
đến thủ dô Kualalumpur, đoàn chúng tôi được hướng dẫn
viên du lịch đưa đi thăm viếng động Batu, một thánh địa
nổi tiếng của Ấn Giáo ở vùng Đông Nam Á. Ờ đây
chúng tôi được chứng kiến những chú khỉ vừa vươn vai
ngáp vừa tụt dần xuống từ những chỗ ngủ cheo leo trên
những bức tường đá của động, đùa giỡn với khách hành
hương. Những khỉ mẹ đang cho con bú, những khỉ đực gãi
tai, những chú khỉ con thì lăng xăng trêu đùa. Sau đó, với
nhóm từ hai đến ba con, chúng thong thả đi ngang qua các bậc
thang lên xuống, luồn lách giữa bến xe đậu để tới nơi
có sẵn những bữa ăn sáng mà người ta đã dành cho chúng.
Vùng núi hang động này có rất nhiều khỉ sinh sống. Chúng
sống thành bầy đàn rất tự do mà không sợ bị săn bắt
hay xua đuổi.
Khỉ
là một loại động vật có vú, từ cấu trúc cơ thể cho
đến đời sống xã hội của chúng rất gần gũi với loài
người. Chúng sống tập đoàn, biết thương yêu, biết
săn sóc và biết che chở cho nhau khi có sự đe doạ từ bên
ngoài. Tình mẫu tử và tình yêu đôi lứa giống như
con người. Khỉ mẹ luôn âu yếm, vuốt ve, che chở cho con.
Đặc biệt khi gặp hoạn nạn, khỉ mẹ sẵn sàng quên mình
cứu con. Hình ảnh hai mẹ con khỉ âu yếm nhau phản ảnh
cảnh sum vầy đầm ấm, hạnh phúc của gia đình khỉ, làm
tôi nhớ đến câu chuyện tình của đôi khỉ. Trong lần
về thăm quê nhà kỳ trước, khi đi du lịch Vịnh Hạ Long,
người hướng dẫn du lịch có kể cho chúng tôi nghe câu chuyện
tình của đôi khỉ trên đão Khỉ ở Vịnh Bái Tử Long khiến
mọi người xúc động. Hồi đó, cũng lâu lắm rồi,
do nhu cầu nghiên cứu, chính quyền tỉnh Quảng Ninh đã tách
dân số khỉ ở đảo Khỉ ra làm hai, một nửa ở lại và
một nửa chuyển qua hòn đảo kế cận cách nhau không xa.
Đêm ấy cả hai đảo vang lên tiếng rú của đàn khỉ gọi
nhau đoàn tụ da diết. Khi chúng đã tìm được đôi,
tìm được gia đình của nhau thì tiếng kêu đoàn tụ cũng
thưa dần ngoại trừ còn lại tiếng kêu thất thanh lạc đàn,
rú lên từng hồi suốt đêm này qua đêm khác và tiếng hú
đáp lại vang vọng từ đảo bên kia, ai nghe cũng cảm thấy
buồn não ruột. Thế rồi về sau người ta thấy một
con khỉ bơi hướng về đảo Khỉ; thì ra đó là chú khỉ
bơi về đảo cũ tìm người yêu bị thất lạc khi phân ly.
Hai cô chú khỉ đã đoàn tụ với nhau và từ đó người ta
không còn nghe thấy tiếng kêu thất thanh và tiếng rú đáp
lại vang vọng giữa đêm khuya.
Lần
này, khi về đến Saigon, trong lúc đi dạo phố, đến góc đường
Nguyễn Thị Minh Khai - Nam Kỳ Khởi Nghĩa và đường Phạm
Viết Chánh - Quận 1, chúng tôi thấy tận mắt một nhóm người
chuyên bán thú rừng, trong số đó có nhiều chú khỉ
rất dễ thương bị nhốt trong lồng... Hỏi thăm thì được
biết người bán là những người nhập cư gốc Đồng Nai,
đã được bọn buôn lậu thú rừng thuê để bán hộ. Còn
người mua thường là một số người có sở thích chơi và
ăn thịt thú rừng, họ chỉ cần bỏ ra 150 ngàn đồng là
có thể mua được một con khỉ, 10 ngàn đồng để mua một
con rùa, 20 ngàn đồng để mua một con sóc…
Tệ
nạn buôn lậu thú rừng này không chỉ phát triển tại thành
phố Saigon, mà là ở khắp nơi. Quán ăn thú rừng và
những người thích ăn thịt thú rừng là nguyên nhân chủ
yếu dẫn đến tình trạng săn bắt chim, khỉ và các thú rừng
khác cùng với nạn đốt phá rừng đã phá hoại nghiêm trọng
môi truờng sống của nhiều loại động vật hoang dã.
Tình
trạng trầm trọng đến nỗi tờ báo Tuổi Trẻ Chủ Nhật
17. 2. 2004 phải lên tiếng qua một bài phóng sự về món ăn
óc khỉ, một đặc sản của tỉnh Hà Tĩnh. Bài phóng
sự tả chân của phóng viên Vũ Toàn đã đánh động lương
tâm con người vì sau đó có rất nhiều độc giả gửi thư
về toà soạn cho biết họ không ngủ được khi đọc được
bài viết và lên án những người ăn thịt khỉ này.
Xin trích đoạn:
“…
Làm thịt khỉ không có gì khác so với làm thịt chó, ngoại
trừ công đoạn đầu tiên là chặt óc khỉ. Sở dĩ phải
có công đoạn này là do óc khỉ bán rất chạy cho người
thích "ăn óc bổ óc" hoặc người mắc chứng đau đầu kinh
niên. Để tránh ăn phải óc khỉ dỏm, khách đều cất công
đến tận quán để ăn óc tươi. Cho nên trước khi hóa mình
thì con khỉ nào cũng phải chấp nhận bước lên đoạn đầu
đài. Đầu đài là cái mặt bàn được chủ quán khoét sẵn
một lỗ vừa vặn 1/3 đầu con khỉ nhô từ dưới lên. Khi
khách đã ngồi vào bàn tận mắt nhìn thấy con khỉ với đầy
đủ rau thơm, gia vị để cạnh thì chủ quán cầm con dao sắc
ngọt phạt một nhát ngang chỏm đầu con khỉ.
Tại
quán chuyên cháo khỉ mà lão Toản dẫn tôi đến, đoạn đầu
đài của khỉ không phải là mặt bàn khoét lỗ sẵn mà là
cái cột phía sau hồi nhà. Có một khách bụng phệ đang ngồi
chờ sẵn để được ăn óc tươi. Chủ quán tóm cổ con khỉ
cỡ 2 kg để buộc vào cột. Cái chuồng bằng lưới sắt bên
cạnh có ba chú khỉ mặt đỏ đang chải lông cho nhau vội
vàng ré lên rồi co rúm lại. Trên người ba chú khỉ này lở
loét những vết thương do chó săn cắn hoặc do dây thép cứa
khi bị sập bẫy. Lúc con khỉ sắp bị chặt óc, nó đưa hai
tay chắp vào nhau rồi vái lia lịa trước khi ôm cột. Chủ
và khách tỏ ra vô cảm do không để ý hoặc đã quá quen với
cảnh hành hình này. Phập! Tiếng dao lia qua đầu khỉ.
Một tiếng rú man dại như tiếng của đứa con nít thét lên.
Vị khách điềm nhiên múc óc khỉ lẫn huyết đỏ tứa ra
nuốt tuồn tuột vào bụng cùng với rau húng, lá diếp cá!
Lão Toản nói: "Cháo khỉ lời nhất ở bộ óc với giá hơn
100.000 đồng, túi mật: 50.000 đồng, rồi đến thịt: 120.000
đồng/kg…” .
Thật
không ngờ món ăn óc khỉ dã man nầy phát xuất từ thời
Từ Hi Thái Hậu, đời nhà Thanh Trung Hoa còn tồn tại đến
nay trong giới nhiều tiền ăn chơi tại Việt Nam! Ở Tây phương
giới y khoa chỉ dùng khỉ trong các việc thí nghiệm tìm thuốc
cứu người và nuôi khỉ trong sở thú để mọi người chiêm
ngưỡng, không có việc giết và bán thịt khỉ.
Về
quê nhà lần này nhằm đúng dịp Tết Giáp Thân, được thấy
hai hình ảnh Khỉ tương phản, lòng không khỏi dấy nên niềm
thương và nỗi xót xa cho những cô chú khỉ bé nhỏ kia, không
biết kiếp trước chúng đã gieo nhân gì để phải chết thảm
như vậy và không biết trong ánh mắt van xin tuyệt vọng lẫn
căm hờn của chúng trước khi bị hành hình, có mang theo hình
ảnh người bắt chúng, người chém đầu chúng và người
múc óc chúng ăn không, để rồi một kiếp nào đó tái sanh
làm người trả lại oán thù. Không biết ân oán trùng
trùng, vay trả trả vay đến khi nào mới dứt...
Trước
tình trạng này chúng ta làm sao cứu vớt những động vật
hoang dã, trong đó có các cô chú khỉ dễ thương? Vận
động với chính quyền Việt Nam ban hành luật cấm không cho
săn thú rừng? Hình như đã có luật nhưng các cơ quan
chấp hành luật không thi hành? Mua lại chúng để phóng sinh?
Giải pháp này cũng hay nhưng liệu những người săn có chịu
buông tha chúng, để chúng được sống an ổn nơi núi rừng,
để chúng tự do leo trèo, đùa giỡn với chúng bạn hay là
sau khi thả khỉ về rừng, người săn khỉ lại tiếp tục
lùng bắt và rồi chúng lại bị lên đoạn đầu đài chết
thảm? Biện pháp tốt nhất là làm thế nào thuyết phục
những người tiêu thụ thôi đừng ăn óc khỉ, đừng ăn thịt
khỉ, làm thế nào khơi dậy lòng từ bi của họ thì hy vọng
sẽ giảm thiểu nguồn cung ứng khỉ, tức ngăn chận việc
ăn thịt khỉ nói riêng và thú rừng nói chung. Chỉ với
tấm lòng từ bi thương xót chúng sinh, xem mọi loài chúng sinh
đều bình đẳng, đều có quyền sống, đều có quyền chia
xẻ một phần trên trái đất này, thì mới mang lại hạnh
phúc và an lành cho tất cả muôn loài.
Tịnh
Thủy
Viết
từ Saigon ngày đầu năm Giáp Thân
Down
Load " Word Document" (WinZip File 296 KB)
Các
Số Đặc Biệt:
Số Đặc Biệt Mừng Phật Đản
Số Đặc Biệt Tưởng Niệm Bồ Tát Quảng Đức
Số Đặc Biệt Vu Lan
Số Đặc Biệt Mừng Thích Ca Thành Đạo
Số Đặc Biệt Mừng Xuân