Vấn đề
thời gian dưới cái nhìn của Phật giáo và Khoa học
MINH
CHI giới thiệu
Trong
cuộc đối thoại về mối tương quan và điểm gặp gỡ giữa
khoa học với Phật giáo dưới đây, giáo sư Trịnh Xuân Thuận,
một nhà vật lý thiên văn học nổi tiếng người Việt quốc
tịch Mỹ đã nói không úp mở rằng, các vấn đề về thời
gian và phương hướng vận động của nó còn lâu mới được
giải quyết và còn bị bao bọc trong một màn sương mù dày
đặc. Vì chính giáo sư Thuận đã thừa nhận như vậy, cho
nên trong bài giới thiệu này, tôi chỉ tập trung vào một
số vấn đề mà các nhà vật lý học hiện đại nói chung
đã đồng thuận, tránh những vấn đề còn đang rối rắm,
và hạn chế bài giới thiệu chủ yếu vào quan điểm của
Phật giáo đối với thời gian, do thầy Matthieu Ricard trình
bày. Đó cũng là phần trong bài có ích nhiều nhất đối với
các Phật tử Việt Nam chúng ta.
Ngành
vật lý hiện đại đã chuyển từ khái niệm thời gian tuyệt
đối và phổ quát của Newton sang khái niệm thời gian tương
đối và mềm dẻo, uyển chuyển của Einstein, thời gian
có thể biến đổi chậm hay nhanh theo sự di chuyển của ngưòi
quan sát, và cường độ của trọng trường nơi người quan
sát đang đứng.
Ngoài
ra, còn có sự phân biệt mà mọi người chúng ta đều cảm
nhận giữa thời gian vật lý và thời gian tâm lý. Dựa vào
lý gì mà đạo Phật bác bỏ thời gian tuyệt đối, và dùng
thời gian tâm lý để khích lệ cuộc sống tâm linh. Phải
chăng thời gian chỉ là một cấu trúc của tâm thức?
Đó
là chủ đề trao đổi giữa Giáo sư Trịnh Xuân Thuận, một
nhà bác học vật lý người Mỹ gốc Việt, hiện là giáo
sư Trường Đại học Virginia–Mỹ và Tiến sĩ sinh học, thầy
Matthieu Ricard, hiện là tu sĩ tại một tu viện Nepal.
GS.
Trịnh Xuân Thuận (GS Thuận): Thời gian là một khái niệm
không phải để nắm bắt, như Thánh Augustin đã từng nói
ngay từ đầu thế kỷ IV sau Tây lịch: “Thời gian là gì?
Khi không ai hỏi tôi, thì tôi biết. Nhưng khi người ta hỏi
tôi và tôi muốn giải thích thì tôi không còn biết nữa”.
Nhà
vật lý học thường xuyên sử dụng khái niệm thời gian.
Từ thế kỷ XVI, Galileo đã dùng thời gian như một yếu tố
vật lý cơ bản để sắp xếp và gắn liền bằng toán học
những kết quả đo đạc của ông đối với các vật thể
vận động. Nhưng chỉ đến thế kỷ XVII, Newton với các quy
luật cơ học của ông mới đưa ra được một định nghĩa
minh bạch về thời gian. Ông mô tả sự vận động của các
vật thể trong không gian bằng cách xác định vị trí và tốc
độ của chúng ở các thời điểm nối tiếp nhau. Thòi gian
của Newton là độc nhất, tuyệt đối và có giá trị phổ
quát khắp mọi nơi. Thời gian và không gian tách biệt hẳn
nhau. Thời gian trôi qua mà không có sự tác động qua lại
với không gian.
Năm
1905, Einstein công bố thuyết Tương đối hạn chế (thuyết
Tương đối hẹp) của ông và bác bỏ khái niệm một thời
gian tuyệt đối. Với Einstein, thời gian mất tính chất cứng
nhắc và phổ quát. Nó thay đổi tùy theo sự di chuyển của
người quan sát. Con ngưòi càng di chuyển nhanh thì thời gian
đối với nó càng chậm lại. Một người ngồi trên một
con tàu vũ trụ bay với tốc độ 87% tốc độ ánh sáng, thì
thời gian đối với người đó có tốc độ chậm đi một
nửa. Anh ta già chậm gấp hai lần người anh em sinh đôi đang
ở dưới Trái đất. Sự khác biệt đó rất là thực tế.
Người anh em ở dưới Trái đất sẽ có nhiều nếp nhăn và
tóc bạc hơn. Trái tim của anh ta sẽ đập nhiều nhịp hơn,
anh ta ăn nhiều bữa cơm hơn và uống nhiều hơn ...
Theo
thuyết Tương đối hạn chế của Einstein, thì tốc độ càng
tăng, thời gian càng chậm lại. Tình hình không thấy rõ, với
sự thay đổi bình thường của tốc độ di chuyển trong cuộc
sống thường ngày, nhưng lại thấy rất rõ với những tốc
độ gần với tốc độ ánh sáng là 300.000 km/giây. Với tốc
độ đạt 99% tốc độ ánh sáng thì thời gian chậm tới 7
lần!
Einstein
còn cho biết, thời gian và không gian tác động hỗ tương
lẫn nhau. Khi thời gian chậm lại thì không gian cũng thu hẹp
lại. Đối với người ngồi trên con tàu vũ trụ, bay với
tốc độ bằng 87% tốc độ ánh sáng, thì không những anh
ta chậm già đi gấp hai lần, mà con tàu vũ trụ cũng bị thu
nhỏ gấp hai lần, đối với người anh em sinh đôi, đang sống
dưới Trái đất.
Thời
gian chậm lại không phải chỉ do tốc độ mà còn do lực
hấp dẫn. Khi con tàu vũ trụ tiến lại gần rnột lỗ đen,
ở đó có lực hấp dẫn rất lớn, thì đồng hồ ở trên
tay nhà phi hành vũ trụ chạy chậm lại!. Thời gian cũng mất
giá trị phổ quát. Thời gian khác biệt nhau đối với mỗi
người. Hiện tại đối với tôi có thể là quá khứ đối
với một người thứ hai và là tương lai đối với một người
thứ ba. Đối với Einstein, thời gian trôi đi chỉ là ảo ảnh.
Năm 1955, khi người bạn thân của Einstein là Michele Besso qua
đời, ông phát biểu cảm tưởng của mình như là để trút
hết nỗi đau buồn: “Đối với chúng tôi là các nhà vật
lý học, mọi khác biệt giữa quá khứ, hiện tại và tương
lai chỉ là ảo ảnh dai dẳng ngoan cố . . .”. Đối với nhà
vật lý học hiện đại, thời gian như ngừng lại không trôi,
nó dừng lại im lìm như một con đường thẳng vô tận ở
cả hai chiều.
Thầy
Matthieu Ricard (thầy Matthieu): Đối với Đạo Phật, thời gian
vật lý và tuyệt đối chỉ là một khái niệm không tồn
tại đích thực. Không thể nắm bắt được thời điểm hiện
tại vì nó không đủ bề dày để có điểm bắt đầu và
điểm kết thúc. Thời gian thuộc về lĩnh vực chân lý tương
đối của thế giới hiện tượng và chỉ là một khái niệm.
gắn liền với kinh nghiệm của chúng ta, với những hệ chuẩn
mực đặc biệt. Thời gian chỉ là một phương thức nắm
bắt các hiện tượng, và không thể tồn tại độc lập tách
rời khỏi các hiện tượng.
GS
Thuận: Có thể phân biệt thời gian tâm lý (thòì gian chủ
quan) với thời gian vật lý (thời gian khách quan), không tùy
thuộc vào tâm thức chúng ta, là thời gian của đồng hồ.
Người ta đo đạc nó dựa vào một sự vận động đều đặn
như sự vận động của Trái đất trên trục của nó. Nếu
không có chuẩn mực để đo đạc, thì không thể có thời
gian. Trước Big Bang(l), trước khi có vũ trụ sanh khởi, đặt
vấn đề thời gian là vô nghĩa, bởi lẽ không có hiện tượng
nào có thể dùng làm chuẩn mực để đo đạc. Thuyết Big
Bang cho rằng, thời gian và không gian cùng sinh khởi với vũ
trụ. Ngay Thánh Agustin, từ thế kỷ IV trước Tây lịch đã
có tư duy tiến bộ cho rằng thế giới và thời gian cùng sinh
khởi một lần. Thế giới được tạo ra không phải trong
thời gian mà là với thời gian. Phải thừa nhận đó là một
khái niệm tiến bộ về thời gian, khá gần gũi với tư tưởng
của thiên văn học hiện đại.
Trái
lại, thời gian mà chúng ta cảm nhận từ trong tâm thức chúng
ta là thời gian chủ quan, thời gian tâm lý, nó diễn ra nhanh
hay chậm tùy theo tâm trạng của mỗi người. Những ngày giờ
buồn chán hay sợ hãi hình như kéo dài hàng thế kỷ, còn
những năm tháng hạnh phúc hình như trôi qua trong nháy mắt.
Đối với người già, thời gian càng trôi qua nhanh chóng. Tuổi
càng lớn, thời gian tâm lý càng rút ngắn. Các triết gia ở
các thời đại khác nhau đều cảm nhận rõ sự khác biệt
đó giữa cái gọi là thời gian khách quan, thời gian của đồng
hồ với thời gian tâm lý thời gian mà tâm con người cảm
nhận tùy theo trạng thái tâm lý của con người.
Thầy
Matthieu: Kant cũng nói là các khái niệm thời gian và không
gian đều tùy thuộc vào mối liên hệ giữa chúng ta và thế
giới tự nhiên, chứ không phải là thuộc tính riêng có của
tự nhiên. Ông nói: “Thời gian chỉ là một điều kiện chủ
quan của nhận thức trực cảm của chúng ta, nó không tồn
tại ở ngoài chủ thể”.
Các
triết gia Phật giáo cũng như vậy, họ xem thời gian không
phải là một thực tại cứu kính, không thể tồn tại tách
biệt hiện tượng và người quan sát. Khi nói điểm bắt đầu
của thời gian tức mặc thiên thừa nhận tính chất ảo ảnh
của thời gian rồi. Vì có thể hỏi: “Trước điểm bắt
đầu đó có gì?”. Câu hỏi vô nghĩa đó cho thấy chúng ta
đối diện thời gian không phải như một thực tại mà như
một cấu trúc của tâm thức.
GS
Thuận: Ngoài tâm trạng như trí nhớ, sự chú ý hiện tại,
sự chờ đợi tương lai, ngoài những tâm trạng đó thì không
có thời gian. Hơn nữa, thời gian tâm lý rất khác với thời
gian vật lý, thời gian của đồng hồ. Tại sao lại có sự
khác biệt giữa hai loại thời gian đó?
Thầy
Matthieu : Sự khác biệt đó chỉ là một sự bí mật nếu
chúng ta nghĩ rằng chúng ta tách biệt thế giới. Tôi
muốn hỏi phải chăng thòi gian vật lý chỉ là do thời gian
tâm lý trừu tượng hóa mà thành. Còn thời gian tâm lýí thì
nảy sinh từ sự khác biệt giữa nhũng điều đã được làm
và nhũng điều chờ đợi sẽ xảy ra. Nhưng các nhà vật lý
lại muốn giải thích cuộc sống của chúng ta bằng vật lý
và biến khái niệm thời gian vốn là ảo ảnh thành một cái
gì thực tại.
GS
Thuận: Có thể chăng là do hoạt động của bộ não khiến
chúng ta cảm nhận có thời gian trôi qua. Các dữ kiện của
thế giới khách quan được các cảm quan chuyển tới bộ não
rồi được bộ não xây dựng sắp xếp thành một hình ảnh
tâm thức. Hoạt động tạo hình ảnh đó của bộ não là
kết quả của sự hoạt động đồng thời của các vùng khác
nhau trong bộ não, mỗi vùng làm một chức năng riêng biệt.
Theo nhà thần kinh học Francisco Varela, chính tính phức tạp
của nhiệm vụ kết hợp các vùng tức các bộ phận cấu
thành khác nhau của bộ não khiến chúng ta có cảm giác thời
gian. Thời gian vật lý cũng như thời gian tâm lý chỉ có một
phương vận động là bay về phía trước như mũi tên sau khi
tách rời khỏi cây cung cũng lao thẳng về phía trưóc. Do vậy
người ta gọi thời gian là mũi tên thời gian. Chính tính không
thể chuyển hướng của thời gian khiến chúng ta sợ chết.
Mọi người đều biết mình đi từ cái nôi đến cái mồ.
Thầy
Matthieu: Phật giáo sử dụng thời gian tâm lý để làm chủ
tâm trạng sợ chết và khích lệ sự siêng năng tu tập. Phật
giáo không né tránh, trái lại khuyến khích chúng ta quán tưởng
cái chết như một sự kiện bình thường khiến cho khi giờ
chết đến chúng ta tiếp thu cái chết với thái độ bình
thản.
Ở
Tây Tạng, các tu sĩ thường lật úp chén nước sau khi uống
xong mỗi buổi tối trước khi đi ngủ để phòng sáng mai có
thể ngủ luôn không dậy nữa! Lý do là ở Tây Tạng khi có
một người chết thì những người chứng kiến đều lật
úp chén nước.
Mọi
người hãy cảm thấy vui vì sau khi thở ra–lại có thể thở
vào được. Như vậy, mọi người đều được giáo dục về
khả năng cái chết có thể ập đến bất cứ lúc nào. Thở
ra rồi còn thở vào được, chỉ điều đó thôi cũng làm
cho chúng ta sung sướng rồi. Ngài Long Thọ viết trong “Bức
thư gửi cho một người bạn”:
“Nếu
cuộc sống này phải chịu hàng nghìn phiền não, khổ đau.
Nó
còn bấp bênh hơn bọt nưóc trên sông,
Thì
kỳ diệu thay! Sau một đêm ngủ lại được thức dậy thở
vào thở ra thoải mái”.
Đức
Phật trong tập kinh Udanavarga:
“Tất
cả mọi cái chúng ta tích lũy cuối cùng sẽ phân tán
Mọi
cái chúng ta xây dựng cuối cùng cũng đổ sập,
Cái
tập họp rồi cũng chia ly,
Mọi
cái sống cuối cùng cũng chết”
Thời
gian trôi không trở lại sẽ kích thích hạnh tinh tấn trong
mỗi người.
Padmasambava
(Liên Hoa Sinh), vị đạo sư đã du nhập đạo Phật vào Tây
Tạng, viết:
“Cũng
như dòng suối chảy ra biển,
Như
mặt trời và mặt trăng di chuyển tới các rặng núi nơi mặt
trời lặn,
Như
ngày và đêm, giờ phút đang thoát xa,
Đời
sống con người cũng trôi qua không thể khác”
Đức
Phật dùng hình ảnh một lực sĩ lấy tay bắt 4 mũi tên do
các xạ thủ bắn đi từ các hướng khác nhau nhưng Phật nói:
“Còn nhanh hơn là: thời gian trôi qua và cái chết đến”.
Vì vậy, đối với Phật tử, thời gian là cái quý nhất không
được để lãng phí do thái độ bàng quan của nhũng người
quên mất cái chết đang chờ đợi họ.
(Theo
“Vũ trụ trong lòng bàn tay” chương 9, bản tiếng Pháp, Matthieu
Ricard - Trịnh Xuân Thuận)
(1)
Big Bang: Vụ nổ đầu tiên sinh ra vũ trụ này.
Down
Load " Word Document" (WinZip File 296 KB)
Các
Số Đặc Biệt:
Số Đặc Biệt Mừng Phật Đản
Số Đặc Biệt Tưởng Niệm Bồ Tát Quảng Đức
Số Đặc Biệt Vu Lan
Số Đặc Biệt Mừng Thích Ca Thành Đạo
Số Đặc Biệt Mừng Xuân