Một đóa
hoàng Mai
Mai
Thùy Hạnh
Không
có gì mang đến cho tôi ý niệm Xuân trọn vẹn hơn khi nâng
trên tay một đóa mai vàng. Đành rằng mỗi loài hoa có một
vẻ đẹp, một màu sắc và ý nghĩa riêng, nhưng sao với tôi,
giữa thế giới hoa xuân muôn hồng nghìn tía, tôi vẫn yêu
hoa mai đến vậy. Có lẽ hình ảnh đóa mai vàng đã hằn sâu
vào ký ức tôi, vượt ra ngoài khuôn khổ cách đánh giá về
cái đẹp thường tình để nghiễm nhiên trở thành biểu tượng
của những gì thanh cao, giản dị và xiết bao thân thiết.
Ngày
tôi còn bé, trong vườn nhà đã có chục gốc mai. Mỗi độ
Xuân về, mấy chị em tôi giúp bà lặt lá. Những nhành mai
vừa được lặt lá trông khô gầy khẳng khiu là thế mà chỉ
sau hơn một tuần đã phủ đầy những nụ xanh biêng biếc,
lung lay trong làn gió cuối năm. Thế rồi một sớm mai thức
dậy bước ra vườn trong làn sương se se lạnh, thoang thoảng
mùi hương hoa nhẹ nhàng, lòng tôi bỗng rộn lên một niềm
vui khôn tả khi cả khu vườn như bừng lên một màu vàng rực
rỡ - cái khoảnh khắc về vẻ đẹp và hạnh phúc bất diệt
dường như cùng lúc hiện hữu khiến lòng tôi thanh thản lạ
lùng. Chiều ba mươi Tết, bà cháu cùng ra vườn chọn những
cành mai đẹp, chồi và nụ xum xuê nhất cắm vào độc bình
trang trí trên bàn thờ Phật. Trong ánh chiều cuối năm, những
cánh mai vàng vẫn còn lung linh như những đốm nắng, vẫn
như muốn thắp mãi một bình minh. Đêm giao thừa, cả nhà
quây quần bên bàn thờ Phật. Bà trang nghiêm thắp nén nhang
trầm, run run lời khấn nguyện đầu năm. Trong ánh nến và
khói hương trầm mặc, cành mai vàng trên bàn thờ Phật như
tỏa ra một sức sống thiêng liêng nhiệm màu.
Bao
năm đã đi qua, mảnh vườn xưa và những gốc mai già không
còn nữa. Tết năm nay bà đã già yếu lắm, chỉ nằm một
chỗ không đi lại được và không còn ý niệm về thời gian
Nhìn đôi mắt mờ đục của bà, tôi thấy lòng đau nhói.
Mấy năm rồi chị em chúng tôi đã có gia đình, mỗi người
đón xuân mỗi nơi, nhưng cứ đúng thời khắc giao thừa là
hình ảnh nhánh mai vàng cùng những gương mặt gia đình thân
thương lại hiện lên trong ký ức tôi, ngọt ngào êm đềm
hơn bất cứ kỷ niệm nào. Tết này, ai sẽ cắm nhánh mai
vàng trên bàn thờ Phật? Lòng chợt ngậm ngùi. Bà còn sống
với chúng con được mấy mùa Xuân?
Có
những người Việt Nam sống ở nước ngoài, mỗi lần nhận
cánh thiệp Xuân in hình đóa mai vàng lại xúc động đến
rưng rưng. Tự bao giờ, hình ảnh đóa mai vàng đã hóa thân
thành hình bóng quê hương đối với người xa xứ. Lòng sao
khỏi bồi hồi khi đang ngồi trên chuyến xe đò cuối năm
bất chợt nhìn thấy ven đường một cây mai nở vàng cả
góc sân quê như ngóng đợi người đi xa trở về.
Dòng
đời bất tận, công việc bộn bề có lúc làm ta mệt nhoài.
Rồi như một phép mầu, mùa Xuân tới. Chợt thảng thốt sợ
mùa Xuân qua mau, sợ phải nhìn những hoa mai vàng lìa cành
về với đất như định luật vô thường xưa nay vẫn vậy.
Rồi chợt mỉm cười trách mình sao vội quên hai câu thơ của
Thiền sư Mãn Giác:
“Chớ
bảo Xuân tàn hoa rụng hết
Đêm
qua sân trước một nhành mai”.
Thì
ra, đóa mai vàng của mỗi người vẫn luôn hiện hữu ngay
cả khi Xuân tàn. Tự dưng ta thấy lòng thanh thản. Vậy là
không phải đợi đến mùa Xuân, ta vẫn luôn có trong tâm mình
một đóa hoàng mai rực rỡ.
Mùa
Xuân này, bạn hãy gạt hết những muộn phiền, những bộn
bề của cuộc sống, thử lặng yên ngắm nhìn một đóa mai
vàng trong nắng sớm - một khoảnh khắc tĩnh lặng, bình yên
- chỉ là một khoảnh khắc thôi nhưng cũng đủ để bạn
thấy mùa Xuân đang về bát ngát.
(Giác
Ngộ Xuân Giáp Thân 2004)
Các
Số Đặc Biệt:
Số Đặc Biệt Mừng Phật Đản
Số Đặc Biệt Tưởng Niệm Bồ Tát Quảng Đức
Số Đặc Biệt Vu Lan
Số Đặc Biệt Mừng Thích Ca Thành Đạo
Số Đặc Biệt Mừng Xuân