HOA ĐÀO
TRÊN BẠCH MÃ
Tạp
Bút của Minh Tự
TTCN
- Cuối năm bao chuyện tất bật nhưng một lời mời đầy
hấp dẫn từ võ sư Nguyễn Văn Dũng khiến tôi dẹp phăng
mọi chuyện để nhập cuộc ngay: lên ngắm hoa anh đào trên
Bạch Mã!
Cái
“ngọn núi ảo ảnh” (như nhà văn Hòang gọi về Bạch Mã)
ấy đã cuốn hút tôi từ những ngày bắt đầu thành niên
với những giấc mơ chinh phục, đã lưu lại biết bao kỷ
niệm lãng mạn thời sinh viên.
Thế
rồi một đêm mùa xuân lạnh giá ở xứ sương mù Đà Lạt,
tôi vùi mình trong chăn nằm đọc thiên bút ký Ngọn núi ảo
ảnh của Hoàng lúc nó vẫn còn lặng lẽ trên trang bản thảo,
do một người bạn là võ sinh của Nghĩa Dũng đường từng
luyện mình trên ngọn kỳ sơn ấy chuyển cho tôi với một
niềm đồng vọng Bạch Mã.
Tôi
lạnh cả người khi đọc đến câu thơ tiên giáng dưới chân
núi Bạch Mã Đào hoa lưu thủy bận tâm làm gì... và vỡ òa
hạnh phúc khi đọc đến đoạn ông nhà văn cùng với người
bạn đường rừng của mình là võ sư Dương (chính là võ
sư Nguyễn Văn Dũng) bất ngờ bắt gặp một cây anh đào Đà
Lạt bị vùi lấp trong đám lau lách đang lặng lẽ nở hoa,
bên cạnh ngôi biệt thự hoang tàn của một bà đầm tên Roma
nào đó mà chỉ người ở vùng sơn cước Khe Sanh - Lao Bảo
mới rõ.
Đêm
ấy, phía ngoài cửa sổ ngôi biệt thự hoang tàn nơi tôi đang
trú ngụ ở Đà Lạt, cây anh đào cũng đang bừng nở một
sắc hồng rực rỡ đến nao lòng. Một cây anh đào Đà Lạt
trên núi Bạch Mã, điều đó có thể không có gì đặc biệt
với ai đó; nhưng với tôi, khi đã có khá nhiều ký ức về
hai vùng núi huyền ảo ấy thì cây hoa anh đào trở thành như
một kỷ vật nối kết cho một tình yêu. Vì vậy, ngay đêm
đó tôi tự dặn lòng sẽ có ngày trở về lại ngọn - núi
- ảo - ảnh để tìm cho bằng được cây anh đào đã lặng
lẽ khoe sắc hồng rực rỡ bao mùa xuân rồi giữa núi rừng
hoang vu.
Và
một lần nữa, cái cảm giác sung sướng vỡ òa đã trở lại
với tôi, khi cái quầng sáng màu hồng tươi tắn rực rỡ
của một cây anh đào hiện ra bên con đường dẫn lên đỉnh
Bạch Mã. “Rõ ràng là một cây anh đào Đà Lạt” - tôi
lẩm bẩm trong vô thức cái câu mà Hoàng Phủ đã lầm rầm
khi phát hiện ra cây anh đào giữa lau lách đìu hiu. Chỉ có
điều cây anh đào này không phải là cây anh đào năm đó.
Sau
một hồi tìm kiếm, chúng tôi vẫn không thấy ngôi biệt thự
của bà đầm tốt bụng tên Roma cùng với cây anh đào mọc
giữa lau lách mà chỉ gặp thêm một cây anh đào nữa, trông
có vẻ yếu ớt và không trổ hoa, mọc phía trước biệt thự
Phong Lan. Sực nhớ lại câu thơ tiên giáng dưới chân núi
Bạch Mã năm xưa. Sao lại bận tâm đi tìm một địa chỉ
cụ thể giữa chốn bồng lai ảo huyền này nhỉ?
Chúng
tôi quay trở lại bày tiệc rượu dưới cây anh đào nằm
bên hiên trại bảo an mà bây giờ được đặt tên mới là
biệt thự Bạch Mã. Lúc này cái tán hoa màu hồng rực rỡ
đã được pha thêm một chút sắc tím dưới ánh nắng chiều
đông. Ngồi uống dưới cội hoa đào, thi thoảng một vài
cánh hoa phớt hồng rơi xuống ly rượu, và sương mù thì cứ
cuồn cuộn bay qua. Thật chẳng khác chi cảnh tiên!
Đêm
xuống dần, sương mù đã đọng thành những hạt giá băng
trên những cành hoa khẳng khiu và ướt đẫm trên vai áo. Chỉ
còn nghe tiếng gió thổi xào xạc trên ngọn anh đào. Không
khí như thể ngưng đọng lại cùng với cái mùi hương nồng
của hoa được ướp trong giá lạnh.
Tôi
chợt nhớ lại câu chuyện ban sáng dưới chân núi, khi võ
sư Dũng báo tin cho ông giám đốc vườn quốc gia Bạch Mã
về việc một người Nhật nào đó sau khi lên chơi Bạch Mã
đã trở về gửi sang tặng một số cây giống anh đào Nhật
Bản để trồng trên ngọn núi có độ cao xấp xỉ 1.500m này.
Ông
giám đốc cảm ơn nhưng từ chối, bởi vì Bạch Mã là vườn
quốc gia, một bảo tàng thiên nhiên vì vậy không cho phép
du nhập những nguồn gen ngoại lai vào đây được. Qui định
nghiêm ngặt đó nhằm bảo vệ sự thuần khiết của nguồn
gen đặc hữu, cũng như sự chính xác của các thông tin khoa
học.
Hôm
sau xuống núi, tôi liền tìm gặp người đã trồng những
cây anh đào trên núi Bạch Mã. Đó là ông giáo già Tôn Thất
Lôi, huynh trưởng hướng đạo một thời, hiện đang sống
trong một khu vườn cổ xưa ở làng Lại Thế, ngoại ô Huế.
43 năm trước (1960), ông Lôi đã vào tận Đà Lạt mang về
300 cây anh đào (cùng với 20 cây mimosa và một số hạt giống
thông ba lá), chuyên chở bằng tàu lửa xuống Tháp Chàm, sau
đó sang tàu ra đến ga xép Cầu Hai, rồi dùng xe chở lên núi
Bạch Mã. Những cây anh đào đó được trồng dọc theo hai
bên con đường dẫn lên đỉnh núi. Chiến tranh và nhiều sự
tàn phá khác đã khiến 300 cây chỉ còn lại hai cây.
Và
câu chuyện miên man về hoa đào lại tiếp tục dẫn dắt đến
câu hỏi: có nên trồng nhiều hoa đào trên Bạch Mã không?
Ông cụ kể: “Tôi đã gặp ông giám đốc vườn quốc gia
và đề nghị nên trồng một khu rừng anh đào trên đó. Để
tránh sự lai tạp nguồn gen, ta nên khống chế diện tích cũng
như số lượng cây bằng một biện pháp kỹ thuật gì đó.
Vì Bạch Mã là vườn quốc gia, nhưng lại vừa là một khu
du lịch nổi tiếng từ hơn 70 năm trước. Bạch Mã phải đẹp
như đã từng...”.
Âu
cũng chỉ là cái chuyện “đào hoa lưu thủy”, nhưng sao lòng
dạ vẫn cứ bận tâm...
MINH
TỰ
Các
Số Đặc Biệt:
Số Đặc Biệt Mừng Phật Đản
Số Đặc Biệt Tưởng Niệm Bồ Tát Quảng Đức
Số Đặc Biệt Vu Lan
Số Đặc Biệt Mừng Thích Ca Thành Đạo
Số Đặc Biệt Mừng Xuân