TRÁI TIM
BÌNH YÊN
Nguyên
tác : Lâm Thanh Huyền - Dịch giả : Phạm Huê
Một
chàng tiều phu hàng ngày lên núi đốn củi, anh ta sống một
cuộc đời chất phác mộc mạc cho nên tâm tư rất bình thản
và không phải lo nghĩ đến những sự việc xa xôi. Hôm nọ
anh gặp một người lạ mặt giữa rừng già, người này chận
anh lại để trò chuyện. Trong câu chuyện, hắn tự xưng là
Yêu Quái có biệt tài về cảm ứng, nghĩa là hắn có thể
đoán được những gì mà người khác đang suy nghĩ, đại
để là hắn có thể đi guốc trong gan ruột của người khác.
Con yêu quái nói với anh tiều phu rằng:
- Lâu
này ta ở trên rừng cảm thấy buồn quá, cho nên lần này
ta định đi xuống tỉnh thành của loài người để quấy
phá thiên hạ chơi.
Chàng
tiều phu giật mình kinh hãi, anh nghĩ rằng lần này chắc chắn
thiên hạ sẽ đại loạn. Thử hỏi nếu như có ai biết trước
điều gì trong lòng của ta rồi đem điều đó nói ra cho người
khác biết thì có phải là một sự việc đáng sợ hay không?
Những sự việc thị phi này sẽ làm cho tương quan giữa con
người và con người càng lúc càng phức tạp, rối rấm hơn.
Lấy một thí dụ đơn giản như thế này, trong cuộc sống
của vợ chồng nếu như những gì ta suy nghĩ trong lòng mà
người phối ngẫu của ta không biết được thì bản thân
ta còn được một chút xíu không gian tự do; còn nếu như
trong lòng ta đang suy nghĩ điều gì mà đối phương đều biết
trước thì còn gì mà gọi là chuyện tư hữu được nữa.
Anh chàng tiều phu nghĩ thầm trong lòng: "Nếu như con yêu quái
này xuống ở chung chạ với loài người thì chắc chắc thiên
hạ sẽ đại loạn, đại đại loạn. Không được, mình phải
làm một cái gì để ngăn chặn, không nên để cho hắn xuống
làm náo loạn trần gian". Anh vừa nghĩ đến đây thì con yêu
quái bỗng trổi lên một tràng cười ha hả:
- A,
cái anh này, anh định tìm cách chặn đứng ta lại đó phải
không? Ðừng hòng anh ơi! Mỗi khi ta đã quyết định điều
gì thì không ai có thể ngăn cản ta được.
Chàng
tiều phu giật mình kinh hãi: "Cha chả, con yêu quái này đúng
là có thể đi guốc trong gan ruột của ta rồi, ta phải giết
chết hắn mới được".
Thế
nhưng ý tưởng của anh vừa lóe lên thì con yêu quái tức
thì vỗ tay la ré lên:
- Ha
ha, bây giờ anh tức giận định giết ta nữa hay sao? Làm sao
được? Anh định chém ta từ phía nào, ta đều biết trước
để né tránh thì làm sao mà anh có thể giết ta được?
Tuy
biết rằng con yêu quái có thể biết trước được những
gì anh sắp sửa làm, thế nhưng ý chí đã quyết nên anh chàng
tiều phu cũng giục búa chém nhầu. Quả nhiên anh không có
cách nào chém trúng con yêu quái được. Nó nhảy bên này,
tránh bên kia một cách lẹ làng khéo léo y hệt như nó đã
biết trước được đường búa của anh sẽ đưa về hướng
nào vậy. Chàng tiều phu đã cố gắng nhiều lần mà không
thành công nên nghĩ thầm rằng:
- Bây
giờ không giết được nó thì mình đành phải để mặc kệ
chứ biết làm sao bây giờ. Mình đã "tận nhân lực", bây
giờ chỉ còn biết "tri thiên mệnh" mà thôi. Tốt nhất là
hãy trở về công việc chính của ta trước.
Nghĩ
như vậy, anh chàng tiều phu không thèm nói năng đếm xỉa
gì đến con yêu quái nữa. Anh ta tiếp tục công việc đốn
củi, xem sự có mặt của con yêu quái kia như pha. Thế nhưng
con yêu quái đâu chịu để yên, hắn tiếp tục trêu chọc
chàng tiều phu:
- Bây
giờ anh chém không trúng ta, giết không được ta cho nên giả
bộ đốn củi đấy phải không?
Chàng
tiều phu không thèm đếm xỉa gì đến hắn nữa. Anh ta tiếp
tục từng nhát, từng nhát bổ vào thân cây cổ thụ trước
mặt. Anh làm việc chuyên cần chăm chỉ cho đến đỗi lưỡi
búa đã lỏng dần khỏi cán mà anh vẫn không hay. Thế là
vù một tiếng, cái lưỡi búa tầm sét của anh sút khỏi cán
búa mà anh đang cầm bay vèo đến đập trúng vào đầu con
yêu quái. Con yêu đang ngồi cười ha hả trêu chọc anh tiều
phu chứ đâu ngờ tai họa tày trời này lại xảy ra đột
ngột như vậy. Nó chỉ có thể đoán được những điều
suy nghĩ trong gan ruột thiên hạ nhưng làm sao có thể phòng
bị được những việc bất trắc cho nên đã bị lưỡi búa
đập bể sọ chết tốt.
Câu
chuyện ngụ ngôn này đã khuyên nhủ chúng ta điều gì? Chỉ
có sự bình yên trong tâm hồn mới có thể hàng phục được
tà ma ngoại đạo. Ma quỷ, yêu quái, những ý nghĩ xấu, tính
tò mò trong đầu chúng ta chung qui đều có thể liệt vào hàng
ma đạo. Nếu như anh tiều phu trong câu chuyện vừa kể không
kềm chế tâm tư để giữ vững được sự bình yên thì không
có cách nào mà anh có thể giết được con yêu quái cả.
Trái
tim bình yên là một trái tim không chạy lang thang, không đập
tán loạn, mà là một sự cố định, kiên cường, không ai
có thể lôi cuốn được. Một vị cao tăng đắc đạo đương
thời là cố hòa thượng Quảng Khâm có nói rằng: "Ðiều
kiện tất yếu trong việc tu hành là bắt buộc ta phải có
một trái tìm bình yên. Nếu như tâm ta không an, thì những
cố gắng tu hành đều là những thứ giả dối. Bất luận
ta có đọc thuộc bao nhiêu kinh sách, niệm bao nhiêu Phật hiệu
nhưng nếu như cõi lòng của ta không được bình yên thì làm
sao gọi là thành tâm và một lòng cầu đạo cho được".
Nhắc
đến cố lão hòa thượng Quảng Khâm, hình như mọi người
đều công nhận ông là một vị đắc đạo cao tăng của Phật
Giáo Trung Quốc trong vòng ba trăm năm trở lại đây. Kể từ
năm 30 tuổi cho đến lúc ông tạ thế năm 95 tuổi, ròng rã
hơn 60 năm trời ông không bao giờ đặt lưng nằm xuống mặt
giường. Ðược biết lúc còn trẻ ông đã đi tu và giữ chức
vụ Hành Ðường trong chùa. Chức vụ này có nhiệm vụ đánh
thức những sư huynh đệ đồng môn vào mỗi buổi sáng để
tăng chúng không trễ nải giờ giấc kinh kệ. Một đêm kia
vì ngoài trời quá lạnh cho nên ông dậy trễ 5 phút so với
giờ qui định, điều này khiến cho tất cả đồng môn sư
huynh đệ đều dậy trễ. Cả chùa ngày hôm đó phải làm
công quả muộn hơn những lúc bình thường. Sư Quảng Khâm
rất ân hận về lỗi lầm này, tuy rằng không bị ai la rầy,
nhưng là một người có trách nhiệm cho nên ông đã quì xuống
trước mặt tất cả các sư huynh sư đệ để xin lỗi và
trước Tam Bảo ông đã thệ nguyện rằng kể từ ngày hôm
đó ông sẽ tự răn mình bằng cách không bao giờ nằm xuống
giường để ngủ.
Sở
dĩ ông làm như vậy vì sau khi tạo ra lỗi lầm, trái tim của
ông không được bình yên, ông đã nghĩ đến cách dùng phương
pháp khổ hạnh của Phật Môn để tự răn mình. Mỗi đêm
khi mọi người đã ngủ ngon giấc điệp thì ông chỉ ngồi
tọa thiền. Phải kính phục lòng trì giới kiên nhẫn của
nhà sư, ông đã giữ nguyên vẹn lời thề lúc ban đầu suốt
65 năm.
Thật
ra thì sau ba năm tọa thiền, Hòa Thượng Quảng Khâm đã lấy
lại được sự bình an trong tâm hồn. Lỗi lầm trước kia
đều đã tan biến, thế nhưng từ đó vấn đề tọa thiền
đối với ông không còn là một sự thử thách cho ý chí và
cơ thể nữa. Ông tiếp tục ngồi tọa thiền suốt 65 năm
trời chỉ như một hình thức khổ hạnh của người tu hành.
Có
nhiều đệ tử trẻ chưa biết trời cao đất rộng là gì
nên muốn tu luyện theo phương pháp khổ hạnh của ông, thế
nhưng nhà sư chỉ cười hiền dịu lắc đầu:
- Môn
này không dễ đâu, thầy chỉ mong các con an tâm đọc kinh
kệ sớm hôm, đừng quấy phá thiên hạ là thầy đã mãn nguyện
lắm rồi.
Ðừng
quấy phá thiên hạ có nghĩa là giữ sao cho được trái tim
được bình yên. An tâm là trái tim không dễ bị rúng động,
không bị lôi cuốn bởi ngoại cảnh, không chùn bước trước
nghịch cảnh. Ðừng tưởng dễ, đó cũng là một môn công
phu rất dày công khổ luyện đó các bạn ạ.
Chỉ
cần chúng ta yên ổn được trái tim, thì dù làm việc gì
cũng sẽ phù hợp với chữ đạo. Gánh nước, chẻ củi, nấu
cơm, ăn cơm đều là những giáo lý chánh tông của thiền
định mà không cần bạn phải đi xa để tầm sư học đạo.
Từ ngay chỗ bạn đang đứng đang ngồi, hãy cố giữ cho trái
tim được lắng đọng bình yên. Khi nào bạn thật sự thấy
được sự trầm lặng, thì lúc đó bạn đang lãnh hội được
bước đầu thành công của trái tim bình yên đó.
Kinh Sách và Các Bài Viết Mới Post Lên Mạng Trong Tháng 10-2003
Down Load " Word Document" (WinZip File 327 KB)
Các
Số Đặc Biệt:
Số Đặc Biệt Mừng Phật Đản
Số Đặc Biệt Tưởng Niệm Bồ Tát Quảng Đức
Số Đặc Biệt Vu Lan
Số Đặc Biệt Mừng Thích Ca Thành Đạo
Số Đặc Biệt Mừng Xuân