Thơ
Nghiêm Xuân Cường
Vô
Cớ Lệ Rơi
Vì
đâu mắt lệ chứa chan
Một
màn sương bỗng giăng ngang lưng trời
Kiếp
người cũng một kiếp người
Mẹ
ơi sao có người cười, kẻ đau.
Một
phương nắng đẹp muôn màu
Một
phương cô quạnh u sầu nát tim
Nơi
đây gió lặng trời êm
Mà
sao chốn ấy đạn bom hãi hùng.
Bể
dâu, dâu bể chập chùng
Mẹ
ơi nghĩ đến mà lòng xót xa
Xót
cho người, xót cho ta
Trăm
năm một kiếp, nở hoa mấy mùa.
23.3.2003
Như
Lai Là Tình Yêu
Lòng
con mang một niềm tin trong sáng
Tai
lắng nghe tiếng nhạc tự nơi Người
Ôi
Như Lai, chánh pháp tuyệt vời!
Bao
thế kỷ vẫn sáng ngời chân lý.
Ôi
Như Lai, cuộc hành trình không nghỉ,
Mỗi
bước Chân Thiện Mỹ nở ngàn hoa.
Dưới
bóng Người vạn vật cất lời ca,
Trong
ánh đạo chan hoà muôn sức sống.
Như
Lai chính là mặt trời nóng bỏng,
Là
tình thương trải rộng khắp ngàn nơi.
Là
Đại Hùng, Đại Lực, Đại Từ Bi,
Là
gió mát đưa con về chánh niệm.
Như
Lai đó, là biển sâu mầu nhiệm
Là
tình yêu con đã kiếm tự bao giờ.
Bể
khổ mênh mông không thấy bến bờ,
Noi
đuốc tuệ con tìm ra chánh đạo.
Bên
Như Lai con hướng về Tam Bảo
Diệt
tham sân si, phiền não cõi vô thường.
Hạnh
nguyện đem ánh đạo chiếu mười phương,
Vui
bất tận trong tình thương Chư Phật.
5-2002.
Âm
Vang Một Ngày Mùa Đông
Bỗng
dưng bão tuyết giăng đầy
Ngập
không gian ngập tháng ngày không tên
Lòng
trầm lặng giấc đông mieân
Thoáng
nghe nỗi chết đọng trên mi sầu
Tuổi
xanh như gió qua mau
Uu
tư thêm nặng mái đầu phong sương
An
nhiên trước cuộc đoạn trường
Bóng
Chân Như đã mười phương rạng ngời.
2-24-02
Khi
tam độc hiện thân thành thú dữ
Vuốt
và nanh…vần vũ đứng nhe răng
Tận
thế là đây? Nhân loại kinh hoàng!
Là
giây phút trên bồ đoàn thiền toạ.
Trong
yên lặng giữa hương trầm khói toả
Giả
và chân..bản ngã, cõi mênh mông
Khẽ
niệm: “Án Ma Ni Bát Di Hồng”
Bồ
đề tánh hoà lòng ta bát ngát
Trước
mặt ta một trời xanh tươi mát
Bên
tai ta ngàn tiếng hát thanh tao
Lắng
lòng nghe cho hồn vút bay cao
Hương
Bát Nhã bỗng dạt dào phơi phới.
02-28-03
Từng
Bước Yên Vui
Không
sinh cũng không diệt
Không
có cũng không không
Vạn
hữu từ duyên khởi
Rồi
tan vào mênh mông
Thân
này đã không thật
Mộng
đời biết viễn vông
Cái
giả lòng vẫn chấp
Pháp
thân càng mịt mùng
Ôi
tứ vô lượng tâm
Giữ
mình không bi lụy
Quên
cái ta bé nhỏ
Vượt
thoát bể trầm luân
Không
sinh cũng không diệt
Không
đến cũng không đi
An
trú trong hiện tại
Từng
bước đời yên vui
Không
sinh cũng không diệt
Không
có cũng không không
Sáu
trần vừa lìa bỏ
Chân
Như đường thênh thang.
06-28-02
Cho
Một Người Vừa Nằm Xuống
Như
cánh vạc bay tận cuối trời
Ngàn
thu cát bụi cũng đành thôi
Tình
xa biết có ai còn nhớ
Một
cõi đi về bỏ cuộc chơi.
Nắng
thủy tinh còn vương trong ta
Diễm
Xưa tình cũ chẳng phôi pha
Quỳnh
Hương khoe sắc muôn đời thắm
Tuổi
Đá Buồn thêm nỗi xót xa
Em
đứng lên gọi tên bốn mùa
Bên
Đời Hiu Quạnh nắng bơ vơ
Lặng
lẽ nơi này lời buồn thánh
Yêu
dấu tan theo nỗi đợi chờ
Nhìn
những mùa thu đi qua nhanh
Hoa
vàng mấy độ héo trên cành
Nghe
những tàn phai giăng khắp lối
Mây
hồng che lấp nắng mong manh
Ở
trọ cõi này vương vấn chi
Biển
nhớ từ đây biết nói gì
Cỏ
xót xa đưa về muôn kiếp
Thương
tiếc ai mà lệ ướt mi.
04-07-01
Kinh
Sách và Các Bài Viết Mới Post Lên Mạng Trong Tháng 04-2003
Down
Load " Word Document" (WinZip File 338 KB)
Các
Số Đặc Biệt:
Số Đặc Biệt Mừng Phật Đản
Số Đặc Biệt Tưởng Niệm Bồ Tát Quảng Đức
Số Đặc Biệt Vu Lan
Số Đặc Biệt Mừng Thích Ca Thành Đạo
Số Đặc Biệt Mừng Xuân