KHÔNG ĐƯỢC
GIẾT HẠI
Hoà
Thượng Thích Thiện Hoa
Ðiều
ngăn cấm thứ nhứt mà Phật khuyên chúng ta, là không được
giết sanh mạng, từ loài người cho đến loài vật. Sanh mạng
là một gía trị qúy báu, nhất là sanh mạng người; giết
hại sanh mạng kia để tô bồi cho sanh mạng này là một điều
ác, không hợp lý đạo.
Phật
giáo cấm sát sanh bỡi nhiều lý do:
a)
Tôn trọng sự công bằng. - Chúng ta coi sanh mạng mình
là quý, là một của báu tuyệt đối. Nếu ai mưu hại, là
mình chống trả triệt để bảo vệ sanh mạng. Mình đã biết
quý trong thân mạng mình, tại sao lại muốn chà đạp sanh
mạng người? Suy rộng ra, các loài vật cũng biết quý trọng
mạng chúng. Như một con bò hay một con heo sắp bị đập đầu,
thọc huyết, ta thấy sự phản kháng mãnh liệt, sự đau thương
cùng cực của chúng, bằng những tiếng kêu gào, những cái
dãy dụa thoát chết! Theo lẽ công bình, đìều ta không muốn
ai làm cho ta, thì ta cũng đừng làm cho người khác, hay loài
khác. Phật dạy: "Ai ai cũng sợ gươm dao, ai ai cũng sợ sự
chết. Vậy nên lấy lòng mình suy lòng người, chớ giết!
Chớ bảo giết!".
b)
Tôn trọng Phật tánh bình đẳng. - Chúng ta mỗi loài
tuy thân hình khác nhau, mà vẫn đồng một Phật tánh. Phật
tánh đã bình đẳng thì không thể viện lý do gì để nói
rằng Phật tánh ở người giá trị hơn ở vật, ở giai cấp
này màu da này gía trị hơn giai cấp kia màu da kia. Sát hại
một sanh vật là sát hại Phật tánh.
c)
Nuôi dưỡng lòng từ bi. - Lòng từ bi của Ðức Phật
xem mọi loài như con, nên Ngài không đồng ý cho đệ tử Ngài
sát hại sanh vật, bất cứ trong trường hợp nào. Bỡi vì
đêm tâm giết hại sanh mạng là lòng độc ác đã cực thịnh,
tâm từ bi bị bóp chết. Nhẫn
tâm
vô cớ giết một con vật, tính bạo ác không kém giết một
con người. Nhẫn tâm làm cho kẻ khác hay vật khác phải dãy
dụa, rên siết, quằng quại trong máu đào, trong lệ nóng trước
khi trút hơi thở cuối cùng, là tự giết lòng từ bi của
mình, là bóp chết cái mầm thương yêu rất quýbáu trong tâm
hồn chúng ta. Như thế, khó mà tu hành để thành chánh quả
được. Ðức Khổng Tử có dạy: "Văn kỳ thanh bất nhẫn
kiến kỳ thực, kiến kỳ sanh bất nhẫn kiến kỳ tử". (Nghe
tiếng kêu la của con vật, không nỡ ăn thĩt nó; thấy nó
sống không đành thấy nó chết). Như vậy người có tâm từ
bi hay lòng nhân đều không nỡ giết hại người hay loài vật.
d)
Tránh nhân qủa báo ứng oán thù. - Khi ta giết một người
hay một con vật thì sự oán hận của họ tràn trề khó dập
tắt được. Họ vì cô thế, vì yếu sức nên bị ta giết
hại. Trong khi ấy, họ ôm lòng căm hận, chờ gặp dịp báo
thù, hay con cái thân nhân họ
sẽ
báo thù lại. Cứ thế mỗi ngày ta đều gieo căm hờn cho người
và vật, tích lũy lâu ngày, khối oan gia ấy to hơn sức ta,
chừng ấy ta bị nó sát hại lại. Càng tạo nghiệp sát, càng
lao mình vào đau khổ. Phật dạy: "Người thường sanh tâm
sát hại, càng tăng trưởng nghiệp khổ,, mãi xoay vần trong
sanh tử, không có ngày ra khỏi" (Kinh Lăng Già).
Lợi
ích của sự không sát hại. - Vì những lý do trên, Ðức
Phật cấm Phật tử không giết haị. Không giết hại, sẽ
có những điểm lợi sau đây:
a)
Về phương diện cá nhân. - Một người không tàn nhẫn
sát nhân, hại vật, không độc ác làm đổ máu, không lóc
da, xẻ thịt, chặt đầu, thắt cổ, thì trong lòng không bức
rứt, hối hận, thân tâm được nhẹ nhàng, thơ thới, giấc
ngủ được an lành, nét mặt được hiền hòa, trong sáng.
b)
Về phương diện xã hội. - Nếu tất cả nhân loại
trên thế giới này đều giữ đúng giới thứ nhật của Phật
dạy đây, thì chiến tranh sẽ không có, mà các nghiệp sanh
tử luân hồi cũng đươc giải thoát. Cho nên Tổ xưa có dạy:
''Hết
thảy chúng sanh không nghiệp giết,
Mười
phương nào có nổi đao binh.
Mỗi
nhà, mỗi chốn đều tu Thiện.
Lo
gì thiên hạ chẳng thái bình. ''
Hạn
chế: Vẫn biết giết hại là tạo nhân khổ, nhưng người
tại gia còn ăn mặn, còn làm công việc kia nọ, thì khó tránh
khỏi phạm giới sát. Ở đây không bắt buộc chúng ta phải
giữ triệt để như thế, chỉ cần giữ phần quan trọng là
không giết người, và những con vật lớn như: Trâu, bò, ngựa,
chó, heo, gà v.v... Còn những con nhỏ nếu tránh được bao
nhiêu quý bấy nhiêu. chúng ta nên đi từ từ thì chắc ăn
hơn. Nhất là không nên giết hại sinh vật một cách vô lý,
giết để thỏa lòng thích giết. Trong khi giữ giới sát, ta
nên đề phòng hai đều sau đây:
a)
Không nên để cho ác ý sanh khởi. Giết một con vật lớn
mà vì vô ý hay tự vệ, thì cái qủa của nó còn nhẹ hơn
là giết một con chuồn chuồn với cái ác ý muốn giết cho
vui tay.
b)
Nên tránh sự huân tập trong hoàn cảnh giết hại: Những đứa
bé lên 3, lên 5 ra sân gặp chuồn chuồn, bươm bướm chụp
bắt rồi ngắt cánh, rứt đầu nếu cha mẹ thấy mà không
rầy la; đến 12,13 tuởi, chúng sắm ná, giàng thun bắn chim,
đến 20,25 tuởi, chúng đâm họng heo, giết chó, vẫn không
bị ngăn cấm thì sau này, quen với tánh hung bạo, trong cơn
giận dữ, chúng có thể giết người không gớm tay. Vậy chúng
ta không nên để tự do cho con cái quen cái sự giết hại sinh
vật, mà cũng không cho chúng mục kích những cảnh chém giết
ở các rạp chiếu bóng hay ở giữa đời.
Kinh
Sách và Các Bài Viết Mới Post Lên Mạng Trong Tháng 04-2003
Down
Load " Word Document" (WinZip File 338 KB)
Các
Số Đặc Biệt:
Số Đặc Biệt Mừng Phật Đản
Số Đặc Biệt Tưởng Niệm Bồ Tát Quảng Đức
Số Đặc Biệt Vu Lan
Số Đặc Biệt Mừng Thích Ca Thành Đạo
Số Đặc Biệt Mừng Xuân