SÓNG TAN
VỀ ĐÂU
(Tác
Giả: Ni Sư Như Ðức)
Buổi
sáng mặt biển êm như mặt hồ, sóng nhẹ nhàng đưa nhau vào
bãi rồi tan nhanh không lưu luyến. Biển mơ hồ lời nói, sóng
tan về đâu? Bãi cát phẳng mịn như một ngày sớm chưa kịp
vọng tưởng. Những con còng in dấu rón rén lao xao chạy đi
chạy lại, chui vào hang ổ rồi lại chạy ra, không thể chụp
bắt vì chúng lẫn nhanh như gió. Không vào hang còng sao bắt
được còng. Ði vào ngõ ngách của tâm, khám phá hang ổ và
cười với những chú còng gió vọng tưởng. Tâm mình mà nhiều
hang ổ thì nó sẽ lủng thủng chỗ nầy chỗ nọ, không mịn
màng như mới nhìn thoáng qua.
Xa
hơn bãi bờ được quét một lớp sơn của nước, chưa in
dấu chân người. Thủy triều đã xóa sạch mọi thứ, cuốn
trôi về biển. Hôm qua có thể đã có người ngồi khóc, để
dấu muộn phiền trên cát. Cũng có thể có người vui đùa,
để dấu hân hoan trên cát. Sáng nay buồn vui xóa sạch, sóng
mang về đầu? Những con chim in dấu trên bãi cát ướt chúng
chạy đớp một đợt sóng nhẹ, rồi vội bay khi nước tan
qua chân. Chim nuốt bọt sóng như người ta ăn rong biển. Hàng
hàng vết chân chim qua và biến mất khi đợt sòng tràn. “Làm
sao em nhớ những vết chim đi”, ai đi đếm và ghi lại những
vết chân chết cát. Sóng mang vết chân đi đâu? Vết chân
vọng tưởng cũng ngẩu nhiên chợt đết chợt đi.
Nê
thượng ngẩu nhiên lư chỉ trảo
Hồng
phi na phục kế đông tê
(Tô
Ðông Pha)
Trên
cát tình cờ in dấu
Chim
Hồng bay chẳng tính kể nơi nao
(gượng
dịch như thế)
Tình
cờ ghé qua đời, để vài dấu chân chim trên bãi cát triều
dâng.
Một
mai vỗ cánh tung trời rộng
Mới
biết lòng mình xa mênh mông
(TXK)
Ai
còn ngồi lượm vết chân chim, buồn thương giận ghét?
* *
*
Sáng
nay biển trả lời câu hỏi. Những đợt sóng sanh diệt tiếp
nối chưa hề làm biển bận lòng. Muôn đời sóng tan trên
biển, tính ướt không thêm không bớt. Có hàng ngàn dấu chân
của người, của muôn loài thì cũng trả về, có dấu chân
nào tinh khôi, có dấu chân nào vẩn đục. Không nhơ không
sạch, biển tâm hàm dung. Ai ngồi bên biển, nhìn sóng to sóng
nhỏ đùa nhau, nhớ đến lời Tuệ Trung Thượng Sĩ.
Một
hôm có vị tăng hỏi:
- Bạch
Thượng Sĩ, tôi vì sanh tử là việc lớn, vô thường nhanh
chóng, song chưa biết thân này từ đâu sanh ra? Chết sẽ đi
về đâu?
Ngài
đáp:
Giữa
trời dù có đôi vành chuyển
Biển
cả ngại gì hòn bọt sanh.
Vì
gió khởi động nên sóng sanh, vô số bọt nước lao xao đầu
ngọn sóng. Hòn bọt nầy ngắm hòn bọt kia, chưa kịp nói
lời gì hoặc đã nói lời gì, sóng đã chuyển mình đổ xuống.
Bọt và bọt cùng tan. Sóng đi đâu sáng nay? Bọt về đâu
trên biển?
Như
Ðức
(Diệu
Nhân, mùa cây đổi lá 2002).