HOẠ TÙNG
KHẨU XUẤT
Hoàng
Liên Tâm
Do
một bản tin ngắn dựa trên các tin đồn được báo chí Cambodia
loan tải đã làm cho một đám đông khoảng 500 người Căm
Bốt nổi giận đốt cháy toà đại sứ Thái Lan tại Thủ
đô Phnom Penth, gây thiệt mạng cho một người Thái Lan, bảy
người khác bị thương, ông Đại Sứ phải leo rào thoát chạy
ngả sau và làm căng thẳng mối bang giao giữa hai quốc gia
Thái Lan và Cambodia.
Trước
đây không lâu, cũng do một bài báo loan tải trên nhật báo
Ngày Nay “Thisday” ở Nigeria đã châm ngòi cho cuộc bạo động
giữa người Hồi giáo và người Thiên Chúa giáo, làm 215 người
thiệt mạng và hơn 1000 người bị thương. Phía người
Hồi giáo cho rằng bài báo đã xúc phạm đến họ khi nói
rằng ngài Mohammad sẽ chọn được vợ trong số các người
đẹp tới tham dự cuộc thi hoa hậu thế giới Miss World tại
nơi đây. Cuộc thi hoa hậu phải di chuyển sang Anh Quốc,
ban biên tập tờ báo đã phải xin lỗi, tờ báo bị đóng
cửa, và ký giả bài báo đã bị kết án tử hình để rồi
phải lẩn trốn ra nước ngoài tránh bị thọ án.
Chỉ
một bản tin viết không đúng sự thật làm cháy nhà, chết
người và ảnh hưởng đến bang giao giữa hai xứ. Chỉ
một câu nói, đáng lẽ không nên nói đã gây bao tang tóc,
làm hàng trăm người chết và hàng ngàn người bị thương.
Quả thật là bút máu, là hoạ tùng khẩu xuất như người
xưa thường nói.
Tâm
ý của con người được diễn tả bằng lời nói hay bằng
cách viết trên giấy hoặc gõ trên key board máy vi tính, tuy
không phải là lưỡi kiếm, lưỡi dao, tên bắn, hay viên đạn,
nhưng nó nguy hiểm vô cùng vì nếu không biết lựa lời mà
nói, lựa chữ mà dùng thì nó có thể gây tang tóc cho nhiều
gia đình, làm bại hoại xã hội và đồng thời tác hại lại
chính người nói như hai sự kiện đã nêu trên.
Ngày
xưa, ở bên Tầu, có một nhà thơ nổi tiếng được một
vị quan Tổng Đốc tham ô khen ngợi nên nhà thơ đã dùng ngòi
bút của mình làm thơ ca ngợi đức độ của ông ấy. Những
bài thơ đã được khắc vào bia đá trong làng. Nhờ vậy,
vị quan đã tránh được cuộc thanh tra của viên Khâm sai triều
đình, do đơn tố cáo của dân. Sau khi viên thanh tra trở về
kinh đô, quan Tổng Đốc ra lệnh bắt giết tất cả những
người đã tố cáo ông tham nhũng, hà hiếp dân lành.
Do vì lời khen ngợi, tán thán không chân thật về quan Tổng
đốc, nên đã mang tang tóc đến nhiều gia đình và tự mang
nghiệp vào mình. Ngày nay cũng vậy, nhiều người cũng
vì danh lợi, cũng vì muốn được người ta khen nên thường
ca ngợi lẫn nhau, đâu có biết rằng nếu không có trí tuệ
sáng suốt thì ngòi bút của mình sẽ gieo rắc sai lầm cho
nhiều người và có thể cho cả những thế hệ mai sau.
Đối với tôn giáo, ảnh hưởng có thể còn nhiều hơn nữa.
Thí dụ một người tự cho mình là Thánh, là Phật rồi được
những người khác thiếu hiểu biết tâng bốc, xưng tán, khen
ngợi, và cứ như thế lộng giả thành chân và người đó
tưởng mình là Thánh nhân thật, nên dù nói ra những lời
sai với chân lý, người nghe vẫn tin theo. Thế là cùng
nhau lạc vào con đường tà mà không hay biết. Cho nên người
khen và người được khen đều cùng nhau tác nghiệp và chắc
chắn không nhân nào mà không sanh ra quả. Chỉ còn chờ
duyên với thời gian thôi. Trường hợp của ký giả tờ
báo xứ Cambodia và tờ Ngày Nay “Thisday” ở Nigeria chỉ tác
hại đến việc giết hại một số người, đem tang tóc đến
cho một số gia đình, nhưng ở những trường hợp khác, ngòi
bút, nếu không dùng những lời chân thật, có thể dẫn dắt
con người đi ngược lại chân lý của từ bi trí tuệ, gieo
rắc ác tâm cho bao nhiêu người qua nhiều thế hệ mới là
những nguy hiểm gấp trăm ngàn lần.
Trong
kho tàng chuyện cổ Phật Giáo có câu chuyện ngắn về một
con rùa và hai con cò trắng. Chuyện kể rằng: Thưở
xưa, ở trong một cái hồ kia có một con rùa và hai con cò
trắng thường lui tới làm bạn với nhau. Năm nọ trời bị
hạn hán, không có một cơn mưa nào cả. Nước trong hồ
cạn dần và nhiều loài cá bị chết. Chàng rùa rất
sợ chết, muốn đi nơi khác nhưng không biết nơi đâu có
ao hồ, bèn hội ý với hai bạn cò trắng. Hai vợ chồng
cò trắng cho chàng rùa biết cách khoảng hơn trăm dặm có
một hồ sen lớn không bao giờ cạn nước, có thể di tản
đến đó được nhưng phải can đảm và bình tĩnh. Vợ
chồng cò trắng nói: “chúng tôi mỗi người ngậm một đầu
cây còn bác phải ngậm chặng giữa cây, chúng tôi sẽ tha
bác đến hồ kia, nhưng lúc ngậm cây, bác cẩn thận chớ
nói chuyện”. Chàng rùa vâng lời, ngậm chặt khúc cây,
hai con cò tha chú rùa bay ngang qua xóm làng. Lũ trẻ con trông
thấy reo hò: “hai con cò tha một con rùa”. Rồi
có đứa la lớn lên: “A ha thật giống hai thằng mỗng
dắt một thằng thầy bói mù!” Chàng rùa tức giận,
không kềm giữ miệng được, bèn nói: “Có mắc mớ gì bay,
mặc kệ chúng tao, đồ nhãi con.” Tội nghiệp thay, vửa
mở miệng, chàng rùa đã bị rơi xuống đất chết. Đức
Phật nhân đây nói bài kệ:
Con
người ở thế gian
Búa
bén nằm trong miệng
Sở
dĩ chém thân mình
Là
do lời nói ác.
Điều
đáng chê lại khen
Điều
đáng khen lại chê
Là
tự chuốc tai hoạ
Không
có chút gì vui.
(Ngũ
phần luật quyển 25)
Đạo
Phật là đạo tôn trọng sự thật, vì thế mà một trong năm
giới của Phật tử là “Không Được Nói Sai Sự Thật”.
Nói dối, nói lời thêu dệt, nói hai lưỡi và nói những lời
hung ác; ngay cả nói những lời khen không đúng sự thật,
những lời để mưu cầu tài lợi, danh vọng và sự kính phục,
những lời gây chia rẽ căm thù cho đến những văn chương
bóng bảy làm cho người đọc phải loạn tâm, sinh phiền não,
người được khen sinh tự mãn, đều thuộc phạm vi giới
cấm này.
Xét
kỹ mọi việc rắc rối lôi thôi ở đời chỉ từ cửa miệng
mà ra. Ngàn tai ương, muôn tội lỗi xảy ra cho người
và cho mình đều do lời nói sai sự thật. Còn nếu dùng
lời chân thật, lời hiền lành, lời hoà ái sẽ mang lại
an lạc hạnh phúc cho mình, cho người. Cả hai đều lợi
lạc và an vui.
Hoàng
Liên Tâm
Kinh
Sách và Các Bài Viết Mới Post Lên Mạng Trong Tháng 01-2003
Down
Load " Word Document" (WinZip File 225 KB)
Các
Số Đặc Biệt:
Số Đặc Biệt Mừng Phật Đản
Số Đặc Biệt Tưởng Niệm Bồ Tát Quảng Đức
Số Đặc Biệt Vu Lan
Số Đặc Biệt Mừng Thích Ca Thành Đạo
Số Đặc Biệt Mừng Xuân