Làm sao
trong kiếp này những người tôi đã gặp,
tôi không muốn
gặp lại họ nữa nếu tôi được làm người lại”
Hoàng
Liên Tâm
Thật
ra câu hỏi nhắc chúng ta một điều Đức Phật đã dạy mà
hình như vô tình chúng ta quên mất, đó là một trong tám cái
khổ nạn[1]: oán tắng hội khổ, tức là đối với những
người mình không ưa thích hay ghét cay ghét đắng, muốn tránh
cho khuất mắt mà không thể tránh được; mình muốn lờ đi
nhưng nó cứ xuất hiện trước mặt, đến nỗi có những
trường hợp phải sống chung với nhau ngắn hạn hay dài hạn.
Trong cuộc đời ai cũng có người ưa thích, nhưng cũng có
người thù ghét vì lẽ này hay lẽ khác, vì nhân duyên này
hay nhân duyên khác. Tuy nhiên ở giữa hai cái ưa và ghét đó
cũng tạo nên một cảnh mà phải gặp là cảnh khổ do những
nghịch cảnh oán ghét. Một khi đã thù oán nhau như vậy thì
thế giới bao la sẽ trở thành một góc trời nhỏ hẹp. Gặp
một người oán ghét, ta muốn tránh, nhưng tránh mãi đến
nỗi không muốn gặp mà cũng không sao tránh được. Ðó là
cảnh không ưa nhau, thù ghét nhau mà vẫn phải gặp mặt nhau.
Cảnh này nếu nằm trong gia đình, trong thân tộc, trong bản
thân của mỗi người thì lại càng khổ hơn nữa.
Oán
ghét nhau là khổ đã đành mà yêu nhau cũng khổ. Đó
là ái biệt ly khổ, cái khổ thứ hai trong bát khổ. Cho
nên có câu: “Nghiệp bất trọng bất sanh Ta Bà. Ái bất đoạn
bất sanh Tịnh Ðộ.” Vậy, muốn thoát khỏi Ta bà khổ
này thì không những không ghét nhau mà còn phải không yêu
nhau nữa, phải dứt ái, vì ái ràng buộc kiếp này kiếp khác,
luân hồi triền miên làm thân bằng quyến thuộc của nhau.
Do đó muốn không gặp nhau ở kiếp sau thì chỉ có cách tu
để ra khỏi luân hồi.
Tôi
có một người bạn quen, vì cuộc tình duyên tay ba nhiều khổ
đau, nên phải rời xa quê hương qua Hoa Kỳ năm 1972 học hành
và lập cuộc đời mới với người mới. Tưởng rằng
êm ấm, mọi yêu thương và oán thù với người cũ sẽ phai
nhòa theo thời gian và không gian, nhưng oái ăm thay cuộc chiến
Việt Nam kết thúc, người yêu cũ theo đoàn người di tản
qua Hoa Kỳ và tình cờ lại phải gặp nhau trên phố Bolsa.
Khổ ơi là khổ, nàng đã chạy nửa vòng trái đất để trốn
nỗi khổ đau, tránh gặp người tình phụ, thế mà vẫn phải
gặp lại. Đây mới chỉ là một phần tám cái khổ của con
người. Cái khổ của con người có muôn mặt thuộc về
tâm sinh lý, là một sự thật hiển nhiên không thể bàn cãi
được. Đức Phật nói về khổ vì Ngài thấy rõ chân
tướng của nó và chỉ bày phương pháp để diệt khổ.
Chúng ta cần phải suy nghiệm để thấy rõ nỗi khổ và phải
nỗ lực thực hành các phương pháp của đức Phật chỉ dạy.
Thực hành các phương pháp của Ngài là để chuyển nghiệp.
Chuyển nghiệp xấu thành tốt, vô minh ra giác ngộ, trầm luân
ra giải thoát. Chính Nghiệp luôn luôn theo ta như bóng theo hình,
nếu ta tạo nghiệp lành thì có bạn lành cùng đi theo, nếu
ta tạo nghiệp ác thì có kẻ oan gia ác báo đi theo trong kiếp
này hay trong kiếp tới. Vì thế, theo lời Phật dạy "Con
thiên nga chỉ bay được giữa hư không, người có thần thông
chỉ bay được khỏi mặt đất; chỉ có bậc đại trí, đại
hạnh dứt sạch nghiệp luân hồi mới bay được khỏi thế
gian này" (Pháp Cú 175). Bay khỏi thế gian này tức
là giải thoát tự tại, không còn bị mọi ràng buộc thế
gian.
Chúc
người bạn mới quen cùng tất cả mọi người tinh tấn tu
hành sớm giải thoát khỏi Ta bà khổ này.
Hoàng
Liên Tâm
[1]
Tám khổ nạn là: (1) khổ về sanh, (2) khổ về gìa, (3) khổ
vỉ bệnh hoạn, (4) khổ vì phải chết, (5) khổ vì đang yêu
nhau phải xa lìa nhau, (6) khổ vì mong cầu không được toại
nguyện, (7) khổ vì thù ghét nhau nhưng vẫn phải sống chung
đụng với nhau, và (8) khổ vì năm uẩn sắc thọ tưởng hành
thức có sự bất bình thường.
Kinh
Sách và Các Bài Viết Mới Post Lên Mạng Trong Tháng 01-2003
Down
Load " Word Document" (WinZip File 204 KB)
Các
Số Đặc Biệt:
Số Đặc Biệt Mừng Phật Đản
Số Đặc Biệt Tưởng Niệm Bồ Tát Quảng Đức
Số Đặc Biệt Vu Lan
Số Đặc Biệt Mừng Thích Ca Thành Đạo
Số Đặc Biệt Mừng Xuân