Như
cuộc hành hương
Thiếu
bảo
Lên
đường là một cuộc dấn thân toàn triệt, một cuộc phiêu
bồng theo tiếng gọi sơ nguyên, lìa vòng trú chấp đông đặc
ẩn mật bí ngữ huyền môn để tuôn vào nẻo thâm cùng bất
nhị, hòa với vô thường vạn pháp.
Lên
đường là không ngăn ngại ngưng dừng như dòng sông mãi chảy
theo tiếng vỗ đại dương, không cần một dẫn dắt nào.
Có
thế mới tự khai mở những bến bờ khép chặt, thấu tận
bỉ ngạn trùng khơi.
Có
thế mới bắt nhịp lời chim, lời suối, lời sỏi đá lặng
câm, lời mây trời đụng gặp để khơi dậy những làn rung
bất tận ngữ ngôn.
Trong
trung tâm giông bão có điểm lắng yên: giữa thị phi chi địa,
giữa sở vấn sở ngôn có cõi viên dung thanh tịnh.
Lên
đường là bỏ hai chân xuống tháng ngày, dấn bước lên những
vùng chon von tuế nguyệt. Bỏ được hai chân vào tháng ngày
là bước qua con đường gai góc, dẫm trên cỏ cây héo úa,
và tất cả sẽ trở biếc bật hương theo từng vết chân
vô ảnh. Đi, cứ đi âm thầm đơn độc, lắng nhìn, lắng
nghe, ứng cảm. Nếu mãi phô trương náo nhiệt ắt không thể
và không ngôn ngữ nào đủ sức dẫn truyền.
Khả
tâm hội nhi bất khá ngôn truyền
Khả
thần thông nhi bất khả ngữ giải
Khả
hiển thị nhi bất khả hiện hình
Khả
hiện hình nhi bất khả tư nghì.
Diệu
Pháp Liên Hoa mở cõi bao dung vô hạn lượng, rung chuyển chốn
u trầm ảo vọng thâm căn.
Lên
đường trên những nẻo từ Ta bà thế giới đến non nước.
Chúng Hương. từ chiêm bao mộng mị đến bến bờ trùng ngộ
biển khơi.
“Kể
từ rất mực mà ra
Kể
từ từ kể mà ra kể từ”(1).
Lên
đường là đi trên những nẻo đường vô hạn. chẳng bao
giờ hẹn chấm dứt hành hương. Mỗi người một hướng đi,
một lối dẫn, lẽo đẽo tháng ngày ngao du, chẳng khác biệt
nghiệp của mỗi hiện hữu, vượt thoát điệu rụ mê đắm
luân hồi. Tự mỗi người tìm thấy một nơi đến để cùng
gặp miền vô niệm vô ngôn. Tại nơi này vô ngôn là diệu
ngữ trong thể điệu hòa thông, sướng đau dung hợp. Tại
nơi này trang nghiêm thâm áo là cuộc đùa vui, là reo vang thay
vì ca ngợi, là hân hoan thay vì suy tưởng, là ánh sáng ngất
ngây thay vì sa mù mây mịt...
Lên
đường như người đời thường có sẽ dẫn về tuyệt lộ.
Cần bước nhảy mở ra phơi phới mới tuôn vào nẻo thâm
sâu vô hạn, lọt vào chốn sững sờ mỗi bước mà sức trì
chân đi thường tình không đủ sức theo, không đủ sức “đáp
khi đời lên tiếng gọi”.
“Lòng
vạn vật mơ màng chiều qua sáng
Em
về nhanh cho mây trắng buông màn”'(2).
Con
đường là con đường trùng trùng duyên khởi, điệp điệp
duyên sinh, sự sự vô ngại, lý lý viên dung mà Hoa Nghiêm bày
sẵn cho mỗi tồnsinh trong cái hiện tồn mà ta chưa một lần
chân thành nhập cuộc trong nẻo về lặng yên của ý, nên
mãi mãi quàng xiên trên ba đào hệ lụy, trên mê lộ mang mang
nỗi buồn dâu bể bể dâu.
Con
đường là cơn đường thiên thu vô ngần từng khoảnh khắc
của Bồ Đề Hạnh tỏa ngát mùi hương, là Bồ tát Tâm, Như
Lai ý, lả nhiên thể như tánh, là đáp con thuyền về bỉ
ngạn, là con đường của Bản Lai Diện Mục, của Tâm Không
Vô Ngại.
Em
hỏi mãi tuy biết lời đáp lại
Chẳng
bao giờ thỏa đáng giữa đời câm (3).
Ghi
chú: (1), (2), (3) Thơ Bùi Giáng
Kinh
Sách và Các Bài Viết Mới Post Lên Mạng Trong Tháng 01-2003
Down
Load " Word Document" (WinZip File 204 KB)
Các
Số Đặc Biệt:
Số Đặc Biệt Mừng Phật Đản
Số Đặc Biệt Tưởng Niệm Bồ Tát Quảng Đức
Số Đặc Biệt Vu Lan
Số Đặc Biệt Mừng Thích Ca Thành Đạo
Số Đặc Biệt Mừng Xuân