Ngày
nay, áp lực công việc luôn đè nặng lên con người hiện
đại. Dù là việc làm trí óc, con người phải xử lý một
lượng thông tin lớn hơn ngày xưa rất nhiều. Trái với sự
tin tưởng của nhiều bộ óc lỗi lạc vào thời kỳ bắt
đầu cuộc cách mạng công nghiệp ở thế kỷ XVIII, rằng
khoa học kỹ thuật sẽ làm cho con người được nhàn rỗi
hơn (vì đã có máy móc làm thay) và con người sẽ có nhiều
thời giờ rảnh rỗi để thưởng thức văn hoá nghệ thuật,
vui chơi…
Nhưng
với sự phát triển mạnh mẽ của kinh tế, sự cạnh tranh
khốc liệt, con người càng bận rộn hơn, làm việc với cường
độ cao hơn. Bằng chứng là stress, một sự căng thẳng tinh
thần đến mức trở thành bệnh, và chứng bệnh này chỉ
có ở những thập kỷ cuối cùng của thế kỷ XX. Do đó,
nhu cầu nghỉ ngơi, giải trí, thư giãn càng trở thành cấp
thiết.
Làm
việc và nghỉ ngơi, ban ngày hoạt động và ban đêm ngủ nghỉ
là một quy luật của đời sống mà người xưa cũng như người
hiện đại đều phải tuân thủ.
“Tạp
chí Fortune liệt kê mười gương mặt lãnh đạo tiêu biểu
của nhiều lãnh vực kinh tế, chính trị, văn hoá:
Alan
Lafley, Chủ tịch Tập đoàn Proctor & Jamble làm việc căng
trong 1 giờ, sau đó là 15 phút nghỉ ngơi, rảo vòng quanh nơi
làm việc. Ông có cách giữ thăng bằng cho trí óc và giữ
gìn sức khoẻ là 30 phút thiền mỗi ngày. Bill Cjross, Trưởng
bộ phận đầu tư của PIMCO, tập yoga đến 90 phút mỗi ngày.
Carlos Jhosn, Giám đốc điều hành hai hãng xe hơi hàng đầu
là Renault và Nissan chưa bao giờ đem công việc về nhà làm.
Jane Friedman, Giám đốc nhà sản xuất Harper Collins cũng có
suy nghĩ tương tự. Bà luôn luôn biết cách điều tiết công
việc hợp lý và cho rằng để cho công việc dồn ép sẽ không
có khả năng ra quyết định sáng suốt…” (Tuổi Trẻ, tháng
2-2006).
Người
ta có thể thư giãn bằng giải trí, du lịch hay ngủ nghỉ.
Nhưng sự nghỉ ngơi hiệu quả nhất là thiền định, vì thiền
định chiếm thời gian ít nhầ và khi đó trí óc được nghỉ
ngơi nhiều nhất, nếu không nói đó là sự nghỉ ngơi hoàn
toàn, bởi ngay cả khi ngủ, trí óc vẫn hoạt động và tạo
thành giấc mơ. Sau một sự nghỉ ngơi tích cực như thế,
trí óc sẽ phục hồi sáng suốt hơn, tươi mới hơn. Thiền
định làm cho ta đạt đến “sự sáng suốt của buổi ban
mai” (chữ của Trang Tử). Nói theo Phật giáo, chính bằng
cách khám phá chiều sâu không đáy và bất động của tâm
hồn, cái bầu trời rỗng rang vô hạn của tâm thức mà người
ta biết ở nơi mình có cái không biến đổi (như hư không),
và chính từ đó, người ta có thể ứng xử với sự biến
đổi của cuộc đời. Bởi sống và làm việc là một nghệ
thuật, một cách sáng tạo và là một cách đem lại hạnh
phúc tinh thần.
Không
chỉ biết cân bằng giữa làm việc và thiền định nghỉ
ngơi, mà dần dần người ta biết cách đưa thiền định,
đưa sự nghỉ ngơi sâu xa vào trong đời sống, ngay trong lúc
làm việc. Lý tưởng sống của nhiều triết gia Đông cũng
như Tây là làm việc như thể giải trí và chơi đùa. Bởi
vì, nếu không như thế thì dù không còn bị ai bóc lột, người
làm việc vẫn bị công việc bóc lột, vẫn thấy công việc
của mình là một hoạt động nhọc nhằn. Khi đưa một trạng
thái bình an, một khoảng không gian của tâm hồn làm nền
tảng cho hoạt động của thân thể và trí óc, chúng ta sẽ
hòa nhập được giữa làm việc và nghỉ ngơi. Với năng lực
và niềm hạnh phúc của khoảng không gian đó, làm việc và
giải trí, là vui chơi, là sáng tạo.
Mọi
đỉnh cao triết học đều đưa đến quan niệm cuộc đời
con người và cuộc đời vũ trụ như một trò chơi. Triết
gia Ấn Độ Lila nhìn vũ trụ như một trò chơi đùa. Héraclite
cho rằng: thời gian là một đứa trẻ chơi cờ trên bãi biển.
Trang Tử nói: đời sống là một cuộc tiêu dao. Khổng Tử
cho rằng: “Ta không muốn nói gì cả… Bốn mùa vận hành,
vạn vật sinh sôi, trời có nói gì đâu?”. Phật giáo thì
quan niệm Bồ tát sống như một trò chơi đùa “du hý tam
muội”. Kinh Kim Cương nói về việc “làm mà không làm gì
cả”.
Nhìn
tới bình diện triết học, bình diện lý tưởng thì có vẻ
rắc rối, nhưng trong đời thường vẫn có người đã sống
như vậy. Họ làm việc hết mình mà vẫn rảnh rang, nhất
là không cố thủ, bám chấp vào thành quả của công việc.
Đó không phải là chuyện viễn tưởng hay lý tưởng mơ hồ
của người xưa. Chúng ta hãy lấy thí dụ về người giàu
nhất thế giới với ngành công nghệ thông tin, kinh tế tri
thức và cũng là người đã cống hiến cho nhân loại gần
một nửa số gia tài của mình qua những việc công ích trên
toàn thế giới là Bill Gates. Mới cách đây mấy hôm, khi nói
chuyện với sinh viên Đại học Quốc gia Hà Nội, khi được
hỏi về những điều quan trọng nhất trong cuộc đời ông,
ông trả lời: “Tôi có ba điều may mắn, đó là: gia đình
tôi với ba đứa con tuyệt vời. Tiếp theo là công nghệ ở
Microsoft, nơi tôi có những công việc thú vị với những con
người rất thông minh mà tôi có thể học được những điều
mới mẻ. Điều quan trọng thứ ba là số tiền mà tôi kiếm
được. Trong tương lai, số tiền đó sẽ quay lại với thế
giới theo những cách có ý nghĩa nhất và hiệu quả nhất”.
Hạnh
phúc, phải chăng là thái độ không cố chấp vào kết quả
của công việc (tiền bạc, danh vọng, quyền lực…) và xem
cuộc đời mình như một trò chơi cao cả nhất của phận
người?
Nguyễn
Thế Đăng (TC Văn hóa Phật giáo số 16 15-5-2006)