6.
Xây lại thâm tình
Trong
lá thư bà đã nhắc lại những kỷ niệm hạnh phúc lúc hai
người mới gặp nhau. Viết một lá thư như thế tốn vào
khoảng một giờ mấy mươi phút. Và trong một giờ mấy đó
bà lại tưới tẩm một lần nữa những hạt giống của hạnh
phúc, của kỷ niệm ngày xưa. Bà thấy khỏe quá đi. Viết
xong lá thư, bà nhẹ người, tuy rằng ông chưa đọc. Bà xếp
thư lại, bỏ vào phong bì, và viết chữ "Anh" lên rồi đem
lên lầu, để nơi bàn viết của ông. Lúc nào ông đọc cũng
được. Sự thật là viết xong lá thư, bà đã thấy con người
của mình khỏe ra rồi.
Đó
là phép lạ của sự tưới tẩm những hạt giống tích cực
của hiểu biết và thương yêu. Không đợi người kia, không
cần người kia. Ở đây người thiếu phụ không có thầy,
không có bạn, không có tăng thân, bà chỉ có cái hộp bánh
LU thôi. Quý vị đừng khinh thường những gì quanh chúng ta,
một con đường thiền hành, một gốc cây, hay một em bé đều
có thể là một yếu tố của tăng thân mà chúng ta đã bỏ
quên. Đáng lý ông ấy đi bảy ngày mới về. Nhưng đến ngày
thứ hai, sau khi sắp đặt công việc xong, ông nhớ lại cú
điện thoại. Và ông nhớ lại lời dặn của bà, rõ ràng
từng tiếng, chưa bao giờ bà nói bằng cái giọng đó: Xong
công việc thì về với em. Và ông không muốn ở thêm nữa.
Ông gọi điện thoại cho hãng máy bay. Ông muốn dành một
sự ngạc nhiên cho bà.
Khi
về tới nhà, ông đi thẳng lên studio. Bà ở dưới này. Bà
đã sống thanh thản được hai ngày rồi. Bà đã biết thế
nào ông cũng đọc lá thư kia. Nhưng bà nghĩ nếu ba, hay năm,
hay bảy ngày sau ông mới đọc thì cũng không sao hết. Vấn
đề là bà đã viết được lá thư đó và bà đã thấy trong
người khỏe ra. Ông về và thấy cái thư trên phong bì đề
chữ "Anh" trên bàn. Ông ta ngồi đọc và ông ta ở lại trên
đó rất lâu. Rất lâu, trong thời gian đọc, tất cả những
hạt giống hạnh phúc của ông đã được lá thư đó tưới
tẩm. Và ông khám phá lại được cái hình ảnh của nàng
tiên ngày xưa. Tuy bà không có chú ý giúp ông, nhưng lá thư
đó đã trở thành một phép mầu nhiệm: nó tưới tẩm những
hạt giống hạnh phúc và kỷ niệm của ông ngày xưa. Và lần
đầu tiên sau tám năm, ông khám phá lại được như bà là
tại sao bà đã trở thành như vậy. Một người con gái dịu
hiền, một người con gái tươi mát như thế, bây giờ tại
sao lại trở thành khó khăn và chua chát như vậy. Mình đã
làm gì? Mình đã chịu trách nhiệm nào trong việc đó? Nhà
văn Pháp Antoine Saint Expery nói rằng: Anh chịu trách nhiệm
về bông hồng của anh (Tu es responsable de ta rose).
Ông
thấy rất rõ là nếu bà ra nông nỗi như vậy, một phần
cũng là tại ông. Tại ông sống không có chánh niệm. Ông
ở trên lầu rất lâu để chiêm nghiệm, để đọc lại lần
thứ hai lá thư đó. Và khi xuống, ông xuống với ý định
là sẽ thay đổi sự sống của mình đi, làm thế nào để
phục hồi được người đàn bà tươi mát ngày xưa mà chính
mình đã mong đợi sẽ cùng mình sống suốt đời. Tôi thấy
hai vợ chồng đó có một cơ hội làm mới lại, một cơ hội
Beginning Anew. Và chúng ta ai cũng mong mõi họ thành công.
Trường
hợp chúng ta cũng vậy. Mỗi người trong chúng ta đều có
cơ hội làm lại thâm tình với người thân của chúng ta.
Người đó có thể là con trai hay con gái ta. Có thể là mẹ,
là cha ta. Có thể là chồng hay vợ ta. Và chúng ta biết phương
pháp thực tập rồi. Chúng ta phải tạo ra một khung cảnh
để có thể tiếp xúc lại với những hạt giống tươi mát
trong sáng cũ, để có thể tưới tẩm được những hạt giống
của kỷ niệm thật hạnh phúc, thật hiểu biết và thương
yêu trong quá khứ và cũng để chuyển hóa. Ý muốn hòa giải,
muốn thương yêu, nhưng chúng ta không đủ tự do để thương
yêu. Chúng ta muốn hòa giải, nhưng chúng ta không đủ tự
do để hòa giải. Đó là do những khối nội kết trong ta,
những khối tập khí ở trong ta quá lớn.
Tu
tập là chuyển hóa nội kết. Nếu có tài tổ chức, quý vị
hãy cùng cái tài đó để sắp đật lại đời sống hàng
ngày của mình, sắp đặt lại tăng thân của mình. Vì tổ
chức có thể đóng một vai trò rất quan trọng. Nhờ biết
tổ chức mà sự tiếp xúc với những bực bội và phiền
não hàng ngày sẽ được giảm thiểu tới mức tối đa. Chúng
ta phải nương vào nhau, chúng ta phải nương theo ánh sáng của
Phật pháp để chuyển hóa bản thân. Thân tâm chúng ta có
nhẹ nhàng tươi mát thì chúng ta mới giúp chuyển hóa người
kia được. Tu học không phải là chỉ cần công phu mà còn
cần sự thông minh, cần sự sáng tạo, cần có niềm vui.
Trong
những yếu tố để tạo thành sự hiểu biết và giải thoát
có yếu tố của sự hoan hỷ. Thất Giác Chi là bảy yếu tố
đ졠tới sự hiểu biết, giác ngộ, trong đó có yết tố Hỷ,
Xả và Khinh An. Hỷ là sống như thế nào mà mỗi ngày mình
có được niềm vui. Mình vui và người kia cũng vui. Nếu trong
cuộc sống hàng ngày của anh mà không có niềm vui thì anh
không đang thực tập Hỷ của Thất Giác Chi. Khinh An tức là
nhẹ nhàng, không nặng nề lo lắng, giận hờn, không có áp
lực nhiều, không bị stress (căng thẳng). Xả là không dính
mắc, không kỳ thị. Trong bảy yếu tố giác ngộ có ba yếu
tố có thể nhờ một phần vào cách tổ chức mà đạt được:
yếu tố Hỷ, yếu tố Xả và yếu tố Khinh An. Chúng ta sống
như thế nào để đừng bị sức ép của công việc và của
xã hội đè sau lưng mình. Chúng ta sống như thế nào để
đừng bị dính mắc, để được thảnh thơi, đó là yếu
tố Xả. Khinh An là sự nhẹ nhàng, thảnh thơi, không bị áp
lực, dầu là áp lực hòa giải, dầu là áp lực phải thương,
phải yêu. Mình cảm thấy mình có không gian ở trong con người
mình, và xung quanh mình. Và mình phải cho những người kia
có không gian ở trong tâm họ và xung quanh họ. Hỷ nghĩa là
sống như thế nào để mình có niềm vui và người kia cũng
có niềm vui.
Thiếu
ba yếu tố Hỷ, Xả, và Khinh An thì bốn yếu tố còn lại
của Thất Giác Chi là Tinh Tấn, Trạch Pháp, Niệm và Định
khó thành tựu lắm. Tu hành mà không có niềm vui, không có
sự nhẹ nhàng thì không đạt tới sự thành công. Tịnh khẩu
không phải là một pháp môn buồn nản hay tiêu cực đâu.
Tịnh khẩu nhưng ta vẫn có thể cười hoài. Trong một tăng
thân năm sáu chục người, có thể có hai ba người đang thực
tập tịnh khẩu. Rồi đến lượt hai ba người khác. Chúng
ta phải dùng trí tuệ của chúng ta, dùng óc sáng tạo của
chúng ta để cho sự tu tập của chúng ta càng ngày càng vững
mạnh, càng có kết quả. Một hôm nào đó tôi sẽ nói về
sự áp dụng Thất Giác Chi, tức là bảy yếu tố của giác
ngộ, vào trong sự chuyển hóa cái giận, cái buồn, cái khổ
đau của chính chúng ta.