YÊU
Krishnamurti:
Với
tất cả những kinh nghiệm, với tất cả kiến thức, với
tất cả nền văn minh mà quí vị đã có, đã đào tạo nên
con người của quí vị, vậy tại sao quí vị lại không có
tấm lòng thương xót, trắc ẩn, trong đời sống hằng ngày
của quí vị. Để tìm hiểu coi tại sao quí vị lại không
có cái tấm lòng thương xót đó, tại sao nó không tồn tại
trong trái tim và tâm hồn của con người, có lẽ quí vị cũng
nên hỏi:" Mình có yêu ai không?"
Hỏi:
Thưa
ông, tôi muốn biết thực ra thế nào là yêu.
Krishnamurti:
Thưa
ông, xin cho tôi trân trọng hỏi ông rằng ông có hề yêu ai
không? Có thể là ông yêu con chó của ông, nhưng con chó là
nô lệ của ông. Để riêng súc vật, nhà cửa, sách báo, thơ
văn, tình yêu quê hương v. v... ra một bên, ông có yêu người
nào không? Có nghĩa là khi yêu người nào đó, ông không đòi
hỏi một sự đáp ứng, không đòi hỏi bất cứ cái gì từ
người mà ông yêu, ông không phải là kẻ lệ thuộc vào người
đó. Bởi vì, nếu ông là kẻ lệ thuộc, ông sẽ sợ hãi,
ghen tuông, bồn chồn khắc khoải, ghét bỏ, giận dữ. Nếu
ông bị dính mắc vào người nào, đó có phải là tình yêu
không? Ông thử tìm hiểu coi! Và nếu tất cả những điều
kể trên không phải là yêu tôi chỉ hỏi thôi, tôi không
nói rằng đó là yêu hoặc không phải là yêunhư thế thì
làm sao mà ông có được lòng thương xót, trắc ẩn. Chúng
ta đòi hỏi một điều còn to lớn hơn cả tình yêu, trong
khi ngay cả đến cái tình yêu bình thường dành cho con người,
chúng ta cũng còn không có!
Hỏi:
Làm
sao ông có thể tìm ra được cái tình yêu đó?
Krishnamurti:
Tôi
không muốn đi tìm cái tình yêu đó. Tất cả những điều
tôi muốn làm chỉ là liệng bỏ tất cả những cái gì không
phải là yêu, giải thoát khỏi sự ghen tuông, ràng buộc.
(Trích
On Love and Loneliness)