TÌNH YÊU
CHÂN THẬT
Những
ý niệm, hình ảnh mà bạn có về một người, những ý niệm,
hình ảnh mà bạn có về các chính khách của bạn, về ông
thủ tướng, về thần thánh, về vợ và các con của bạn,
-- những ý niệm, hình ảnh đó hiện đang được bạn quan
tâm tới. Chúng đã được tạo nên qua những mối liên hệ,
hoặc qua những sự sợ hãi, hay là qua những nỗi niềm hy
vọng của bạn. Tình dục hoặc những khoái cảm mà bạn có
với vợ bạn, chồng bạn, cùng với những sự giận dữ,
sự tâng bốc, sự êm đềm thoải mái và tất cả những điều
mà đời sống gia đình của bạn mang tới cho bạn, đã tạo
nên ý niệm, hình ảnh trong tâm bạn về người vợ hoặc
người chồng của bạn. Tương tự như thế, vợ bạn hoặc
chồng bạn cũng có ý niệm, có hình ảnh về bạn. Thành ra
mối liên hệ giữa bạn và người hôn phối, giữa bạn và
nhà chính trị, tóm lại chỉ là mối liên hệ giữa hai ý
niệm, hai hình ảnh này. Đúng không? Đó là sự thật hiển
nhiên.
Làm
sao mà hai cái hình ảnh vốn là kết quả của tư tưởng,
của khoái lạc, vân vân, lại nẩy ra được cảm tình hoặc
tình yêu?
Như
vậy thì mối liên hệ giữa hai cá nhân, dù là rất gắn bó
hoặc là rất lạnh nhạt, cũng chỉ là những mối liên hệ
của những hình ảnh, những biểu tượng và những kỷ niệm
từ ký ức.
Trong
tình trạng đó, làm sao mà có được tình yêu chân thật?
Phải
có đức tính nhẫn nại và mẫn cảm để thâm hiểu mối
tương quan thân hữu mà không làm sứt mẻ, ngược lại, nó
sẽ khiến cho sự liên hệ thêm thiết yếu và quan trọng.
Được như vậy thì mới có thể nẩy ra tình cảm chân thực,
nồng ấm, một cảm giác gần gũi, chứ không phải chỉ là
chút gợi cảm sơ sài hời hợt. Và nếu như bạn có được
sự gần gũi chân tình đến mức có thể gắn bó với nhau
trong tất cả mọi sự thì hết thẩy những vấn đề rắc
rối của chúng ta sẽ được hóa giải một cách dễ dàng
-- những vấn đề về của cải, những vấn đề về tài
sản, vật sở hữu.
Bởi
vì chúng ta muốn nắm giữ những cái mà chúng ta sở
hữu đó. Người sở hữu tiền thì muốn nắm giữ tiền.
Người gắn bó với tài sản thì đồng hóa bản thân với
tài sản, hoặc với căn nhà, hoặc với đồ đạc bàn ghế.
Khi
mà thói nắm giữ vật sở hữu đã xuất hiện thì sẽ không
có mối liên hệ thân tình.
Nhưng
phần lớn chúng ta có tật cứ phải có cái gì để mà nắm
giữ, để mà sở hữu, vì chúng ta chẳng có cái gì khác,
nếu không sở hữu những cái đó. Chúng ta là những cái vỏ
rỗng tuếch nếu chúng ta không sở hữu, nếu chúng ta không
làm đầy cuộc đời bằng đồ đạc bàn ghế giường tủ,
bằng âm nhạc, bằng kiến thức, bằng cái này, cái nọ. Thế
rồi cái vỏ đó khua rùm beng lên, thế rồi những rùm beng
đó được chúng ta gọi là cuộc đời; và chúng ta tự thỏa
mãn với nếp sống đó.
Cho
đến khi có chuyện bất thường xẩy ra, làm cho đời sống
đang êm ru bỗng nhiên sụp đổ, thế là chúng ta đau khổ
vì chúng ta chợt nhận ra con người thật của chúng ta -- chỉ
là cái vỏ trống rỗng, chẳng có ý nghĩa gì nhiều.
Cho
nên, phải nhận thức được rõ ràng là toàn thể nội dung
của mối dây liên hệ thân thuộc phải được xây dựng bằng
hành động, bằng những việc mà người ta thực sự làm cho
nhau. Rồi thì từ những công việc thực tế đó mới có triển
vọng nẩy ra được sợi dây liên hệ tình cảm chân thật,
sẽ có khả năng phát hiện được chiều sâu thăm thẳm và
ý nghĩa cao cả của nó, đồng thời cũng biết được thế
nào là tình yêu.
Krishnamurti
-- The Book of Life
Danny
Việt dịch
Bài
Đọc Thêm: