SỰ SỐNG VĨNH
CỬU
Đó
là một trong những buổi sáng tuyệt diệu chưa từng thấy
. Vừng dương vừa mới nhô lên, le lói giữa những hàng cây
thông và cây khuynh diệp. Ánh dương chan hòa trên mặt nước
một mầu vàng rực rỡ, sáng ngời - thứ ánh sáng chỉ xuất
hiện trong khoảng không gian giữa núi và biển. Đó là một
buổi sáng đẹp ngây ngất, bầu trời trong vắt với làn ánh
sáng kỳ diệu khiến cho ta không thể chỉ chiêm ngưỡng bằng
mắt mà bằng cả tấm lòng rộng mở. Và khi bạn nhìn thấy
cảnh tượng ấy, bạn sẽ thấy đất và trời xích lại gần
nhau và bạn sẽ cảm thấy dường như bản thân mình đã hòa
tan vào với cái đẹp.
Bạn
ơi, đừng bao giờ tọa thiền giữa công chúng, hoặc với
người nào, hoặc đám đông nào khác. Bạn chỉ nên tọa thiền
nơi vắng vẻ, trong sự tịch mịch của trời đêm, hoặc trong
sự tĩnh lặng của buổi sáng sớm. Khi bạn tọa thiền nơi
vắng vẻ, phải là nơi vắng vẻ. Bạn phải hoàn toàn cô
đơn, không theo một hệ thống nào, một phương pháp nào,
không lập đi lập lại lời nói, không theo đuổi một ý tưởng,
không uốn nắn tư tưởng theo ý muốn của bạn.
Sự
tĩnh lặng này sẽ tới khi tâm trí bạn đã được giải thoát
khỏi sự suy nghĩ. Khi bị ảnh hưởng bởi lòng ham muốn,
hoặc những điều mà trí não bạn theo đuổi, dù là trong
tương lai hoặc quá khứ, bạn sẽ không có được sự tĩnh
lặng. Chỉ trong sự mênh mông của hiện tại, trạng thái
đơn độc này sẽ tới. Và rồi, trong sự tĩnh lặng, tất
cả mọi giao tiếp đều chấm dứt, sẽ không còn có cái người
luôn theo dõi với những bồn chồn, với lòng khát khao ngu
ngốc cùng với những rắc rối cuộc đời của hắn. Chỉ
khi đó, trong cái tĩnh lặng của sự đơn độc, thiền định
mới trở nên một điều gì đó mà chúng ta chẳng thể dùng
lời nói để mô tả. Thiền định là sự sống vĩnh cửu.
(Trích
Freedom, Love, and Action)