18-6
[1961 New York]
Vào
buổi tối nó ở đó: đột nhiên nó ở đó, tràn đầy căn
phòng, cảm nhận mãnh liệt của vẻ đẹp, quyền năng và
dịu dàng. Những người khác nhận thấy nó.
19.
Suốt
đêm nó ở đó mỗi khi tôi thức giấc. Đầu nặng nề khi
đi tới máy bay [bay tới Los Angeles]. – Lọc sạch sẽ bộ
não rất cần thiết. Bộ não là trung tâm của mọi giác quan;
giác quan càng tỉnh táo và nhạy bao nhiêu bộ não càng sắc
bén bấy nhiêu, nó là trung tâm của ký ức, quá khứ; nó là
kho lưu trữ của trải nghiệm và hiểu biết, truyền thống.
Vì vậy nó bị giới hạn, bị điều kiện. Hoạt động của
nó bị lên kế hoạch, bị cân nhắc cẩn thận, bị lý luận,
nhưng nó vận hành trong giới hạn, trong thời gian-không gian.
Vì thế nó không có khả năng trình bày chính xác hay hiểu
rõ cái gọi là tổng thể, nguyên vẹn, toàn bộ. Tổng thể,
nguyên vẹn là cái trí; nó trống không, hoàn toàn trống không
và bởi vì trống không này, bộ não tồn tại trong thời gian-không
gian. Chỉ khi nào bộ não tự lau chùi sạch sẽ hết những
đặc điểm riêng, ham muốn, ganh tị, tham vọng của nó; chỉ
sau đó nó mới hiểu rõ cái gọi là tổng thể. Tình yêu là
tổng thể này.
20.
Trong
xe hơi trên đường đến Ojai*, lại nữa nó bắt đầu, áp
lực và cảm thấy của bao la vô tận. Người ta không đang
trải nghiệm bao la này; đơn giản là nó ở đó; không có
trung tâm để từ đó hoặc trong đó trải nghiệm xảy ra.
Mọi sự vật, xe cộ, con người, những tấm bảng quảng cáo,
rõ ràng thật kinh ngạc và màu sắc có cường độ mãnh liệt.
Trên một tiếng đồng hồ nó tiếp diễn và bộ đầu rất
nặng nề, cơn đau buốt xuyên thấu óc não.
Bộ não có thể và phải phát triển; sự phát triển của
nó sẽ luôn xuất phát từ một nguyên nhân, từ một phản
ứng, từ bạo lực đến không bạo lực và vân vân. Bộ não
đã phát triển từ trạng thái
*
Ojai Valley, Bắc Los Angeles khoảng 80 dặm
sơ
khai và dù được trau chuốt như thế nào chăng nữa, về tri
thức, về kỹ thuật, nó sẽ vẫn còn nằm trong ngục tù của
thời gian-không gian .
Vô
danh là khiêm tốn; nó không tồn tại trong sự thay đổi tên
tuổi, quần áo hoặc gắn kết vào một điều có lẽ là vô
danh, một lý tưởng, một hành động anh hùng, quốc gia và
vân vân. Vô danh là một hành động của bộ não, vô danh có
ý thức; có một vô danh hiện hữu cùng ý thức của tổng
thể. Tổng thể không bao giờ nằm trong lãnh vực hoạt động
của bộ não hay ý tưởng.
21.
Thức
giấc khoảng hai giờ khuya và có một áp lực kỳ lạ cùng
cơn đau khắc nghiệt hơn, càng khắc nghiệt hơn trong trung
tâm bộ đầu. Nó kéo dài trên một tiếng đồng hồ và người
ta thức giấc nhiều lần vì mãnh liệt của áp lực. Mỗi
lần đều có trạng thái ngây ngất đang lan rộng; hân hoan
này tiếp tục. – Lại nữa, ngồi trong ghế tại phòng khám
nha sĩ, đang chờ đợi, đột nhiên áp lực bắt đầu. Bộ
não trở nên rất yên lặng; rung động và đầy sinh động;
mọi giác quan tỉnh táo; đôi mắt đang thấy con ong trên cửa
sổ, con nhện, những con chim, những hòn núi tím biếc xa xa.
Chúng đang thấy nhưng bộ não không đang ghi lại cảnh thấy.
Người ta có thể cảm thấy bộ não chấn động, một cái
gì đó sinh động khác thường, rung động và vẫn thế hoàn
toàn không đang ghi lại. Áp lực và cơn đau thật mạnh mẽ
và thân thể đúng là không còn hoạt động, thiếp đi trong
thanh thản.
Tỉnh
thức tự phê bình rất cần thiết. Tưởng tượng và ảo
tưởng gây biến dạng sự quan sát trong sáng. Ảo tưởng sẽ
luôn tồn tại, chừng nào khao khát cho sự liên tục của vui
thú và cho sự chấm dứt của đau khổ vẫn còn tồn tại;
sự đòi hỏi có những trải nghiệm vui thú được liên tục
hay được nhớ lại; sự lẩn tránh đau khổ, sầu muộn. Cả
hai ý tưởng này đều nuôi dưỡng ảo tưởng. Muốn xóa sạch
hoàn toàn ảo tưởng, vui thú và đau khổ phải được hiểu
rõ, không phải bằng kiểm soát hay thăng hoa, gắn kết hay
khước từ.
Chỉ
khi nào bộ não yên lặng mới có sự quan sát đúng đắn.
Liệu bộ não có yên lặng được không? Nó có thể khi bộ
não, đang rất nhạy, không còn khả năng gây biến dạng, tỉnh
táo một cách thụ động.
Suốt
buổi chiều áp lực vẫn tiếp tục.
22.
Thức
giấc nửa đêm và có trải nghiệm một trạng thái trải rộng
vô hạn của cái trí; chính cái trí là trạng thái đó. “Cảm
thấy” của trạng thái này bị lột bỏ mọi cảm tính, mọi
cảm xúc, nhưng rất thực tế, rất thực sự. Trạng thái
này tiếp tục trong một khoảng thời gian đáng kể. – Suốt
cả sáng nay, áp lực và cơn đau thật khắc nghiệt.
Hủy
diệt rất cần thiết. Không phải hủy diệt nhà cửa và những
sự vật nhưng hủy diệt những mưu kế và những phòng vệ
thuộc tâm lý, thần thánh, những niềm tin, sự lệ thuộc
vào những giáo sĩ, những trải nghiệm, hiểu biết và vân
vân. Nếu không hủy diệt tất cả những thứ này không thể
có sáng tạo. Chỉ trong tự do sáng tạo đó mới hiện hữu.
Một người khác không thể hủy diệt những phòng vệ này
cho bạn; bạn phải phủ nhận qua ý thức tự hiểu rõ riêng
của bạn.
Cách
mạng, thuộc xã hội, thuộc kinh tế, chỉ có thể thay đổi
những sự vật và điều kiện bên ngoài, trong những vòng
tròn đang thu hẹp hoặc đang gia tăng, nhưng nó sẽ luôn luôn
ở trong lãnh vực bị giới hạn của tư tưởng. Nếu muốn
có sự cách mạng hoàn toàn bộ não phải từ bỏ tất cả
cơ chế bí mật, bên trong của uy quyền, ganh tị, sợ hãi
và vân vân.
Sức
mạnh và vẻ đẹp của một lá non là tánh mong manh của nó
đối với sự hủy diệt. Giống như một lá cỏ nhú lên vỉa
hè, nó có sức sống chống cự lại cái chết bất ngờ.
23.
Sáng
tạo không bao giờ thuộc sở hữu của cá thể. Nó ngưng hoàn
toàn khi tính cá thể, với những khả năng của nó, những
năng khiếu của nó, những kỹ thuật của nó và vân vân,
thống trị. Sáng tạo là chuyển động của bản thể
không biết được của tổng thể; nó không bao giờ là sự
thể hiện của một phần.
Ngay
khi người ta đang đi ngủ, có trạng thái tràn ngập giống
như tại nhà il L.* Nó không những ở trong phòng mà dường
như bao phủ quả đất từ đường chân trời này qua đường
chân trời kia. Nó là một phước lành.
Áp
lực, cùng cơn đau kỳ lạ, có mặt ở đó suốt buổi sáng.
Và nó tiếp tục trong buổi chiều .
Ngồi
trong ghế của phòng khám nha sĩ, người ta đang nhìn ra ngoài
cửa sổ, nhìn qua hàng giậu, cần ăn-ten TV, cột điện báo,
vào những hòn núi tím biếc. Người ta không đang nhìn chỉ
bằng hai mắt mà còn nhìn bằng toàn bộ cái đầu của người
ta, như thể phía sau đầu, bằng toàn bộ thân tâm. Nó là
một trải nghiệm kỳ lạ. Không có trung tâm từ đó quan sát
đang xảy ra. Những màu sắc và vẻ đẹp và những đường
viền của núi non cực kỳ mãnh liệt.
Mọi
máy động gây xuyên tạc của tư tưởng phải được hiểu
rõ; vì mọi tư tưởng là phản ứng và bất kỳ hành động
nào từ phản ứng chỉ có thể gia tăng rối loạn và xung
đột.
24.
Áp
lực và cơn đau ở đó suốt ngày hôm qua; tất cả hoạt động
của nó đang gây khó khăn cho người ta. Khoảnh khắc người
ta có một mình, nó bắt đầu. Và lòng ham muốn cho sự tiếp
tục của nó, nỗi thất vọng nếu nó không tiếp tục không
nẩy sinh trong tâm trí. Nó đơn giản chỉ ở đó dù người
ta mong muốn nó hay không. Nó nằm ngoài tất cả lý luận và
tư tưởng.
Làm
một việc gì đó vì lợi ích riêng của nó dường như hoàn
toàn khó khăn và hầu như không được ham muốn. Những giá
trị xã hội được đặt nền tảng trên sự làm việc vì
lợi ích của một việc
*
il L: một ngôi nhà trên Florence, nơi ông đã ở lại vào tháng
4.
khác.
Việc này dẫn đến sự tồn tại cằn cỗi, một cuộc sống
không bao giờ trọn vẹn, tràn trề. Đây là một trong những
lý do của trạng thái không hạnh phúc vì không hội nhập
vào thể đồng nhất, vào tổng thể.
Được
thỏa mãn thật xấu xa nhưng không thỏa mãn lại nuôi dưỡng
oán hận. Sống đạo đức vì mục đích lên được thiên
đàng hay đạt được sự chấp thuận của những tiêu chuẩn
của kính trọng, của xã hội, biến cuộc sống thành một
cánh đồng cằn cỗi chỉ được cày xới lặp đi lặp lại
mà không bao giờ được gieo hạt. Hoạt động làm việc
gì đó vì lợi ích của một việc khác này trong bản thể
của nó là một loạt phức tạp của những phương tiện tẩu
thoát, những tẩu thoát khỏi chính mình, khỏi cái gì là.
Nếu
không trải nghiệm bản thể đó, không có vẻ đẹp. Vẻ đẹp
không chỉ ở những sự vật bên ngoài hay những ý tưởng,
những cảm thấy và những tư tưởng bên trong; có vẻ đẹp
nằm ngoài tư tưởng và cảm thấy này. Chính bản thể này
là vẻ đẹp. Nhưng vẻ đẹp này không có đối nghịch.
Áp
lực tiếp tục và sự căng thẳng ở phần đáy của bộ đầu
và nó đau đớn.
25.
Thức
giấc nửa đêm và phát giác thân thể hoàn toàn tĩnh, nằm
ngữa duỗi thẳng người ra, bất động; tư thế này đúng
là đã duy trì trong một thời gian. Áp lực và cơn đau có
ở đó. Bộ não và cái trí cực tĩnh. Không có phân chia giữa
chúng. Có một cường độ yên tĩnh kỳ lạ, giống như hai
máy phát điện lớn đang chuyển động hết công suất; có
một độ căng kỳ lạ nhưng không có sự căng thẳng trong
đó. Có một cảm thấy bao la về toàn sự vật và một quyền
năng không có phương hướng lẫn nguyên nhân và vì vậy không
có tàn bạo và nhẫn tâm. Và nó tiếp tục suốt buổi sáng.
Trong
suốt năm qua hoặc như thế, người ta thường thức giấc,
để trải nghiệm, trong trạng thái bị đánh thức, cái gì
đó đã xảy ra trong khi ngủ, những trạng thái nào đó của
thân tâm. Nó như thể là người ta thức giấc chỉ để cho
bộ não ghi lại cái gì đã xảy ra. Nhưng lạ lùng thay trải
nghiệm đặc biệt này sẽ qua đi quá mau. Bộ não không đang
cất nó trong những cuộn giấy ký ức của nó.
Chỉ
có hủy diệt và không có thay đổi. Vì tất cả thay đổi
là một tiếp tục được bổ sung của cái đã là. Tất cả
những cách mạng kinh tế, xã hội đều là những phản ứng,
một tiếp tục được bổ sung của cái đã là. Bằng mọi
phương cách thay đổi này không hủy diệt được gốc rễ
của những hoạt động thuộc cái tôi vị kỷ.
Hủy
diệt, theo nghĩa chúng ta đang dùng từ ngữ đó, không có động
cơ; nó không có mục đích mà hàm ý hành động vì kết quả.
Hủy
diệt tánh đố kỵ là tổng thể và trọn vẹn; nó ám chỉ
tự do khỏi trấn áp, kiểm soát, và không cần động cơ nào
cả.
Hủy
diệt tổng thể này có thể thực hiện được; nó ở trong
đang thấy toàn bộ sự cấu thành của tánh đố kỵ. Đang
thấy này không nằm trong thời gian-không gian nhưng ngay tức
khắc.
26.
Áp
lực và căng thẳng của nó ở đó, rất mạnh mẽ, chiều
hôm qua và sáng nay. Chỉ có một thay đổi rõ ràng; áp lực
và căng thẳng ở phía sau đầu, qua vòm miệng đến đỉnh
đầu. Sự mãnh liệt kỳ lạ tiếp tục. Người ta phải yên
lặng chỉ để cho nó bắt đầu.
Kiểm
soát trong mọi hình thức gây tai hại cho hiểu rõ tổng thể.
Một tồn tại có kỷ luật là một cuộc sống quy phục; trong
quy phục không có tự do khỏi sợ hãi. Thói quen hủy hoại
tự do; thói quen của tư tưởng, thói quen của nhậu nhẹt
và vân vân dẫn đến một cuộc sống nhàm chán và giả tạo.
Tôn giáo có tổ chức cùng những niềm tin, những giáo điều
và những lễ nghi của nó chối từ cánh cổng rộng mở vào
tánh vô hạn của cái trí. Chính cánh cổng này lau sạch bộ
não của thời gian-không gian. Sau khi được lau sạch xong, bộ
não có thể sử dụng không gian-thời gian.
27.
Sự
hiện diện kia xảy ra tại ngôi nhà il L có ở đó, đang chờ
đợi kiên nhẫn, thật dịu dàng, cùng bao dung vô hạn. Nó
giống như ánh sét vào một đêm tối trời nhưng nó ở đó,
xuyên thấu, đầy hân hoan.
Một
cái gì đó lạ lùng đang xảy ra cho các cơ quan của thân thể.
Người ta không thể đặt chính xác ngón tay trên nó nhưng
có sự thôi thúc, khăng khăng “kỳ lạ”; không có phương
cách nào để nó được tự tạo ra, được nuôi dưỡng từ
sự tưởng tượng. Nó rõ ràng khi người ta yên lặng, một
mình, dưới một cái cây hay trong một căn phòng; nó ở đó
thật khẩn thiết khi người ta sắp sửa rơi vào giấc ngủ.
Nó ở đó khi đang viết câu này, áp lực và căng thẳng, cùng
đau nhức thân thuộc.
Sự
diễn tả chính xác và từ ngữ về tất cả sự kiện này
dường như thật vô dụng; từ ngữ dù rõ ràng bao nhiêu, diễn
tả dù chính xác bao nhiêu, không chuyển tải sự việc thực
sự.
Có
một vẻ đẹp tuyệt vời và không thể diễn tả trong tất
cả sự việc xảy ra này.
Chỉ
có một chuyển động trong sự sống, cả bên ngoài và bên
trong; chuyển động này không phân chia; dù nó bị phân chia.
Bị phân chia rồi, hầu hết mọi người tuân theo chuyển động
bên ngoài của hiểu biết, những ý tưởng, những niềm tin,
uy quyền, an toàn, thịnh vượng và vân vân. Khi phản ứng
lại việc này, con người theo đuổi một cuộc sống tạm
gọi là bên trong, cùng những ảo tưởng, những hy vọng, những
tham vọng, những bí mật, những xung đột, những thất vọng
của nó. Vì chuyển động này là một phản ứng, nó xung đột
với cái bên ngoài. Bởi vậy có mâu thuẫn, cùng những đau
đớn, những âu lo và những tẩu thoát của nó.
Chỉ
có một chuyển động duy nhất, cả bên ngoài lẫn bên trong.
Khi hiểu rõ cái bên ngoài, ngay đó chuyển động bên trong
bắt đầu, không còn đối nghịch hay mâu thuẫn. Vì xung đột
bị loại bỏ, bộ não, mặc dù thật nhạy bén và tỉnh táo,
trở nên yên lặng. Sau đó chỉ chuyển động bên trong là
có giá trị và ý nghĩa.
Từ
chuyển động này có bao dung và từ bi mà không là kết quả
của lý luận và tự phủ nhận có mục đích.
Bông
hoa mạnh mẽ trong vẻ đẹp của nó vì nó có thể bị bỏ
quên, bị gạt đi hoặc bị dập nát.
Người
tham vọng không biết được vẻ đẹp. Cảm thấy của bản
thể là vẻ đẹp.
28.
Thức
giấc nửa đêm la hét và rên rỉ; áp lực và căng thẳng,
cùng cơn đau lạ lùng, thật dữ dội. Đúng là nó đã diễn
tiến trong một khoảng thời gian và nó tiếp tục trong một
khoảng thời gian sau khi thức giấc. Tiếng la hét và rên rỉ
xảy ra khá thường xuyên. Những tiếng này không thoát ra do
sự ăn uống khó tiêu. Ngồi trong ghế phòng khám nha sĩ, trong
khi chờ đợi, toàn bộ sự việc đó lại bắt đầu và đang
xảy ra, trong buổi chiều, khi đang viết trang này. Sự việc
đó dễ nhận thấy hơn nhiều khi người ta ở một mình hoặc
trong một nơi đẹp đẽ hoặc thậm chí trên đường phố
ồn ào, bẩn thỉu.
Cái
được gọi là thiêng liêng không có chất lượng riêng biệt.
Một viên đá trong ngôi đền, một hình ảnh trong nhà thờ,
một biểu tượng không là thiêng liêng. Con người gọi chúng
là thiêng liêng, một cái gì đó thần thánh để được thờ
phụng do bởi những thôi thúc, những sợ hãi và những ước
mong phức tạp. “Thiêng liêng” này vẫn còn nằm trong lãnh
vực của tư tưởng; nó được dựng lên bởi tư tưởng và
trong tư tưởng không có điều mới mẻ hay thiêng liêng. Tư
tưởng có thể sắp xếp lại những rối ren phức tạp của
những hệ thống, những tín điều, những niềm tin, và những
hình ảnh, những biểu tượng, những chiếu rọi của nó không
thiêng liêng gì hơn những bản sơ đồ của một ngôi nhà
hay mẫu thiết kế của một máy bay mới. Mọi chiếu rọi
này vẫn còn nằm trong những ranh giới của tư tưởng và
không có gì thiêng liêng hay kỳ bí về nó. Tư tưởng là vật
chất và nó có thể được tạo thành mọi thứ, xấu
xa – đẹp đẽ.
Nhưng
có một thiêng liêng không thuộc về tư tưởng, cũng không
thuộc về một cảm thấy được làm sống lại bởi tư tưởng.
Nó không thể nhận ra được bởi tư tưởng cũng như nó không
thể bị sử dụng bởi tư tưởng cho một mục đích nào đó.
Tư tưởng không thể diễn tả nó rõ ràng qua từ ngữ. Nhưng
có một thiêng liêng, không bị tác động bởi bất kỳ biểu
tượng hoặc từ ngữ nào. Nó không thể diễn đạt. Nó là
một sự kiện.
Một
sự kiện phải được thấy và thấy đó không qua từ ngữ.
Khi một sự kiện được diễn giải, nó ngừng là một sự
kiện; nó trở thành một cái gì đó hoàn toàn khác biệt.
Thấy có tầm quan trọng nhất. Thấy này vượt khỏi không
gian-thời gian; nó xảy ra ngay lúc này, tức khắc. Và cái gì
đã được thấy không bao giờ được thấy lại giống như
thế. Không có lặp lại hoặc đang chờ đợi xảy ra.
Thiêng
liêng này không có người sùng bái, người quan sát suy gẫm
về nó. Nó không ở ngoài chợ để được mua hoặc bán. Giống
như vẻ đẹp, nó không thể được thấy qua đối nghịch
của nó bởi vì nó không có đối nghịch.
Sự
hiện diện đó có mặt ở đây, ngập tràn căn phòng, đổ
đầy những quả đồi, vượt qua sông biển, bao phủ quả
đất.
Đêm
qua, như nó đã xảy ra một lần hoặc hai lần trước kia,
thân thể chính xác là một cơ quan và không có gì khác nữa,
đang vận hành, trống không và tĩnh lặng.
29.
Áp
lực và căng thẳng của cơn đau buốt ở đó; nó như thể
là, sâu thẳm bên trong, một cuộc giải phẩu đang xảy ra.
Nó không được khai triển qua ý muốn riêng của người ta,
dù là một ý muốn nhỏ nhoi đến chừng nào. Người ta đã
cố ý và trong một khoảng thời gian đi vào nó, thật sâu.
Người ta đã cố gắng thúc giục nó; cố gắng gây ra nhiều
điều kiện khác nhau ở bên ngoài, ở một mình và vân vân.
Vậy mà không có gì xảy ra. Tất cả việc này không phải
là cái gì đó mới xảy ra.
Tình
yêu không là quyến luyến. Tình yêu không phục tùng đau khổ.
Tình yêu không có thất vọng hay hy vọng. Tình yêu không thể
được xã hội đánh giá để kính trọng, một phần của
cái khung xã hội. Khi tình yêu không có mặt, mọi dạng thương
tổn tâm lý bắt đầu.
Sở
hữu và bị sở hữu được xem là một hình thái của tình
yêu. Sự thôi thúc muốn sở hữu này, một người hay một
món tài sản, không chỉ do những đòi hỏi của xã hội và
những hoàn cảnh nhưng phát sinh từ một nguồn sâu xa hơn
nhiều. Nó xuất phát từ những chiều sâu của cô độc. Mỗi
người cố gắng lấp đầy cô độc này theo nhiều cách khác
nhau, uống rượu, tôn giáo có tổ chức, niềm tin, một dạng
hoạt động nào đó và vân vân. Tất cả việc này là những
tẩu thoát nhưng nó vẫn còn ở đó.
Giao
phó bản thân cho một tổ chức nào đó, cho một niềm tin
hoặc hành động nào đó là bị sở hữu bởi chúng, một
cách tiêu cực; và một cách tích cực là sở hữu. Sự sở
hữu tích cực và tiêu cực đang gây lợi lộc, đang thay đổi
thế giới và cái tạm gọi là tình yêu. Kiểm soát một cái
khác, uốn nắn một cái khác nhân danh tình yêu là sự thôi
thúc muốn sở hữu; sự thôi thúc muốn tìm được an ninh,
an toàn trong một cái khác và sự thanh thản. Trạng thái tự
quên lãng qua một cái khác, qua một hoạt động nào đó dẫn
đến sự quyến luyến. Từ quyến luyến này, có đau khổ
và thất vọng và từ tâm trạng này có một phản ứng,
muốn được tách rời. Và từ xung đột giữa quyến luyến
và tách rời này sinh ra mâu thuẫn và thất vọng.
Không
có tẩu thoát khỏi cô độc: nó là một sự kiện và tẩu
thoát khỏi những sự kiện chỉ nuôi dưỡng hoang mang và đau
khổ.
Nhưng
không sở hữu bất cứ thứ gì là một trạng thái phi thường,
không sở hữu thậm chí một ý tưởng, huống chi là một
con người hay một đồ vật. Khi ý tưởng, tư tưởng, bám
rễ, nó đã trở thành một vật sở hữu và tiếp đó một
đấu tranh để tìm tự do bắt đầu. Và sự tự do tìm được
không là tự do gì cả; nó chỉ là một phản ứng. Những
phản ứng bám rễ và cuộc đời của chúng ta là mảnh đất
trong đó các gốc rễ tăng trưởng. Muốn chặt đứt tất
cả những gốc rễ, từ cái này đến cái khác, là một xuẩn
ngốc thuộc tâm lý. Nó không thể thực hiện được. Chỉ
có sự kiện , cô độc, phải được thấy và sau đó mọi
thứ khác sẽ biến mất.
30.
Chiều
hôm qua khá nặng nề, hầu như không thể chịu nổi; nó tiếp
tục trong nhiều tiếng đồng hồ.
Đang
dạo bộ, được vây quanh bởi những hòn núi đá, trơ trụi,
tím biếc này, đột nhiên có trạng thái cơ đơn. Cô đơn
hoàn toàn. Mọi nơi, có trạng thái cô đơn; nó có sự phong
phú thừa thãi thật lớn lao; nó có vẻ đẹp đó vượt khỏi
tư tưởng và cảm thấy. Nó không bất động, nó đang sống,
đang chuyển động, đang lấp kín mọi xó xỉnh và ngõ ngách
kín đáo. Đỉnh núi đá cao sáng ấm áp ngà ngà do bởi hoàng
hôn và cái ánh sáng nhẹ nhàng và màu sắc đó tỏa đầy
bầu trời cùng cô đơn.
Nó
là cô đơn lạ thường, không phải cô lập mà cô đơn, giống
như một giọt mưa ôm trọn tất cả nước của quả đất.
Nó không là niềm vui hay buồn bã nhưng cô đơn. Nó không có
chất lượng, hình dạng hay màu sắc; những thứ này sẽ biến
nó thành một cái gì đó được công nhận, được đo lường.
Nó đến giống như một tia chớp và kết hạt. Nó không nẩy
mầm nhưng nó ở đó trong nguyên vẹn của nó. Không có thời
gian để trưởng thành; thời gian có gốc rễ trong quá khứ.
Đây là một trạng thái không nguyên nhân, không gốc rễ.
Vì thế nó hoàn toàn “mới mẻ”, một trạng thái không
đã là và không bao giờ sẽ là, vì nó đang sống.
Cô
lập đã được biết và cô độc cũng vậy; chúng dễ nhận
ra bởi vì chúng thường được trải nghiệm, thực sự hay
tưởng tượng. Quá quen thuộc với hai trạng thái này
nuôi dưỡng sự khinh miệt tự mãn và sự sợ hãi nào đó
mà từ đó sinh ra chủ nghĩa hoài nghi và thần thánh. Nhưng
tự cô lập và cô độc không dẫn đến cô đơn; chúng phải
được kết thúc, không phải để có được cái gì đó, nhưng
chúng phải chết tự nhiên như sự héo tàn của một bông
hoa dịu dàng. Kháng cự nuôi dưỡng sợ hãi và cả chấp nhận.
Bộ não phải rửa sạch tất cả những mưu kế tinh ranh này.
Không
liên quan đến tất cả những uốn éo vặn vẹo của ý thức
tự làm ô nhiễm, khác biệt hoàn toàn là cô đơn vĩ đại
này. Trong nó tất cả sáng tạo diễn ra. Sáng tạo hủy diệt
và vì vậy nó luôn luôn là cái không thể biết được.
Suốt
cả buổi chiều ngày hôm qua, cô đơn này đã và vẫn còn
ở đó và khi thức giấc nửa đêm nó vẫn tự tồn tại.
Áp
lực và căng thẳng tiếp tục, gia tăng và giảm sút trong những
cơn sóng liên tục. Nó khá nặng nề ngày hôm nay, trong suốt
buổi chiều.
1 tháng
7.
Như
thể mọi thứ đều đứng yên. Không có chuyển động, không
có khuấy động, trống không hoàn toàn của tất cả tư tưởng,
của tất cả đang thấy. Không có người diễn giải để
giải thích, để quan sát, để kiểm duyệt. Một mênh mang
không đo lường được mà lại hoàn toàn đứng yên và tĩnh
lặng. Không có không gian, cũng không có thời gian để phủ
cái không gian đó. Khởi đầu và kết thúc đều ở đây,
của tất cả sự vật. Thật sự không có từ ngữ nào có
thể diễn đạt nó.
Áp
lực và căng thẳng đang xảy ra lặng lẽ suốt ngày; chỉ
có lúc này chúng gia tăng.
2.
Sự
việc đã xảy ra ngày hôm qua, cái mênh mang đứng yên không
đo lường được đó, tiếp tục suốt chiều tối, ngay cả
khi có con người và nói chuyện thông thường. Nó tiếp tục
suốt đêm; nó ở đó trong buổi sáng. Mặc dù có cuộc nói
chuyện gây kích động cảm xúc, khá quá đáng, đột nhiên
giữa cuộc nói chuyện, nó ở đó. Và chính là ở đây, có
một vẻ đẹp và một vinh quang và có một cảm thấy ngây
ngất không diễn tả nên lời.
Áp
lực và căng thẳng bắt đầu khá sớm.
3.
Phải
đi ra ngoài suốt ngày. Tất cả đều giống hệt, ở một
thị trấn đông đúc vào buổi chiều, trong hai hay ba tiếng
đồng hồ áp lực và căng thẳng của nó vẫn tiếp tục.
4.
Hôm
nay bận rộn, nhưng bất kể công việc, áp lực và căng thẳng
của nó ở đó vào buổi chiều.
Dù
mọi hành động nào người ta phải làm trong cuộc sống hàng
ngày, những vấn đề gây xúc động và nhiều biến cố khác
nhau phải không để lại dấu vết. Những dấu vết này trở
thành cái tôi, bản ngã, và khi người ta sống, nó trở nên
mạnh mẽ và những bức tường của nó hầu như trở thành
không thể xuyên qua được.
5.
Quá
bận rộn nhưng mỗi lần có một chút yên tĩnh, áp lực và
căng thẳng lại tiếp tục.
6.
Đêm
qua, thức giấc cùng cảm thấy của bất động và yên tĩnh
hoàn toàn; bộ não đầy tỉnh táo và sinh động mãnh liệt;
thân thể rất tĩnh. Trạng thái này kéo dài khoảng nửa tiếng
đồng hồ. Nó xảy ra bất kể một ngày mệt nhoài.
Cực
điểm của cường độ và nhạy cảm là trải nghiệm của
bản thể. Chính cái này là vẻ đẹp vượt khỏi từ ngữ
và cảm thấy. Cân đối và chiều sâu, sáng và tối bị giới
hạn vào không gian-thời gian, bị vướng mắc trong xấu xí-đẹp
đẽ. Nhưng cái đó mà vượt khỏi giới hạn và hình thể,
vượt khỏi học hỏi và hiểu biết, là vẻ đẹp của bản
thể.
7.
Thức
giấc nhiều lần la hét. Lại nữa có tĩnh lặng mãnh liệt
đó của bộ não và một cảm thấy mênh mang. Đã có áp lực
và căng thẳng.
Thành
công là hung bạo. Thành công là mọi hình thức, thuộc chính
trị và tôn giáo, nghệ thuật và kinh doanh. Khi thành công hàm
ý sự tàn nhẫn.
8.
Trước
khi đi ngủ hoặc vừa rơi vào giấc ngủ, nhiều lần có tiếng
rên rỉ và la hét. Thân thể quá bị quấy nhiễu vì lý do
di chuyển, vì đêm nay người ta rời đây để đến London
(quá cảnh Los Angeles). Có một mức độ nào đó của áp lực
và căng thẳng.
9.
Khi
người ta ngồi trong máy bay giữa tất cả sự ồn ào, khói
thuốc lá và tiếng nói chuyện lớn, hoàn toàn không mong đợi,
cảm thấy về cái bao la và phước lành kỳ diệu đó đã
được cảm thấy tại ngôi nhà il L., cảm thấy kề cận của
thiêng liêng đó, bắt đầu xảy ra. Thân thể căng bực bội
vì đám đông, ồn ào vân vân, nhưng bất kể tất cả việc
này, nó ở đó. Áp lực và căng thẳng thật mạnh mẽ và
có cơn đau buốt phía sau bộ đầu. Chỉ có trạng thái này
và không có người quan sát. Toàn thân thể nằm toàn bộ trong
nó và cảm thấy của thiêng liêng cực kỳ mãnh liệt đến
nỗi một tiếng rên thoát ra từ thân thể và những hành khách
đang ngồi trong những cái ghế bên cạnh. Nó tiếp tục trong
nhiều tiếng đồng hồ, mãi tận đến đêm khuya. Nó như thể
người ta đang nhìn, không chỉ bằng hai con mắt mà còn bằng
một ngàn thế kỷ; cùng nhau nó là một điều xảy ra lạ
lùng. Bộ não hoàn toàn trống không, trước đó mọi phản
ứng đã ngừng; trong suốt tất cả những tiếng đồng hồ
đó, người ta không ý thức về trống không này nhưng chỉ
trong khi viết nó là một sự việc được biết đến, nhưng
hiểu biết này chỉ để diễn tả và không là sự kiện thực
sự. Điều mà bộ não có thể tự làm trống không chính nó
là một hiện tượng lạ. Khi đôi mắt nhắm, thân thể, bộ
não dường như chìm vào những chiều sâu không đáy, vào những
trạng thái nhạy bén và vẻ đẹp không thể tin được. Hành
khách trong ghế kế bên bắt đầu hỏi cái gì đó và đã
trả lời, mãnh liệt này ở đó; không có liên tục nhưng
chỉ có đang là. Và bình minh đang đến thong thả và bầu
trời quang đãng tràn đầy ánh sáng. – Khi bài này đang được
viết muộn trong ngày, với trạng thái mệt mỏi do mất ngủ,
thiêng liêng ở đó. Áp lực và căng thẳng cũng ở đó.
10.
Không
ngủ bao nhiêu nhưng thức giấc để nhận thấy rằng có một
cảm thấy lớn lao của một năng lượng thôi thúc được
tập trung trong bộ đầu. Thân thể đang rên rỉ và vẫn vậy
nó cực tĩnh, duỗi dài thật thẳng và rất thanh thản. Căn
phòng dường như tràn đầy và trời rất khuya và cửa trước
của ngôi nhà kế bên đóng mạnh.– Không một ý tưởng,
không một cảm thấy và tuy vậy bộ não lại tỉnh táo và
nhạy cảm. Áp lực và căng thẳng có ở đó gây ra đau đớn.
Điều lạ lùng về đau đớn này là nó không làm kiệt sức
thân thể. Dường như có thật nhiều sự việc đang xảy ra
bên trong bộ não nhưng vẫn vậy nó không thể diễn tả qua
từ ngữ chính xác cái gì đang xảy ra. Có một cảm thấy
của lan rộng không bờ bến.
11.
Áp
lực và căng thẳng khá nặng nề và có đau đớn. Việc kỳ
lạ của tất cả sự kiện này là thân thể không một chút
phản kháng hoặc dựng lên sự chống đối bằng bất kỳ
phương cách nào. Có một năng lượng không biết được liên
quan đến tất cả việc này. Quá bận rộn nên không viết
nhiều được.
12.
Thật
nặng nề đêm qua, la hét và rên rỉ. Bộ đầu đau buốt.
Dù ngủ ít, thức giấc hai lần và mỗi lần có một cảm
thấy của mãnh liệt đang lan rộng và chú ý ở phía bên trong
thật mạnh và bộ não đã tự làm trống rỗng chính nó khỏi
mọi cảm thấy và tư tưởng.
Sự
hủy diệt, đang làm trống không hoàn toàn bộ não, không cần
nỗ lực phản ứng và ký ức phải tiêu tan; tiêu tan ám chỉ
thời gian nhưng chính thời gian ngừng lại và không có kết
thúc của ký ức.
Lan
rộng không thời gian đang xảy ra này và chất lượng cùng
mức độ của mãnh liệt khác hẳn đam mê và cảm thấy. Chính
mãnh liệt này hoàn toàn không liên hệ đến bất kỳ ham muốn,
ao ước hoặc trải nghiệm, như là hồi tưởng, mãnh liệt
này đang đổ xô qua bộ não. Bộ não chỉ là một công cụ
và chính cái trí là mãnh liệt đang nổ tung, đang lan rộng
không thời gian của sáng tạo. Và sáng tạo là hủy diệt.
Trong
máy bay nó đang xảy ra *.
13.
Tôi
nghĩ chính nhờ sự yên tĩnh của nơi ở, của những triền
núi xanh, vẻ đẹp của cây cối và sự sạch sẽ, những sự
việc đó và những sự việc khác, đã làm áp lực và căng
thẳng mạnh mẽ hơn nhiều; bộ đầu nặng nề suốt ngày;
nó càng trở nên tồi tệ hơn khi người ta ở một mình. Suốt
đêm qua hình như nó đang xảy ra và thức giấc nhiều lần
la hét cùng rên rỉ; ngay cả suốt thời gian nghỉ ngơi, vào
buổi chiều, nó nặng nề, phụ hoạ cùng tiếng la hét. Thân
thể hoàn toàn thư giãn và lặng yên ở đây. Đêm qua, sau
một chuyến đi xe hơi dài và vui vẻ qua vùng quê có núi non,
khi vào phòng, cái phước lành thiêng liêng lạ lùng ở đó.
Người khác cũng cảm thấy nó **. Người khác cũng cảm thấy
sự thanh thản, bầu không khí thâm nhập đó. Có một cảm
thấy của tình yêu cùng vẻ đẹp tuyệt vời và của tràn
đầy trọn vẹn.
Quyền
lực phát sinh từ khổ hạnh, từ hành động, từ chức vụ,
từ đạo đức, từ thống trị và vân vân. Tất cả những
hình thức quyền lực như thế đều xấu xa. Nó làm hư hỏng
và gây lầm lạc. Sử dụng tiền bạc, tài năng, khôn ngoan
để tìm được quyền lực hoặc quyền lực tìm được do
sử dụng những việc này đều xấu xa.
Nhưng
có một quyền lực không liên quan đến quyền lực xấu xa
đó. Quyền lực này chắc chắn không mua được bởi hy sinh,
đạo đức, những công việc tốt và những niềm tin, nó cũng
chắc
*
Đang bay đến Geneva và từ đó ông lái xe đến ngôi nhà nhỏ
trên núi của một người bạn tại Gstaad.
**
Người bạn ông đang ở cùng tại Gstaad.
chắn
không mua được bởi thờ phụng, cầu nguyện và những phương
pháp thiền định tự hủy hoại và tự phủ nhận. Mọi nỗ
lực để trở thành hay để là phải ngừng lại hoàn toàn,
và tự nhiên. Chỉ đến lúc đó quyền lực không xấu xa,
mới có thể xuất hiện.
14.
Toàn
tiến trình đang xảy ra suốt ngày – áp lực, căng thẳng
và cơn đau ở phía sau của bộ đầu; thức giấc la hét nhiều
lần, thậm chí trong suốt ngày có rên rỉ và la hét tự bộc
phát. Đêm qua, cảm thấy thiêng liêng đó tràn đầy căn phòng
và người khác cũng cảm thấy nó.
Thật
dễ dàng khi lừa dối chính mình về hầu hết mọi việc,
đặc biệt về những ước muốn và đòi hỏi nhỏ nhiệm
sâu thẳm hơn. Muốn hoàn toàn tự do khỏi tất cả những
ước muốn và đòi hỏi như thế cần nhiều nỗ lực và năng
lượng. Nhưng vẫn vậy rất cần thiết để tự do khỏi chúng
hoặc nếu không bộ não sẽ nuôi dưỡng mọi dạng ảo tưởng.
Thôi thúc muốn lặp lại một trải nghiệm dù rằng dễ chịu,
đẹp đẽ, phong phú bao nhiêu, là mảnh đất trong đó đau
khổ phát triển. Đam mê về đau khổ cũng giới hạn như đam
mê về quyền lực. Bộ não phải ngừng tạo ra những phương
cách riêng của nó và hoàn toàn thụ động.
15.
Toàn
tiến trình nặng nề đêm qua; nó làm cho người ta khá mệt
mỏi và không ngủ được.
Thức
giấc nửa đêm, cùng cảm thấy của sức mạnh vô biên và
không đo lường được. Không phải cái sức mạnh do ý chí
và ham muốn hợp thành nhưng sức mạnh ở đó trong một con
sông, trong một hòn núi, trong một cái cây. Nó ở trong con
người khi mọi hình thức của ham muốn và ý chí hoàn toàn
kết thúc. Nó không có giá trị, không có lợi lộc cho một
con người, nhưng không có nó con người không tồn tại, cái
cây cũng không.
Hành
động của con người là chọn lựa cùng ý chí và trong hành
động đó có mâu thuẫn cùng xung đột và vì thế đau khổ.
Mọi hành động như thế có một nguyên nhân, một động cơ
và vì vậy nó là phản ứng. Hành động của sức mạnh này
không nguyên nhân, không động cơ và vì vậy không đo lường
được và là bản thể.
16.
Toàn
tiến trình tiếp tục hầu hết đêm đó; nó khá mạnh. Thân
thể liệu có thể chịu dựng bao nhiêu nữa đây! Toàn thân
thể đang rung động và, sáng nay, thức giấc cùng bộ đầu
lắc lư.
Sáng
nay, có thiêng liêng kỳ lạ đó, đang tràn đầy căn phòng.
Nó có quyền năng xuyên thấu mãnh liệt, len vào mọi ngõ ngách
trong thân tâm người ta, đang tràn đầy, đang súc sạch sẽ,
đang tạo tác mọi thứ của chính nó. Người khác cũng cảm
thấy nó. Nó là một thứ mà mọi người khao khát và vì họ
khao khát nó, nó lẩn tránh họ. Vị thầy tu, vị linh mục,
vị khất sĩ hành hạ thân xác và tính cách của họ để
mong mỏi trạng thái này nhưng nó lẩn tránh họ. Vì nó không
thể mua được; cũng không phải hy sinh, đạo đức hay cầu
nguyện có thể mang lại tình yêu này. Sự sống này, tình
yêu này không thể hiện diện nếu cái chết là phương tiện.
Mọi tìm kiếm, mọi đòi hỏi phải kết thúc hoàn toàn.
Sự
thật không thể dựa vào chuẩn xác. Cái gì có thể đo lường
được không thể là sự thật. Cái mà không đang sống có
thể đo lường được và cực điểm của nó có thể tìm
được.
17.
Chúng tôi đang đi lên con đường mòn của một triền núi
dốc có cây bao phủ và lúc này ngồi trên một cái ghế dài.
Đột nhiên, hầu như không mong đợi cái phước lành thiêng
liêng đó ập xuống chúng tôi, người khác cũng cảm thấy
nó, chúng tôi không nói lời nào cả. Vì nó đã nhiều lần
tràn ngập căn phòng, lần này nó dường như bao phủ triền
núi băng qua thung lũng trải dài và rộng và vượt qua núi
non. Nó ở khắp mọi nơi. Tất cả không gian dường như biến
mất; cái gì ở thật xa, khoảng trống rộng lớn, những đỉnh
núi phủ tuyết xa xa và con người đang ngồi trên cái ghế
này mờ dần đi. Không phải một hay hai hay nhiều nhưng duy
nhất mênh mang này. Bộ não đã mất đi tất cả những phản
hồi của nó; nó chỉ là một dụng cụ dùng quan sát, nó đang
thấy, không phải như bộ não của một người riêng biệt,
nhưng như bộ não không bị điều kiện bởi không gian-thời
gian, như bản thể của tất cả những bộ não.
Một
đêm yên tĩnh và toàn tiến trình không mạnh lắm. Khi thức
dậy sáng nay, có một trải nghiệm mà thời lượng có lẽ
một phút, một tiếng đồng hồ hoặc không thời lượng.
Một trải nghiệm liên kết với thời gian kết thúc trải
nghiệm; cái gì có sự tiếp tục kết thúc trải nghiệm. Khi
thức giấc, trong sâu thẳm, trong chiều sâu vô tận của toàn
cái trí, có một ngọn lửa nóng bỏng sống động và đang
bùng cháy mãnh liệt, của chú ý, của tỉnh thức, của sáng
tạo. Từ ngữ không là sự việc; biểu tượng không là sự
thật. Lửa hừng hực trên bề mặt của cuộc sống qua đi,
tắt dần, để lại đau khổ cùng tro bụi và ký ức. Lửa
này được gọi là sự sống nhưng nó không là sự sống.
Nó thối rữa. Lửa của sáng tạo mà hủy diệt là sự sống.
Trong nó không có khởi đầu, không có kết thúc, cũng không
có ngày mai hay hôm qua. Nó ở đó và không có một hoạt động
bề mặt nào đã có lần khám phá được nó. Bộ não phải
chết đi cho sự sống này hiện hữu.
18.
Tiến
trình rất khắc nghiệt, ngăn cản giấc ngủ; thậm chí trong
buổi sáng và buổi chiều la hét cùng rên rỉ. Cơn đau khá
nặng.
Thức
giấc sáng nay với nhiều đau đớn nhưng cùng lúc có một
lóe sáng của một thấy đang bộc lộ. Đôi mắt và bộ não
của chúng ta ghi chép những sự kiện phía bên ngoài, cây cối,
núi non, những con suối chảy xiết; tích lũy hiểu biết, kỹ
thuật và vân vân. Cùng đôi mắt và bộ não đó, được đào
tạo để quan sát, để chọn lựa, để chỉ trích và biện
hộ, chúng ta quay vào bên trong, nhìn vào bên trong, công nhận
những vật thể, xây dựng những ý tưởng, mà được tổ
chức thành lý luận. Cái nhìn vào bên trong này không đi xa
lắm, vì nó vẫn còn ở trong giới hạn của sự quan sát và
lý luận riêng của nó. Cái nhìn vào bên trong này vẫn còn
là cái nhìn bên ngoài và vì thế không có sự khác biệt giữa
hai cái nhìn. Cái gì có vẻ khác biệt có lẽ lại giống nhau.
Nhưng
có một quan sát bên trong mà không là quan sát bên ngoài quay
vào bên trong. Bộ não và mắt chỉ quan sát một phần không
hiểu rõ cái thấy tổng thể. Chúng phải sinh động hoàn toàn
nhưng tĩnh; chúng phải ngừng chọn lựa và phán đoán nhưng
tỉnh táo một cách thụ động. Sau đó thấy bên trong không
nằm trong biên giới của không gian-thời gian. Trong lóe sáng
này một ý thức mới được sinh ra.
19.
Cơn
đau khá nặng nề suốt chiều hôm qua và nó dường như đau
đớn hơn. Vào chiều tối thiêng liêng đó đến và tràn đầy
căn phòng và người khác cũng cảm thấy nó. Suốt đêm nó
khá yên tĩnh, dù áp lực và căng thẳng ở đó, giống như
mặt trời đằng sau những đám mây; sáng sớm nay tiến trình
bắt đầu lại.
Nó
có vẻ như người ta được đánh thức chỉ để ghi lại
một trải nghiệm nào đó; việc này đã xảy ra khá thường
xuyên, suốt năm qua. Người ta được đánh thức sáng nay bởi
một cảm thấy hân hoan sinh động; nó đang xảy ra khi người
ta thức giấc; nó không phải một việc trong quá khứ. Nó
thực sự đang xảy ra. Nó đang đến, ngây ngất này, từ “phía
bên ngoài”, không phải tự kích thích; nó đang được đẩy
qua thân thể, chảy qua mọi cơ quan, bằng năng lượng và dung
tích lớn. Bộ não không đang tham gia trong nó nhưng chỉ đang
ghi lại nó, không phải như một hồi tưởng nhưng là một
sự kiện thực sự đang xảy ra. Dường như, có sức mạnh
và sinh động vô biên đằng sau ngây ngất này; nó không là
tình cảm hay một cảm giác, cũng không là một xúc cảm nhưng
là một khối thống nhất và có thật giống như con suối
đó đang đâm vào triền núi hoặc cây thông cô đơn đó trên
triền núi xanh rì. Mọi cảm thấy và cảm xúc đều liên quan
đến bộ não và bởi vì tình yêu không liên quan, ngây ngất
này cũng vậy. Bằng khó khăn vô cùng, bộ não mới có thể
nhớ lại nó.
Sáng
sớm nay có một phước lành dường như bao phủ quả đất
và tràn đầy căn phòng. Cùng nó xuất hiện một tĩnh lặng
tiêu hủy mọi nỗ lực, một bất động dường như có trong
nó mọi chuyển động.
20.
Tiến
trình mãnh liệt một cách đặc biệt chiều hôm qua. Trong xe
hơi, đang chờ đợi, người ta hầu như quên bẵng mọi chuyện
đang xảy ra chung quanh người ta. Cường độ mãnh liệt đã
gia tăng và nó hầu như không chịu nổi đến nỗi người
ta bắt buộc phải nằm xuống. May mắn thay có một người
nào đó trong phòng.
Căn
phòng ngập tràn phước lành đó. Bây giờ cái gì tiếp theo
hầu như không thể diễn đạt bằng từ ngữ; từ ngữ là
những vật chết, với nghĩa lý được sắp đặt chính xác
và cái gì đã xảy ra vượt ngoài tất cả từ ngữ và sự
diễn tả. Nó là trung tâm của mọi sáng tạo; nó là nghiêm
túc tinh khiết đã lau sạch sẽ bộ não không còn mọi tư
tưởng và cảm thấy; nghiêm túc của nó giống như ánh sét
tiêu hủy và đốt cháy rụi; uyên thâm của nó không thể
đo lường được, nó ở đó không thể chuyển dịch, không
thể xuyên thấu, một khối đồng nhất nhưng lại nhẹ như
bầu trời. Nó ở trong đôi mắt, trong hơi thở. Nó ở trong
đôi mắt và đôi mắt có thể thấy nó. Đôi mắt mà thấy,
mà nhìn khác biệt hoàn toàn đôi mắt của cơ quan và tuy nhiên
chúng lại cùng đôi mắt. Chỉ có đang thấy, đôi mắt mà
thấy vượt khỏi không gian-thời gian. Có cao quí không thể
thâm nhập và một an bình mà là bản thể của tất cả mọi
chuyển động, hành động. Không có đức hạnh nào tiếp xúc
được nó vì nó vượt khỏi mọi đạo đức và lễ giáo
của con người. Có tình yêu mà hủy diệt toàn bộ và vì
vậy nó có sự thanh tú của mọi sự việc mới mẻ, mong manh,
dễ tổn thương, dễ phá hủy và vẫn vậy nó vượt khỏi
tất cả việc này. Nó ở đó bất diệt, không tên tuổi,
cái không biết. Không tư tưởng nào đã từng thâm nhập vào
nó; không hành động nào đã từng tiếp xúc được nó. Nó
“tinh khiết”, trinh nguyên và vì thế đẹp đẽ lạ thường
nhưng luôn luôn hủy diệt.
Tất
cả việc này dường như gây ảnh hưởng bộ não; nó không
còn giống như nó đã là trước kia. (Tư tưởng là một vật
thật tầm thường, cần thiết nhưng tầm thường). Bởi vì
nó, sự liên hệ dường như đã thay đổi. Giống như một
cơn bão tàn phá, một trận động đất hủy diệt tách sông
ngòi thành những nguồn mới, thay đổi phong cảnh, đào sâu
xuống lòng đất, cũng vậy nó đã san bằng những lệch lạc
của tư tưởng, đã thay đổi khuôn mẫu của tâm hồn.
21.
Toàn
tiến trình đang xảy ra như thường lệ, bất kể tình trạng
sốt cao và lạnh. Nó đã trở nên khắc nghiệt và khăng khăng
hơn. Người ta tự hỏi liệu rằng thân thể này có thể chịu
đựng bao lâu nữa.
Hôm
qua, khi chúng tôi đang đi dạo thẳng lên một thung lũng chật
và đẹp, hai bên triền dốc của nó sẫm tối bởi những
cây thông và những cánh đồng xanh đầy hoa dại, đột nhiên,
không mong đợi nhất, vì chúng tôi đang nói chuyện về những
sự việc khác, một phước lành tỏa xuống chúng tôi, giống
như cơn mưa nhẹ. Chúng tôi trở thành trung tâm của nó. Nó
dịu dàng, khẩn thiết, thật mong manh và an bình, vây phủ
chúng tôi bằng một uy lực vượt khỏi tất cả lỗi lầm
và lý luận.
Sáng
sớm nay, khi thức đậy, đang thay quần áo, sự nghiêm túc
tinh khiết không thay đổi và một ngây ngất không có nguyên
nhân. Nó chỉ ở đó. Và suốt ngày, dù người ta làm bất
kỳ việc gì nó ở đó trong bối cảnh và nó hiện ra
không cần mời mọc và ngay lập tức mỗi khi người ta yên
tĩnh. Có một khẩn thiết và vẻ đẹp trong nó.
Không
tưởng tượng hay khao khát nào trước kia đã từng hình thành
được nghiêm túc sâu sắc như thế.
22.
Đang
chờ đợi trong phòng khám ngột ngạt, tối tăm của bác sĩ,
phước lành đó, mà không một khao khát nào có thể kiến
tạo, đến và tràn ngập căn phòng nhỏ. Nó ở đó cho đến
khi chúng tôi rời. Nếu nó được cảm thấy bởi người bác
sĩ, ông ấy cũng không thể giải thích nó.
Tại
sao lại có thoái hóa? Bên trong cũng như bên ngoài. Tại sao?
Thời gian đem hủy diệt đến mọi hệ thống máy móc; nó
bào mòn mọi cơ quan thân thể bởi việc sử dụng và bệnh
tật. Tại sao lại phải có thoái hóa ở bên trong, thuộc tâm
lý?
Vượt
ngoài tất cả giải thích được đưa ra bởi một bộ não
đúng đắn, tại sao chúng ta lại chọn lựa cái xấu xa hơn
và không là cái tốt lành hơn, tại sao lại hận thù thay vì
tình yêu, tại sao lại phải tham lam chứ không là rộng lượng,
tại sao có hoạt động tự cho mình là trung tâm mà không là
hoạt động tổng thể khoáng đạt? Tại sao lại bủn xỉn
trong khi có những hòn núi vươn cao và những con suối chảy
xiết? Tại sao lại ghen tuông thay cho tình yêu? Tại sao? Thấy
sự kiện dẫn đến một việc, và những ý kiến, những lời
giải thích, dẫn đến một việc khác. Điều quan trọng nhất
là phải thấy sự kiện chúng ta suy sụp, thoái hóa chứ không
là những lý do, những giải thích về nó. Giải thích không
có ý nghĩa khi đối diện một sự kiện, nhưng được thỏa
mãn bởi những giải thích, bởi những từ ngữ là một trong
những nhân tố chính của thoái hóa. Tại sao lại chọn chiến
tranh thay vì hòa bình? Sự kiện là chúng ta hung bạo; xung đột,
bên trong và bên ngoài thân thể, là một phần trong cuộc sống
hàng ngày của chúng ta – tham vọng và thành công. Thấy sự
kiện này mà không phải sự giải thích lanh lợi và từ ngữ
tinh tế, kết thúc thoái hóa. Chọn lựa, một trong những nguyên
nhân chính của suy sụp, phải ngừng hoàn toàn nếu muốn kết
thúc thoái hóa. Ham muốn được thành tựu và cả thỏa mãn
lẫn đau khổ ẩn trong cái bóng của nó, cũng là một trong
những nhân tố của thoái hóa.
Thức
dậy sớm sáng nay, để trải nghiệm phước lành đó. Người
ta bị “bắt buộc” ngồi dậy để ở trong rõ ràng và vẻ
đẹp đó. Trễ hơn trong buổi sáng đang ngồi trên một cái
ghế dài bên đường dưới một cái cây người ta cảm thấy
bao la của nó. Nó cho chỗ ẩn náu, sự bảo vệ giống như
cái cây trên đầu mà lá của nó che bóng chống lại mặt
trời núi hừng hực nhưng vẫn cho phép ánh sáng đi qua. Mọi
liên hệ là sự bảo vệ đó mà trong nó có tự do, và bởi
vì có tự do, có chỗ ẩn náu.
23.
Thức
dậy sớm sáng nay cùng cảm thấy lớn lao của quyền năng,
vẻ đẹp và không băng hoại. Nó không là cái gì đó mà đã
xảy ra, một trải nghiệm thuộc quá khứ và người ta thức
dậy để hồi tưởng nó như trong một giấc mộng, nhưng một
cái gì đó thực sự đang xảy ra. Người ta nhận thức được
một cái gì đó hoàn toàn không thể băng hoại, mà trong đó
mọi thứ nếu hiện hữu đều không thể phân rã, thoái hóa.
Nó bao la quá đến nỗi bộ não không thể hiểu rõ, không
thể nhớ; nó chỉ có thể ghi lại, một cách máy móc, rằng
có một “trạng thái” không thể băng hoại. Đang trải nghiệm
“trạng thái” như thế rất quan trọng; nó ở đó, không
giới hạn, không thể tiếp xúc, không thể thâm nhập.
Bởi
vì không băng hoại của nó, có vẻ đẹp trong nó. Không phải
là vẻ đẹp bị phai lạt đi, cũng không phải là cái gì đó
được tạo thành bởi bàn tay con người, cũng không phải
là cái xấu xa kèm theo vẻ đẹp của nó. Người ta cảm thấy
rằng trong hiện diện của nó tất cả bản thể hiện hữu
và vì thế nó thiêng liêng. Nó là một sự sống mà trong đó
mọi thứ không thể bị hủy diệt. Chết không băng hoại
nhưng con người tạo cho nó có một băng hoại, bởi vì đối
với anh ta, cuộc sống luôn bền vững.
Cùng
nó, có một cảm thấy của quyền năng, sức mạnh của một
khối đồng nhất như hòn núi kia mà không một thứ gì có
thể phá nát, mà không có sự hy sinh nào, lời cầu nguyện
nào, đức hạnh nào đã từng tiếp xúc được.
Nó
ở đó, mênh mang, mà không có một cơn sóng của tư tưởng
nào có thể làm tan rã, một sự kiện được ghi nhớ. Nó
ở đó và đôi mắt, hơi thở thuộc về nó.
Thời
gian, lười biếng, gây băng hoại. Đúng là nó đã xảy ra
trong một thời lượng nào đó. Bình minh vừa đang đến và
có những giọt sương trên chiếc xe hơi bên ngoài và trên
cỏ. Mặt trời vẫn chưa lên nhưng đỉnh núi tuyết sắc nét
thật rõ ràng trong bầu trời xanh xám; một buổi sáng thú
vị, không một đám mây. Nhưng nó sẽ không kéo dài, nó quá
dễ thương.
Tại
sao tất cả việc này có thể xảy ra cho chúng ta? Không một
lời giải thích nào chính xác cả, dầu rằng người ta có
thể sáng chế ra hàng tá. Nhưng một số việc khá rõ ràng.
1. Người ta phải hoàn toàn “dửng dưng” khi nó đến và
đi. 2. Phải không có ham muốn được tiếp tục trải nghiệm
hoặc lưu giữ nó trong ký ức. 3. Phải có một mức nhạy
cảm rõ ràng của thân thể, một dửng dưng rõ ràng cùng trạng
thái thanh thản. 4. Phải có một tiếp cận vui nhộn nhưng
tự phê bình.
Nhưng
thậm chí nếu người ta có tất cả những cái này, đột
nhiên nó đến, không phải qua tu dưỡng và khiêm tốn có dụng
ý, thậm chí như thế, từng đó sự việc cũng không đủ.
Thật cần thiết phải có một sự việc gì đó hoàn toàn
khác biệt hoặc không có sự việc nào cần thiết cả. Nó
phải đến và bạn không bao giờ có thể nắm bắt được
nó, dù làm bất kỳ việc gì bạn muốn. Bạn cũng có thể
thêm vào danh sách đó chữ tình yêu nhưng nó vượt khỏi tình
yêu. Một việc chắc chắn, bộ não không bao giờ có thể
hiểu nó hoàn toàn và cũng không có khả năng chứa đựng
nó. Phước lành cho anh ta khi nó trao tặng. Và bạn cũng có
thể thêm vào một bộ não tĩnh lặng, bất động.
24.
Tiến
trình không mạnh lắm; vì thân thể trong vài ngày không khoẻ,
nhưng mặc dầu nó yếu ớt, thỉnh thoảng người ta có thể
cảm thấy mãnh liệt của nó. Điều lạ lùng là phương cách
cái tiến trình này tự điều chỉnh với hoàn cảnh xảy ra
hàng ngày.
Ngày
hôm qua, khi đang lái xe qua thung lũng chật hẹp, một con suối
núi đang ồn ào vạch lối đi bên cạnh con đường ướt át,
có phước lành này. Nó rất mạnh và mọi sự vật đều tắm
trong nó. Tiếng ồn của con suối là thành phần của nó và
cái thác nước cao đã tạo thành con suối cũng ở trong nó.
Nó giống như một cơn mưa nhẹ nhàng đang rơi xuống và người
ta trở nên hoàn toàn mỏng manh dễ tổn thương; thân thể
dường như thật nhẹ nhàng như một chiếc lá, phơi bày và
run rẩy. Việc này tiếp diễn qua suốt chuyến đi xe mát mẻ,
dài; nói chuyện biến thành từng chữ một; vẻ đẹp của
nó dường như không thể tin được. Suốt buổi chiều nó
vẫn còn và mặc dù có cười đùa, cái khối đồng nhất,
sự nghiêm túc không thâm nhập được vẫn còn tồn tại.
Khi
thức giấc sáng nay, còn sớm khi mặt trời vẫn còn ở dưới
đường chân trời, có ngây ngất của nghiêm túc này. Nó tràn
đầy quả tim và bộ não và có một cảm thấy của bất động.
Nhìn
quan trọng lắm. Chúng ta nhìn những sự vật ngay lập tức
và từ những cần thiết ngay lập tức dẫn đến tương lai,
được tô thêm màu sắc bởi quá khứ. Nhìn của chúng ta rất
giới hạn và đôi mắt của chúng ta quen thuộc với sự vật
ở gần. Nhìn của chúng ta cũng bị giới hạn bởi không gian-thời
gian như bộ não. Chúng ta không bao giờ nhìn, chúng ta không
bao giờ thấy vượt khỏi giới hạn này, chúng ta không biết
làm thế nào để nhìn xuyên thấu và vượt khỏi những ranh
giới phân chia này. Nhưng đôi mắt phải nhìn vượt khỏi
chúng, xuyên thấu thật sâu thẳm và rộng rãi, không chọn
lựa, không ẩn núp; chúng phải lang thang vượt khỏi những
ranh giới của những ý tưởng và giá trị do con người tạo
ra và để cảm thấy vượt khỏi tình yêu.
Rồi
thì có một phước lành mà không vị chúa nào có thể trao
tặng.
25.
Mặc
dù có một buổi gặp gỡ *, tiến trình đang xảy ra, khá êm
dịu nhưng đang xảy ra.
Thức
dậy sáng nay, khá sớm, cùng cảm thấy của một cái trí đã
thâm nhập vào những chiều sâu không biết được. Nó như
thể là chính cái trí đang đi vào chính nó, thật sâu thẳm
và rộng rãi và chuyến hành trình dường như ở trong trạng
thái không chuyển
*
Buổi nói chuyện đầu tiên trong chín buổi tại Saanen, ngôi
làng kế cận Gstaad.
động.
Và có trải nghiệm của bao la thừa thãi và một phong phú
không thể hao tổn.
Lạ
lùng rằng mặc dù mỗi trải nghiệm, trạng thái, hoàn toàn
khác biệt, nó vẫn cùng một chuyển động chung; dù nó dường
như thay đổi, nó vẫn là cái không thay đổi.
26.
Suốt
buổi chiều hôm qua tiến trình tiếp tục và khá trầm trọng.
Đang dạo bộ dưới bóng râm mát mẻ của hòn núi, bên cạnh
một dòng suối liến thoắng, trong mãnh liệt của tiến trình,
người ta cảm thấy hoàn toàn mong manh, trống không và rất
khoáng đạt; người ta hầu như không hiện hữu. Và vẻ đẹp
của hòn núi phủ tuyết, bị nhốt trong cái tách tạo bởi
hai triền dốc trồng thông sẫm màu của những quả đồi
uốn lượn, đang chuyển động nhanh.
Vào
sáng sớm khi mặt trời vẫn chưa lên và những giọt sương
còn đọng trên cỏ, còn ở trên giường, nằm yên lặng, không
có bất kỳ tư tưởng hoặc chuyển động, có một thấy,
không phải thấy giả tạo của đôi mắt nhưng là thấy qua
đôi mắt từ sau bộ đầu. Đôi mắt và từ sau bộ đầu
chỉ là một dụng cụ nhờ đó cái quá khứ vô hạn đang
nhìn vào không gian vô hạn mà không có thời gian. Và muộn
hơn, vẫn còn trên giường, có một thấy mà trong nó dường
như chứa đựng tất cả cuộc đời.
Rất
dễ dàng khi lừa dối bản thân, khi diễn đạt những trạng
thái ham muốn đã được trải qua thực sự, đặc biệt khi
chúng là vui thú. Không có ảo tưởng, không có lừa dối,
khi không có ham muốn, dù có ý thức hay không ý thức, cho
bất kỳ trải nghiệm của bất kỳ loại nào, khi người ta
dửng dưng hoàn toàn với mọi trải nghiệm lúc nó đến và
đi, khi người ta không đang cầu xin bất kỳ việc gì.
27.
Một
chuyến đi xe vui vẻ qua hai thung lũng khác nhau, thẳng lên một
cái đèo; những tảng đá núi rộng lớn, hình thể và uốn
lượn diễm ảo, vẻ cô đơn và hùng vĩ của chúng, và xa
xa hòn núi dốc đứng xanh rì, tạo một ấn tượng vào bộ
não đang yên lặng. Khi chúng tôi đang đi xe, mãnh liệt lạ
lùng và vẻ đẹp của nhiều ngày này đến mỗi lúc một
dồn ép vào người ta. Và người khác cũng cảm thấy nó.
Thức
dậy rất sớm vào buổi sáng; cái đó mà là phước lành và
cái đó mà là sức mạnh ở đó và bộ não cảm thấy được
chúng như cảm thấy về một hương thơm nhưng nó không là
một cảm xúc, một cảm thấy; chúng đơn giản chỉ ở đó.
Dù làm cái gì người ta muốn, chúng sẽ luôn luôn ở đó;
không có gì người ta có thể làm về nó.
Có
một buổi nói chuyện sáng nay và trong suốt buổi nói chuyện,
bộ não mà biết phản ứng, suy nghĩ, kiến tạo không còn
nữa. Bộ não không đang làm việc, ngoại trừ, có thể, chỉ
để nhớ từ ngữ.
28.
Ngày
hôm qua chúng tôi đang dạo bộ trên con đường ưa thích bên
cạnh con suối ồn ào, trong thung lũng chật hẹp có những
cây thông sẫm màu, những cánh đồng hoa và xa xa hòn núi phủ
tuyết hùng vĩ và một thác nước. Thật dễ chịu, bình an
và mát mẻ. Đó kìa, đang đi dạo, phước lành thiêng liêng
đó đến, một sự vật mà gần như người ta có thể tiếp
xúc được, và sâu thẳm bên trong người ta có những chuyển
động của thay đổi. Một buổi chiều của thú vị và của
vẻ đẹp không thuộc thế giới này. Cái vô hạn ở đó và
vì vậy có tĩnh lặng.
Sáng
nay thức dậy sớm để ghi nhận rằng tiến trình thật mạnh,
và qua phần sau của bộ đầu, đang lao về phía trước như
một mũi tên với một âm thanh xé gió kỳ lạ khi nó bay qua
không gian, tiến trình là một sức mạnh, một chuyển động
không có điểm xuất phát cũng như điểm đến. Và có cảm
thấy của vững vàng rộng lớn và một “cao quý” không
thể tiếp cận. Và một mộc mạc mà không tư tưởng nào
có thể trình bày chính xác nhưng kèm theo nó có một tinh khiết
của dịu dàng vô tận. Tất cả những lời này chỉ là từ
ngữ và vì vậy chúng không bao giờ đại diện cho sự thật;
biểu tượng không bao giờ là sự thật và biểu tượng không
có giá trị.
Suốt
buổi sáng tiến trình tiếp tục và là dung tích của một
cái tách không có chiều cao lẫn chiều sâu nhưng dường như
đầy quá luôn luôn tràn ra.
29.
Đã
gặp gỡ mọi người và sau khi họ về, người ta cảm thấy
như là người ta bị treo lơ lửng giữa hai thế giới. Và
lúc này thế giới của tiến trình và mãnh liệt không dập
tắt được đó quay trở lại. Tại sao lại có ngăn cách này?
Những người mà người ta đã gặp không nghiêm túc, ít nhất
họ cũng nghĩ là họ nghiêm túc nhưng họ chỉ nghiêm túc giả
tạo. Người ta không thể hiến dâng hoàn toàn bản thân và
vì lý do đó cái cảm thấy không ở nhà này lại xuất hiện,
nhưng luôn luôn giống nhau, nó là một trải nghiệm lạ lùng.
Chúng
tôi đang nói chuyện và một mảng suối nhỏ giữa những hàng
cây lôi kéo sự chú ý của chúng tôi. Nó là một cảnh thông
thường, một sự việc hàng ngày, nhưng khi người ta nhìn,
nhiều sự việc xảy ra, không chỉ có những sự việc bên
ngoài mà còn trực nhận rõ ràng. Để đạt được chín chắn,
tuyệt đối cần thiết phải có – 1. Sự đơn giản hoàn
toàn kèm theo khiêm tốn, không những trong những đồ vật
và những sở hữu, mà còn trong phẩm hạnh của con người.
2. Đam mê cùng mãnh liệt đó mà không là vật chất.
3. Vẻ đẹp; không những nhạy cảm với thực tại bên ngoài
nhưng còn nhạy cảm với vẻ đẹp đó mà vượt khỏi và
ở trên tư tưởng lẫn cảm thấy. 4. Tình yêu; sự trọn vẹn
của nó, không là cái sự việc biết ghen tuông, quyến luyến,
lệ thuộc; không là tình yêu khi bị phân chia thành dục vọng
hay thánh thiện. Sự bao la trọn vẹn của tình yêu. 5. Và cái
trí mà có thể theo đuổi, mà có khả năng tự thâm nhập
không cần động cơ thúc đẩy, không cần mục đích, vào
những chiều sâu không đo lường được của riêng nó; cái
trí mà không có rào cản, mà tự do lang thang không giới hạn
không gian-thời gian.
Bỗng
nhiên người ta nhận thức được tất cả việc này và tất
cả những ngụ ý bao hàm trong đó; chính xác như là cái nhìn
đơn giản vào một con suối nằm giữa những cành và lá cây
mục nát vào một ngày mưa u ám.
Khi
chúng tôi đang nói chuyện, không có lý do nào cả, vì vấn
đề mà chúng tôi đang nói không quá nghiêm túc, từ những
chiều sâu không tiếp cận được đột nhiên người ta cảm
thấy ngọn lửa bao la của quyền năng này, có tính hủy diệt
trong sáng tạo của nó. Nó là quyền năng hiện hữu trước
khi tất cả mọi sự vật hiện hữu; nó không thể nào tiếp
cận được và bởi sức mạnh vô biên của nó người ta không
thể đến gần nó. Không có gì hiện hữu ngoại trừ một
sự việc đó. Mênh mang và kinh hoàng.
Một
phần của trải nghiệm này đúng là đã “tiếp tục” trong
khi ngủ vì khi thức giấc sớm sáng nay nó ở đó và mãnh
liệt của tiến trình đã đánh thức người ta. Nó vượt
khỏi tất cả tư tưởng và từ ngữ khi muốn diễn tả sự
việc đang xảy ra, sự lạ lùng của nó và tình yêu, vẻ đẹp
của nó. Không tưởng tượng nào có thể hình thành tất cả
việc này và nó cũng không là ảo tưởng; sức mạnh cùng
tinh khiết của nó không dành cho bộ não-cái trí giả tạo.
Nó vượt khỏi và ở trên tất cả năng lực của con người.
30.
Một
ngày có mây, ảm đạm bởi những đám mây đen; đã có mưa
vào buổi sáng và trời trở lạnh. Sau chuyến dạo bộ chúng
tôi đang nói chuyện nhưng thật ra chúng tôi đang nhìn ngắm
vẻ đẹp của trái đất, nhà cửa và cây cối sẫm màu.
Bỗng
nhiên, có một lóe sáng của quyền năng và cái sức mạnh
không tiếp cận được đó đang xé tan thân thể. Thân thể
lạnh cứng lại biến thành bất động và người ta phải
nhắm nghiền đôi mắt lại vì sợ sẽ phải ngất xỉu. Nó
đang xé tan hoàn toàn và mọi thứ mà đã là dường như không
hiện hữu. Và bất động của sức mạnh đó và năng lượng
hủy diệt theo cùng nó, đốt cháy mọi giới hạn của thị
lực và âm thanh. Nó là một cái gì đó quá vĩ đại không
thể diễn tả được và chiều cao lẫn chiều sâu của nó
không thể hiểu được.
Sáng
sớm nay, ngay rạng đông, không có một đám mây trên bầu
trời và những hòn núi phủ tuyết vừa trông thấy được,
thức giấc cùng cảm thấy của sức mạnh không xuyên thủng
trong đôi mắt và cổ họng người ta; nó có vẻ là một trạng
thái nhận thấy được, một cái gì đó luôn luôn ở đó.
Trong gần một tiếng đồng hồ nó ở đó và bộ não vẫn
trống không. Nó không là một sự việc có thể nắm bắt
được bởi tư tưởng và được lưu giữ trong ký ức để
hồi tưởng lại. Nó ở đó và mọi tư tưởng bặt tăm. Tư
tưởng thuộc chức năng, chỉ hữu dụng trong lãnh vực đó;
tư tưởng không thể nghĩ về nó vì tư tưởng là thời
gian và nó vượt khỏi tất cả thời gian và kích thước.
Tư tưởng, ham muốn không thể tìm kiếm sự tiếp tục của
nó hoặc sự lặp lại của nó, vì tư tưởng, ham muốn hoàn
toàn vắng mặt. Vậy thì cái gì ghi nhớ để viết ra sự
việc này? Hiển nhiên là sự ghi lại máy móc nhưng điều
ghi lại, từ ngữ không là sự việc.
Tiến
trình xảy ra, nhẹ nhàng hơn, có thể bởi vì những cuộc
nói chuyện và cũng có một giới hạn vì vượt quá nó thân
thể sẽ nứt rạn. Nhưng nó ở đó, kiên trì và kèo nài.
31.
Dạo
bộ trên con đường nhỏ theo sau một con suối chảy nhanh,
mát mẻ và dễ chịu, với nhiều người vây quanh, có phước
lành đó, dịu dàng như những chiếc lá và trong nó có một
niềm vui rộn ràng. Nhưng vượt khỏi và qua nó có một quyền
năng và sức mạnh đồng khối vô biên không thể tiếp cận
được. Người ta cảm thấy rằng có một chiều sâu không
đo lường được trong nó, không có đáy. Nó ở đó, cùng
mỗi một bước chân, cùng một khẩn thiết và vẫn vậy cùng
một “lãnh đạm” vô tận. Giống như một cái đập cao,
lớn chận đứng một con sông, hình thành một cái hồ rộng
nhiều dặm, bao la này cũng vậy.
Nhưng
mỗi khoảnh khắc có hủy diệt; không phải hủy diệt để
tạo ra một thay đổi mới – thay đổi không bao giờ mới
– nhưng hủy diệt toàn bộ của cái gì đã là để cho nó
không bao giờ có thể là. Không có bạo lực trong hủy diệt
này; có bạo lực trong thay đổi, trong cách mạng, trong quy
phục, trong kỷ luật, trong kiểm soát và thống trị nhưng
ở đây tất cả bạo lực, trong bất kỳ hình thức nào với
một cái tên khác biệt, đã hoàn toàn kết thúc. Chính hủy
diệt này là sáng tạo.
Nhưng
sáng tạo không là hòa bình. Hòa bình và xung đột thuộc về
thế giới của thay đổi và thời gian, thuộc về chuyển động
bên trong và bên ngoài của sự tồn tại, nhưng sáng tạo không
thuộc thời gian hay thuộc về bất kỳ chuyển động nào trong
không gian. Nó là hủy diệt tuyệt đối và tinh khiết và chỉ
sau đó “cái mới mẻ” có thể hiện hữu.
Sáng
nay khi thức dậy bản thể này ở đó; đúng là nó đã ở
đó suốt đêm, và khi thức dậy dường như nó tràn đầy
toàn bộ thân thể và bộ đầu. Và tiến trình đang xảy ra
êm ả. Người ta phải ở một mình và yên tĩnh, rồi thì
nó ở đó.
Khi
người ta đang viết phước lành ở đó, như cơn gió nhẹ
len lỏi giữa những chiếc lá.
1-8
Một
ngày thú vị và đi xe hơi trong thung lũng xinh đẹp có cái
đó mà không bị khước từ; nó ở đó như không khí, bầu
trời và những hòn núi kia.
Thức
dậy sớm, la hét, vì tiến trình thật mạnh mẽ nhưng trong
suốt ngày, bất kể buổi nói chuyện*, nó đang xảy ra dịu
dàng.
2.
Thức
dậy sớm sáng nay; không rửa ráy người ta bị bắt buộc
ngồi dậy và người ta đã thường xuyên ngồi dậy trên giường
một khoảng thời gian trước khi ra khỏi giường. Nhưng sáng
nay nó không còn là thủ tục thường lệ, nó là sự cần
thiết bắt buộc và cấp bách. Khi người ta ngồi dậy, trong
chốc lát phước lành bao la đó lại đến và lúc này người
ta cảm thấy rằng toàn bộ quyền năng này, toàn bộ sức
mạnh đầy uy lực không thể xuyên thấu này ở
*
Buổi nói chuyện thứ tư tại Saanen.
trong
người ta, quanh người ta và trong đầu, và ngay chính giữa
tất cả bao la này, có tĩnh lặng hoàn toàn. Nó là tĩnh lặng
mà không cái trí nào tưởng tượng được, hình thành rõ
ràng được; không một bạo lực nào sinh ra được tĩnh lặng
này; nó không có nguyên nhân; nó không là một kết quả; nó
là tĩnh lặng ngay tại trung tâm của một cơn bão gió khủng
khiếp. Nó là tĩnh lặng của tất cả chuyển động, bản
thể của mọi hành động; nó là nổ tung của sáng tạo và
chỉ trong tĩnh lặng như thế sáng tạo có thể xảy ra.
Lại
nữa bộ não không thể nắm bắt nó; bộ não không thể ghi
lại nó trong ký ức, trong quá khứ, vì sự việc này ngoài
thời gian; nó đã không có tương lai, nó đã không có quá
khứ hoặc hiện tại. Nếu nó thuộc thời gian, bộ não có
thể nắm bắt nó và định hình nó tùy theo tình trạng bị
quy định của bộ não. Vì tĩnh lặng này là tổng thể của
tất cả chuyển động, bản thể của mọi hoạt động, một
đang sống không có bóng, sự việc của cái bóng, bằng bất
kỳ phương tiện nào, không thể đánh giá được nó. Nó bao
la quá thời gian không nắm giữ được và không gian không
thể chứa đựng nó.
Tất
cả việc này có lẽ đã kéo dài một phút hay một tiếng
đồng hồ.
Trước
khi ngủ tiến trình thật đau buốt và nó đã tiếp tục êm
dịu suốt ngày.
3.
Thức
dậy sớm cùng cảm thấy mạnh mẽ của cái khác lạ, của
một thế giới khác vượt khỏi mọi tư tưởng, nó rất
mãnh liệt và rõ ràng tinh khiết như buổi sáng sớm, bầu
trời không mây. Tưởng tượng và ảo ảnh được lọc sạch
sẽ khỏi cái trí vì không có sự liên tục. Mọi thứ là
và nó không bao giờ đã là trước kia. Nơi nào có khả năng
xảy ra sự liên tục, nơi đó có ảo tưởng.
Một
buổi sáng thoáng đãng mặc dù chốc lát nữa những đám mây
sẽ tụ họp lại. Khi người ta nhìn ra ngoài cửa sổ, cây
cối, những cánh đồng rất rõ ràng. Một việc kỳ lạ đang
xảy ra; có một cực độ thêm của nhạy cảm. Nhạy cảm,
không những với vẻ đẹp mà còn với tất cả những sự
vật khác. Lá cỏ xanh lạ lùng; một lá cỏ đó chứa đựng
toàn bộ quang phổ của màu sắc; nó cực mạnh, gây lóa mắt
và là một vật thật nhỏ bé, quá dễ dàng để bị dập
nát. Những cây kia là tất cả sự sống, chiều cao của nó
và chiều sâu của nó; những đường nét của những quả
đồi cuồn cuộn kia và những cái cây cô đơn là sự diễn
tả của tất cả thời gian và không gian; và những hòn núi
tương phản bầu trời lợt lạt vượt khỏi mọi thần thánh
của con người. Không thể tin được khi trông thấy, cảm
thấy, tất cả việc này bằng cách chỉ nhìn ra ngoài cửa
sổ. Đôi mắt của người ta đã được tẩy sạch sẽ.
Thật
lạ lùng là làm thế nào mà sức mạnh đó, quyền năng đó
tràn đầy căn phòng trong thời gian xảy ra một hoặc hai cuộc
phỏng vấn. Nó dường như ở trong đôi mắt và hơi thở của
người ta. Nó hiện hữu, đột nhiên và không mong đợi nhất,
bằng một sức mạnh và cường độ đầy uy lực và vào những
lần khác nó ở đó, yên lặng và bình thản. Nhưng nó ở
đó, dù người ta có muốn hay không. Không thể thân thuộc
với nó vì nó không bao giờ đã là và nó không bao giờ sẽ
là. Nhưng nó ở đó.
Tiến
trình êm dịu, những cuộc nói chuyện và gặp gỡ mọi người
này có thể làm cho nó như vậy.
4.
Sáng
nay thức dậy rất sớm; trời vẫn còn tối nhưng bình minh
sẽ đến nhanh; về hướng đông xa xa có ánh sáng yếu ớt.
Bầu trời rất quang đãng và hình thể của núi non và những
quả đồi vừa trông thấy được. Rất tĩnh lặng.
Từ
tĩnh lặng mênh mang này bỗng nhiên, khi người ta ngồi dậy
trên giường, khi tư tưởng lặng tăm và xa thật xa, khi thậm
chí không có cả một tiếng thì thầm của một cảm thấy,
đó kìa nó đến là một hiện hữu không cạn kiệt và đồng
khối. Nó là một khối, không trọng lượng, không kích thước;
nó ở đó và ngoài nó ra, không còn thứ gì hiện hữu. Nó
ở đó không có thêm một sự vật nào khác. Những từ ngữ
như khối, bất động, không thể hủy diệt trong bất kỳ
phương cách nào không thể chuyển tải cái chất lượng vĩnh
cửu không thời gian đó. Không một từ ngữ nào trong những
từ ngữ này hoặc bất kỳ từ ngữ nào khác có thể truyền
đạt cái ở đó. Nó đã toàn bộ trong chính nó và không có
gì thêm nữa; nó là toàn bộ của mọi sự vật, bản thể.
Tinh
khiết của nó vẫn còn nguyên, làm cho người ta không còn
tư tưởng nào, không còn hành động nào. Không thể là một
với nó; không thể là một với con sông đang chảy xiết.
Bạn không bao giờ có thể là một với cái không hình dạng,
không kích thước, không chất lượng. Nó là; đó là tất
cả.
Mọi
thứ đã trở nên rất chín chắn và mong manh và kỳ lạ thay
khi mọi sự sống đều ở trong nó; giống như một chiếc
lá non, hoàn toàn không phòng vệ.
5.
Khi
người ta thức dậy sớm sáng nay, có một lóe sáng của “thấy”,
“nhìn”, dường như đang xảy ra liên tục mãi mãi. Nó bắt
đầu từ không chỗ nào và đi không chỗ nào nhưng trong thấy
đó đều bao gồm tất cả cảnh tượng và tất cả sự vật.
Nó là một thị lực vượt khỏi những con suối, những quả
đồi, núi non, qua quả đất và đường chân trời và con người.
Trong thấy này, có ánh sáng xuyên thấu và mau lẹ không
thể tin được. Bộ não không thể đuổi theo nó và cái trí
cũng không thể chứa đựng nó. Nó là ánh sáng tinh khiết
và một mau lẹ không biết đến chống cự.
Trong
chuyến đi bộ ngày hôm qua, vẻ đẹp của ánh sáng ẩn hiện
giữa cây cối và bãi cỏ cực mạnh, đến nỗi nó làm
người ta sửng sốt không thở được và thân thể bủn rủn.
Muộn
hơn sáng nay, khi người ta sắp sửa dùng bữa điểm tâm, giống
như một con dao đâm vào miếng đất mềm mại, có phước
lành đó, cùng quyền năng và sức mạnh của nó. Nó đến
như ánh sét và cũng đi mau lẹ như thế.
Tiến
trình khá mạnh chiều hôm qua và hơi giảm sáng nay. Có một
yếu ớt của thân thể.
6.
Mặc
dù người ta đã ngủ, không ngon giấc lắm, khi thức giấc
người ta nhận thấy rằng suốt đêm tiến trình này đang
xảy ra nhưng, còn quan trọng hơn nhiều, đã có đang nở rộ
của phước lành đó. Người ta cảm thấy như là nó đang
vận hành ập vào người ta.
Khi
thức dậy, có một tuôn trào, một thừa thãi của quyền năng
và sức mạnh này. Nó giống như một con suối chảy tuôn ra
từ những tảng đá, vọt lên khỏi quả đất. Có một phước
lành không tin được và lạ kỳ trong sự việc này, mộ