KHI TÂM
HỒN ĐƯỢC KHAI PHÓNG
Hỏi
:
--
Sao
ông không giúp đời bằng cách thực tế mà lại phí thời
giờ đi thuyết giảng như vậy?
Krishnamurti
đáp :
--
Thế bạn muốn nói gì khi dùng chữ thực tế? Bạn
muốn nói về chuyện mang đến một sự đổi thay trên thế
giới, một sự điều chỉnh hài hòa hơn trong nền kinh tế,
một sự phân phối tài nguyên tốt đẹp hơn, một mối quan
hệ thân tình hơn, hay nói một cách lỗ mãng, là giúp bạn
kiếm được việc làm tốt hơn. Bạn muốn thấy có sự đổi
thay trên thế giới, - mọi người thông minh đều muốn, -
và bạn muốn có một phương pháp để làm chuyện đổi thay
đó, và vì thế, bạn hỏi tôi tại sao lại phí thời giờ
đi thuyết giảng thay vì làm việc gì đó cho chuyện thay đổi.
Vậy xin hỏi rằng có thật tôi đang làm chuyện phí thời
giờ vô ích chăng? Sẽ là chuyện phí thời giờ thật đấy,
nếu tôi giới thiệu một hệ tư tưởng mới để thay đổi
hệ tư tưởng cũ, mẫu mực cũ. Có thể đó là điều bạn
muốn tôi làm. Nhưng thay vì chỉ ra một "cái gọi là đường
lối thực tế " để hành động, để sống, để kiếm việc
làm tốt hơn, để tạo ra một thế giới đẹp đẽ hơn, thì
việc tìm cho ra cái gì là chướng ngại vật đã thực sự
ngăn cản một cuộc cách mạng toàn diện, không phải là cuộc
cách mạng nửa vời , mà là từ nền tảng, một sự thay đổi
quyết liệt, từ gốc rễ, không chỉ trên quan niệm, lý thuyết
suông, đó không phải là điều quan trọng chăng? Bởi vì những
lý tưởng, những niềm tin, những ý thức hệ, những giáo
điều, đều ngăn cản hành động. Thế giới không thể chuyển
biến toàn diện, không thể là một sự đổi thay triệt để,
khi mà hành động còn được đặt căn bản trên quan niệm,
bởi vì khi đó hành động chỉ là phản ứng và quan niệm,
lý thuyết, được coi là quan trọng hơn hành động rất nhiều.
Một cách chính xác, đây có phải là chuyện đang xảy ra trên
thế giới chăng? Muốn hành động, chúng ta phải tìm ra điều
chướng ngại nó đã cản trở hành động. Nhưng thật ra thì
phần lớn chúng ta không thích hành động, đó là điều gay
go của chúng ta. Chúng ta thích bàn cãi, chúng ta thích thay đổi
ý thức hệ này sang ý thức hệ khác, và vì thế, chúng ta
cứ lảng tránh chuyện hành động bằng những lý thuyết suông.
Chắc chắn là như thế thì quá đơn giản rồi, phải vậy
không?
Thế
giới ngày nay phải đối diện với rất nhiều vấn đề:
nạn nhân mãn, nạn thiếu thực phẩm, sự phân chia loài người
thành nhiều chủng tộc, giai cấp, vân vân. Tại sao không có
một nhóm người ngồi xuống để cùng nhau giải quyết vấn
đề chủ nghĩa quốc gia, dân tộc? Nhưng mà nếu chúng ta muốn
trở thành quốc tế hòa đồng trong khi còn bám chặt
lấy tinh thần quốc gia của chúng ta, thì chúng ta lại tạo
ra một vấn đề khác. Và đó là điều phần đông chúng ta
đang làm.
Vậy
thì bạn thấy đó, rõ ràng là những điều lý tưởng, những
tiêu chuẩn, đã ngăn cản hành động. Một chính khách, nhà
thẩm quyền đầy uy tín, đã nói rằng thế giới có thể
sắp xếp lại để mọi người đều được cung cấp thực
phẩm. Vậy tại sao lại không làm được chuyện đó? Bởi
vì có sự mâu thuẫn giữa những quan điểm, những niềm tin
và chủ nghĩa dân tộc. Cho nên, chính những quan niệm đã
ngăn cản sự cung cấp đồ ăn cho con người. Và phần đông
chúng ta hiện đang đùa giỡn với những quan niệm mà vẫn
cứ tưởng rằng chúng ta đang tích cực làm cách mạng, tự
mê hoặc mình với những từ ngữ như là thực tế. Điều
quan trọng là chúng ta hãy tự giải thoát ra khỏi những
quan niệm, khỏi sự phân biệt chủng tộc, khỏi những niềm
tin và giáo điều, từ đó, chúng ta có thể hành động,
không phải nương theo một mẫu mực hoặc một hệ tư tưởng,
mà chỉ tùy theo nhu cầu đòi hỏi mà thôi.
Chắc
chắn là việc đi tìm những sự cản trở, những chướng
ngại đã ngăn cản công cuộc này thì không phải là phí thời
giờ, không phải là những chuyện huênh hoang, rỗng tuếch.
Điều bạn nói hiển nhiên là vô nghĩa. Những tư tưởng,
niềm tin, quan điểm chính trị và kinh tế của bạn thật
ra đã làm phân hóa giữa con người với nhau và đưa tới
chiến tranh. Chỉ khi nào tâm trí được giải thoát khỏi những
quan niệm và niềm tin thì nó mới có thể hành động một
cách công chính được.
Một
nhà ái quốc nặng lòng với dân tộc, có thể sẽ không bao
giờ biết bốn bể đều là anh em (tứ hải giai huynh đệ)
là thế nào, dù anh ta có thể cũng nói về điều đó đấy,
nhưng ngược lại, trong hành động của anh ta, về mặt kinh
tế và trong mọi chiều hướng, đều dẫn tới chiến tranh.
Cho
nên chỉ khi nào tâm trí giải thoát khỏi mọi loại khái
niệm, không chỉ hời hợt trên bề mặt, mà là từ nền tảng,
thì mới có hành động công chính và do đó mới có sự
chuyển hóa triệt để và bền vững. Mà sự giải thoát
khỏi được những khái niệm, quan điểm này thì chỉ có
thể xẩy ra qua sự tự tỉnh thức và tự giác.
WHEN
THE MIND IS FREE . . .
Question
:
- Why
do you waste your time preaching instead of helping the world in a practical
way?
Krishnamurti
:
- Now,
what do you mean by practical? You mean bringing about a change in the
world, a better economic adjusment, a better distribution of wealth, a
better relationship, or to put it more brutally, helping you to find a
better job. You want to see a change in the world, - every intelligent
man does, - and you want a method to bring about that change, and therefore
you ask me why I waste my time preaching instead of doing something about
it. Now, is what I am actually doing a waste of time? It would be a waste
of time, if I introduced a new set of ideas to replace the
old ideology, the old pattern. Perhaps that is what you want me to do.
But instead of pointing out a so-called practical way to act, to live,
to get a better job, to create a better world, is it not important to find
out what the impediments are that actually prevent a real revolution,
not a revolution of the left or the right, but a fundamental, radical revolution,
not based on ideas? Because ideals, beliefs, ideologies, dogmas, prevent
action. There cannot be a world transformation, a revolution, as long as
action is based on ideas, because action then is merely reaction in which
ideas become much more important than action. That is precisely what is
taking place in the world, isn't it? To act, we must discover the impediments
that prevent action. But most of us don't want to act, that is our difficulty.
We prefer to discuss, we prefer to substitute one ideology for another,
and so we escape from action through ideology. Surely that is very simple,
is it not?
The
world at the present time is facing many problems : overpopulation, starvation,
division of people into nationalities and classes, and so on. Why isn't
there a group of people sitting together trying to solve the problems of
nationalism? But if we try to become international while clinging to our
nationality, we create another problem; and that is what most of us do.
So
you see that it is ideals which are really preventing action. A statesman,
an eminent authority, has said the world can be organized and all the people
fed. Then why is it not done? Because of conflicting ideas, beliefs, and
nationalism. Therefore, ideas are actually preventing the feeding
of people; and most of us play with ideas and think we are tremendous revolutionaries,
hypnotizing ourselves with such words as practical. What is important
is to free ourselves from ideas, from nationalism, from all beliefs and
dogmas, so that we can act, not according to a pattern or an ideology,
but as needs demand. Surely to point out the hindrances and impediments
that prevent such action is not a waste of time, is not a lot of hot air.
What you are doing is obviously nonsense. Your ideas and beliefs, your
political, economic, are actually dividing people and leading to war. It
is only when the mind is free of idea and belief that it can act rightly.
A man who is patriotic, nationalistic, can never know what it is to be
brotherly, though he may talk about it; on the contrary, his action, economically
and in every direction, are conducive to war. So there can be right action
and and therefore radical, lasting transformation, only when the
mind is free of ideas, not superficially, but fundamentally. And freedom
from ideas can take place only through self-awareness and self-knowledge.
J.
Krishnamurti -- On Relationship
Bài
Đọc Thêm: