GIAO
CẢM VỚI MUÔN LOÀI
Đã
nhiều tuần rồi, mỗi buổi sáng khi trời vừa bình minh là
chúng tôi lại cùng nhau ra ngắm cái cây ở bên bờ sông. Xa
xa, lúc vừng dương vừa nhú ở mãi tận cuối chân trời,
từ từ vươn lên khỏi lùm cây, thì nơi đây, cái cây đặc
biệt kia bỗng bừng lên một mầu vàng ánh. Toàn thể lá trên
cây đều sáng rực đầy sinh khí và khi mà bạn lặng lẽ
say sưa ngắm đến quên cả thời gian, thì cái cây, mà tên
nó chẳng thành vấn đề -- vấn đề là cái cây tuyệt đẹp
ấy -- với cái phẩm chất đặc biệt của nó dường
như tỏa ra khắp trên mặt đất, lan tràn trên dòng sông. Rồi
thì khi vừng thái dương nhô cao lên chút nữa là lúc mà lá
cây bắt đầu rung rinh uốn éo. Thời gian mỗi lúc trôi qua
dường như lại giúp cho cái cây thay đổi phẩm chất. Trước
khi mặt trời ló dạng, dáng vẻ của nó còn thật là ảm
đạm, lặng lẽ, xa xôi, đầy phẩm cách. Ấy thế mà ngay
khi mới bắt đầu ngày thì những cánh lá sáng lóng lánh uốn
lượn đã tạo nên một cảm quan đặc biệt về vẻ đẹp
tuyệt vời của nóù rồi.
Về
buổi trưa, tàn cây tỏa bóng mát rượi, bạn có thể ngồi
nghỉ dưới gốc cây để tránh nắng, không bao giờ cảm thấy
cô đơn vì đã có nó làm bạn. Ngồi đó, bạn cảm thấy
một mối dây liên hệ gắn bó sâu sắc, bền vững và thoải
mái mà chỉ cây cối mới có thể biết được.
Chiều
xuống, khi phương tây rực sáng ánh mặt trời đang lặn, thì
cái cây cũng từ từ chuyển dần sang mầu sẫm, rồi tối,
rồi tự biến mình, mờ dần. Bầu trời chuyển qua đỏ, rồi
vàng, rồi xanh, nhưng cái cây vẫn lẳng lặng ẩn mình và
yên nghỉ qua đêm.
Nếu
bạn thiết lập được mối giao hảo với cây cối thì bạn
cũng sẽ có mối giao hảo với loài người. Bạn có trách
nhiệm với cây đó và với tất cả cây cối trên thế giới.
Nhưng nếu bạn không có mối giao hảo với muôn loài sinh vật
trên thế giới này thì bạn cũng có thể mất đi những mối
giao hảo với con người, với nhân loại.
Chúng
ta không bao giờ nhìn một cách sâu sắc vào đặc tính của
một cái cây; chúng ta không bao giờ thật sự sờ vào nó,
cảm nhận được sự rắn chắc của nó, lớp vỏ xù xì của
nó và nghe cái âm thanh vốn là một phần của cái cây. Âm
thanh này không phải là tiếng gió thổi qua lùm cây, không
phải là tiếng rì rào của lá vào những buổi sớm mai, nhưng
là tiếng của chính cái cây, tiếng âm thầm của thân và
rễ cây. Bạn phải thật là tinh tế, mẫn cảm, thì mới có
thể nhận ra. Cái âm thanh này không phải là tiếng ồn ào
của thế gian, không phải là tiếng lao xao liên tục trong tâm
trí, không phải là những lời lẽ thô tục của tranh cãi,
đánh lộn, mà là âm thanh như một phần của vũ trụ, của
không gian và thời gian.
Đáng
buồn là chúng ta có quá ít mối giao hảo với thiên nhiên,
với các loài côn trùng, với con ếch nhẩy, với con cú kêu
tìm bạn tình trên đồi cao. Dường như chẳng bao giờ chúng
ta có chút cảm xúc nào hướng về muôn loài trên trái đất.
Nếu như chúng ta thiết lập được mối giao hảo sâu xa bền
chắc với thiên nhiên thì chúng ta đã chẳng bao giờ giết
con vật để được ngon miệng, chẳng bao giờ làm tổn thương,
mổ xẻ con khỉ, con chó, những con vật trong phòng thí nghiệm,
đang khi nó còn sống, vì lợi ích của chúng ta. Chúng ta sẽ
tìm những cách khác để điều trị vết thương, để cứu
mạng chúng ta. Nhưng điều trị tâm hồn thì lại hoàn toàn
khác. Sự hồi phục sẽ tới từ từ nếu chúng ta sống hài
hòa với thiên nhiên, với trái cam trên cành cây, với nhánh
cỏ nhú lên từ kẽ nứt xi măng, và với những ngọn đồi
nằm ẩn dưới những tầng mây bao phủ.
Đây
không phải nói theo tình cảm tầm phào hoặc tưởng tượng
lãng mạn mà là chuyện thực tế của mối giao hảo với muôn
loài đang sống, đang chuyển động trên trái đất. Người
ta đã giết hàng triệu con cá voi và sẽ còn giết nữa. Tất
cả những gì chúng ta lấy được từ sự tàn sát chúng thì
chúng ta cũng có thể có được bằng những cách khác. Nhưng
rõ ràng là chúng ta thích giết mọi loài, như con nai phóng
vút qua, con linh dương kỳ diệu và con voi to kềnh. Chúng ta
thích giết hại lẫn nhau. Trong lịch sử loài người trên
trái đất, sự giết chóc này chưa bao giờ ngưng. Nếu chúng
ta có thể, và chúng ta phải, thiết lập một mối tương quan
giao hảo bền chặt thâm sâu với thiên nhiên, với cây cỏ,
lùm bụi, hoa trái, với đám mây bay trên trời, từ đó, chúng
ta sẽ không bao giờ còn giết người vì bất cứ lý do nào
nữa.
Giết
người có tổ chức, được hệ thống hóa, chính là chiến
tranh, và mặc dầu chúng ta biểu tình để phản đối một
cuộc chiến đặc biệt, thí dụ chiến tranh nguyên tử, hoặc
bất cứ loại chiến tranh nào đó, nhưng chúng ta chưa hề
biểu tình chống chiến tranh.
Chúng
ta chưa hề bao giờ nói lên rằng giết người là tội ác
lớn nhất trên đời.
Danny
Việt dịch