GIẢI
TRỪ PHIỀN MUỘN
Các
bạn ạ, nếu các bạn đã lắng nghe tiếng nói của nội tâm,
thì diễn giả chỉ còn là cái gương để các bạn thấy
rõ con người thật sự của các bạn, thấy chính các
bạn, không có gì che mờ. Nếu các bạn đã tự thấy mình
một cách rõ ràng, như thực tế các bạn là như thế, thì
các bạn có thể liệng bỏ cái gương, đập bể nó đi. Cái
gương không quan trọng. Nó không có giá trị gì cả. Cái có
giá trị là, qua tấm gương đó, các bạn nhìn thấy chính
các bạn, rõ ràng minh bạch, như thực tế các bạn là
như thế, về sự nhỏ mọn, sự hẹp hòi, sự tàn bạo, về
những nỗi lo lắng bồn chồn, những điều sợ hãi. Khi các
bạn đã bắt đầu hiểu thấu về mình, từ đó, các bạn
sẽ tiến sâu vào những vấn đề vượt quá mọi sự suy lường.
Nhưng
các bạn phải tự nhấc bước chân đầu tiên. Và sẽ không
có ai nhấc lên giùm các bạn cái bước ấy được.
Cùng
nhau chúng ta trầm tư, cùng nhau chúng ta nhẹ bước trên con
đường nhỏ tịch mịch, tĩnh lặng và đầy vẻ đẹp. Có
người thắc mắc rằng đẹp là cái gì. Có thể là khi bạn
nhìn pho tượng, bức tranh hoặc cái đầu đẹp hiền từ của
đức Phật trong viện bảo tàng, hoặc trong nhà, và bạn ca
ngợi sao kỳ diệu thế. Nhưng đằng sau những lời ca ngợi,
đằng sau những đường nét, cấu trúc của bức tranh,
những cái bóng, sự hài hòa, vẻ đẹp là cái gì? Phải chăng
là từ cách mà bạn nhìn nó? Phải chăng nó ở trong bức tranh?
Phải chăng nó ở nơi gương mặt của một người?
Khi
bạn thấy phong cảnh kỳ diệu của dẫy núi hiện lên trên
nền trời xanh, với chiều sâu thăm thẳm của thung lũng và
với đỉnh nhọn vút lên đầy tuyết phủ, khi bạn chiêm ngưỡng
toàn cảnh tuyệt diệu đó, thì, trong một thoáng, bạn quên
luôn cả chính bạn. Cảnh núi non mênh mông vĩ đại biết
bao, ngời sáng một cách dị thường biết bao dưới ánh nắng
ban mai rực rỡ chiếu trên chóp đỉnh cao nhất, khiến
cho cả tâm hồn bạn như lặng đi trước vẻ đẹp hùng vĩ.
Và trong một thoáng, bạn quên ngay cả chính mình, quên hết
những nỗi phiền muộn; quên luôn vợ bạn, chồng bạn, các
con bạn, quê hương bản quán của bạn. Bạn bị cuốn hút
vào toàn cảnh bằng cả thân và tâm, hoà nhập không chút
mâu thuẫn, phân ly nào. Cảnh tượng rực rỡ xuất hiện trước
mắt với vẻ đẹp hùng vĩ, nguy nga, khiến cho ý tưởng về
bản ngã, về cái "tôi", trong phút giây đã bị gạt lùi qua
bên.
Nhìn
vầng trăng non kia, mong manh, mới vươn lên, đơn giản lạ
thường. Thế rồi người ta nẩy ra cảm nghĩ, rằng mục đích
của ngôn luận là gì nhỉ? Mụcđích của đọc sách, hội
họp, mục đích của tất cả mọi chuyện xẩy ra này là gì
khi mà người ta không thể ngắm nhìn một vật đơn giản
cho rõ ràng, với tình cảm trìu mến say sưa, hồn nhiên, một
chuyện đơn giản thôi, để bước vào cuộc đời vốn đầy
phức tạp bằng tấm lòng đơn sơ, thuần khiết, không đem
theo mớ tri kiến đã tích lũy từ quá khứ cùng với những
tập quán của chúng ta?
Hãy
sống trọn vẹn với cái giây phút mênh mông của cuộc đời
ấy, vào chính cái lúc mà đầu óc hoàn toàn trống vắng,
giản đơn, không chút vướng bận, với cái tâm linh hoạt,
sống động, đầy năng lực cùng với sự trong sáng và mộc
mạc.
Krishnamurti
-- Total Freedom
Danny
Việt dịch
Bài
Đọc Thêm: