ÐẾN VỚI
THƯỢNG ÐẾ
Hỏi
:
---
Cách nào dễ dàng nhất để tìm thấy Thượng Ðế ?
Krishnamurti
đáp :
---
Tôi e rằng không có cách dễ dàng nào để thấy được
Thượng
Ðế đâu, bởi vì việc tìm Thượng Ðế là việc khó khăn,
gian khổ nhất. Thượng Ðế có phải là cái mà tâm trí
chúng ta tạo ra chăng? Bạn biết tâm trí chúng ta là cái gì
rồi .
Nó
chẳng qua cũng chỉ là kết quả của thời gian, và nó có
thể tạo ra bất cứ loại ảo giác nào . Nó có khả năng
tạo ra tư tưởng, phóng chiếu đủ loại tưởng tượng, sáng
tác đủ loại hư cấu . Nó luôn luôn bận bịu chuyện gom
góp, liệng bỏ, chon lựạ Ôm trong lòng những thành kiến,
hẹp hòi, nông cạn, cái tâm vọng động dựa theo ý mình mà
vẽ ra hình ảnh Thượng Ðế. Nó tưởng tượng về Thượng
Ðế tùy theo với sự hẹp hòi, giới hạn, nông cạn của
nó.
Vì
đã có những bậc thầy, những nhà linh hướng, những “cái-gọi-là”
những bậc cứu thế độ nhân đã tuyên bố rằng có Thượng
Ðế, và đã mô tả Thượng Ðế theo ý họ, cho nên cái vọng
tâm có thể tưởng tượng về Thượng Ðế trong tình trạng
đó.
Nhưng
hình ảnh tưởng tượng đó không phải là Thượng Ðế. Thượng
Ðế là cái mà chúng ta không thể tìm thấy bằng loại tâm
vọng động này .Muốn tới được, thâm cảm được Thượng
Ðế, trước nhất, bạn hãy tìm hiểu chính cái tâm của bạn
đi đã .
Ðó
là điều rất khó khăn. Cái tâm rất là phức tạp, cho nên
không phải dễ mà hiểu được nó. Nhưng lại quá dễ cho
cái chuyện ngồi xuống để mơ mộng, vẽ ra nhiều hình ảnh,
ảo giác trong trí, rồi cho là bạn đang rất gần gũi Thượng
Ðế.
Chính
cái vọng tâm hoạt động liên tục đó có khả năng lừa
dối vô tận. Cho nên, nếu muốn thật sự kinh nghiệm được
điều có thể gọi là Thượng Ðế, bạn phải hoàn toàn tĩnh
lặng.
Bạn
có thấy đó là điều cực kỳ khó khăn chăng? Bạn có nhận
thấy ngay đến các bậc già cả, cũng không thể nào ngồi
yên lặng cho nổi, họ bồn chồn, hết ngọ nguậy ngón chân
lại đến động đậy bàn tay, ra saỏ Ngay đến cái thân xác
mà đã khó lòng ngồi yên lặng được như vậy, hỏi rằng
còn khó khăn tới mức nào để mà có được cái tâm lặng
lẽ, thanh tịnh? Bạn có thể học theo vài bậc đạo sư để
biết cách ép cho cái tâm vọng động phải yên lặng, nhưng
thực tế là nó không yên lặng. Nó vẫn hoạt động không
ngừng, y như đứa nhỏ bị bắt buộc phải đứng trong góc
nhà.
Thật
là một đại nghệ thuật để bạn có thể khiến cho cái
tâm trí bạn tĩnh lặng hoàn toàn mà không cần phải áp đặt
nó. Và cũng chỉ đến khi đó, trong tình trạng đó, hoạ chăng
bạn mới có được cái kinh nghiệm được gọi là hiệp thông
với Thượng Ðế.
Krishnamurti—On
God.