ANH
VIII
Một thảo
luận với một nhóm nhỏ ở Brockwood
Bạo lực và
cái “tôi”
BẠO
LỰC VÀ CÁI TÔI
…………
Người
hỏi : Tâm thức có phải chỉ gồm cái “tôi” ? Chúng có
đồng nhất không ?
KRISHNAMURTI
: Khi tâm thức không bận rộn với cái “tôi”, nó không
phải là cái “tôi”. Nhưng phần đông chúng ta bận bịu
với cái “tôi”, ý thức hay vô thức.
Người
hỏi : Hình như chúng ta có thể từ bỏ, chấm dứt mọi loại
tư tưởng và vì cái “tôi” được tư tưởng lắp ghép,
tại sao chúng ta không thể lìa bỏ nó ?
KRISHNAMURTI
: Không, thưa bạn, không thể lìa bỏ cái gì cả, ngoại trừ
hút thuốc chẳng hạn. Chúng ta hãy kiên trì với chỉ một
điều này : tôi có thực thấy rằng trong hành động của
cái “tôi”, tiêu cực hay tích cực, có một hình thức bạo
lực. Nó là bạo lực. Tôi phải thấy nó chứ, tại sao không
? Cái gì là sai lầm trong cái nhìn của tôi, trong cảm nhận
của tôi ? Có phải tôi sợ điều sẽ xảy ra nếu tôi thấy
nó ? Hay tôi mệt chán với toàn bộ sự việc ? Xin hãy tiếp
tục, các bạn !
Người
hỏi : Chúng ta không thể gom năng lượng để giữ tâm nơi
chủ đề.
KRISHNAMURTI
: Không, thưa bạn. Nếu bạn nói bạn không có năng lượng,
sự gom năng lượng lại là một hình thức của cái “tôi”,
nó nói, “Tôi phải có nhiều năng lượng hơn để giải quyết
điều này.” Bất cứ chuyển động nào của cái “tôi”,
nó là tư tưởng, ý thức hay vô thức, vẫn là cái “tôi”.
Tôi có thực sự thấy chân lý của điều này ?
Người
hỏi : Có cái gì đàng sau cái “tôi” mà bản chất không
phải là tư tưởng ?
KRISHNAMURTI
: Hãy nghe câu hỏi ấy ; chớ nói, “Chúng ta không biết hay
chúng ta biết.” Có cái gì đàng sau cái “tôi” mà không
phải là cái “tôi” ?
Người
hỏi : Nếu có, và chúng ta nghĩ về nó, nó lại là phần của
cái “tôi”.
KRISHNAMURTI
: Ai đặt câu hỏi này ? Hẳn là cái “tôi” !
Người
hỏi : Tại sao không ? Tư tưởng là một dụng cụ, tại sao
không dùng nó ?
KRISHNAMURTI
: Không, bạn không thể nói “Tại sao không” – đó vẫn
là chuyển động của cái “tôi”.
Người
hỏi : Ngài đã hỏi : chúng ta có thực sự thấy rằng bất
kỳ chuyển động nào của cái “tôi” là bạo lực ? Tôi
nghĩ lý do duy nhất khiến chúng ta không thể thấy điều đó
là bởi vì chúng ta từ chối bạo lực.
KRISHNAMURTI
: Ồ, không. Hoặc bạn thấy nó hay không thấy nó. Đó không
phải là một vấn đề cái gì ngăn cản bạn thấy. Tôi không
thấy lòng yêu mến con chó của tôi, hay vợ tôi, hay chồng
tôi, cái đẹp của nó là phần của tôi ; bởi vì tôi nghĩ
đó là một trạng thái kỳ diệu nhất.
Người
hỏi : Thưa ngài, ngài đã mặc nhiên định nghĩa rằng đời
sống là bạo lực, chuyển động, thay đổi.
KRISHNAMURTI
: Như chúng ta đang sống bây giờ, đời sống, cuộc sống
là một hình thức của bạo lực.
Người
hỏi : Đời sống có thể không thay đổi, không chuyển động
?
KRISHNAMURTI
: Đó là điều chúng ta đang hỏi. Đời sống chúng ta đang
sống là một đời sống của bạo lực, nó do cái “tôi”
gây ra và chúng ta đang hỏi : chúng ta có thấy bất kỳ chuyển
động nào của cái tôi trong bất kỳ chiều hướng nào, ý
thức hay vô thức, đều là một hình thức của bạo lực
? Nếu chúng ta không thấy điều đó, thì tại sao chúng ta
không thấy ? Cái gì sai ở đây ?
Người
hỏi : Với tôi có vẻ cái “tôi” thấy điều đó.
KRISHNAMURTI
: Khoan đã. Có phải cái “tôi” thấy điều đó chăng ?
Người
hỏi : Nó là trí thông minh ư ?
KRISHNAMURTI
: Tôi không biết, bạn tìm cho ra ! Cái gì nhìn thấy rằng
cái “tôi” là cội nguồn của mọi phiền lụy, bất hòa,
tai hại ? Thưa bạn, xin hãy coi xem nó. Ai thấy nó ?
Người
hỏi : Tôi không thấy nó. Tôi sợ phải vứt mọi sự tôi
đã biết.
KRISHNAMURTI
: Thế thì bạn không muốn thấy rằng cái “tôi” chịu trách
nhiệm đối với sự hỗn độn bẩn thỉu này. Bởi vì người
ta nói : Tôi không quan tâm nếu thế giới vỡ tan, nhưng tôi
muốn có cái góc nhỏ bé của tôi. Bởi thế tôi không thấy
cái “tôi”, gốc rễ của mọi hỗn loạn.
Người
hỏi : Ngài nói có một cái “tôi” khác hơn là tiến trình
suy nghĩ với một đối tượng trong cái nhìn ? Khi tôi nghĩ
về cái gì, đến một đối tượng, với tôi đây là cái
“tôi”, và không có cái “tôi” nào khác ngoài tiến trình
ấy.
KRISHNAMURTI
: Hiển nhiên.
Người
hỏi : Nhưng ngài nói nó không phải là cái nhìn thấy ý nghĩa
của câu hỏi.
KRISHNAMURTI
: Không. Chúng ta nói, cái “tôi” này là một vật sống động,
một chuyển động. Mọi lúc nó thêm vào cho chính nó và làm
giảm bớt cho chính nó. Và cái “tôi” này, chuyển động
này, là cội gốc của mọi bạo lực. Không chỉ cái “tôi”
này là cái gì tĩnh đọng đã sáng chế ra linh hồn, đã sáng
chế ra Thượng Đế, thiên đường và hình phạt – nó là
toàn bộ cái đó.
Chúng
ta đang hỏi : tâm có thấu hiểu rằng cái “tôi” là nguyên
nhân của sự hỗn độn này ? Tâm – hãy dùng từ trí thông
minh nếu bạn muốn – thấy toàn bộ bản đồ của bạo lực,
mọi rắc rối, thấy nó bằng cách quan sát, tâm ấy nói :
đó là cội gốc của mọi cái xấu. Thế nên bây giờ tâm
ấy hỏi : có thể sống mà không có cái “tôi” ?
Người
hỏi : Tiến trình thấy thì khác với tiến trình chuyển động
theo một chiều hướng nào đó đến cái gì.
KRISHNAMURTI
: Đúng. Tiến trình thấy thì hoàn toàn khác. Nó không phải
là một tiến trình. Tôi không muốn dùng từ đó. Cái thấy
là thấy bây giờ ; nó không phải là một tiến trình thấy.
Thấy là hành động. Bây giờ, tâm có thấy toàn bộ bản
đồ của bạo lực và gốc rễ của nó ? Và cái gì thấy
? Nếu cái “tôi” thấy, bấy giờ nó sợ sẽ sống khác
đi, rồi cái “tôi” nói, “Tôi phải bảo vệ mình, tôi
phải chống lại cái này, tôi sợ.” Thế nên cái “tôi”
từ chối thấy bản đồ. Nhưng cái thấy không phải là cái
“tôi”.
Người
hỏi : Thấy không có mục tiêu, phải không ?
KRISHNAMURTI
: Không có mục tiêu trong việc thấy bản đồ ; nó chỉ thấy.
Người
hỏi : Nhưng, lập tức tôi nói rằng tôi thấy nó…
KRISHNAMURTI
: Khoan đã ! Chúng ta có thấu hiểu rằng tâm đang quan sát
toàn thể bản đồ này thì hoàn toàn khác với cái “tôi”
thấy nó và sợ bể tan vì nó ? Có hai quan sát khác nhau : cái
“tôi” đang thấy và “cái đang thấy”. Cái “tôi” đang
thấy thì phải sợ, và do đó phải kháng cự và nói, “Tôi
sẽ sống làm sao ?” “Tôi phải làm gì ?” “Tôi phải bỏ
cái này ư ?” “Tôi phải bám lấy ư ?” và vân vân. Chúng
ta nói : bất kỳ chuyển động nào của cái “tôi” đều
là bạo lực. Nhưng có một cái thấy thuần chỉ thấy bản
đồ, nó hoàn toàn khác. Điều này rõ chứ ? Bây giờ, bạn
đang làm gì ?
Người
hỏi : Cái “tôi” đang thấy.
KRISHNAMURTI
: Bạn nói cái “tôi” đang thấy – bởi thế nó sợ.
Người
hỏi khác : Dĩ nhiên, nó sợ.
KRISHNAMURTI
: Bạn sẽ làm gì, khi biết bất cứ chuyển động nào của
cái “tôi” vẫn làm mạnh thêm nỗi sợ đó ?
Người
hỏi : Tôi không biết.
KRISHNAMURTI
: A ! bạn muốn nói gì bằng câu, “Tôi không biết ?”
Người
hỏi : Với tôi, cái “tôi” là tất cả điều tôi biết.
KRISHNAMURTI
: Không, thưa bạn, chúng ta đã làm cho điều đó rất rõ ràng.
Hãy nghe điều này. Có hai hành động thấy. Thấy bản đồ
mà không có chiều hướng, không có mục tiêu, chỉ thấy thôi,
và cái “tôi” thấy – cái “tôi” với mục tiêu, chiều
hướng, mệnh lệnh, những kháng cự của nó. Nó thấy và
sợ phải làm cái này hay cái kia.
Người
hỏi : Thưa ngài, ngài nói với tôi có một trạng thái trong
đó ngài có thể thấy mà không có cái “tôi”, nhưng tôi
chưa hề kinh nghiệm điều này.
KRISHNAMURTI
: Hãy làm nó bây giờ, thưa bạn ! Tôi đang chỉ nó cho bạn
! Có cái “tôi” nhìn toàn bộ bản đồ của bạo lực này
và do đó nó sợ và kháng cự. Và có cái thấy khác nó không
phải thuộc về cái “tôi”, nó chỉ quan sát, không theo cách
đối tượng, không theo cách mục tiêu, và nói, “Tôi chỉ
thấy nó ?”
Nhưng
điều này thì giản dị, phải không ? Tôi thấy bạn mặc
một áo sơ mi màu lục ; tôi không nói, “Tôi thích nó” hay
“Tôi ghét nó”, tôi chỉ thấy nó. Nhưng khoảnh khắc tôi
nói, “Tôi thích nó”, đó đã là cái “tôi” nói “Tôi
thích nó” ; và do đó mọi cái còn lại bèn theo sau. Điều
này đủ rõ ràng – ít nhất là trên ngôn từ.
Người
hỏi : Chúng ta có thể đi vào câu hỏi tại sao cái nhìn không
có cái “tôi” này quá khó khăn và rất hiếm khi xảy ra.
KRISHNAMURTI
: Tôi không nghĩ nó khó. Chớ nói nó khó ; khi bạn bế tắc,
đó là tự bạn ngăn chặn bạn.
Người
hỏi : Người ta có thể tổng kết điều này bằng cách nói
rằng trong trường hợp này có một cái thấy không có mục
tiêu, và trong trường hợp kia có bao hàm mục tiêu ?
KRISHNAMURTI
: Vâng, tất cả là vậy. Tôi có thể nhìn mà không có hướng
nào chăng ? Khi tôi nhìn với một chiều hướng, đó là cái
“tôi”. Cái gì là sự khó khăn trong việc này, tôi có thể
hỏi chăng ?
Người
hỏi khác : Thường thì chúng ta có ảo tưởng rằng nhìn với
một chiều hướng là thật nhìn.
KRISHNAMURTI
: Nhìn với một chiều hướng không phải là nhìn một cách
rõ ràng.
Người
hỏi : Có một khác biệt giữa nhìn và thấy. Nếu người
ta nhìn, người ta bị dính líu vào.
KRISHNAMURTI
: Chúng ta chớ làm rắc rối nó. Chúng ta nói : tâm có nhìn
thấy toàn bộ bản đồ, không có chiều hướng nào ?
Người
hỏi : Bản đồ được chọn từ cả hai chiều hướng.
KRISHNAMURTI
: Không, không. Hãy chỉ nhìn. Toàn bộ cơ cấu của cái “tôi”
là bạo lực ; cơ cấu là cách tôi sống, cách tôi nghĩ, cách
tôi cảm nhận, toàn thể phản ứng của tôi với mọi sự
là một hình thức bạo lực, nó là cái “tôi”. Điều đó
đều nằm trong phạm trù thời gian. Cái “thấy” thì không
có thời gian – bạn đang thấy nó. Khoảnh khắc tôi thấy
với thời gian bèn có sợ hãi.
Người
hỏi : Có cái đang thấy và vật được thấy. Môït khi ngài
đã thấy cái gì có phải cái tâm cũ kỹ thấy ?
KRISHNAMURTI
: Vâng. Bây giờ hãy tìm ra, thưa bạn, bạn thấy như thế
nào ? Bạn thấy không mục tiêu hay có mục tiêu ? Bạn thấy
theo thời gian ? Nghĩa là bạn có nói, “Nó quá khó, nó quá
rắc rối, tôi phải làm gì ?” Hay bạn thấy mà không có
thời gian ?
Nếu
bạn nói, “Tôi không thấy nó mà không có thời gian”, câu
hỏi tiếp theo là, “Tại sao ? Cái gì là sự khó khăn ?”
Nó là một sự mù lòa vật lý, hay nó là một miễn cưỡng
tâm lý khi nhìn vật gì như nó đang là ? Có phải bởi vì
chúng ta không bao giờ nhìn cái gì một cách trực tiếp, luôn
luôn cố gắng tránh né, trốn thoát ? Thế nên, nếu chúng
ta đang trốn thoát, chúng ta hãy thấy điều đó – không cố
gắng tìm cách nào chống lại sự trốn thoát.
BROCKWOOD
PARK
6
tháng Sáu 1970