MỸ
I
Hai
cuộc Chuyện Trò :
J.
Krishnamurti và Giáo sư J. Needleman
1
Vai trò của vị thầy
2
Về không gian bên trong
1
VAI
TRÒ CỦA VỊ THẦY
Chuyện
trò giữa J. Krishnamurti
và
Giáo sư Jacob Needleman
Needleman
: [01] Có nhiều thảo luận về một cuộc cách mạng tâm linh
trong giới trẻ, đặc biệt ở California này. Ngài có thấy
trong hiện tượng rất lộn xộn này hy vọng nào về một
sự nở hoa mới cho văn minh hiện đại, một khả năng mới
của phát triển ?
KRISHNAMURTI
: Đối với một khả năng mới của phát triển, thưa ông,
ông không nghĩ rằng người ta phải khá nghiêm cẩn, và không
chỉ nhảy từ một tiêu khiển ngoạn mục này qua một cái
khác sao ? Nếu người ta nhìn vào mọi tôn giáo của thế giới
và thấy sự phù phiếm được tổ chức của chúng, và từ
nhận thức ấy thấy ra cái gì chân thật và sáng tỏ, có
lẽ bấy giờ có một cái gì mới ở California, hay trong thế
giới. Nhưng trong mức độ tôi đã thấy, tôi e rằng không
có một tính chất nghiêm cẩn trong mọi cái đó. Tôi có thể
sai lầm, bởi vì tôi chỉ thấy những người được gọi
là giới trẻ ấy từ khoảng cách xa, trong thính giả và đôi
khi ở đây ; và với những câu hỏi của họ, cách cười
của họ, sự vỗ tay tán thưởng của họ, họ không gây cảm
tưởng cho tôi là rất nghiêm cẩn, chín chắn, với sự chú
ý quan tâm lớn lao. Dĩ nhiên, tôi có thể lầm.
Needleman
: Tôi hiểu điều ngài đang nói. Câu hỏi của tôi chỉ là
: có lẽ chúng ta không thể trông đợi những người trẻ
nghiêm cẩn thật nhiều.
KRISHNAMURTI
: Đó là tại sao tôi không nghĩ điều đó thích hợp với
các người trẻ. Tôi không biết tại sao người ta đã chờ
một điều phi thường như vậy nơi những người trẻ, tại
sao nó đã trở thành một điều quan trọng như vậy. Trong
một vài năm đến lượt họ, họ sẽ là người già.
Needleman
: Như một hiện tượng, ngoài những cái đó ra, sự quan tâm
này vào một kinh nghiệm siêu việt – hay bất cứ cái gì
người ta muốn gọi điều đó – có vẻ là một loại mặt
đất cho hạt giống, từ đó một số người khác thường
nào đó ngoài tất cả những đồ dỏm và lừa bịp, chẳng
hạn những Đạo sư, có thể phát sinh.
KRISHNAMURTI
: Nhưng tôi không chắc, thưa ông, rằng mọi kẻ lừa bịp
và lợi dụng không cố gắng khai thác điều đó. “Tâm thức
Krishna“ và Thiền Định Siêu Việt và mọi thứ vô nghĩa
như vậy vẫn đang tiếp tục – họ bị mắc vào mọi thứ
đó. Đó là hình thức của chủ nghĩa trình diễn, một hình
thức vui đùa và giải trí. Vì điều gì mới mẻ xảy ra phải
có một hạt nhân là con người thực sự tận tụy, nghiêm
chính, người đi vượt qua đến cái tận cùng. Sau khi vượt
qua mọi thứ đó, họ nói, “Đây là cái tôi định theo đuổi
đến tận cùng.”
Needleman
: Một người nghiêm cẩn là người phải trở nên không mộng
tưởng với mọi thứ khác.
KRISHNAMURTI
: Tôi không gọi nó là không mộng tưởng mà là một hình
thức nghiêm cẩn.
Needleman
: Nhưng một điều kiện cho nó ?
KRISHNAMURTI
: Không, tôi không muốn gọi nó là không mộng tưởng chút
nào, nó dẫn đến tuyệt vọng và yếm thế. Tôi muốn nói
sự khảo sát mọi cái được gọi là tôn giáo, được gọi
là tâm linh : khảo sát, tìm ra cái gì sự thật trong tất cả
cái ấy, có chân lý nào trong đó hay không. Hay bỏ đi toàn
bộ sự việc đó và bắt đầu mới lại, và không đi qua
mọi cái bề ngoài huy hoàng đó, mọi cái lộn xộn đó.
Needleman
: Tôi nghĩ đó là điều tôi cố gắng nói, nhưng nói như trên
thì diễn tả tốt hơn. Người ta đã thử một cái gì và
họ đã thất bại.
KRISHNAMURTI
: Không phải là “người khác”. Tôi muốn nói người ta
cần bỏ đi tất cả những lời hứa, tất cả những kinh
nghiệm, tất cả những khẳng định thần bí. Tôi nghĩ người
ta phải bắt đầu như thể người ta tuyệt đối không biết
cái gì cả.
Needleman
: Điều đó rất khó.
KRISHNAMURTI
: Không thưa ông, tôi không nghĩ điều đó khó. Tôi nghĩ nó
khó chỉ cho những người làm đầy ứ mình với những kiến
thức của người khác.
Needleman
: Không phải hầu hết chúng ta đều thế cả sao ? Tôi đang
nói về lớp học hôm qua của tôi ở San Francisco State, và
tôi nói tôi sắp phỏng vấn Krishna-murti và câu hỏi nào các
sinh viên muốn tôi hỏi ông. Họ có nhiều câu hỏi, nhưng
câu gây ấn tượng nhất cho tôi là của một thanh niên : “Tôi
đã đọc đi đọc lại những cuốn sách của ông và tôi không
thể làm điều ông nói.” Có cái gì khá rõ ràng về điều
đó, nó có vẻ quen quen. Có vẻ trong một cảm thức tinh tế
nào đó bắt đầu là theo cách ấy. Là một người bắt đầu,
tươi mới !
KRISHNAMURTI
: Tôi không nghĩ chúng ta đã hỏi đủ. Ông có biết tôi muốn
nói gì không ?
Needleman
: Có.
KRISHNAMURTI
: Chúng ta chấp nhận, chúng ta cả tin, chúng ta tham lam những
kinh nghiệm mới. Người ta nuốt lấy điều người nào có
một bộ râu, có những hứa hẹn, nói rằng anh sẽ có một
kinh nghiệm lạ lùng nếu anh làm một vài điều gì đó ! Tôi
nghĩ người ta phải nói : “Tôi không biết gì cả.” Rõ
ràng tôi không thể nương dựa vào những người khác. Nếu
không có những cuốn sách, những guru, bạn sẽ làm gì ?
Needleman
: Nhưng người ta quá dễ bị đánh lừa.
KRISHNAMURTI
: Bạn bị đánh lừa khi bạn muốn cái gì đó.
Needleman
: Vâng, tôi hiểu điều đó.
KRISHNAMURTI
: Thế nên bạn nói, “Tôi sắp tìm ra, tôi sắp tìm hỏi từng
bước. Tôi không muốn tự đánh lừa mình.” Lừa bịp sanh
ra khi tôi muốn, khi tôi tham lam, khi tôi nói, “Mọi kinh nghiệm
đều nông cạn, tôi muốn một cái gì huyền bí” – thế
rồi tôi bị mắc kẹt.
Needleman
: Ngài đang nói với tôi về một trạng thái, một thái độ,
một đường lối, mà tự nó rất khó hiểu cho một người.
Tôi cảm thấy mình rất xa chỗ đó, và tôi biết những sinh
viên của tôi cũng vậy. Và như thế họ cảm thấy, dù đúng
dù sai, một nhu cầu cần giúp đỡ. Hẳn là họ hiểu sai giúp
đỡ là gì, nhưng có một điều gì như là sự giúp đỡ chăng
?
KRISHNAMURTI
: Ông sẽ nói : “Tại sao ông đòi hỏi giúp đỡ ?”
Needleman
: Hãy để tôi nói cách thế này. Bạn có phần nào phát hiện
ra bạn đang đánh lừa mình, bạn không biết chính xác…
KRISHNAMURTI
: Khá đơn giản. Tôi không muốn đánh lừa mình, đúng không
? Thế thì tôi tìm cho ra cái gì là sự chuyển động, cái
gì là sự việc đem đến đánh lừa. Rõ ràng đó là khi tôi
tham lam, khi tôi muốn cái gì đó, khi tôi không toại nguyện.
Thế rồi thay vì tấn công tham lam, ham muốn, không toại nguyện,
tôi muốn cái gì hơn nữa.
Needleman
: Vâng.
KRISHNAMURTI
: Thế nên tôi phải hiểu sự tham lam của tôi. Tôi tham lam
cái gì ? Có phải tôi đã được nuôi dưỡng bởi thế giới
này, tôi đã có vợ, tôi đã có những chiếc xe hơi, tôi đã
có tiền bạc và tôi muốn cái gì thêm nữa ?
Needleman
: Tôi nghĩ người ta tham lam vì người ta muốn sự kích thích,
quên đi phiền muộn, để người ta không thấy sự nghèo nàn
của chính mình. Nhưng điều tôi đang thử hỏi – tôi biết
ngài đã trả lời câu hỏi này nhiều lần trong những buổi
nói chuyện của ngài, nhưng nó vẫn tái diễn, hầu như không
tránh khỏi – những truyền thống lớn của thế giới (ngoài
những cái đã méo mó, giải thích sai và làm lầm lẫn phát
xuất từ chúng) luôn luôn trực tiếp hay gián tiếp nói đến
cứu giúp. Chúng nói “Vị guru cũng là chính bạn”, nhưng
đồng thời có sự giúp đỡ.
KRISHNAMURTI
: Thưa ông, ông biết từ ngữ “guru” nghĩa là gì ?
Needleman
: Không, không chắc lắm.
KRISHNAMURTI
: Người chỉ cho, đó là một nghĩa. Nghĩa khác là người
đem lại giác ngộ, cất đi gánh nặng của bạn. Nhưng thay
vì cất đi gánh nặng của bạn họ lại thêm gánh nặng cho
bạn.
Needleman
: Tôi thấy sợ.
KRISHNAMURTI
: Guru cũng có nghĩa là người giúp đỡ bạn vượt qua –
và như vậy, có nhiều nghĩa. Khoảnh khắc vị guru nói ông
biết, khi ấy bạn có thể chắc là ông không biết. Bởi vì
điều ông biết là cái gì đã qua rồi, rõ ràng như vậy.
Kiến thức là quá khứ. Và khi ông nói ông biết, ông đang
nghĩ đến kinh nghiệm nào đó ông đã có mà ông thừa nhận
là cái gì lớn lao, và sự thừa nhận này sanh từ kiến thức
trước đó của ông, nếu không thì ông không thể thừa nhận
nó, và bởi thế kinh nghiệm của ông có gốc rễ trong quá
khứ. Thế nên nó không thực.
Needleman
: Vâng, tôi nghĩ rằng hầu hết kiến thức là vậy đó.
KRISHNAMURTI
: Thế thì tại sao chúng ta muốn một hình thức nào của truyền
thống quá khứ hay hiện đại trong tất cả điều đó ? Này,
thưa ông, tôi không đọc cuốn sách tôn giáo, triết học,
tâm lý nào : người ta có thể đi vào chính mình nơi những
chiều sâu khủng khiếp và tìm ra mọi sự. Đi vào chính mình
là vấn đề, làm sao để làm điều đó. Không có thể làm
nếu người ta hỏi, “Ông có vui lòng giúp đỡ tôi không
?”
Needleman
: Đúng.
KRISHNAMURTI
: Và người bạn khác nói, “Tôi sẽ giúp anh” và đẩy ông
ra một chỗ khác.
Needleman
: Vâng, nó trả lời phần nào câu hỏi. Hôm trước tôi có
đọc một cuốn sách nói đến điều gì gọi là “Sat-san”.
KRISHNAMURTI
: Nó có nghĩa là gì ?
Needleman
: Làm bạn với người trí.
KRISHNAMURTI
: Không, với người tốt.
Needleman
: Với người tốt, ồ !
KRISHNAMURTI
: Tốt, thì bạn là người trí. Chứ không phải là người
trí thì bạn là người tốt.
Needleman
: Tôi hiểu điều đó.
KRISHNAMURTI
: Bởi vì bạn tốt, bạn là người trí.
Needleman
: Tôi không cố gắng xác định điều này là cái gì, nhưng
tôi thấy các sinh viên và chính tôi, khi chúng tôi đọc và
nghe ngài, chúng tôi nói, “Ồ ! Tôi không cần ai cả, tôi
không cần có mặt ai cả” – và có một sự lừa dối kinh
khủng trong sự việc ấy.
KRISHNAMURTI
: Dĩ nhiên, bởi vì bạn đang bị ảnh hưởng bởi người
nói.
Needleman
: Vâng, điều đó có thật. (Cười)
KRISHNAMURTI
: Thưa bạn, nào, chúng ta hãy rất đơn giản. Giả sử, nếu
không có sách, không có guru, không có thầy, bạn sẽ làm gì
? Người ta đang rối loạn, mê lầm, đau đớn, bạn sẽ làm
gì ? Không có ai giúp đỡ bạn, không có những chất kích
thích, không có những thuốc làm dịu, không có những tôn
giáo được tổ chức, bạn làm gì ?
Needleman
: Tôi không thể tưởng tượng tôi sẽ làm gì.
KRISHNAMURTI
: Vậy đấy.
…………
Needleman
: Hãy để tôi hỏi ngài điều này. Chúng ta biết rằng không
có công việc lao động thân thể có thể bệnh, và công việc
khó nhọc này chúng ta gọi là cố gắng. Liệu có cố gắng
khác cho cái mà chúng ta gọi là tinh thần ? Ngài chống đối
cố gắng, nhưng chẳng phải sự trưởng thành và an vui trong
mọi mặt của con người đòi hỏi cái gì như một loại công
việc khó nhọc nào đó sao ?
KRISHNAMURTI
: Tôi không biết ông nói công việc khó nhọc là gì ? Công
việc khó nhọc về thân ư ?
Needleman
: Đó là cái chúng ta thường cho là công việc khó nhọc. Hay
là đề kháng lại những tham muốn.
KRISHNAMURTI
: Ông thấy đấy, chúng ta đang ở đâu ! Sự bị quy định
của chúng ta, văn hóa của chúng ta, được xây dựng bao quanh
cái “đề kháng” này. Dựng lên một bức tường kháng cự.
Thế thì khi chúng ta nói “công việc khó nhọc”, chúng ta
muốn nói gì ? Lười biếng ư ? Tại sao chúng ta phải cố
gắng đối với bất cứ điều gì ? Tại sao ?
Needleman
: Bởi vì tôi muốn cái gì đó.
KRISHNAMURTI
: Không. Tại sao có sự tôn thờ cố gắng này ? Tại sao tôi
phải cố gắng đạt đến Thượng Đế, giác ngộ, chân lý
?
Needleman
: Có thể có nhiều câu trả lời, nhưng tôi chỉ có thể trả
lời cho chính tôi.
KRISHNAMURTI
: Đúng như vậy, chỉ có tôi không biết làm sao nhìn.
Needleman
: Nhưng bấy giờ phải có một chướng ngại.
KRISHNAMURTI
: Làm sao nhìn ! Nó ở ngay quanh góc nhà, dưới đóa hoa, nó
có thể ở bất cứ nơi đâu. Thế nên trước hết tôi phải
học nhìn, không phải cố gắng nhìn. Tôi phải tìm ra cái
để cho việc nhìn có ý nghĩa thật của sự nhìn.
Needleman
: Vâng, nhưng chẳng lẽ ngài không chấp nhận rằng có một
sự kháng cự lại cái nhìn ấy ?
KRISHNAMURTI
: Bấy giờ chớ quấy nhiễu việc nhìn ! Nếu có ai đến và
nói, “Tôi không muốn nhìn”, bạn bắt buộc họ phải nhìn
sao ?
Needleman
: Không. Tôi đang nói về mình bây giờ thôi. Tôi muốn nhìn.
Krishnamurti
: Nếu bạn muốn nhìn, bạn hiểu nhìn là sao ? Bạn phải tìm
ra cái có nghĩa là nhìn trước khi bạn có một cố gắng để
nhìn. Đúng không, thưa ông ?
Needleman
: Đó sẽ là một cố gắng với tôi.
KRISHNAMURTI
: Không.
Needleman
: Làm điều đó một cách tinh tế, tế vi. Tôi muốn nhìn,
nhưng tôi không muốn tìm ra cái có nghĩa là nhìn. Tôi nhận
rằng cái này với tôi thì hơn sự việc căn bản nhiều. Nhưng
sự muốn làm việc đó thật nhanh, vượt qua nó, đấy không
phải là một sự kháng cự sao ?
KRISHNAMURTI
: Cách nhanh chóng để vượt qua nó.
Needleman
: Có cái gì trong tôi mà tôi phải nghiên cứu, cái gì kháng
cự lại điều tinh tế, rất tế vi mà ngài đang nói đến
? Đây không phải là công việc, cái ngài đang nói ? Hỏi câu
hỏi một cách rất yên lặng, rất tinh tế, không phải là
công việc sao ? Với tôi hình như không nghe theo cái phần nó
muốn làm điều đó chính là công việc…
KRISHNAMURTI
: Một cách nhanh chóng.
Needleman
: Với chúng tôi, nhất là ở Tây phương, hay có thể với
tất cả mọi người.
KRISHNAMURTI
: Tôi e rằng cả thế giới đều như nhau. “Hãy nói với
tôi làm sao để đến đó nhanh chóng.“
Needleman
: Và tuy nhiên ngài nói nó là trong một khoảnh khắc.
KRISHNAMURTI
: Nó đang là, rõ ràng.
Needleman
: Vâng, tôi hiểu.
KRISHNAMURTI
: Thưa ông, cái gì là cố gắng ? Buổi sáng ra khỏi giường,
khi ông không muốn đứng dậy, là một cố gắng. Cái gì đem
lại sự lười biếng này ? Mất ngủ, ăn nhiều, buông thả
quá và mọi thứ còn lại ; và sáng hôm sau ông nói, “Ôi,
thật là phiền toái, tôi phải dậy !” Xin hãy chờ một chút,
thưa ông, hãy theo nó. Cái gì là lười biếng ? Đó là sự
lười biếng về thể xác, hay bản thân tư tưởng là lười
biếng ?
Needleman
: Tôi không hiểu điều đó. Tôi cần một lời nói khác. “Tư
tưởng là lười biếng ?“ Tôi thấy rằng tư tưởng luôn
luôn như nhau.
KRISHNAMURTI
: Không, thưa ông. Tôi lười biếng, tôi không muốn thức dậy
và như vậy tôi tự bắt buộc mình đứng dậy. Trong đó là
cái gọi là cố gắng.
Needleman
: Vâng.
KRISHNAMURTI
: Tôi muốn điều đó, nhưng tôi không làm, tôi cưỡng chống
lại nó. Sự cưỡng chống là cố gắng. Tôi tức giận và
tôi phải không tức giận : cưỡng chống, cố gắng. Cái gì
làm tôi lười biếng ?
Needleman
: Tư tưởng tôi phải đứng dậy.
KRISHNAMURTI
: Chính là nó.
Needleman
: Rất đúng.
KRISHNAMURTI
: Thế nên tôi phải thực sự đi vào toàn bộ đối với tư
tưởng này. Không cho thân thể là lười biếng, cưỡng bách
thân thể ra khỏi giường, bởi vì thân có sự thông minh của
riêng nó, nó biết khi nào nó mệt và cần nghỉ. Sáng nay tôi
mệt ; tôi đã sửa soạn chiếu và mọi thứ để làm những
thực tập yoga và thân thể nói, “Không, xin lỗi.” Và tôi
nói, “Được thôi.” Đó không phải là lười biếng. Thân
thể nói, “Hãy để tôi một mình vì anh đã nói chuyện hôm
qua, anh đã gặp nhiều người, anh đã mệt.” Rồi tư tưởng
nói, “Anh phải đứng dậy và làm những thực tập bởi vì
điều đó tốt cho anh, anh đã làm điều đó mỗi ngày, nó
đã trở thành một thói quen, chớ thư giãn, anh sẽ lười
biếng, hãy duy trì nó.” Có nghĩa là : tư tưởng đang làm
tôi lười biếng, không phải thân thể làm cho tôi lười biếng.
Needleman
: Tôi hiểu. Thế nên có một cố gắng về phần tư tưởng.
KRISHNAMURTI
: Thế nên không có cố gắng ! Tại sao tư tưởng quá máy
móc ? Và có phải tất cả tư tưởng đều máy móc ?
Needleman
: Vâng, rất đúng, người ta đặt câu hỏi ấy.
KRISHNAMURTI
: Là sao ?
Needleman
: Tôi không thể nói tôi đã kiểm nghiệm nó.
KRISHNAMURTI
: Nhưng chúng ta có thể, thưa ông. Khá đơn giản để thấy.
Tất cả tư tưởng là máy móc, phải không ? Trạng thái không
máy móc là sự vắng mặt của tư tưởng ; không phải sự
xao lãng, không chú ý đến tư tưởng mà là sự không có tư
tưởng.
Needleman
: Làm sao tôi có thể khám phá ?
KRISHNAMURTI
: Bây giờ hãy làm điều đó, nó rất đơn giản. Bạn có
thể làm điều đó bây giờ nếu bạn muốn. Tư tưởng là
máy móc.
Needleman
: Chúng ta hãy giả định như vậy.
KRISHNAMURTI
: Không giả định. Chớ giả định cái gì cả.
Needleman
: Đúng.
KRISHNAMURTI
: Tư tưởng là máy móc, phải thế không ? – bởi vì nó lập
đi lập lại, uốn nắn cho phù hợp, so sánh phân biệt.
Needleman
: Phần đó tôi thấy, sự so sánh phân biệt. Nhưng kinh nghiệm
của tôi là không phải tất cả tư tưởng đều cùng phẩm
chất như nhau. Có những phẩm chất của tư tưởng.
KRISHNAMURTI
: Có ư ?
Needleman
: Theo kinh nghiệm của tôi thì có.
KRISHNAMURTI
: Chúng ta hãy tìm ra. Tư tưởng là gì, sự suy nghĩ ấy ?
Needleman
: Có vẻ tư tưởng là cái rất nông cạn, rất lập lại,
rất máy móc, có một ý vị nào nơi nó. Hình như có loại
tư tưởng khác liên kết nhiều hơn với thân tôi, với toàn
thể tự ngã tôi, nó âm vang theo một kiểu khác.
KRISHNAMURTI
: Nó là cái gì, thưa ông ? Tư tưởng là sự trả lời của
trí nhớ.
Needleman
: Đúng lắm, đó là một định nghĩa.
KRISHNAMURTI
: Không, không, tôi có thể tự mình thấy điều đó. Tôi phải
đi đến nhà ấy chiều nay – trí nhớ, khoảng cách, sự phác
họa – tất cả điều đó là trí nhớ, có phải không ?
Needleman
: Vâng, đó là trí nhớ.
KRISHNAMURTI
: Tôi đã ở đó trước đây và thế là trí nhớ được thiết
lập rõ ràng và từ đó có hoặc tư tưởng trong khoảnh khắc
hoặc tư tưởng trong một thời gian ngắn. Thế nên tôi tự
hỏi : mọi tư tưởng đều tương tự, máy móc, hay có tư
tưởng không máy móc, không có tính cách ngôn ngữ ?
Needleman
: Vâng, đúng thế.
KRISHNAMURTI
: Có tư tưởng không nếu không có lời nói ?
Needleman
: Có sự hiểu.
KRISHNAMURTI
: Chờ đã, thưa ông. Cái hiểu này xảy ra thế nào ? Nó xảy
ra khi tư tưởng vận hành nhanh, hay khi tư tưởng bình lặng
?
Needleman
: Khi tư tưởng bình lặng.
KRISHNAMURTI
: Hiểu không can hệ gì với tư tưởng. Ông có thể lý luận,
đây là tiến trình của suy nghĩ, có luận lý, cho đến khi
ông nói, “Ồ ! Tôi thấy nó, tôi hiểu nó.” Cái hiểu ấy
không phải là một kết quả của tư tưởng.
Needleman
: Ngài nói đến một năng lượng có vẻ như không có nguyên
nhân. Chúng ta kinh nghiệm năng lượng của nhân và quả, nó
hình thành cuộc sống chúng ta, nhưng đâu là sự liên hệ
giữa năng lượng kia và năng lượng chúng ta đã từng quen
thuộc ? Năng lượng là gì ?
KRISHNAMURTI
: Trước hết : năng lượng có thể phân chia không ?
Needleman
: Tôi không hiểu. Hãy tiếp tục.
KRISHNAMURTI
: Nó không thể phân chia. Năng lượng thể xác, năng lượng
của tức giận và vân vân, năng lượng vũ trụ, năng lượng
con người, chúng đều có thể phân chia. Nhưng đó đều là
một năng lượng, phải vậy không ?
Needleman
: Về mặt lý luận, tôi thấy đúng. Tôi không hiểu năng lượng.
Đôi khi tôi kinh nghiệm cái mà tôi gọi là năng lượng.
KRISHNAMURTI
: Tại sao chúng ta cứ phân chia năng lượng, cái mà tôi muốn
thông hiểu ; rồi chúng ta có thể đi đến nó một cách khác.
Năng lượng tình dục, năng lượng thân thể, năng lượng
tinh thần, năng lượng tâm lý, năng lượng vũ trụ, năng lượng
của nhà kinh doanh đến xí nghiệp và vân vân – tại sao chúng
ta phân chia nó ? Cái gì là lý do cho sự phân chia này ?
Needleman
: Hình như có nhiều phần của bản thân mình bị tách biệt,
riêng rẽ ; và chúng ta phân chia đời sống vì vậy.
KRISHNAMURTI
: Tại sao ? Chúng ta đã phân chia thế giới thành Cộng sản,
Xã hội, Đế quốc, và Công giáo, Tin lành, Ấn giáo, Phật
giáo, và những quốc tịch, những ngôn ngữ, toàn bộ là phân
mảnh. Tại sao tâm thức đã phân mảnh toàn thể đời sống
?
Needleman
: Tôi không thể trả lời được. Tôi thấy biển và tôi thấy
một cái cây : có một sự phân chia.
KRISHNAMURTI
: Không. Có một sự khác biệt giữa biển và cây – tôi hy
vọng thế ! Nhưng đó không phải là phân chia.
Needleman
: Không. Đó là một khác biệt, không phải là phân chia.
KRISHNAMURTI
: Nhưng chúng ta đang hỏi tại sao có sự phân chia, không phải
chỉ bên ngoài mà ở trong chúng ta.
Needleman
: Nó ở trong chúng ta, đó là vấn đề đáng quan tâm nhất.
KRISHNAMURTI
: Bởi vì nó ở trong chúng ta, chúng ta trải nó ra bên ngoài.
Bây giờ tại sao có sự phân chia này trong tôi ? Cái tôi và
cái không phải tôi. Bạn theo dõi chứ ? Cái cao và cái thấp.
Chân Ngã (Atman) và phàm ngã. Tại sao có sự phân chia này ?
Needleman
: Có lẽ nó có, ít nhất trong lúc ban đầu, để giúp người
ta tự hỏi. Để cho họ hỏi họ có thật sự biết cái mà
họ nghĩ là họ biết.
KRISHNAMURTI
: Nhờ phân chia họ sẽ tìm ra chăng ?
Needleman
: Có thể nhờ ý niệm mà có cái gì tôi chưa hiểu.
KRISHNAMURTI
: Trong một con người có một sự phân chia – tại sao ? Cái
gì là lý do tồn tại, cái gì là cơ cấu của sự phân chia
này ? Tôi thấy một người suy nghĩ và tư tưởng – đúng
chứ ?
Needleman
: Tôi không thấy điều đó.
KRISHNAMURTI
: Có một người suy nghĩ, nó nói, “tôi phải kiểm soát tư
tưởng này, tôi phải không nghĩ cái này, tôi phải nghĩ cái
kia.” Thế nên có một người suy nghĩ và nói, “tôi phải”
hay ”tôi phải không”.
Needleman
: Đúng.
KRISHNAMURTI
: Có sự phân chia. “Tôi nên thế này“, và ”tôi nên thế
kia”. Phải chi tôi có thể hiểu tại sao sự phân chia này
hiện hữu trong tôi – Ồ hãy xem, hãy xem ! Xem những ngọn
đồi kia kìa ! Kỳ diệu, phải thế không ?
Needleman
: Tuyệt đẹp !
KRISHNAMURTI
: Bây giờ, thưa ông, ông có nhìn nó với sự phân chia không
?
Needleman
: Không.
KRISHNAMURTI
: Tại sao không ?
Needleman
: Không có cái tôi tác động gì trong đó.
KRISHNAMURTI
: Đó là tất cả vấn đề. Bạn không thể làm điều gì
đối với nó. Đây này, với tư tưởng, tôi nghĩ tôi có thể
làm cái gì đó.
Needleman
: Vâng.
KRISHNAMURTI
: Thế nên tôi muốn biến đổi “cái đang là”. Tôi không
thể thay đổi “cái đang là” ở đó, nhưng tôi nghĩ tôi
có thể thay đổi “cái đang là” ở trong tôi. Không biết
làm sao thay đổi nó tôi đã trở nên thất vọng, lạc lõng,
tuyệt vọng. Tôi nói, “Tôi không thể thay đổi”, và bởi
thế tôi không có năng lượng để thay đổi.
Needleman
: Đó là điều người ta nói.
KRISHNAMURTI
: Thế nên trước hết, trước khi tôi thay đổi “cái đang
là”, tôi phải biết ai là người thay đổi, ai là cái thay
đổi.
Needleman
: Có những giây phút người ta biết điều đó, một khoảnh
khắc thôi. Những giây phút đó qua đi. Có những giây phút
người ta biết cái người thấy “cái đang là” trong chính
mình.
KRISHNAMURTI
: Không, thưa ông. Xin lỗi. Chỉ thấy “cái đang là” là
đủ, không thay đổi nó.
Needleman
: Tôi đồng ý. Tôi đồng ý với điều đó.
KRISHNAMURTI
: Tôi chỉ có thể thấy “cái đang là” khi người quan sát
không có mặt. Khi bạn nhìn những ngọn đồi này người quan
sát không có.
Needleman
: Tôi đồng ý, vâng.
KRISHNAMURTI
: Người quan sát chỉ có mặt khi bạn muốn thay đổi “cái
đang là”. Bạn nói : Tôi không thích “cái đang là”, nó
phải được thay đổi, thế nên tức thời có một sự phân
đôi, có nhị nguyên. Tâm thức có thể quan sát “cái đang
là” mà không có người quan sát ? Điều đó xảy ra khi bạn
nhìn những ngọn đồi này với ánh sáng kỳ diệu nơi chúng.
Needleman
: Chân lý này là chân lý tuyệt đối. Khoảnh khắc người
ta kinh nghiệm nó người ta nói, “Vâng !” Nhưng người ta
cũng kinh nghiệm sự quên mất nó.
KRISHNAMURTI
: Hãy quên !
Needleman
: Tôi hiểu điều đó là người ta tiếp tục cố gắng thay
đổi nó.
KRISHNAMURTI
: Hãy quên nó đi, và nắm nó trở lại.
Needleman
: Nhưng trong sự thảo luận này, có sự giúp đỡ đến từ
sự thảo luận này. Tôi biết, chừng nào tôi hiểu điều
gì, nó không thể xảy ra mà không có sự giúp đỡ đang hiện
diện giữa chúng ta. Tôi có thể nhìn những ngọn đồi kia
và có thể có sự không phê phán này, nhưng điều đó không
quan trọng đối với tôi ; tôi không cho rằng đó là cách
tôi phải nhìn để được cứu độ. Và tôi nghĩ điều này
là một vấn đề người ta luôn luôn muốn nêu ra. Có lẽ
đây là cái tâm lại muốn nắm bắt và chấp giữ cái gì,
tuy nhiên có vẻ thân phận con người…
KRISHNAMURTI
: Thưa ông, chúng ta đã nhìn những ngọn đồi kia, ông không
thể thay đổi cái ấy, ông chỉ nhìn ; và ông nhìn vào trong
và cuộc chiến bắt đầu. Trong một chốc lát ông nhìn mà
không có trận chiến đấu ấy, không có sự xung đột ấy,
và mọi thứ linh tinh khác. Rồi ông nhớ lại vẻ đẹp của
giây phút ấy, và ông muốn nắm bắt nó trở lại. Ông biết,
nếu ông nghĩ về nó, nó không như cũ, nó không phải là cái
ấy. Thế nên ông nỗ lực, ông chiến đấu. “Tôi phải kiểm
soát, tôi phải không muốn“ – đúng chứ ? Trong khi nếu
ông nói, “Tốt lắm, nó đã qua rồi, đã chấm dứt”, thì
giây phút ấy là xong hẳn.
Needleman
: Tôi phải học cái đó.
KRISHNAMURTI
: Không, không.
Needleman
: Tôi phải học, không phải sao ?
KRISHNAMURTI
: Có cái gì để học ?
Needleman
: Tôi phải học cái vô ích của sự xung đột này.
KRISHNAMURTI
: Không. Có cái gì để học ? Chính bạn thấy rằng giây phút
ấy của cái đẹp trở thành một trí nhớ, rồi trí nhớ
nói, “Nó thật đẹp, tôi phải có nó trở lại.” Bạn không
quan tâm đến cái đẹp, bạn quan tâm đến sự theo đuổi
lạc thú. Lạc thú và cái đẹp không đi chung. Thế nên nếu
bạn thấy cái ấy, nó tự chấm dứt. Như một con rắn nguy
hiểm, bạn không đến gần nó một lần nữa.
Needleman
: (Cười) Có lẽ tôi đã không thấy nó, thế nên tôi không
thể nói.
KRISHNAMURTI
: Đó là vấn đề.
Needleman
: Vâng, tôi nghĩ là phải như vậy, bởi vì người ta cứ đi
trở lại luôn luôn.
KRISHNAMURTI
: Không, đây là sự việc đích thực. Nếu tôi thấy cái đẹp
của ánh sáng ấy, và nó thực sự đẹp đẽ lạ lùng, tôi
chỉ thấy nó. Bây giờ với cùng phẩm chất chú ý, tôi muốn
thấy chính tôi. Có một giây phút của tri giác nó cũng đẹp
như vậy. Thế rồi cái gì xảy ra ?
Needleman
: Rồi tôi muốn nó.
KRISHNAMURTI
: Rồi tôi muốn bắt giữ nó, tôi muốn trau dồi, nuôi dưỡng
nó, tôi muốn theo đuổi nó.
Needleman
: Và làm thế nào thấy nó ?
KRISHNAMURTI
: Chỉ thấy cái gì đang xảy ra là đủ.
Needleman
: Đó là cái tôi quên !
KRISHNAMURTI
: Nó không phải là một vấn đề quên.
Needleman
: Đúng, đó là cái tôi không hiểu cho đủ sâu. Đó chỉ thấy
là đủ.
KRISHNAMURTI
: Hãy nhìn, thưa ông. Khi ông thấy một con rắn, điều gì
xảy ra ?
Needleman
: Tôi sợ.
KRISHNAMURTI
: Không. Cái gì xảy ra ? Bạn chạy, giết nó, làm cái gì đó.
Tại sao ? Bởi vì bạn biết nó nguy hiểm. Bạn ý thức sự
nguy hiểm của nó. Một vách đá, tốt hơn là lấy thí dụ
một vách đá, một vực thẳm. Bạn biết sự nguy hiểm của
nó. Không cần ai phải nói với bạn. Bạn trực tiếp thấy
cái gì xảy ra.
Needleman
: Đúng.
KRISHNAMURTI
: Bây giờ, nếu bạn thấy trực tiếp rằng cái đẹp của
giây phút tri giác đó không thể lập lại, nó xong hẳn. Nhưng
tư tưởng nói, “Không, nó không chấm dứt, trí nhớ về
nó còn lại.” Thế rồi bạn làm gì bây giờ ? Bạn theo đuổi
trí nhớ đã chết về nó, không phải là cái đẹp sống động
của nó – đúng chứ ? Bây giờ nếu bạn thấy cái đó, chân
lý của nó – không phải ngôn ngữ, lời nói, mà chân lý
của nó – nó chấm dứt.
Needleman
: Bấy giờ cái thấy này hiếm có hơn chúng ta nghĩ nhiều.
KRISHNAMURTI
: Nếu chúng ta thấy cái đẹp của giây phút ấy, nó chấm
dứt. Tôi không muốn theo đuổi nó. Nếu tôi theo đuổi nó,
nó trở thành một lạc thú. Rồi nếu tôi không thể có nó,
nó sẽ đem lại thất vọng, đau đớn và mọi thứ khác. Thế
nên tôi nói, “Tốt lắm, chấm dứt.” Thế thì cái gì xảy
ra ?
Needleman
: Từ kinh nghiệm của tôi, tôi e rằng cái xảy ra là con quái
vật được sanh ra trở lại. Nó có cả ngàn cuộc đời. (Cười)
KRISHNAMURTI
: Không, thưa ông. Khi nào cái đẹp ấy xảy ra ?
Needleman
: Lúc tôi thấy mà không cố gắng thay đổi.
KRISHNAMURTI
: Khi tâm hoàn toàn bình lặng.
Needleman
: Vâng.
KRISHNAMURTI
: Phải thế không ? Đúng chứ ?
Needleman
: Vâng.
KRISHNAMURTI
: Khi bạn nhìn nó, tâm bạn bình lặng, nó không nói, “Tôi
muốn thay đổi nó, sao chép và chụp ảnh nó, cái này, cái
kia, cái khác” – bạn chỉ nhìn. Tâm không tác động, vận
hành. Hay đúng hơn, tư tưởng không tác động vận hành. Nhưng
lập tức tư tưởng lại vận hành. Bây giờ người ta hỏi,
“Làm sao tư tưởng có thể bình lặng ? Làm sao người ta
có thể sử dụng tư tưởng khi cần thiết, và không sử dụng
nó khi nó không cần thiết ?”
Needleman
: Vâng, đó là vấn đề gây cho tôi quan tâm mãnh liệt, thưa
ngài.
KRISHNAMURTI
: Nghĩa là, tại sao chúng ta tôn thờ tư tưởng ? Tại sao tư
tưởng trở nên quan trọng phi thường như vậy ?
Needleman
: Nó hình như có thể thỏa mãn những tham muốn của chúng
ta ; nhờ tư tưởng chúng ta tin là chúng ta có thể thỏa mãn.
KRISHNAMURTI
: Không, không phải do từ thỏa mãn. Tạo sao đối với nhiều
người trong tất cả mọi nền văn hóa tư tưởng trở nên
mối quan tâm trọng yếu như vậy ?
Needleman
: Người ta luôn luôn đồng hóa mình là tư tưởng, là những
tư tưởng của mình. Nếu tôi nghĩ về chính tôi, tôi nghĩ
về cái tôi nghĩ, loại ý niệm nào tôi có, cái gì tôi tin.
Có phải đó là điều ngài muốn nói ?
KRISHNAMURTI
: Không hẳn. Lìa khỏi sự đồng hóa với “tôi”, hay với
”không phải tôi”, tại sao tư tưởng luôn luôn hoạt động
?
Needleman
: A, tôi thấy.
KRISHNAMURTI
: Tư tưởng thì luôn luôn vận hành trong kiến thức, phải
thế không ? Nếu không có kiến thức, tư tưởng làm gì có.
Tư tưởng luôn luôn vận hành trong lãnh vực của cái đã
biết. Hoặc máy móc, không bằng lời nói, và vân vân, nó
luôn luôn làm việc trong quá khứ. Thế nên đời sống của
tôi là quá khứ, bởi vì nó đặt nền trên kiến thức quá
khứ, kinh nghiệm quá khứ, trí nhớ, khoái lạc, khổ đau,
sợ hãi… quá khứ – tất cả nó là quá khứ. Và tương
lai là cái tôi phóng chiếu từ quá khứ, tư tưởng phóng chiếu
từ quá khứ. Thế nên tư tưởng dao động giữa quá khứ
và tương lai. Mọi lúc, nó nói, “Tôi cần làm cái này, tôi
phải làm cái nọ, tôi phải cư xử thế nọ thế kia.” Tại
sao nó làm mọi thứ này ?
Needleman
: Tôi không biết. Thói quen ?
KRISHNAMURTI
: Thói quen. Rất đúng. Hãy tiếp tục. Chúng ta hãy tìm ra.
Thói quen ?
Needleman
: Thói quen đem đến cái chúng ta gọi là lạc thú.
KRISHNAMURTI
: Thói quen, lạc thú, khổ đau.
Needleman
: Để bảo vệ tôi. Khổ đau, vâng, khổ đau.
KRISHNAMURTI
: Nó luôn luôn làm việc trong mảnh đất ấy. Tại sao ?
Needleman
: Bởi vì nó không biết làm cái gì tốt hơn.
KRISHNAMURTI
: Không. Không. Tư tưởng có thể làm việc trong mảnh đất
nào khác sao ?
Needleman
: Loại tư tưởng đó, không.
KRISHNAMURTI
: Không, bất kỳ tư tưởng nào. Tư tưởng có thể làm việc
trong một miếng đất nào khác ngoài cái đã được biết
?
Needleman
: Không.
KRISHNAMURTI
: Rõ ràng không. Tôi không thể làm việc trên một chỗ mà
tôi không biết ; nó chỉ có thể làm việc trong mảnh đất
này. Bây giờ tại sao nó làm việc trong đó ? Nó ở đó, tại
sao, thưa ông ? Nó chỉ là cái duy nhất tôi biết. Trong đó
có an toàn, có bảo vệ, có an ninh. Đó là tất cả cái tôi
biết. Thế nên tư tưởng chỉ chuyển vận trong mảnh đất
của cái đã biết. Và khi nó đã mệt mỏi vì cái đó, nó
tìm kiếm cái gì khác ở ngoài. Bấy giờ cái nó tìm kiếm
vẫn là cái đã biết. Những thần linh của nó, những thị
kiến của nó, những trạng thái tâm linh của nó – tất cả
được phóng chiếu từ cái quá khứ đã biết vào cái tương
lai đã biết. Thế nên tư tưởng luôn luôn làm việc trên
mảnh đất này.
Needleman
: Vâng, tôi hiểu.
KRISHNAMURTI
: Bởi thế tư tưởng luôn luôn làm việc trong một nhà tù.
Nó có thể gọi đó là tự do, nó có thể gọi đó là cái
đẹp, nó có thể gọi đó là cái gì nó thích ! Nhưng nó luôn
luôn ở trong giới hạn của hàng rào kẽm gai. Bây giờ tôi
muốn tìm ra tư tưởng có chỗ nào khác ngoài mảnh đất đó.
Tư tưởng không có chỗ khi tôi nói, “Tôi không biết.”
”Tôi thực sự không biết.” Đúng không ?
Needleman
: Trong lúc này thôi.
KRISHNAMURTI
: Tôi thực sự không biết. Tôi chỉ biết điều này thôi,
và tôi thực sự không biết tư tưởng có thể vận hành trong
chỗ nào khác, ngoại trừ mảnh đất này. Tôi thực sự không
biết. Khi tôi nói, “Tôi không biết”, đó không có nghĩa
là tôi đang hy vọng biết, khi tôi nói tôi thực sự không
biết – cái gì xảy ra ? Tôi trèo xuống cái thang. Tôi trở
nên, tâm tôi trở nên, hoàn toàn khiêm tốn.
Bây
giờ trạng thái “không biết” này là thông minh. Bấy giờ
nó có thể vận hành trong mảnh đất của cái biết và thoát
khỏi phải làm việc ở một chỗ nào khác nếu nó không muốn.
MALIBU,
CALIFORNIA
26
tháng Ba 1971
2
VỀ
KHÔNG GIAN BÊN TRONG
Chuyện
trò giữa J. Krishnamurti
và
Giáo sư J. Needleman
Needleman:
Trong những buổi nói chuyện của ngài, ngài đã cho một ý
nghĩa mới mẻ về việc con người cần thiết phải trở thành
thẩm quyền của chính nó. Nhưng sự khẳng định này có thể
dễ dàng chuyển thành một hình thức tâm lý học nhân bản
không đếm xỉa đến chiều kích siêu việt và thiêng liêng
của đời sống con người trên trái đất ở giữa một vũ
trụ thông minh và bao la không ? Chẳng phải chúng ta không chỉ
cần cố gắng nhìn thấy chính mình trong khoảnh khắc, mà
cũng phải thấy chính mình như những tạo vật của Vũ trụ
sao ? Điều tôi đang hỏi chính là vấn đề này về chiều
kích vũ trụ.
KRISHNAMURTI
: Khi nào chúng ta dùng từ ngữ “chiều kích”, nó hàm ý
không gian, nếu khác đi thì nó không có chiều kích, không
có không gian. Có phải chúng ta nói về không gian, không gian
bên ngoài, không gian vô biên ?
Needleman
: Không.
KRISHNAMURTI
: Hay chiều kích không gian trong chúng ta ?
Needleman
: Phải là cái sau, nhưng không phải hoàn toàn không có cái
trước, tôi nghĩ như vậy.
KRISHNAMURTI
: Có chăng một sự khác biệt giữa không gian bên ngoài, nó
là vô hạn, và không gian trong chúng ta ? Hay hoàn toàn không
có không gian trong chúng ta và chúng ta chỉ biết không gian
bên ngoài ? Chúng ta biết không gian trong chúng ta như là một
trung tâm và chu vi. Chiều kích của trung tâm ấy, và bán kính
từ trung tâm ấy, là cái chúng ta hay gọi là không gian.
Needleman
: Không gian bên trong, vâng.
KRISHNAMURTI
: Vâng, không gian bên trong. Bây giờ nếu có một trung tâm,
không gian luôn luôn bị giới hạn và bởi thế chúng ta chia
cắt không gian bên trong khỏi không gian bên ngoài.
Needleman
: Vâng.
KRISHNAMURTI
: Chúng ta chỉ biết không gian rất giới hạn này nhưng chúng
ta nghĩ chúng ta muốn đạt đến cái không gian kia, muốn có
không gian bao la. Ngôi nhà này hiện hữu trong không gian, nếu
không thì không thể có ngôi nhà, và bốn bức tường của
căn phòng này làm nên không gian của nó. Và không gian trong
tôi là không gian mà trung tâm đã tạo ra quanh nó. Giống như
cái mi-crô-phôn này…
Needleman
: Vâng, trung tâm của sự quan tâm.
KRISHNAMURTI
: Không chỉ trung tâm của sự quan tâm, nó có không gian riêng
của nó, nếu không nó không hiện hữu.
Needleman
: Vâng, đúng.
KRISHNAMURTI
: Cũng như vậy, con người có một trung tâm và từ trung tâm
ấy họ tạo ra một không gian, trung tâm tạo ra một không
gian chung quanh bản thân nó. Và không gian ấy luôn luôn giới
hạn, phải thế thôi ; vì trung tâm, không gian thì giới hạn.
Needleman
: Nó được xác định, nó là một không gian được xác định,
vâng.
KRISHNAMURTI
: Khi bạn dùng những từ “không gian vũ trụ”…
Needleman
: Tôi không dùng những từ “không gian vũ trụ” ; tôi nói
vũ trụ, chiều kích của Vũ trụ. Tôi không hỏi về không
gian bên ngoài và những cuộc du hành đến các hành tinh.
KRISHNAMURTI
: Thế thì chúng ta đang nói đến không gian mà trung tâm tạo
ra quanh nó, và cũng đến một không gian giữa hai tư tưởng
; có một không gian, một khoảng trống giữa hai tư tưởng.
Needleman
: Vâng.
KRISHNAMURTI
: Và trung tâm đã tạo ra không gian quanh bản thân nó, có không
gian bên ngoài giới hạn kia. Có một không gian giữa sự suy
nghĩ, giữa những tư tưởng ; và cũng có một không gian quanh
bản thân trung tâm, và không gian vượt khỏi hàng rào kẽm
gai. Bây giờ câu hỏi là gì, thưa ông ? Làm sao để mở rộng
không gian ? Làm sao để đi vào một chiều kích khác của không
gian ?
Needleman
: Không phải làm sao mà…
KRISHNAMURTI
: … không phải làm sao. Liệu có một chiều kích không gian
khác ngoài không gian quanh trung tâm ?
Needleman
: Hay một chiều kích khác của thực tại ?
KRISHNAMURTI
: Không gian, chúng ta đang nói về nó trong lúc này, chúng ta
có thể dùng từ đó. Trước hết tôi phải thấy rất rõ
ràng không gian giữa hai tư tưởng.
Needleman
: Khoảng giữa.
KRISHNAMURTI
: Khoảng trống giữa hai tư tưởng. Khoảng giữa nghĩa là
không gian. Và cái gì xảy ra trong khoảng trống này ?
Needleman
: Tôi thú nhận tôi không biết vì những tư tưởng của tôi
luôn luôn gối lên nhau. Tôi biết có những khoảng trống,
có những khoảnh khắc khoảng trống này xuất hiện, và tôi
thấy nó, và có tự do ở đó trong một khoảnh khắc.
KRISHNAMURTI
: Chúng ta hãy đi vào cái này một chút, được chứ ? Có không
gian giữa hai tư tưởng. Và có không gian mà trung tâm tạo
ra quanh bản thân nó, cái đó là không gian của cô lập.
Needleman
: Đúng lắm, vâng. Đó là một từ lạnh lùng.
KRISHNAMURTI
: Nó tự cắt đứt khỏi. Tôi tự cho là quan trọng, với tham
vọng của tôi, với những lừa dối của tôi, với giận dữ,
bản năng giới tính, sự tăng trưởng, sự thiền định, sự
đạt đến Niết bàn của tôi.
Needleman
: Vâng, sự cô lập đó.
KRISHNAMURTI
: Nó là cô lập. Tương quan của tôi với bạn là hình ảnh
của sự cô lập đó, nó là cái không gian đó. Bấy giờ khi
đã tạo ra cái không gian này thì có không gian ngoài hàng rào
kẽm gai. Giờ đây có một không gian của một chiều kích
hoàn toàn khác chăng ? Đó là vấn đề.
Needleman
: Vâng, điều đó bao trùm vấn đề.
KRISHNAMURTI
: Làm thế nào chúng ta tìm ra nếu cái không gian quanh tôi,
quanh trung tâm, lại hiện hữu ? Và làm thế nào tôi có thể
tìm ra cái khác ? Tôi có thể suy luận về cái khác, tôi có
thể sáng chế bất kỳ không gian nào tôi thích – nhưng điều
đó quá trừu tượng, quá ngờ nghệch !
Needleman
: Vâng.
KRISHNAMURTI
: Thế nên có thể thoát khỏi trung tâm, để trung tâm không
tạo ra không gian quanh bản thân nó, dựng xây một bức tường,
sự cô lập, một nhà tù quanh bản thân nó và gọi đó là
không gian ? Trung tâm này có thể thôi hiện hữu ? Nếu không
tôi không thể vượt qua nó ; tâm thức không thể ra khỏi
giới hạn này.
Needleman
: Vâng, tôi thấy điều ngài nói. Nó hợp lý.
KRISHNAMURTI
: Cái gì là trung tâm này ? Trung tâm ấy là cái “tôi” và
”không phải tôi”, trung tâm ấy là người quan sát, người
suy nghĩ, người kinh nghiệm, và trong trung tâm đó cũng là
cái được quan sát. Cái trung tâm nói, “Đây là hàng rào
kẽm gai tôi đã tạo ra quanh tôi.”
Needleman
: Để rồi trung tâm ấy cũng bị giới hạn trong đó.
KRISHNAMURTI
: Vâng. Thế nên nó tự tách khỏi hàng rào kẽm gai. Như vậy
nó trở thành cái được quan sát. Trung tâm là người quan
sát – phải không, thưa ông ?
Needleman
: Vâng, tôi hiểu điều đó.
KRISHNAMURTI
: Và nó cố gắng bắc cầu vượt qua cái không gian ấy. Đó
là điều chúng ta đang làm.
Needleman
: Nó cố gắng bắc cầu vượt qua.
KRISHNAMURTI
: Nó nói, “Cái này phải thay đổi, cái kia thì không, cái
này nhỏ hẹp, cái kia rộng lớn, tôi phải hơn cái kia.”
Tất cả đó là sự chuyển động trong cái không gian giữa
người quan sát và cái được quan sát.
Needleman
: Tôi theo dõi, vâng.
KRISHNAMURTI
: Và từ đó có xung đột giữa người quan sát và cái được
quan sát. Bởi vì cái được quan sát là hàng rào kẽm gai phải
được nhảy qua, và thế là cuộc chiến bắt đầu. Bây giờ
người quan sát – cái người là trung tâm, là người tư tưởng,
người biết, cái người là kinh nghiệm, là kiến thức –
có thể nào đứng lặng ?
Needleman
: Tại sao phải thế ?
KRISHNAMURTI
: Nếu nó không đứng lặng, không gian vẫn luôn luôn bị giới
hạn.
Needleman
: Nhưng cái trung tâm, người quan sát không biết rằng nó bị
giới hạn theo cách đó.
KRISHNAMURTI
: Nhưng bạn có thể thấy nó, hãy nhìn. Trung tâm là người
quan sát trong lúc này – người tư tưởng, người kinh nghiệm,
người biết, người chiến đấu, người tìm kiếm, người
nói, “tôi biết, còn anh không biết”. Đúng chứ ? Nơi nào
có một trung tâm thì phải có một không gian quanh nó.
Needleman
: Vâng, tôi theo dõi.
KRISHNAMURTI
: Và khi nó quan sát, nó quan sát qua cái không gian ấy. Khi tôi
quan sát những ngọn núi thì có không gian giữa tôi và ngọn
núi. Và khi tôi quan sát chính tôi thì có không gian giữa tôi
và sự vật tôi quan sát ở trong tôi. Khi tôi quan sát vợ tôi,
tôi quan sát nàng từ trung tâm của hình ảnh của tôi về
nàng, và nàng quan sát tôi với hình ảnh nàng đã có về tôi.
Thế nên luôn luôn có sự phân chia và không gian này.
Needleman
: Thay đổi sự tiếp cận với chủ đề một cách toàn bộ,
có cái gì được gọi là thiêng liêng. Những giáo lý thiêng
liêng, những ý niệm thiêng liêng, cái thiêng liêng, trong một
giây lát nó chỉ cho tôi rằng trung tâm này và không gian này
mà ngài đang nói đến là một ảo tưởng.
KRISHNAMURTI
: Hãy chờ đã. Người ta đã học cái này từ một người
khác. Có phải chúng ta đang tìm ra cái gì là thiêng liêng ?
Có phải chúng ta đang tìm kiếm vì có ai đó đã nói với
tôi, “Cái đó là thiêng liêng.” ?, hay có một sự vật thiêng
liêng ? Hay nó là sự tưởng tượng của tôi, vì tôi muốn
cái gì linh thánh ?
Needleman
: Rất thường như vậy nhưng có…
KRISHNAMURTI
: Bây giờ nó là cái gì ? Sự tham muốn đối với cái gì
linh thánh ? Sự áp đặt của những người khác lên tâm trí
tôi khi họ nói, “Cái này là thiêng liêng.” ? Hay sự mong
muốn của riêng tôi, bởi vì mọi sự là phàm tục và tôi
muốn cái gì linh thánh, thiêng liêng ? Tất cả mọi cái này
nảy sanh từ cái trung tâm.
Needleman
: Vâng, tuy nhiên…
KRISHNAMURTI
: Hãy chờ đã. Chúng ta sẽ tìm ra cái này, cái là thiêng liêng.
Nhưng tôi không muốn chấp nhận truyền thống, hay người
nào đã nói về cái thiêng liêng. Thưa ông, tôi không biết
ông đã kinh nghiệm chưa ? Trước đây vài năm, để cho vui,
tôi lấy một hòn đá từ vườn và đặt nó lên giá lò sưởi
và chơi với nó, mỗi ngày đem hoa cho nó. Sau một tháng nó
trở nên thiêng liêng kinh khủng !
Needleman
: Tôi hiểu điều ngài muốn nói.
KRISHNAMURTI
: Tôi không muốn loại thiêng liêng giả ấy.
Needleman
: Nó là một vật linh.
KRISHNAMURTI
: Tính thiêng liêng là một vật linh.
Needleman
: Cứ cho là như vậy. Hầu hết là như vậy.
KRISHNAMURTI
: Thế nên tôi không chấp nhận điều gì người ta nói về
cái thiêng liêng. Truyền thống ! Là một người Bà la môn
người ta được nuôi dưỡng trong một truyền thống hơn hẳn
truyền thống của bất kỳ ai, tôi bảo đảm với ông như
thế !
Điều
tôi muốn nói là : tôi muốn tìm ra cái gì là linh thánh, không
phải một sự linh thánh do con người làm ra. Tôi chỉ có thể
tìm ra khi tâm thức có không gian mênh mông. Và không thể có
không gian mênh mông nếu có một trung tâm. Khi trung tâm không
hiện hành, bấy giờ có không gian mênh mông. Trong không gian
đó, nó là phần của thiền định, có cái gì thật sự thiêng
liêng, không do cái trung tâm nhỏ bé ngu đần của tôi sáng
chế ra. Có cái gì thiêng liêng vô lượng, mà bạn không thể
tìm ra nếu có một trung tâm. Và tưởng tượng ra cái trung
tâm ấy là ngu ngốc – bạn có thể theo dõi điều tôi muốn
nói ?
Tâm
thức có thể thoát khỏi cái trung tâm này – với không gian
eo hẹp khủng khiếp – nó có thể đo lường được và trải
ra hoặc co lại và tất cả mọi thứ đó, hay không ? Có thể
chăng ? Con người đã nói có thể và bởi thế Thượng Đế
đã trở thành một trung tâm khác. Thế nên sự quan tâm đích
thật của tôi là thế này : cái trung tâm có thể nào hoàn
toàn trống không ? Trung tâm ấy là ý thức. Trung tâm ấy là
nội dung của ý thức, nội dung là ý thức ; không có ý thức
nếu không có nội dung. Bạn phải khám phá ra điều này…
Needleman
: Chắc chắn đó là điều chúng ta thường hiểu, vâng.
KRISHNAMURTI
: Không có ngôi nhà nếu không có những bức tường và trần.
Nội dung là ý thức nhưng chúng ta muốn tách lìa chúng, lý
thuyết hóa nó, đo lường khuôn khổ hạn hẹp của ý thức
chúng ta. Trong khi đó trung tâm là ý thức, nội dung của ý
thức, và nội dung chính là ý thức. Không có nội dung, ý
thức ở chỗ nào ? Và đó là không gian.
Needleman
: Tôi theo được một ít điều ngài nói. Tôi thấy mình muốn
nói : vâng, nhưng ở đây ngài coi trọng cái gì ? Cái gì là
điều quan trọng ở đây ?
KRISHNAMURTI
: Tôi sẽ đề cập đến câu hỏi đó sau khi tôi đã tìm ra
tâm thức có thể trống không nội dung hay không.
Needleman
: Đúng lắm.
KRISHNAMURTI
: Lúc ấy có cái gì khác sẽ vận hành, nó sẽ tác động
trong mảnh đất của cái biết. Nhưng không tìm thấy điều
đó chỉ bằng việc nói…
Needleman
: Không, không, đúng như vậy.
KRISHNAMURTI
: Chúng ta hãy tiếp tục. Không gian thì ở giữa hai tư tưởng,
giữa hai yếu tố của thời gian, hai hạn kỳ của thời gian,
bởi vì tư tưởng là thời gian. Phải không ?
Needleman
: Đúng thế, vâng.
KRISHNAMURTI
: Bạn có thể có một tá hạn kỳ thời gian nhưng nó vẫn
là tư tưởng, có cái không gian ấy. Rồi có không gian quanh
trung tâm, và không gian vượt khỏi cái ta, vượt khỏi hàng
rào dây kẽm, vượt khỏi bức tường của trung tâm. Không
gian giữa người quan sát và cái được quan sát là không gian
do ảo tưởng tạo ra như là hình ảnh của vợ tôi và hình
nàng có về tôi. Bạn theo chứ, thưa bạn ?
Needleman
: Vâng.
KRISHNAMURTI
: Tất cả điều đó được trung tâm chế tạo ra. Suy đoán
về cái vượt khỏi tất cả mọi thứ đó thì không có nghĩa
gì với cá nhân tôi, đó là trò chơi của triết gia.
Needleman
: Trò chơi của triết gia…
KRISHNAMURTI
: Tôi không thích thú.
Needleman
: Tôi đồng ý. Đôi khi tôi không thích thú, vào những giây
phút tốt đẹp, tuy nhiên…
KRISHNAMURTI
: Tôi xin lỗi, bởi vì bạn là một triết gia !
Needleman
: Không, không, tại sao ngài lại phải nhớ đến điều đó.
KRISHNAMURTI
: Thế thì câu hỏi của tôi là : “Trung tâm có thể tồn
tại, hay trung tâm có thể tan biến ?” Bởi vì nếu nó không
tan biến, hay nằm thật yên, thì nội dung của ý thức sẽ
tạo ra không gian bên trong ý thức và gọi đó là không gian
bao la. Trong đó có sự lừa dối và tôi không muốn tự lừa
dối mình. Tôi không nói tôi không nâu khi da tôi nâu. Thế
nên cái trung tâm ấy có thể bị tiêu mất không ? Nghĩa là,
có thể không có hình ảnh, bởi vì chính hình ảnh làm phân
chia ?
Needleman
: Vâng, đó là không gian.
KRISHNAMURTI
: Hình ảnh ấy nói về tình thương, nhưng tình thương của
hình ảnh không phải là tình thương. Bởi thế tôi phải tìm
cho ra trung tâm có thể tiêu tan, biến mất, hay nằm như một
mảnh mờ ở xa. Nếu không có thể như thế, thì tôi phải
chấp nhận tù ngục.
Needleman
: Tôi đồng ý.
KRISHNAMURTI
: Tôi phải chấp nhận không làm gì có tự do. Bấy giờ tôi
có thể vĩnh viễn trang hoàng cho ngục tù của tôi.
Needleman
: Nhưng bây giờ sự có thể này mà ngài đang nói đến, nếu
không tìm kiếm nó một cách ý thức…
KRISHNAMURTI
: Không, chớ tìm kiếm nó !
Needleman
: Tôi nói, không tìm kiếm nó một cách ý thức, đời sống
hay cái gì đó thình lình chỉ cho tôi là nó có thể.
KRISHNAMURTI
: Nó ở đây ! Đời sống đã không chỉ cho tôi. Tôi đã được
chỉ ra, khi tôi nhìn ngọn núi kia, rằng có một hình ảnh
trong tôi ; khi tôi nhìn vợ tôi, tôi thấy rằng có một hình
ảnh trong tôi. Đó là một sự kiện. Không phải tôi phải
chờ đợi mười năm để tìm ra hình ảnh ! Tôi biết nó ở
đây, thế nên tôi nói : “Có thể nhìn mà không có hình ảnh
?” Hình ảnh là cái trung tâm, là người quan sát, người
tư tưởng và mọi thứ đại loại.
Needleman
: Tôi đã bắt đầu thấy sự trả lời cho câu hỏi của tôi.
Tôi bắt đầu thấy – tôi đang nói về chính mình – tôi
bắt đầu thấy rằng không có sự khác biệt giữa chủ nghĩa
nhân bản và những giáo lý thiêng liêng. Chỉ có chân lý hay
không chân lý.
KRISHNAMURTI
: Tất cả là vậy, sai giả và đúng thật.
Needleman
: Quá đủ rồi. (Cười)
KRISHNAMURTI
: Chúng ta đang hỏi : “Ý thức có thể nào tự trống không
nội dung của nó ?” Không ai khác làm điều này.
Needleman
: Đó là vấn đề, vâng.
KRISHNAMURTI
: Không ân sủng thiêng liêng, cái siêu ngã, tác nhân tưởng
tượng bên ngoài nào đó. Ý thức có thể nào tự trống không
mọi nội dung này ? Trước tiên, hãy thấy cái đẹp của điều
đó, thưa bạn.
Needleman
: Tôi thấy.
KRISHNAMURTI
: Bởi vì nó phải tự trống không mà không có một cố gắng
nào. Khoảnh khắc có một cố gắng, bèn có người quan sát
đang cố gắng thay đổi nội dung, đây chính là một phần
của ý thức. Tôi không biết bạn có thấy vậy không ?
Needleman
: Tôi có theo dõi. Sự làm trống không này phải không cố
gắng, tức thời.
KRISHNAMURTI
: Phải không có một tác nhân thao tác nơi đó, dù tác nhân
ở ngoài hay ở trong. Bây giờ điều đó có thể được làm
mà không cố gắng, không lệnh lạc, không có “tôi sẽ thay
đổi cái nội dung”, được không ? Điều này có nghĩa là
sự làm trống không ý thức của mọi ý muốn, “là” hay
“không là”. Thưa bạn, hãy nhìn điều gì xảy ra.
Needleman
: Tôi đang xem đây.
KRISHNAMURTI
: Tôi đã đặt câu hỏi đó cho chính tôi. Không có ai đặt
nó ra cho tôi. Bởi vì nó là một vấn nạn của đời sống,
một vấn nạn của cuộc đời trong thế giới này. Nó là
một vấn nạn mà tâm thức tôi phải giải quyết. Tâm thức,
với tất cả nội dung của nó, có thể nào tự trống không
nhưng vẫn là tâm thức – không chỉ lang thang, loanh quanh ?
Needleman
: Đó không phải là tự tử.
KRISHNAMURTI
: Không.
Needleman
: Có một loại vi tế…
KRISHNAMURTI
: Không, thưa bạn, điều đó quá ấu trĩ. Tôi đã đặt câu
hỏi. Sự trả lời của tôi là : Tôi thực sự không biết.
Nhưng tôi tiếp tục tìm cho ra, mà không chờ đợi tìm ra.
Nội dung của ý thức của tôi là sự bất hạnh của tôi,
sự thống khổ, những chiến đấu, những đau buồn, những
hình ảnh của tôi mà tôi đã tích tập, gom góp suốt đời,
những thần linh, những lừa dối, những lạc thú, những sợ
hãi, những hấp hối, những thù hận – đó là ý thức của
tôi. Tất cả nó có thể hoàn toàn trống không chăng ? Không
chỉ ở cấp độ hời hợt bên ngoài mà xuyên suốt ? – cái
gọi là vô thức. Nếu không thể, thì tôi phải sống một
đời thống khổ, tôi phải sống trong phiền muộn không dứt.
Không có hy vọng, cũng không có thất vọng, tôi đang ở trong
tù ngục. Thế nên tâm thức phải tìm cho ra làm sao tự trống
không hết nội dung của nó, mà vẫn sống trong thế giới
này, không trở nên một người khờ, mà có một bộ óc hoạt
động hiệu quả. Bây giờ thế nào làm được điều đó
? Nó khi nào có thể xảy ra ? Hay không có sự trốn thoát cho
con người ?
Needleman
: Tôi tiếp tục theo.
KRISHNAMURTI
: Bởi vì tôi không thấy làm sao thoát khỏi cái đó tôi bèn
sáng chế đủ loại thần linh, đền thờ, triết học, nghi
thức – bạn hiểu chứ ?
Needleman
: Tôi hiểu.
KRISHNAMURTI
: Đây là thiền định, thiền định thực sự, không phải
là thứ đồ dởm. Thấy tâm thức – với bộ óc đã tiến
hóa qua thời gian, là kết quả của muôn ngàn kinh nghiệm,
bộ óc chỉ hoạt động hiệu quả trong an toàn đầy đủ
– hoặc là tâm thức có thể tự trống không nhưng vẫn có
một bộ óc làm việc như một bộ máy kỳ diệu. Cũng thế,
nó thấy tình thương không phải là lạc thú ; tình thương
không
phải là ham muốn. Khi có tình thương thì không có hình ảnh
; nhưng tôi không biết tình thương là gì. Tôi chỉ muốn tình
thương như là lạc thú, dục tình và mọi thứ như vậy. Phải
có một sự liên quan giữa sự tự trống không của ý thức
và cái gọi là tình thương ; giữa cái không biết và cái
biết, cái này là nội dung của ý thức.
Needleman
: Tôi đang theo ngài. Phải có mối liên quan này.
KRISHNAMURTI
: Hai cái phải hòa hợp nhau. Sự làm trống không và tình thương
phải hòa hợp nhau. Và chỉ có tình thương là cái cần thiết
và không cái nào khác.
Needleman
: Sự tự trống không này là từ ngữ khác của tình thương,
có phải đó là điều ngài đang nói ?
KRISHNAMURTI
: Tôi chỉ đang hỏi tình thương là gì. Có phải tình thương
ở trong mảnh đất của ý thức ?
Needleman
: Không, không thể.
KRISHNAMURTI
: Chớ có quy định. Chớ bao giờ nói có hay không ; hãy tìm
ra ! Tình thương mà ở trong nội dung của ý thức thì chỉ
là lạc thú, tham vọng và mọi thứ đó. Bấy giờ tình thương
là gì ? Tôi thực sự không biết. Tôi sẽ không giả định
nữa về bất cứ cái gì. Tôi không biết. Có yếu tố nào
đó trong này mà tôi phải tìm ra. Có phải sự tự trống không
của ý thức cùng với nội dung của nó là tình thương, cái
này là cái không biết ? Đâu là sự liên quan giữa cái không
biết và cái đã biết ? – không phải cái không biết huyền
bí, Thượng Đế hay bất kỳ danh xưng nào bạn gán cho nó.
Chúng ta sẽ đến Thượng Đế nếu chúng ta thông hiểu điều
này. Sự liên quan giữa cái không biết, cái tôi không biết,
cái có thể gọi là tình thương, và nội dung của ý thức,
cái tôi biết, (nó có thể không được ý thức, nhưng tôi
có thể phơi mở nó và tìm ra nó) – đâu là sự liên quan
giữa cái biết và cái không biết ? Chuyển động giữa cái
biết và cái không biết là hòa hợp, hòa điệu, là thông
minh, phải thế không ?
Needleman
: Chắc chắn như vậy.
KRISHNAMURTI
: Thế nên tôi phải tìm ra, tâm thức phải tìm ra, làm sao
trống không nội dung của nó. Đó là không có hình ảnh, bởi
thế không có người quan sát. Hình ảnh là quá khứ, hay hình
ảnh đang xảy ra bây giờ, hay hình ảnh tôi phóng chiếu vào
tương lai. Thế nên không hình ảnh – không kế hoạch công
thức, không ý niệm, lý tưởng, nguyên lý – mọi cái đó
bao hàm hình ảnh. Có thể nào hoàn toàn không có sự tạo
lập hình ảnh ? Bạn làm tổn thương tôi hay bạn cho tôi lạc
thú và vì vậy tôi có một hình ảnh về bạn. Thế thì không
có tạo thành hình ảnh khi bạn làm tổn thương tôi hay đem
lại lạc thú cho tôi.
Needleman
: Có thể không ?
KRISHNAMURTI
: Dĩ nhiên là có thể. Nếu không thì tôi thất bại.
Needleman
: Ngài thất bại. Nói cách khác tôi thất bại.
KRISHNAMURTI
: Chúng ta thất bại. Có thể không khi bạn chê trách tôi mà
tôi hoàn toàn tỉnh táo, chú tâm, đến độ không để lại
dấu vết nào ?
Needleman
: Tôi hiểu điều ngài nói.
KRISHNAMURTI
: Khi bạn tâng bốc tôi – không dấu vết. Bấy giờ không
có hình ảnh. Thế thì tôi đã làm như vậy, tâm thức đã
làm như vậy : nghĩa là chẳng có chút tạo thành hình ảnh
nào. Nếu bạn không tạo ra hình ảnh nào bây giờ, những
hình ảnh quá khứ bèn không có.
Needleman
: Tôi không theo được. “Nếu tôi không tạo ra một hình
nào bây giờ…“
KRISHNAMURTI
: Những hình ảnh quá khứ không có. Nếu bạn tạo ra một
hình ảnh, bạn bèn dính dáng với nó.
Needleman
: Ngài bèn nối kết với những hình ảnh quá khứ. Điều
đó đúng.
KRISHNAMURTI
: Nhưng nếu bạn không tạo thành cái gì cả ?
Needleman
: Bấy giờ ngài giải thoát khỏi quá khứ.
KRISHNAMURTI
: Hãy thấy điều đó ! Hãy thấy điều đó !
Needleman
: Rất rõ ràng.
KRISHNAMURTI
: Thế thì tâm thức có thể tự trống không những hình ảnh
bằng cách bây giờ không tạo thành một hình ảnh. Nếu tôi
tạo thành một hình ảnh bây giờ, tôi liền liên kết nó
với những hình ảnh quá khứ. Thế nên ý thức, tâm thức,
có thể tự trống không mọi hình ảnh bằng cách không tạo
thành một hình ảnh ngay hiện tại. Bấy giờ có không gian,
không phải không gian quanh một trung tâm. Và nếu người ta
tìm tòi, đi sâu vào nó nhiều hơn, bấy giờ có cái gì thiêng
liêng, không do tư tưởng sáng chế ra, nó không dính dáng đến
tôn giáo nào.
Needleman
: Cám ơn.
.
. .
MALIBU,
CALIFORNIA
26
tháng Ba 1971