BẤT MÃN
Có
bao giờ bạn lấy làm thắc mắc về cái sự kiện là khi người
ta càng nhiều tuổi, trở nên già hơn, thì dường như
người ta cũng mất luôn niềm vui trong cuộc đời, mất luôn
niềm hứng khởi về những điều gì đó tiềm ẩn, vượt
ra ngoài những vụn vặt đời thường, nhưng có nhiều ý nghĩa
hơn.
Tại
sao có quá nhiều người trong chúng ta, khi bước vào " cái-gọi-là"
tuổi trưởng thành thì lại trở nên ù lì, dửng dưng trước
niềm vui, trước vẻ đẹp, trước cảnh mênh mông bao la tuyệt
diệu của trời đất?
Bạn
ạ, nếu có ai tự hỏi câu này thì sẽ nẩy ra trong óc vô
số lời giải thích. Tại vì chúng ta quá bận tâm về bản
thân, đó là một lời giải thích. Chúng ta vật lộn với
đời để trở thành nhân vật quan trọng, để chiếm
được và giữ vững một địa vị nào đó; chúng ta có con
cái và nhiều bổn phận khác nữa, và chúng ta còn phải
kiếm tiền.
Tất
cả những vấn đề bề ngoài này chẳng mấy chốc đã đè
nặng trĩu chúng ta xuống, làm cho chúng ta mất đi cái niềm
vui của đời sống.
Nhìn
nét mặt của những người nhiều tuổi hơn ở chung quanh,
bạn sẽ thấy phần đông là những vẻ mặt xiết bao buồn
bã, ưu tư, tiều tụy, những gương mặt xa cách, lãnh đạm,
ủ ê, đôi khi trông như người mất hồn, không có lấy
một nụ cười.
Bạn
không tự hỏi lý do gì mà đến nông nỗi ấy sao? Nhưng ngay
như chúng ta có hỏi tại sao thì phần lớn chúng ta dường
như cũng chỉ cần có vài lời giải thích đơn giản là đã
lấy làm thỏa mãn rồi.
Chiều
hôm qua tôi trông thấy một chiếc thuyền đang trôi ngược
dòng sông với cánh buồm căng phồng do luồng gió tây đẩy
tới. Đó là một chiếc thuyền lớn, nặng trĩu củi để
chở về thành phố . Chiếc thuyền in bóng trong cảnh mặt
trời chiều đang xuống dần; nó lặng lẽ trôi theo chiều
gió mà không có sự gắng sức nào. Cũng tương tự, nếu mỗi
người trong chúng ta có thể thâm hiểu được cái vấn đề
rắc rối của đấu tranh giành giật và mâu thuẫn, như thế
thì tôi nghĩ rằng chúng ta có thể sống một cách nhẹ nhàng
thoải mái, một cách hạnh phúc, với nụ cười trên gương
mặt chúng ta.
Tôi
cho là chính sự gắng sức phấn đấu trong cuộc
đời đã tàn phá chúng ta, sự đấu tranh này đã khiến cho
chúng ta tiêu hủy hầu hết những giây phút trong đời sống.
Nếu bạn để ý quan sát những người nhiều tuổi hơn chung
quanh bạn, bạn sẽ thấy rằng đối với phần lớn những
người đó, đời là một chuỗi những cuộc tranh đấu giữa
họ với chính nội tâm của họ, tranh đấu với vợ hoặc
chồng họ, với hàng xóm của họ, với xã hội . . ., vàø
chính những cuộc xung đột liên miên này đã tiêu hủy sức
sống của họ.
Người
sống một cuộc đời vui vẻ, thật là hạnh phúc, thì không
bị kẹt vào chuyện gắng sức để phấn đấu, để tranh
chấp, để quyết liệt ăn thua. Không gắng sức không có nghĩa
là trì trệ, vì như thế là mụ mẫm, u tối, ngu đần; ngược
lại, chỉ có người sáng suốt, đặc biệt thông minh, mới
thật là người biết giải thoát mình ra khỏi sự gắng sức,
ra khỏi trường tranh đấu, giành giật của kiếp người.
Krishnamurti
-- Reflections on the Self
Danny
Việt dịch
Bài
Đọc Thêm: