Ojai,
ngày 16 tháng 6 năm 1940.
Với
hầu hết mọi người chúng ta, sự liên hệ với một người
khác được đặt nền tảng trên sự lệ thuộc, hoặc là
kinh tế hoặc là tâm lý. Lệ thuộc này tạo ra sợ hãi, nuôi
dưỡng trong chúng ta trạng thái chiếm hữu, gây hậu quả
thành xung đột, ngờ vực và thất vọng. Lệ thuộc kinh tế
vào một người khác có lẽ chỉ có thể loại bỏ được
qua luật pháp hay những tổ chức thích hợp, nhưng tôi đang
nói đặc biệt về sự lệ thuộc tâm lý vào một người
khác, mà là kết quả của sự khao khát thỏa mãn, hạnh phúc
cá thể và vân vân. Trong liên hệ chiếm hữu này, người
ta cảm thấy phong phú, sáng tạo và năng động; người ta
cảm thấy ngọn lửa hiện hữu nhỏ xíu riêng của người
ta được củng cố bởi một người khác. Với mục đích
không mất đi cái nguồn của thành tựu này, người ta sợ
hãi mất mát người còn lại, và vì vậy những sợ hãi ích
kỷ tồn tại cùng mọi vấn đề hậu quả của chúng. Vẫn
vậy trong sự liên hệ của lệ thuộc tâm lý này, phải luôn
luôn có sự ngờ vực, sự sợ hãi có ý thức hay không ý
thức, mà thường thường được che giấu trong những từ
ngữ hay ho. Phản ứng của sợ hãi này luôn luôn dẫn người
ta đến sự tìm kiếm để có an toàn và phong phú qua những
nguồn khác nhau, hay cô lập chính mình trong những ý tưởng
và những lý tưởng, hay tìm kiếm những thay thế cho sự thỏa
mãn.
Mặc
dù người ta lệ thuộc vào một người khác, nhưng vẫn có
ham muốn để không bị xâm phạm, để là tổng thể. Vấn
đề phức tạp trong sự liên hệ là làm thế nào thương yêu
mà không lệ thuộc, không mâu thuẫn và xung đột; làm thế
nào khuất phục sự ham muốn tự cô lập chính mình, lẩn
tránh nguyên nhân của xung đột. Nếu chúng ta tìm được hạnh
phúc khi lệ thuộc vào người khác, vào xã hội hay vào môi
trường sống, chúng trở nên tối thiết cho chúng ta; chúng
ta bám chặt chúng và chúng ta hung hăng phản kháng bất kỳ
mọi thay đổi nào của những sự việc này bởi vì chúng
ta lệ thuộc vào chúng cho sự an toàn và thanh thản tâm lý
của chúng ta. Mặc dù theo trí năng chúng ta có thể nhận thức
rằng cuộc sống là một tiến hành liên tục của dòng chảy,
của sự thay đổi mà đòi hỏi phải thay đổi liên tục,
theo cảm xúc hay cảm tính chúng ta bám vào những giá trị
gây thanh thản và được thiết lập sẵn; vì vậy có sự
đấu tranh liên tục giữa sự thay đổi và sự ham muốn bền
vững. Liệu có thể kết thúc được xung đột này hay không?
Cuộc
sống không thể tồn tại nếu không có liên hệ, nhưng chúng
ta đã biến liên hệ thành khốn khổ và ghê tởm bằng cách
đặt nó trên nền tảng tình yêu chiếm hữu và cá thể. Liệu
người ta có thể thương yêu và tuy nhiên lại không chiếm
hữu hay không? Bạn sẽ tìm được câu trả lời thực sự
không phải trong tẩu thoát, trong những lý tưởng, những niềm
tin nhưng qua hiểu rõ những nguyên nhân của lệ thuộc và
chiếm hữu. Nếu người ta có thể hiểu rõ sâu sắc vấn
đề của sự liên hệ này giữa chính người ta và một người
khác vậy thì có lẽ chúng ta sẽ hiểu rõ và giải quyết
những vấn đề của sự liên hệ của chúng ta với xã hội,
bởi vì xã hội không là gì khác hơn là sự mở rộng của
chính chúng ta. Môi trường sống mà chúng ta gọi là xã hội
được tạo ra bởi những thế hệ của quá khứ; chúng ta
chấp nhận nó, bởi vì nó giúp đỡ chúng ta duy trì tham lam,
chiếm hữu, ảo tưởng của chúng ta. Trong ảo tưởng này
không thể nào có hòa đồng hay hòa bình. Hòa đồng thuần
túy về kinh tế được tạo ra qua cưỡng bách và luật pháp
không thể nào kết thúc được chiến tranh. Chừng nào chúng
ta còn không hiểu rõ sự liên hệ cá thể, chúng ta không thể
nào có một xã hội hòa bình. Bởi vì liên hệ của chúng
ta được đặt nền tảng trên tình yêu chiếm hữu, chúng
ta phải ý thức được, trong chính chúng ta, sự tạo thành
của nó, những nguyên nhân của nó, hành động của nó. Trong
ý thức sâu sắc được qui trình của sự chiếm hữu này
cùng bạo lực, những sợ hãi của nó, những phản ứng của
nó, liền có một hiểu rõ tổng thể, trọn vẹn. Hiểu rõ
này tự nó giải thoát tư tưởng khỏi lệ thuộc và chiếm
hữu. Hòa đồng trong liên hệ có thể được tìm ra chỉ trong
chính mình, không trong một người khác hay trong môi trường
sống.
Trong
sự liên hệ, nguyên nhân chính của xung đột là chính mình,
cái tôi là trung tâm của khao khát được hòa đồng. Nếu
chúng ta có thể nhận ra rằng không phải một người khác
hành động như thế nào có tầm quan trọng chính, nhưng mỗi
một người chúng ta hành động và phản ứng như thế nào,
và rằng nếu hành động và phản ứng đó có thể được
hiểu rõ một cách căn bản và sâu sắc, vậy thì sự liên
hệ sẽ trải qua một thay đổi cơ bản và thâm sâu. Trong
liên hệ với một người khác này, không chỉ vấn đề vật
chất nhưng còn cả vấn đề tư tưởng và cảm thấy ở mọi
mức độ, và người ta có thể hòa đồng cùng một người
khác chỉ khi nào người ta hòa đồng toàn bộ trong chính mình.
Trong sự liên hệ điều quan trọng cần ghi nhớ là không phải
người còn lại nhưng chính mình, điều đó không có nghĩa
rằng người ta phải cô lập chính mình, nhưng hiểu rõ sâu
thẳm trong chính mình nguyên nhân của xung đột và đau khổ.
Chừng nào chúng ta còn lệ thuộc vào một người khác để
có sự thanh thản tâm lý, theo trí năng hay cảm xúc, lệ thuộc
đó rõ ràng phải tạo ra sợ hãi mà từ đó nảy sinh đau
khổ.
Muốn
hiểu rõ sự phức tạp của liên hệ phải có sự kiên nhẫn
và khẩn thiết sâu sắc. Sự liên hệ là một tiến hành của
tự bộc lộ trong đó người ta khám phá được những nguyên
nhân giấu giếm của đau khổ. Tự bộc lộ này chỉ có thể
phát hiện trong liên hệ.
Tôi
đang nhấn mạnh vào sự liên hệ bởi vì trong hiểu rõ sâu
thẳm sự phức tạp của nó, chúng ta đang tạo ra hiểu rõ,
một hiểu rõ vượt khỏi lý luận và cảm xúc. Nếu chúng
ta đặt nền tảng hiểu rõ của chúng ta chỉ trên lý luận
vậy thì có cô lập, kiêu hãnh và không còn tình yêu trong
nó, và nếu chúng ta đặt nền tảng hiểu rõ của chúng ta
chỉ trên cảm xúc, vậy thì không có chiều sâu trong nó; chỉ
có một cảm tính mà chẳng mấy chốc sẽ tan biến và không
tình yêu. Chỉ từ hiểu rõ này mới có tổng thể của hành
động. Hiểu rõ này không thuộc cá thể và không thể bị
hủy hoại. Nó không còn ở trong sự ra lệnh của thời gian
nữa. Nếu chúng ta không thể tạo ra được hiểu rõ từ những
vấn đề hàng ngày của tham lam và sự liên hệ của chúng
ta, vậy thì tìm kiếm hiểu rõ và tình yêu như thế trong những
lãnh vực khác của ý thức là sống trong ngu dốt và ảo tưởng.
Nếu
không hiểu rõ tổng thể qui trình của tham lam, chỉ vun quén
tử tế, rộng lượng, là tiếp tục ngu dốt và hung bạo.
Nếu không hiểu rõ trọn vẹn sự liên hệ, chỉ vun quén từ
bi, tha thứ là tạo ra tự cô lập và buông thả trong những
hình thức tinh tế của kiêu hãnh. Trong hiểu rõ tổng thể
sự ham muốn, có từ bi, tha thứ. Đạo đức được vun quén
không là đạo đức. Hiểu rõ này đòi hỏi ý thức tỉnh
táo và liên tục, một nỗ lực mềm dẻo. Chỉ kiểm soát
bằng sự rèn luyện đặc biệt có những nguy hiểm của nó,
bởi vì nó là một phía, không trọn vẹn và vì vậy nông
cạn. Thích thú mang lại chú ý tự phát và tự nhiên riêng
của nó, trong đó có nở hoa của hiểu rõ. Thích thú này được
đánh thức bởi quan sát, tìm hiểu những hành động và những
phản ứng của sự tồn tại hàng ngày.
Muốn
nắm bắt vấn đề phức tạp của cuộc sống cùng những
xung đột và những đau khổ của nó, người ta phải tạo
ra hiểu rõ tổng thể. Điều này có thể thực hiện được
chỉ khi nào chúng ta hiểu rõ sâu sắc qui trình của ham muốn
mà lúc này là sức mạnh trung tâm trong cuộc sống của chúng
ta.
Người
hỏi: Khi nói về tự bộc lộ, ông có ý nói là bộc lộ mình
cho chính mình hay cho những người khác?
Krishnamurti:
Người ta thường muốn bộc lộ mình cho những người khác,
nhưng điều gì quan trọng, thấy chính bạn như bạn là hay
bộc lộ bạn cho một người khác? Tôi đang giải thích rằng
nếu chúng ta cho phép nó, tất cả liên hệ hành động như
một cái gương trong đó người ta trực nhận rõ ràng điều
gian dối và điều ngay thẳng. Nó cho chú ý cần thiết để
trực nhận sắc bén, nhưng như tôi đã giải thích, nếu chúng
ta bị mù quáng bởi thành kiến, những quan điểm, những niềm
tin, dù liên hệ đó sâu đậm đến chừng nào chăng nữa,
chúng ta không thể thấy rõ ràng, không có thành kiến. Lúc
đó liên hệ không là một tiến hành của tự bộc lộ.
Quan
tâm chính của chúng ta là: điều gì ngăn cản chúng ta không
trực nhận trung thực? Chúng ta không thể trực nhận bởi
vì những quan điểm của chúng ta về chính chúng ta, những
sợ hãi, những lý tưởng, những niềm tin, những hy vọng,
những truyền thống của chúng ta, tất cả đều hành động
như những bức màn. Nếu không hiểu rõ những nguyên nhân
của những cố chấp này chúng ta cố gắng thay đổi hay bám
chặt vào điều gì được trực nhận, và việc này tạo ra
những kháng cự thêm nữa và đau khổ thêm nữa. Quan tâm chính
của chúng ta nên là, không phải thay đổi hay chấp nhận điều
gì được trực nhận, nhưng tỉnh thức được nhiều nguyên
nhân tạo ra cố chấp này. Một vài người có lẽ nói rằng
họ không có thời gian để tỉnh thức, họ quá bận rộn,
và vân vân, nhưng nó không thuộc vấn đề của thời gian
mà trái lại nó thuộc vấn đề của thích thú. Vậy thì,
dù họ bị bận rộn bởi điều gì chăng nữa, có khởi đầu
của tỉnh thức. Tìm kiếm kết quả ngay lập tức là hủy
hoại khả năng có thể có được của hiểu rõ tổng thể.
Saanen,
ngày 31 tháng 7 năm 1981.
Người
hỏi: Nếu hai người có một liên hệ của xung đột và đau
khổ, liệu họ có thể giải quyết nó, hay liên hệ này phải
kết thúc? Muốn có một liên hệ đúng đắn liệu cả hai
người không cần thiết phải thay đổi hay sao?
Krishnamurti:
Tôi hy vọng câu hỏi đã rõ ràng. Nguyên nhân trong sự liên
hệ của đau khổ, xung đột, và tất cả những vấn đề
nảy sinh là gì? Gốc rễ của nó là gì? Làm ơn, khi trả lời
những câu hỏi này, chúng ta đang cùng nhau suy nghĩ. Tôi không
đang trả lời nó để cho bạn chỉ thâu nhận hay chấp nhận
hay phản đối nhưng cùng nhau chúng ta đang tìm hiểu những
câu hỏi này. Đây là một câu hỏi liên quan đến mọi con
người dù họ ở phương Đông, ở đây, hay ở nước Mỹ.
Đây là một vấn đề liên quan thực sự với hầu hết mọi
con người. Rõ ràng hai con người, đàn ông và đàn bà, không
thể sống chung mà không có xung đột, không có đau khổ, không
có một ý thức của bất bình đẳng, mà không có cảm thấy
rằng họ không liên hệ mật thiết lẫn nhau. Người ta hỏi
tại sao? Có thể có vô số nguyên nhân: giới tính, tính khí,
những cảm thấy, niềm tin, tham vọng mâu thuẫn. Có lẽ có
nhiều, nhiều nguyên nhân cho sự thiếu hòa đồng này trong
liên hệ. Nhưng điều gì là nguồn gốc thực sự, chiều sâu
của nguồn gốc đó, mà tạo ra xung đột trong mỗi người
chúng ta? Tôi nghĩ rằng đó là câu hỏi quan trọng nhất phải
đặt ra, và sau đó đừng chờ đợi một câu trả lời từ
một ai đó, như người nói, nhưng khi đã đặt ra câu hỏi
đó, phải có sự kiên nhẫn để chờ đợi, phải từ tốn,
hãy thả cho câu hỏi đó bám rễ, nở hoa, chuyển động. Tôi
không hiểu liệu tôi có đang chuyển tải cảm thấy đó hay
không?
Tôi
tự hỏi tại sao, nếu tôi lấy một người đàn bà, hay sống
với một người đàn bà, tại sao tôi có sự xung đột căn
bản này giữa chúng tôi? Tôi có thể đưa ra một câu trả
lời hời hợt – bởi vì cô ta là một người Thiên chúa
giáo La mã và tôi là một người Tin lành giáo, hay bởi vì
điều này điều kia. Đó là tất cả những lý do hời hợt,
nhưng tôi muốn tìm ra gốc rễ sâu thẳm của nó là gì, hay
nguồn gốc sâu thẳm của xung đột này giữa hai con người
là gì. Tôi đã đặt ra câu hỏi và tôi đang chờ đợi chính
câu hỏi tự nở hoa, tự bộc lộ tất cả những phức tạp
trong câu hỏi và câu hỏi đó mang lại điều gì. Muốn làm
được việc đó, tôi phải có một chút kiên nhẫn – đúng
chứ? Một chút ý thức của chờ đợi, nhìn ngắm, tỉnh táo
để cho câu hỏi bắt đầu bộc lộ ra. Khi nó bộc lộ, tôi
bắt đầu thấy câu trả lời. Không phải rằng tôi muốn
một câu trả lời, nhưng câu hỏi chính nó bắt đầu tự
khai mở, giải đáp cho tôi sự phức tạp lạ lùng giữa hai
con người, giữa hai con người có lẽ thương yêu nhau, có
lẽ hấp dẫn nhau. Khi họ còn rất trẻ họ có sự liên quan
thuộc dục tình, và vân vân, rồi sau đó khi họ già hơn một
chút họ nhàm chán nhau và dần dần chạy trốn nhàm chán đó
qua một người khác, ly dị – bạn biết tất cả những việc
còn lại. Nhưng họ cũng tìm thấy cùng một vấn đề đó
với một người khác. Vì vậy tôi phải có kiên nhẫn. Qua
từ ngữ kiên nhẫn đó tôi có ý là không cho phép thời gian
vận hành. Tôi không hiểu liệu bạn đã tìm hiểu vấn đề
của kiên nhẫn và không kiên nhẫn hay chưa?
Hầu
hết chúng ta đều không kiên nhẫn. Chúng ta muốn câu hỏi
của chúng ta được giải đáp ngay lập tức hay chúng ta muốn
lẩn tránh nó ngay lập tức, xem xét nó ngay lập tức. Vì vậy
chúng ta không đủ kiên nhẫn hòa đồng cùng nó. Không kiên
nhẫn này không cho người ta sự thâm sâu của hiểu rõ vấn
đề. Trái lại nếu tôi có kiên nhẫn, mà không thuộc thời
gian, tôi không đang muốn kết thúc vấn đề; tôi đang nhìn
ngắm, đang quan sát vấn đề, thả cho nó phát triển, nở
hoa. Vậy là từ kiên nhẫn đó tôi bắt đầu tìm được sự
thâm sâu của câu trả lời. Đúng chứ? Chúng ta hãy cùng nhau
làm việc đó lúc này. Chúng ta kiên nhẫn, không muốn một
câu trả lời ngay lập tức, vì vậy cái trí của chúng ta,
bộ não của chúng ta khoáng đạt để nhìn ngắm, tỉnh thức
được vấn đề và sự phức tạp của nó. Đúng chứ? Chúng
ta đang cố gắng – không, tôi không muốn dùng từ ngữ đang
cố gắng – chúng ta đang thâm nhập vấn đề tại sao hai
con người dường như không bao giờ có thể sống cùng nhau
mà không có xung đột. Gốc rễ của sự xung đột này là
gì? Sự liên hệ của tôi với cô ấy, hay với một người
khác là gì? Có phải nó hời hợt hay không? Đó là, sự quyến
rũ dục tình, sự tò mò, sự hưng phấn là tất cả những
đáp ứng thuộc giác quan hời hợt. Đúng chứ? Vì vậy tôi
nhận ra rằng những đáp ứng này là hời hợt, và chừng
nào tôi còn cố gắng tìm ra một câu trả lời hời hợt tôi
sẽ không bao giờ thấy được sự thâm sâu của vấn đề.
Vậy là liệu tôi có được tự do khỏi những đáp ứng hời
hợt và những vấn đề mà những đáp ứng hời hợt đó
tạo ra và sự gắng sức giải quyết những vấn đề kia một
cách hời hợt hay không? Tôi không hiểu bạn có theo kịp hay
không?
Tôi
đã thấy rằng tôi sẽ không hời hợt tìm một câu trả lời.
Vì vậy tôi hỏi gốc rễ của nó là gì? Nó là giáo dục
phải không? Có phải bởi vì là một con người tôi muốn
chi phối người còn lại, tôi muốn chiếm hữu người còn
lại? Tôi quyến luyến sâu đậm đến độ tôi không muốn
buông bỏ phải không? Và tôi có thấy rằng bị trói buộc,
bị quyến luyến, luôn luôn sẽ tạo ra hư hỏng – hư hỏng
trong ý nghĩa rằng tôi ghen tuông, tôi lo âu, tôi sợ hãi? Người
ta biết rõ tất cả những kết cục của quyến luyến. Đó
là nguyên nhân của nó phải không? Hay nguyên nhân còn sâu
xa hơn nữa? Trước hết, chúng ta đã nói, hời hợt, sau đó
cảm xúc, quyến luyến, lệ thuộc về tình cảm, cảm giác
và lãng mạn. Nếu tôi loại bỏ những điều đó, vậy thì
liệu còn có một vấn đề thâm sâu hơn liên quan đến việc
này hay không? Bạn đang nắm bắt được nó chứ? Chúng ta
đang chuyển động từ hời hợt và lắng hơn và sâu hơn và
thấm hơn để cho chúng ta có thể tìm ra cho chính mình gốc
rễ của nó là gì. Tôi hy vọng bạn đang thực hiện việc
này.
Bây
giờ làm thế nào tôi tìm được gốc rễ của nó? Làm thế
nào bạn tìm được gốc rễ của nó? Bạn đang muốn một
câu trả lời, đang muốn tìm ra gốc rễ của nó và vì vậy
đang gắng sức rất nhiều phải không? Hay bạn muốn tìm ra
nó để cho cái trí của bạn, bộ não của bạn tĩnh lặng?
Cái trí đang nhìn ngắm, vì vậy nó không bị kích động,
nó không là hoạt động của ham muốn, ý chí. Cái trí chỉ
đang nhìn ngắm. Chúng ta đang làm việc này cùng nhau, chỉ
đang nhìn ngắm để xem thử cái gì là gốc rễ sâu thẳm,
hay nguyên nhân sâu thẳm, nền tảng của xung đột này giữa
những con người phải không? Đó là ý thức của sự tách
rời cá thể phải không? Làm ơn hãy hiểu rõ, hãy tìm hiểu
nó rất cẩn thận. Đó là ý thức cá thể mà từ căn bản
tôi tách rời khỏi người còn lại phải không? Theo sinh học
chúng ta khác nhau, nhưng có ý thức của hành động tách rời
cá thể bám rễ sâu; đó là gốc rễ của nó phải không?
Hay vẫn còn có một gốc rễ sâu hơn, một tầng sâu hơn –
bạn hiểu chứ? Tôi thắc mắc liệu bạn có đang theo sát
tất cả điều này hay không? Chúng ta có cùng nhau trong việc
này hay không? Đầu tiên những đáp ứng giác quan, những đáp
ứng dục tình, sau đó những đáp ứng cảm xúc, cảm tính,
lãng mạn và rồi thì quyến luyến cùng tất cả hư hỏng
của nó? Hay nó là một cái gì đó bị điều kiện sâu thẳm,
một bộ não nói rằng, “Tôi là một cá thể và anh ấy hay
cô ấy là một cá thể, và chúng tôi là những thực thể
tách rời; mỗi người phải hoàn thành trong con đường riêng
của mỗi người và vì vậy sự tách rời là căn bản”?
Đó là như vậy à?
Đó
là căn bản à? Hay là tôi đã được giáo dục theo lối đó,
rằng tôi là một cá thể và cô ấy, cũng là một cá thể,
phải hoàn thành bản thân cô ấy trong con đường riêng của
cô ấy, và tôi cũng phải như vậy? Vì vậy chúng ta đã bắt
đầu từ ngay khởi đầu trong hai phương hướng tách rời
này. Chúng có lẽ chạy song song nhưng không bao giờ gặp nhau;
giống như hai đường rầy xe lửa không bao giờ gặp gỡ.
Và mọi điều tôi đang làm là cố gắng gặp gỡ, cố gắng
sống hòa hợp, đang tranh đấu: “Ồ, em yêu, em thật tốt”
– bạn theo kịp không? – đang lặp lại, nhưng không bao giờ
gặp gỡ. Đúng chứ?
Vì
vậy nếu đó là nguyên nhân và rõ ràng nó có vẻ là nguyên
nhân, gốc rễ của nó, sự tồn tại tách rời của một cá
thể đó là một sự thật phải không? Hay nó là một ảo
tưởng mà tôi đang nuôi dưỡng, đang ấp ủ, đang bám vào,
không có bất kỳ giá trị nào đằng sau nó? Nếu nó không
có giá trị, tôi phải hoàn toàn chắc chắn, một cách tuyệt
đối, một cách dứt khoát, chắc chắn rằng nó là một ảo
tưởng và hỏi rằng liệu bộ não có thể phá vỡ ảo tưởng
đó và nhận ra tất cả chúng ta đều giống nhau, theo tâm
lý. Bạn theo kịp không? Ý thức của tôi là ý thức của
phần còn lại của nhân loại; mặc dù theo sinh học chúng
ta khác biệt, theo tâm lý, ý thức của chúng ta đều giống
hệt trong tất cả những con người. Nếu một lần tôi nhận
ra việc này, không phải bằng trí năng nhưng trong sâu thẳm,
trong quả tim của tôi, trong máu huyết của tôi, trong ruột
gan của tôi, vậy thì liên hệ của tôi với một người khác
trải qua một thay đổi cơ bản. Đúng không? Điều đó rõ
ràng rồi.
Bây
giờ người hỏi muốn biết: chúng ta đang ở trong xung đột,
nó phải kết thúc hay không? Nếu chúng ta đấu tranh với nhau
suốt ngày giống như mọi người đều làm trong đấu tranh,
xung đột này – bạn biết không, đắng cay, tức giận, căm
hận, kinh tởm – chúng ta chịu đựng nó lâu đến mức chúng
ta còn đủ sức rồi sau đó đến khoảnh khắc chúng ta phải
tan vỡ. Chúng ta quá biết cái khuôn mẫu quen thuộc này rồi.
Càng ngày càng có nhiều vụ ly dị. Và người hỏi muốn biết:
người ta phải làm gì đây? Nếu tôi luôn luôn xung đột với
người vợ của tôi và ở chừng mực nào đó tôi không thể
hàn gắn được nó, liệu sự liên hệ này phải kết thúc?
Hay là tôi hiểu rõ từ căn bản nguyên nhân của tan vỡ này,
của xung đột này, đó là ý thức của tánh cá thể tách
rời và khi đã nhìn thấy được bản chất ảo tưởng của
nó, vì vậy tôi không còn theo đuổi phương hướng giới hạn
của cá thể nữa? Vậy thì điều gì xảy ra khi tôi đã trực
nhận việc đó và sống cùng nó – không phải duy trì bằng
từ ngữ việc đó, nhưng thực sự sống cùng nó – sự liên
hệ của tôi với cái người, với người phụ nữ vẫn còn
suy nghĩ dựa vào tánh cá thể là gì? Bạn hiểu rõ câu hỏi
của tôi không?
Nó
rất lý thú. Hãy tìm hiểu nó. Tôi hiểu rõ hay cô ấy hiểu
rõ – tốt hơn nên để cho cô ấy hiểu rõ đi – cô ấy
hiểu rõ được sự ngu xuẩn, vô lý, bản chất ảo tưởng
của cá thể. Cô ấy hiểu rõ nó, cô ấy cảm thấy nó, và
tôi không cảm thấy bởi vì tôi là một người đàn ông,
tôi hung hăng hơn, nhiều thúc bách hơn, và tất cả mọi chuyện
như thế. Vì vậy chuyện gì xảy ra giữa chúng tôi? Cô ấy
đã hiểu rõ bản chất đó và tôi lại không hiểu rõ. Cô
ấy sẽ không cãi cọ với tôi, vĩnh viễn. Đúng chứ? Cô
ấy sẽ không rơi lại lãnh vực đó, nhưng tôi luôn luôn đang
xô đẩy cô ấy, đang thúc bách cô ấy và đang cố gắng kéo
cô ấy vào lại lãnh vực đó. Tôi đang tạo xung đột, không
phải cô ấy. Bạn đã hiểu rõ toàn sự việc này chuyển
động như thế nào hay chưa? Bạn đang theo kịp tất cả sự
việc này chứ? Toàn sự việc đã chuyển động. Bây giờ
không có hai con người đang cãi cọ nữa nhưng chỉ còn một
người. Hãy thấy điều gì đã xảy ra. Và tôi, nếu tôi nhạy
cảm, nếu tôi có cảm thấy thực sự cho cô ấy, tôi cũng
bắt đầu thay đổi bởi vì cô ấy dứt khoát ở đó. Bạn
hiểu rõ chứ? Cô ấy sẽ không chuyển động khỏi đó. Hãy
thấy điều gì xảy ra. Nếu hai vật bất động gặp gỡ thì
không có xung đột. Tôi không biết liệu bạn có hiểu rõ
không. Nhưng nếu một người bất động, người phụ nữ,
và tôi chuyển động, tự nhiên tôi phải bị khuất phục
bởi cái đó mà bất động. Đúng không? Tôi tự hỏi liệu
bạn có hiểu rõ điều này không. Điều này rất đơn giản.
Vì
vậy sau đó vấn đề được giải quyết, nếu một người
có hiểu rõ thực sự về liên hệ – không hình ảnh,
mà chúng ta đã trình bày trước đó. Vậy là bởi chính sự
hiện diện của cô ấy, bởi chính sức sống của sự thật
của cô ấy, cô ấy sẽ chuyển đổi tôi, giúp đỡ tôi. Đó
là câu trả lời. Nhận được nó chứ?
Bangalore,
ngày 15 tháng 8 năm 1948
Cuộc
sống là một tiến hành của chuyển động liên tục trong
liên hệ, và nếu không hiểu rõ sự liên hệ chúng ta sẽ
tạo ra rối loạn lẫn đấu tranh và nỗ lực vô vọng. Vì
vậy rất quan trọng cho chúng ta phải hiểu rõ chúng ta muốn
nói gì qua từ ngữ liên hệ bởi vì xã hội được xây dựng
từ sự liên hệ và không thể có sự cô lập. Không có một
sự việc như là sống trong cô lập. Cái gì cô lập chẳng
mấy chốc sẽ chết.
Vì
vậy vấn đề của chúng ta là chúng ta có ý gì qua từ ngữ
liên hệ. Trong hiểu rõ sự liên hệ, mà là cách cư xử giữa
những con người dù gần gũi hay xa cách. Chúng ta sẽ bắt
đầu hiểu rõ toàn tiến hành của tồn tại và sự xung đột
giữa ngục tù và tự do. Vì vậy chúng ta phải rất cẩn thận
tìm hiểu ý chúng ta muốn nói gì qua từ ngữ liên hệ. Lúc
này sự liên hệ là một tiến hành của cô lập, và vì vậy
là một xung đột liên tục phải không? Liên hệ giữa bạn
và một người khác, giữa bạn và người vợ của bạn, giữa
bạn và xã hội, là sản phẩm của cô lập này. Qua từ ngữ
cô lập tôi có ý nói rằng mọi thời gian chúng ta luôn luôn
đang tìm kiếm an toàn, thỏa mãn, và uy quyền.
Rốt
cuộc ra, mỗi người trong liên hệ của chúng ta với một
người khác đều đang tìm kiếm sự thỏa mãn; và nơi nào
có tìm kiếm sự thanh thản, sự an toàn dù rằng nó ở trong
một quốc gia hay trong một cá thể, phải có sự cô lập,
và cái gì đang cô lập mời mọc xung đột. Bất kỳ cái gì
kháng cự chắc chắn tạo ra xung đột giữa chính nó và cái
đó mà nó đang kháng cự; và bởi vì hầu hết sự liên hệ
của chúng ta là một hình thức của kháng cự, chúng ta tạo
ra một xã hội chắc chắn nuôi dưỡng sự cô lập và vì
vậy xung đột bên trong lẫn bên ngoài cô lập đó. Vì vậy
chúng ta phải tìm hiểu sự liên hệ khi nó vận hành thực
sự trong cuộc sống của chúng ta. Tôi là gì – những hành
động của tôi, những suy nghĩ của tôi, những cảm thấy
của tôi, những động cơ của tôi, những dự tính của tôi
– tạo ra sự liên hệ đó giữa chính tôi và một người
khác, mà chúng ta gọi là xã hội. Không có xã hội nếu không
có sự liên hệ này giữa hai con người; và trước khi chúng
ta có thể nói về sự độc lập của quốc gia, vẫy một
lá cờ, và tất cả những việc như thế, chúng ta phải hiểu
rõ sự liên hệ lẫn nhau của chúng ta.
Bây
giờ nếu chúng ta tìm hiểu cuộc sống của chúng ta, sự liên
hệ của chúng ta với một người khác, chúng ta sẽ thấy
rằng nó là một qui trình của cô lập. Chúng ta thực sự
không quan tâm đến người khác; mặc dù chúng ta nói nhiều
về điều đó, thật ra chúng ta chẳng quan tâm gì cả. Chúng
ta chỉ liên hệ với người khác chừng nào sự liên hệ đó
còn gây hài lòng cho chúng ta, chừng nào nó còn cho chúng ta
một chỗ ẩn náu, chừng nào nó còn thỏa mãn cho chúng ta.
Nhưng cái khoảnh khắc có một bất an trong sự liên hệ mà
làm mất đi sự thanh thản cho chúng ta, chúng ta gạt bỏ đi
sự liên hệ đó. Nói cách khác, có sự liên hệ chỉ khi nào
chúng ta còn được thỏa mãn. Điều này nói ra có vẻ đau
khổ lắm, nhưng nếu bạn thực sự tìm hiểu rất cặn kẽ
cuộc sống của bạn; bạn sẽ thấy rằng đó là một sự
thật; và trốn tránh một sự thật là sống trong ngu dốt,
không bao giờ có thể đem lại được sự liên hệ đúng đắn.
Vì
vậy nếu chúng ta tìm hiểu cuộc sống của chúng ta và quan
sát sự liên hệ, chúng ta thấy nó là một qui trình dựng
lên sự kháng cự lại một người khác, một bức tường
qua đó chúng ta nhìn và quan sát người còn lại; nhưng chúng
ta luôn luôn duy trì bức tường đó và ẩn núp đằng sau nó,
dù rằng nó là một bức tường tâm lý, một bức tường
vật chất, một bức tường kinh tế, hay một bức tường
quốc gia. Chừng nào chúng ta còn sống trong cô lập, đằng
sau một bức tường, không có sự liên hệ với một người
khác. Chúng ta sống khép kín bởi vì nó gây nhiều thỏa mãn
hơn; chúng ta nghĩ nó an toàn nhiều hơn. Thế giới đã quá
hỗn loạn – có quá nhiều phiền muộn, quá nhiều đau thương,
chiến tranh, hủy diệt, đau khổ – đến độ chúng ta muốn
tẩu thoát và sống trong những bức tường an toàn của sự
tồn tại thuộc tâm lý riêng của chúng ta. Vì vậy sự liên
hệ, với hầu hết mọi người chúng ta, thật ra là một qui
trình của cô lập, và rõ ràng sự liên hệ như thế tạo
ra một xã hội cũng đang cô lập. Đó chính xác là điều
gì đang xảy ra khắp thế giới. Bạn ở trong cô lập của
bạn và duỗi bàn tay của bạn qua bức tường đó và gọi
nó là chủ nghĩa quốc tế, tình huynh đệ, hay bất kỳ từ
ngữ nào bạn muốn; nhưng thật ra, những chính phủ, những
quân đội cai trị, tiếp tục. Đó là, bám vào những giới
hạn riêng của bạn, bạn nghĩ rằng bạn có thể tạo ra sự
thống nhất thế giới, hòa bình thế giới mà là điều không
thể nào thực hiện được. Chừng nào bạn còn có một biên
giới, dù thuộc về quốc gia, kinh tế, tôn giáo hay xã hội,
không thể có hòa bình trong thế giới là một sự thật rõ
ràng.
Hiện
nay qui trình của cô lập là một qui trình của tìm kiếm uy
quyền, và dù người ta đang tìm kiếm uy quyền cá thể hay
cho một nhóm chủng tộc hay quốc gia đều phải xảy ra sự
cô lập bởi vì chính ham muốn uy quyền, vị trí là chủ nghĩa
cô lập. Rốt cuộc, đó là điều gì mà mỗi người chúng
ta đều mong muốn, phải vậy không? Anh ấy muốn một vị
trí có uy quyền để trong đó anh ấy có thể chi phối, dù
rằng ở nhà, ở văn phòng, hay trong một bộ máy hành chính.
Mỗi người đang tìm kiếm uy quyền, và trong tìm kiếm uy quyền
anh ấy sẽ thiết lập một xã hội được dựa vào uy quyền,
quân đội, kỹ nghệ, kinh tế và vân vân – và lại nữa
điều này quá hiển nhiên. Ham muốn có uy quyền đó trong chính
bản chất của nó không là đang cô lập hay sao? Tôi nghĩ hiểu
rõ vấn đề này rất khẩn thiết bởi vì con người mà muốn
một thế giới hòa bình, một thế giới trong đó không còn
những chiến tranh, không còn hủy diệt tàn khốc, không còn
đau khổ bi thảm trên một kích cỡ không thể đo lường được,
phải hiểu rõ vấn đề căn bản này. Chừng nào bạn, cá
thể, còn tìm kiếm uy quyền, dù to tát hay nhỏ nhoi, dù như
một thủ tướng, một thống đốc, một luật sư, hay chỉ
là một người chồng hay một người vợ ở nhà – đó là,
chừng nào bạn còn ham muốn cái ý thức của thống trị,
cái ý thức của cưỡng bách, cái ý thức của tạo ra quyền
hành, ảnh hưởng – rõ ràng bạn chắc chắn tạo ra một
xã hội là kết quả của một qui trình cô lập; bởi vì uy
quyền trong chính bản chất của nó đang tách rời, đang cô
lập.
Một
con người thương yêu, tử tế không có ý thức của uy quyền
và vì vậy một con người như thế không bị giới hạn vào
bất kỳ quốc tịch nào, vào bất kỳ lá cờ nào. Anh ấy
không có lá cờ nhưng cái con người đang tìm kiếm uy quyền
trong bất kỳ hình thức nào dù rằng từ sự chuyên chế hay
từ sự tự chiếu rọi mà anh ta gọi là Chúa, vẫn còn bị
vướng mắc trong qui trình cô lập. Nếu bạn tìm hiểu nó
rất cẩn thận bạn sẽ thấy rằng ham muốn uy quyền trong
chính bản chất của nó là một qui trình khép kín. Mỗi người
đang tìm kiếm vị trí riêng của anh ấy, an toàn riêng của
anh ấy và chừng nào động cơ đó còn tồn tại, xã hội
phải được xây dựng dựa trên một qui trình cô lập. Nơi
nào đang có sự tìm kiếm uy quyền, có một qui trình cô lập
và cái gì cô lập chắc chắn phải tạo ra xung đột. Đó
chính xác là điều gì đang xảy ra khắp thế giới. Mỗi một
nhóm người đang tìm kiếm uy quyền vì vậy đang tự cô lập
chính nó. Đây là qui trình của chủ nghĩa quốc gia, của chủ
nghĩa yêu nước, cuối cùng đều dẫn đến chiến tranh và
hủy diệt.
Bây
giờ, nếu không có sự liên hệ, không thể có sự tồn tại
trong cuộc sống; và chừng nào sự liên hệ còn được dựa
vào uy quyền, vào thống trị, phải có qui trình cô lập, mà
hiển nhiên là mời mọc xung đột đến. Không có sự việc
như là sống trong cô lập. Không một quốc gia nào, không một
người nào, không một cá thể nào, có thể sống trong cô
lập; tuy nhiên bởi vì bạn đang tìm kiếm uy quyền trong nhiều
cách khác nhau, bạn nuôi dưỡng cô lập. Người theo chủ nghĩa
quốc gia là một người bị nguyền rủa bởi vì qua tinh thần
yêu nước của anh ấy, anh ấy tạo ra một bức tường cô
lập. Anh ấy quá gắn kết với quốc gia của anh ấy đến
độ anh ấy dựng lên một bức tường chống lại một người
khác. Và điều gì xảy ra khi bạn dựng lên một bức tường
chống lại một cái gì đó. Cái gì đó liên tục đang đập
lại bức tường của bạn. Khi bạn kháng cự một cái gì
đó, chính sự kháng cự đó chỉ ra rằng bạn đang xung đột
với cái gì đó. Vì vậy chủ nghĩa quốc gia là một qui trình
cô lập, là kết quả của sự tìm kiếm uy quyền, không thể
tạo ra hòa bình trong thế giới. Người theo chủ nghĩa quốc
gia nói về tình huynh đệ là đang nói dối. Anh ấy đang sống
trong một trạng thái mâu thuẫn.
Hòa
bình trong thế giới là tối thiết; nếu không tất cả chúng
ta đều sẽ bị hủy diệt. Một ít người có lẽ thoát được,
nhưng sẽ có sự hủy diệt khủng khiếp chưa từng có trước
kia nếu chúng ta không giải quyết được vấn đề hòa bình.
Hòa bình không là một lý tưởng; một lý tưởng là tưởng
tượng. Cái gì là sự thật phải được hiểu rõ, và hiểu
rõ về sự thật đó bị ngăn cản bởi sự tưởng tượng
mà chúng ta gọi là một lý tưởng. Sự thật là mỗi người
đang tìm kiếm uy quyền, chức tước, những vị trí của quyền
hành và vân vân, tất cả những việc này được che đậy
trong nhiều hình thức khác nhau bởi những từ ngữ hay ho.
Đó là một vấn đề tối thiết. Nó không là vấn đề thuộc
lý thuyết và cũng không là một vấn đề có thể được
trì hoãn; nó đòi hỏi hành động ngay lúc này, bởi vì thảm
kịch chắc chắn sẽ xảy ra. Nếu nó không đến ngày mai,
nó sẽ đến năm tới, hay là chẳng mấy chốc sau đó, bởi
vì cái động lượng của qui trình cô lập này đã ở đây
rồi; và anh ấy, con người mà thực sự suy nghĩ về nó phải
chặn đứng gốc rễ của vấn đề, đó là sự tìm kiếm
uy quyền của cá thể, đang tạo ra nhóm người, chủng tộc,
và quốc gia tìm kiếm uy quyền.
Bây
giờ, liệu người ta có thể sống trong thế giới mà không
ham muốn quyền hành, vị trí, uy quyền hay không? Rõ ràng là
người ta có thể làm được. Người ta làm được nó khi
người ta không gắn kết chính mình với một cái gì đó to
tát hơn. Gắn kết với một cái gì đó to tát hơn này –
đảng phái, quốc gia, chủng tộc, tôn giáo, Chúa – là tìm
kiếm uy quyền. Bởi vì trong chính bạn bị trống rỗng, đờ
đẫn, yếu ớt, bạn thích gắn kết chính mình với một cái
gì đó to tát hơn. Ham muốn gắn kết chính mình với cái gì
đó to tát hơn là ham muốn uy quyền. Đó là lý do tại sao
chủ nghĩa quốc gia, hay bất kỳ tinh thần cộng đồng nào
đều là một điều tội lỗi trong thế giới; nó vẫn còn
là ham muốn uy quyền. Vì vậy điều quan trọng trong hiểu
rõ cuộc sống, và do đó sự liên hệ, là khám phá động
cơ đang thúc bách mỗi người chúng ta, bởi vì động cơ đó
là gì, môi trường sống là như vậy. Động cơ đó tạo ra
hoặc là hòa bình hoặc là hủy diệt trong thế giới . Và
vì vậy rất quan trọng cho mỗi người chúng ta phải ý thức
rằng thế giới đang ở trong tình trạng đau khổ và hủy
diệt, và phải nhận ra rằng nếu chúng ta đang tìm kiếm uy
quyền, có ý thức hay không ý thức, chúng ta đang đóng góp
cho sự hủy diệt đó và vì vậy sự liên hệ của chúng ta
với xã hội sẽ là một qui trình của xung đột liên tục.
Có
vô số hình thức uy quyền; nó không chỉ là giành được
vị trí và của cải. Chính ham muốn là một cái gì đó là
một hình thức của uy quyền, mà tạo ra sự cô lập và vì
vậy xung đột. Nếu mỗi người chúng ta, không hiểu rõ động
cơ, ý định của những hành động của anh ấy, luật pháp
của chính phủ chẳng có ý nghĩa bao nhiêu, bởi vì bên trong
luôn luôn thắng thế bên ngoài. Bên ngoài bạn có lẽ xây
dựng một cấu trúc hòa bình, nhưng những con người điều
hành nó sẽ thay đổi nó tùy theo ý định của họ. Đó là
lý do tại sao rất quan trọng cho những người muốn tạo ra
một nền văn hóa mới, một xã hội mới, một chính thể
mới, đầu tiên phải hiểu rõ chính họ. Trong ý thức được
chính mình, được những chuyển động và những lay động
khác nhau, người ta sẽ hiểu rõ những động cơ, những ý
định, những hiểm họa được giấu giếm bên trong; và chỉ
trong ý thức đó, thay dổi xảy ra. Sự đổi mới của một
xã hội chỉ có thể xảy ra khi nào có kết thúc của sự
tìm kiếm uy quyền này; và chỉ khi đó chúng ta mới có thể
sáng tạo một nền văn hóa mới, một xã hội sẽ không bị
đặt nền tảng trên xung đột nhưng trên hiểu rõ. Liên hệ
là một tiến hành của tự bộc lộ, và nếu không hiểu rõ
về chính mình, những phương cách của tâm hồn và cái trí
riêng của người ta, chỉ thiết lập một trật tự bên ngoài,
một cơ cấu, một công thức ma mãnh, chẳng có ý nghĩa bao
nhiêu.
Vì
vậy điều gì quan trọng là hiểu rõ chính mình trong liên
hệ với một người khác. Rồi thì sự liên hệ đó không
trở thành một qui trình cô lập, nhưng một chuyển động
trong đó bạn phát hiện những động cơ riêng của bạn, những
suy nghĩ riêng của bạn, những theo đuổi riêng của bạn;
và chính phát hiện đó là sự khởi đầu của giải thoát,
sự khởi đầu của thay đổi. Vấn đề cốt lõi là chính
sự thay đổi ngay tức khắc này mới có thể tạo ra cuộc
cách mạng triệt để và cơ bản trong thế giới. Cách mạng
bên trong những bức tường của cô lập không là một cách
mạng. Cách mạng chỉ đến khi những bức tường của cô
lập bị phá vỡ, và điều đó chỉ có thể xảy ra khi bạn
không còn đang tìm kiếm uy quyền.
Ojai,
ngày 17 tháng 7 năm 1949
Tôi
đề nghị chúng ta nên có thể lắng nghe điều gì đang được
nói mà không phản đối hay chấp nhận. Chúng ta nên có thể
lắng nghe để cho, nếu có một điều gì đó mới mẻ đang
được nói, chúng ta không ngay lập tức phản đối nó. Điều
này không có nghĩa rằng chúng ta phải chấp nhận mọi vấn
đề đang được nói ở đây. Việc đó sẽ rất vô lý bởi
vì lúc đó chúng ta chỉ đang dựng lên uy quyền, và nơi nào
có uy quyền, không thể có suy nghĩ, cảm thấy; không thể
có sự khám phá cái mới mẻ. Bởi vì hầu hết chúng ta có
khuynh hướng chấp nhận một điều gì đó rất hăm hở, mà
không có hiểu rõ thực sự, có một nguy cơ rằng có lẽ chúng
ta chấp nhận mà không cần suy nghĩ hay cân nhắc, không cần
tìm hiểu kỹ càng. Trong cuộc nói chuyện này tôi có lẽ trình
bày một điều gì đó mới mẻ, hay một điều gì đó khác
hẳn, mà có lẽ bạn bỏ qua nó nếu bạn không lắng nghe bằng
thanh thản, bằng tĩnh lặng đó mà tạo ra hiểu rõ.
Tôi
muốn thảo luận một chủ đề có lẽ khá khó khăn: vấn
đề về hành động, hoạt động và sự liên hệ. Nhưng trước
khi tôi trình bày điều đó, đầu tiên chúng ta phải hiểu
rõ chúng ta có ý nói gì qua từ ngữ hoạt động, chúng ta
có ý nói gì qua từ ngữ hành động. Bởi vì toàn cuộc sống
của chúng ta dường như được đặt nền tảng trên hành
động, hay đúng hơn, hoạt động. Tôi muốn phân biệt rõ
giữa hoạt động và hành động. Chúng ta dường như bị mải
mê khi làm những công việc; chúng ta quá bất an, bị nuốt
trọn bởi chuyển động, làm một cái gì đó bằng mọi giá,
tiếp tục, thành tựu, tranh đấu để có thành công. Và hoạt
động có vai trò nào trong sự liên hệ? Bởi vì cuộc sống
là một vấn đề của sự liên hệ. Không việc gì có thể
tồn tại trong cô lập và nếu liên hệ chỉ là một hoạt
động, vậy thì sự liên hệ không có ý nghĩa bao nhiêu. Tôi
không biết liệu bạn có nhận thấy rằng khoảnh khắc bạn
ngừng hoạt động, ngay lập tức có một cảm thấy sợ hãi,
bất an; bạn cảm thấy như thể là bạn không đang sống,
không tỉnh táo, vì vậy bạn phải chuyển động liên tục.
Và có sự sợ hãi của sống một mình, của đi ra ngoài dạo
bộ một mình, của là chính mình, không một quyển sách, không
một máy thâu thanh, không nói chuyện; sợ hãi của luôn luôn
ngồi yên lặng không làm gì cả với bàn tay hay với cái trí
hay với tâm hồn của bạn.
Vì
vậy muốn hiểu rõ hoạt động, chắc chắn chúng ta phải
hiểu rõ sự liên hệ, phải vậy không? Nếu chúng ta đối
xử với sự liên hệ như một lảng tránh, như một tẩu thoát
khỏi một cái gì đó, vậy thì liên hệ chỉ là một hoạt
động. Và hầu hết sự liên hệ của chúng ta chỉ là một
lảng tránh, và vì vậy chỉ là một loạt những hoạt động
cần phải có trong liên hệ phải không? Như tôi đã nói, liên
hệ có ý nghĩa thực sự chỉ khi nào nó là một tiến hành
của tự bộc lộ, khi nó đang tự bộc lộ chính nó trong ngay
hành động của liên hệ. Nhưng hầu hết chúng ta không muốn
bị bộc lộ trong liên hệ. Trái lại, chúng ta sử dụng liên
hệ như một phương tiện để che đậy sự thiếu thốn riêng
của chúng ta, những bất an riêng của chúng ta, sự hoang mang
riêng của chúng ta. Vậy là liên hệ trở thành chuyển động
thuần túy, hoạt động thuần túy. Tôi không hiểu liệu bạn
có nhận thấy rằng sự liên hệ là rất đau khổ, và rằng
chừng nào nó không là một tiến hành tự bộc lộ, mà trong
đó bạn đang tự khám phá chính mình, sự liên hệ chỉ là
một phương tiện của tẩu thoát khỏi chính bạn.
Tôi
nghĩ rất quan trọng phải hiểu rõ điều này bởi vì vấn
đề của hiểu rõ về chính mình ở trong sự cởi mở của
liên hệ, dù rằng với những sự vật, với những con người,
hay với những ý tưởng. Liệu sự liên hệ có thể được
đặt nền tảng trên một ý tưởng hay không? Chắc chắn bất
kỳ hành động nào được đặt nền tảng trên một ý tưởng
phải là sự tiếp tục của ý tưởng đó, mà là hoạt động.
Hành động không được đặt nền tảng trên một ý tưởng.
Hành động là ngay tức khắc, tự phát, trực tiếp, không
có qui trình của tư tưởng tham gia vào. Nhưng khi chúng ta thiết
lập hành động dựa trên một ý tưởng, vậy thì nó trở
thành một hoạt động, và nếu chúng ta thiết lập sự liên
hệ của chúng ta dựa trên một ý tưởng, vậy thì chắc chắn
liên hệ như thế đó chỉ là một hoạt động, mà không có
sự hiểu rõ. Nó chỉ đang thực hiện một công thức, một
khuôn mẫu, một ý tưởng. Bởi vì chúng ta muốn một cái
gì đó từ liên hệ, liên hệ như thế luôn luôn đang kềm
hãm, đang giới hạn, đang trói buộc.
Ý
tưởng là kết quả của một đòi hỏi, của một ham muốn,
của một mục đích. Nếu tôi liên hệ với bạn bởi vì tôi
cần bạn, thuộc vật chất hay tâm lý, vậy thì sự liên hệ
đó rõ ràng được đặt nền tảng trên một ý tưởng, bởi
vì tôi muốn một cái gì đó từ bạn. Và một liên hệ được
đặt nền tảng trên một ý tưởng như thế không thể nào
là một tiến hành của tự bộc lộ. Nó chỉ là một động
lượng, một hoạt động, một đơn điệu mà trong đó thói
quen được thiết lập. Vì vậy, sự liên hệ như thế hoàn
toàn là một căng thẳng, một đau đớn, một bất hòa, một
tranh đấu, gây đau khổ cho chúng ta.
Liệu
có thể liên hệ mà không có một ý tưởng, không có một
đòi hỏi, không có sỡ hữu, chiếm hữu hay không? Liệu chúng
ta có thể hiệp thông lẫn nhau – mà là sự liên hệ thực
sự ở mọi mức độ khác nhau của ý thức – nếu chúng
ta liên hệ với nhau qua một ham muốn, một nhu cầu thuộc
về vật chất hay tâm lý hay sao? Liệu có thể liên hệ
mà không có những nguyên nhân gây quy định sinh ra từ ham
muốn này hay không? Như tôi đã nói, đây là một vấn đề
khá khó khăn. Người ta phải tìm hiểu nó rất thâm sâu và
rất yên lặng. Nó không là một vấn đề của chấp nhận
hay phản đối.
Lúc
này chúng ta biết liên hệ của chúng ta là gì rồi – một
bất hòa, một đấu tranh, một đau khổ hay chỉ là thói quen.
Nếu chúng ta có thể hiểu rõ trọn vẹn, tổng thể, sự liên
hệ với một người, vậy thì có lẽ có khả năng hiểu rõ
sự liên hệ với nhiều người, đó là, với xã hội. Nếu
tôi không hiểu rõ sự liên hệ của tôi với một người,
chắc chắn tôi sẽ không hiểu rõ sự liên hệ của tôi với
tổng thể, với xã hội, với nhiều người. Và nếu liên
hệ của tôi với một người được đặt nền tảng trên
một nhu cầu, trên thỏa mãn, vậy thì sự liên hệ của tôi
với xã hội phải giống hệt như vậy. Do đó, phải theo sau
là bất hòa, với một người và với nhiều người. Liệu
có thể sống, với một người và với nhiều người, mà
không có đòi hỏi nào hay không? Chắc chắn, đó là vấn đề
– phải vậy không? – không chỉ giữa bạn và tôi, mà còn
giữa tôi và xã hội. Và muốn hiểu rõ vấn đề đó, muốn
thâm nhập nó rất sâu sắc, bạn phải tìm hiểu vấn đề
của hiểu rõ về chính mình, bởi vì nếu không hiểu rõ về
chính bạn như bạn là, nếu không biết chính xác “cái gì
là”, rõ ràng bạn không thể có sự liên hệ đúng đắn
với một người khác. Dù bạn muốn làm gì chăng nữa –
tẩu thoát, thờ phụng, đọc sách, xem phim, mở máy thâu thanh
– chừng nào còn không hiểu rõ về chính bạn, bạn không
thể có sự liên hệ đúng đắn, do đó bất hòa, đấu tranh,
thù địch, hoang mang, không chỉ bên trong bạn, mà còn bên
ngoài bạn và quanh quanh bạn. Chừng nào chúng ta còn sử dụng
liên hệ chỉ như một phương tiện của thỏa mãn, của tẩu
thoát, như một lảng tránh mà là hoạt động thuần túy, không
thể có hiểu rõ về chính mình. Nhưng hiểu rõ về chính mình
được hiểu rõ, được phát hiện, tiến hành của nó được
bộc lộ qua sự liên hệ; đó là, nếu bạn sẵn lòng tìm
hiểu vấn đề của sự liên hệ và phơi bày chính bạn cho
nó. Bởi vì, rốt cuộc, bạn không thể sống nếu không có
sự liên hệ. Nhưng chúng ta muốn sử dụng sự liên hệ đó
để được thanh thản, để được thỏa mãn, để là một
cái gì đó. Đó là, chúng ta sử dụng sự liên hệ được
đặt nền tảng trên một ý tưởng, mà có nghĩa rằng cái
trí đảm trách một vai trò quan trọng trong sự liên hệ. Và
bởi vì cái trí luôn luôn quan tâm đến việc bảo vệ chính
nó, đến việc luôn luôn ở trong lãnh vực của cái đã được
biết, nó giảm thiểu tất cả liên hệ xuống mức độ của
thói quen, hay mức độ của an toàn và thế là sự liên hệ
chỉ trở thành một hoạt động.
Vì
vậy bạn thấy rằng sự liên hệ, nếu chúng ta cho phép nó,
có thể là một tiến hành của tự bộc lộ, nhưng, bởi vì
chúng ta không cho phép nó, sự liên hệ chỉ trở thành thuần
túy là một hoạt động thỏa mãn. Chừng nào cái trí chỉ
sử dụng sự liên hệ cho an toàn riêng của nó, sự liên hệ
đó chắc chắn phải tạo ra rối loạn và thù địch. Liệu
có thể sống trong liên hệ mà không còn ý tưởng của đòi
hỏi, của mong muốn, của thỏa mãn, hay không?
***
Bạn
không thể suy nghĩ về tình yêu. Bạn có thể suy nghĩ về
người bạn thương yêu, nhưng suy nghĩ đó không là tình yêu,
và thế là, dần dần, tư tưởng thay thế vị trí của tình
yêu …. Sự liên hệ có thể được đặt nền tảng trên
một ý tưởng hay không? Nếu nó như thế, nó là một hoạt
động tự khép kín, và vì vậy không tránh khỏi phải có
bất hòa, xung đột, và đau khổ hay sao?
Rajahmundry,
ngày 4 tháng 12 năm 1949
Sự
thật hiện hữu chỉ khi nào cái trí là tĩnh lặng, không phải
được làm tĩnh lặng. Vì vậy, phải không có sự kỷ luật
cái trí để được tĩnh lặng. Khi bạn kỷ luật chính bạn,
nó chỉ là một ham muốn được chiếu rọi để ở trong một
trạng thái đặc biệt nào đó. Một trạng thái như thế không
là trạng thái thụ động. Tôn giáo là hiểu rõ về người
suy nghĩ và vật được suy nghĩ mà có nghĩa là hiểu rõ về
hành động trong sự liên hệ. Hiểu rõ như thế là tôn giáo,
không phải sự thờ phụng một lý tưởng nào đó, dù rằng
nó gây thỏa mãn, dù rằng nó thuộc truyền thống, dù rằng
bất kỳ người nào đã nói về nó. Tôn giáo là hiểu rõ
vẻ đẹp, chiều sâu, ý nghĩa rộng lớn của hành động trong
sự liên hệ. Bởi vì, rốt cuộc ra, cuộc sống là liên hệ;
tồn tại, là có liên hệ. Nếu không bạn không tồn tại.
Bạn không thể sống trong cô lập. Bạn liên hệ với bạn
bè của bạn, với gia đình của bạn, với những người bạn
làm việc chung. Mặc dù bạn rút lui vào một hòn núi, bạn
liên hệ với người mang thức ăn đến. Bạn liên hệ với
một ý tưởng mà bạn đã chiếu rọi. Tồn tại ám chỉ đang
là, mà là liên hệ, và nếu chúng ta không hiểu rõ sự liên
hệ đó, không có hiểu rõ về sự thật. Nhưng bởi vì sự
liên hệ gây ra đau khổ, bực dọc, liên tục thay đổi trong
những đòi hỏi của nó, chúng ta tẩu thoát nó đến điều
gì chúng ta gọi là Chúa, mà chúng ta nghĩ là theo đuổi sự
thật. Người theo đuổi không thể theo đuổi sự thật. Anh
ấy chỉ có thể theo đuổi lý tưởng riêng của anh ấy mà
là tự chiếu rọi. Vì vậy sự liên hệ của chúng ta và hiểu
rõ về nó là tôn giáo thực sự và những sự việc khác không
là tôn giáo, bởi vì trong liên hệ đó được chứa đựng
toàn bộ ý nghĩa của hiện hữu. Trong liên hệ, dù với con
người, với thiên nhiên, với cây cối, với các vì sao, với
các ý tưởng, với các chính thể – trong liên hệ đó là
sự khai mở toàn bộ của người suy nghĩ và vật được suy
nghĩ, mà là con người, mà là cái trí. Cái tôi hiện hữu
qua sự tập trung của xung đột; tập trung của xung đột tạo
ra sự tự ý thức cho cái trí. Trái lại không có cái tôi;
và mặc dù bạn có thể đặt cái tôi đó trên một mức độ
cao, nó vẫn còn là cái tôi của sự thỏa mãn.
Vì
vậy con người muốn nhận được sự thật, không tìm kiếm
sự thật, con người muốn nghe được tiếng nói của vĩnh
hằng, dù vĩnh hằng đó là gì chăng nữa, phải hiểu rõ sự
liên hệ; bởi vì trong liên hệ có xung đột, và chính xung
đột đó ngăn cản sự thật. Đó là, trong xung đột có sự
thiết lập của ý thức cái tôi, mà tìm kiếm để lẩn tránh,
để tẩu thoát xung đột; nhưng chỉ khi nào cái trí hiểu
rõ xung đột nó mới có khả năng nhận được sự thật.
Vì vậy nếu không hiểu rõ sự liên hệ, theo đuổi sự thật
là theo đuổi một tẩu thoát. Tại sao không đối diện nó?
Nếu không hiểu rõ thực tại, làm thế nào bạn có thể vượt
khỏi? Bạn có lẽ nhắm mắt lại, bạn có lẽ chạy trốn
đến những đền chùa và thờ phụng những hình ảnh trống
rỗng, nhưng sự thờ phụng, sự dâng hiến, nghi lễ, trao tặng
những bông hoa, những hy sinh, những lý tưởng, những niềm
tin – tất cả những cái đó đều không có ý nghĩa nếu
không hiểu rõ xung đột trong liên hệ. Vì vậy hiểu rõ xung
đột trong liên hệ có tầm quan trọng chính yếu, không còn
gì khác hơn, vì trong xung đột đó bạn phát hiện toàn bộ
sự tiến hành của cái trí. Nếu không hiểu rõ về chính
bạn như bạn là, không phải theo kỹ thuật như bạn được
giả sử là – Chúa được bao bọc trong hàng rào vật chất,
hay bất kỳ lý thuyết gì chăng nữa – nhưng thật ra,
trong xung đột của sự tồn tại hàng ngày – thuộc kinh tế,
xã hội, và học thuyết – nếu không hiểu rõ xung đột đó,
làm thế nào bạn có thể vượt khỏi và tìm được cái gì
đó? Sự tìm kiếm cái gì vượt khỏi chỉ là một tẩu thoát
khỏi “cái gì là,” và nếu bạn muốn tẩu thoát, vậy thì
tôn giáo hay Chúa cũng là một tẩu thoát hay ho như sự hứng
khởi của nhậu nhẹt. Đừng phản kháng việc so sánh nhậu
nhẹt và Chúa trên cùng một mức độ này. Tất cả những
tẩu thoát đều ở cùng một mức độ, dù rằng bạn tẩu
thoát qua nhậu nhẹt, qua nhà thờ hay bất kỳ việc gì chăng
nữa.
Vì
vậy hiểu rõ xung đột trong liên hệ có tầm quan trong chính,
và không còn gì thêm nữa, bởi vì từ xung đột đó chúng
ta tạo ra thế giới trong đó chúng ta sống mỗi ngày, đau
khổ, nghèo đói, sự xấu xa của tồn tại. Liên hệ là sự
đáp lại đến chuyển động của cuộc sống. Đó là, cuộc
sống là một thách thức liên tục, và khi sự đáp lại không
tổng thể, có xung đột; nhưng đáp lại ngay tức khắc, thực
sự, trọn vẹn với thách thức, mang lại một tổng thể.
Trong đáp lại tổng thể với thách thức đó có kết thúc
xung đột. Vì vậy hiểu rõ về chính mình là quan trọng, không
phải trong trừu tượng, nhưng trong thực tại, trong tồn tại
hàng ngày. Bạn là gì trong cuộc sống hàng ngày có tầm quan
trọng nhất, không phải bạn suy nghĩ điều gì hay những ý
tưởng gì bạn có về nó, nhưng cách bạn cư xử với người
vợ của bạn, người chồng của bạn, những nhân viên của
bạn. Bởi vì, từ bạn là gì, bạn tạo ra thế giới. Cư
xử không là một cách cư xử lý tưởng. Không có cách cư
xử lý tưởng. Cư xử là bạn là gì từ khoảnh khắc này
sang khoảnh khắc khác, bạn cư xử như thế nào từ khoảnh
khắc này sang khoảnh khắc khác. Lý tưởng là một tẩu thoát
khỏi bạn là gì. Làm thế nào bạn có thể đi xa khi bạn
không biết cái gì ở gần bên bạn, khi bạn không ý thức
được người vợ của bạn? Chắc chắc bạn phải bắt đầu
thật gần để tiến xa thêm nữa; tuy nhiên đôi mắt của
bạn lại gắn chặt trên đường chân trời, mà bạn gọi
là tôn giáo, và bạn có vô vàn niềm tin để giúp bạn tẩu
thoát.
Vì
vậy điều gì quan trọng không phải làm thế nào để tẩu
thoát bởi vì bất kỳ tẩu thoát nào đều giống như một
tẩu thoát khác mà thôi. Những tẩu thoát tôn giáo và những
tẩu thoát trần tục đều giống nhau, và những tẩu thoát
không giải quyết được vấn đề của chúng ta. Vấn đề
của chúng ta là xung đột, không chỉ xung đột giữa những
cá thể, nhưng còn xung đột của thế giới. Chúng ta thấy
điều gì đang xảy ra trong thế giới, xung đột mỗi lúc một
gia tăng của chiến tranh, hủy diệt, đau khổ – mà bạn không
thể nào kết thúc. Tất cả mọi việc bạn có thể làm là
thay đổi sự liên hệ của bạn với thế giới, không phải
là thế giới của Châu âu hay Châu mỹ, nhưng thế giới của
người vợ của bạn, người chồng của bạn, công việc của
bạn, ngôi nhà của bạn. Ở đó bạn có thể mang lại thay
đổi, và thay đổi đó chuyển động trong những vòng tròn
mỗi lúc một lan rộng hơn; nhưng nếu không có thay đổi cơ
bản này không thể nào có được an bình của cái trí. Bạn
có lẽ ngồi trong một góc phòng hay đọc một cái gì đó
để tìm một giấc ngủ, mà hầu hết mọi người gọi là
thiền định, nhưng đó không là giải thoát, không là nhận
được sự thật. Điều gì hầu hết mọi người chúng ta
muốn là một tẩu thoát gây thỏa mãn; chúng ta không muốn
đối diện những xung đột của chúng ta bởi vì chúng gây
quá nhiều đau khổ. Chúng gây đau khổ chỉ bởi vì chúng
ta không bao giờ theo dõi để xem thử tất cả chúng là gì;
chúng ta tìm kiếm điều gì đó mà chúng ta gọi là Chúa, nhưng
không bao giờ tìm hiểu nguyên nhân của xung đột. Nhưng nếu
chúng ta hiểu rõ xung đột của sự tồn tại hàng ngày, vậy
thì chúng ta có thể đi xa hơn nữa, bởi vì trong đó có chứa
sẵn toàn ý nghĩa của cuộc sống. Một cái trí trong xung đột
là một cái trí hủy hoại, một cái trí lãng phí, và những
vấn đề trong xung đột không bao giờ có thể hiểu rõ được;
nhưng xung đột không xóa tan được bởi bất kỳ những lễ
giáo, những niềm tin, hay những kỷ luật, bởi vì xung đột
chính nó phải được hiểu rõ. Vấn đề của chúng ta ở
trong liên hệ, mà là cuộc sống; tôn giáo là hiểu rõ về
cuộc sống đó, mà mang lại một trạng thái trong đó cái
trí tĩnh lặng. Một cái trí như thế có khả năng nhận được
sự thật. Rốt cuộc ra, đó là tôn giáo, không phải những
thánh lễ của bạn, những nghi lễ của bạn, sự lặp lại
những từ ngữ, những cụm từ và những nghi thức của bạn.
Chắc chắn tất cả việc đó không là tôn giáo. Đó là những
phân chia, nhưng một cái trí hiểu rõ sự liên hệ không có
phân chia. Tin tưởng cuộc sống là một chỉ là một ý tưởng
và vì vậy không có giá trị; nhưng với một con người hiểu
rõ sự liên hệ không có “cái bên ngoài” và “cái bên
trong”, cũng không có người xa lạ hay người gần gũi. Liên
hệ là sự tiến hành của hiểu rõ chính mình, và hiểu rõ
chính mình từ khoảnh khắc này sang khoảnh khắc khác trong
cuộc sống hàng ngày là hiểu rõ về chính mình. Hiểu rõ
về chính mình không là một tôn giáo, một kết thúc tối
hậu. Không có một sự việc như là một kết thúc tối hậu.
Có một sự việc như thế cho con người muốn tẩu thoát;
nhưng hiểu rõ về liên hệ, mà trong đó có hiểu rõ về chính
mình luôn luôn đang tự khai mở, là vô hạn.
Vì
vậy hiểu rõ về chính mình không là sự hiểu rõ của cái
tôi được đặt ở một mức độ cao cấp nào đó; nó là
từ khoảnh khắc này sang khoảnh khắc khác trong cư xử hàng
ngày, mà là hành động, mà là liên hệ; và nếu không có
hiểu rõ về chính mình đó không có suy nghĩ đúng đắn. Bạn
không có nền tảng cho sự suy nghĩ đúng đắn nếu bạn không
hiểu rõ bạn là gì. Bạn không thể nào hiểu rõ chính bạn
trong trừu tượng, trong học thuyết. Bạn có thể hiểu rõ
chính bạn chỉ ở sự liên hệ trong cuộc sống hàng ngày
của bạn. Bạn không biết rằng bạn đang sống trong xung đột
hay sao? Chạy trốn nó, lẩn tránh nó có tốt lành gì, giống
như một con người có một chất độc trong cơ thể của anh
ấy mà anh ấy không loại bỏ và thế là đang từ từ chết
đi?
Vì
vậy hiểu rõ về chính mình là khởi đầu của thông minh,
và nếu không có hiểu rõ về chính mình đó bạn không thể
đi xa được. Tìm kiếm tuyệt đối, Chúa, sự thật, hay bất
kỳ điều gì bạn muốn chỉ là tìm kiếm một thỏa mãn tự
chiếu rọi. Vì vậy, bạn phải bắt đầu từ rất gần và
thấu đáo mỗi từ ngữ bạn nói, thấu đáo mỗi cử chỉ,
cách bạn nói chuyện, cách bạn hành động, cách bạn ăn uống;
tỉnh thức được mọi sự việc mà không chỉ trích. Vậy
thì trong tỉnh thức đó bạn sẽ biết cái gì là thực sự
và chuyển đổi được cái gì là, mà là khởi đầu của
giải thoát. Giải thoát không là một kết thúc. Giải thoát
là từ khoảnh khắc này sang khoảnh khắc khác trong hiểu rõ
cái gì là, khi cái trí là tự do, không phải được làm tự
do. Chỉ có một cái trí tự do mới có thể khám phá, không
phải một cái trí bị đúc khuôn bởi một niềm tin hay bị
định hình tùy theo một giả thuyết. Một cái trí như thế
không thể nào khám phá. Không thể có tự do nếu có xung đột,
vì xung đột đang thiết lập cái tôi trong liên hệ.
Colombo,
ngày 25 tháng 12 năm 1949
Chắc
chắn rằng sự rối loạn gia tăng nảy sinh bởi vì chúng ta
tiếp cận một vấn đề bằng một khuôn mẫu của hành động,
bằng một học thuyết, dù rằng thuộc chính trị hay tôn giáo.
Tôn giáo có tổ chức dĩ nhiên ngăn cản sự hiểu rõ về
một vấn đề bởi vì cái trí bị quy định bởi giáo điều
và niềm tin. Khó khăn của chúng ta là làm thế nào hiểu rõ
ngay tức khắc một vấn đề, không qua bất kỳ quy định
thuộc chính trị hay tôn giáo đặc biệt nào; làm thế nào
hiểu rõ vấn đề để cho sự xung đột đó có thể kết
thúc, không phải tạm thời nhưng hoàn toàn, để cho con người
có thể sống tổng thể, không còn đau khổ của ngày mai hay
gánh nặng của ngày hôm qua. Chắc chắn rằng đó là điều
gì chúng ta phải tìm ra – làm thế nào gặp gỡ vấn đề
mới mẻ lại – bởi vì mỗi vấn đề, dù rằng thuộc chính
trị, kinh tế, tôn giáo, xã hội, hay cá thể, luôn luôn mới
mẻ, và nó không thể nào được gặp gỡ bằng cái cũ kỹ.
Có lẽ giải thích này đang đặt nó trong một phương cách
khác hẳn điều gì mà từ trước đến nay bạn quen thuộc,
nhưng nó thực sự là vấn đề cần suy nghĩ. Rốt cuộc, cuộc
sống là một môi trường đang thay đổi liên tục.
Chúng
ta muốn ngồi yên lặng và được thanh thản. Chúng ta muốn
ẩn náu trong tôn giáo và niềm tin, hay trong hiểu biết được
đặt nền tảng trên những sự kiện đặc biệt. Chúng ta
muốn được thanh thản, chúng ta muốn được thỏa mãn, chúng
ta muốn không bị quấy rầy; nhưng cuộc sống, mà luôn luôn
đang thay đổi, luôn luôn mới mẻ, luôn luôn đang quấy rầy
cái cũ kỹ. Vì vậy vấn đề của chúng ta là làm thế nào
gặp gỡ sự thách thức mới mẻ lại. Chúng ta là kết quả
của quá khứ; tư tưởng của chúng ta là kết quả của ngày
hôm qua, và với ngày hôm qua chắc chắn chúng ta không thể
gặp gỡ ngày hôm nay, bởi vì ngày hôm nay là mới mẻ. Khi
chúng ta tiếp cận cái mới mẻ bằng ngày hôm qua, chúng ta
đang tiếp tục tình trạng bị quy định của ngày hôm qua
trong hiểu rõ ngày hôm nay. Vì vậy vấn đề của chúng ta
trong tiếp cận cái mới mẻ là làm thế nào hiểu rõ được
cái cũ kỹ, và vì vậy được tự do khỏi cái cũ kỹ. Cái
cũ kỹ không thể hiểu rõ cái mới mẻ; bạn không thể “đổ
rượu mới vào cái chai cũ.” Và vì vậy điều quan trọng
là hiểu rõ cái cũ kỹ, mà là quá khứ, mà là cái trí được
đặt nền tảng trên sự suy nghĩ.
Tư
tưởng, ý tưởng là kết quả của quá khứ. Dù rằng nó
là hiểu biết thuộc khoa học hay lịch sử, hay chỉ là những
thành kiến và mê tín, rõ ràng ý tưởng là kết quả của
quá khứ. Chúng ta không thể suy nghĩ nếu chúng ta không có
ký ức. Ký ức là cặn bã của trải nghiệm, ký ức là phản
hồi của tư tưởng. Muốn hiểu rõ sự thách thức, mà là
mới mẻ, chúng ta phải hiểu rõ toàn qui trình của cái tôi,
mà là kết quả quá khứ của chúng ta, quá khứ của tình
trạng bị quy định của chúng ta – thuộc môi trường, xã
hội, khí hậu, chính trị, kinh tế – toàn cấu trúc của
chính chúng ta. Hiểu rõ vấn đề là hiểu rõ về chính chúng
ta. Hiểu rõ thế giới bắt đầu từ hiểu rõ về chính chúng
ta. Vấn đề không là thế giới, nhưng bạn trong sự liên
hệ với một người khác, mà tạo ra một vấn đề; và vấn
đề đó mở rộng thành vấn đề của thế giới.
Vì
vậy muốn hiểu rõ bộ máy phức tạp, to lớn này, đau khổ,
xung đột, hoang mang, khốn khổ này, chúng ta phải bắt đầu
với chính chúng ta, nhưng không phải theo tánh cá thể, đối
nghịch lại tập thể. Không có một sự việc như cái vật
trừu tượng đó được gọi là tập thể; nhưng khi bạn và
tôi không hiểu rõ chính chúng ta, khi chúng ta theo sau một người
lãnh đạo và bị mê hoặc bởi những từ ngữ, vậy thì chúng
ta trở thành tập thể và bị trục lợi. Vì vậy giải pháp
đối với vấn đề không phải được tìm ra trong cô lập,
trong rút lui vào một tu viện, vào một hòn núi hay một cái
hang, nhưng trong hiểu rõ toàn vấn đề của chính chúng ta
trong sự liên hệ. Bạn không thể sống trong cô lập, tồn
tại là liên hệ. Vì vậy vấn đề của chúng ta là sự liên
hệ, mà gây ra xung đột, mang lại đau khổ, phiền muộn liên
tục. Chừng nào chúng ta còn không hiểu rõ sự liên hệ đó,
nó sẽ là một cái nguồn của đau khổ và tranh đấu liên
tục. Hiểu rõ chính chúng ta, mà là hiểu rõ về chính mình
là khởi đầu của thông minh; và muốn có hiểu rõ đó bạn
không thể nhờ vào một quyển sách. Không một quyển sách
nào có thể dạy nó cho bạn. Hãy hiểu rõ chính bạn, và ngay
khi bạn hiểu rõ chính bạn, bạn có thể giải quyết những
vấn đề đối diện mỗi người chúng ta hàng ngày. Hiểu
rõ về chính mình mang lại tĩnh lặng cho cái trí, và chỉ
lúc đó sự thật hiện hữu. Sự thật không thể được tìm
kiếm. Sự thật là cái không biết được, và cái bạn tìm
kiếm luôn luôn đã được biết rồi. Sự thật hiện hữu
không cần tìm kiếm khi cái trí không còn thành kiến, khi có
hiểu rõ về toàn qui trình của chính chúng ta.
Colombo,
ngày 28 tháng 12 năm 1949
Hiểu
rõ về chính mình không là một sự việc được mua trong những
quyển sách, nó cũng không là kết quả của một kỷ luật
và rèn luyện khổ sở lâu dài. Nó là tỉnh thức, từ khoảnh
khắc này sang khoảnh khắc khác, được mọi tư tưởng và
cảm thấy khi nó nảy sinh trong sự liên hệ. Liên hệ không
ở trên một mức độ thuộc lý thuyết trừu tượng nhưng
là một thực tế, liên hệ với tài sản, với con người,
và với những ý tưởng. Liên hệ hàm ý sự tồn tại, và
vì không có cái gì có thể sống trong cô lập, tồn tại là
liên hệ. Xung đột của chúng ta ở trong liên hệ, tại mọi
mức độ của sự tồn tại của chúng ta; và hiểu rõ về
sự liên hệ này, thấu đáo và tổng thể, là vấn đề thực
sự duy nhất mà mỗi người phải làm. Vấn đề này không
thể bị trì hoãn hay lẩn tránh. Lẩn tránh nó chỉ tạo ra
xung đột và đau khổ thêm nữa. Tẩu thoát nó chỉ mang lại
trạng thái không suy nghĩ, mà bị trục lợi bởi những con
người mưu mẹo và những con người tham vọng.
Vậy
thì tôn giáo không là niềm tin, cũng không là giáo điều,
nhưng là hiểu rõ về sự thật mà phải được phát hiện
trong liên hệ, từ khoảnh khắc này sang khoảnh khắc khác.
Tôn giáo mà là niềm tin và giáo điều chỉ là một tẩu thoát
khỏi sự thật của liên hệ. Người tìm kiếm Chúa, hay bất
kỳ điều gì bạn muốn, qua niềm tin mà anh ấy gọi là tôn
giáo chỉ tạo ra sự đối nghịch, tạo ra sự tách rời mà
là không tổng thể. Bất kỳ hình thức nào của học thuyết,
dù rằng của cánh hữu hay cánh tả, của tôn giáo đặc biệt
này hay kia, sắp đặt con người chống lại con người, mà
là việc gì đang xảy ra trong thế giới.
Thay
thế một học thuyết bằng một học thuyết khác không là
giải pháp cho những vấn đề của chúng ta. Vấn đề không
là học thuyết nào tốt lành hơn, nhưng hiểu rõ về chính
chúng ta như một tiến hành tổng thể. Bạn có lẽ nói rằng
hiểu rõ về chính chúng ta phải mất thời gian vô hạn và
trong khi đó thế giới đang bị xé nát thành từng mảnh. Bạn
nghĩ rằng nếu bạn có một hành động được lên kế hoạch
trước tùy theo một học thuyết, vậy thì sẽ có thể tạo
ra, chẳng mấy chốc, một thay đổi trong thế giới này. Nếu
chúng ta tìm hiểu cặn kẽ thêm tí nữa về điều này, chúng
ta sẽ thấy rằng những ý tưởng, không mang con người lại
cùng nhau. Một ý tưởng có lẽ giúp đỡ hình thành một nhóm
người, nhưng nhóm người đó chống lại một nhóm người
khác có một ý tưởng khác biệt và tiếp tục cho đến khi
nào cái ý tưởng đó trở thành quan trọng hơn hành động:
những học thuyết, những niềm tin, những tôn giáo có tổ
chức, phân chia con người.
***
Trải
nghiệm của một người khác không có giá trị cho hiểu rõ
về sự thật. Nhưng những tôn giáo có tổ chức khắp thế
giới được đặt nền tảng trên sự trải nghiệm của một
người khác và, vì vậy, không đang giải thoát con người
nhưng chỉ trói buộc anh ấy vào một khuôn mẫu đặc biệt
mà sắp đặt con người chống lại con người. Mỗi người
chúng ta phải bắt đầu mới mẻ lại, trong sáng lại, bởi
vì chúng ta là gì, thế giới là như vậy. Thế giới không
khác biệt bạn và tôi. Cái thế giới nhỏ xíu của những
vấn đề của chúng ta này, được mở rộng ra, trở thành
thế giới và những vấn đề của thế giới.
Chúng
ta không còn hy vọng muốn có hiểu rõ của chúng ta nhờ vào
những vấn đề rộng lớn của thế giới. Chúng ta không thấy
rằng nó không là một vấn đề của hành động tập thể,
nhưng của việc đánh thức từng cá thể đến cái thế giới
trong đó anh ấy sống, và giải quyết những vấn đề thế
giới của anh ấy, dù rằng nó bị giới hạn đến chừng
nào chăng nữa. Tập thể là một trừu tượng bị khai thác
bởi chính trị gia, bởi người có một học thuyết. Thật
ra tập thể chính là bạn và tôi và một người khác. Khi
bạn và tôi và một người khác bị mê hoặc bởi một từ
ngữ, vậy thì chúng ta trở thành một tập thể, mà vẫn còn
là một trừu tượng, bởi vì từ ngữ là một trừu tượng.
Hành động tập thể là một ảo tưởng. Thật ra hành động
này chính là cái ý tưởng về một hành động của một số
ít người mà chúng ta chấp nhận trong hoang mang và tuyệt vọng
của chúng ta. Từ hoang mang và tuyệt vọng của chúng ta, chúng
ta chọn lựa những người hướng dẫn của chúng ta, hoặc
là thuộc chính trị hay tôn giáo, và chắc chắn họ phải,
bởi vì sự lựa chọn của chúng ta, cũng ở trong hoang mang
và tuyệt vọng. Họ có lẽ khoác vào một vẻ chắc chắn
và biết tất cả những vấn đề, nhưng thật ra, bởi vì
họ là những người hướng dẫn của những người bị hoang
mang, họ cũng bị hoang mang mà thôi, hoặc là họ sẽ không
là những người hướng dẫn. Trong thế giới nơi những người
lãnh đạo và những người được lãnh đạo bị hoang mang,
khi tuân theo một khuôn mẫu hay một học thuyết, có ý thức
hay không ý thức, là nuôi dưỡng xung đột và đau khổ thêm
nữa.
***
Thế
giới là vấn đề của bạn và muốn hiểu rõ nó bạn phải
hiểu rõ chính bạn. Hiểu rõ về chính bạn này không là vấn
đề của thời gian. Bạn tồn tại chỉ trong liên hệ; trái
lại bạn không tồn tại. Sự liên hệ của bạn là vấn
đề, sự liên hệ của bạn với tài sản, với con người
hay với những ý tưởng, hay với những niềm tin. Hiện nay
sự liên hệ này đã bị xung đột, mâu thuẫn, và chừng nào
bạn còn không hiểu rõ sự liên hệ của bạn, dù bạn làm
gì chăng nữa, tự mê hoặc chính bạn bởi bất kỳ học thuyết
hay tín điều nào, không thể có bình an cho bạn. Hiểu rõ
về chính bạn này là hành động trong liên hệ. Bạn khám
phá chính bạn khi bạn đang trực tiếp trong liên hệ. Sự
liên hệ là cái gương trong đó bạn có thể thấy chính bạn
như bạn là. Bạn không thể thấy chính bạn như bạn là trong
cái gương này nếu bạn tiếp cận nó bằng một kết luận
và một lời giải thích, hay bằng sự chỉ trích, hay bằng
sự bào chữa.
Chính
trực nhận của bạn là gì, như bạn là, trong khoảnh khắc
của hành động trong liên hệ, mang lại một tự do khỏi “cái
gì là”. Chỉ trong tự do mới có thể có khám phá. Một cái
trí bị điều kiện không thể khám phá sự thật. Tự do không
là một trừu tượng; nó hiện hữu cùng đạo đức. Bởi
vì chính bản chất của đạo đức là tạo ra sự giải thoát
khỏi những nguyên nhân của hoang mang. Rốt cuộc ra, không
đạo đức là vô trật tự, xung đột. Nhưng đạo đức là
tự do, sự rõ ràng của trực nhận do hiểu rõ mang lại. Bạn
không thể trở thành đạo đức. Trở thành là ảo tưởng
của tham lam, hay thâu lợi. Đạo đức là sự trực nhận ngay
tức khắc của “cái gì là.” Vì vậy hiểu rõ về chính
mình là khởi đầu của thông minh, và chính thông minh này
sẽ giải quyết những vấn đề của bạn và thế là những
vấn đề của thế giới.
Colombo,
ngày 1 tháng 1 năm 1950
Trước
khi chúng ta hỏi phải làm cái gì hay phải hành động như
thế nào, điều quan trọng là phải khám phá suy nghĩ đúng
đắn là gì, bởi vì nếu không có suy nghĩ đúng đắn, rõ
ràng không thể có hành động đúng đắn được. Hành động
lệ thuộc vào một khuôn mẫu, lệ thuộc vào một niềm tin
đã xếp đặt con người chống lại con người. Không thể
có suy nghĩ đúng đắn nếu không có hiểu rõ về chính mình,
bởi vì nếu không hiểu rõ về chính mình, làm thế nào người
ta có thể biết điều gì người ta thực sự đang suy nghĩ?
Chúng ta thực hiện nhiều suy nghĩ, và có nhiều hoạt động,
nhưng tư tưởng và hành động như thế tạo ra xung đột và
phản kháng mà chúng ta không chỉ nhận thấy trong chính chúng
ta, nhưng còn quanh chúng ta trong thế giới. Vì vậy vấn đề
của chúng ta là làm thế nào để suy nghĩ đúng đắn, mà
sẽ sinh ra hành động đúng đắn, nhờ vậy loại bỏ được
xung đột và hoang mang mà chúng ta không chỉ nhận thấy trong
chính chúng ta, nhưng còn trong thế giới quanh chúng ta.
***
Nếu
tư tưởng của chúng ta được đặt nền tảng trên quá khứ
mà là tình trạng bị quy định của chúng ta, rõ ràng bất
kỳ điều gì chúng ta suy nghĩ chỉ là một phản ứng và vì
vậy dẫn đến xung đột thêm nữa. Vì vậy trước khi chúng
ta có thể tìm được suy nghĩ đúng đắn là gì, chúng ta phải
biết hiểu rõ về chính mình là gì. Chắc chắn, hiểu rõ
về chính mình không chỉ là học hỏi một loại suy nghĩ đặc
biệt nào đó. Hiểu rõ về chính mình không được đặt nền
tảng trên những ý tưởng, niềm tin, hay kết luận. Nó phải
là một sự việc đang sống, ngược lại nó không còn là
hiểu rõ về chính mình và trở thành thông tin thuần túy.
Có một khác biệt giữa thông tin, mà là hiểu biết, và thông
minh mà đang biết những tiến hành của những tư tưởng và
những cảm thấy của chúng ta. Nhưng hầu hết chúng ta bị
trói buộc trong thông tin, hiểu biết hời hợt, và thế là
chúng ta không thể tìm hiểu vấn đề thâm sâu hơn. Muốn
khám phá toàn tiến hành của hiểu rõ về chính mình chúng
ta phải tỉnh thức trong liên hệ. Liên hệ là cái gương duy
nhất mà chúng ta có được, một cái gương sẽ không biến
dạng, một cái gương trong đó chúng ta có thể thấy chính
xác và rõ ràng tư tưởng của chúng ta đang tự bộc lộ chính
nó. Cô lập, mà nhiều người tìm kiếm, là việc tạo dựng
lén lút của kháng cự lại sự liên hệ. Rõ ràng cô lập
ngăn cản hiểu rõ về liên hệ, liên hệ với những con người,
với những ý tưởng, với những sự vật. Chừng nào chúng
ta còn không hiểu rõ thực sự sự liên hệ giữa chúng ta
và tài sản của chúng ta, chúng ta và con người, chúng ta và
những ý tưởng là gì, chắc chắn phải có hoang mang và xung
đột.
Vì
vậy chúng ta có thể tìm được suy nghĩ đúng đắn là gì
chỉ trong liên hệ. Đó là, chúng ta có thể khám phá trong
liên hệ, chúng ta suy nghĩ như thế nào từ khoảnh khắc này
sang khoảnh khắc khác, những phản ứng của chúng ta là gì,
và nhờ đó từng bước một tiến tới sự bộc lộ của
suy nghĩ đúng đắn. Đây không là một sự việc trừu tượng
hay khó khăn khi thực hiện, nhìn ngắm chính xác điều gì
xảy ra trong liên hệ của chúng ta, những phản ứng của chúng
ta là gì, và vì vậy khám phá ra sự thật của mỗi tư tưởng
, mỗi cảm thấy. Nhưng nếu chúng ta mang cùng nó một ý tưởng
hay một nhận thức có sẳn của sự liên hệ nên là gì, thì
rõ ràng việc đó ngăn cản sự khai mở, sự bộc lộ của
“cái gì là.” Đó là khó khăn của chúng ta; chúng ta đã
sắp đặt sẵn cho cái trí của chúng ta sự liên hệ nên là
gì. Đối với hầu hết chúng ta, sự liên hệ là một từ
ngữ dành cho sự thanh thản, dành cho sự thỏa mãn, dành cho
sự an toàn, và trong liên hệ đó chúng ta sử dụng tài sản,
những ý tưởng, và những con người cho sự thỏa mãn của
chúng ta. Chúng ta dùng niềm tin như một phương tiện của
sự an toàn. Liên hệ không chỉ là một điều chỉnh máy móc.
Khi chúng ta sử dụng con người, nó đòi hỏi phải sở hữu,
thuộc vật chất hay tâm lý, và trong sở hữu một ai đó chúng
ta tạo ra tất cả những vấn đề của ganh tị, ghen tuông,
cô độc và xung đột. Nếu chúng ta tìm hiểu nó cặn kẽ
và thâm sâu hơn một chút, chúng ta sẽ thấy rằng sử dụng
một con người hay tài sản cho sự thỏa mãn là một qui trình
của cô lập. Qui trình cô lập này không là liên hệ thực
sự gì cả. Vì vậy khó khăn của chúng ta và những vấn đề
chồng chất của chúng ta nảy sinh do bởi không hiểu rõ về
liên hệ, mà cốt lõi là hiểu rõ về chính mình. Nếu chúng
ta không hiểu rõ cách chúng ta liên hệ với con người, với
tài sản, với những ý tưởng, vậy thì chắc chắn sự liên
hệ của chúng ta sẽ tạo ra xung đột. Đó là toàn bộ vấn
đề của chúng ta vào lúc này, phải vậy không? – liên hệ
không chỉ giữa những con người, mà còn giữa những nhóm
người, giữa những quốc gia, giữa những học thuyết dù
rằng nó là học thuyết của cánh tả hay cánh hữu, thuộc
tôn giáo hay thế gian. Vì vậy, rất quan trọng phải hiểu
rõ cơ bản sự liên hệ của bạn với người vợ của bạn,
với người chồng của bạn, với người hàng xóm của bạn;
bởi vì sự liên hệ là một cánh cửa qua đó chúng ta có
thể khám phá chính chúng ta, và qua khám phá đó chúng ta hiểu
rõ suy nghĩ đúng đắn là gì.
Chắc
chắn, suy nghĩ đúng đắn hoàn toàn khác hẳn tư tưởng đúng
đắn. Tư tưởng đúng đắn là đứng yên. Bạn có thể học
tư tưởng đúng đắn, nhưng bạn không thể học suy nghĩ đúng
đắn, bởi vì suy nghĩ đúng đắn là chuyển động, nó không
đứng yên. Bạn có thể học tư tưởng đúng đắn từ một
quyển sách, từ một giáo viên, hay thâu lượm thông tin về
nó, nhưng bạn không thể nào có suy nghĩ đúng đắn bằng
cách tuân theo một mẫu mực hay cái khuôn. Suy nghĩ đúng đắn
là hiểu rõ về liên hệ từ khoảnh khắc này sang khoảnh
khắc khác, mà bộc lộ toàn qui trình của cái tôi.
Dù
bạn sống tại bất kỳ mức độ nào, có xung đột, không
chỉ xung đột cá thể, mà còn xung đột thế giới. Thế giới
là bạn; nó không tách rời bạn. Bạn là gì, thế giới là
như thế. Phải có một cách mạng cơ bản trong sự liên hệ
của bạn với con người, với những ý tưởng. Phải có một
thay đổi cơ bản, và thay đổi đó phải bắt đầu, không
phải phía bên ngoài bạn, nhưng trong những liên hệ của bạn.
Vì vậy, yêu cầu tối thiết cho một con người của hòa bình,
một con người của tư tưởng, là phải hiểu rõ chính anh
ấy. Bởi vì nếu không hiểu rõ về chính mình, những nỗ
lực của anh ấy chỉ tạo ra rối loạn và đau khổ thêm nữa.
Hãy tỉnh thức được toàn qui trình của chính bạn. Bạn
không cần đạo sư, không cần quyển sách, để hiểu rõ từ
khoảnh khắc này sang khoảnh khắc khác sự liên hệ của bạn
với mọi sự việc sự vật.
Người
hỏi: Tại sao ông lại lãng phí thời gian giảng thuyết thay
vì giúp đỡ thế giới trong một cách thực tế?
Krishnamurti:
Bây giờ, bạn có ý gì qua từ ngữ thực tế? Bạn có ý rằng
tạo ra một thay đổi trong thế giới, một điều chỉnh kinh
tế tốt đẹp hơn, một phân phối của cải công bằng hơn,
một liên hệ trong sáng hơn, hay thay đổi nó tàn nhẫn hơn,
giúp đỡ bạn tìm được một việc làm tốt hơn. Bạn muốn
trông thấy một thay đổi trong thế giới, mọi người thông
minh đều muốn cả, và bạn muốn một phương pháp tạo ra
sự thay đổi đó, và vì vậy bạn hỏi tại sao tôi lại lãng
phí thời gian giảng thuyết thay vì làm một điều gì đó
về nó. Bây giờ, điều gì tôi đang làm thực sự là một
lãng phí thời gian hay sao? Nó sẽ là một lãng phí thời gian,
nếu tôi giới thiệu một loạt những ý tưởng mới để
thay thế những học thuyết cũ, khuôn mẫu cũ. Có lẽ đó
là điều gì bạn muốn tôi làm. Nhưng thay vì trình bày một
phương pháp tạm gọi là thực tế để hành động, để sống,
để có một việc làm tốt hơn, để tạo ra một thế giới
đẹp đẽ hơn, liệu không quan trọng phải tìm ra những chướng
ngại gì đang ngăn cản một cách mạng thực sự, không phải
là một cách mạng của cánh tả hay cánh hữu, nhưng một cách
mạng triệt để, cơ bản không được đặt nền tảng trên
những ý tưởng hay sao? Bởi vì những lý tưởng, những niềm
tin, những học thuyết, những giáo điều, ngăn cản hành động.
Không thể nào có một thay đổi thế giới, một cách mạng,
chừng nào hành động còn được đặt nền tảng trên những
ý tưởng, bởi vì lúc đó hành động chỉ là phản hồi mà
trong đó những ý tưởng trở thành quan trọng nhiều hơn hành
động. Đó chính xác là việc gì đang xảy ra trong thế giới
này, phải không? Muốn hành động, chúng ta phải khám phá
những chướng ngại ngăn cản hành động. Nhưng hầu hết
chúng ta đều không muốn hành động, đó là khó khăn của
chúng ta. Chúng ta thích thảo luận hơn, chúng ta thích thay thế
một học thuyết này bằng một học thuyết khác hơn, và vì
vậy chúng ta tẩu thoát khỏi hành động qua học thuyết. Chắc
chắn rằng điều đó rất đơn giản, phải không? Lúc này
thế giới đang đối diện nhiều vấn đề: dư thừa dân số,
đói khát, phân chia con người thành những quốc tịch và giai
cấp, và vân vân. Tại sao không có một nhóm người ngồi
cùng nhau cố gắng giải quyết những vấn đề của chủ nghĩa
quốc gia? Nhưng nếu chúng ta cố gắng trở thành quốc tế
trong khi bám chặt quốc tịch của chúng ta, chúng ta tạo ra
một vấn đề khác; và đó là điều gì hầu hết chúng ta
đang làm.
Vì
vậy bạn thấy rằng chính là những lý tưởng đang thực
sự ngăn cản hành động. Một chính khách, một chức quyền
nổi tiếng, đã nói rằng thế giới có thể được tổ chức
và tất cả con người có thể được nuôi ăn uống đầy
đủ. Vậy thì tại sao việc đó không được thực hiện?
Bởi vì những ý tưởng, những niềm tin và chủ nghĩa quốc
gia đang gây xung đột. Vì vậy, những ý tưởng đang thực
sự ngăn cản việc nuôi ăn uống đầy đủ của con người;
và hầu hết chúng ta lại đùa giỡn với những ý tưởng
và nghĩ rằng chúng ta là những người cách mạng, đang tự
thôi miên chính chúng ta bởi những từ ngữ như là thực tế.
Điều gì quan trọng là phải giải thoát chúng ta khỏi những
ý tưởng, khỏi chủ nghĩa quốc gia, khỏi những niềm tin
và giáo điều tôn giáo, để cho chúng ta có thể hành động,
không lệ thuộc vào một khuôn mẫu hay một học thuyết, nhưng
khi những nhu cầu đòi hỏi. Chắc chắn vạch rõ những ngáng
trở và những chướng ngại mà ngăn cản hành động như thế
không là một lãng phí thời gian, không là một chuyện vô
bổ. Điều gì bạn đang làm rõ ràng là vô nghĩa. Những ý
tưởng và những niềm tin của bạn, những chữa trị thuộc
tôn giáo, kinh tế và chính trị của bạn, thực sự đang phân
chia con người và đang dẫn đến chiến tranh. Chỉ khi nào
cái trí được tự do khỏi ý tưởng và niềm tin thì nó mới
có thể hành động đúng đắn. Một con người ái quốc, thương
yêu quốc gia, không bao giờ biết điều gì là tình huynh đệ,
mặc dù anh ấy có lẽ nói về nó, trái lại, những hành động
của anh ấy, thuộc kinh tế và trong mọi phương hướng, đều
góp phần vào chiến tranh. Vì vậy có thể có được hành
động đúng đắn và nhờ đó sự thay đổi cơ bản, bền
vững, chỉ khi nào cái trí được tự do khỏi những ý tưởng,
không phải hời hợt, nhưng căn bản; và tự do khỏi những
ý tưởng có thể xảy ra được chỉ qua tỉnh thức được
chính mình và hiểu rõ về chính mình.