NÓI CHUYỆN
VỚI GIÁO VIÊN
1- Giáo dục
đúng đắn.
Krishnamurti:
Mục đích chính của chúng ta ở trong những nơi như Rishi Valley
ở miền nam và Rajghat ở miền bắc là xây dựng một môi
trường, một bầu không khí, nơi người ta có thể tạo ra,
nếu có thể được, một con người mới mẻ. Các thầy có
biết lịch sử của hai ngôi trường này hay không? Chúng đã
vận hành trên ba mươi năm hay nhiều hơn nữa. Mục đích,
khao khát của những ngôi trường này là cung cấp cho một
em bé khả năng công nghệ xuất sắc để cho em học sinh có
thể vận hành bằng rõ ràng và hiệu quả trong thế giới
hiện đại, và quan trọng hơn nữa là thiết lập một bầu
không khí đúng đắn để cho em bé có thể phát triển đầy
đủ như một con người hoàn toàn. Điều này có nghĩa là
trao cho em bé cơ hội nở hoa trong tốt lành để cho em có được
sự liên hệ đúng cách với những con người, những sự vật
và những ý tưởng, với toàn bộ cuộc sống. Sống là liên
hệ. Không có sự liên hệ đúng đắn đến bất kỳ điều
gì nếu không có cảm thấy đúng đắn cho vẻ đẹp, một
hưởng ứng với thiên nhiên, với âm nhạc và nghệ thuật,
một ý thức thẩm mỹ được phát triển cao độ.
Tôi
nghĩ rất dễ dàng khi nhận ra rằng nền giáo dục ganh đua
và sự phát triển của học sinh trong quy trình đó gây hủy
hoại. Tôi không biết người ta nắm vững được việc này
sâu sắc đến chừng nào. Nếu người ta nắm vững được,
vậy thì nền giáo dục đúng đắn là gì? Tôi nghĩ rất dễ
dàng khi nhận ra rằng cái khuôn mẫu hiện nay mà chúng ta đang
vun quén và gọi là nền giáo dục, mà là tuân phục vào xã
hội, thì rất, rất hủy hoại. Trong những hoạt động đầy
tham vọng của nó, nó đang gây thất vọng đến cùng cực.
Và cả phương Tây lẫn phương Đông, điều gì từ trước
đến nay chúng ta đã xem như là một sự phát triển ở trong
quy trình này là văn hóa. Nó phải dẫn dắt đến đau khổ.
Ý thức được sự thật của việc đó rất cần thiết. Nếu
việc đó rất rõ ràng và nếu người ta từ bỏ việc đó
một cách tự nguyện, không phải như một phản ứng, nhưng
giống như là một chiếc lá rụng khỏi cái cây, một buông
bỏ, vậy thì nở hoa là gì, giáo dục đúng đắn là gì? Thầy
giáo dục em học sinh để tuân phục, để điều chỉnh, để
thích ứng vào cái hệ thống hay là thầy giáo dục em học
sinh để hiểu rõ, để nhận thức rất rõ ràng toàn bộ ý
nghĩa của tất cả việc đó và, cùng lúc, giúp em đọc và
viết? Nếu thầy giáo dục em học sinh để đọc và viết
trong hệ thống thất vọng hiện nay, vậy thì nở hoa của
cái trí bị ngăn cản. Vậy thì câu hỏi là, nếu người ta
bỏ đi nền giáo dục ganh đua này liệu rằng cái trí có thể
được giáo dục trong ý nghĩa thông thường được chấp nhận
của từ ngữ đó hay không? Hay giáo dục thực sự là nhấn
mạnh vào đặc điểm đưa chính chúng ta và em học sinh ra
khỏi cái cấu trúc xã hội của thất vọng và ham muốn này
và, cùng lúc cho em học sinh thông tin về toán học, vật lý,
và vân vân? Rốt cuộc ra, nếu người giáo viên và em học
sinh được tước bỏ tất cả rối loạn khủng khiếp này,
còn có cái gì để được giáo dục hay không? Tất cả mọi
điều mà thầy phải dạy em học sinh là làm thế nào biết
đọc và viết, làm thế nào biết tính toán, thiết kế, ghi
nhớ và truyền đạt những sự kiện và những ý kiến về
những sự kiện.
Vì
vậy, chức năng của giáo dục là gì và liệu có một phương
pháp đặc biệt nào của giáo dục hay không? Thầy dạy em
học sinh một phương pháp kỹ thuật để em thành thạo và
trong chính thành thạo đó phát triển một ý thức của tham
vọng phải không? Bằng cách dạy em một phương pháp kỹ thuật
để tìm ra một việc làm, thầy cũng chồng chất lên em những
hàm ý của thành công và thất vọng của nó. Em muốn được
thành công trong cuộc sống và em cũng muốn trở thành một
con người thanh thản. Toàn cuộc sống của em là một mâu
thuẫn. Mâu thuẫn càng lớn bao nhiêu thì căng thẳng càng nhiều
bấy nhiêu. Đây là một sự thật. Khi có sự đè nén trong
mâu thuẫn, có hoạt động phía bên ngoài mạnh mẽ hơn. Thầy
cho em học sinh một phương pháp kỹ thuật và cùng lúc phát
triển trong em sự mất cân bằng lạ lùng này, sự mâu thuẫn
cực kỳ này mà dẫn đến thất vọng và tuyệt vọng. Em càng
phát triển khả năng của em trong kỹ thuật, tham vọng của
em càng lớn lao và sự thất vọng càng sâu đậm bấy nhiêu.
Thầy đang giáo dục em để có một phương pháp kỹ thuật
mà sẽ dẫn đến sự thất vọng của em. Vì vậy câu hỏi
là, liệu thầy có thể giúp em học sinh không bị buông trôi
vào mâu thuẫn hay không? Em sẽ buông trôi vào nó nếu thầy
không giúp đỡ em yêu thích công việc em đang làm.
Thầy
thấy không, nếu em học sinh thích môn hình học, yêu thích
nó như một kết thúc trong chính nó, em hoàn toàn thâm nhập
trong nó đến độ em không còn tham vọng. Em thực sự yêu
thích môn hình học và đó là một niềm say mê to lớn. Vì
vậy em nở hoa trong nó. Làm thế nào thầycó thể giúp em học
sinh yêu thích, theo cách này, một sự việc mà em học sinh
vẫn chưa khám phá cho chính mình.
Nếu như một giáo viên, thầy được hỏi, mục đích
của ngôi trường này là gì liệu thầy có trả lời được
không? Tôi muốn biết thầy đang cố gắng làm cái gì, thầy
dự tính trao em học sinh cái gì? Thầy đang cố gắng định
hình em, điều kiện em, cưỡng bách em trong một hướng nào
đó phải không? Có phải thầy đang cố gắng dạy em học
sinh môn toán học, môn vật lý, cho em một số thông tin để
em có khả năng về công nghệ và có thể làm việc tốt trong
nghề nghiệp tương lai phải không? Hàng ngàn trường học
đang làm công việc này, khắp thế giới đang cố gắng làm
cho em học sinh xuất sắc về công nghệ để em trở thành
một nhà khoa học, một kỹ sư, một nhà vật lý giỏi và
vân vân. Hay là thầy đang cố gắng làm một điều gì đó
có ý nghĩa nhiều hơn ở nơi này? Nếu nó có ý nghĩa nhiều
hơn, vậy nó là gì?
Chúng
ta phải rất rõ ràng trong chính chúng ta điều gì chúng ta
muốn, rõ ràng về điều gì một con người phải là – một
con người tổng thể, không chỉ là một con người công nghệ.
Nếu chúng ta tập trung rất nhiều vào những kỳ thi, vào thông
tin công nghệ, vào việc làm cho em bé khôn khéo, thành thạo
trong thâu lượm hiểu biết, tại sao chúng ta lại bỏ quên
khía cạnh khác, rồi thì em học sinh sẽ lớn lên để trở
thành một con người lệch một phía. Khi chúng ta nói về một
con người tổng thể, chúng ta có ý nói không chỉ một con
người có hiểu rõ phía bên trong, có một khả năng để thâm
nhập, tìm hiểu nội tâm của em, trạng thái phía bên trong
của em và khả năng vượt khỏi nó, nhưng cũng nói về một
con người giỏi giang khi em làm việc gì phía bên ngoài. Hai
điều này phải theo cùng nhau. Đó là vấn đề thực sự trong
giáo dục – để thấy rằng khi một em bé rời ngôi trường,
em sẽ được xây dựng hoàn hảo trong tốt lành, cả phía
bên ngoài lẫn phía bên trong.
Phải
có một điểm khởi đầu mà từ đó chúng ta vận hành để
chúng ta sẽ vun quén không chỉ cái khía cạnh công nghệ nhưng
còn cởi bỏ những tầng sâu hơn, những lãnh vực sâu sắc
hơn của cái trí con người. Tôi sẽ nói có một cách như
thế này. Nếu thầy tập trung vào việc tạo dựng cho em học
sinh xuất sắc về công nghệ và bỏ quên đi khía cạnh khác,
như chúng ta thường làm, điều gì xảy ra cho một con người
như thế? Nếu thầy tập trung vào việc tạo cho em trở thành
một vũ công tuyệt vời hay là một nhà toán học tài năng,
chuyện gì xảy ra? Em không chỉ là điều đó, em là một cái
gì còn hơn thế nữa. Em đố kị, giận dữ, bất mãn, thất
vọng, tham vọng. Vì vậy thầy sẽ tạo ra một xã hội trong
đó luôn luôn có vô trật tự, bởi vì thầy đang nhấn mạnh
vào công nghệ và hiệu quả trong một lãnh vực và bỏ qua
lãnh vực khác. Một con người dù có lẽ xuất sắc như thế
nào chăng nữa về công nghệ, anh ta luôn luôn bị mâu thuẫn
trong những liên hệ giao tiếp của anh ta. Anh ta luôn luôn đấu
tranh với người hàng xóm của anh ta.
Vì
vậy công nghệ không thể nào sản sinh ra một xã hội hoàn
hảo hay một xã hội tốt lành. Nó có lẽ sản sinh ra một
xã hội to lớn, nơi không còn nghèo đói, nơi có sự bình
đẳng vật chất và vân vân. Một xã hội to lớn không nhất
thiết là một xã hội tốt lành. Một xã hội tốt lành ám
chỉ trật tự. Trật tự không có nghĩa là những chiếc xe
lửa đến đi đúng giờ, thư từ gởi nhận đều đặn. Nó
còn là cái gì khác nữa. Đối với một con người, trật
tự có nghĩa là trật tự trong chính anh ta. Và cái trật tự
như thế đó rõ ràng sẽ tạo ra một xã hội tốt lành. Bây
giờ, chúng ta bắt đầu từ khía cạnh nào đây?
Thầy
có hiểu câu hỏi của tôi hay không? Nếu tôi lơ là phía bên
trong và tập trung vào công nghệ, điều gì tôi làm sẽ chỉ
là một khía cạnh. Vì vậy tôi phải tìm ra một cách, tôi
phải tạo ra một chuyển động mà sẽ bao gồm cả hai khía
cạnh. Từ trước đến nay, chúng ta đã tách rời hai khía
cạnh này và bởi vì đã tách rời chúng, chúng ta đã nhấn
mạnh một khía cạnh và bỏ qua khía cạnh còn lại. Điều
gì chúng ta bây giờ đang cố gắng làm là kết hợp cả hai
khía cạnh này vào cùng nhau. Nếu có một nền giáo dục đúng
cách, em học sinh sẽ không coi nó như là hai khía cạnh riêng
biệt. Em sẽ có thể chuyển động trong cả hai khía cạnh
như một chuyển động. Đúng chứ? Khi xây dựng cho chính em
xuất sắc về công nghệ, em cũng sẽ có thể xây dựng cho
chính em trở thành một con người xứng đáng. Điều này có
khai mở một vấn đề gì hay không?
Một
con sông luôn luôn không giống nhau, hai bên bờ thay đổi, và
nước của nó có thể được sử dụng cho kỹ nghệ hay cho
những mục đích khác nhau, nhưng nó vẫn là nước. Tại sao
chúng ta lại tách rời thế giới công nghệ và thế giới
khác? Chúng ta nói rằng: “Nếu chúng ta có thể làm cho thế
giỏi công nghệ hoàn hảo, chúng ta sẽ có lương thực, quần
áo, chỗ ở cho mọi người, vì vậy chúng ta hãy quan tâm chính
đến công nghệ.” Và cũng có những người chỉ quan tâm
đến thế giới bên trong, và trở nên mỗi lúc một cô lập,
mỗi lúc một coi mình là trung tâm, mỗi lúc một hão huyền,
theo đuổi những niềm tin, những giáo điều, những tầm nhìn
riêng rẽ của họ. Có phân chia khủng khiếp này và chúng
ta nói rằng trong một chừng mực nào đó chúng ta phải mang
hai điều này lại cùng với nhau. Vì vậy khi đã phân chia
cuộc sống thành phía bên ngoài và phía bên trong, lúc này
chúng ta cố gắng hòa nhập chúng lại. Tôi nghĩ rằng phương
cách đó cũng sẽ dẫn đến xung đột nhiều hơn. Trái lại
nếu chúng ta có thể tìm ra được một trung tâm, một chuyển
động, một tiếp cận mà không bị phân chia, chúng ta sẽ
vận hành trong cả hai lãnh vực một cách bình đẳng.
Cái
chuyển động của thông minh tột đỉnh là gì? Tôi đang sử
dụng từ ngữ “Thông minh,” không phải là khôn khéo, không
phải là trực giác, không phải rút ra từ hiểu biết, thông
tin, trải nghiệm. Cái chuyển động mà hiểu rõ tất cả những
phân chia này, tất cả những xung đột này là gì; và chính
hiểu rõ đó tạo ra chuyển động thông minh phải không?
Chúng
ta thấy trong thế giới hai chuyển động này đang diễn tiến
– chuyển động tôn giáo sâu sắc mà con người luôn luôn
tìm kiếm và đã trở thành Thiên chúa giáo, Tin lành giáo,
Ấn độ giáo, và chuyển động vật chất của công nghệ,
một thế giới của những chiếc máy vi tính và tự động
hóa mà cho con người nhiều thời gian nhàn rỗi. Chuyển động
tôn giáo rất yếu ớt và chẳng có bao nhiêu người đang theo
đuổi nó. Công nghệ đã trở thành mỗi lúc một mạnh mẽ
thêm và con người đã bị mất hút trong nó, trở nên mỗi
lúc một máy móc và vì vậy con người cố gắng tẩu thoát
khỏi cái hệ thống máy móc này, cố gắng khám phá một cái
gì đó mới mẻ – trong hội họa, trong âm nhạc, trong nghệ
thuật, trong nhà hát. Và tôn giáo, nếu còn có bất kỳ tôn
giáo nào, nói rằng “Đó là phương cách sai lầm” và chuyển
động đến một thế giới riêng của họ. Họ không hiểu
rõ được sự khiếm khuyết, sự không chín chắn, cái cách
máy móc của cả hai. Bây giờ, chúng ta có thể nhận thấy
rằng cả hai khía cạnh này đều khiếm khuyết hay không? Nếu
chúng ta có thể thấy được việc đó, vậy thì chúng ta đang
bắt đầu trực nhận một chuyển động không máy móc mà
bao gồm cả hai.
Nếu
tôi có một em bé phải được giáo dục tôi sẽ giúp đỡ
em nhìn thấy được những qui trình máy móc và khiếm khuyết
của cả hai cách và ngay lúc tìm hiểu sự khiếm khuyết của
cả hai cách này khi chúng vận hành trong chính em, sẽ sinh ra
thông minh mà hiện hữu qua tìm hiểu.
Thưa
các Thầy, hãy nhìn vào những bông hoa kia, sự rực rỡ, vẻ
đẹp của chúng. Bây giờ, làm thế nào tôi như một giáo
viên, có thể giúp đỡ em học sinh nhìn ngắm những bông hoa
và cũng đồng thời rất giỏi môn toán? Nếu tôi chỉ thích
thú những bông hoa và tôi không giỏi môn toán, có một cái
gì đó sai trái với tôi. Nếu tôi chỉ quan tâm đến môn toán,
vậy thì cũng có một cái gì đó sai trái với tôi.
Thầy
không thể vun quén công nghệ, trở thành hoàn hảo trong nó
trước và sau đó nói rằng thầy cũng phải học cái khác.
Bằng cách phung phí tâm hồn của thầy vào những năm tháng
thâu lượm hiểu biết thầy đã hủy diệt một cái gì đó
trong thầy – cảm thấy và khả năng để quan sát. Bằng cách
nhấn mạnh vào một cái này hay cái kia thầy trở nên không
còn nhạy cảm, và bản thể của thông minh lại là nhạy cảm.
Vì
vậy, chất lượng chúng ta mong muốn em bé có được là hình
thức tột đỉnh của nhạy cảm. Nhạy cảm là thông minh;
nó không đến từ những quyển sách. Nếu thầy trải qua bốn
mươi năm học toán nhưng không thể nhìn vào những bông hoa
kia và nhìn vào bầu trời xanh đó, thầy đã chết rồi. Nếu
thầy nhạy cảm, mà là chất lượng tột đỉnh của thông
minh, vậy thì thầy có thể nhìn vào những bông hoa và đồng
thời cũng học môn toán. Nếu có một chuyển động của thông
minh đó nó sẽ bao phủ cả hai lãnh vực. Bây giờ, làm thế
nào, thầy và tôi, như một cộng đồng của những giáo viên,
sẽ tạo ra cái chuyển động nhạy cảm đó trong em học sinh?
Người
học sinh phải được tự do. Nếu không em không thể nhạy
cảm. Nếu em không được tự do khi học môn toán, tận hưởng
môn toán, cho tâm hồn vào nó, mà là tự do, em không thể nào
học nó trọn vẹn. Và muốn nhìn vào những bông hoa kia, muốn
nhìn vào vẻ đẹp đó, em cũng phải được tự do. Vì vậy
trước hết phải có tự do. Điều đó có nghĩa rằng tôi
phải giúp đỡ em bé đó được tự do. Tự do ám chỉ trật
tự, tự do không có nghĩa là cho phép em học sinh làm điều
gì em thích, đi ăn trưa và đến lớp học khi nào em thích.
Trong
tìm hiểu, làm việc, trong học hỏi, người ta hiểu ra rằng
cái hình thái tột đỉnh của nhạy cảm là thông minh. Nhạy
cảm đó, thông minh đó, chỉ có thể xảy ra trong tự do, nhưng
muốn chuyển tải điều đó sang một em học sinh đòi hỏi
nhiều thông minh về phía chúng ta. Tôi muốn em được tự
do, và vẫn vậy cùng lúc đó có trật tự và kỷ luật, mà
không có sự tuân phục. Muốn tìm hiểu bất kỳ điều gì
người ta phải không chỉ có tự do mà còn cả kỷ luật.
Kỷ luật này không phải là điều gì đó từ phía bên ngoài
được áp đặt lên em bé và tùy theo kỷ luật đó mà em cố
gắng tuân phục. Trong chính tìm hiểu của hai qui trình này
– qui trình công nghệ và qui trình tôn giáo, có chú ý và
vì vậy có kỷ luật. Do đó người ta hỏi rằng, “Làm thế
nào chúng ta có thể giúp em trai hay em gái đó được tự do
hoàn toàn và vẫn vậy, có kỷ luật rất cao, không phải qua
sợ hãi, không phải qua tuân phục, không phải tự do từng
phần nhưng tự do hoàn toàn và tuy nhiên vẫn có kỷ luật
cùng lúc đó? Không phải một cái này trước và sau đó cái
còn lại. Cả hai cùng xảy ra đồng thời.
Bây
giờ, làm thế nào chúng ta làm được việc này? Chúng ta có
hiểu rõ rằng tự do là tuyệt đối cần thiết, và rằng
tự do không có nghĩa là làm điều gì người ta thích hay không?
Thầy không thể làm điều gì thầy thích, bởi vì trong cuộc
sống thầy luôn luôn liên quan với những người khác. Hãy
luôn luôn nhìn thấy rõ sự cần thiết và quan trọng của
tự do hoàn toàn và tuy vậy kỷ luật thật cao mà không là
tuân phục. Hãy nhìn thấy rõ rằng những niềm tin của thầy,
những ý tưởng của thầy, những học thuyết của thầy là
thứ phụ gián tiếp. Thầy phải thấy rõ tất cả việc đó
và hiểu rằng thầy phải được tự do tuyệt đối. Nếu
không thầy không thể nào vận hành như một con người.
Bây
giờ, tôi tự hỏi liệu thầy hiểu việc này như một ý tưởng
hay là như một sự kiện, thực tế như lọ mực này. Làm
thế nào thầy, như một cộng đồng của những giáo viên,
khi thầy nhận thức được sự quan trọng của tự do hoàn
toàn cho em bé và cũng phải nhận ra rằng phải có kỷ luật
và trật tự – làm thế nào thầy sẽ giúp em học sinh được
nở hoa trong tự do và trật tự? La mắng đứa trẻ của thầy
sẽ không làm được việc này, so sánh em với một em khác
của thầy sẽ không làm được việc này. Bất kỳ hình thức
cưỡng bách, dọa nạt, hay là cho điểm xấu và điểm tốt,
sẽ không làm được việc này.
Nếu
thầy thấy được sự quan trọng của em bé có tự do và cùng
lúc rất trật tự, và nếu thầy thấy rằng sự trừng phạt
hay dụ dỗ em không sản sinh ra được bất kỳ thứ gì, liệu
thầy có hoàn toàn buông bỏ tất cả việc đó trong chính
thầy hay không?
Phương
pháp cũ không sản sinh ra tự do. Nó đã làm con người thỏa
hiệp và điều chỉnh, nhưng nếu thầy thấy rằng tự do tuyệt
đối cần thiết và vì vậy trật tự là thiết yếu, những
phương pháp mà chúng ta đã sử dụng trong nhiều thế kỷ
phải hủy bỏ đi.
Vấn
đề khó khăn là rằng thầy đã quen thuộc những phương pháp
cũ và đột nhiên thầy bị tước đoạt khỏi chúng. Vì vậy
thầy bị đối mặt với một vấn đề và thầy phải suy
nghĩ trong một phương cách hoàn toàn khác hẳn. Đó là vấn
đề của thầy. Đó là trách nhiệm của thầy. Thầy đối
mặt với vấn đề này. Thầy không thể sử dụng những phương
pháp cũ, bởi vì thầy đã thấy rằng em học sinh phải hoàn
toàn được tự do và vẫn vậy phải có trật tự. Vì vậy
chuyện gì xảy ra cho thầy khi từ trước đến nay đã chấp
nhận và vận hành theo một công thức cũ kỹ? Thầy đã quăng
bỏ cái công thức và đang nhìn vấn đề mới mẻ lại, phải
vậy không? Thầy đang nhìn vấn đề bằng một cái trí trong
sáng mà là tự do.
Thầy
giáo: Muốn nhìn thấy, người ta phải luôn luôn ở trong trạng
thái đó hay sao?
Krishnamurti:
Nếu thầy không thấy nó bây giờ nhưng đòi hỏi luôn luôn
phải thấy nó, điều đó vô lý. Một lần nhìn thấy là cái
hạt giống được gieo trong đất, mà sẽ nở hoa. Nhưng nếu
thầy nói rằng thầy phải nhìn thấy nó luôn luôn, vậy thì
thầy đã quay trở lại cái công thức cũ.
Hãy
quan sát điều gì đã xảy ra: những khuôn mẫu suy nghĩ cũ
kỹ liên quan đến việc dạy học, tự do và trật tự đã
được thầy buông bỏ. Vậy thì thầy đang nhìn vấn đề
khác hẳn. Sự khác nhau là rằng cái trí của thầy bây giờ
được tự do để quan sát, được tự do để tìm hiểu vấn
đề tự do và trật tự. Bây giờ, làm thế nào thầy sẽ
truyền đạt cho em học sinh rằng thầy sẽ không trừng phạt
em, sẽ không thưởng em và tuy nhiên em phải được tự do
và trật tự hoàn hảo?
Giáo
viên: Tôi nghĩ rằng giáo viên có cùng vấn đề như em học
sinh. Ông ấy cần vận hành từ một lãnh vực nơi ông ấy
cảm thấy tự do và kỷ luật đi cùng nhau. Trong suy nghĩ hiện
nay của ông ấy, ông ấy đã tách rời trật tự và tự do.
Ông ấy nói rằng tự do chống lại trật tự và trật tự
chống lại tự do.
Krishnamurti:
Tôi nghĩ rằng chúng ta đang bỏ quên một điều gì đó. Khi
thầy hiểu ra rằng những phương pháp cũ kỹ của trừng phạt
và tưởng thưởng là không có sinh khí, cái trí của thầy
trở nên năng động nhiều hơn. Bởi vì thầy phải giải quyết
vấn đề này, cái trí của thầy sinh động. Nếu nó được
sinh động, nó sẽ tiếp xúc với cái vấn đề.
Bởi
vì thầy được tự do và hiểu rõ tự do, thầy sẽ đúng
giờ trong lớp học của thầy và từ tự do thầy sẽ nói
chuyện với em học sinh và không phải từ một ý tưởng.
Nói chuyện từ một ý tưởng, một công thức, một khái niệm
là một sự viêc, nhưng nói chuyện từ một sự kiện thực
sự mà thầy đã thấy – em học sinh phải được tự do và
vì vậy trật tự – là sự khác biệt hoàn toàn. Khi thầy
như một giáo viên được tự do và có trật tự thầy luôn
luôn đang chuyển tải nó, không chỉ bằng lời nhưng còn không
bằng lời và em học sinh nhận ra nó ngay lập tức.
Ngay
sau khi thầy hiểu rõ sự thật rằng trừng phạt và tưởng
thưởng trong bất kỳ hình thức nào là hủy hoại, thầy không
bao giờ quay trở lại chúng. Bằng cách quăng bỏ chúng đi,
chính thầy được kỷ luật và kỷ luật đó đến từ tự
do tìm hiểu. Thầy chuyển tải cho em học sinh sự thật của
nó và không phải là bất kỳ ý tưởng nào. Vậy thì thầy
đã chuyển tải sang em học sinh không chỉ bằng lời nói,
nhưng còn ở một mức độ hoàn toàn khác hẳn.
2- Tầm nhìn
xa.
Krishnamurti:
Tôi nghĩ rằng hầu hết chúng ta đều biết điều gì đang
xảy ra trong thế giới – sự đe dọa của chiến tranh, bom
hạt nhân, nhiều căng thẳng và xung đột mà đã tạo ra những
cuộc khủng hoảng mới. Đối với tôi dường như rất cần
thiết phải có một cái trí hoàn toàn khác hẳn để gặp
gỡ những thách thức này. Cái trí không bị chuyên môn hóa,
không bị đào tạo thuần túy trong công nghệ, không chỉ đang
tìm kiếm sự thịnh vượng, nhưng cái trí có thể gặp gỡ
những thách thức đầy đủ, trọn vẹn. Và tôi nghĩ rằng
đó là chức năng của giáo dục, đó là chức năng của một
ngôi trường.
Mọi
nơi – ở Châu âu, Nga, nước Mỹ, nước Nhật và ở đây
– họ đang sản xuất ra những kỹ thuật gia, những nhà khoa
học, những nhà giáo dục. Những nhà chuyên môn này không
có khả năng gặp gỡ sự thách thức phức tạp khủng khiếp
của cuộc sống. Họ hoàn toàn không có khả năng và tuy nhiên
họ lại là những con người cai trị thế giới như nhà chính
trị, như nhà khoa học. Họ là những chuyên gia đặc biệt
trong lãnh vực của họ và sự hướng dẫn của họ, sự lãnh
đạo của họ rõ ràng đã thất bại và đang thất bại. Họ
chỉ đang đối phó những vấn đề xảy ra trước mắt. Thầy
thấy không, chúng ta đang suy nghĩ dựa vào những vấn đề
xảy ra ngay lúc này, tánh tức khắc của những biến cố.
Chúng ta quan tâm đến những đáp ứng ngay lập tức của một
quốc gia rất nghèo nàn, giống như Ấn độ, hay những đáp
ứng ngay lập tức của sự thịnh vượng khủng khiếp ở
phương Tây. Mọi người đang suy nghĩ theo ý tưởng làm một
cái gì đó ngay lập tức. Tôi nghĩ rằng người ta phải có
một tầm nhìn xa về toàn vấn đề và tôi không nghĩ rằng
một chuyên gia có thể làm được việc này bởi vì những
chuyên gia luôn luôn suy nghĩ dựa vào hành động ngay lập tức.
Mặc dầu hành động ngay lập tức cũng là cần thiết, tôi
nghĩ rằng chức năng của giáo dục là tạo ra một cái trí
không chỉ hành động trong ngay lập tức mà con đi vượt khỏi
nó.
Khắp
thế giới, những thể chế độc quyền, những vị giáo sĩ,
những giáo sư, những nhà phân tích, những nhà tâm lý học,
mọi người đều quan tâm đến việc kiểm soát hay định
hướng cái trí và, vì vậy, chẳng có tự do bao nhiêu cả.
Vấn đề thực sự là tìm ra được làm thế nào sống trong
một thế giới có tánh chuyên chế cưỡng bách, thật hung
bạo và độc tài, không chỉ trong những tương quan ngay lập
tức mà còn trong những liên hệ thuộc xã hội, làm thế nào
sống trong một thế giới như thế đó và có được cái khả
năng phi thường để gặp gỡ những đòi hỏi của nó và
cũng để được tự do. Tôi cảm thấy rằng loại giáo dục
đúng đắn nên vun quén cái trí không rơi vào những khe rãnh
của thói quen, dù rằng giá trị hay cao quí bao nhiêu, dù rằng
cần thiết trong công nghệ bao nhiêu, nhưng có một cái trí
sinh động lạ thường, không phải với hiểu biết, không
phải với trải nghiệm, nhưng sinh động. Vì vậy thường
thường người ta càng có hiểu biết nhiều bao nhiêu, bộ
não người ta càng kém tỉnh táo bấy nhiêu.
Tôi
không chống lại hiểu biết. Có sự khác nhau giữa học hỏi
và thâu lượm hiểu biết. Học hỏi ngừng lại khi chỉ có
sự tích lũy hiểu biết. Có học hỏi chỉ khi nào không có
thâu lượm gì cả. Khi hiểu biết trở thành quan trọng nhất,
học hỏi chấm dứt. Tôi càng tăng thêm hiểu biết nhiều
bao nhiêu cái trí càng an toàn bấy nhiêu, càng trở nên chắc
chắn bấy nhiêu, và, vì vậy nó ngừng học hỏi. Học hỏi
không bao giờ là một qui trình thêm vào. Khi người ta đang
học hỏi, nó là một tiến hành năng động. Trái lại thâu
lượm hiểu biết chỉ là đang tập hợp thông tin và lưu trữ
nó lại. Vì vậy tôi nghĩ rằng có một sự khác bệt giữa
thâu lượm hiểu biết và học hỏi. Giáo dục trên khắp thế
giới chỉ là thâu lượm hiểu biết và vì vậy cái trí trở
nên đờ đẫn và chấm dứt học hỏi. Cái trí chỉ đang thâu
lượm. Thâu lượm đó sai khiến hành vi cư xử của cuộc
sống và, vì vậy giới hạn trải nghiệm. Trái lại học hỏi
không có giới hạn.
Trong
một ngôi trường liệu rằng người ta không chỉ thâu lượm
hiểu biết, mà cần thiết khi sống trong thế giới này, nhưng
cũng còn có một cái trí liên tục học hỏi hay không? Hai
điều này không mâu thuẫn nhau. Trong một ngôi trường, khi
hiểu biết trở thành quan trọng nhất, học hỏi trở thành
một mâu thuẫn. Giáo dục nên quan tâm đến tổng thể của
cuộc sống chứ không phải là những đáp ứng nhất thời
cho những thách thức ngay lập tức.
Chúng ta hãy xem thử điều gì liên quan đến hai vấn đề
này. Nếu người ta đang sống dựa vào ngay lập tức, đáp
ứng cho thách thức ngay lập tức, ngay lập tức đó liên tục
được lặp lại trong nhiều cách khác nhau. Trong một năm nó
sẽ là chiến tranh, năm kế tiếp nó có lẽ là cách mạng,
trong năm thứ ba khuấy động của công nghiệp; nếu người
ta đang sống dựa vào ngay lập tức, cuộc sống trở thành
hời hợt bên ngoài. Nhưng thầy có lẽ nói rằng điều đó
là đủ rồi bởi vì đó là tất cả điều gì chúng ta cần
lưu tâm đến. Đó là một cách tiếp nhận cuộc sống. Nếu
thầy sống theo cách đó nó là một cuộc sống trống rỗng.
Thầy có thể nhét đầy nó bằng những chiếc xe hơi, những
quyển sách, tình dục, nhiều quần áo hơn, nhưng nó nông cạn
và trống rỗng. Một con người sống một cuộc sống trống
rỗng, một cuộc sống nông cạn, luôn luôn đang cố gắng
tẩu thoát; và tẩu thoát có nghĩa là nhiều đánh lừa, nhiều
thần thánh thêm, nhiều niềm tin thêm, nhiều giáo điều thêm,
nhiều thái độ độc tài thêm, hay là nhiều bóng đá thêm,
nhiều tình dục thêm, nhiều máy truyền hình thêm. Những đáp
ứng nhất thời của những người sống trong ngay lập tức
là trống rỗng, không mục đích, đau khổ lạ thường. Đây
không phải là cảm thấy hay thành kiến của tôi; thầy có
thể quan sát để hiểu rõ nó. Thầy có lẽ nói rằng đó
là đủ rồi, hay thầy có lẽ nói rằng đó là không đủ.
Vì vậy phải có tầm nhìn xa, mặc dù dĩ nhiên tôi phải hành
động trong ngay lập tức, làm một cái gì về nó khi ngôi
nhà đang cháy, nhưng đó không phải là đoạn kết của hành
động. Phải có một cái gì khác, và làm thế nào người
ta có thể theo đuổi cái gì khác đó mà không đưa vào nó
quyền lực, những quyển sách, những vị giáo sĩ? Liệu người
ta có thể xóa sạch quyền lực, những quyển sách, những
vị giáo sĩ và theo đuổi cái gì khác nữa hay không? Nếu
người ta theo đuổi cái gì khác nữa, tình trạng ngay lập
tức này sẽ được đáp ứng trong một phương cách sinh động
và lớn lao nhiều hơn. Vì vậy, thầy như một con người và
cũng như một người giáo dục, một giáo viên, thầy cảm
thấy như thế nào về việc đó?
Tôi
không muốn thầy đồng ý với tôi. Nhưng nếu thầy đã vận
dụng bộ não của thầy, nếu thầy đã quan sát những biến
cố của thế giới, nếu thầy đã nhìn ngắm những khuynh
hướng riêng của thầy, những đòi hỏi, những thuyết phục
riêng của thầy, nếu thầy đã hiểu rõ toàn bộ trạng thái
của con người và nỗi thất vọng đang chập chờn của anh
ta, thầy đáp trả như thế nào đây? Hành động của thầy,
quan điểm của thầy về nó là gì đây? Hãy quên rằng thầy
đang ở trong một ngôi trường. Chúng ta đang nói chuyện như
những con người.
Giáo
viên: Trong khi gặp gỡ một thách thức ngay lập tức, đặc
biệt khi người ta lớn lên, người ta dường như mang vào
một ý thức lo âu. Liệu rằng, khi người ta lớn lên, người
ta có được một cách tiếp cận khác hay không?
Krishnamurti:
Thầy có ý gì qua từ ngữ “lớn lên”? Lớn lên theo kiểu
làm một công việc phải không? Lớn lên theo kiểu một lề
thói, nhàm chán phải không? Thầy có ý gì qua từ ngữ tuổi
tác? Cái gì làm cho thầy già nua? Những cơ quan của thân thể
hao mòn đi – tại sao vậy? Có phải đó là bởi vì bệnh
tật, hay đó là bởi vì có sự lặp lại giống như một cái
máy chuyển động lặp đi lặp lại hoài? Cái tinh thần không
bao giờ sinh động: nó chỉ đang vận hành trong thói quen. Vì
vậy nó ép buộc cái thân thể mau lẹ chạy sang tuổi già.
Tại sao cái tinh thần lại trở nên già nua, hay là nhất thiết
phải luôn luôn già nua? Tôi không nghĩ rằng nó nhất thiết
phải luôn luôn già nua. Và, hay là tuổi già chỉ là một thói
quen. Bạn có nhận thấy những người già, họ ăn uống như
thế nào, họ nói năng như thế nào hay không? Và liệu có
thể giữ cho cái tinh thần thật là trẻ trung, sinh động,
ngây thơ hay không? Liệu có thể cho cái tinh thần mãi mãi
sinh động và không giây phút nào mất đi sinh lực của nó
vì thói quen, vì gia đình, vì trách nhiệm hay không? Dĩ nhiên
có thể được, mà có nghĩa rằng thầy phải hủy diệt mọi
thứ thầy xây dựng nên. Đó là điều gì tôi có ý nói qua
từ ngữ tầm nhìn xa. Thầy có một trải nghiệm, vui thú hay
là khó chịu, mà để lại một dấu vết, và cái trí sống
trong việc đó. “Tôi đã có một trải nghiệm thật tuyệt
vời” hay là “Tôi đã trải qua một cuộc sống thật là
buồn thảm”, và có một sự thối rữa trong chính nó. Vì
vậy, trải nghiệm, và đang sống trong trải nghiệm, là thối
rữa.
Chúng
ta hãy quay lại câu hỏi của tôi. Như một con người, sống
trong xã hội này, trong một thế giới đang đòi hỏi hành
động ngay lập tức, trách nhiệm của thầy đến thách thức
ngay lập tức đó là gì? Thách thức ngay lập tức đang luôn
luôn yêu cầu thầy phải đáp ứng nhất thời, và thầy bị
vướng mắc trong đó. Làm thế nào thầy, như một người
cha hay người mẹ, như một giáo viên, như một công dân, đáp
ứng đến thách thức ngay lập tức. Bởi vì, theo đáp ứng
của thầy, thầy bị vướng mắc trong nó. Dù rằng thầy đáp
ứng lại một cách có ý thức hay không ý thức, ảnh hưởng
của việc đó sẽ gắn chặt vào cái tinh thần.
Giáo
viên: Liệu có một cách nào mà tầm nhìn xa này trở thành
một sự thật, cũng sự thật như là ngay lập tức hay không?
Krishnamurti:
Dĩ nhiên. Bởi vì ngay lập tức là cái thực sự. Có bom hạt
nhân – những nhà khoa học Nga, Mỹ, Pháp đang phát minh ra
những phương pháp sản xuất ra những quả bom nguyên tử rẻ
tiền – họ có lẽ làm nổ tung chính họ thành những mảnh
nhỏ. Tại sao bạn lại phải đáp ứng đến việc đó. Bom
hạt nhân là kết quả của một chuổi những biến cố lâu
dài – chủ nghĩa quốc gia, chủ nghĩa công nghiệp, những
khác biệt giai cấp, tham lam, ganh tị, hận thù, tham vọng –
tất cả những việc này đã tạo ra bom hạt nhân. Thầy trả
lời mà không hiểu được nó – rằng nước Mỹ hay nước
Nga phải chấm dứt việc sản xuất những quả bom hạt nhân
– và thầy gọi nó là một ứng phó thực sự. Nếu không
có câu trả lời cho cái tổng thể, đáp ứng đến những
mảnh vụn của cái vấn đề có lợi ích gì? Vì vậy, nếu
đây là sự thật và thấy rằng sự thật sản sinh ra những
đáp ứng thiếu chín chắn như thế đó, vậy thì thầy phải
theo đuổi một cái khác. Vì biết rằng thầy phải đáp
ứng đến ngay lập tức và cũng vậy biết rằng thầy phải
có tầm nhìn xa, làm thế nào thầy tạo ra được việc này
như một người giáo dục? Không một ai quan tâm đến cái
khác, không người giáo dục nào quan tâm đến tầm nhìn xa,
cái quan điểm dài lâu. Giáo dục ngày nay chỉ quan tâm đến
ngay lập tức. Nhưng nếu thầy không thỏa mãn với ngay lập
tức, vậy thì làm thế nào thầy theo đuổi cái khác và không
lơ là cái này. Thầy có thấy được sự khẩn thiết của
nó hay không?
Tôi
có thể đặt vấn đề đó một cách khác chứ? Làm thế nào
người ta có thể giữ cho cái trí trong sáng, không bao giờ
cho phép nó già nua và không bao giờ nói rằng, “Tôi đã có
đủ,” rồi tìm kiếm một góc nào đó để ẩn náu và trì
trệ? Đó là cái khuynh hướng và đó là cái sự kiện thực
sự. Khó khăn lắm mới có được một vị trí nhưng ngay khi
thầy có được nó, thầy lại trì trệ. Mọi thứ quanh thế
giới này đang hủy diệt tầm nhìn xa. Những quyển sách, những
tờ báo, những nhà chính trị, những vị giáo sĩ, mọi thứ
ảnh hưởng đến thầy, và làm thế nào người ta có thể
đi ra khỏi tất cả việc đó? Thầy đang bị vấy bẩn và
vẫn vậy thầy phải vận hành và thầy không thể đi ra khỏi
nó được.
Cuộc
sống là hủy diệt, cuộc sống là tình yêu, cuộc sống là
sáng tạo. Chúng ta không biết gì về nó cả. Nó là một sự
việc tuyệt vời. Bây giờ, làm thế nào thầy khai triển tất
cả việc này vào giáo dục.
Giáo
viên: Liệu có thể theo đuổi một tầm nhìn khi hy sinh một
tầm nhìn khác hay không? Liệu có thể hủy bỏ tầm nhìn ngắn
hay không?
Krishnamurti:
Vấn đề không phải là chạy trốn khỏi tất cả mọi khốn
khổ này hay là hiểu rõ cách kết hợp hai tầm nhìn lại với
nhau. Thầy không thể kết hợp cái nhỏ xíu với cái to lớn;
cái to lớn phải thâu nhận cái nhỏ xíu.
Giáo
viên: Nhưng liệu không tốt đẹp hơn khi theo đuổi cái nhỏ
xíu ngay khi bắt đầu rồi sau đó đến cái to lớn hay sao?
Krishnamurti:
Không bao giờ. Nếu thầy nói rằng cái nhỏ xíu là bước
đầu tiên, vậy thì thầy đã lạc lối rồi, thầy bị vướng
mắc trong cái nhỏ xíu. Hãy suy nghĩ kỹ điều này cho chính
thầy. Nếu thầy chấp nhận cái nhỏ xíu, vậy thì thầy ở
đâu? Thầy sẽ bị vướng vào, phải vậy không – gia đình
nhỏ xíu, ngôi nhà nhỏ xíu, người chồng nhỏ xíu, tiền
bạc nhỏ xíu, quần áo nhỏ xíu? Thầy đã biến cái nhỏ
xíu thành quan trọng, cái nhỏ xíu trước và vì vậy thầy
có trách nhiệm nhỏ xíu trong xã hội. Mặc dù tất cả các
thầy được kính trọng khủng khiếp. Tại sao thầy lại ưu
tiên cái nhỏ xíu trước? Bởi vì đó là cách dễ dàng nhất.
Giáo
viên: Làm thế nào người ta có thể nắm bắt được cái
nhỏ xíu và hiểu rõ nó?
Krishnamurti:
Thầy chỉ có thể nắm bắt được cái to lớn, cái nhỏ xíu
không quan trọng chút nào cả, nhưng thầy đã biến nó thành
quan trọng.
Nó
là một sự việc rất tinh tế, một sự việc rất mong manh,
để có khả năng và không phải để là nô lệ cho nó, để
đáp ứng ngay lập tức đến những sự việc thầy phải đáp
ứng, và để có cái chiều sâu, chiều cao và chiều rộng
lạ thường này.
Hãy
phủ nhận cái nhỏ xíu. Thầy biết phủ nhận là gì hay không?
Phủ nhận không phải bởi vì thầy có được tầm nhìn xa
nhưng bởi vì điều gì bị phủ nhận là giả dối.
3- Hành động.
Krishnamurti:
Chúng ta sẽ suy nghĩ về vấn đề ngay lập tức của hành
động? Hành động đang dồn ép vào mọi người chúng ta, và
phải có tầm nhìn xa mà gồm cả ngay lập tức; nhưng ngay
lập tức không gồm cả cái to lớn hơn, cái rộng rãi hơn,
cái sâu sắc hơn. Khắp thế giới hầu hết những con người
trí năng và học thức dường như bị vướng mắc trong những
đáp ứng nhất thời đến những thách thức ngay lập tức.
Càng nhiều nhà khoa học, nhiều kỹ sư, nhiều kỹ thuật gia
được cần đến và giáo dục hướng về việc sản xuất
ra họ. Tôi nghĩ rằng nhu cầu nhất thời được công nhận
và được đáp ứng và vì thế người ta mất đi tầm nhìn
về một viễn ảnh rộng lớn hơn và vì vậy cái trí và thân
thể và cảm xúc của người ta trở nên rất nông cạn và
trống rỗng. Nếu người ta thực sự nhận ra tất cả những
điểm này không bằng lời nói, nhưng bằng trực nhận ngay
tức khắc, làm thế nào một người giáo viên giáo dục được
một em học sinh không chỉ hiểu biết về kỹ thuật, biết
cách làm những công việc khác nhau, mà còn hiểu rõ sâu sắc
hơn, rộng rãi hơn về cuộc sống?
Làm
thế nào thầy sẽ chuyển tải điều này thành hành động
trong giáo dục? Đó không phải là điều gì mà thầy đã đến
đây để thực hiện hay sao? Làm thế nào thầy khởi sự được
nó, nếu thầy không thực hiện nó rồi? Tôi tin tưởng rằng,
ở đây trong Rishi Valley, tôi tin rằng khởi thủy của ngôi
trường này là tạo ra một loại giáo dục khác hẳn. Không
chỉ là cung cấp cho em học sinh hiểu biết nhưng cũng phải
làm cho em hiểu rõ rằng hiểu biết đó không phải là mục
đích của cuộc sống; rằng cũng cần thiết phải nhạy cảm
đến cây cối, đến vẻ đẹp, phải biết được yêu thương
là gì, tử tế là gì, rộng lượng là gì. Bây giờ, làm thế
nào thầy khởi sự việc đó đây?
Trước
hết có vẻ rằng rất cần thiết phải có một ít người
mà có cảm thấy này, và bởi nhiệt tâm, hiểu rõ, khả năng
của họ, không chỉ truyền đạt hiểu biết mà còn nhìn thấy
vượt khỏi những ngọn đồi. Nếu tôi ở đây và tôi cảm
thấy khẩn thiết rằng một em học sinh phải xuất sắc về
văn hóa, và cậu ta cũng phải biết làm thế nào để nhảy
múa, ca hát, nhìn cây cối, nhìn những ngọn núi, biết cách
nhìn những phụ nữ mà không có thái độ dục tình thường
lệ và suy xét cái vẻ đẹp lạ thường của cuộc sống,
biết được đau khổ và vượt khỏi đau khổ – nếu tôi
ở đây, tôi sẽ khởi sự như thế nào đây?
Nếu
tôi ở đây và công việc duy nhất của tôi là việc đó,
tôi sẽ không thể để lại bất kỳ người nào trong các
thầy một mình. Tôi sẽ thảo luận với thầy về cách thầy
nói chuyện, ăn mặc, nhìn ngắm, cư xử, ăn uống; tôi sẽ
luôn luôn ở đó – và có thể thầy sẽ gọi tôi là một
người độc tài nhưng lại nói về dân chủ và tự do. Tôi
không nghĩ đó là một vấn đề của dân chủ, độc tài và
tự do. Thầy thấy không, vấn đề này tạo ra câu hỏi về
uy quyền. Chúng ta đã nói nhiều về nó tại nơi này, lúc
này hay lúc kia, bất kỳ khi nào tôi đến đây; nhưng chúng
ta hãy thảo luận lần nữa về uy quyền.
Đối
với tôi uy quyền là khủng khiếp, hủy hoại. Đặc tính của
uy quyền là độc tài chuyên chế – uy quyền của vị giáo
sĩ, người cảnh sát, uy quyền của luật pháp. Đó là tất
cả là những uy quyền phía bên ngoài. Cũng có uy quyền phía
bên trong của hiểu biết, của cao quí riêng của người ta,
của trải nghiệm riêng của người ta mà thể hiện những
thái độ nào đó của cuộc sống. Tất cả việc này nuôi
dưỡng uy quyền và không sử dụng cái uy quyền này, thầy
phải chăm sóc em bé, để thấy rằng em có khiếu thẩm mỹ
tốt, rằng em mặc những bộ quần áo đúng đắn, ăn uống
thích hợp, có một đạo đức nào đó trong lời nói, trong
cách em đi; thầy cũng phải dạy em chơi những trò chơi, không
phải là ganh đua và hung bạo, nhưng chỉ vì vui mà thôi. Muốn
đánh thức trong em tất cả việc này mà không sử dụng uy
quyền rất là khó khăn và bởi vì khó khăn của nó, thầy
dựa vào uy quyền.
Người
ta phải có kỷ luật trong trường học. Bây giờ, làm thế
nào thầy có thể tạo ra kỷ luật mà không sử dụng uy quyền?
Các em phải đến phòng ăn đều đặn, không nói chuyện liên
tục vào giờ ăn, mọi thứ phải được hài hòa, trong tự
do và thương yêu; và phải đánh thức được tánh tự trọng
nhưng không được dùng uy quyền.
Truyền
đạt hiểu biết mà không trở thành một kết thúc trong chính
nó và giáo dục cái trí có một tầm nhìn xa, một hiểu rõ
rộng rãi về cuộc sống, không thể xảy ra được nếu giáo
dục được dựa vào uy quyền.
Giáo
viên: Rất khó khăn khi tạo ra một trạng thái trật tự phía
bên trong các em mà không cần kỷ luật, mà không cần kềm
hãm và uy quyền. Những người lớn ở vị trí khác hẳn những
em bé.
Krishnamurti:
Tôi ngạc nhiên khi thầy hiểu như vậy. Chúng ta bị điều
kiện và trẻ em bị điều kiện. Giáo dục có thể tạo ra
một cái trí cách mạng hay không? Sự khó khăn là rằng điều
này phải bắt đầu từ một cái tuổi rất nhạy cảm, không
phải khi em bé mười bốn tuổi hay lớn hơn, bởi vì vào lúc
đó các em đã bị định hình và hủy hoại rồi. Nhưng nếu
các em đến với thầy khi rất trẻ thơ, thầy sẽ làm gì
để kích thích một cảm thấy rằng có những sự việc khác
còn hay ho hơn là dục tình, tiền bạc và vị trí?
Ngoài
việc truyền đạt những thông tin như hiểu biết, làm thế
nào thầy sẽ chuyển tải cho các em nhận thức rằng thế
giới không chỉ là những cái ngay lập tức mà còn có những
thứ khác quan trọng hơn nhiều? Trước hết, thầy và tôi
phải cảm thấy việc này, không chỉ bởi vì tôi nói về
nó hay thầy nói về nó. Tôi phải đang cháy bỏng trong nó,
và nếu tôi đang cháy bỏng trong nó, làm thế nào tôi có thể
chuyển tải nó mà không gây ảnh hưởng cho đứa trẻ? Bởi
vì khi tôi gây ảnh hưởng, tôi hủy hoại em bé; tôi làm cho
em bé tuân phục đến cái hình ảnh mà tôi có. Vì vậy tôi
phải nhận ra, mặc dầu tôi cảm thấy rất mãnh liệt về
tất cả việc này, rằng là trong liên hệ của tôi với em
học sinh, dù em còn bé thơ, tôi không được khuyến khích
một thái độ và hành động bắt chước. Điều này cực
kỳ khó khăn. Nếu tôi yêu một ai đó, tôi muốn em ấy khác
hẳn, làm những sự việc khác hẳn, nhìn vào cuộc sống,
cảm thấy được vẻ đẹp của quả đất. Liệu tôi có thể
giải thích cho em tất cả việc này mà không gây ảnh hưởng,
mà không nuôi dưỡng bản năng bắt chước hay không?
Giáo
viên: Trước khi chúng ta đến giúp đỡ mà không gây ảnh
hưởng em bé, liệu rằng có một tiếp cận mà chúng ta có
thể thiết lập trong chính chúng ta, bởi vì trong cuộc sống
của chúng ta dường như cũng có quá nhiều những mâu thuẫn.
Krishnamurti:
Với mục đích thiết lập được nó, người ta phải thay
đổi, vất bỏ đi những mâu thuẫn, quét sạch đi những cảm
thấy hủy hoại. Điều đó có lẽ mất đi nhiều ngày hay
có lẽ không cần thời gian. Chúng ta nói rằng điều đó có
thể làm được qua phân tích, qua trạng thái ý thức, qua đặt
câu hỏi, tìm hiểu, tra xét. Tất cả việc đó liên quan đến
thời gian. Nhưng thời gian là một hiểm họa. Bởi vì khoảnh
khắc chúng ta dựa vào thời gian để thay đổi, nó thực sự
là một tiếp tục của cái gì đã là. Nếu tôi phải tìm
hiểu cái trí, ý thức về những hành động, tình trạng qui
định và những đòi hỏi của tôi và mỗi ngày tìm hiểu,
tất cả việc đó kéo theo thời gian. Thời gian như một phương
tiện để thay đổi là ảo tưởng. Và khi tôi giới thiệu
thời gian vào vấn đề thay đổi, vậy thì thay đổi đó bị
trì hoãn, vậy thì thời gian lúc đó chỉ là một tiếp tục
thêm nữa của ham muốn của tôi để tiếp tục như tôi là.
Thời gian là cần thiết để học tiếng Pháp. Thời gian phải
mất khi học tiếng Pháp không phải là một ảo tưởng, nhưng
để tạo ra một thay đổi tâm lý, một sự thay đổi tâm
hồn trong chính tôi qua thời gian là một ảo tưởng, bởi
vì nó khuyến khích lười biếng, trì hoãn, một ý thức của
thành tựu, một hão huyền. Tất cả việc đó hàm ý sử dụng
thời gian khi tôi dùng thời gian như một phương tiện để
thay đổi. Vì vậy, nếu tôi không dựa vào thời gian để
có sự thay đổi, điều gì xảy ra?
Nó
là một sự việc tuyệt vời. Tất cả những người tôn giáo
đã dùng thời gian như một phương tiện của thay đổi nhưng
thực ra chúng ta hiểu rằng thay đổi chỉ xảy ra khi không
còn thời gian, không qua thời gian.
Giáo
viên: Điều đó không ứng dụng đến tất cả hành động
sáng tạo hay sao?
Krishnamurti:
Dĩ nhiên, nó có ứng dụng chứ. Liệu rằng cái trí của tôi
có thể khước từ việc sử dụng thời gian và phủ nhận
thời gian như một phương tiện dẫn đến thay đổi hay không?
Thầy có thấy được vẻ đẹp của nó hay không? Vậy thì
điều gì xảy ra.
Sự
việc tôi muốn thay đổi được đặt vào với nhau qua thời
gian, nó là kết quả của thời gian, và tôi phủ nhận thời
gian. Do đó tôi phủ nhận toàn bộ sự việc và vì vậy thay
đổi đã xảy ra. Tôi không biết thầy có hiểu rõ việc này
không. Nó không là một trò lừa của từ ngữ.
Thầy
có hiểu rõ không? Nếu tôi phủ nhận tình trạng qui định
của tôi như một người Ấn độ giáo, mà là kết quả của
thời gian, và tôi phủ nhận thời gian, tôi phủ nhận toàn
bộ sự việc. Tôi thoát khỏi nó. Nếu tôi phủ nhận nghi
lễ – người Thiên chúa giáo, người Ấn độ giáo, người
Phật giáo – phủ nhận nó bởi vì nó là sản phẩm của
thời gian. Tôi ở ngoài. Tôi không cần phải hỏi làm thế
nào để tạo ra sự thay đổi. Sự việc chính nó là kết
quả của thời gian và tôi phủ nhận thời gian – nó kết
thúc.
Vì
vậy cái trí mà thay đổi đã xảy ra trong chính nó, cái trí
đó có thể diễn giải, có thể quan sát, có thể tạo ra một
loạt những hành động chung quanh một cách rõ ràng. Người
ta không thể nào phủ nhận sự sử dụng thời gian cho việc
thâu lượm hiểu biết nhưng thời gian có tồn tại ở bất
kỳ nơi nào nữa hay không?
Giáo
viên: Thậm chí trong những hành động chúng ta cần thời gian,
dường như chúng ta làm nó một cách lờ đờ và vì vậy thời
gian bủa vây nặng nề. Nếu hiểu rõ thời gian trong tất cả
việc này đơn giản như thế, tại sao chúng ta lại không thể
thoát khỏi nó?
Krishnamurti:
Nhưng nếu thầy trao trọn vẹn chú ý của thầy, không phải
để thay đổi qua thời gian nhưng phủ nhận thời gian, lúc
đó thầy sẽ ở vị trí dạy học bằng một phương cách
hoàn toàn khác hẳn. Những em học sinh nam và nữ ở đây để
thâu lượm hiểu biết và nếu thầy có thể phổ biến hiểu
biết này bằng chú ý mà không đang sử dụng thời gian để
truyền đạt thông tin, vậy thì thầy đang làm nhạy bén những
cái trí của các em.
Đó
là điều gì tôi quan tâm, đánh thức cái trí, gìn giữ cái
trí sinh động lạ thường. Chúng ta nói rằng cái trí có thể
gìn giữ sinh động qua hiểu biết và vì vậy chúng ta nhồi
nhét dồn dập hiểu biết vào và chỉ làm đờ đẫn thêm
cái trí. Một cái trí vận hành trong thời gian vẫn còn là
một cái trí bị giới hạn. Nhưng một cái trí không vận
hành trong thời gian lại tỉnh táo lạ lùng, sinh động lạ
lùng và có thể chuyển tải sinh động của nó sang một cái
trí vẫn còn đang tìm kiếm, đang tò mò, đang trong sáng. Vì
vậy chúng ta đã khám phá ra một điều gì đó mới mẻ. Thầy
và tôi đã khám phá ra một điều gì đó. Tôi đã chuyển
tải một điều gì đó cho thầy. Cùng nhau chúng ta đã hiểu
rằng cái trí vận hành trong thời gian và cái trí là kết
quả của thời gian. Trong trạng thái đó cái trí chỉ có thể
trao thông tin. Một cái trí như thế bị giới hạn. Nhưng một
cái trí không đang vận hành, không đang suy nghĩ dựa vào thời
gian, mặc dù nó sử dụng thời gian, sẽ làm nhạy bén cái
trí của người khác và vì vậy hiểu biết sẽ không bị
phá hoại. Thầy thấy không, một cái trí như thế ở trong
một trạng thái đang học hỏi, không phải là đang thâu lượm.
Vì vậy nó sinh động mãi mãi; một cái trí như thế đó là
trong sáng, hồn nhiên.
Một
số em học sinh trong ngôi trường này đã cằn cỗi rồi, bởi
vì các em chỉ quan tâm đến việc thâu lượm hiểu biết,
không quan tâm đến việc học hỏi. Và học hỏi vượt khỏi
thời gian. Bây giờ, làm thế nào thầy sẽ khởi sự để
làm nhạy bén cái trí, giữ gìn nó sinh động mãi mãi.
Thầy
phải hiểu rõ chất lượng của một cái trí mà thay đổi
đã xảy ra trong nó. Nó đã xảy ra vào cái khoảnh khắc thầy
phủ nhận thời gian. Thầy đã quăng toàn thể quá khứ đi
rồi. Thầy không còn là một người Ấn độ giáo, một người
Thiên chúa giáo. Bây giờ, làm thế nào một cái trí mà thay
đổi đã xảy ra trong nó, sẽ diễn dịch, sẽ hướng dẫn
hành động của nó? Làm thế nào nó sẽ hành động trong khi
truyền đạt hiểu biết có liên quan thời gian, và tuy vậy
vẫn gìn giữ cái trí của em bé trong một trạng thái sinh
động cực kỳ? Hãy tìm ra đi.
4- Phủ nhận
đúng đắn.
Giáo
viên: Trong một buổi nói chuyện với các em học sinh ông đã
nói rằng khi một vấn đề phát sinh người ta nên giải quyết
nó ngay lập tức. Làm thế nào người ta làm được công việc
này?
Krishnamurti:
Muốn giải quyết một vấn đề ngay lập tức, thầy phải
hiểu rõ vấn đề. Hiểu rõ một vấn đề là một việc thuộc
thời gian hay là một việc thuộc mãnh liệt của trực nhận,
một mãnh liệt của đang thấy? Chúng ta hãy giả sử rằng
tôi có một vấn đề: tôi kiêu ngạo. Nó là một vấn đề
với tôi trong ý nghĩa rằng nó tạo ra một xung đột, một
mâu thuẫn trong tôi. Nó là một sự kiện rằng tôi kiêu ngạo
và cũng có một sự kiện khác rằng tôi không muốn kiêu ngạo.
Trước hết, tôi phải hiểu rõ cái sự kiện tôi kiêu ngạo.
Tôi phải sống cùng cái sự kiện đó. Tôi không chỉ ý thức
mãnh liệt về sự kiện đó nhưng còn hiểu rõ nó trọn vẹn.
Bây giờ, hiểu rõ có là một việc thuộc thời gian hay không?
Tôi có thể nhìn thấy sự kiện ngay lập tức, đúng chứ?
Và ngay lập tức của trực nhận, của đang thấy, xóa tan
đi sự kiện. Khi tôi thấy một con rắn hổ mang có hành động
ngay lập tức. Nhưng tôi nhìn thấy kiêu ngạo không cùng một
cách như thế – khi tôi nhìn thấy kiêu ngạo, hoặc là tôi
thích nó và vì vậy tôi tiếp tục với nó, hoặc là tôi không
muốn nó bởi vì nó tạo ra xung đột. Nếu nó không tạo ra
xung đột vậy thì không có vấn đề gì cả.
Trực
nhận và hiểu rõ không thuộc về thời gian. Trực nhận là
một việc của mãnh liệt khi đang thấy, một đang thấy mà
là tổng thể trọn vẹn. Bản chất của đang thấy một cái
gì đó tổng thể trọn vẹn là gì? Cái gì cho thầy cái khả
năng, cái năng lượng, cái sinh lực, cái động cơ để giải
quyết một điều gì đó ngay lập tức với tất cả năng
lượng không bị phân chia của người ta? Khoảnh khắc thầy
đã phân chia năng lượng thầy có xung đột và vì vậy không
có đang thấy, không có trực nhận về một cái gì đó tổng
thể. Bây giờ, cái gì cho thầy năng lượng để thầy nhảy
vọt đi khi thầy trông thấy một con rắn hổ mang? Cái gì
là những qui trình mà làm cho các cơ quan cũng như là tâm lý,
toàn thân tâm, nhảy vọt đi, để cho không còn ngần ngừ,
do dự, để cho cái phản ứng đó là ngay lập tức? Cái gì
đã đi ngay vào ngay lập tức đó? Nhiều sự việc đã đi
vào cái hành động ngay lập tức đó: sợ hãi, phòng vệ tự
nhiên, mà phải ở đó, hiểu biết rằng con rắn hổ mang là
một con vật gây chết người.
Bây
giờ, tại sao chúng ta không có cái hành động toàn năng lượng
như thế để tác động vào việc xóa tan kiêu ngạo? Tôi đang
sử dụng kiêu ngạo như một ví dụ. Có nhiều lý do chen vào
sự thiếu năng lượng của tôi. Tôi thích kiêu ngạo; thế
giới đều dựa vào nó; nó là nền tảng của khuôn mẫu xã
hội; nó cho tôi một ý thức sinh lực nào đó, cái chất lượng
cao quí và cách biệt nào đó, một ý thức rằng tôi hơi giỏi
hơn người khác. Tất cả việc này ngăn cản cái năng lượng
cần thiết đó để xóa tan kiêu ngạo.
Bây
giờ, hoặc là tôi phân tích tất cả những lý do đã ngăn
cản những hành động của tôi, đã ngăn cản việc có năng
lượng để xóa tan kiêu ngạo của tôi, hoặc là tôi thấy
nó ngay lập tức. Phân tích là một qui trình của thời gian
và một qui trình của trì hoãn. Trong khi tôi đang phân tích
kiêu ngạo tiếp tục và thời gian sẽ không kết thúc nó.
Vì vậy tôi phải nhìn thấy kiêu ngạo một cách tổng thể
và trọn vẹn và tôi thiếu năng lượng để nhìn thấy. Bây
giờ, muốn thâu gom lại cái năng lượng bị phung phí đòi
hỏi một sự thâu gom không chỉ khi tôi đang đối diện với
một vấn đề như là kiêu ngạo, nhưng một thâu gom liên tục,
ngay cả khi không có vấn đề. Chúng ta luôn luôn không có
những vấn đề. Có những khoảnh khắc khi chúng ta không có
những vấn đề. Nếu ở những khoảnh khắc đó chúng ta đang
thâu gom năng lượng, đang thâu gom trong ý nghĩa là tỉnh thức,
vậy thì, khi vấn đề phát sinh, chúng ta có thể gặp gỡ
nó và không qua qui trình phân tích.
Giáo
viên: Còn một khó khăn khác nữa: khi không có vấn đề, và
không có sự thâu gom cái năng lượng này, một loại hoạt
động tinh thần nào đó đang xảy ra.
Krishnamurti:
Có một lãng phí năng lượng khi chỉ lặp lại, phản ứng
đến ký ức, phản ứng đến trải nghiệm. Nếu thầy quan
sát cái trí riêng của thầy, thầy sẽ thấy rằng một sự
kiện gây vui thú cứ tiếp tục tự lặp lại. Thầy muốn
quay trở lại nó, thầy muốn nghĩ về nó, vì vậy nó thâu
gom lại năng lượng. Khi cái trí tỉnh thức, không có lãng
phí, liệu có thể cho phép cái năng lượng đó, cho phép cái
tư tưởng đó nở hoa hay không? Mà có nghĩa không bao giờ
nói rằng, “Đây là đúng hay sai”, nhưng sống cùng tư tưởng
đó, có một cảm thấy trong đó tư tưởng có thể nở hoa
để cho qua chính nó, nó sẽ tự dẫn đến một kết thúc.
Chúng
ta nên tiếp cận vấn đề đó khác hẳn chứ? Chúng ta đang
nói về việc tạo ra một thế hệ có một chất lượng mới
mẻ của cái trí. Làm thế nào chúng ta thực hiện được
việc này? Nếu tôi là một giáo viên ở đây, nó sẽ là quan
tâm của tôi – và một người giáo dục nghiêm túc hiển
nhiên có mối quan tâm này trong tâm hồn – tạo ra một cái
trí mới mẻ, một nhạy cảm mới mẻ, một cảm thấy mới
mẻ đối với cây cối, những dòng suối, tạo ra trạng thái
ý thức mới mẻ, không phải trạng thái ý thức cũ kỹ được
uốn khuôn lại thành một hình thể mới mẻ. Tôi có ý nói
rằng một cái trí hoàn toàn mới mẻ, không bị vấy bẩn
bởi quá khứ. Nếu đó là quan tâm của tôi, làm thế nào
tôi khởi sự việc đó được?
Trước
hết, liệu có thể tạo ra một cái trí mới mẻ như thế
hay không? Không phải một cái trí là một tiếp tục của
quá khứ trong một khuôn mẫu mới nhưng một cái trí không
bị vấy bẩn. Có thể làm được không? Hay là quá khứ phải
tiếp tục qua hiện tại để được bổ sung rồi được đặt
vào một khuôn mẫu mới? Trong trường hợp đó không có một
thế hệ mới, nó là một thế hệ cũ kỹ được lặp lại
trong một hình thức mới.
Tôi
nghĩ rằng có thể tạo ra một thế hệ mới. Và tôi hỏi:
làm thế nào tôi, không chỉ trải nghiệm việc này trong chính
tôi, mà còn diễn đạt cho em học sinh?
Nếu
tôi cảm thấy một điều gì đó được trải nghiệm trong
chính tôi, tôi không thể nào bỏ lỡ việc diễn đạt nó
cho em học sinh. Chắc chắn nó không phải là vấn đề của
tôi và của mỗi người khác, nhưng một sự việc hổ tương,
đúng vậy không?
Bây
giờ, làm thế nào tôi tạo ra được một cái trí không bị
vấy bẩn? Bạn và tôi không phải là người mới sinh ra, chúng
ta đã bị vấy bẩn bởi xã hội, bởi Ấn độ giáo, bởi
giáo dục, bởi gia đình, bởi xã hội, bởi báo chí. Làm thế
nào chúng ta phá vỡ được vấy bẩn? Có phải tôi nói rằng
nó là một phần của sự hiện hữu của tôi và chấp nhận
nó hay không? Tôi làm gì đây, thưa thầy. Đây là một vấn
đề – rằng những cái trí của chúng ta bị vấy bẩn. Với
những người lớn tuổi hơn, phá vỡ điều này còn khó khăn
hơn nhiều. Các thầy tương đối còn trẻ, và vấn đề là
xóa sạch sự vấy bẩn của cái trí; làm thế nào thực hiện
được đây?
Hoặc
là có thể làm được, hoặc là không thể làm được. Bây
giờ, làm thế nào người ta có thể khám phá liệu rằng làm
được hay không làm được? Tôi muốn thầy thâm nhập vào
việc đó.
Thầy
có biết từ ngữ “phủ nhận” là gì hay không? Phủ nhận
quá khứ, phủ nhận là một người Ấn độ giáo là gì? Thầy
có ý gì qua từ ngữ “phủ nhận” đó? Thầy có lần nào
phủ nhận bất kỳ cái gì hay chưa? Có một phủ nhận đúng
đắn và một phủ nhận giả dối. Phủ nhận có một động
cơ thúc đẩy là một phủ nhận giả dối. Phủ nhận có một
mục đích, phủ nhận với một dự định, với một con mắt
hướng về tương lai không là một phủ nhận. Nếu tôi phủ
nhận một điều gì đó với mục đích để có một cái gì
đó hơn nữa, nó không là phủ nhận. Nhưng có một phủ nhận
mà không có động cơ thúc đẩy. Khi tôi phủ nhận và không
biết có cái gì đang chờ đợi tôi ở tương lai, đó là phủ
nhận đúng đắn. Tôi phủ nhận là một người Ấn độ giáo,
tôi phủ nhận sự lệ thuộc vào bất kỳ tổ chức nào, tôi
phủ nhận niềm tin đặc biệt, và trong chính phủ nhận đó
tôi đã làm cho chính bản thân tôi hoàn toàn không an toàn.
Thầy có biết một phủ nhận như thế không, và thầy đã
có lần nào phủ nhận bất kỳ điều gì hay chưa? Liệu thầy
có thể phủ nhận quá khứ theo cách đó – phủ nhận, không
biết điều gì trong tương lai? Liệu thầy có thể phủ nhận
cái đã được biết hay không?
Giáo
viên: Khi tôi phủ nhận một điều gì đó, ví dụ như là
Ấn độ giáo, có một sự hiểu rõ cùng lúc Ấn độ giáo
là gì.
Krishnamurti:
Điều gì chúng ta đang thảo luận là tạo ra một cái trí
mới mẻ và liệu việc này thực hiện được không. Một
cái trí bị vấy bẩn không thể là một cái trí mới mẻ
được. Vì vậy chúng ta đang nói về việc làm mất đi vấy
bẩn, và điều đó liệu có thể được hay không. Và liên
quan đến điều đó tôi bắt đầu bằng cách hỏi thầy có
ý gì qua từ ngữ phủ nhận, bởi vì tôi nghĩ rằng phủ nhận
có liên quan rất nhiều đến điều đó. Phủ nhận phải liên
quan đến một cái trí mới mẻ. Nếu tôi phủ nhận một cách
sạch sẽ, không còn những gốc rễ, không còn những động
cơ thúc đẩy, nó là phủ nhận thực sự. Bây giờ điều
đó có thể được hay không? Thầy thấy không, nếu tôi không
hoàn toàn phủ nhận xã hội mà gồm có chính trị, kinh tế,
những liên hệ thuộc xã hội, tham vọng, tham lam – nếu tôi
không hoàn toàn phủ nhận tất cả những việc đó, không
thể tìm ra được có một cái trí mới mẻ là gì. Vì vậy
sự phá vỡ đầu tiên của cái nền tảng là phủ nhận đi
những sự việc tôi đã biết. Điều đó có được hay không?
Hiển
nhiên, thuốc men sẽ không tạo ra một cái trí mới mẻ; không
có gì tạo ra nó ngoại trừ phủ nhận hoàn toàn quá khứ.
Điều đó có thể được hay không? Thầy nói gì đây? Và
nếu tôi đã cảm thấy hương thơm, cảnh trí, vẻ đẹp của
phủ nhận như thế đó, làm thế nào tôi giúp đỡ chuyển
tải điều đó cho một em học sinh? Em phải có vô vàn cái
đã được biết – toán học, địa lý, lịch sử – và tuy
nhiên lại dư thừa khả năng để tự do khỏi cái đã được
biết, – tự do khỏi nó một cách không nuối tiếc.
Giáo
viên: Thưa ông, tất cả những cảm xúc để lại một cặn
bã, một quấy rối dẫn đến nhiều loại xung đột và những
hình thức khác của hoạt động tinh thần. Sự tiếp cận
truyền thống của tất cả tôn giáo là phủ nhận cảm xúc
này bằng kỷ luật và khước từ. Nhưng trong điều gì ông
nói dường như có một tiếp nhận nhạy bén được làm tăng
cao độ cho những cảm xúc này đến độ ông thấy những
cảm xúc mà không bị biến dạng hay để lại cặn bã.
Krishnamurti:
Đó là cái vấn đề. Nhạy cảm và cảm xúc là hai sự việc
khác hẳn. Một cái trí mà là nô lệ cho tư tưởng, cảm xúc,
cảm thấy, là một cái trí cặn bã. Nó tận hưởng cái cặn
bã, nó tận hưởng suy nghĩ về thế giới vui thú và mỗi
tư tưỏng để lại một dấu vết, mà là cái cặn bã. Mỗi
tư tưởng của một vui thú nào đó mà thầy đã có để lại
một dấu vết mà dẫn đến không nhạy cảm. Rõ ràng nó làm
đờ đẫn đi cái trí, và kỷ luật, kiểm soát và đè nén
lại làm đờ đẫn thêm cái trí. Tôi đang nói rằng nhạy
cảm không là cảm xúc, nhạy cảm đó ám chỉ không dấu vết,
không cặn bã. Vì vậy câu hỏi là gì?
Giáo
viên: Có phải phủ nhận ông đang trình bày khác biệt
với một phủ nhận mà là sự kềm hãm của cảm xúc hay không?
Krishnamurti:
Làm thế nào thầy thấy được những bông hoa kia, thấy được
vẻ đẹp của chúng, nhạy cảm trọn vẹn đến chúng để
không còn cặn bã, không có ký ức về chúng, để cho khi thầy
thấy chúng lại một tiếng đồng hồ sau thầy thấy một
bông hoa mới mẻ? Điều đó không thể được nếu thầy thấy
nó như một cảm xúc và cảm xúc đó được kết hợp với
những bông hoa, với vui thú. Cách truyền thống là ngăn chặn
cái gì là vui thú bởi vì những kết hợp như thế đó đánh
thức những dạng vui thú khác và vì vậy thầy kỷ luật chính
mình không cho phép nhìn ngắm. Cắt bỏ sự kết hợp bằng
một con dao mổ là không chín chắn. Vì vậy làm thế nào cái
trí, làm thế nào đôi mắt, thấy được màu sắc tuyệt vời
và tuy nhiên không cho phép nó lưu lại dấu vết.
Tôi
không đang hỏi để tìm kiếm một phương pháp. Làm thế nào
trạng thái đó hiện hữu được? Nếu không, chúng ta không
thể nào nhạy cảm. Nó giống như một tấm kính ảnh thâu
nhận những hình ảnh và chính nó đang tự làm mới lại.
Nó được phơi sáng, và tuy nhiên lại trở thành âm bản để
chờ một hình ảnh kế tiếp. Vì vậy luôn luôn, nó đang tự
xóa sạch mọi vui thú. Liệu điều đó có thể được hay
chúng ta lại đang đùa giỡn với những từ ngữ chứ không
phải với những sự kiện?
Sự
thật mà tôi thấy rõ ràng là rằng bất kỳ nhạy cảm, cảm
xúc nào lưu lại cặn bã, đều làm đờ đẫn cái trí. Tôi
phủ nhận trải nghiệm đó, nhưng tôi không biết làm thế
nào để nhạy cảm phi thường đến độ trải nghiệm không
lưu lại dấu vết và tuy nhiên vẫn nhìn thấy bông hoa bằng
trọn vẹn, bằng mãnh liệt to lớn. Tôi thấy như một sự
thật không thể nào chối cãi rằng mỗi cảm xúc, mỗi cảm
thấy, mỗi tư tưởng, lưu lại một dấu vết, định hình
cái trí, và rằng những dấu vết như thế đó không thể
nào tạo ra được một cái trí mới mẻ. Tôi thấy rằng một
cái trí có những dấu vết là chết rồi, vì thế tôi phủ
nhận chết. Nhưng tôi không biết được cái khác. Tôi cũng
hiểu rằng một cái trí tốt lành là nhạy cảm mà không có
cặn bã của trải nghiệm. Nó trải nghiệm, nhưng trải nghiệm
không lưu lại dấu vết để từ đó nó rút ra những trải
nghiệm xa hơn, những kết luận xa hơn, chết xa hơn.
Một
cái tôi phủ nhận và cái khác tôi không biết. Làm thế nào
sự chuyển tiếp này từ phủ nhận cái đã được biết đến
cái không biết được lại hiện hữu?
Làm
thế nào người ta phủ nhận? Có phải người ta phủ nhận
cái đã được biết, không chỉ trong những biến cố gây
xúc động nào đó mà còn trong những biến cố nhỏ xíu? Tôi
có phủ nhận khi tôi đang cạo râu và tôi nhớ lại cái thời
gian vui vẻ mà tôi đã trải qua ở Thụy sĩ hay không? Người
ta phủ nhận hồi tưởng của một thời gian vui vẻ phải
không? Người ta ý thức được nó, và phủ nhận nó phải
không? Nó không gây xúc động, nó không hào nhoáng, không một
ai biết về nó. Vẫn vậy phủ nhận liên tục này về những
sự việc nhỏ xíu, những lau sạch nhỏ xíu, những xóa bỏ
nhỏ xíu, không chỉ một xóa bỏ to lớn nào, là rất cần
thiết. Rất cần thiết phải phủ nhận tư tưởng như là
một hồi tưởng, vui vẻ hay khó chịu, mỗi một giây phút
của một ngày khi nó phát sinh ra. Người ta đang làm việc
đó không phải vì bất kỳ động cơ thúc đẩy nào, không
phải vì mục đích thâm nhập vào trạng thái lạ thường
của cái không biết được. Thầy sống ở Rishi Valley và nghĩ
về Bombay hay Rome. Việc này tạo ra một xung đột làm cho cái
trí đờ đẫn, một sự việc phân chia. Liệu thầy có thấy
được việc này và xóa sạch nó đi hay không? Thầy có thể
tiếp tục xóa sạch nó đi không phải bởi vì thầy muốn
thâm nhập vào cái không biết được là gì bởi vì cái khoảnh
khắc thầy nhận ra nó như cái không biết được, thầy đã
quay trở lại cái đã được biết.
Cái
qui trình của công nhận là một qui trình của cái đã được
biết tiếp tục. Bởi vì tôi không hiểu rõ cái không biết
được là gì nên tôi chỉ có thể làm một việc này, tiếp
tục lau chùi tư tưởng khi nó phát sinh.
Thầy
nhìn những bông hoa đó, cảm thấy nó, thấy được vẻ đẹp,
mãnh liệt, rực rỡ lạ thường của nó. Sau đó thầy vào
căn phòng nơi thầy sống, mà không được cân đối hài hòa
lắm, mà xấu xí. Thầy sống trong căn phòng nhưng thầy có
một ý thức nào đó về vẻ đẹp rồi thầy bắt đầu suy
nghĩ về bông hoa và thầy chộp lấy cái tư tưởng khi nó
phát sinh đó và thầy xóa sạch nó đi. Bây giờ từ chiều
sâu nào thầy xóa bỏ nó, từ chiều sâu nào thầy phủ nhận
bông hoa, người vợ của thầy, thần thánh của thầy, đời
sống kinh tế của thầy? Thầy phải sống với người vợ
của thầy, con cái của thầy, với cái xã hội quỉ quái xấu
xa này. Thầy không thể rút lui khỏi cuộc sống. Nhưng khi
thầy phủ nhận hoàn toàn tư tưởng, đau khổ vui thú, liên
hệ của thầy khác hẳn và vì vậy phải có một phủ nhận
tổng thể, không phải phủ nhận từng phần, không phải giữ
lại những sự việc thầy yêu thích và một phủ nhận những
sự việc thầy không yêu thích.
Bây
giờ, làm thế nào thầy chuyển tải điều gì thầy đã hiểu
rõ cho em học sinh?
Giáo
viên: Ông đã nói rằng trong khi đang dạy học và đang học
hỏi, cái tình huống đó là một mãnh liệt khi ông không nói
rằng “Tôi đang dạy cho bạn một điều gì đó”. Bây giờ
lau chùi liên tục những dấu vết của tư tưởng này, nó
có một cái gì đó liên quan đến sự mãnh liệt của tình
huống đang dạy học và đang học hỏi hay không?
Krishnamurti:
Rõ ràng như thế. Thầy thấy không, tôi thấy rằng học hỏi
và dạy học cả hai đều giống nhau. Chuyện gì đang xảy
ra ở đây? Tôi không đang dạy thầy – tôi không là giáo
viên hay là uy quyền của thầy, tôi chỉ đang tìm hiểu và
chuyển tải tìm hiểu của tôi sang thầy. Thầy có thể nhận
nó hay bỏ nó. Vị trí của chúng ta giống hệt như với các
em học sinh.
Giáo
viên: Vậy thì người giáo viên làm gì?
Krishnamurti:
Thầy chỉ có thể tìm ra được khi thầy liên tục đang phủ
nhận. Thầy có khi nào thử việc đó chưa? Nó như thể là
thầy không thể ngủ được một phút nào vào ban ngày.
Giáo
viên: Nó không chỉ cần năng lượng, thưa ông, nhưng cũng
còn giải phóng nhiều năng lượng.
Krishnamurti:
Nhưng trước tiên thầy phải có năng lượng để phủ nhận.
5- Ganh đua.
Krishnamurti:
Chúng
ta đã nói về sự thiết lập một truyền đạt nghiêm túc
giữa chúng ta và em học sinh, và trong trạng thái hiệp thông
để tạo ra một bầu không khí hay một môi trường khác hẳn,
mà trong đó em học sinh bắt đầu học hỏi. Tôi không biết
liệu thầy có nhận thấy rằng sự hời hợt dễ lan rộng
và sự nghiêm túc cũng như vậy. Nó là một nghiêm túc không
phát sinh do một khuôn mặt nặng nề hay một tinh thần nặng
nề nhưng là một nghiêm túc phải hiện hữu khi chúng ta ở
trong trạng thái liên hệ, hiệp thông.
Tôi
nghĩ rằng học hỏi chỉ có thể tồn tại trong trạng thái
hiệp thông đó giữa giáo viên và học sinh như giữa thầy
và tôi – không phải rằng tôi là giáo viên của thầy. Thầy
biết từ ngữ “hiệp thông” có nghĩa là gì hay không: truyền
đạt, tiếp xúc, chuyển tải một cảm thấy nào đó, chia
xẻ nó, không chỉ ở mức độ lời nói mà còn ở mức độ
trí năng và cũng là cảm thấy sâu sắc hơn, tinh tế hơn.
Tôi nghĩ rằng từ ngữ “hiệp thông” có nghĩa tất cả
những điều trên, và trong trạng thái đó, ở mọi mức độ,
trong bầu không khí đó, trong ý thức cùng nhau đó, liệu cả
người giáo viên lẫn em học sinh không có thể học hỏi hay
sao? Tôi nghĩ rằng trong duy nhất trạng thái đó mới có học
hỏi, không phải khi thầy ngồi trên bục giảng và tuôn trào
những thông tin ép buộc em học sinh thâu nhận. Liệu chúng
ta có thể thiết lập được hiệp thông đó, không chỉ với
người nói nhưng còn với cây cối, với thiên nhiên, với
thế giới, với buổi sáng sớm khi chúng ta thức dậy, một
ý thức hiệp thông mà trong đó chúng ta học hỏi hay không?
Sáng
nay liệu chúng ta có thể thảo luận một điều gì đó mà
tôi cảm thấy rằng không những một giáo viên chuyên nghiệp
nhưng một con người cũng nên suy nghĩ, bởi vì điều gì chúng
ta sẽ thảo luận có nhiều ý nghĩa trong cuộc sống, hay không?
Toàn bộ nền văn minh, không chỉ ở Ấn độ nhưng trong nhiều
vùng còn lại trên thế giới, đều hướng đến ganh đua,
đến thành công, đến thành đạt. Một người tham vọng dường
như là một thực thể được kính trọng – một người tham
vọng, một người hung hăng mà muốn thành công, phải kích
động, phải giật dây, gây ảnh hưởng và thế là leo lên
đỉnh của một nhóm người. Có ganh đua mãi mãi không chỉ
trong lớp học của một ngôi trường mà còn trong cuộc sống
hàng ngày, trong thái độ của người thư ký mà cảm thấy
anh ta phải trở thành người quản lý và người quản lý
trở thành người giám đốc, và người giám đốc trở thành
chủ tịch đoàn và vân vân. Đây là khuôn mẫu đã được
thiết lập của sự tồn tại trong nền văn minh hiện đại.
Thầy nhìn khắp mọi nơi cái con người đó đang theo đuổi
thành công và chính con người đó được kính trọng, ít ra
về phần quyền hành, và cùng thái độ đó tồn tại trong
ngôi trường. Thầy bảo em học sinh rằng cậu ta không giỏi,
không thông minh như em học sinh khác. Thầy vỗ về em bé, dọa
nạt em, khuyến khích em ganh đua, phải thành công, phải đến
một mức độ trí năng nào đó. Thầy là người thờ phụng
những nhãn hiệu.
Vì
vậy thầy có một thái độ bẩm sinh, mà theo căn bản là
ganh đua, và hung hăng. Điều này là đúng như thế không chỉ
trong cuộc sống kinh tế và xã hội mà còn trong cuộc sống
tôn giáo nữa. Có tranh đấu mãi mãi này để leo lên, để
ganh đua, để so sánh ở mọi mức độ của sự tồn tại
của chúng ta. Thầy có tìm hiểu cái mặt sau của vị trí
cao và vị trí thấp này chưa, hay là thầy chấp nhận nó như
một điều không tránh khỏi và tiếp tục sống?
Và
liệu rằng việc này sẽ tạo ra học hỏi thực sự hay không?
Việc này là tự nhiên trong cuộc sống phải không? Tự nhiên
không phải theo ý nghĩa ban sơ của từ ngữ đó nhưng đây
là một cuộc sống có văn hóa phải không? Thầy sẽ dạy
bảo em bé theo lối này phải không? Thầy nghĩ rằng nó là
cách đúng đắn của sự tồn tại phải không? Tôi biết rằng
nó là cái khuôn mẫu đã được chấp nhận, nhưng nó có phải
là cách đúng đắn hay không? Trước hết, ganh đua này, so
sánh này tác động gì đến cái trí? Thầy nghĩ rằng thầy
học hỏi qua ganh đua phải không? Chúng ta hãy tìm hiểu việc
này. Thầy biết rằng nó là cái khuôn mẫu được thiết lập
ở mọi mức độ của sự tồn tại của chúng ta, ở mọi
chặng đường của sự tồn tại của chúng ta, để so sánh,
để có những mục đích, để thành tựu. Đây là nguyên cái
cấu trúc của sự hiện hữu con người.
Khi
thầy trông thấy hai bức tranh trên tường, thái độ của
thầy là rằng nếu tên của họa sĩ nổi tiếng, bất kỳ
cái gì ông ta vẽ đều xuất sắc cả. Nhưng nếu người họa
sĩ có cái tên không biết rõ lắm thì tranh của ông ta bị
thấp kém hơn. Điều này luôn luôn xảy ra. Đúng chứ? Liệu
rằng thái độ đó mang lại hiểu rõ, liệu rằng điều đó
sẽ giúp chúng ta học hỏi hay sao? Không phải rằng tôi phải
không có khả năng phân biệt, nhưng liệu rằng so sánh sẽ
giúp cái trí hiểu rõ, học hỏi hay sao? So sánh có phải là
trạng thái của cái trí mà trong đó người ta học hỏi hay
không?
Làm
thế nào thầy tiếp tục giúp đỡ em học sinh nếu cả thầy
lẫn em học sinh có thái độ ganh đua, thái độ so sánh này?
Chúng
ta hãy giải thích điều này rất đơn giản. Ganh đua này tác
động vào cái trí ra sao? Điều gì xảy ra cho cái trí luôn
luôn đang so sánh, đang đạt được thành công, đang thờ phụng
thành công?
Giáo
viên: Nó đang làm mệt mỏi chính nó.
Krishnamurti:
Thầy vẫn còn đang quan sát những ảnh hưởng, những kết
quả nhưng thầy không đang quan sát chính cái trí. Thầy không
đang quan sát bản chất của chính cái trí đang làm việc này,
cái trí đang chuyển động, đang ở một trạng thái ganh đua.
Làm ơn hãy quan sát chính cái trí đang làm những công việc
này.
Giáo
viên: Nếu cái trí sắp sửa đo lường thành công bằng điều
đạt được, khi nó không đạt được điều đó, có sự
thất vọng.
Krishnamurti:
Thầy đang giải quyết những kết quả. Tôi muốn chặn đứng
cái trí. Có lẽ những giải quyết từng phần gây mệt mỏi.
Hạt giống của một cây sồi không bao giờ trở thành một
cây thông. Thầy nói rằng: “Tôi không biết tôi là hạt giống
này nhưng tôi muốn trở thành một cây thông, hay là một cây
trần bì, hay là một cây sồi”. Chúng ta không biết cái hạt
giống hay là trạng thái của chính cái trí, nhưng lại quan
tâm đến cái gì nó nên là.
Chúng
ta hãy trải nghiệm sự việc hơn là diễn tả bằng từ ngữ
sự việc đó. Chúng ta ganh đua, thờ phụng thành công, bởi
vì chúng ta cảm thấy rằng nếu chúng ta không ganh đua, chúng
ta sẽ bị trì trệ. Đó chỉ là một đáp lại phỏng đoán,
nó không phải là một sự kiện thực sự. Thầy không biết
được điều gì sẽ xảy ra. Khi thầy hiểu rõ thầy là gì,
dù là gì chăng nữa, vậy thì thầy bắt đầu học hỏi. Nước
là nước trong mọi tình huống dù nó ở trong con sông hay trong
một giọt nước uống. Lúc này chúng ta không có cái nền
tảng mà từ đó chúng ta học hỏi. Điều gì chúng ta đang
làm chỉ là thêm vào. Qui trình thêm vào đó là điều gì chúng
ta gọi là học hỏi. Nó không là học hỏi gì cả.
Chỉ
có một cái trí không đang trong trạng thái so sánh, khi nó
đã hiểu rõ được sự vô lý của so sánh, cái trí đó mới
có thể thiết lập một nền tảng mà từ đó nó có thể
bắt đầu học hỏi trong ý nghĩa thực sự của từ ngữ học
hỏi.
Nếu
có một nền tảng như thế mà trong đó không còn lang thang,
không còn ao ước, nó là một nền tảng vững chắc và trên
đó bạn có thể xây dựng. Xây dựng đó là cấu trúc của
học hỏi và từ học hỏi đó có hành động và không bao
giờ tuân phục, và vì vậy không bao giờ có một ý thức
sợ hãi, không bao giờ có một ý thức thất vọng.
Liệu
thầy có thể giúp đỡ em học sinh học hỏi trong thái độ
đó hay không? Muốn giúp em học sinh học hỏi, thầy phải
phân biệt rõ ràng giữa qui trình thâu nhận và tiến hành
học hỏi. Vậy thì thầy đang tạo ra một con người thực
sự, không phải một cái máy. Nếu thầy không hiểu được
điều đó, làm thế nào thầy giúp đỡ em học sinh đây? Liệu
thầy có thể xóa sạch đi tất cả mọi ganh đua bằng một
lần quét dọn, mà có nghĩa rằng liệu thầy có thể lau sạch
đi cái cấu trúc tạm gọi là một xã hội hay không?
Các
thầy là những giáo viên; một thế hệ mới đang đến trong
vòng tay của thầy. Thầy muốn các em cứ tiếp tục cái cách
như thế này à? Nếu thầy cảm thấy rằng xã hội mà trong
đó chúng ta đã lớn lên là một xã hội thối nát, làm thế
nào thầy sẽ giúp đỡ em học sinh tạo ra một chất lượng
mới mẻ của cái trí mà trong đó sự quỉ quái của ganh đua
không có phần? Những bước nào thầy sẽ sử dụng, ngày
này qua ngày khác, để thấy rằng em học sinh không bị chết
chìm, không bị nuốt trọn bởi xã hội. Thầy sẽ làm gì,
từng bước, để giúp đỡ em học sinh?
Giáo
viên: Em không nên được nuôi dưỡng trong xa hoa.
Krishnamutri:
Có gì sai trái với xa hoa? Em có lẽ mặc những bộ quần áo
sạch sẽ, em có lẽ ngồi trên một cái ghế dựa, có thực
phẩm tốt. Đối với tôi nó là xa hoa, đối với thầy nó
không là xa hoa. Xa hoa có liên quan gì đến việc này hay không?
Thầy đang đặt ra cái luật lệ, cái lý tưởng của “xa
hoa”.
Nói
chuyện với em không chỉ một tuần một lần, luôn luôn nói
chuyện với em về điều đó, bởi vì em đang bị quy định
để ganh đua. Làm thế nào thầy sẽ giúp đỡ em không bị
vướng mắc vào cái vòng hiểm độc của ganh đua?
Giáo
viên: Bằng cách làm cho em hiểu rõ rằng em không nên sợ hãi
và như một cá nhân em là duy nhất và em có góp phần trong
sáng tạo.
Krishnamurti:
Nếu một cá nhận nhận ra rằng anh ta là duy nhất đến độ
không có một người nào khác giống anh ta, anh ta có duy nhất
thực sự hay không? Em bé đến đây với tất cả những thành
kiến của cha mẹ em. Đâu là cái trạng thái duy nhất trong
em bé tội nghiệp đó? Thầy phải tước bỏ khỏi em mọi
quy định của em và liệu thầy có thể tước bỏ khỏi em
tất cả việc đó hay không? Nó không là chức năng của thầy
như một giáo viên khi làm việc đó à? Nó là trách nhiệm
của thầy. Thầy phải hiểu rõ nó, hiểu rõ rằng điều này
đúng; và thầy phải cảm thấy nó để cho thầy sẽ chuyển
tải
nó. Nhưng em bé có lẽ cảm thấy không khẩn thiết như thế.
Làm thế nào thầy hiệp thông cùng em để cho em học hỏi?
Làm thế nào thầy dạy học hay giúp đỡ em học hỏi mà không
có tinh thần ganh đua?
Giáo
viên: Tôi không thể cảm thấy cho em bé nếu cảm thấy đó
không ở trong tôi, và khi nó không ở đó tôi cảm thấy rằng
tôi đã hủy hoại em bé rồi.
Krishnamurti:
Tôi sẽ bảo cho thầy biết. Mỗi trường hợp đều có bài
học riêng của nó. Thầy không cảm thấy nó vì chính thầy
đang ganh đua. Thầy không đang ganh đua để có tiền bạc,
chức vụ, thanh danh hay sao? Chừng nào thầy còn không cảm
thấy mãnh liệt về việc này, thầy sẽ làm gì đây? Thầy
không thể chờ đợi cho đến khi thầy hoàn toàn hiểu rõ.
Vì vậy thầy sẽ làm gì đây? Đừng cho em học sinh điểm
nhưng giữ một quyển sổ ghi chép cho riêng thầy để xem thử
em đang cư xử như thế nào, em đang học hỏi như thế nào
và mức độ hiểu biết của em như thế nào và vân vân, nhưng
đừng thúc giục em và đừng giúp em ganh đua.
Chúng
ta hãy xem lại điều gì chúng ta đã thảo luận. Học hỏi
thực sự xảy ra khi tinh thần ganh đua đã chấm dứt. Tinh
thần ganh đua chỉ là một quy trình thêm vào mà không là học
hỏi gì cả. Chúng ta muốn em bé học hỏi và không chỉ thêm
vào hiểu biết cho em giống như một cái máy. Muốn giúp đỡ
em học sinh học hỏi theo căn bản và có nền tảng thì em
phải ngừng ganh đua, với tất cả những bao hàm của nó.
Bây giờ, một trong những cách để làm việc này là thấy
được sự thật của không ganh đua. Bây giờ, làm thế nào
thầy giúp đỡ em không ganh đua?
Giáo
viên: Khi tôi dạy môn toán tôi suy nghĩ những phương cách
trình bày đề tài đó để cho nó sẽ gây hứng thú. Vì vậy
nhiều sự việc vận hành cùng nhau khi một sự việc giống
như thế này được trình bày ra và làm thế nào chúng tôi
có thể truyền đạt cho các em. Nó là một sự kiện rất
rộng lớn, vì vậy chúng tôi chỉ có thể giải thích một
mức độ nào đó.
Krishnamurti:
Thầy không đang nắm rõ điểm mấu chốt. Khi tôi nói rằng:
“Tôi sẽ làm gì đây?” Tôi có ý nói cả hành động và
cảm thấy nữa. Chúng không là hai sự việc khác biệt, cảm
thấy và hành động. Tôi thấy rất rõ ràng rằng ganh đua
là hủy hoại không chỉ trong lớp học mà còn suốt cuộc
sống. Đây là một em bé còn trẻ thơ, tôi muốn giúp đỡ
em hiểu rõ. Làm thế nào tôi có thể thực hiện đây? Tôi
có thể nói với em rằng, “Hãy quan sát điều gì đang xảy
ra trong cuộc sống. Có đau khổ, xung đột.” Hãy nói chuyện
với em nhưng thầy không tạo ra chỉ trích, thầy không tạo
ra phản ứng. Hãy nhìn vào bức ảnh. Thấy nó rất rõ ràng
như thấy London hay Bombay trên bản đồ. Hãy giúp đỡ em học
sinh thấy nó rất rõ ràng, đó là công việc đầu tiên. Chuyển
tải sang em sự khẩn thiết của cảm thấy đó. Đừng cố
gắng thuyết phục em, gây ảnh hưởng em, đừng nói chuyện
với em dựa vào phê bình chỉ trích, dựa vào đồng ý, thuyết
phục. Hãy chỉ cho em cái sự kiện. Vậy thì thầy đang bàn
luận với em hoàn toàn theo sự kiện, theo khoa học, không phải
lãng mạn, cảm tính hay là cảm xúc. Thầy đã thiết lập
giữa em và thầy sự liên hệ nghiêm túc. Thầy đang giải
quyết những sự kiện và thầy đã thiết lập một sự liên
hệ giữa hai người về sự hiểu biết hỗ tương của sự
kiện, yếu tố thoái hóa của ganh đua. Vậy thì em và thầy
ngồi xuống và nói rằng “Chúng ta sắp sửa làm gì thực
sự đây, trong hành động?”
Chuyển tải của cảm thấy hiệp thông tùy thuộc hoàn toàn
vào mãnh liệt của cảm thấy này. Bây giờ, thầy đã thiết
lập sự cảm thấy, sự thật, sự kiện, rằng ganh đua là
không còn sinh khí, nhưng thầy vẫn chưa chuyển tải sự kiện
này sang em bé. Đó là việc đầu tiên thầy phải làm.
6- Sợ hãi.
Krishnamurti:
Làm thế nào thầy, như một người giáo dục, giải quyết
vấn đề loại bỏ sợ hãi trong em học sinh? Liệu thầy có
thể khởi sự nó như thầy khởi sự dạy môn toán hay không?
Đầu tiên, chính thầy phải hiểu rõ sợ hãi trước khi thầy
có thể giúp một người khác. Thầy phải hiểu rõ hàm ý
của sợ hãi, sợ hãi xảy ra bằng cách nào. Giống như thầy
biết ngôn ngữ Hindu hay một môn học nào khác, thầy phải
biết một điều gì đó về sợ hãi. Xã hội đang làm mọi
thứ để khắc sâu sợ hãi bằng cách đặt ra những tiêu
chuẩn, những lý tưởng tôn giáo, những phân biệt giai cấp,
những ý tưởng của thành công, ý thức về vị trí cao hơn
và thấp hơn, người giàu có và người nghèo khổ. Xã hội
đang làm mọi thứ có thể được để nuôi dưỡng những
giá trị biến dạng.
Trách
nhiệm của người giáo viên là phải tìm hiểu kỹ càng sợ
hãi và không cho phép sợ hãi được chuyển tải, và trách
nhiệm của em học sinh là có thể nhận ra những nguyên nhân
nuôi dưỡng sợ hãi. Như những người giáo viên, đây không
phải là vấn đề cho thầy hay sao? Chúng ta chẳng có bao nhiêu
tình yêu trong cuộc sống, cả nhận vào lẫn cho đi; tình yêu
không ở trong một ý nghĩa huyền bí nhưng một cảm thấy
thực sự của tình yêu, thông cảm, nhân từ, rộng lượng,
một hành động không tuôn trào từ một trung tâm là cái tôi.
Và bởi vì thầy chẳng có bao nhiêu tình yêu, thầy sẽ làm
gì cho em học sinh đây, thầy sẽ giúp đỡ em như thế nào
để có ngọn lửa này đây?
Tôn
giáo có bất kỳ ý nghĩa nào đối với thầy hay không? Không
phải những nghi lễ, nhưng cảm thấy tôn giáo, ơn lành tôn
giáo, thiêng liêng của một điều gì đó? Tôn giáo, sợ hãi,
tình yêu – chúng không liên hệ lẫn nhau hay sao? Thầy không
thể hiểu rõ một điều mà không hiểu rõ điều khác. Có
sợ hãi, có sự thiếu thốn quá nhiều của tình yêu này –
tôi có ý nói rằng đam mê của nó, sự mãnh liệt của nó
– và rồi thì có cảm thấy ơn lành này mà không là đền
bù lại, mà không là phần thưởng cho hành động ngay thẳng,
mà chẳng liên quan gì đến những tổ chức tôn giáo.
Thầy
đi dạo vào một buổi chiều tối và thầy có nhìn thấy người
dân làng đang băng qua những cánh đồng hay không? Tất cả
việc đó đẹp làm sao đâu! Và người dân làng hoàn toàn
không ý thức được vẻ đẹp của đất đai, của những
ngọn đồi, của dòng nước. Bởi vì người dân làng đang
trở về tổ ấm cơ cực của ông ấy mà không có gì cả.
Có sợ hãi, có mãnh liệt của tình yêu và cảm thấy đồng
cảm khi thầy nhìn thấy người dân làng nghèo khổ đi ngang
qua hay không? Thầy không cảm thấy được một dâng trào đột
ngột trong chính thầy, một tuyệt vọng bởi sự đau khổ
to lớn kia hay sao? Người ta có thể làm gì đây? Có khả năng
để nhận vào và để cho đi, để cảm thấy và để có quảng
đại, tử tế, khiêm tốn. Nó có ý nghĩa gì đối với thầy?
Làm thế nào thầy đánh thức được sự việc này trong thầy
hay đánh thức nó được trong người khác? Liệu có thể có
được một tiếp cận mà không phải là sự hiểu biết phê
bình tách rời, nhưng một hiểu rõ mà là tổng thể – về
sợ hãi, tình yêu, cảm thấy tôn giáo hay không?
Bây
giờ làm thế nào tôi sẽ tiếp cận được vấn đề? Có
phải tôi sẽ tách rời mỗi vấn đề, ví dụ sợ hãi, tìm
hiểu nó, rồi sau đó tìm hiểu về tình yêu? Làm thế nào
tôi sẽ nắm bắt được toàn sự việc? Nếu thầy có cảm
thấy của một âm thanh, thầy có cảm thấy của một bài
hát và nếu thầy có cảm thấy cho sự im lặng giữa những
âm thanh thầy có được sự hài lòng về chuyển động của
một bài hát. Bài hát không chỉ là từ ngữ, không chỉ là
âm thanh, nó là sự kết hợp đặt biệt của âm thanh, khoảng
yên lặng và sự tiếp tục của âm thanh. Muốn hiểu rõ âm
nhạc, chắc chắn phải có sự hiểu rõ toàn bộ sự việc
này. Và trong cùng cách như vậy, sợ hãi có phải là vấn
đề tách rời mà phải được hiểu rõ bởi chính một mình
nó và tình yêu chính một mình nó và cảm thấy tôn giáo chính
một mình nó, hay có một tiếp cận đến cái tổng thể, một
sự việc trọn vẹn?
Thầy
có khi nào quan sát một giọt mưa không? Giọt mưa chứa đựng
toàn thể cơn mưa đó, toàn thể con sông, vạch ra khe núi,
khoét thành vịnh Grand Canyon, trở thành một thác nước ầm
ầm chuyển động. Cùng một cách như vậy liệu rằng cái
trí của tôi có thể quan sát sợ hãi, tình yêu, tôn giáo,
Chúa, như một chuyển động, hơn là như một suy nghĩ tách
rời, một khảo sát phân tích tỉ mỉ, một phê phán từng
chi tiết.
Giáo
viên: Sự liên h