THƯ VIỆN HOA SEN
Search| English| Mirrorsite
c
Home Kinh Ðiển Giới Luật Luận Giải Phật Học  Thiền Nguyên Thủy Tổ Sư Thiền  Niệm Phật Sử Phật Giáo Pháp Luận Tự Ðiển Phật Học  Dinh Dưỡng Chay Truyện Ngắn Diễn Ðàn Phật Pháp Index Tác-Giả
PHẦN CHÁNH KINH
PHẦN SÁM NGUYỆN VÀ HỒI HƯỚNG
c
KINH TỤNG HẰNG NGÀY
TỔNG HỢP 49 KINH CĂN BẢN CỦA HAI TRUYỀN THỐNG PHẬT GIÁO
NAM TÔNG VÀ BẮC TÔNG
Tỳ-kheo Thích Nhật Từ biên soạn
x
 

5-Đ) SÁM TU TẬP  ^
Cúi đầu đảnh lễ Như Lai, 
Cha lành của khắp vạn loài chúng sinh. 
Cùng chư Bồ-tát quang minh, 
Tâm từ soi sáng hữu tình trầm luân. 
Chúng con cùng các quyến thân, 
Người còn kẻ mất, người gần kẻ xa, 
Từ nay quy mạng Phật-đà 
Học theo chánh pháp cùng là Thánh Tăng. O
Hiểu rằng cuộc sống thế nhân, 
Vây quanh sóng khổ, bủa giăng gió sầu, 
Dù rằng nghèo khổ sang giàu. 
Kẻ nào khỏi khóc, người nào khỏi than. 
Khi thì hợp, khi thì tan, 
Lúc say quyền quý, lúc chan tủi sầu. 
Những cơn bệnh hoạn đớn đau, 
Những lần tử biệt biết bao nỗi buồn. 
Lệ nhiều hơn nước mưa tuôn, 
Máu nhiều hơn nước trên nguồn đổ xuôi. 
Người đời gắng gượng tìm vui, 
Trò chơi hư ảo chôn vùi tâm linh. O
Nào là rượu, nào là tình, 
Xong rồi nhìn lại thấy mình tội thêm. 
Nỗi lo của kẻ đi đêm, 
Biết mình nặng nghiệp chưa tìm lối ra. 
Nay con sám-hối Phật-đà, 
Ăn năn lỗi trước, ngăn chừa lỗi sau. 
Hiểu rằng nguyên cớ khổ đau 
Đều do ích kỷ gốc sâu tạo thành. 
Tham lam dẫn đến tranh giành, 
Hận thù dẫn đến nhục hình lẫn nhau. 
Kiêu căng tự đại tự cao, 
Hơn thua đố kỵ người nào giỏi hơn. 
Chìm trong bóng tối chập chờn, 
Si mê chấp ngã nặng hơn núi cồn. 
Lang thang ngàn kiếp trầm luân, 
Khổ đau chất lại vạn lần biển khơi. 
Nay con quỳ dưới Phật đài, 
Nguyện theo giáo pháp Như Lai nhiệm mầu.O
Niết-bàn, lòng nguyện tin sâu, 
Là nơi chấm dứt khổ đau luân hồi. 
Vượt ngoài ba cõi ngàn đời, 
Từ bi trí giác rạng ngời vô biên. 
Hiểu rằng nhân quả nghiệp duyên, 
Công bằng chi phối mọi miền thế gian. 
Người sung sướng, kẻ lầm than 
Đều do nghiệp trước cưu mang đến giờ. 
Nên không yên lặng đợi chờ, 
Mà lo gắng sức giúp cho mọi người. 
Người vui là chính con vui, 
Người buồn con cũng ngậm ngùi sẻ chia. O
Hiểu rằng một sớm mai kia, 
Xác thân tạm bợ trở về hư vô. 
Nên không khờ dại tôn thờ 
Cái mà bệnh chết sẽ chờ lấy đi. 
Nay còn sức khỏe xuân thì 
Khéo siêng làm phước dành khi trở về. 
Hiểu rằng ngàn kiếp si mê, 
Tham lam ích kỷ nặng nề âm u. O
Nay theo Phật, Đấng Đại Từ, 
Trái tim xin mở rộng như biển ngàn. 
Thương yêu khắp cả thế gian, 
Dù là kẻ oán người thân cũng đồng. 
Nơi cõi sống, chốn tử vong, 
Rừng cây chim thú, biển sông cá kình. 
Nguyện lòng thương khắp chúng sinh, 
Như thương quyến thuộc thâm tình đã lâu. O
Từ nay mãi đến ngàn sau, 
Sống vì tất cả, chẳng cầu riêng tư. 
Hiểu rằng ba cõi ngục tù, 
Thân là cát bụi, tâm là bóng mây. 
Từ lâu như kẻ ngủ say, 
Si mê chấp ngã chưa ngày thoát ra. O
Cúi đầu đảnh lễ Phật-đà, 
Bậc Thánh Vô Ngã vượt xa thế trần. 
Vì không còn chấp ngã nhân, 
Người thành vũ trụ, Người thành trăng sao. 
Tâm Vô Ngã là đỉnh cao, 
Con xin phát nguyện ngày nào chứng nên. 
Chí tu học quyết vững bền, 
Độ sinh vì Phật báo đền ơn sâu.   O
Hôm nay tha thiết nguyện cầu, 
Xin đem công đức từ lâu đã làm, 
Hướng về thế giới cõi âm, 
Dành cho thân quyến còn cầm tại đây. 
Mong sao cho những vị này 
Nương nhờ sức Phật về ngay cõi lành. O
Thân an lạc, trí hiển minh, 
Được chư Bồ-tát chung quanh dắt dìu. 
Tu theo Phật pháp cao siêu, 
Dần dần thành tựu những điều lớn lao. 
Tâm siêu thoát khỏi trần lao, 
Bước vào Phật địa, dự vào Thánh lưu. 
Rồi dùng hạnh nguyện đại từ, 
Hóa thân ba cõi vân du sáu đường. 
Gieo chánh pháp đến ngàn phương, 
Đưa người mọi nẻo về nương Phật-đà.OOO 
 
5-E) SÁM TU LÀ CỘI PHÚC  ^
Chữ tu công đức vô lường, 
Ba đời chư Phật thường thường độ sanh. 
Ai ơi, gắng chí tu hành! 
Để sau đến bậc Vô sanh mà nhờ. 
Người đời sớm phải tri cơ, 
Gương lu vì bụi, trăng mờ vì mây. 
Chở che nhờ đức cao dầy, 
Dẫu tu cho mấy chẳng tày tu tâm. 
Đường mê xin chớ bước lầm, 
Não phiền cũng bởi thân tâm của mình. O
Chớ nên hại vật sát sanh, 
Tu nhân tích đức mới thành phẩm cao. 
Cuộc đời khác thể chiêm bao, 
Thảy đều giả huyễn, hơi nào mà mong. 
Nhớ xưa Vương Khải, Thạch Sùng, 
Công danh phú quý cũng chung một thời, 
Của đời trả lại cho đời, 
Giàu sang mà khỏi luân hồi đặng chăng?
Đổi thay máy tạo không ngằn, 
Bức tranh vân cẩu mấy tầng xa xa. O
Khuyên đừng trách lẫn trời già, 
Trời không hiện hữu, chánh tà do tâm. 
Một khi thiện ác gieo nhân, 
Quả kia phải trổ chậm nhanh mấy hồi. 
Người đời nghĩ đó mà coi, 
Giờ không toan liệu sau rồi làm sao. 
Khuyên đừng nại chút công lao, 
Nhắm chừng bờ giác tìm vào tận nơi. 
Tâm minh vốn đã sẵn rồi, 
Ở trong mình có há ngoài đâu xa.   O
Trừ nghiệp chướng, giải oan gia, 
Tham thiền, niệm Phật ấy là công phu. 
Tháng ngày thấm thoát phù du, 
Bóng qua cửa sổ dễ hầu trở lui. 
Thiện căn trước đã đền bồi, 
Đèn khêu mới sáng, ngọc dồi mới xinh. 
Tránh vòng sáu dục bảy tình, 
Ấy là khỏi lưới vô minh vướng nhầm. O
Rõ ràng phước tội tại tâm, 
Mình làm mình chịu chẳng lầm chẳng sai. 
Máu tham tràn khắp xưa nay, 
Lợi danh biết mấy cho vừa lòng ai. 
Chớ ham chen lấn đua đòi, 
Cũng đừng ỷ sức cậy tài mà ngông. 
Vượn còn biết mến trăng trong, 
Người sa vào chốn bụi hồng làm chi ? 
Hãy theo chính pháp mà đi, 
Xét cho thấu đáo vô vi đạo thường. O
Tu hành sớm tối lo lường, 
Đừng ham những cảnh vô thường thế gian. 
Cho hay hoa nở cũng tàn, 
Pháo càng kêu lớn càng tan xác nhiều. 
Chi bằng tìm chốn tiêu diêu, 
Tu tâm dưỡng tánh, tránh điều thị phi. 
Không rời chánh niệm hào li, 
Sớm trừ vọng tưởng, dứt kỳ tử sinh. 
Để cho tâm trí quang minh, 
Quyết tâm độ tận chúng sinh muôn loài.OOO 

5.F) SÁM HỒNG TRẦN ^

Cõi trần thế sắc thân trôi nổi,
Mấy ai từng trăm tuổi được đâu,
Đời là bể khổ bấy lâu,
Chỉ vì mê muội ăn sâu khôn rời.
Bởi vô minh tự thời vô thủy,
Thọ, tưởng, hành, thức khởi nhân duyên,
Luân hồi sinh tử liên miên,
Ra vào ba cõi, xuống lên sáu đường.   O
Lê Long Đỉnh khôn lường hoang đạo,
Giết dân lành, dâm bạo vô lương,
Nhãn tiền nghiệp báo liệt giường,
Hờn chồng oán chất, cùng đường bỏ thân. 
Lý Thái Tổ xuất thân học đạo,
Lấy đức lành dạy bảo dân yên,
Lẫy lừng, phạt Tống bình Chiêm,
Mấy trăm năm Lý, văn minh rạng ngời. O
Trần Thái Tông dựa nơi Phật pháp,
Dùng đức lành trị nước, an dân,
Mấy lần đuổi giặc ngoại xâm,
Truyền ngôi kế vị mấy trăm năm liền.  O
Hãy nhìn lại tôi hiền Nguyễn Trãi,
Tận trung mà vẫn phải oan gia,
Vì sao tru diệt cả nhà?
Vì sao ba họ rồi ra bỏ đời?
Vì sao được phục hồi chức tước,
Có phải vì nghiệp trước hay không?
Anh hùng cái thế Quang Trung,
Vì sao mạng yểu não nùng non sông?  O
Nhìn những cảnh vô thường khôn xiết,
Tử sinh mà ai biết ra sao?
Đời này, đời trước, đời sau,
Người hiền khéo sống trông vào đức nhân. O
Hãy nhìn lại Lý, Trần, Lê, Nguyễn,
Người hiếu hiền thể hiện đức nhân,
Dù cho danh lợi muôn phần,
Bất nhân thất đức xa gần ai khen?
Giữa trần tục bon chen danh lợi,
Mùi thế trần sao vội cho thơm,
Vinh hoa phú quý chập chờn,
Như là bọt nước trong cơn sóng cồn.  O
Thuốc tiên của Lãn Ông Hải Thượng,
Đã bao giờ cứu mạng mình đâu,
Sinh-già-bệnh-chết bấy lâu,
Đã thành quy luật gây bao khổ sầu.
Dù vua chúa, công hầu, khanh tướng,
Hay nghèo hèn vất vưởng thương đau,
Cuối cùng ba tấc đất sâu,
Yên mình một nấm cỏ khâu xanh rì.  O
Đã biết vậy đừng mê muội nữa,
Kiếp nổi chìm lần lựa trôi qua,
Thành tâm niệm Phật Di-đà,
Làm lành gây phước để mà tu tâm.
Đã biết cảnh hồng trần trôi nổi,
Một ngày nào cát bụi buông xuôi,
Vô thường muôn sự rõ rồi,
Hoa sen chín phẩm là nơi an bình.  O
Đã qui luật tử sinh không khỏi,
Sống cũng đừng nông nỗi gian tham,
Chỉ vì nghiệp ác đã làm,
Chuốc vào quả báo lại càng đau thương.
Quyền chức trọng đường đường tự đắc,
Chỉ một cơn gió lốc tiêu điều!
Của tiền tranh đoạt bao nhiêu?
Rồi hai thước đất ai nhiều hơn ai?  O
Nay quỳ trước Phật đài sám hối,
Biết bao điều tội lỗi xưa nay,
Nhất tâm thiền định đêm ngày,
Não phiền dứt sạch, tỏ bày chân tâm. OOO
 
5.G) SÁM TỐNG TÁNG ^
Cuộc hồng trần xoay vần quá ngán,
Kiếp phù sinh tụ tán mấy hồi,
Người đời có biết chăng ôi,
Thân người tuy có, có rồi hoàn không! O
Chiêm bao khéo khuấy lạ lùng,
Mơ màng trong một giấc nồng mà chi,
Làm cho buồn bã thế ni!
Hình dung mới đó bữa nay đâu rồi? 
Khi nào đứng đứng ngồi ngồi
Bây giờ lặng ngắt như chồi cây khô.
Khi nào du lịch giang hồ
Bây giờ nhắm mắt mà vô quan tài.
Khi nào lược giắt trâm cài
Bây giờ gởi xác ra ngoài gò hoang.
Khi nào trau ngọc chuốt vàng
Bây giờ một nắm xương tàn lạnh tanh. O
Khi nào mắt đẹp mày xanh
Bây giờ thấy dạng thấy hình là đâu.
Khi nào lên các xuống lầu
Bây giờ một nắm cỏ sầu xanh xanh.
Khi nào liệt liệt oanh oanh
Bây giờ một trận tan tành gió mưa.
Khi nào ngựa lọc xe lừa
Bây giờ mây rước trăng đưa mơ màng.
Khi nào ra trướng vào màn
Bây giờ nhà cửa xóm làng cách xa.    O
Khi nào mẹ mẹ cha cha
Bây giờ bóng núi cách xa muôn trùng. 
Khi nào vợ vợ chồng chồng
Bây giờ trăng khuyết còn mong chi tròn.
Khi nào cháu cháu con con
Bây giờ hai ngã nước non xa vời.
Khi nào cốt nhục vẹn mười
Bây giờ lá héo nhành tươi vui gì.
Khi nào bạn hữu sum vầy
Bây giờ chén rượu cuộc kỳ vắng thiu.  O
Cái thân như tấc bóng chiều
Như chùm bọt nước phập phều biển khơi.
Xưa ông Bành Tổ sống đời
Tám trăm tuổi thọ nay thời còn đâu!
Sang mà đến bậc Công Hầu
Giàu mà đến bực bấy lâu Thạch Sùng.
Nghèo mà đói khát lạnh lùng
Khổ mà tóc cháy da phồng trần ai. O
Phù du sớm tối một mai
Giàu sang cũng thác, sạt sài cũng vong
Thông minh tài trí anh hùng
Si mê dại dột cũng chung một gò.
Biển trần nhiều nỗi gay go
Mau mau nhẹ gót qua đò sông mê.
Sự đời nên chán nên chê
Tầm nơi giải thoát mà về mới khôn.  O
Lắng tâm quyết tỏ nguồn chơn
Gương xưa lau sạch không còn trần ô.
Tu hành phải đợi kiếp mô
Sông tình biển ái đã khô bao giờ.
Lựa là phải ngộ thiền cơ
Mà đèn trí huệ dễ lờ đi đâu.
Nguồn tâm phải tỏ trước sau
Nguyện cho thành Phật để mau độ đời.
Ban niềm an lạc muôn nơi 
Niết-bàn tỏ ngộ, sáng ngời chân tâm. OOO
6. HỒI HƯỚNG CÔNG ĐỨC ^
(Người không tu Tịnh Độ có thể tỉnh lược 4 câu in nghiêng)
 
Tụng kinh là hạnh tốt lành,
Vô biên phước đức sẵn dành chúng sanh.
Nguyện cho tất cả hàm linh,
Thảy đều tỏ ngộ phẩm kinh diệu huyền. O
Nguyện tiêu ba chướng não phiền,
Được nguồn trí tuệ, phá xiềng vô minh.
Nguyện trừ tội chướng điêu linh,
Hạnh lành Bồ-tát thường tinh tấn làm.  O
Nguyện sanh cõi Tịnh siêu phàm,
Hoa sen chín phẩm là hàng mẹ cha.
Hoa nở thấy Phật hiện ra,
Vô sanh chứng ngộ, bạn ta: Thánh hiền.” O
Nguyện đem công đức hiện tiền,
Hướng về khắp cả các miền gần xa.
Con và cha mẹ, ông bà,
Chúng sanh giác ngộ, chan hòa pháp thân.  (3 xá) OOO
7. LỜI NGUYỆN CUỐI ^
(Chủ lễ quỳ chắp tay, tha thiết nguyện; đại chúng mặc niệm)
Nam-mô Bổn Sư Thích-ca Mâu-ni Phật O
Nguyện đem công đức này hồi hướng về:
Trời giác ngộ muôn nơi sáng tỏ,
Bánh xe pháp vận chuyển không dừng.
Mong hoa Đàm lại nở giữa mùa xuân,
Nguyện cây Giác trổ hoa đầu tháng hạ. O
Tái hiện đạo tràng Pháp Hoa, Bát-nhã,
Dựng nên pháp hội Phương Đẳng, A-hàm.
Vẻ vang dòng họ Thế Tôn,
Rạng rỡ tông môn Ca-diếp.
Nghìn thu vàng son Tổ nghiệp,
Muôn thuở rạng rỡ tông phong. O
Tăng ni, đạo lực thậm thâm,
Phật tử, tín tâm kiên cố.
Nguyện nhà nhà hạnh phúc, an khang,
Cầu đất nước hòa bình, hưng thịnh.
Năm châu an định, bốn biển thanh bình,
Tình với vô tình đều thành Phật đạo.  O
(Đại chúng cùng niệm)
Nam-mô Thường Trụ Tam Bảo. (3 xá) OOO
 
8. ĐẢNH LỄ BA NGÔI BÁU ^
(Đại chúng đứng dậy, chắp tay trang nghiêm, cùng tụng và lạy) 
Con xin nương tựa Phật,
Bậc Phước Trí Viên Thành,
Cầu tất cả chúng sanh
Giác ngộ, phát tâm lành. (1 lạy) O
 
Con xin nương tựa Pháp,
Nguồn tuệ giác, từ bi,
Cầu tất cả chúng sanh