TẠP
A-HÀM QUYỂN 19
KINH
504. XAN CẤU[1]
Tôi
nghe như vầy:
Một
thời, Phật ở tại vườn Trúc, khu Ca-lan-đà, trong thành Vương
xá[2]. Bấy giờ Tôn giả Đại Mục-kiền-liên ở trong núi
Kỳ-xà-quật.
Lúc
bấy giờ, vua Thích Đề-hoàn Nhân[3] đang ở trên ngôi lầu
Thượng diệu[4]. Đêm hôm đó, ông đi đến chỗ Tôn giả
Đại Mục-kiền-liên, cúi đầu đảnh lễ dưới chân, rồi
ngồi lui qua một bên. Ánh sáng của Thích Đề-hoàn Nhân chiếu
rực khắp cả núi Kỳ-xà-quật. Bấy giờ, Thích Đề-hoàn
Nhân ngồi xuống và đọc bài kệ:
Điều
phục tánh keo kiệt,
Đại
đức tùy lúc thí,
Là
bậc hiền bố thí,
Đời
sau thấy thù thắng[5].
Lúc
này, Tôn giả Đại Mục-kiền-liên hỏi Đế Thích:
“Này
Kiều-thi-ca[6], thế nào là điều phục tánh keo kiệt, để
thấy nơi thù thắng mà ông nói rằng:
Điều
phục tánh keo kiệt,
Đại
đức tùy lúc thí,
Là
bậc hiền bố thí,
Đời
sau gặp thù thắng.
Khi
ấy, Đế Thích đáp:
“Tôn
giả Đại Mục-kiền-liên, đại tánh Bà-la-môn thù thắng,
đại tánh Sát-đế-lị thù thắng, đại tánh trưởng giả
thù thắng, Tứ thiên vương thù thắng, Tam thập tam thiên thù
thắng; tất cả đều kính lễ con. Tôn giả Đại Mục-kiền-liên,
con được đại tánh Bà-la-môn thù thắng, đại tánh Sát-đế-lị
thù thắng, đại tánh trưởng giả thù thắng, Tứ thiên vương
thù thắng, Tam thập tam thiên thù thắng; tất cả đều cung
kính làm lễ. Do thấy quả báo này, nên nói bài kệ đó.
“Lại
nữa, thưa Tôn giả Đại Mục-kiền-liên, cho đến chỗ mà
mặt trời đi khắp, chiếu sáng khắp chỗ, đến ngàn thế
giới, ngàn mặt trăng, ngàn mặt trời, ngàn núi chúa Tu-di,
ngàn Phất-bà-đề-xá, ngàn Uất-đa-la-đề-xá, ngàn Cù-đà-ni-ca,
ngàn Diêm-phù-đề, ngàn Tứ thiên vương, ngàn Tam thập tam
thiên, trời Diệm-ma, trời Đâu-suất, trời Hóa lạc, trời
Tha hóa tự tại, ngàn Phạm thiên gọi là tiểu thiên thế
giới; và trong tiểu thiên thế giới này, không có cung điện
nào sánh bằng cung điện Tỳ-xà-diên[7]. Cung điện Tỳ-xà-diên
có một trăm lẻ một lầu quán; quán có bảy lớp; lớp có
bảy phòng; phòng có bảy thiên hậu; mỗi thiên hậu có bảy
thị nữ. Tôn giả Đại Mục-kiền-liên, ở tiểu thiên thế
giới không có đường quán trang nghiêm như Tỳ-xà-diên. Con
thấy do điều phục tánh keo kiệt, mà có được diệu quả
này, nên con nói kệ đó.”
Đại
Mục-kiền-liên nói với trời Đế Thích:
“Lành
thay, lành thay! Kiều-thi-ca, ông nhờ thấy được quả báo
thắng diệu này nên nói bài kệ vừa rồi.”
Khi
ấy Thiên đế Thích nghe Tôn giả Đại Mục-kiền-liên nói
xong, tùy hỷ hoan hỷ, liền biến mất.
*
KINH
505. ÁI TẬN[8]
Tôi
nghe như vầy:
Một
thời, Đức Phật ở tại thành Vương xá.
Bấy
giờ, Tôn giả Đại Mục-kiền-liên đang ở trong núi Kỳ-xà-quật,
một mình nơi chỗ vắng thiền tịnh tư duy và nghĩ rằng:
Thuở xưa, có lần Thích Đề-hoàn Nhân, ở trong hang đá núi
Giới cách[9], đã hỏi Thế Tôn về nghĩa ái tận giải thoát[10].
Thế Tôn đã vì ông mà nói, nghe xong ông đã tùy hỷ. Dường
như ông ấy còn muốn hỏi lại nghĩa nào đó nữa[11]. Nay
ta nên đi đến hỏi về ý tùy hỷ của ông. Nghĩ như vậy
rồi, trong khoảnh khắc như lực sĩ co duỗi cánh tay, Mục-kiền-liên
biến khỏi núi Kỳ-xà-quật, đến cõi trời Tam thập tam và
đứng không xa một cái ao Phân-đà-lợi[12] mấy. Lúc ấy,
Đế Thích cùng năm trăm thể nữ đang nô đùa nơi ao tắm
và có cả âm thanh mỹ diệu của các Thiên nữ. Bấy giờ
Đế Thích từ xa trông thấy Tôn giả Đại Mục-kiền-liên,
liền bảo các Thiên nữ:
“Đừng
hát nữa! Đừng hát nữa!”
Các
Thiên nữ liền im lặng. Đế Thích liền đi đến chỗ Tôn
giả Đại Mục-kiền-liên, cúi đầu lễ dưới chân Tôn giả,
rồi lui đứng qua một bên.
Tôn
giả Đại Mục-kiền-liên hỏi trời Đế Thích:
“Trước
kia, ở trong núi Giới cách, ông có hỏi Đức Thế Tôn về
nghĩa ái tận giải thoát, khi nghe rồi tùy hỷ, vậy thì ý
ông thế nào? Vì nghe Phật nói xong tùy hỷ, hay là còn muốn
hỏi nghĩa nào khác nữa, mà ông tùy hỷ?”
Thiên
đế Thích đáp:
“Thưa
Tôn giả Đại Mục-kiền-liên, cõi trời Tam thạâp tam của
con, đa phần là say đắm buông lung theo dục lạc; hoặc nhớ
việc trước, hoặc có khi không nhớ. Đức Thế Tôn hiện
ở vườn Trúc, khu Ca-lan-đà, thành Vương xá. Tôn giả muốn
biết những việc con hỏi khi ở trong núi Giới cách, nay xin
Tôn giả có thể đến hỏi Đức Thế Tôn. Đức Thế Tôn
dạy sao thì Tôn giả cứ theo đó mà thọ trì. Bây giờ, ở
chỗ này của con có một cung điện[13] tốt đẹp, mới làm
xong chưa bao lâu, mời Tôn giả vào viếng thăm.”
Bấy
giờ, Tôn giả Đại Mục-kiền-liên im lặng nhận lời, liền
cùng với Thiên đế Thích đi vào cung điện. Các Thiên nữ
vừa thấy Đế Thích đến, liền trổi nhạc trời, ca múa.
Đồ vật trang sức bằng anh lạc trên thân họ phát ra âm
thanh vi diệu hợp với ngũ nhạc, như âm thanh của những nốt
nhạc được trổi hay không khác. Các Thiên nữ chợt thấy
Tôn giả Đại Mục-kiền-liên, tất cả đều hổ thẹn, trốn
núp vào trong phòng. Khi ấy, Thiên đế Thích thưa với Tôn
giả Đại Mục-kiền-liên:
“Tôn
giả xem đất của cung điện này rất bằng phẳng; tường
vách, cột kèo, lầu gác, cửa nẻo, màn lưới tất cả đều
trang hoàng tốt đẹp.”
Tôn
giả Đại Mục-kiền-liên nói với Đế Thích:
“Này
Kiều-thi-ca, nhờ nhân duyên phước đức đã tu thiện pháp
trước đây, nên mới thành tựu được kết quả vi diệu
này.”
Đế
Thích ba lần tự khen ngợi như trên, rồi hỏi Tôn giả Đại
Mục-kiền-liên. Tôn giả Đại Mục-kiền-liên cũng ba lần
trả lời như vậy.
Bấy
giờ, Tôn giả Đại Mục-kiền-liên liền nghĩ: Nay, Đế Thích
này tự quá buông lung, đắm trước nơi trú xứ của giới
thần[14], ca ngợi đường quán này. Ta sẽ làm cho tâm ông
sanh nhàm chán xa lìa.
Tôn
giả liền nhập định, dùng sức thần thông, dùng một ngón
chân bấm vào ngôi đường quán này, làm cho tất cả đều
chấn động. Sau đó, Tôn giả Đại Mục-kiền-liên liền biến
mất. Các Thiên nữ thấy đường quán bị đảo lộn, rung
chuyển, thì hoảng hốt sợ hãi, vội vàng chạy đến tâu
với Thiên đế Thích:
“Đây
là Đại Sư của Kiều-thi-ca, có sức công đức lớn như vậy
ư?”
Đế
Thích bảo các Thiên nữ:
“Vị
ấy chẳng phải là Thầy của ta, mà là Đại Mục-kiền-liên,
đệ tử của Đại Sư, là người có phạm hạnh thanh tịnh
và có công đức thần lực rất lớn.”
Các
Thiên nữ thưa:
“Lành
thay! Kiều-thi-ca, có được người đồng học, mà có phạm
hạnh, công đức, thần lực lớn lao như vậy, huống gì là
công đức, thần lực của Bậc Đại Sư thì không biết thế
nào nữa!”
*
KINH
506. ĐẾ THÍCH[15]
Tôi
nghe như vầy:
Một
thời, Phật ở trên tảng đá mềm xốp màu xám[16], tại cõi
trời Tam thập tam, cách cây Ba-lê-da-đa-la[17], loại cây đàn
hương Câu-tỳ-đà-la[18], không xa. Phật an cư ở đó để
thuyết pháp cho mẫu thân và chư Thiên cõi trời Tam thập tam.
Bấy giờ Tôn giả Đại Mục-kiền-liên đang an cư ở vườn
Cấp cô độc, rừng cây Kỳ-đà, nước Xá-vệ. Lúc bấy giờ,
toàn thể bốn chúng cùng đến chỗ Tôn giả Đại Mục-kiền-liên,
lễ dưới chân, rồi cùng ngồi lui qua một bên, thưa Tôn giả
Mục-kiền-liên:
“Tôn
giả có biết Đức Thế Tôn đang an cư ở đâu không?”
Tôn
giả Đại Mục-kiền-liên đáp:
“Tôi
nghe Thế Tôn đang ở trên tảng đá mềm xốp màu xám, tại
cõi trời Tam thập tam, cách cây Ba-lê-da-đa-la, loại cây đàn
hương Câu-tỳ-đà-la, không xa. Phật an cư ở đó để thuyết
pháp cho mẫu thân và chư Thiên cõi trời Tam thập tam.”
Sau
khi nghe Tôn giả Đại Mục-kiền-liên nói như vậy, tất cả
bốn chúng đều tùy hỷ, hoan hỷ, đứng dậy làm lễ mà lui.
Bấy
giờ bốn chúng đã qua ba tháng an cư, lại cùng nhau đến chỗ
Tôn giả Đại Mục-kiền-liên, cúi đầu lễ dưới chân Tôn
giả, rồi ngồi lui qua một bên. Bấy giờ, Tôn giả Đại
Mục-kiền-liên vì bốn chúng mà nói pháp, khai thị, chỉ giáo,
khích lệ, khiến cho hoan hỷ. Sau khi khai thị, chỉ giáo, khích
lệ, khiến cho hoan hỷ, Tôn giả ngồi im. Khi ấy, bốn chúng
từ chỗ ngồi đứng dậy, đảnh lễ và thưa với Tôn giả
Đại Mục-kiền-liên:
“Tôn
giả Đại Mục-kiền-liên nên biết, chúng tôi không được
gặp Đức Thế Tôn đã lâu, lòng rất khao khát muốn gặp
Đức Thế Tôn. Xin Tôn giả Đại Mục-kiền-liên nếu không
mệt mỏi, hãy vì chúng tôi mà lên cõi trời Tam thập tam,
thay cho chúng tôi hầu thăm Đức Thế Tôn, có được ít bệnh
ít não, đi đứng an lạc, nhẹ nhàng không? Và Tôn giả bạch
với Đức Thế Tôn là bốn chúng ở Diêm-phù-đề mong muốn
gặp Thế Tôn, nhưng vì không có thần lực để bay lên cõi
trời Tam thập tam kính lễ Đức Thế Tôn được, còn trời
Tam thập tam vì có thần lực nên họ đi xuống nhân gian! Cúi
xin Đức Thế Tôn rủ lòng thương xót trở lại cõi Diêm-phù-đề.”
Tôn
giả Mục-kiền-liên im lặng nhận lời. Khi bốn chúng biết
Tôn giả Đại Mục-kiền-liên đã im lặng nhận lời rồi,
thì mỗi người từ chỗ ngồi đứng dậy làm lễ ra về.
Bấy
giờ Tôn giả Mục-kiền-liên biết bốn chúng đã đi, liền
nhập định, trong khoảnh khắc như đại lực sĩ co duỗi cánh
tay, từ nước Xá-vệ biến mất, hiện ra trên tảng đá mềm
xốp màu xám, tại cõi trời Tam thập tam, cách cây Ba-lê-da-đa-la,
loại cây đàn hương Câu-tỳ-đà-la, không xa.
Bấy
giờ, Đức Thế Tôn đang thuyết pháp với vô lượng quyến
thuộc của Thiên chúng cõi trời Tam thập tam đang vây quanh.
Tôn giả Mục-kiền-liên vừa trông thấy Đức Thế Tôn, liền
hân hoan vui mừng, nghĩ rằng: ‘Nay Thế Tôn thuyết pháp cho
đại chúng chư Thiên đang vây quanh, không khác gì chúng hội
ở cõi Diêm-phù-đề.’
Khi
ấy, Thế Tôn biết được ý nghĩ trong tâm của Tôn giả Đại
Mục-kiền-liên, bèn nói với Tôn giả Đại Mục-kiền-liên:
“Này
Đại Mục-kiền-liên, không phải là vì tự lực, mà khi Ta
muốn thuyết pháp cho chư Thiên thì chư Thiên kia liền vân
tập đến và muốn khiến cho họ đi, thì họ lập tức trở
về. Chư Thiên kia theo tâm Ta mà đến, tùy tâm Ta mà đi.”
Lúc
bấy giờ, Tôn giả Mục-kiền-liên cúi đầu lễ dưới chân
Phật, rồi ngồi lui qua một bên, bạch Phật:
“Có
vô số đại chúng chư Thiên vân tập. Trong Thiên chúng này,
phải chăng có vị đã từng nghe pháp được thuyết từ Phật
Thế Tôn, đã chứng đắc bất hoại tịnh[19], nên khi thân
hoại mạng chung lại sanh đến cõi này?”
Phật
bảo Đại Mục-kiền-liên:
“Đúng
vậy, đúng vậy! Trong hàng chư Thiên đang vân tập ở đây,
có vị đời trước nghe pháp, đã chứng đắc bất hoại tịnh
đối với Phật, bất hoại tịnh đối với Pháp, Tăng và
thành tựu Thánh giới, nên khi thân hoại mạng chung lại sanh
đến cõi này.
Khi
ấy Thiên đế Thích thấy Thế Tôn và Tôn giả Mục-kiền-liên
cùng khen ngợi, cùng nói chuyện với các Thiên chúng, liền
thưa với Tôn giả Đại Mục-kiền-liên:
“Đúng
vậy, đúng vậy! Thưa Tôn giả Đại Mục-kiền-liên, trong
chúng hội chư Thiên ở đây, tất cả đều từ đời trước
đã từng nghe Chánh pháp, đã chứng đắc bất hoại tịnh
đối với Phật, bất hoại tịnh đối với Pháp, Tăng và
thành tựu Thánh giới, nên khi thân hoại mạng chung lại sanh
đến cõi này.”
Lúc
đó có một Tỳ-kheo, thấy Thế Tôn và Tôn giả Đại Mục-kiền-liên
cùng Đế Thích trao đổi những lời tốt đẹp, Tỳ-kheo ấy
nói với Tôn giả Đại Mục-kiền-liên:
“Đúng
vậy, đúng vậy, thưa Tôn giả Đại Mục-kiền-liên, chư Thiên
đến trong pháp hội này đều là những người từ đời trước
đã từng nghe chánh pháp, đã chứng đắc bất hoại tịnh
đối với Phật, Pháp, Tăng và thành tựu Thánh giới, sau khi
thân hoại mạng chung lại sanh đến cõi này.”
Lúc
ấy có một Thiên tử từ chỗ ngồi đứng dậy, sửa lại
y phục, bày vai bên hữu, chắp tay bạch Phật:
“Bạch
Thế Tôn, con cũng đã thành tựu bất hoại tịnh đối với
Phật, nên lại sanh đến đây.”
Lại
có Thiên tử nói:
“Con
đã thành tựu được bất hoại tịnh đối với Pháp.”
Có
vị nói:
“Đã
đạt được bất hoại tịnh đối với Tăng.”
Có
vị nói:
“Đã
thành tựu được Thánh giới, nên lại sanh đến cõi này.”
Vô
lượng ngàn số chư Thiên như vậy, đến trước Thế Tôn
mỗi người tự ký thuyết là đã đạt được pháp Tu-đà-hoàn,
tất cả ở trước Phật liền biến mất.
Khi
ấy Tôn giả Đại Mục-kiền-liên biết chúng chư Thiên đi
chưa bao lâu, liền từ chỗ ngồi đứng dậy, sửa lại y phục,
trịch vai bên hữu, bạch Phật:
“Bạch
Thế Tôn, bốn chúng ở cõi Diêm-phù-đề xin cúi đầu đảnh
lễ Đức Thế Tôn và kính hầu thăm Thế Tôn có được ít
bệnh, ít não, đi, đứng an lạc, nhẹ nhàng không? Bốn chúng
nhớ mong, trông gặp Thế Tôn. Lại nữa, bạch Thế Tôn, bốn
chúng ở nhân gian không có thần lực để bay lên cõi trời
Tam thập tam kính lễ Thế Tôn, nhưng chư Thiên có thần lực,
công đức lớn nên có thể bay xuống cõi Diêm-phù-đề! Cúi
xin Đức Thế Tôn thương xót bốn chúng, mà trở về cõi Diêm-phù-đề.”
Phật
bảo Mục-kiền-liên:
“Ngươi
hãy trở về nói với người cõi Diêm-phù-đề rằng: Sau bảy
ngày nữa Thế Tôn sẽ từ cõi trời Tam thập tam trở lại
cõi Diêm-phù-đề, dưới cây Ưu-đàm-bát, phía bên ngoài cổng
ngoài của thành Tăng-ca-xá[20].”
Tôn
giả Đại Mục-kiền-liên vâng lời dạy Thế Tôn, liền nhập
chánh định trong khoảnh khắc, như lực sĩ co duỗi cánh tay,
từ cõi trời Tam thập tam biến mất, hiện đến Diêm-phù-đề,
báo với bốn chúng:
“Các
người nên biết, sau bảy ngày nữa Thế Tôn sẽ từ cõi trời
Tam thập tam trở lại cõi Diêm-phù-đề, dưới cây Ưu-đàm-bát,
phía bên ngoài cổng ngoài của thành Tăng-ca-xá.”
Đúng
như bảy ngày đã hẹn, Đức Thế Tôn từ cõi trời Tam thập
tam trở lại Diêm-phù-đề, dưới cây Ưu-đàm-bát, phía bên
ngoài cổng ngoài của thành Tăng-ca-xá. Thiên long, Quỷ thần
cho đến Phạm thiên, đều theo Thế Tôn xuống nơi này. Ngay
lúc ấy, gọi hội này là chỗ trời xuống[21].
*
KINH
507. CHƯ THIÊN[22]
Tôi
nghe như vầy:
Một
thời, Phật ở tại vườn Trúc, khu Ca-lan-đà, thành Vương
xá.
Bấy
giờ có bốn mươi Thiên tử[23] đến chỗ Tôn giả Mục-kiền-liên,
cúi đầu đảnh lễ, rồi ngồi lui qua một bên.
Bấy
giờ, Đại Tôn giả Mục-kiền-liên nói với các Thiên tử:
“Lành
thay! Các Thiên tử đã thành tựu bất hoại tịnh đối với
Phật; thành tựu bất hoại tịnh đối với Pháp, Tăng; thành
tựu Thánh giới[24].”
Bốn
mươi Thiên tử từ chỗ ngồi đứng dậy, sửa lại y phục,
trịch vai bên hữu, chắp tay thưa Tôn giả Đại Mục-kiền-liên:
“Chúng
con nhờ đã thành tựu bất hoại tịnh đối với Phật; thành
tựu bất hoại tịnh đối với Pháp, Tăng và Thánh giới,
nên được sanh lên cõi Trời.”
Có
một Thiên tử nói:
“Đối
với Phật đã thành tựu bất hoại tịnh.”
Có
vị nói:
“Đối
với Pháp đã thành tựu bất hoại tịnh.”
Có
vị nói:
“Đối
với Tăng đã thành tựu bất hoại tịnh.”
Có
vị nói:
“Đã
được thành tựu Thánh giới, nên khi thân hoại mạng chung
được sanh lên cõi Trời.”
Bốn
mươi Thiên tử đều đến trước Tôn giả đại Mục-kiền-liên,
mỗi người tự thuật lại sự thành tựu của chính mình
và tự xác nhận đã được quả Tu-đà-hoàn, rồi liền biến
mất.
Như
bốn mươi Thiên tử cũng vậy, bốn trăm, tám trăm, mười
ngàn Thiên tử cũng nói như vậy.
*
KINH
508. ĐỒ NGƯU NHI[25]
Tôi
nghe như vầy:
Một
thời, Phật ở tại vườn Trúc, khu Ca-lan-đà, thành Vương
xá.
Bấy
giờ Tôn giả Đại Mục-kiền-liên và Tôn giả Tỳ-kheo Lặc-xoa-na[26]
cùng ở trong núi Kỳ-xà-quật.
Sáng
sớm, Tôn giả Lặc-xoa-na đi đến chỗ Tôn giả Đại Mục-kiền-liên,
rủ Tôn giả Đại Mục-kiền-liên ra khỏi núi Kỳ-xà-quật,
vào thành Vương xá khất thực. Tôn giả Đại Mục-kiền-liên
im lặng nhận lời. Hai Tôn giả cùng vào thành Vương xá khất
thực. Đi đến một nơi, Tôn giả Đại Mục-kiền-liên có
điều gì suy nghĩ trong tâm, nên vui vẻ mỉm cười. Tôn giả
Lặc-xoa-na thấy Tôn giả Đại Mục-kiền-liên mỉm cười,
liền hỏi:
“Thường
khi nào Đức Phật và các đệ tử của Ngài vui vẻ mỉm cười
là phải có duyên cớ. Vậy hôm nay Tôn giả vì nhân duyên
gì lại mỉm cười như vậy?”
Tôn
giả Đại Mục-kiền-liên đáp:
“Câu
hỏi chưa đúng lúc. Hãy vào thành Vương xá khất thực xong,
trở về trước Thế Tôn rồi mới hỏi việc này. Lúc ấy
Thầy hỏi tôi sẽ trả lời Thầy.”
Bấy
giờ, Tôn giả Đại Mục-kiền-liên cùng Tôn giả Lặc-xoa-na
vào thành Vương xá khất thực xong, trở về, rửa chân, cất
y bát, rồi cùng đi đến chỗ Thế Tôn, cúi đầu lễ dưới
chân Phật, rồi ngồi lui qua một bên.
Tôn
giả Lặc-xoa-na hỏi Tôn giả Đại Mục-kiền-liên:
“Sáng
nay tôi cùng với Thầy ra khỏi núi Kỳ-xà-quật để đi khất
thực, đến chỗ nọ, Thầy lại vui vẻ mỉm cười. Tôi liền
hỏi Thầy cười việc gì, Thầy nói tôi hỏi không đúng lúc.
Bây giờ tôi hỏi lại, vì nhân duyên gì mà Thầy vui vẻ mỉm
cười?”
Tôn
giả Đại Mục-kiền-liên đáp:
“Giữa
đường tôi thấy một chúng sanh, thân to lớn như lầu các,
đi giữa hư không, đang khóc lóc, kêu gào, buồn lo, đau khổ.
Thấy vậy, tôi chợt nghĩ chúng sanh này mang cái thân to lớn
như thế mà cũng bị buồn lo, đau khổ quá như vậy, nên tôi
mỉm cười.”
Bấy
giờ, Đức Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Lành
thay! Lành thay! Trong chúng Thanh văn của Ta, người có thật
nhãn, thật trí, thật nghĩa, thật pháp, thì sẽ thấy chúng
sanh này nhất định không trở ngại. Ta cũng thấy chúng sanh
này nhưng không nói, sợ người không tin. Vì sao? Những điều
Như Lai nói, có kẻ không tin. Kẻ ngu si ấy phải chịu khổ
lâu dài.”
Phật
bảo các Tỳ-kheo:
“Thời
quá khứ, chúng sanh có thân to lớn kia ở tại thành Vương
xá này, làm người đồ tể giết trâu bò. Vì tội giết trâu
bò nên đọa vào địa ngục trải qua trăm ngàn năm. Khi ra
khỏi địa ngục, vì dư báo tội giết trâu bò, nên phải
chịu cái thân như vậy, thường chịu những sự buồn lo đau
khổ như vậy.”
Như
vậy, này các Tỳ-kheo, những gì Tôn giả Đại Mục-kiền-liên
đã thấy là như thật không khác. Các ông cần nên ghi nhớ.
Phật
nói kinh này xong, các Tỳ-kheo nghe những gì Đức Phật dạy,
hoan hỷ phụng hành.
*
KINH
509. ĐỒ NGƯU GIẢ[27]
Tôi
nghe như vầy:
Một
thời, Phật ở tại vườn Trúc, khu Ca-lan-đà, thành Vương
xá.
Bấy
giờ Tôn giả Đại Mục-kiền-liên và Tôn giả Tỳ-kheo Lặc-xoa-na
cùng ở trong núi Kỳ-xà-quật.
Sáng
sớm, Tôn giả Lặc-xoa-na đi đến chỗ Tôn giả Đại Mục-kiền-liên,
rủ Tôn giả Đại Mục-kiền-liên ra khỏi núi Kỳ-xà-quật,
vào thành Vương xá khất thực. Tôn giả Đại Mục-kiền-liên
im lặng nhận lời. Hai Tôn giả cùng vào thành Vương xá khất
thực. Đi đến một nơi, Tôn giả Đại Mục-kiền-liên có
điều gì suy nghĩ trong tâm, nên vui vẻ mỉm cười. Tôn giả
Lặc-xoa-na thấy Tôn giả Đại Mục-kiền-liên mỉm cười,
liền hỏi:
“Thường
khi nào Đức Phật và các đệ tử của Ngài vui vẻ mỉm cười
là phải có duyên cớ. Vậy hôm nay, Tôn giả vì nhân duyên
gì lại mỉm cười như vậy?”
Tôn
giả Đại Mục-kiền-liên đáp:
“Câu
hỏi chưa đúng lúc. Hãy vào thành Vương xá khất thực xong,
trở về trước Thế Tôn rồi hãy hỏi việc này. Lúc ấy
Thầy có thể hỏi và tôi sẽ trả lời Thầy.”
Bấy
giờ, Tôn giả Đại Mục-kiền-liên cùng Tôn giả Lặc-xoa-na
vào thành Vương xá khất thực xong, trở về, rửa chân, cất
y bát, rồi cùng đi đến chỗ Thế Tôn, cúi đầu lễ dưới
chân Phật, rồi ngồi lui qua một bên.
Tôn
giả Lặc-xoa-na hỏi Tôn giả Đại Mục-kiền-liên:
“Sáng
nay, tôi cùng với Thầy ra khỏi núi Kỳ-xà-quật để đi khất
thực. Đến chỗ nọ, Thầy lại vui vẻ mỉm cười. Tôi liền
hỏi Thầy cười việc gì. Thầy nói, tôi hỏi không đúng
lúc. Bây giờ tôi hỏi lại, vì nhân duyên gì mà Thầy vui
vẻ mỉm cười?”
Tôn
giả Đại Mục-kiền-liên trả lời Tôn giả Lặc-xoa-na:
“Giữa
đường tôi thấy một chúng sanh, gân với xương liền nhau,
toàn thân nhơ bẩn, hôi hám đáng tởm, bị quạ, diều, két,
kên kên, dã can, chó đói theo mổ ăn, hoặc moi nội tạng từ
xương sườn ra ăn; cực kỳ đau đớn, kêu la, gào thét. Tôi
thấy vậy tâm liền nghĩ: Chúng sanh đã mang cái thân như vậy,
lại còn chịu sự thống khổ vô ích như vậy?”
Bấy
giờ, Đức Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Lành
thay! Lành thay! trong chúng Thanh văn của Ta, người có thật
nhãn, thật trí, thật nghĩa, thật pháp, thì sẽ thấy chúng
sanh này nhất định không trở ngại. Ta cũng thấy chúng sanh
này nhưng không nói, sợ người không tin. Vì sao? Những điều
Như Lai nói, có kẻ không tin. Kẻ ngu si ấy phải chịu khổ
lâu dài.
“Này
các Tỳ-kheo, chúng sanh kia, thời quá khứ, ở tại thành Vương
xá này, là đệ tử của người đồ tể giết trâu bò. Vì
tội giết trâu bò nên đọa vào địa ngục, trải qua trăm
ngàn năm chịu vô lượng khổ. Vì dư báo tội giết trâu bò,
nên ngày nay phải chịu cái thân này và phải tiếp tục chịu
đau khổ vô ích như vậy.
“Này
các Tỳ-kheo, như những gì Đại Mục-kiền-liên đã thấy
là như thật không khác. Các ông cần nên ghi nhớ.”
Phật
nói kinh này xong, các Tỳ-kheo nghe những gì Đức Phật dạy,
hoan hỷ phụng hành.
*
KINH
510. ĐỒ DƯƠNG GIẢ[28]
Tôi
nghe như vầy:
Một
thời, Phật ở tại vườn Trúc, khu Ca-lan-đà, thành Vương
xá.
Bấy
giờ Tôn giả Đại Mục-kiền-liên và Tôn giả Lặc-xoa-na[29]
cùng ở trong núi Kỳ-xà-quật.
Sáng
sớm, Tôn giả Lặc-xoa-na đi đến chỗ Tôn giả Đại Mục-kiền-liên,
rủ Tôn giả Đại Mục-kiền-liên ra khỏi núi Kỳ-xà-quật,
vào thành Vương xá khất thực. Tôn giả Đại Mục-kiền-liên
im lặng nhận lời. Hai Tôn giả cùng vào thành Vương xá khất
thực. Đi đến một nơi, Tôn giả Đại Mục-kiền-liên có
điều gì suy nghĩ trong tâm, nên vui vẻ mỉm cười. Tôn giả
Lặc-xoa-na thấy Tôn giả Đại Mục-kiền-liên mỉm cười,
liền hỏi:
“Thường
khi nào Đức Phật và các đệ tử của Ngài vui vẻ mỉm cười
là phải có duyên cớ. Vậy hôm nay Tôn giả vì nhân duyên
gì lại mỉm cười như vậy?”
Tôn
giả Đại Mục-kiền-liên đáp:
“Câu
hỏi chưa đúng lúc. Hãy vào thành Vương xá khất thực xong,
trở về trước Thế Tôn rồi hãy hỏi việc này. Lúc ấy
Thầy có thể hỏi và tôi sẽ trả lời Thầy.”
Bấy
giờ, Tôn giả Đại Mục-kiền-liên cùng Tôn giả Lặc-xoa-na
vào thành Vương xá khất thực xong, trở về, rửa chân, cất
y bát, rồi cùng đi đến chỗ Thế Tôn, cúi đầu lễ dưới
chân Phật, rồi ngồi lui qua một bên.
Tôn
giả Lặc-xoa-na hỏi Tôn giả Đại Mục-kiền-liên:
“Sáng
nay tôi cùng với Thầy ra khỏi núi Kỳ-xà-quật để đi khất
thực. Đến chỗ nọ, Thầy lại vui vẻ mỉm cười. Tôi liền
hỏi Thầy cười việc gì. Thầy nói tôi hỏi không đúng lúc.
Bây giờ tôi hỏi lại, vì nhân duyên gì mà Thầy vui vẻ mỉm
cười?”
Tôn
giả Đại Mục-kiền-liên nói với Tôn giả Lặc-xoa-na:
“Giữa
đường tôi thấy một chúng sanh to lớn, toàn thân không có
da bao bọc, chỉ là một khối thịt, đi trong hư không, bị
quạ, diều, két, kên kên, dã can chó đói rượt theo cấu xé
để ăn, hoặc moi nội tạng ra khỏi xương sườn để ăn;
thống khổ bức bách, kêu la, gào thét. Tôi liền nghĩ: ‘Chúng
sanh này đã phải mang cái thân như vậy, mà còn phải chịu
sự đau đớn vô ích như vậy.’”
Phật
bảo các Tỳ-kheo:
“Lành
thay! Lành thay! Trong chúng Thanh văn của Ta, người có thật
nhãn, thật trí, thật nghĩa, thật pháp, thì sẽ thấy chúng
sanh này nhất định không trở ngại. Ta cũng thấy chúng sanh
này nhưng không nói, sợ người không tin. Vì sao? Những điều
Như Lai nói, có kẻ không tin. Kẻ ngu si ấy phải chịu khổ
lâu dài.
“Này
các Tỳ-kheo, chúng sanh kia, vào thời quá khứ, ở tại thành
Vương xá này, đã làm nghề giết dê. Vì tội này nên đọa
vào địa ngục trải qua trăm ngàn năm, chịu vô lượng khổ.
Nay nó phải chịu cái thân như vậy, vì dư báo tội này, nên
ngày nay phải tiếp tục chịu đau khổ như vậy.
“Này
các Tỳ-kheo, như những gì Tôn giả Đại Mục-kiền-liên đã
thấy là như thật, không khác. Các ông cần nên ghi nhớ.”
Phật
nói kinh này xong, các Tỳ-kheo nghe những gì Đức Phật đã
dạy hoan hỷ phụng hành.
*
KINH
511. ĐỒ DƯƠNG ĐỆ TỬ[30]
Tôi
nghe như vầy:
Một
thời, Phật ở tại thành Vương xá... cho đến Tôn giả Đại
Mục-kiền-liên đáp:
“Giữa
đường thấy một chúng sanh thân to lớn, không có da bao bọc,
giống như một đống thịt đi giữa hư không... cho đến Phật
bảo các Tỳ-kheo:
“Chúng
sanh này, vào thời quá khứ, ở tại thành Vương xá này, làm
đệ tử của người giết dê. Vì tội này nên đọa vào địa
ngục trải qua trăm ngàn năm, chịu vô lượng khổ. Nay nó
phải chịu cái thân này, tiếp tục chịu đau khổ.
“Này
các Tỳ-kheo, như những gì Tôn giả Đại Mục-kiền-liên đã
thấy, là như thật không khác. Các ông cần nên ghi nhớ.”
Phật
nói kinh này xong, các Tỳ-kheo nghe những gì Đức Phật dạy,
hoan hỷ phụng hành.
*
KINH
512. ĐỌA THAI[31]
Tôi
nghe như vầy:
Một
thời, Phật ở tại thành Vương xá... cho đến giữa đường
thấy một chúng sanh thân to lớn không da, giống như một đống
thịt đi giữa hư không... cho đến Phật bảo các Tỳ-kheo:
“Chúng
sanh này này thời quá khứ, ở tại thành Vương xá này, tự
phá thai. Vì tội này nên đọa vào địa ngục trải qua trăm
ngàn năm, chịu vô lượng khổ. Vì dư báo này nên vị ấy
phải chịu cái thân như vậy, tiếp tục chịu đau khổ.
“Này
các Tỳ-kheo, như những gì Tôn giả Đại Mục-kiền-liên đã
thấy, là như thật không khác. Các ông cần nên ghi nhớ.”
Phật
nói kinh này xong, các Tỳ-kheo nghe những gì Đức Phật dạy,
hoan hỷ phụng hành.
*
KINH
513. ĐIỀU TƯƠNG SĨ[32]
Tôi
nghe như vầy:
Một
thời, Phật ở tại thành Vương xá... cho đến Tôn giả Đại
Mục-kiền-liên giữa đường thấy một chúng sanh thân thể
to lớn mọc đầy lông; lông như cây kim lớn, mỗi cây kim
đều có lửa cháy, đốt ngược lại thân thể, đau buốt
tận xương tủy... cho đến Phật bảo các Tỳ-kheo:
“Chúng
sanh này, vào thời quá khứ, ở tại thành Vương xá này, làm
nghề luyện voi. Vì tội này nên đọa vào địa ngục trải
qua trăm ngàn năm, chịu vô lượng khổ. Nay vì dư báo này
nên nó phải chịu cái thân như vậy, tiếp tục chịu đau
khổ.
“Này
các Tỳ-kheo, như những gì Tôn giả Đại Mục-kiền-liên đã
thấy, là như thật không khác. Các ông cần nên ghi nhớ.”
Phật
nói kinh này xong, các Tỳ-kheo nghe những gì Đức Phật dạy,
hoan hỷ phụng hành.
Giống
như người luyện voi, cũng vậy người luyện ngựa, luyện
trâu bò, dèm siểm người và đủ các thứ khổ bức hiếp
người, lại cũng như vậy.[33]
*
KINH
514. HIẾU CHIẾN[34]
Tôi
nghe như vầy:
Một
thời, Phật ở tại thành Vương xá... cho đến Tôn giả Đại
Mục-kiền-liên giữa đường thấy một chúng sanh thân thể
to lớn mọc đầy lông, lông bén nhọn như dao, rực lửa, trở
lại cắt đứt chính thân thể, đau đớn tận xương tủy...
cho đến Phật bảo các Tỳ-kheo:
“Chúng
sanh này, vào thời quá khứ, ở tại thành Vương xá này, ưa
thích chiến tranh, dùng đao kiếm chém giết người. Vì tội
này nên đọa vào địa ngục trải qua trăm ngàn năm, chịu
vô lượng khổ. Nay vì dư báo địa ngục này nên nó phải
chịu cái thân như vậy, tiếp tục chịu đau khổ.
“Này
các Tỳ-kheo, như những gì Tôn giả Đại Mục-kiền-liên đã
thấy, là như thật không khác. Các ông cần nên ghi nhớ.”
Phật
nói kinh này xong, các Tỳ-kheo nghe những gì Đức Phật dạy,
hoan hỷ phụng hành.
*
KINH
515. LIỆP SƯ[35]
Tôi
nghe như vầy:
Một
thời, Phật ở tại thành Vương xá... cho đến Tôn giả Đại
Mục-kiền-liên giữa đường thấy một chúng sanh thân thể
to lớn mọc đầy lông, lông tua tủa như tên, tất cả đều
bốc lửa, trở lại đốt cháy chính toàn thân thể, đau đớn
tận xương tủy... cho đến Phật bảo các Tỳ-kheo:
“Chúng
sanh này, vào thời quá khứ, ở tại thành Vương xá này, đã
từng làm thợ săn, bắn giết cầm thú. Vì tội này nên đọa
vào địa ngục trải qua trăm ngàn năm, chịu vô lượng khổ.
Nay vì dư báo địa ngục này nên nó phải chịu cái thân như
vậy, tiếp tục chịu đau khổ.
“Này
các Tỳ-kheo, như những gì Tôn giả Đại Mục-kiền-liên đã
thấy, là như thật không khác. Các ông cần nên ghi nhớ.”
Phật
nói kinh này xong, các Tỳ-kheo nghe những gì Đức Phật đã
dạy, vui mừng thực hành theo.
*
KINH
516. SÁT TRƯ[36]
Tôi
nghe như vầy:
Một
thời, Phật ở tại thành Vương xá... cho đến Tôn giả Đại
Mục-kiền-liên giữa đường thấy một chúng sanh thân thể
to lớn mọc đầy lông, lông bén nhọn như chỉa như mâu, Tất
cả đều bốc lửa cháy trở lại thiêu đốt chính toàn thân
thể, đau đớn tận xương tủy... cho đến Phật bảo các
Tỳ-kheo:
“Chúng
sanh này, vào thời quá khứ, ở tại thành Vương xá này, là
kẻ đồ tể giết heo. Vì tội này nên đọa vào địa ngục
trải qua trăm ngàn năm, chịu vô lượng khổ. Nay vì dư báo
địa ngục này nên nó phải chịu cái thân như vậy, tiếp
tục chịu đau khổ.
“Này
các Tỳ-kheo, như những gì Tôn giả Đại Mục-kiền-liên đã
thấy, là như thật không khác. Các ông cần nên ghi nhớ.”
Phật
nói kinh này xong, các Tỳ-kheo nghe những gì Đức Phật dạy,
hoan hỷ phụng hành.
*
KINH
517. ĐOẠN NHÂN ĐẦU[37]
Tôi
nghe như vầy:
Một
thời, Phật ở tại thành Vương xá... cho đến Tôn giả Đại
Mục-kiền-liên giữa đường thấy một chúng sanh thân thể
to lớn, không có đầu, hai bên có mắt, trước ngực có miệng,
thân thể thường chảy máu, các loài trùng rúc rỉa, đau đớn
tận xương tủy... cho đến Phật bảo các Tỳ-kheo:
“Chúng
sanh này, vào thời quá khứ, ở tại thành Vương xá này, ưa
cắt đầu người. Vì tội này nên ở trong trăm ngàn năm đọa
vào địa ngục, chịu vô lượng khổ. Nay vì dư báo nên nó
phải chịu cái thân như vậy, tiếp tục chịu đau khổ.
“Này
các Tỳ-kheo, như những gì Tôn giả Đại Mục-kiền-liên đã
thấy, là như thật không khác. Các ông cần nên ghi nhớ.”
Phật
nói kinh này xong, các Tỳ-kheo nghe những gì Đức Phật đã
dạy, vui mừng thực hành theo.
Như
chặt đầu người, nắm đầu người cũng như vậy.
*
KINH
518. ĐOÀN ĐỒNG NHÂN[38]
Tôi
nghe như vầy:
Một
thời, Phật ở tại thành Vương xá... cho đến Tôn giả Đại
Mục-kiền-liên giữa đường thấy một chúng sanh, dịch hoàn
như cái lu nước[39], ngồi thì xoạc chân lên trên, đi thì
phải vác lên vai... cho đến Phật bảo các Tỳ-kheo:
“Chúng
sanh này, vào thời quá khứ, ở tại thành Vương xá này, làm
thợ đúc đồng, làm đồ giả, gạt người[40]. Vì tội này
nên đọa vào địa ngục. Nay vì dư báo địa ngục nên nó
phải chịu cái thân như vậy, tiếp tục chịu đau khổ.
“Này
Tỳ-kheo, như những gì Tôn giả Đại Mục-kiền-liên đã thấy,
là chân thật không khác. Các ông cần nên ghi nhớ.”
Phật
nói kinh này xong, các Tỳ-kheo nghe những gì Đức Phật đã
dạy, vui mừng thực hành theo.
Như
người thợ đúc đồng, cũng vậy người cân lường dối
trá, kẻ thôn chủ, kẻ chủ chợ cũng lại như vậy.
*
KINH
519. BỔ NGƯ SƯ
Tôi
nghe như vầy:
Một
thời, Phật ở tại thành Vương xá... cho đến Tôn giả Đại
Mục-kiền-liên giữa đường thấy một chúng sanh lấy cái
lưới đồng hoặc sắt tự quấn vào thân mình, lửa thường
cháy đỏ trở lại đốt thân người đó, đau đớn tận xương
tủy, đi giữa hư không... cho đến Phật bảo các Tỳ-kheo:
“Chúng
sanh này, vào thời quá khứ, ở tại thành Vương xá này, làm
người bắt cá. Vì tội này nên đọa vào địa ngục, chịu
vô lượng khổ. Nay vì dư báo địa ngục nên nó phải chịu
cái thân như vậy, tiếp tục chịu đau khổ.
“Này
các Tỳ-kheo, như những gì Tôn giả Đại Mục-kiền-liên đã
thấy, là chân thật không khác. Các ông cần nên ghi nhớ.”
Phật
nói kinh này xong, các Tỳ-kheo nghe những gì Đức Phật đã
dạy, vui mừng thực hành theo.
Như
người bắt cá, cũng vậy bắt chim, lưới thỏ lại cũng như
vậy[41].
*
KINH
520. BỐC CHIÊM NỮ[42]
Tôi
nghe như vầy:
Một
thời, Phật ở tại thành Vương xá... cho đến Tôn giả Đại
Mục-kiền-liên giữa đường thấy một chúng sanh[43] trên
đầu có cái cối sắt, hừng hực lửa đỏ, xoay lại nghiền
tán đầu của người đó, đi giữa hư không, chịu vô lượng
khổ... cho đến Phật bảo các Tỳ-kheo:
“Chúng
sanh này, vào thời quá khứ, ở tại thành Vương xá này, là
người nữ làm thầy bói đoán tướng[44], chuyên hành nghề
bói toán, dối gạt, mê hoặc người để mưu cầu tiền của.
Vì tội này nên đọa vào địa ngục, chịu vô lượng khổ.
Nay vì dư báo địa ngục nên nó phải chịu cái thân như vậy,
tiếp tục chịu đau khổ.
“Này
các Tỳ-kheo, như những gì Tôn giả Đại Mục-kiền-liên đã
thấy, là chân thật không khác. Các ông cần nên ghi nhớ.”
Phật
nói kinh này xong, các Tỳ-kheo nghe những gì Đức Phật dạy,
hoan hỷ phụng hành.
*
KINH
521. BỐC CHIÊM SƯ
Tôi
nghe như vầy:
Một
thời, Phật ở tại thành Vương xá... cho đến Tôn giả Mục-kiền-liên
giữa đường thấy một chúng sanh thân tự chuyển động xoay
như gió xoáy, đi giữa hư không... cho đến Phật bảo các
Tỳ-kheo:
“Chúng
sanh này, vào thời quá khứ, ở tại thành Vương xá này, làm
người bói toán mê hoặc nhiều người để mưu cầu tiền
của. Vì tội này nên đọa vào địa ngục, chịu vô lượng
khổ. Nay vì dư báo địa ngục nên nó phải chịu cái thân
như vậy, tiếp tục chịu đau khổ.
“Này
các Tỳ-kheo, như những gì Tôn giả Đại Mục-kiền-liên đã
thấy, là chân thật không khác. Các ông cần nên ghi nhớ.”
Phật
nói kinh này xong, các Tỳ-kheo nghe những gì Đức Phật dạy,
hoan hỷ phụng hành.
*
KINH
522. HÁO THA DÂM[45]
Tôi
nghe như vầy:
Một
thời, Phật ở tại thành Vương xá... cho đến Tôn giả Đại
Mục-kiền-liên giữa đường thấy một chúng sanh lưng gù
đi lom khom[46], bộ dạng như sợ hãi, đồ mặc toàn thân đều
bốc lửa, trở lại đốt thân, đi giữa hư không... cho đến
Phật bảo các Tỳ-kheo:
“Chúng
sanh này, vào thời quá khứ, ở tại thành Vương xá này, ưa
làm việc tà dâm. Vì tội này nên đọa vào địa ngục, chịu
vô lượng khổ. Nay vì dư báo địa ngục nên nó phải chịu
cái thân như vậy, tiếp tục chịu đau khổ.
“Này
các Tỳ-kheo, như những gì Tôn giả Đại Mục-kiền-liên đã
thấy, là chân thật không khác. Các ông cần nên ghi nhớ.”
Phật
nói kinh này xong, các Tỳ-kheo nghe những gì Đức Phật dạy,
hoan hỷ phụng hành.
*
KINH
523. MẠI SẮC[47]
Tôi
nghe như vầy:
Một
thời, Phật ở trong vườn Lộc dã, Tiên nhân trú xứ, nước
Ba-la-nại. Bấy giờ Tôn giả Đại Mục-kiền-liên và Tôn
giả Lặc-xoa-na vào buổi sáng sớm cùng vào thành Ba-la-nại
khất thực. Giữa đường Tôn giả Mục-kiền-liên có điều
gì suy nghĩ trong tâm, nên vui vẻ mỉm cười. Tôn giả Lặc-xoa-na
thưa Tôn giả Đại Mục-kiền-liên:
“Thường
khi Đức Thế Tôn và các đệ tử của Ngài vui vẻ, mỉm cười
là có duyên cớ. Vậy hôm nay Tôn giả vì nhân duyên gì lại
mỉm cười như vậy?”
Tôn
giả Đại Mục-kiền-liên bảo Tôn giả Lặc-xoa-na:
“Câu
hỏi chưa đúng lúc. Chúng ta hãy đi khất thực xong, khi trở
về trước Thế Tôn sẽ hỏi việc này.”
Bấy
giờ, cả hai vào thành khất thực, ăn xong, trở về rửa chân,
cất y bát, rồi cùng đi đến chỗ Thế Tôn, cúi đầu lễ
dưới chân Phật, rồi ngồi lui qua một bên.
Khi
ấy, Tôn giả Lặc-xoa-na hỏi Tôn giả Mục-kiền-liên:
“Sáng
nay giữa đường vì lý do gì Thầy lại vui vẻ mỉm cười?”
Tôn
giả Đại Mục-kiền-liên đáp Tôn giả Lặc-xoa-na:
“Giữa
đường tôi thấy một chúng sanh to lớn, toàn thân đầy máu
mủ, hôi hám, dơ nhớp, đi giữa hư không, bị chim, quạ, chó
sói, chó đói rượt theo cấu xé để ăn. Kẻ ấy khóc lóc,
kêu gào. Tôi liền nghĩ: ‘Chúng sanh này phải mang cái thân
như vậy, mà còn phải chịu sự thống khổ như vậy, sao mà
đau đớn thay!’”
Phật
bảo các Tỳ-kheo:
“Ta
cũng thấy chúng sanh này nhưng không nói, sợ người không
tin. Vì sao? Những điều Như Lai nói, có kẻ không tin. Kẻ
ngu si ấy phải chịu khổ lâu dài.
“Chúng
sanh này, vào thời quá khứ, ở tại thành Ba-la-nại này, là
người nữ buôn bán nhan sắc để sanh sống. Bấy giờ có
Tỳ-kheo theo Phật Ca-diếp xuất gia. Người con gái ấy đem
lòng không trong sạch mời vị Tỳ-kheo. Tỳ-kheo này trực tâm,
nhận lời mời, không hiểu được ý cô. Cô gái nổi giận,
lấy nước bất tịnh tạt vào mình Tỳ-kheo. Vì tội này nên
đọa vào địa ngục, chịu vô lượng khổ. Nay vì dư báo
tội này, nên nó phải mang thân này, tiếp tục chịu đau khổ
như vậy.
“Này
các Tỳ-kheo, như những gì Tôn giả Đại Mục-kiền-liên đã
thấy, là chân thật không khác. Các ông cần nên ghi nhớ.”
Phật
nói kinh này xong, các Tỳ-kheo nghe những gì Đức Phật đã
dạy, vui mừng thực hành theo.
*
KINH
524. SÂN NHUẾ ĐĂNG DU SÁI[48]
Tôi
nghe như vầy:
Một
thời, Phật ở trong vườn Lộc dã, chỗ Tiên nhân trú xứ,
nước Ba-la-nại... cho đến ta ở giữa đường thấy một
chúng sanh[49] thân hình to lớn, toàn thân lửa cháy, đi giữa
hư không, khóc lóc kêu gào, chịu đau đớn khổ não... cho
đến Phật bảo các Tỳ-kheo:
“Chúng
sanh này, thời quá khứ, ở thành Ba-la-nại, là đệ nhất
phu nhân của Tự tại vương[50]. Khi cùng ngủ với nhà vua,
bỗng nổi lòng sân hận, lấy dầu thắp đèn rưới lên người
vua. Vì tội này nên đọa vào địa ngục chịu khổ vô lượng.
Nay vì dư báo địa ngục nên nó phải mang cái thân này, tiếp
tục chịu khổ.
“Này
các Tỳ-kheo, như những gì Tôn giả Đại Mục-kiền-liên đã
thấy, là chân thật không sai. Các ông cần nên ghi nhớ.”
Phật
nói kinh này xong, các Tỳ-kheo nghe những gì Đức Phật dạy,
hoan hỷ phụng hành.
*
KINH
525. TẮNG TẬT BÀ-LA-MÔN[51]
Tôi
nghe như vầy:
Một
thời, Phật ở trong vườn Lộc dã, chỗ Tiên nhân trú xứ,
nước Ba-la-nại... cho đến Tôn giả Đại Mục-kiền-liên
nói ta ở giữa đường thấy một chúng sanh toàn thân nhơ
nhớp, bôi đầy phẩn uế và cũng ăn phẩn uế, đi giữa hư
không, hôi hám khổ não, khóc lóc kêu gào... cho đến Phật
bảo các Tỳ-kheo:
“Chúng
sanh này, thời quá khứ, ở thành Ba-la-nại, làm thầy Bà-la-môn
của Tự tại vương. Vì tâm tật đố nên khi thỉnh chúng
Thanh văn của Phật Ca-diếp thọ trai, ông đã lấy phẩn uế
bôi lên trên thức ăn, thử xúc não chúng Tăng. Vì tội này
nên đọa vào địa ngục chịu khổ vô lượng. Nay vì dư báo
địa ngục nên nó phải mang cái thân này, tiếp tục chịu
khổ.
“Này
các Tỳ-kheo, như những gì Tôn giả Đại Mục-kiền-liên đã
thấy là chân thật không sai. Các ông cần nên ghi nhớ.”
Phật
nói kinh này xong, các Tỳ-kheo nghe những gì Đức Phật dạy,
hoan hỷ phụng hành.
*
KINH
526. BẤT PHÂN DU[52]
Tôi
nghe như vầy:
Một
thời, Phật ở tại vườn Cấp cô độc, rừng cây Kỳ-đà
nước Xá-vệ... cho đến Tôn giả Mục-kiền-liên nói, ta ở
giữa đường thấy một chúng sanh to lớn, trên đầu đội
một cái vạc bằng đồng lớn sôi sùng sục, trào ra rưới
khắp thân thể, đi giữa hư không, khóc lóc kêu gào... cho
đến Phật bảo các Tỳ-kheo:
“Chúng
sanh này, thời quá khứ, ở nước Xá-vệ, xuất gia ở chỗ
Phật Ca-diếp, làm Tỳ-kheo tri sự. Có nhiều thí chủ đem
dầu đến cúng cho các Tỳ-kheo. Bấy giờ, có nhiều khách
Tỳ-kheo. Vị tri sự này không chia dầu đúng thời, đợi cho
các Tỳ-kheo khách đi rồi mới chia. Vì tội này nên đọa
vào địa ngục chịu khổ vô lượng. Nay vì dư báo địa ngục
nên nó phải mang cái thân này, tiếp tục chịu khổ.
“Này
các Tỳ-kheo, như những gì Tôn giả Đại Mục-kiền-liên đã
thấy là chân thật không sai. Các ông cần nên ghi nhớ.”
Phật
nói kinh này xong, các Tỳ-kheo nghe những gì Đức Phật dạy,
hoan hỷ phụng hành.
*
KINH
527. ĐẠO THỦ THẤT QUẢ[53]
Tôi
nghe như vầy:
Một
thời Đức Phật ở trong vườn Cấp cô độc, rừng cây Kỳ-đà,
tại nước Xá-vệ... cho đến Tôn giả Đại Mục-kiền-liên
nói, ở giữa đường thấy một chúng sanh, thân to lớn, có
hòn sắc nóng ra vào từ thân, đi trong hư không, bị đau đớn
bức bách, khóc kêu gào... cho đến Phật bảo các Tỳ-kheo:
“Chúng
sanh này, thời quá khứ, ở nước Xá-vệ, xuất gia trong pháp
Phật Ca-diếp, làm Sa-đi giữ vườn trái của chúng Tăng, trộm
bảy trái đem dâng cho Hòa thượng. Do tội ấy cho nên bị
đọa vào địa ngục, chịu khổ vô lượng. Nay vì dư báo
địa ngục nên nó phải mang cái thân này, tiếp tục chịu
khổ.
“Này
các Tỳ-kheo, như những gì Đại Mục-kiền-liên đã thấy
là chân thật không sai. Các ông phải nên ghi nhớ.”
Phật
nói kinh này xong, các Tỳ-kheo nghe những gì Phật dạy, hoan
hỷ phụng hành.
*
KINH
528. ĐẠO THỰC THẠCH MẬT[54]
Tôi
nghe như vầy:
Một
thời Đức Phật ở trong vườn Cấp cô độc, rừng cây Kỳ-đà,
tại nước Xá-vệ... cho đến Tôn giả Đại Mục-kiền-liên
nói, ở giữa đường ta thấy một chúng sanh thân hình to lớn,
lưỡi rộng dài, thấy có búa bén lửa đỏ rực, búa này
cắt lưỡi người ấy, đi giữa hư không, khóc lóc kêu gào...
cho đến Phật bảo các Tỳ-kheo:
“Chúng
sanh này, thời quá khứ, ở nước Xá-vệ, xuất gia làm Sa-di
trong pháp Phật Ca-diếp, dùng búa cắt đường phèn cúng dường
chúng Tăng; đường phèn dính trên lưỡi búa, lấy cắp ăn.
Do tội ấy cho nên bị đọa vào địa ngục, chịu khổ vô
lượng. Nay vì dư báo địa ngục nên nó phải mang cái thân
này, tiếp tục chịu khổ.
“Này
các Tỳ-kheo, như những gì Đại Mục-kiền-liên đã thấy
là chân thật không sai. Các ông phải nên ghi nhớ.”
Phật
nói kinh này xong, các Tỳ-kheo nghe những gì Phật dạy, hoan
hỷ phụng hành.
*
KINH
529. ĐẠO THỦ NHỊ BÍNH[55]
Tôi
nghe như vầy:
Một
thời Đức Phật ở trong vườn Cấp cô độc, rừng cây Kỳ-đà,
tại nước Xá-vệ... cho đến Tôn giả Đại Mục-kiền-liên
nói, ở giữa đường ta thấy một chúng sanh thân hình to lớn,
có hai cái vòng sắt ở hai bên hông, bốc lửa xoay vần trở
lại thiêu đốt thân họ, đi giữa hư không, khóc lóc kêu
gào... cho đến Phật bảo các Tỳ-kheo:
“Chúng
sanh này, thời quá khứ, ở nước Xá-vệ, xuất gia làm Sa-di
trong pháp Phật Ca-diếp, đem bánh ngọt cúng dường chúng Tăng,
cắp lấy hai cái bánh kẹp vào nách. Do tội ấy cho nên bị
đọa vào địa ngục, chịu khổ vô lượng. Nay vì dư báo
địa ngục nên nó phải mang cái thân này, tiếp tục chịu
khổ.
“Này
các Tỳ-kheo, như những gì Đại Mục-kiền-liên đã thấy
là chân thật không sai. Các ông phải nên ghi nhớ.”
Phật
nói kinh này xong, các Tỳ-kheo nghe những gì Phật dạy, hoan
hỷ phụng hành.
*
KINH
530. TỲ-KHEO[56]
Tôi
nghe như vầy:
Một
thời, Phật ở tại vườn Cấp cô độc, rừng cây Kỳ-đà
nước Xá-vệ ... cho đến Tôn giả Đại Mục-kiền-liên nói,
ở giữa đường ta thấy một chúng sanh thân hình to lớn,
dùng một lá sắt quấn vào thân, áo quần, chăn mền, giường
nằm đều là sắt nóng, tất cả đều bị đốt cháy hừng
hực, ăn hòn sắt nóng, đi giữa hư không, khóc lóc kêu gào;
cho đến Phật bảo các Tỳ-kheo:
“Chúng
sanh này, thời quá khứ, ở thành Xá-vệ, xuất gia làm Tỳ-kheo
trong pháp Phật Ca-diếp, đi xin y áo và vật thực cho chúng
Tăng; cúng dường Tăng xong, còn dư liền tự mình thọ dùng.
Vì tội này nên đọa vào địa ngục chịu khổ vô lượng.
Nay vì dư báo địa ngục nên nó phải mang cái thân này, tiếp
tục chịu khổ.
“Này
các Tỳ-kheo, như những gì Tôn giả Đại Mục-kiền-liên đã
thấy là chân thật không sai. Các ông cần nên ghi nhớ.”
Phật
nói kinh này xong, các Tỳ-kheo nghe những gì Đức Phật dạy,
hoan hỷ phụng hành.
Như
Tỳ-kheo, cũng vậy Tỳ-kheo-ni, Thức-xoa-ma-na, Sa-di, Sa-di-ni,
Ưu-bà-tắc, Ưu-bà-di cũng lại như vậy.
*
KINH
531. GIÁ THỪA NGƯU XA[57]
Tôi
nghe như vầy:
Một
thời, Phật ở tại vườn Cấp cô độc, cây Kỳ-đà nước
Xá-vệ... cho đến Tôn giả Mục-kiền-liên nói, ở giữa đường
ta thấy một chúng sanh to lớn, mang trên cổ chiếc xe sắt
đang cháy, chặt đứt gân cổ, tiếp đến chân tay, gân quấn
quanh cổ họ, đi trên đất sắt nóng, đi giữa hư không, khóc
lóc kêu gào cho đến Phật bảo các Tỳ-kheo:
“Chúng
sanh này, thời quá khứ, ở nước Xá-vệ, đánh xe bò để
sanh sống. Vì tội này nên đọa vào địa ngục chịu khổ
vô lượng. Nay vì dư báo địa ngục nên nó phải mang cái
thân này, tiếp tục chịu khổ.
“Này
các Tỳ-kheo, như những gì Tôn giả Đại Mục-kiền-liên đã
thấy là chân thật không sai. Các ông cần nên ghi nhớ.”
Phật
nói kinh này xong, các Tỳ-kheo nghe những gì Đức Phật dạy,
hoan hỷ phụng hành.
*
KINH
532. MA-MA-ĐẾ
Tôi
nghe như vầy:
Một
thời Đức Phật ở trong vườn C