CHƯƠNG
2
KINH
TAM DI ĐỀ
Kinh
văn (Tạp A Hàm Kinh số 1078)
Đây
là những điều tôi được nghe vào một thời mà Bụt đang
cư trú ở Tu viện Trúc Lâm Ca Lan Đà tại kinh thành Vương
xá.
Một
sớm mai nọ, có vị khất sĩ ra sông, cởi y áo để trên bờ
rồi xuống nước tắm gội. Tắm xong, vị ấy lên bờ đợi
cho khô mình mẩy rồi mặc áo vào. Bấy giờ có một vị thiên
nữ xuất hiện, hào quang từ thân hình phát ra sáng chói, soi
rõ cả bờ sông. Thiên nữ nói với vị khất sĩ:
- "Thầy
là một người mới xuất gia, tóc còn xanh, tuổi còn trẻ,
giờ này đáng lý phải xông ướp hương thơm, trang điểm
châu báu, đeo tràng hoa thơm mà hưởng thọ năm thứ vui thú,
Trong khi đó thì thầy lại bỏ những người thương, quay lưng
lại với cuộc đời thế tục, chịu đựng sự biệt ly, cạo
bỏ râu tóc, khoác áo cà sa, tin tưởng vào con đường xuất
gia học đạo. Tại sao lại bỏ cái lạc thú hiện tại mà
đi tìm cái lạc thú phi thời như thế?".
Vị
khất sĩ đáp:
- "Tôi
đâu có bỏ cái lạc thú hiện tại mà đi tìm cái lạc thú
phi thời? Chính tôi đã bỏ cái lạc thú phi thời để tìm
tới cái lạc thú chân thú chân thật trong hiện tại đó chứ!"
Vị
khất sĩ đáp:
- Đức
Thế Tôn có dạy: Trong cái vui phi thời của ái dục, vị ngọt
rất ít mà chất cay đắng rất nhiều, cái hưởng thụ rất
bé mà tai họa rất lớn. Tôi giờ này đang an trú trong hiện
pháp, lìa bỏ được những ngọn lửa phiền não đốt cháy.
Hiện pháp này vượt ngoài thời gian, đến để mà thấy,
tự mình thông đạt, tự mình có thể giác tri. Này thiên nữ,
đó gọi là bỏ cái lạc thú phi thời để đạt tới cái
lạc thú chân thực trong hiện tại".
Vị
thiên nữ lại hỏi vị khất sĩ:
- "Tại
sao Đức Thế Tôn lại nói trong cái vui phi thời của ái dục
vị ngọt rất ít mà chất cay đắng rất nhiều, cái hưởng
thụ rất mà mà tai họa rất lớn? Tại sao Đức Thế Tôn
lại nói an trú trong hiện pháp là lìa bỏ được những ngọn
lửa phiền não đốt cháy, vượt ngoài thời gian, đến để
mà thấy, tự mình thông đạt, tự mình có thể giác tri?"
Vị
khất sĩ trả lời:
- "Tôi
mới xuất gia được có mấy năm, không đủ sức giảng bày
rộng rãi những giáo pháp và luật nghi mà Đức Như Lai tuyên
thuyết. Hiện Đức Thế Tôn đang cư ngụ gần đây, nơi rừng
tre Ca Lan Đà, thiên nữ có thể tới với Người để trình
bày những nghi vấn của thiên nữ. Đức Như Lai sẽ dạy cho
thiên nữ chánh pháp để tùy nghi thọ trì".
Vị
thiên nữ nói:
"Thưa
khất sĩ, Đức Như Lai đang được các vị thiên giả có nhiều
uy lực túc trực bao quanh, tôi không dễ gì có cơ hội để
tới gần Người mà hỏi Đạo. Nếu thầy có thể đến Đức
Thế Tôn để thỉnh vấn trước giùm tôi thì tôi sẽ xin đi
theo thầy".
Vị
khất sĩ nói:
- "Tôi
sẽ đi giúp thiên nữ".
Vị
thiên nữ:
- "Thưa
tôn giả vâng, tôi sẽ đi theo tôn giả".
Lúc
ấy vị khất sĩ kia đi đến nơi Bụt ở,cúi đầu làm lễ
dưới chân Người, lui ra đứng một bên và đem câu chuyện
đã nói với vị thiên nữ thuật lên cho Bụt nghe. Rồi thầy
tiếp:
- "Bạch
Đức Thế Tôn, nếu vị thiên nữ kia có tâm thành khẩn thì
giờ này vị ấy đã có mặt ở đây rồi. Nếu không thì
có lẽ vị ấy đã không tới". Lúc bấy giờ có tiếng vị
thiên nữ từ xa vọng lại:
- "Thưa
Tôn giả, tôi đang có mặt đây, tôi đang có mặt đây". Và
vị Thiên nữ tới gần.
Đức
Thế Tôn liền nói cho Thiên nữ nghe bài kệ sau đây:
Không
thấy rõ ái dục
Mới
vướng vào ái dục
Ảo
tưởng về ái dục
Đưa
người về nẻo chết.
Rồi
Bụt hỏi vị thiên nữ:
- "Con
có hiểu bài kệ ấy không? Nếu chưa hiểu thì cứ nói".
Vị
thiên nữ bạch Bụt:
- "Con
thật tình chưa hiểu, bạch Đức Thế Tôn, con thật tình chưa
hiểu, bạch Đức Thiện Thệ".
Bụt
lại đọc cho vị thiên nữ nghe một bài kệ khác:
Thấy
chân tướng ái dục
Tâm
ái dục không sinh
Tâm
ái dục không sinh
Ai
cám dỗ được mình?
Rồi
Bụt hỏi vị thiên nữ:
- "Còn
bài kệ này con có hiểu không? Nếu không hiểu thì con cứ
nói".
Vị
thiên nữ bạch Bụt:
- "Con
cũng chưa hiểu, bạch Đức Thế Tôn, con cũng chưa hiểu, bạch
Đức Thiện Thệ".
Bụt
lại đọc cho vị thiên nữ nghe một bài kệ khác:
Mặc
cảm hơn, kém, bằng
Tạo
ra nhiều rối rắm
Ba
mạn đã vượt rồi
Tâm
không còn khuynh động.
Đọc
xong Bụt lại hỏi vị thiên nữ:
- "Bây
giờ con đã hiểu bài kệ ấy chưa? Nếu chưa hiểu thì con
cứ nói".
Vị
thiên nữ bạch Bụt:
- "Con
vẫn chưa hiểu, bạch Đức Thế Tôn, con vẫn chưa hiểu, bạch
Đức Thiện Thệ".
Bụt
lại đọc cho vị thiên nữ nghe một bài kệ khác nữa:
Trừ
dục, vượt ba mạn
Tâm
lặng, hết mong cầu
Mọi
đau phiền cởi bỏ
Đời
này và đời sau.
Rồi
Bụt hỏi vị thiên nữ:
- "Lần
này con có hiểu được ý nghĩa bài kệ không? Nếu không thì
con vẫn có thể hỏi thêm".
Thiên
nữ bạch Bụt:
- "Con
đã hiểu, bạch Đức Thế Tôn, con đã hiểu bạch Đức Thiện
Thệ".
Kinh
này Bụt đã nói xong. Nghe Bụt dạy, vị thiên nữ vui mừng
vâng theo, biến đi và không ai còn trông thấy tăm dạng cô
đâu nữa.
Phụ
đính
Kinh
Tán-Đảo-Tra
Tạp
A-Hàm, kinh số 1078 (TẠP A-HÀM 38) http://www.thuvienhoasen.org/kinhtapaham-38.htm
Việt
dịch: Thích Ðức Thắng - Hiệu đính & Chú thích: Thích
Tuệ Sỹ
Tôi
nghe như vầy:
Một
thời Đức Phật ở trong vườn trúc Ca-la-đà, tại thành Vương
xá. Bấy giờ, có một Tỳ-kheo kia, lúc sáng sớm đi ra bên
bờ sông Tháp-bổ (Tapoda), cởi y phục để trên bờ, xuống
sông tắm rửa. Tắm xong, lên bờ, khoác sơ một cái y đợi
thân khô.
Khi
ấy có một Thiên tử từ thân tỏa ra ánh sáng, chiếu sáng
bên sông Tháp-bổ, bảo Tỳ-kheo rằng:
"Ông
trẻ tuổi xuất gia, tươi trắng, tóc đen, đang ở vào lứa
tuổi tráng thịnh đẹp đẽ. Đáng nên hưởng thụ ngũ dục,
trang nghiêm chuỗi ngọc, xức dầu thơm, đeo tràng hoa, tự
vui sướng với năm dục. Nhưng sao bây giờ lại trái với
người thân, quay lưng với thế tục, khiến họ phải khóc
lóc biệt ly; cạo bỏ râu tóc, khoác áo ca-sa, chánh tín xuất
gia học đạo, sống không nhà? Sao lại bỏ cái vui hiện tiền
mà tìm cái lợi phi thời?"
Tỳ-kheo
đáp:
"Tôi
không xả bỏ cái lạc hiện tại, để tìm cầu cái lạc phi
thời. Thật sự chính tôi đang xả bỏ cái lạc phi thời,
được lạc hiện tiền."
Thiên
tử hỏi Tỳ-kheo:
"Thế
nào là xả bỏ cái lạc phi thời, được lạc hiện tiền?"
Tỳ-kheo
đáp:
"Như
Thế Tôn nói, dục là phi thời, vị ngọt ít mà khổ nhiều;
ít lợi nhiều nạn. Tôi nay trong các pháp hiện thực đã lìa
sự thiêu đốt, chẳng đợi thời tiết, hay tự thông đạt,
hiện tiền quán sát, duyên tự tâm mà tri giác. Này Thiên tử,
như thế gọi là xả bỏ cái lạc phi thời, được niềm lạc
hiện tiền."
Thiên
tử lại hỏi Tỳ-kheo:
"Điều
mà Như Lai nói là thế nào, rằng dục là phi thời, ít vui,
nhiều khổ? Điều mà Như Lai nói là thế nào, rằng lợi lạc
trong đời hiện tại, đã lìa sự thiêu đốt, chẳng đợi
thời tiết, hay tự thông đạt, hiện tiền quán sát, duyên
tự tâm mà tri giác.?"
Tỳ-kheo
đáp:
"Tôi
trẻ tuổi xuất gia, không thể nói rõ hết ý nghĩa Chánh pháp
luật của Như Lai. Thế Tôn đang ở trong vườn Trúc, khu Ca-lan-đà
gần đây. Ngài có thể đến hỏi Thế Tôn điều nghi ngờ.
Thế Tôn sẽ nói, tùy sự ghi nhớ mà lãnh thọ."
Thiên
tử lại nói:
"Này
Tỳ-kheo, nơi chỗ Như Lai đang có nhiều chư Thiên oai lực
vây quanh. Tôi trước chưa hỏi, không dễ gì đến được.
Tỳ-kheo, nếu có thể vì tôi bạch trước Thế Tôn, tôi sẽ
đi theo."
Tỳ-kheo
đáp:
"Tôi
sẽ vì ngài đi đây."
Thiên
tử thưa với Tỳ-kheo:
"Vâng,
Tôn giả đi, tôi đi theo sau Tôn giả."
Tỳ-kheo
đi đến chỗ Phật, cúi đầu lễ Phật, lui đứng một bên;
tường thuật lại đầy đủ cuộc vấn đáp với Thiên tử
cho Thế Tôn nghe và bạch:
"Bạch
Thế Tôn, vị Thiên tử này nếu là người thành thật chốc
lát sẽ đến, nếu không thành thật sẽ không đến."
Lúc
ấy vị Thiên tử kia từ xa nói vọng lại với Tỳ-kheo:
"Tôi
đã ở đây. Tôi đã ở đây."
Bây
giờ Thế Tôn liền nói kệ:
Chúng
sanh theo ái tưởng,
Do
ái tưởng mà trụ.
Vì
chẳng biết rõ ái,
Nên
thần chết tùy tiện.
Phật
bảo Thiên tử:
"Ông
giải thích bài kệ này rồi mới có thể hỏi."
Thiên
tử bạch Phật:
"Bạch
Thế Tôn, con không hiểu. Thưa Thiện Thệ, con không hiểu."
Đức
Phật nói kệ và bảo Thiên tử:
Nếu
biết ái được yêu,
Ở
đó không sanh yêu.
Người
không có sự này,
Người
khác không thể nói.
Phật
bảo Thiên tử:
"Ông
hiểu nghĩa này rồi có thể hỏi câu khác."
Thiên
tử bạch Phật:
"Bạch
Thế Tôn, con không hiểu. Thưa Thiện Thệ, con không hiểu."
Đức
Phật lại nói kệ:
Ai
thấy: bằng, hơn, kém,
Ắt
có ngôn luận sanh.
Ba
việc chẳng khuynh động:
Không
yếu mền, trung, thượng.
Phật
bảo Thiên tử:
"Hiểu
được nghĩa này thì có thể hỏi."
Thiên
tử bạch Phật:
"Bạch
Thế Tôn, con không hiểu. Thưa Thiện Thệ, con không hiểu."
Đức
Phật lại nói kệ:
Đoạn
ái và danh sắc,
Trừ
mạn, không ràng buộc;
Tịch
diệt, dừng sân nhuế,
Lìa
kết, bặt dục vọng.
Chẳng
thấy nơi trời, người,
Đời
này và đời khác.
Phật
bảo Thiên tử:
"Ông
hiểu nghĩa này rồi mới nên hỏi."
Thiên
tử bạch Phật:
"Bạch
Thế Tôn, con đã hiểu. Thưa Thiện Thệ, con đã hiểu."
Đức
Phật nói kinh này xong, Thiên tử nghe những gì Phật dạy,
hoan hỷ tùy hỷ biến mất.
Kinh
Samiddhi
Tương
Ưng X. Samiddhi (Tạp 38.17, Ðại 2,281c) (S.i,8)
(Biệt
Tạp I.17) Ðại 2,379a)
http://www.thuvienhoasen.org/tu1-01.htm
Việt
dịch: Hòa thượng Thích Minh Châu
1)
Như vầy tôi nghe.
Một
thời Thế Tôn ở Vương Xá tại Tapodàràma (Tịnh xá Suối
nước nóng).
2)
Tôn giả Samiddhi, khi đêm đã gần tàn, thức dậy và đi đến
suối nước nóng để tắm rửa tay chân. Sau khi tắm rửa tay
chân, ra khỏi suối nước nóng, Tôn giả đứng, đắp một
tấm y để phơi tay chân cho khô.
3)
Rồi một vị Thiên, khi đêm đã gần tàn, với dung sắc thù
thắng, chói sáng toàn vùng suối nước nóng, đi đến Tôn
giả Samiddhi, sau khi đến, đứng giữa hư không, nói lên bài
kệ với Tôn giả Samiddhi:
Không
hưởng, Ông khất thực,
Nay
khất thực, không hưởng,
Hãy
hưởng rồi khất thực,
Chớ
uổng phí thời gian.
(Samiddhi):
Thời
Ông, ta không biết.
Thời
ta, ẩn không hiện.
Không
hưởng, ta khất thực,
Không
uổng thời gian ta.
4)
Rồi vị Thiên ấy đứng xuống đất và thưa với Tôn giả
Samiddhi:
--
Này Tỷ-kheo, Ông còn trẻ tuổi mà đã xuất gia, niên thiếu,
tóc còn đen nhánh trong tuổi thanh xuân. Trong thời trẻ thơ
của tuổi đời, Ông không thọ hưởng các ái dục. Này Tỷ-kheo,
hãy thọ hưởng các ái dục của người đời. Chớ có bỏ
hiện tại mà chạy theo những gì bị thời gian chi phối.
5)
-- Này Hiền giả, ta không bỏ hiện tại và chạy theo những
gì bị thời gian chi phối. Và này Hiền giả, chính ta bỏ
những gì bị thời gian chi phối để chạy theo hiện tại.
Này Hiền giả, Thế Tôn đã nói, các dục bị thời gian chi
phối, nhiều khổ đau, nhiều phiền não (Upàyàsà); nguy hiểm
ở đấy càng nhiều hơn. Còn pháp này thuộc về hiện tại,
không bị thời gian chi phối, đến để mà thấy, có khả
năng hướng thượng, chỉ người trí mới tự mình giác hiểu.
6)
-- Và này Tỷ-kheo, như thế nào mà Thế Tôn đã nói các dục
bị thời gian chi phối, nhiều khổ đau, nhiều phiền não,
nguy hiểm ở đấy càng nhiều hơn? Như thế nào thuộc về
hiện tại là pháp này, không bị thời gian chi phối, đến
để mà thấy, có khả năng hướng thượng, chỉ người trí
mới tự mình giác hiểu?
7)
-- Này Hiền giả, tôi là người mới xuất gia, mới đến
đây không bao lâu. Tôi không thể giải thích rộng rãi cho
Ông pháp và luật này. Nhưng Thế Tôn, bậc A-la-hán, Chánh
Ðẳng Giác nay ở Ràjagaha (Vương Xá) tại tịnh xá Tapoda (Suối
nước nóng). Hãy đi đến Thế Tôn và hỏi ý nghĩa này. Thế
Tôn trả lời cho Ông như thế nào, hãy như vậy thọ trì.
8)
-- Này Tỷ-kheo, không dễ gì cho chúng tôi được đến gặp
bậc Thế Tôn ấy, một bậc được chư Thiên khác, có đại
uy lực đoanh vây. Này Tỷ-Kheo, nếu Ngài đi đến bậc Thế
Tôn ấy và hỏi ý nghĩa này, chúng tôi có thể đến để
nghe pháp.
9)
-- Thưa vâng, Hiền giả.
Tôn
giả Samiddhi vâng đáp vị Thiên ấy, đi đến Thế Tôn, sau
khi đến, đảnh lễ Thế Tôn rồi ngồi xuống một bên. Ngồi
xuống một bên, Tôn giả Samiddhi bạch Thế Tôn:
10)
-- Ở đây, bạch Thế Tôn, sau khi đêm đã gần tàn, con thức
dậy và đi đến suối nước nóng để tắm rửa tay chân.
Sau khi tắm rửa tay chân, ra khỏi suối nước nóng, con đứng
đắp một tấm y để phơi tay chân cho khô. Bạch Thế Tôn,
rồi một vị Thiên, sau khi đêm vừa mãn, với dung sắc thù
thắng, chói sáng toàn vùng nước nóng, đi đến con, sau khi
đến, đứng giữa hư không và nói lên bài kệ này:
"Không
hưởng, Ông khất thực,
Nay
khất thực, không hưởng,
Hãy
hưởng rồi khất thực,
Chớ
uổng phí thời gian."
11)
Khi nghe nói vậy, bạch Thế Tôn, con trả lời với vị Thiên
ấy bằng bài kệ:
"Thời
Ông, ta không biết,
Thời
ta, ẩn không hiện,
Không
hưởng, ta khất thực,
Không
uổng thời gian ta."
12)
Bạch Thế Tôn, rồi vị Thiên ấy đứng xuống đất và thưa
với con:
"--
Này Tỷ-kheo, Ông còn trẻ tuổi mà đã xuất gia, niên thiếu,
tóc đen nhánh, trong tuổi thanh xuân. Trong thời trẻ thơ của
tuổi đời, Ông không thọ hưởng các dục. Này Tỷ-kheo, hãy
thọ hưởng các dục lạc của người đời. Chớ có bỏ hiện
tại để chạy theo những gì bị thời gian chi phối."
13)
Khi được nói vậy, bạch Thế Tôn, con nói với vị Thiên
ấy:
"--
Này Hiền giả, ta không bỏ hiện tại để chạy theo những
gì bị thời gian chi phối. Và này Hiền giả, chính ta bỏ
những gì bị thời gian chi phối để chạy theo hiện tại.
Những gì thuộc thời gian, này Hiền giả, là các dục, được
nói đến là nhiều khổ đau, nhiều phiền não (upàyàsa), nguy
hiểm ở đấy lại nhiều hơn. Còn pháp này thuộc hiện tại,
không bị thời gian chi phối, đến để mà thấy, có khả
năng hướng thượng, chỉ người trí mới tự mình giác hiểu."
14)
Khi được nói vậy, bạch Thế Tôn, vị Thiên ấy nói với
con:
"--
Và này Tỷ-kheo, như thế nào mà Thế Tôn đã nói các dục
bị thời gian chi phối, nhiều khổ đau, nhiều phiền não,
nguy hiểm ở đây càng nhiều hơn? Như thế nào thuộc về
hiện tại là pháp này không bị thời gian chi phối, đến
để mà thấy, có khả năng hướng thượng, chỉ người trí
mới tự mình giác hiểu?"
15)
Khi được nói vậy, bạch Thế Tôn, con nói với vị Thiên
ấy:
"--
Này Hiền giả, tôi là người mới xuất gia, mới đến đây
không bao lâu. Tôi không thể giải thích rộng rãi cho Ông về
pháp và luật này. Nhưng Thế Tôn, bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng
Giác nay ở Ràjagaha (Vương Xá), tại tịnh xá Tapoda (Suối
nước nóng). Hãy đi đến Thế Tôn và hỏi ý nghĩa này. Thế
Tôn trả lời cho Ông như thế nào, hãy như vậy thọ trì."
16)
Khi được nói vậy, bạch Thế Tôn, vị Thiên ấy nói với
con:
" --
Này Tỷ-kheo, không dễ gì cho chúng tôi được đến gặp bậc
Thế Tôn ấy, một bậc được các chư Thiên khác có đại
uy lực đoanh vây. Này Tỷ-kheo, nếu Ngài đi đến bậc Thế
Tôn và hỏi ý nghĩa ấy, chúng tôi cũng sẽ đến và nghe pháp."
--
Bạch Thế Tôn, nếu vị Thiên ấy nói sự thật, thời vị
ấy ở đây, không xa bao nhiêu.
17)
Khi được nói vậy, vị Thiên ấy nói với Tôn giả Samiddhi
như sau:
--
Hãy hỏi đi, Tỷ-kheo! Hãy hỏi đi, Tỷ-kheo! Tôi đã đến
rồi.
18)
Rồi Thế Tôn nói lên bài kệ với vị Thiên ấy:
Chúng
sanh được hiểu biết,
Những
điều được nói lên,
Và
chấp trước thái độ,
Trên
những điều được nói.
Nếu
họ không liễu tri
Những
điều được nói lên,
Họ
đi đến trói buộc.
Do
thần chết chi phối,
Nếu
họ liễu tri được
Những
điều được nói lên,
Họ
không có tưởng tri,
Những
điều được nói ra.
Ðối
với vị như vậy,
Lỗi
lầm nhất định không.
Nếu
các Ông có biết,
Hãy
nói lên Dạ-xoa.
19)
-- Bạch Thế Tôn, con không có hiểu ý nghĩa một cách rộng
rãi những điều Thế Tôn nói lên một cách vắn tắt. Lành
thay, nếu Thế Tôn nói lên cho con để con có thể hiểu một
cách rộng rãi những điều Thế Tôn nói lên một cách vắn
tắt.
20)
(Thế Tôn):
Bằng,
thắng hay thua Ta,
Nghĩ
vậy đấu tranh khởi;
Cả
ba không dao động,
Bằng,
thắng không khởi lên.
Nếu
như Ông có biết,
Hãy
nói lên, Dạ-xoa.
21)
-- Bạch Thế Tôn, con không có hiểu ý nghĩa một cách rộng
rãi những điều Thế Tôn nói lên một cách vắn tắt. Lành
thay, nếu Thế Tôn nói lên cho con để con có thể hiểu một
cách rộng rãi những điều Thế Tôn nói lên một cách vắn
tắt.
22)
(Thế Tôn):
Hãy
từ bỏ tính toán,
Không
chạy theo hư tưởng,
Từ
bỏ mọi tham ái,
Ðối
danh sắc ở đời,
Vị
ấy đoạn triền phược,
Không
lo âu, không ái.
Chư
Thiên và loài Người,
Ðời
này hay đời sau,
Ở
cảnh giới chư Thiên,
Hay
tại mọi trú xứ,
Tìm
cầu nhưng không gặp,
Vết
tích của vị ấy.
Nếu
Ông biết người ấy
Hãy
nói lên, Dạ-xoa.
23)
-- Bạch Thế Tôn, lời nói vắn tắt của Thế Tôn, con hiểu
ý nghĩa rộng rãi như sau:
Khắp
thế giới chớ làm,
Ðiều
ác thân, miệng, ý,
Từ
bỏ mọi ái dục,
Chánh
niệm, tâm tỉnh giác,
Không
khổ hạnh ép xác,
Vô
bổ, không lợi ích.