Lời
Tựa
Bản
hoài ra đời của Đức Phật, là muốn cho tất cả chúng sanh
thoát ly biển trầm luân, bước lên bờ diệu giác, được
hưởng sự an vui giải thoát như Ngài. Nhưng bởi chúng sanh
có nhiều bệnh, nên Phật Pháp cũng có nhiều phương, mà tổng
yếu không ngoài hai môn : Tự Lực và Tha Lực. Tự lực là
môn phổ thông, Tha lực là môn đặc biệt vì do nhờ sức
Phật nhiếp trì tiếp dẫn, nên dù hoặc nghiệp chưa tiêu
cũng được bước ngay lên hàng bất thối.
Tịnh
Độ Giáo chính là pháp môn tha lực rất hợp thời cơ, và
có lợi ích cho nhân loại giữa thời mạt pháp này. Nhưng
vì bản môn tuy dễ tu dễ chứng, song cũng khó nói khó tin,
nên người học Phật chưa thâm, hoặc thiếu tín căn về tịnh
độ, thường hiểu lầm cho là pháp thí dụ, hay nếu có giải
thích thì cũng lạc vào tà chấp của thiên không. Để đánh
tan mối tệ sai lầm ấy và đem lại sự lợi ích cho người
tu, bút giả duyệt trong đại tạng, dung hội và trích yếu
phần chú sớ của các Ngài Thiên Thai, Thiện Đạo, Nguyên
Chiếu, mà ghi lại lời giải thích bổn kinh Quán Vô Lượng
Thọ này. Xin nhấn rõ, trong đây toàn lời sớ giải của ba
vị tổ sư trên, bút giả chỉ là người sưu tập và ghi chép
mà thôi. Việc làm này không ngoài chủ ý muốn giữ lòng tin
cho người học Phật và để biện minh rằng chư cổ đức
đều công nhận cõi Cực Lạc có thật, đã giải thích về
tịnh độ với luận cú sự lý viên dung, chớ không như một
ít kẻ nông cạn, chỉ y theo thiên kiến sai lạc của mình
rồi lý thuyết hóa cõi Cực Lạc đâu, xin mượn lời ngài
Nguyên Chiếu mà tự trần thuật rằng :
An
Dưỡng sạch vui, câu hội người lành bậc thánh. Ta Bà nhơ
khổ, luân hồi sáu nẻo ba đường! Thế thì chốn gai bùn
thai ngục, nên gắng chí để xa lìa; nơi báu đẹp kim trì,
phải đem tâm mà nguyện đến. Giọng triều âm khen ngợi,
đã thấy khắp kinh văn. Những tịnh chúng sanh về, hãy còn
ghi sử sách. Chỉ có trí người hôn muội, hết nghi bán, lại
suy lầm. Khiến nỗi lòng Phật từ bi, chút bản hoài hằng
khó tỏ! Thôi thì, ai người tín hướng nên quyết chí phụng
hành, nào kẻ hữu duyên hãy gắng tu chánh trợ. Hoặc xưng
danh quán tưởng, trì chú, tụng kinh; hoặc giữ giới tu trai,
sám hối, bố thí. Nếu quả Tâm chuyên gắng, mới hay duyên
phước muôn ngàn. Và chư niệm niệm nối nhau sẽ thấy an
vui không tận.
Riêng
mình từ trước, đã mến tịnh tông. Đang lo muôn kiếp nghiệp
phù binh, bỗng găp môn lành thuyền tế độ. Nỗi thương nỗi
cảm, trông vời khổ hải luống than thầm. Thoạt tủi thoạt
mừng, mới biết dư sanh còn chỗ tựa! Do đó tham tầm kinh
tạng, khảo hội sớ văn, lấy yếu bỏ phiền, ghi lời chú
giải. Thuật mà chẳng tác, dám đâu trái với cổ ngôn. Trọng
ý quên lời, xin thể theo gương chỉ nguyệt, tấc lòng trân
kính dâng bạn đồng tu.
Liên
Du
Xem thêm:
Kinh
Quán Vô Lượng Thọ Phật, Hòa Thượng Thích Trí Tịnh Việt
Dịch