Phẩm
27:
Việc
Cũ Của Diệu Trang Nghiêm Vương
Khi ấy đức Thế
Tôn bảo cả Đại hội các chúng, xưa, cách nay hơn vô lượng
vô biên, không thể nghĩ bàn thời kỳ vô số, có đức Phật
danh hiệu là Vân Lôi Âm Tú Vương Hoa Trí, bậc Đến như chư
Phật, bậc Thích ứng hiến cúng, bậc Biết đúng và khắp.
Quốc độ của ngài tên Quang Minh Trang Nghiêm, thời kỳ của
ngài tên Hỷ Kiến. Trong giáo pháp của ngài có quốc vương
tên Diệu Trang Nghiêm, vương hậu tên Tịnh Đức, có hai vương
tử, thứ nhất tên Tịnh Tạng, thứ hai tên Tịnh Nhãn. Hai
vương tử có đại thần lực, đại phước đức và đại
tuệ giác, và từ lâu đi theo đường đi của Bồ tát như
Bố thí Ba la mật, Trì giới Ba la mật, Nhẫn nhục Ba la mật,
Tinh tiến Ba la mật, Thiền định Ba la mật, Bát nhã Ba la mật,
Phương tiện Ba la mật, như từ bi hỷ xả, cho đến ba mươi
bảy thành phần hỗ trợ tuệ giác cũng thấu suốt tất cả.
Hai vương còn được các định của Bồ tát như định Trong
suốt, định Thái dương tinh tú, định Ánh sáng trong suốt,
định Sắc tướng trong suốt, định Soi sáng trong suốt, định
Trang sức lâu dài, định Kho tàng uy đức vĩ đại, đối với
các định như vậy hai vương tử cũng thấu suốt toàn thể.
Thời ấy, đức
Vân Lôi Âm Tú Vương Hoa Trí Như Lai muốn dắt dẫn Diệu Trang
Nghiêm Vương và thương tưởng chúng sinh, nên cũng đã tuyên
thuyết Pháp Hoa. Sự thể như vầy. Hai vương đến chỗ của
mẹ, chắp tay mà thưa, xin mẹ đi đến chỗ đức Vân Lôi
Âm Tú Vương Hoa Trí Như Lai. Chúng con xin đi theo hầu mẹ để
được thân gần hiến cúng và lễ bái ngài. Ngài đang tuyên
thuyết Pháp Hoa ở giữa tất cả chúng nhân loại và chư thiên.
Chúng ta nên đến lắng nghe và tiếp nhận. Vương hậu bảo
hai vương tử, vương phụ các con tin chịu kiến thức ngoài
chánh pháp, vướng sâu vào học thuyết Bà La Môn. Các con nên
đến thưa với ngài cùng đi. Tịnh Tạng và Tịnh Nhãn chắp
tay thưa mẹ, chúng con là con đấng pháp vương, vậy mà sinh
vào gia đình kiến thức sai lầm! Vương hậu bảo, các con
nên lo nghĩ cho cha các con mà biểu hiện thần biến. Thấy
được thần biến thì tâm trí vương phụ các con chắc chắn
trong sạch và có thể chấp nhận cho chúng ta đi đến chỗ
Phật. Hai vương tử nghĩ đến vương phụ nên vọt lên không
gian với độ cao bảy cây Đa la, biểu hiện các thần biến.
Ở trong không gian mà đi đứng nằm ngồi. Trên mình ra nước
thì dưới mình ra lửa, dưới mình ra nước thì trên mình
ra lửa. Mình lớn ra đầy không gian rồi nhỏ lại, nhỏ lại
rồi lớn ra. Thoáng mất trong không gian thì đã ở trên mặt
đất. Vào đất như vào nước, đi trên nước như đi trên
đất. Hai vương tử biểu hiện nhiều thần biến cùng loại
như vậy, cốt làm cho tâm trí vương phụ tin hiểu một cách
trong sáng.
Diệu Trang Nghiêm
Vương thấy thần biến của hai con đến như thế ấy thì
lòng rất hoan hỷ, được sự chưa từng có, nên chắp tay,
hướng lên hai vương tử mà hỏi, vị nào là bổn sư của
các con, các con là đệ tử của vị nào? Hai vương tử thưa,
khải tấu vương phụ, đức Vân Lôi Âm Tú Vương Hoa Trí Như
Lai hiện đang ngồi trên pháp tòa dưới cây Bồ đề bằng
bảy chất liệu quý báu, ở giữa các chúng thế giới mà
chư thiên nhân loại có trong đó, tuyên thuyết phong phú về
kinh Pháp Hoa, ngài là bổn sư của chúng con, chúng con là đệ
tử của ngài. Diệu Trang Nghiêm Vương nói với các con, cha
cũng muốn yết kiến bổn sư của các con. Chúng ta nên cùng
đi.
Hai vương tử
liền từ trong không gian mà hạ xuống, trở lại chỗ mẹ,
chắp tay mà thưa, vương phụ nay đã có sự tin hiểu đủ
khả năng phát tâm tuệ giác vô thượng. Chúng con đã làm
việc Phật làm cho cha chúng con. Xin mẹ chấp nhận cho chúng
con được xuất gia tu tập nơi đức Vân Lôi Âm Tú Vương
Hoa Trí Như Lai. Hai vương tử dùng lời chỉnh cú mà thưa lại
về ý nguyện của mình:
(1) Xin mẹ buông
thả
để cho chúng
con
thoát ly gia đình
mà làm Sa môn.
Phật đà là đấng
cực kỳ khó gặp,
chúng con ước
nguyện
theo ngài tu học.
(2) Như hoa Ưu
đàm
lâu lắm mới
có,
gặp được Phật
đà
còn khó hơn nữa,
cơ hội thuận
tiện
cũng rất khó
có;
xin mẹ cho phép
chúng con xuất
gia.
Vương hậu Tịnh
Đức nói liền, mẹ cho các con xuất gia, vì lẽ Phật đà
rất khó gặp được. Hai vương tử tâu với cha mẹ, lành
thay phụ hoàng mẫu hậu, xin cha mẹ đi liền đến chỗ đức
Vân Lôi Âm Tú Vương Hoa Trí Như Lai để thân gần hiến cúng.
Bởi vì Phật thì khó gặp như hoa Ưu đàm hiếm có; lại hiếm
có như dịp con rùa một mắt nổi chìm hoài trong biển cả
mà cổ nó gặp được cái lỗ nơi tấm ván cây trôi nổi
trong biển cả ấy. Vậy mà chúng con nhờ phước đời trước
sâu dày, đời này sinh ra đã gặp Phật và gặp Pháp của
Phật, nên xin cha mẹ chấp thuận cho chúng con xuất gia. Phật
đã khó gặp mà cơ hội thuận tiện cũng khó có.
Bấy giờ hậu
cung của Diệu Trang Nghiêm Vương có tám vạn bốn ngàn người
mà toàn là người có khả năng tiếp nhận ghi nhớ Pháp Hoa.
Bồ tát Tịnh Nhãn thì đã thấu suốt từ lâu đối với định
Hoa sen chánh pháp. Bồ tát Tịnh Tạng thì đã nhiều ức thời
kỳ thấu suốt định Thoát ly đường dữ, vì muốn làm cho
chúng sinh thoát ly đường dữ. Vương hậu Tịnh Đức thì
được định Qui tụ của Phật, thấu suốt kho tàng bí mật
của chư Phật. Hai vương tử bồ tát vận dụng phương tiện
lực như trên, hoán cải khéo léo cho tâm trí vương phụ tin
hiểu và ưa thích Phật pháp. Nên quốc vương Diệu Trang Nghiêm
cùng với quần thần tùy thuộc, vương hậu Tịnh Đức cùng
với hậu cung thể nữ tùy thuộc, hai vương tử cùng với
bốn vạn hai ngàn người, tất cả cùng lúc đi đến chỗ
đức Vân Lôi Âm Tú Vương Hoa Trí Như Lai. Đến rồi, ai cũng
đem đầu mặt lạy ngang chân ngài, đi quanh ngài ba vòng rồi
lui lại đứng vào một phía. Bấy giờ đức Vân Lôi Âm Tú
Vương Hoa Trí Như Lai thuyết pháp cho Diệu Trang Nghiêm Vương
với đủ cách trình bày, thuyết phục, khuyến khích và tán
thưởng. Diệu Trang Nghiêm Vương rất hoan hỷ, đẹp dạ.
Diệu Trang Nghiêm
Vương và vương hậu Tịnh Đức mở chuỗi ngọc chân châu
đang mang nơi cổ, giá trị cả trăm ngàn, tung rải lên trên
đức Vân Lôi Âm Tú Vương Hoa Trí Như Lai. Trong không gian ngọc
ấy hóa thành đài ngọc có bốn trụ. Trong đài có cái giường
ngọc lớn, trải trăm ngàn vạn loại vải thiêng, và trên
đó có đức Phật ngồi xếp bằng, phóng ra ánh sáng vĩ đại.
Diệu Trang Nghiêm Vương nghĩ thân Phật thật hiếm có, tuyệt
đẹp, uy nghiêm, cao lớn, đặc biệt, có đủ hết thảy sắc
tướng tinh tế bậc nhất. Bấy giờ đức Vân Lôi Âm Tú Vương
Hoa Trí Như Lai nói với bốn chúng, các người thấy Diệu
Trang Nghiêm Vương đang chắp tay đứng trước Như Lai đây
không? Trong giáo pháp của Như Lai, vị hoàng đế này sẽ làm
tỷ kheo, tinh tiến mà tu tập và hỗ trợ các pháp tuệ giác
vô thượng của Như Lai, và rồi sẽ thành Phật đà với danh
hiệu Sa La Thọ Vương, quốc độ tên Đại quang, thời kỳ
tên Đại cao vương. Sa La Thọ Vương Như Lai có vô lượng
bồ tát và vô lượng thanh văn, quốc độ bằng phẳng. Thành
quả của Diệu Trang Nghiêm Vương sẽ có đến như thế ấy.
Diệu Trang Nghiêm
Vương tức thì đem quốc chính giao phó vương đệ, rồi cùng
vương hậu, hai vương tử và những người tùy thuộc đều
xuất gia, tu tập trong giáo pháp của đức Vân Lôi Âm Tú Vương
Hoa Trí Như Lai. Sau khi xuất gia, Diệu Trang Nghiêm Vương trải
qua tám vạn bốn ngàn năm thường xuyên nỗ lực, tinh tiến
tu hành Pháp Hoa. Qua thì gian ấy, Diệu Trang Nghiêm Vương được
định Mọi sự trang sức đầy phẩm chất trong suốt, liền
thăng lên không gian với độ cao bảy cây đa la mà thưa, bạch
đức Thế Tôn, hai con của con đã làm việc Phật làm, đem
thần biến mà di chuyển tâm trí của con ra khỏi học thuyết
sai lầm, làm cho con đứng vững trong giáo pháp của đức Thế
Tôn và được gặp ngài. Hai con của con đúng là bạn tốt
của con, muốn khơi dậy gốc rễ điều lành đời trước
để ích lợi cho con nên sinh vào gia đình con. Đức Vân Lôi
Âm Tú Vương Hoa Trí Như Lai bảo Diệu Trang Nghiêm Vương, đúng
như vậy, đúng như lời ông nói. Thiện nam hay thiện nữ nào
biết gieo trồng gốc rễ điều lành thì đời đời được
gặp bạn tốt, và bạn tốt thì có năng lực làm việc Phật
làm, là trình bày, thuyết phục, khuyến khích, tán thưởng
mà làm cho nhập vào tuệ giác vô thượng. Đại vương, ông
nên ý thức bạn tốt là yếu tố lớn lao, cảm hóa dắt dẫn
cho ông được thấy Như Lai và phát tâm tuệ giác vô thượng.
Đại vương, ông thấy hai vương tử không? Hai vương tử đã
từng phụng sự, thân gần và tôn kính cực nhiều trăm triệu
hằng sa chư Phật. Nơi chư Phật ấy, hai vương tử đã tiếp
nhận kính giữ Pháp Hoa, thương tưởng chúng sinh thấy biết
sai lầm mà làm cho họ đứng trong thấy biết chính xác.
Diệu Trang Nghiêm
Vương liền từ không gian hạ xuống mà thưa, bạch đức Thế
Tôn, ngài thật hiếm có. Do phước đức và tuệ giác nên
trên đỉnh đầu của ngài nổi lên gò thịt mà từ đó ánh
sáng rực rỡ chiếu tỏa. Mắt ngài thì dài và rộng với
màu sắc xanh biếc. Lông trắng giữa hai hàng lông mày thì
trắng ngời như trăng sáng với màu sắc bạch mã não. Răng
thì trắng, đều, khít, và thường xuyên lóng lánh. Môi thì
đỏ và đẹp như trái tần bà... Đồng đẳng như vậy, Diệu
Trang Nghiêm Vương tán dương hàng ức những sự đặc thù
của đức Vân Lôi Âm Tú Vương Hoa Trí Như Lai rồi, đối
trước ngài, ông nhất tâm, chắp tay mà thưa thêm nữa, bạch
đức Thế Tôn, thật là chưa từng có: giáo pháp của ngài
thì có đủ phẩm chất tinh tế và ngoài tầm nghĩ bàn; giới
pháp của giáo pháp ấy thì làm theo là yên vui, thích thú,
tốt đẹp. Từ ngày hôm nay, con không đi theo tâm ý của mình
nữa, không sinh ra nữa những thứ tà kiến, ngạo mạn, sân
hận và bao nhiêu tư tưởng tội ác. Trình bạch như vậy rồi,
Diệu Trang Nghiêm Vương đảnh lễ đức Vân Lôi Âm Tú Vương
Hoa Trí Như Lai mà lui ra.
Đức Thế Tôn
bảo đại hội các chúng, ý các người nghĩ thế nào, Diệu
Trang Nghiêm Vương có phải ai khác, mà nay là bồ tát Hoa Đức.
Vương hậu Tịnh Đức thì nay là bồ tát Quang Chiếu Trang
Nghiêm Tướng đang đứng trước Như Lai đây; lúc ấy vì thương
Diệu Trang Nghiêm Vương và quyến thuộc của ông mà vị bồ
tát này đã sống với họ. Còn hai vương tử thì nay là bồ
tát Dược Vương và bồ tát Dược Thượng. Hai vị này thành
tựu những công đức lớn lao đại loại như sự thể vừa
nói, là vì ở nơi vô lượng đức Phật, hai vị này đã từng
gieo trồng đủ loại gốc rễ công đức và hoàn thành những
phẩm chất ngoài tầm nghĩ bàn. Người nào nhận thức được
danh hiệu của hai vị bồ tát này thì cả thế giới, trong
đó có chư thiên và nhân loại, cũng nên lễ kính người ấy.
Khi đức Thế
Tôn tuyên thuyết phẩm Việc cũ của Diệu Trang Nghiêm Vương
thì có tám vạn bốn ngàn người tách xa bụi bặm, tách rời
dơ bẩn, được sự trong sáng của con mắt nhìn các pháp.