CUỐN
7
Ngưỡng bạch
Phật Pháp Tăng vô tận tam bảo từ bi chứng minh. Đệ tử
chúng con nguyện vì bản thân, vì cha mẹ bà con, vì người
thân kẻ thù, vì mọi người và vì chúng sinh, trì tụng kinh
đại thừa tên Diệu Pháp Liên Hoa.
Mở đầu tụng
kinh Pháp Hoa, chúng con xin kính lạy:
Kính lạy kinh
Diệu Pháp Liên Hoa, bản kinh của tuệ giác bình đẳng vĩ
đại, bản kinh dạy cho bồ tát và được Phật giữ gìn.
Kính lạy tất cả Pháp bảo trong quốc độ này và trong mười
phương quốc độ.
Kính lạy đức
Thích Ca Mâu Ni, đức Phật giáo chủ bổn sư, đã tuyên thuyết
kinh Pháp Hoa. Kính lạy đức Đa Bảo, đức Phật đã làm chứng
cho kinh Pháp Hoa toàn là chân thật. Kính lạy đức Di Lạc,
đức Phật đương lai, đã phát khởi kinh Pháp Hoa và tiếp
dẫn những người hành trì Pháp Hoa vãng sinh Đâu suất tịnh
độ. Kính lạy tất cả Phật bảo trong kinh Pháp Hoa, trong
quốc độ này và trong mười phương quốc độ.
Kính lạy bồ
tát Văn Thù, vị pháp sư Pháp Hoa. Kính lạy bồ tát Phổ Hiền,
vị khuyến phát Pháp Hoa. Kính lạy bồ tát Quan Âm, vị đại
sĩ toàn diện. Kính lạy tất cả Tăng bảo là các vị Bồ
tát, các vị Duyên giác và các vị Thanh văn trong kinh Pháp
Hoa, trong quốc độ này và trong mười phương quốc độ.
__________
Phẩm
24:
Bồ
tát Diệu Âm
Lúc bấy giờ,
từ nơi gò thịt nổi trên đỉnh đầu và từ nơi lông trắng
giữa hai đầu mày, là hai trong ba mươi hai tướng đại trượng
phu, đức Thế Tôn phóng ra ánh sáng, chiếu qua những cõi Phật
ở hướng đông bằng nhiều lần trăm triệu hằng sa. Qua khỏi
số lượng ấy thì có một thế giới hệ tên là Tịnh quang
trang nghiêm, đức Phật giáo chủ danh hiệu là Tịnh hoa Tú
vương Trí Như Lai, đủ mười đức hiệu. Ngài đang thuyết
pháp cho đại chúng bồ tát cung kính bao quanh và nhiều đến
vô số lượng vô giới hạn.
Ánh sáng từ nơi
lông trắng của đức Thế Tôn chiếu đến thế giới hệ
Tịnh quang trang nghiêm. Tại đây có vị bồ tát danh hiệu
Diệu Âm. Vị ấy từ lâu đã gieo trồng các gốc rễ công
đức, phụng sự thân gần vô lượng trăm ngàn vạn ức đức
Phật, hoàn thành đầy đủ tuệ giác rất sâu, thể hiện
định Cờ đẹp, định Hoa sen chánh pháp, định Phẩm chất
trong suốt, định Trò chơi chúa tể tinh tú, định Không còn
vin theo, định Ấn tín tuệ giác, định Biết hết tiếng nói
chúng sinh, định Quy tụ hết thảy công đức, định Trong
suốt, định Thần thông dạo chơi, định Đuốc tuệ, định
Chúa tể mọi sự trang nghiêm, định Áng sáng trong suốt, định
Kho tàng trong suốt, định Đặc biệt, định Vòng xoay thái
dương, thể hiện các định vĩ đại cùng loại như vậy,
nhiều đến như trăm ngàn vạn ức hằng sa.
Khi ánh sáng của
đức Thế Tôn chiếu đến thân thể của ngài Diệu Âm, thì
vị bồ tát ấy liền thưa đức Tịnh hoa Tú vương Trí Như
Lai, rằng bạch đức Thế Tôn, con nên qua thế giới hệ Kham
nhẫn để lễ bái thân gần và hiến cúng đức Thích Ca Thế
Tôn, lại gặp vị bồ tát thái tử của đức Pháp vương
là ngài Văn Thù, gặp bồ tát Dược Vương, bồ tát Dũng Thí,
bồ tát Tú vương Hoa, bồ tát Thượng Hạnh, bồ tát Trang
nghiêm Vương, bồ tát Dược Thượng. Đức Tịnh hoa Tú vương
Trí Như Lai bảo bồ tát Diệu Âm, ông chớ có khinh thị Kham
nhẫn mà sinh ra ý nghĩ thế giới hệ ấy thấp kém. Thiện
nam tử, thế giới hệ Kham nhẫn chỗ cao chỗ thấp chứ không
bằng phẳng, đủ các thứ núi đá núi đất, và đâu đâu
cũng dơ cũng xấu. Ở đó thân Phật thấp nhỏ, thân bồ tát
cũng vậy. Vậy mà thân ông cao đến bốn vạn hai ngàn do tuần,
còn thân Như Lai cao đến sáu trăm tám chục vạn do tuần.
Thân ông mà cũng đã đẹp nhất, với ngàn vạn phước tướng,
với ánh sáng tuyệt diệu. Nên ông đến Kham nhẫn thì đừng
khinh thế giới hệ ấy: đừng sinh ý tưởng thấp kém đối
với Phật, với bồ tát và với đất nước của thế giới
hệ ấy. Bồ tát Diệu Âm thưa với đức Phật của mình,
bạch đức Thế Tôn, nay con đến thế giới hệ Kham nhẫn
là do sức của đức Thế Tôn - do thần thông du hóa, do công
đức trang nghiêm và tuệ giác trang nghiêm của đức Thế Tôn.
Thế rồi bồ
tát Diệu Âm không đứng dậy khỏi chỗ mình ngồi, thân không
dao động mà chỉ nhập định. Do định lực này mà tại Linh
sơn, cách pháp tòa của đức Thế Tôn không xa, xuất hiện
tám vạn bốn ngàn hoa sen quí báu, với vàng Diêm phù đàn
làm cuống, bạch ngân làm cánh, kim cương làm tua, ngọc chân
thúc ca làm đài. Bồ tát Văn Thù, vị thái tử của đức
Pháp vương, thấy những hoa sen ấy thì thưa, bạch đức Thế
Tôn, vì lý do gì mà điềm lành như vầy hiện trước ra đây,
là có mấy ngàn vạn hoa sen với vàng Diêm phù đàn làm cuống,
bạch ngân làm cánh, kim cương làm tua và ngọc chân thúc ca
làm đài? Đức Thế Tôn bảo ngài Văn Thù, ấy là đại bồ
tát Diệu Âm muốn từ quốc độ của đức Tịnh hoa Tú vương
Trí Như Lai, cùng tám vạn bốn ngàn bồ tát bao quanh, sẽ đến
quốc độ Kham nhẫn này để hiến cúng thân gần và lễ bái
Như Lai, lại muốn hiến cúng và nghe kinh Pháp Hoa.
Ngài Văn Thù thưa,
bạch đức Thế Tôn, vị bồ tát ấy đã trồng thiện căn
nào và làm công đức gì mà có thần lực vĩ đại như vầy?
Vị bồ tát ấy tu tập định nào, xin đức Thế Tôn dạy
cho chúng con biết tên của định này. Định này chúng con
cũng muốn nỗ lực tu tập. Tu tập định này mới thấy được
sắc tướng lớn nhỏ và uy nghi tới ngừng của vị bồ tát
ấy. Xin đức Thế Tôn dùng thần lực làm cho vị bồ tát
ấy đến đây để chúng con được thấy. Đức Thế Tôn bảo
ngài Văn Thù, đức Đa Bảo Phật đà, một đức Phật nhập
diệt đã lâu, sẽ làm hiện ra cho chư vị thấy sắc tướng
của bồ tát Diệu Âm. Bấy giờ đức Đa Bảo Phật đà bảo
bồ tát Diệu Âm, thiện nam tử, hãy đến đây;
bồ tát Văn Thù,
vị thái tử của đức Pháp Vương, muốn thấy thân ông.
Ngay lúc ấy, bồ
tát Diệu Âm ẩn mất tại quốc độ của mình, cùng tám vạn
bốn ngàn bồ tát xuất phát. Bao nhiêu quốc độ mà vị bồ
tát ấy đi qua đều chấn động sáu cách, đều mưa xuống
hoa sen bằng bảy chất liệu quí báu, đều có cả trăm ngàn
nhạc khí chư thiên không đánh mà tự kêu lên. Vị bồ tát
ấy mắt như cánh hoa sen xanh to lớn, và hợp lại cả ngàn
vạn mặt trăng thì mặt vị bồ tát ấy vẫn sáng đẹp hơn.
Thân vị bồ tát ấy màu sắc hoàng kim, được trang sức bởi
vô lượng trăm ngàn đặc điểm, uy đức rực rỡ, ánh sáng
chiếu tỏa, tướng quí đủ cả, và bền chắc như thân Na
la diên. Vị bồ tát ấy ngồi trên đài bằng bảy chất liệu
quí báu, thăng lên không gian cách mặt đất bảy cây đa la,
với các vị bồ tát bao quanh mà đến Linh sơn của quốc độ
Kham nhẫn.
Đến rồi, bồ
tát Diệu Âm bước xuống khỏi đài ngọc, lấy chuỗi ngọc
giá trị cả trăm cả ngàn, cầm đến chỗ đức Thích Ca Thế
Tôn, đầu mặt lạy ngang chân ngài, dâng lên mà thưa, bạch
đức Thế Tôn, đức Tịnh Hoa Tú vương Trí Như Lai của con
xin kính vấn an đức Thế Tôn, rằng ngài ít bịnh ít phiền,
sinh hoạt bình thường được thư thái không? Ngài sống yên
vui không? Bốn đại chủng trong cơ thể của ngài được điều
hòa không? Việc đời ở đây ngài chịu nỗãi không? Chúng
sinh ở đây ngài hóa độ dễ dàng không? Ở đây có hay không
có những kẻ lắm tham dục, sân hận, ngu si, ganh ghét, keo
lẫn và ngạo mạn? Ở đây có hay không có những kẻ bất
hiếu cha mẹ, bất kính tu sĩ, thấy biết sai lầm, tâm tính
bất thiện, không chế ngự năm thứ giác quan? Bạch đức
Thế Tôn, chúng sinh ở đây chiến thắng được ma quân thù
địch không? Đức Đa Bảo Phật đà nhập diệt đã lâu, đã
ở trong ngôi tháp bằng bảy chất liệu quí báu, có đến
nghe kinh Pháp Hoa không? Đức Tịnh Hoa Tú vương Trí Như Lai
của con xin kính vấn an đức Đa Bảo Phật đà có yên ổn,
ít phiền, chịu đựng ở lâu được không? Bạch đức Thế
Tôn, con ước nguyện được thấy thân đức Đa Bảo Phật
đà, xin đức Thế Tôn làm cho con được thấy. Đức Thế
Tôn nói với đức Đa Bảo, bồ tát Diệu Âm muốn được
yết kiến ngài. Đức Đa Bảo nói, Diệu Âm, rất tốt việc
ông đến đây để được hiến cúng đức Thích Ca Thế Tôn,
được nghe kinh Pháp Hoa, và được gặp những vị như bồ
tát Văn Thù.
Bấy giờ bồ
tát Hoa Đức thưa rằng, bạch đức Thế Tôn, bồ tát Diệu
Âm trồng thiện căn nào và tu công đức gì mà có thần lực
như vầy? Đức Thế Tôn bảo bồ tát Hoa Đức, quá khứ có
đức Phật danh hiệu Vân Lôi Âm vương, bậc Đến như chư
Phật, bậc Thích ứng hiến cúng, bậc Biết đúng và khắp.
Quốc độ của ngài tên là Hiện nhất thế thế gian, thời
kỳ của ngài tên là Hỷ Kiến. Trong một vạn hai ngàn năm,
bồ tát Diệu Âm diễn tấu mười vạn chủng loại nhạc khí
hiến cúng đức Vân Lôi Âm vương Như Lai, lại dâng lên ngài
tám vạn bốn ngàn bát ứng khí làm bằng bảy chất liệu
quí báu. Do yếu tố này kết quả mà ngày nay sinh tại quốc
độ của đức Tịnh Hoa Tú vương Trí Như Lai và có thần
lực như vầy. Hoa Đức, ý ông nghĩ thế nào, vị bồ tát
Diệu Âm hiến cúng âm nhạc và kính dâng bát ngọc nơi đức
Vân Lôi Âm vương Như Lai có phải ai khác, mà chính là vị
bồ tát Diệu Âm hiện thời. Hoa Đức, vị bồ tát ấy đã
phụng sự thân gần vô lượng chư Phật, đã gieo trồng từ
lâu bao nhiêu gốc rễ công đức ở nơi chư Phật ấy. Sau
đó, vị bồ tát ấy cũng đã gặp thêm nhiều lần trăm triệu
chư Phật nữa, đồng đẳng với số cát của sông Hằng.
Hoa Đức, ông
chỉ thấy bồ tát Diệu Âm qua cái thân ở đây, nhưng vị
bồ tát ấy biểu hiện đủ loại thân hình, ở khắp mọi
nơi và giảng nói Pháp Hoa cho các loại chúng sinh. Hoặc biểu
hiện thân Phạn vương, thân Đế thích, thân Tự tại, thân
Đại tự tại, thân Thiên đại tướng quân, thân Tỳ sa môn
thiên vương, hoặc biểu hiện thân Luân vương, thân quốc
vương, thân trưởng giả, thân cư sĩ, thân tể quan, thân bà
la môn, hoặc biểu hiện thân tỷ kheo, thân tỷ kheo ni, thân
ưu bà tắc, thân ưu bà di, hoặc biểu hiện thân phụ nữ
trưởng giả, thân phụ nữ cư sĩ, thân phụ nữ tể quan,
thân phụ nữ bà la môn, hoặc biểu hiện thân đồng nam, thân
đồng nữ, hoặc biểu hiện các thân thiên, long, dạ xoa, càn
thát bà, a tu la, ca lâu la, khẩn na la và ma hầu la dà, những
người không phải người _ bồ tát Diệu Âm biểu hiện các
thân hình như vậy mà giảng nói Pháp Hoa. Những chỗ địa
ngục ngạ quỉ súc sinh và những nơi tai nạn, vị bồ tát
ấy cứu giúp được cả. Thậm chí vị bồ tát ấy còn biểu
hiện thân hình nữ nhân ở trong hậu cung của các vua chúa
mà giảng nói Pháp Hoa.
Hoa Đức, bồ
tát Diệu Âm là vị có năng lực cứu giúp cho các loại chúng
sinh ở quốc độ Kham nhẫn. Vị bồ tát ấy biến thể các
loại thân hình như trên, ở trong quốc độ Kham nhẫn mà giảng
nói Pháp Hoa cho các loại chúng sinh, nhưng thần thông và tuệ
giác của vị bồ tát ấy không vì vậy mà giảm bớt chút
nào. Vị bồ tát ấy đem bao nhiêu là tuệ giác mà soi sáng
cho quốc độ Kham nhẫn, làm cho các loại chúng sinh ở đây
ai cũng được biết đến vị bồ tát ấy. Đối với chúng
sinh trong hằng sa quốc độ khắp cả mười phương, vị bồ
tát ấy cũng làm như vậy. Do vậy, những ai nên dùng thân
hình thanh văn mới được độ thoát thì vị bồ tát ấy biểu
hiện thân hình này mà thuyết pháp, những ai nên dùng thân
hình duyên giác mới được độ thoát thì vị bồ tát ấy
biểu hiện thân hình này mà thuyết pháp, những ai nên dùng
thân hình bồ tát mới được độ thoát thì vị bồ tát ấy
biểu hiện thân hình này mà thuyết pháp, những ai nên dùng
thân hình Phật đà mới được độ thoát thì vị bồ tát
ấy biểu hiện thân hình này mà thuyết pháp. Cứ như vậy,
đủ các chủng loại, vị bồ tát ấy tùy kẻ nào nên dùng
thân gì để hóa độ thì biểu hiện thân ấy cho họ. Đến
nỗi có kẻ nên dùng sự nhập diệt mới được độ thoát,
thì vi bồ tát ấy cũng biểu hiện nhập diệt. Hoa Đức, bồ
tát Diệu Âm thành tựu đại thần thông lực và đại tuệ
giác lực như thế đó.
Bồ tát Hoa Đức
thưa, như vậy là bồ tát Diệu Âm đã gieo trồng rất sâu
gốc rễ pháp lành; vị bồ tát ấy ở trong định nào mà
ở đâu cũng có năng lực biểu hiện thân hình để hóa độ
chúng sinh như vậy? Đức Thế Tôn dạy bồ tát Hoa Đức, thiện
nam tử, định của bồ tát Diệu Âm tên là Hiện các sắc
thân. Vị bồ tát ấy ở trong định này nên lợi ích được
như vậy cho vô lượng chúng sinh.
Khi đức Thế
Tôn tuyên thuyết phẩm Bồ tát Diệu Âm này ngang đây thì
tám vạn bốn ngàn bồ tát cùng đi với bồ tát Diệu Âm đều
thực hiện định Hiện các sắc thân, vô lượng bồ tát ở
thế giới hệ Kham nhẫn cũng thực hiện định này, lại còn
thực hiện các pháp tổng trì.
Bồ tát Diệu
Âm hiến cúng đức Thế Tôn và bảo tháp của đức Đa Bảo
rồi trở về thế giới hệ của mình. Những thế giới hệ
mà vị bồ tát ấy đi qua lại chấn động sáu cách, lại
rưới xuống hoa sen quí báu, lại diễn tấu trăm ngàn vạn
ức chủng loại nhạc khí. Về đến thế giới hệ của mình,
bồ tát Diệu Âm, với tám vạn bốn ngàn bồ tát bao quanh,
đến chỗ đức Tịnh Hoa Tú vương Trí Như Lai mà thưa, bạch
đức Thế Tôn, con đến thế giới hệ Kham nhẫn làm lợi
ích cho chúng sinh, bằng cách yết kiến lễ bái và hiến cúng
đức Thích Ca Thế Tôn và bảo tháp của đức Đa Bảûo Phật
đà, lại gặp vị bồ tát thái tử của đức Pháp vương
là ngài Văn Thù, gặp bồ tát Dược Vương, bồ tát Đắc
Cần Tinh tiến Lực, bồ tát Dũng Thí, và các vị đồng đẳng;
con cũng làm cho tám vạn bốn ngàn vị bồ tát đi theo con đây
được định Hiện các sắc thân.
Khi đức Thế
Tôn tuyên thuyết hoàn tất phẩm Bồ tát Diệu Âm đến và
đi thì bốn vạn hai ngàn thiên nhân được tuệ giác Không
sinh, bồ tát Hoa Đức được định Pháp Hoa.