Phẩm
23:
Việc
cũ của bồ tát Dược Vương
Lúc ấy bồ tát
Tú vương Hoa thưa rằng, bạch đức Thế Tôn, bồ tát Dược
Vương du hóa như thế nào trong thế giới hệ Kham nhẫn? Vị
bồ tát ấy có mấy lần trăm triệu khổ hạnh khó làm? Lành
thay đức Thế Tôn, xin ngài nói ra một chút về khổ hạnh
ấy. Tám bộ thiên long, chúng chư bồ tát đến từ thế giới
hệ khác và chúng chư thanh văn ở thế giới hệ này ai nghe
cũng hoan hỷ.
Khi ấy đức Thế
Tôn bảo bồ tát Tú vương Hoa, quá khứ cách nay những thời
kỳ nhiều bằng vô lượng hằng sa, có đức Phật danh hiệu
là Nhật Nguyệt Tịnh Minh Đức Như Lai, đủ mười đức hiệu.
Ngài có chúng đại bồ tát tám mươi ức vị, có chúng đại
thanh văn bảy mươi hai hằng sa. Ngài sống lâu bốn vạn hai
ngàn thời kỳ. Đời sống của đại bồ tát cũng đồng đẳng.
Quốc độ của ngài không có nữ nhân, không có địa ngục
ngạ quỉ súc sinh và tu la, không có mọi thứ tai nạn. Đất
bằng như bàn tay, do chất lưu ly tạo thành. Cây ngọc tráng
lệ, che trên là bảo cái khảm ngọc, và rủ xuống là dải
phan kết hoa ngọc. Bình và lư hương ngọc cũng khắp cả quốc
độ. Bảy chất liệu quí báu làm đài. Mỗi cây một đài,
cây cách đài một đường tên bắn. Dưới những cây ngọc
thì có bồ tát và thanh văn ngồi. Trên mỗi đài ngọc thì
có trăm ức chư thiên diễn tấu nhạc khí chư thiên và ca
hát mà tán dương đức Nhật Nguyệt Tịnh Minh Đức Như Lai,
hiến cúng ngài như vậy.
Bấy giờ đức
Nhật Nguyệt Tịnh Minh Đức Như Lai tuyên thuyết Pháp Hoa cho
bồ tát Nhất Thế Chúng Sinh Hỷ Kiến và các chúng chư bồ
tát chư thanh văn. Nhất Thế Chúng Sinh Hỷ Kiến là vị bồ
tát thích tập khổ hạnh. Trong giáo pháp của đức Nhật Nguyệt
Tịnh Minh Đức Như Lai, vị bồ tát này tinh tiến kinh hành
và tư duy để cầu Phật tuệ. Trọn một vạn hai ngàn năm
như vậy, vị bồ tát này được định tên Hiện các sắc
thân. Được định này rồi, tâm bồ tát Nhất Thế Chúng
Sinh Hỷ Kiến rất hoan hỷ, nghĩ rằng, ta được định Hiện
các sắc thân toàn là nhờ sức mạnh của sự được nghe
Pháp Hoa. Ta nên hiến cúng đức Nhật Nguyệt Tịnh Minh Đức
Như Lai và kinh Pháp Hoa ấy. Nghĩ vậy nên vị bồ tát này
tức thì nhập định Hiện các sắc thân, ở trong không gian
rưới hoa mạn đà và đại mạn đà, rưới bột đàn hương
kiên hắc đầy cả không gian và như mây đổ xuống, rưới
đàn hương hải ngạn - loại hương liệu mà phần tư một
lạng giá trị đã bằng cả thế giới hệ Kham nhẫn. Rưới
hoa hương như vậy mà hiến cúng đức Nhật Nguyệt Tịnh Minh
Đức Như Lai.
Hiến cúng cách
ấy rồi, bồ tát Nhất Thế Chúng Sinh Hỷ Kiến xuất định,
nghĩ rằng, dầu ta vận dụng thần lực mà hiến cúng đức
Thế Tôn của ta như vậy vẫn không bằng đem chính thân ta
mà hiến cúng. Nghĩ như vậy nên vị bồ tát này ăn uống
các hương liệu như đàn hương, nhũ hương, thảo hương, đinh
hương, trầm thủy và tùng hương. Lại uống dầu thơm của
các hoa đại loại như hoa chiêm bặc. Ăn uống như vậy một
ngàn hai trăm năm, rồi đem dầu thơm mà xoa mình, đối trước
đức Nhật Nguyệt Tịnh Minh Đức Như Lai, lấy vải quí và
thiêng mà quấn mình, rưới tẩm các thứ dầu thơm, và đem
nguyện lực và thần lực mà tự đốt thân mình, ánh sáng
chiếu khắp thế giới hệ nhiều bằng tám mươi ức hằng
sa. Chư Phật trong những thế giới hệ ấy cùng lúc ca tụng,
rằng tốt lắm thiện nam tử, như thế này mới là sự tinh
tiến chân thật, mới là sự hiến cúng chánh pháp đối với
Như Lai. Hiến cúng bằng các loại hoa, vòng hoa, các loại hương
liệu, gấm lụa, tràng phan, bảo cái, đàn hương hải ngạn,
và đủ thứ cùng loại như vậy, cũng không thể sánh bằng.
Cho cả vương quốc, hoàng thành, hậu phi, vương tử, cũng
vẫn không bằng. Thiện nam tử, như thế này mới là sự hiến
cúng bậc nhất. Trong mọi sự hiến cúng, sự này tối tôn
tối thượng. Là vì đây là lấy chánh pháp mà hiến cúng
Như Lai.
Ca tụng như vậy
rồi, chư Phật cùng yên lặng. Thân của bồ tát Nhất Thế
Chúng Sinh Hỷ Kiến thì cháy đến một ngàn hai trăm năm. Qua
thì gian ấy rồi, thân vị bồ tát này mới cháy hết.
Sau khi hiến cúng
bằng chánh pháp như vậy, và đời sống kết thúc rồi, vị
bồ tát này tái sinh trong quốc độ của đức Nhật Nguyệt
Tịnh Minh Đức Như Lai, bằng cách bỗng nhiên hóa sinh, ngồi
xếp bằng trong cung vua Tịnh Đức, và tức thì nói với vương
phụ bằng lời chỉnh cú sau đây.
(1) Vương phụ
biết cho,
trong đời trước
đây
con đã đi trên
con đường khổ
hạnh,
đã thành tựu
được
định Hiện sắc
thân,
và đã làm việc
tinh tiến vĩ đại,
bằng cách xả
bỏ
cái thân yêu quí
tôn kính hiến
cúng
Thế Tôn của
con,
để cầu thành
đạt
tuệ giác vô thượng.
Nói lời chỉnh
cú ấy rồi lại tâu vương phụ, rằng đức Nhật Nguyệt
Tịnh Minh Đức Như Lai hiện nay vẫn còn. Trước đây con hiến
cúng ngài rồi được pháp tổng trì Biết hết tiếng nói
của chúng sinh, lại được nghe kinh Pháp Hoa với những bài
kệ đạt đến số lượng tám vạn ức cho đến đại số
a súc bà. Tâu vương phụ, bây giờ con lại muốn hiến cúng
ngài. Tâu rồi, bồ tát Nhất Thế Chúng Sinh Hỷ Kiến liền
ngồi trên đài bằng bảy chất liệu quí báu, thăng lên không
gian cao bằng bảy cây đa la mà đến chỗ đức Nhật Nguyệt
Tịnh Minh Đức Như Lai, bước xuống, đầu mặt lạy ngang
chân ngài, chắp tay lại mà tán dương với lời chỉnh cú
sau đây.
(2) Diện mạo
Thế Tôn
vô cùng kỳ diệu!
Ánh sáng Thế
Tôn
chiếu khắp tất
cả!
Trong đời trước
đây
con mới hiến
cúng,
và nay lại được
đích thân chiêm
ngưỡng!
Nói lời chỉnh
cú ấy rồi, bồ tát Nhất Thế Chúng Sinh Hỷ Kiến lại thưa,
bạch đức Thế Tôn, như thế là đức Thế Tôn vẫn còn có
thể ở đời thêm nữa. Đức Nhật Nguyệt Tịnh Minh Đức
Như Lai bảo, thiện nam tử, thì gian niết bàn của Như Lai
đã đến. Ông hãy sắp chỗ cho Như Lai. Đêm nay Như Lai sẽ
nhập niết bàn. Đức Nhật Nguyệt Tịnh Minh Đức Như Lai
lại huấn thị bồ tát Nhất Thế Chúng Sinh Hỷ Kiến, rằng
thiện nam tử, Như Lai đem giáo pháp của Như Lai mà giao phó
cho ông. Lại giao phó cho ông các vị bồ tát, các đại đệ
tử và pháp tuệ giác vô thượng. Cả đại thiên thế giới
bằng bảy chất liệu quí báu này, những cây ngọc, đài ngọc,
cùng những thiên nhân phục dịch, Như Lai cũng giao phó cho
ông. Như Lai nhập diệt rồi, bao nhiêu xá lợi cũng giao phó
cho ông, ông nên phân bủa ra mà hiến cúng rộng rãi, bằng
cách dựng lên hàng ngàn bảo tháp. Đức Nhật Nguyệt Tịnh
Minh Đức Như Lai huấn thị bồ tát Nhất Thế Chúng Sinh Hỷ
Kiến rồi, phần sau của đêm ấy ngài nhập vào niết bàn.
Thấy đức Nhật
Nguyệt Tịnh Minh Đức Như Lai nhập diệt, bồ tát Nhất Thế
Chúng Sinh Hỷ Kiến bi cảm, áo não, luyến mộ, nên dùng đàn
hương hải ngạn làm giàn củi, hiến cúng mà thiêu thân ngài.
Lửa tắt, vị bồ tát này thu thập xá lợi, làm tám vạn
bốn ngàn bình ngọc mà tôn trí, và xây tám vạn bốn ngàn
ngôi tháp mà tôn thờ. Những ngôi tháp này cao đến Phạn
thiên, trụ vàng tiêu biểu thì cực kỳ tráng lệ, treo rủ
xuống là những bảo cái có mắc phan phướn, và những chuông
nhỏ quí báu cũng được treo lên.
Nhưng bồ tát
Nhất Thế Chúng Sinh Hỷ Kiến lại nghĩ, ta hiến cúng xá lợi
như vầy lòng vẫn thấy chưa đủ. Ta nên đổi cách mà hiến
cúng nữa. Nghĩ như vậy nên vị bồ tát này bảo tất cả
các chúng gồm có chư bồ tát, chư đại đệ tử, tám bộ
thiên long, rằng quí vị biết cho, nay tôi muốn hiến cúng
xá lợi của đức Nhật Nguyệt Tịnh Minh Đức Như Lai. Nói
rồi tức thì đối trước tám vạn bốn ngàn bảo tháp, tự
đốt hai cánh tay được trang sức bởi cả trăm phước đức,
cháy suốt bảy vạn hai ngàn năm mà hiến cúng, làm cho vô
số người cầu tuệ giác thanh văn và vô số người phát
tâm tuệ giác vô thượng đều được ở vào trong định Hiện
các sắc thân.
Bấy giờ chư
bồ tát, chư thiên, nhân loại, và các chúng khác, thấy bồ
tát Nhất Thế Chúng Sinh Hỷ Kiến không còn hai cánh tay thì
lo và thương mà nói với nhau, rằng vị bồ tát này là thầy
của chúng ta, giáo hóa cho chúng ta, mà nay đốt cả hai cánh
tay, thân không hoàn bị! Nhưng bồ tát Nhất Thế Chúng Sinh
Hỷ Kiến ở giữa các chúng mà thệ nguyện, rằng tôi bỏ
hai cánh tay thì quyết chắc sẽ được cái thân màu hoàng
kim của Phật. Nếu thật như vậy thì nguyện hai cánh tay của
tôi trở lại như cũ. Thệ nguyện rồi tự nhiên phục hồi
cả hai cánh tay. Ấy là do phước đức và tuệ giác của vị
bồ tát này cực kỳ thuần hậu mà cảm ra. Và lúc ấy cả
đại thiên thế giới chấn động đủ hết sáu cách, chư
thiên rưới xuống các thứ hoa quí, hết thảy nhân loại và
chư thiên cùng được sự chưa từng có.
Đức Thế Tôn
bảo bồ tát Tú vương Hoa, ý của ông nghĩ thế nào, bồ tát
Nhất Thế Chúng Sinh Hỷ Kiến có phải ai khác, nay chính là
Dược Vương đại sĩ. Thân mạng vị đại sĩ này bỏ ra mà
hiến, mà cho, có đến nhiều lần vạn ức trăm triệu.
Tú vương Hoa,
ai phát tâm muốn được tuệ giác vô thượng mà đốt được
một ngón tay hay một ngón chân để hiến cúng tháp Phật,
thì hơn đem quốc thành vợ con, đem rừng núi sông hồ và
mọi thứ bảo vật của cả đại thiên thế giới mà hiến
cúng. Nếu ai đem bảy thứ quí báu chất đầy đại thiên
thế giới mà hiến cúng Phật đà, hiến cúng bồ tát, duyên
giác và la hán, công đức người này không bằng tiếp nhận
kính giữ Pháp Hoa dầu chỉ một bài chỉnh cú bốn câu, phước
ấy vẫn rất nhiều.
Tú vương Hoa,
trong tất cả dòng nước nguồn suối sông ngòi, biển cả
là bậc nhất, Pháp Hoa cũng vậy, sâu và lớn nhất trong tất
cả kinh pháp của Như Lai tuyên thuyết. Thổ sơn, hắc sơn,
tiểu thiết vi, đại thiết vi, và mười bảo sơn, trong tất
cả núi ấy núi Tu di là bậc nhất, Pháp Hoa cũng vậy, tối
thượng trong các kinh pháp. Trong các tinh tú, nguyệt cầu sáng
nhất, Pháp Hoa cũng vậy, soi sáng nhất trong ngàn vạn ức
kinh pháp. Thái dương trừ được mọi thứ bóng tối, Pháp
Hoa cũng vậy, trừ được mọi sự bất thiện tối tăm. Trong
các quốc vương, Luân Vương là bậc nhất, Pháp Hoa cũng vậy,
tối tôn trong các kinh pháp. Đế Thích là chúa trời Tam thập
tam thiên, Pháp Hoa cũng vậy, là vua chúa kinh pháp. Phạn Vương
là cha của hết thảy chúng sinh, Pháp Hoa cũng vậy, là cha
của hết thảûy hiền thánh đang tiếp tục hay đã hoàn tất
trong việc tu học, của những người phát tâm bồ tát. Trong
tất cả phàm phu, tu đà hoàn, tư đà hàm, a na hàm, a la hán
và bích chi Phật là bậc nhất, Pháp Hoa cũng vậy, trong tất
cả kinh pháp do Như Lai nói, hoặc bồ tát nói hay thanh văn
nói, kinh ấy bậc nhất. Người tiếp nhận kính giữ được
kinh ấy cũng là bậc nhất trong tất cả chúng sinh. Trong tất
cả thanh văn duyên giác, bồ tát là bậc nhất, Pháp Hoa cũng
vậy, bậc nhất trong tất cả kinh pháp. Phật là vua các pháp,
Pháp Hoa cũng vậy, là vua các kinh.
Tú vương Hoa,
Pháp Hoa có năng lực cứu vớt hết thảy chúng sinh, có năng
lực làm cho hết thảy chúng sinh thoát ly mọi sự khổ não,
có năng lực đem lại lợi ích vĩ đại cho hết thảy chúng
sinh, sung mãn mọi sự nguyện ước của họ. Như khát được
nước, như lạnh được lửa, như trần được áo, như kẻ
đi buôn được người cầm đầu, như con được mẹ, như
qua sông được thuyền bè, như bịnh nhân được y sĩ, như
tối được đèn, như nghèo được ngọc, như dân được vua,
như thương khách được biển cả, như tối được đuốc,
Pháp Hoa cũng vậy, có năng lực làm cho chúng sinh thoát hết
mọi sự khổ não, mọi thứ ốm đau, mở được những cách
buộc ràng bởi sự sống chết.
Đối với Pháp
Hoa, ai được nghe, được chép, được khuyên người chép,
thì công đức có được, nếu đem tuệ giác của Phật tính
coi nhiều ít mới thấy vô hạn. Ai chép cuốn kinh Pháp Hoa
rồi hiến cúng bằng các loại hoa, vòng hoa, các loại hương
liệu, bằng bảo cái có mắc tràng phan, bằng vải lụa bao
phủ, bằng các thứ đèn như đèn bơ, đèn dầu, bằng các
thứ đèn dầu thơm như đèn dầu chiêm bặc, đèn dầu tu man
na, đèn dầu ba la la, đèn dầu ba lị si ca, đèn dầu na ba
ma lị, thì được công đức cũng là vô hạn.
Tú vương Hoa,
ai nghe được phẩm Việc cũ của bồ tát Dược Vương này
thì cũng được công đức vô hạn. Dầu là nữ nhân mà nghe
và tiếp nhận ghi nhớ được phẩm Việc cũ của bồ tát
Dược Vương này, thì thân nữ nhân đời này kết thúc rồi
sau đó không còn có lại thân ấy. Như Lai nhập diệt rồi,
trong năm trăm năm sau, dầu là nữ nhân mà được nghe kinh
Pháp Hoa, và thực hành như kinh ấy dạy, thì người ấy mệnh
chung ở quốc độ này là tức khắc hóa sinh trên tòa ngọc
trong hoa sen của quốc độ Cực lạc, nơi đức A di Đà Như
Lai chủ ngự, với chư đại bồ tát bao quanh. Ở đó, người
ấy không còn bị quấy rối vì tham dục, vì sân hận và ngu
si, vì những sự dơ bẩn như kiêu ngạo, ganh ghét, mà lại
được thần thông của bồ tát, được tuệ giác Không sinh.
Được tuệ giác ấy nên mắt thông suốt, và với mắt ấy
thấy được chư Phật bằng nhiều lần trăm triệu hằng sa.
Bấy giờ chư Phật như vậy cũng từ xa mà ca tụng, rằng
tốt lắm thiện nam tử, trong giáo pháp của đức Thích Ca
Thế Tôn, ông tiếp nhận, ghi nhớ, đọc tụng, suy xét nghĩa
lý và giảng nói cho người về kinh Pháp Hoa, nên phước đức
của ông thì vô hạn lượng, lửa không đốt được, nước
không trôi được. Công đức của ông thì ngàn Phật nói cũng
không hết: ông đã phá tan đám giặc các ma, đánh thắng đạo
quân sống chết, bao sự thù địch khác nữa cũng bị hủy
diệt. Thiện nam tử, trăm ngàn Phật đà đem thần lực giữ
gìn cho ông. Toàn thể thế gian, bao gồm cả nhân loại và
chư thiên, không ai bằng ông. Ngoại trừ Phật đà, tuệ giác
và thiền định của thanh văn, duyên giác, cho đến bồ tát,
không ai hơn ông. Tú vương Hoa, vị bồ tát ấy, mà vốn là
một nữ nhân, thành tựu công đức lực và tuệ giác lực
đến như vậy.
Nếu ai nghe phẩm
Việc cũ của bồ tát Dược Vương này mà tùy hỷ tán dương,
thì người ấy hiện tại miệng thường phát ra hơi thơm hoa
sen xanh, lỗ lông cả người thường toát ra hơi thơm đàn
hương ngưu đầu, và thành quả người ấy đạt được là
như trên đã nói.
Vì lý do này,
Tú vương Hoa, Như Lai đem phẩm Việc cũ của bồ tát Dược
Vương giao phó cho ông. Như Lai nhập niết bàn rồi, trong năm
trăm năm sau, ông hãy truyền bá rộng rãi phẩm này trong cõi
Diêm phù, đừng để mất đi. Đừng để cho ma vương độc
ác, dân của ma vương ấy, hay chư thiên, long vương và dạ
xoa thuộc loại bất thiện, quỉ ăn tinh chất và những kẻ
cùng loại, rình được cơ hội thuận tiện.
Tú vương Hoa,
ông nên đem thần lực của ông mà giữ gìn Pháp Hoa. Kinh ấy
là thuốc tốt cho bịnh của người Diêm phù. Ai bịnh mà được
nghe kinh ấy thì bịnh hết, không già sớm, không chết yểu.
Tú vương Hoa, thấy ai tiếp nhận kính giữ Pháp Hoa thì nên
đem hoa sen xanh bọc đầy bột hương thơm mà hiến cúng tung
rãi trên người ấy, với ý nghĩ người ấy không bao lâu
nữa chắc chắn sẽ dùng cỏ cát tường mà ngồi nơi bồ
đề tràng, chiến thắng ma quân, thổi loa chánh pháp vĩ đại,
gióng trống chánh pháp vĩ đại, đưa chúng sinh vượt qua mà
thoát khỏi biển cả sinh già bịnh chết. Do vậy mà những
người cầu tuệ giác của Phật thấy ai tiếp nhận kính giữ
Pháp Hoa thì nên sinh lòng kính trọng như trên.
Khi đức Thế
Tôn tuyên thuyết phẩm Việc cũ của bồ tát Dược Vương
thì có tám vạn bốn ngàn bồ tát được pháp tổng trì Biết
hết tiếng nói của chúng sinh. Và đức Đa Bảo Phật đà
ở trong bảo tháp mà khen rằng, tốt lắm Tú vương Hoa, ông
đã làm được một việc ngoài tầm nghĩ bàn: ông biết hỏi
đức Thích Ca Thế Tôn về việc cũ của Dược Vương đại
sĩ, ích lợi vô lượng cho hết thảy chúng sinh.
_________________
Kết thúc tụng
kinh Pháp Hoa, chúng con xin hồi hướng:
Vạn ức thời
kỳ
không thể nói
được
mới được có
lúc
Phật nói Pháp
Hoa.
Vạn ức thời
kỳ
không thể nói
được
mới được có
lúc
nghe nói Pháp Hoa.
Chúng con nương
nhờ
Phật Pháp Tăng
lực
mới được trì
tụng
Diệu Pháp Liên
Hoa.
Chúng con nguyện
đem
công đức như
vầy
hiến khắp tất
cả
các loại chúng
sinh,
cầu cho chúng
con
cùng với chúng
sinh
đều được thành
tựu
tuệ giác chư
Phật.
Kính lạy kinh
Diệu Pháp Liên Hoa, bản kinh của tuệ giác bình đẳng vĩ
đại, bản kinh dạy cho bồ tát và được Phật giữ gìn.
Kính lạy tất cả Pháp bảo trong quốc độ này và trong mười
phương quốc độ.
Kính lạy đức
Thích Ca Mâu Ni, đức Phật giáo chủ bổn sư, đã tuyên thuyết
kinh Pháp Hoa. Kính lạy đức Đa Bảo, đức Phật đã làm chứng
cho kinh Pháp Hoa toàn là chân thật. Kính lạy đức Di Lạc,
đức Phật đương lai, đã phát khởi kinh Pháp Hoa và tiếp
dẫn những người hành trì Pháp Hoa vãng sinh Đâu suất tịnh
độ. Kính lạy tất cả Phật bảo trong kinh Pháp Hoa, trong
quốc độ này và trong mười phương quốc độ.
Kính lạy bồ
tát Văn Thù, vị pháp sư Pháp Hoa. Kính lạy bồ tát Phổ Hiền,
vị khuyến phát Pháp Hoa. Kính lạy bồ tát Quan Âm, vị đại
sĩ toàn diện. Kính lạy tất cả Tăng bảo là các vị Bồ
tát, các vị Duyên giác và các vị Thanh văn trong kinh Pháp
Hoa, trong quốc độ này và trong mười phương quốc độ.