|
|
|
|
|
Cuốn
1
|
|
|
|
|
|
Cuốn
2
|
|
|
|
|
|
Cuốn
3
|
|
|
|
|
|
|
|
Cuốn
4
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
Cuốn
5
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
Cuốn
6
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
Cuốn
7
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
Phần
sao lục:
|
|
|
|
|
|
c
KINH
PHÁP HOA
(Hoa
Sen Của Chánh Pháp)
Phần
CHÍNH VĂN - Trí Quang
dịch
Phẩm
21:
Sức
thần của đức Thế Tôn
Lúc bấy giờ
các vị đại bồ tát đã từ đất dũng xuất và nhiều bằng
bụi nhỏ nghiền một ngàn thế giới hệ, đều đối trước
đức Thế Tôn chuyên chú mà chắp tay, chiêm ngưỡng dung nhan
của ngài, thưa rằng, bạch đức Thế Tôn, sau khi ngài nhập
diệt, chúng con sẽ ở trong bao nhiêu quốc độ phân thân của
ngài đã ở và sẽ nhập diệt mà diễn giảng rộng rãi về
kinh Pháp Hoa. Chúng con làm như vậy là vì bản thân chúng con
cũng muốn được cái pháp vĩ đại, trong sáng và chân thật
ấy để hiến cúng bằng cách tiếp nhận ghi nhớ, đọc xét
văn nghĩa, tụng được thuộc lòng, giảng nói cho người,
sao chép ấn hành...
Khi ấy, trước
chúng đại bồ tát nhiều đến vô số trăm ngàn vạn ức
và đã ở tại thế giới hệ Kham nhẫn này, đại loại như
đại bồ tát Văn Thù; trước bốn chúng tỷ kheo và tỷ kheo
ni, ưu bà tắc và ưu bà di; trước tám bộ thiên, long, dạ
xoa, càn thát bà, a tu la, ca lâu la, khẩn na la, ma hầu la dà,
những người mà không phải người; trước tất cả các chúng
như vậy, đức Thế Tôn biểu hiện thần lực vĩ đại, bằng
cách xuất ra tướng lưỡi rộng dài lên đến tầng trời
Phạn thế, hết thảy lỗ lông phóng ra vô lượng vô số ánh
sáng có màu sắc và chiếu khắp thế giới hệ cả mười
phương. Chư Phật phân thân của ngài ngồi trên các tòa sư
tử dưới các cây ngọc cũng biểu hiện như vậy, xuất ra
tướng lưỡi rộng dài và phóng ra vô số ánh sáng. Thì gian
đức Thế Tôn và chư Phật phân thân của ngài biểu hiện
thần lực vĩ đại như vậy hết trọn trăm ngàn năm. Sau đó
các ngài thu lại tướnglưỡi rộng dài, rồi cùng một lúc,
các ngài dặng hắng và đàn chỉ. Hai âm thanh này vang khắp
cõi Phật mười phương. Đất của các cõi Phật ấy chấn
động đủ cả sáu cách. Và nhờ thần lực của đức Thế
Tôn cùng chư Phật phân thân của ngài mà tại các cõi Phật
ấy, tất cả chúng sinh, bao gồm nhân loại và không phải
nhân loại, đều nhìn thấy thế giới hệ Kham nhẫn này: thấy
chư Phật phân thân ngồi trên các tòa sư tử dưới những
cây ngọc nhiều đến vô lượng vô biên trăm ngàn vạn ức,
thấy đức Thế Tôn cùng đức Đa Bảo ở trong bảo tháp ngồi
chung trên tòa sư tử, thấy bồ tát đại sĩ và bốn chúng
nhiều đến vô lượng vô biên trăm ngàn vạn ức cung kính
bao quanh đức Thế Tôn. Thấy như vậy nên ai cũng đại hoan
hỷ, cảm nhận sự thể chưa từng có. Tức thì chư thiên
ở trong không gian của các cõi Phật ấy lớn tiếng mà nói,
cách đây những thế giới hệ nhiều đến hàng ức con số
vô số, có thế giới hệ tên là Kham nhẫn, trong đó có đức
Phật giáo chủ danh hiệu Thích Ca Mâu Ni, hiện nay đang tuyên
thuyết cho chư vị bồ tát đại sĩ về bản kinh đại thừa
tên Diệu Pháp Liên Hoa, bản kinh dạy cho bồ tát và được
Phật giữ gìn. Các người nên tùy hỷ sâu xa, nên lễ bái
hiến cúng đứùc Thích Ca Mâu Ni Thế Tôn. Chúng sinh tại các
cõi Phật nghe tiếng ấy trong không gian thì cùng chắp tay hướng
về phía thế giới hệ Kham nhẫn này mà nói, kính lạy đức
Thích Ca Mâu Ni Thế Tôn, kính lạy đức Thích Ca Mâu Ni Thế
Tôn. Họ đem các loại hoa, vòng hoa, cờ phan, lọng dù, những
đồ trang sức thân thể, những vật vàng ngọc quí báu, cùng
nhau từ xa tung vào thế giới hệ Kham nhẫn. Bao nhiêu thứ
được tung vào đó, từ mười phương tụ lại như mây tụ,
biến thành bảo cái bằng hoa, che khắp ở trên chư Phật cả
thế giới hệ này. Bấy giờ tất cả thế giới hệ mười
phương đều thông suốt với nhau như một cõi Phật.
Khi ấy đức Thế
Tôn bảo đại chúng bồ tát mà trong bốn vị thượng thủ
có đại bồ tát Thượng Hạnh, rằng thần lực của Như Lai
vô lượng vô biên, bất khả tư nghị đến như vậy. Nhưng
nếu Như Lai đem thần lực như vậy, vì sự giao phó trọng
trách mà nói đến đặc tính của kinh Pháp Hoa, thì nói đến
rất nhiều thời kỳ vô số, cũng không thể cùng tận. Nói
cốt yếu thì toàn thể những pháp Như Lai có _ toàn thể thần
lực tự tại của Như Lai, toàn thể kho tàng bí yếu của
Như Lai, toàn thể những sự cực kỳ sâu xa của Như Lai, đều
nói rõ trong kinh Pháp Hoa. Do vậy mà sau khi Như Lai nhập diệt,
đối với kinh Pháp Hoa, chư vị phải một lòng tiếp nhận
ghi nhớ, đọc xét văn nghĩa, tụng được thuộc lòng, giảng
nói cho người, sao chép ấn hành, làm đúng kinh dạy... Tại
các thế giới, những chỗ có người tiếp nhận ghi nhớ,
đọc xét văn nghĩa, tụng được thuộc lòng, giảng nói cho
người, sao chép ấn hành, làm đúng kinh dạy..., hay những
chỗ tôn trí cuốn kinh ấy, những chỗ như vậy hoặc trong
vườn, hoặc trong rừng, hoặc dưới đại thọ, hoặc nơi
tăng xá, hoặc nhà thế gian, hoặc tại lâu đài thành thị,
hoặc trong hang động hoang vu, bất cứ chỗ nào cũng nên xây
chùa tháp mà phụng hiến Như Lai. Tại sao, vì chư vị phải
coi những chỗ ấy như là Bồ đề tràng, nơi mà chư Phật
ở đó thành tựu tuệ giáùc vô thượng; như là vườn Lộc
uyển, nơi mà chư Phật ở đó chuyển đẩy bánh xe chánh pháp;
như là rừng Sa la, nơi mà chư Phật ở đó nhập vào niết
bàn hoàn toàn.
Khi ấy đức Thế
Tôn muốn lặp lại ý nghĩa đã nói, nên nói những lời chỉnh
cú sau đây.
(1) Là vị toàn
giác
cứu độ thế
gian,
Như Lai sử dụng
thần thông vĩ
đại:
để làm đẹp
dạ
tất cả chúng
sinh,
Như Lai biểu hiện
thần lực vô
hạn.
(2) Tướng lưỡi
rộng dài
đến trời Phạn
thế,
và thân phóng
ra
vô số tia sáng:
chính vì những
người
cầu tuệ giác
Phật,
Như Lai biểu hiện
sự hiếm có này.
(3) Cái tiếng
dặng hắng
và tiếng đàn
chỉ
của chư Phật
đà
vang khắp mọi
nơi
mười phương
quốc độ,
làm cho đại địa
những quốc độ
ấy
chấn động sáu
cách.
(4) Vì lẽ sau
khi
Như Lai nhập diệt,
ai có năng lực
kính giữ Pháp
Hoa,
thì chư Phật
đà
cùng hoan hỷ cả,
nên hiện thần
lực
vô lượng như
vậy.
(5) Lại vì giao
phó
kinh Pháp Hoa ấy,
cho nên trải qua
vô số thời kỳ,
Như Lai ca tụng
vẫn không cùng
tận
công đức những
người
tiếp nhận kính
giữ.
(6) Công đức
người này
vô biên vô cùng,
in như không gian
ai biết giới
hạn.
(7) Kính giữ Pháp
Hoa
là thấy Như Lai,
thấy đức Đa
Bảo,
thấy Phật phân
thân,
thấy các bồ
tát
đang được Như
Lai
giảng dạy giáo
hóa
trong ngày hôm
nay.
(8) Giữ được
Pháp Hoa,
như thế đã là
làm cho Như Lai
và Phật phân
thân,
làm đức Đa Bảo
_ đức Phật đã
nhập
niết bàn hoàn
toàn _
cùng hoan hỷ cả.
(9) Chư vị Phật
đà
khắp cả mười
phương
suốt hết ba đời,
người giữ Pháp
Hoa
cũng là thấy
được
cũng là hiến
cúng
và cũng làm cho
các ngài hoan hỷ.
(10) Cái pháp bí
yếu
mà Như Lai được
khi Như Lai ngồi
nơi bồ đề tràng,
ai kính giữ được
kinh Pháp Hoa này
sẽ không bao lâu
cũng được pháp
ấy.
(11) Giữ được
Pháp Hoa
thì người như
vậy
thông suốt các
pháp,
thông suốt ý
nghĩa
cùng với ngữ
văn
của các pháp
ấy,
và rồi hoan hỷ
biện thuyết pháp
ấy
vô cùng vô tận,
in như làn gió
lộng trong không
gian
không gì cản
được.
(12) Sau khi Như
Lai
nhập niết bàn
rồi,
người giữ Pháp
Hoa
vẫn hiểu lý
do
cùng với thứ
tự
của các kinh pháp
do Như Lai nói,
và tùy ý nghĩa
mà giảng nói
lại
đúng như sự
thật.
(13) Ví như ánh
sáng
hai vầng nhật
nguyệt
có thể phá tan
mọi sự mờ tối,
người ấy đi
khắp
trong cõi đời
này,
diệt được mờ
tối
cho bao chúng sinh,
giáo hóa bao người
có tánh bồ tát
cùng được ngồi
vào
cỗã xe duy nhất.
(14) Vì lý do này,
những người
có trí
nghe được ích
lợi
đã nói trên đây,
thì khi Như Lai
nhập niết bàn
rồi,
phải gắng kính
giữ
kinh Pháp Hoa này.
Người ấy đối
với
tuệ giác Phật
đà
quyết chắc đạt
được
không ngờ gì
nữa.
______

x |