Phẩm
20:
Bồ
tát Thường bất Khinh
Khi ấy đức Thế
Tôn bảo đại bồ tát Đại thế Chí, đại sĩ nên biết,
trong bốn chúng tỷ kheo và tỷ kheo ni, ưu bà tắc và ưu bà
di, những người kính giữ Pháp Hoa mà ai ác miệng phỉ báng
thì bị tội nặng như Như Lai đã nói trước kia, còn thành
quả của những người ấy thực hiện là tai mắt mũi lưỡi
thân ý, sáu căn thông suốt như Như Lai mới nói ở trước.
Đại thế Chí,
xưa, xa xưa, cách nay những thời kỳ vô số nhiều đến vô
lượng vô biên, không thể nghĩ bàn, có đức Phật danh hiệu
Oai âm Vương, bậc Đến như chư Phật, bậc Thích ứng hiến
cúng, bậc Biết đúng và khắp, bậc Hoàn hảo sự sáng, bậc
Khéo qua niết bàn, bậc Lý giải vũ trụ, bậc Không ai trên
nữa, bậc Thuần hóa mọi người, bậc Thầy cả trời người,
bậc Tuệ giác hoàn toàn: bậc Tôn cao nhất đời. Thời kỳ
của ngài tên là Ly suy, quốc độ của ngài tên là Đại thành.
Ngài thuyết pháp cho chư thiên, nhân loại và tu la, bằng cách
ai cần Thanh văn thì nói mà đáp ứng cho bằng bốn chân lý
để họ vượt qua sinh già bịnh chết, cứu cánh niết bàn;
ai cần Duyên giác thì nói mà đáp ứng cho bằng mười hai
duyên khởi; còn các vị Bồ tát thì vì tuệ giác vô thượng,
nói mà đáp ứng cho bằng sáu ba la mật để họ cứu cánh
đạt đến tuệ giác ấy của Phật đà.
Đại thế Chí,
đức Oai âm Vương Như Lai sống lâu với những thời kỳ nhiều
bằng nhiều lần trăm triệu hằng sa. Giáo pháp nguyên chất
của ngài tồn tại thế gian với thời kỳ nhiều bằng bụi
nhỏ nghiền một đại lục Diêm phù; giáo pháp tương tự
của ngài tồn tại thế gian với thời kỳ nhiều bằng bụi
nhỏ nghiền cả bốn đại lục nhân loại. Ngài lợi ích cho
chúng sinh rồi nhập diệt. Khi giáo pháp nguyên chất và giáo
pháp tương tự của ngài kết thúc thì quốc độ Đại thành
lại có đức Phật khác xuất hiện, cũng với tên Oai âm Vương
Như Lai và đủ mười đức hiệu. Tuần tự như vậy, có hai
vạn ức đức Phật nữa, đều cùng một danh hiệu.
Đức Oai âm Vương
Như Lai đầu tiên, sau khi nhập diệt và thời kỳ giáo pháp
nguyên chất kết thúc, trong thời kỳ giáo pháp tương tự
của ngài, những tỷ kheo tăng thượng mạn có thế lực cực
lớn. Chính trong lúc này mà có một vị tỷ kheo bồ tát tên
là Thường bất Khinh. Đại thế Chí, vì lý do nào gọi ngài
là Thường bất Khinh? Vì thấy ai, bất cứ tỷ kheo hay tỷ
kheo ni, ưu bà tắc hay ưu bà di, ngài cũng thi lễ và tán dương
mà nói, tôi kính trọng quí vị một cách sâu xa, không dám
khinh thường, vì quí vị toàn là những người có thể đi
theo đường đi của bồ tát và sẽ được trở thành Phật
đà. Tỷ kheo bồ tát Thường bất Khinh không chuyên chú đọc
kinh tụng kinh, chỉ thực hành sự thi lễ tán dương như trên.
Đến nỗi mỗi khi từ xa thấy bất cứ ai trong bốn chúng,
ngài cũng cố đến thi lễ và tán dương mà nói, tôi không
dám khinh thường quí vị, quí vị sẽ làm Phật cả. Trong
bốn chúng có kẻ nổi giận, tâm lý vẩn đục thì ác miệng
mắng nhiếc, rằng tỷ kheo vô trí này, ở đâu đến đây
mà tự nói tôi không dám khinh thường quí vị, thọ ký cho
chúng ta sẽ được làm Phật? Chúng ta không cần sự thọ
ký không thật ấy! Nhưng tỷ kheo bồ tát Thường bất Khinh
vẫn làm như vậy trải qua bao nhiêu năm tháng, và luôn luôn
bị mắng nhiếc mà không giận dữ, vẫn thường nói rằng
quí vị sẽ làm Phật cả. Khi nói lời ấy, mọi người có
kẻ lấy gậy lấy cây mà đánh, lấy ngói lấy đá mà ném,
ngài tránh chạy, đứng xa, nhưng vẫn lớn tiếng mà nói tôi
không dám khinh thường quí vị, quí vị sẽ làm Phật đà.
Vì ngài thường xuyên nói như vậy nên những kẻ tăng thượng
mạn trong bốn chúng gọi ngài là Thường bất Khinh.
Lúc đời sống
sắp kết thúc, từ trong không gian, tỷ kheo bồ tát Thường
bất Khinh được nghe đầy đủ về kinh Pháp Hoa mà đức Oai
âm Vương Như Lai đã tuyên thuyết, gồm có hai mươi ngàn vạn
ức bài kệ mà ngài vẫn tiếp nhận và kính giữ được cả.
Và tức thì được mắt tai mũi lưỡi thân ý sáu căn trong
suốt như Như Lai mới nói ở trước. Được như vậy rồi,
đời sống của tỷ kheo bồ tát Thường bất Khinh tăng lên
hai trăm vạn ức trăm triệu năm nữa, diễn giảng cho mọi
người một cách phong phú về kinh Pháp Hoa.
Bốn chúng bấy
giờ, những kẻ tăng thượng mạn đã khinh khi và đặt cho
ngài cái tên Thường bất Khinh, thấy ngài đạt được sức
mạnh đại thần thông, sức mạnh đại hùng biện, sức mạnh
đại yên lặng, nên nghe ngài diễn giảng ai cũng tin phục
và đi theo. Tỷ kheo bồ tát Thường bất Khinh lại giáo hóa
cho ngàn vạn ức người, làm cho đứng trong tuệ giác vô thượng.
Sau khi đời sống
kết thúc, ngài lại gặp được hai ngàn ức đức Phật cùng
một danh hiệu Nhật Nguyệt Đăng Minh, trong giáo pháp các đức
Phật ấy ngài cũng diễn giảng Pháp Hoa. Vì nhân tố này,
ngài gặp được hai ngàn ức đức Phật nữa, cùng một danh
hiệu Vân tự tại Đăng vương, và trong giáo pháp của các
đức Phật như vậy ngài cũng tiếp nhận kính giữ Pháp Hoa,
bằng cách đọc tụng và giảng nói cho bốn chúng về kinh
ấy, cũng được sáu căn bình thường mà trong suốt, được
sự không e sợ khi diễn giảng giữa bốn chúng. Đại thế
Chí, đối với bao nhiêu đức Phật trên đây, đại bồ tát
Thường bất Khinh hiến cúng, cung kính, tôn trọng, tán dương,
gieo trồng gốc rễ pháp lành. Sau đó ngài còn gặp ngàn vạn
ức đức Phật nữa, trong giáo pháp các đức Phật này ngài
cũng diễn giảng Pháp Hoa, hoàn thiện công đức, trở thành
một đức Phật đà.
Đại thế Chí,
ý của đại sĩ nghĩ như thế nào, đại bồ tát Thường bất
Khinh lúc ấy có phải ai khác, mà chính là bản thân Như Lai.
Nếu đời trước Như Lai không tiếp nhận kính giữ Pháp Hoa
bằng cách đọc tụng, diễn giảng cho người..., thì đã không
thể mau chóng thành tựu tuệ giác vô thượng. Chính vì từ
nơi chư Phật quá khứ, Như Lai đã tiếp nhận kính giữ Pháp
Hoa bằng cách đọc tụng, diễn giảng cho người..., nên đã
thành tựu tuệ giác vô thượng một cách mau chóng. Đại thế
Chí, phần những tỷ kheo và tỷ kheo ni, ưu bà tắc và ưu
bà di lúc ấy, vì giận dữ và khinh khi đại bồ tát Thường
bất Khinh mà hai trăm ức thời kỳ thường xuyên không gặp
Phật không nghe Pháp không thấy Tăng, một ngàn thời kỳ chịu
khổ khốc liệt trong Vô gián, nhưng hết tội báo ấy thì
được gặp lại đại bồ tát Thường bất Khinh giáo hóa
cho về tuệ giác vô thượng. Đại thế Chí, ý của đại
sĩ nghĩ thế nào, bốn chúng thường khinh ngạo đại bồ tát
Thường bất Khinh lúc ấy có phải ai khác, mà chính là năm
trăm bồ tát đứng đầu bởi Hiền Hộ, năm trăm tỷ kheo
ni đứng đầu bởi Sư Tử Nguyệt, và năm trăm ưu bà tắc
đứng đầu bởi Tư Phật, toàn là những người không còn
thoái chuyển tuệ giác vô thượng và nay đang có mặt trong
đại hội này.
Đại thế Chí,
đại sĩ phải biết, Pháp Hoa ích lợi vĩ đại cho chư vị
đại bồ tát, có năng lực làm cho chư vị ấy đạt đến
tuệ giác vô thượng. Vì lý do này, sau khi Như Lai nhập diệt,
đối với Pháp Hoa, chư vị đại bồ tát hãy liên tục tiếp
nhận ghi nhớ, đọc xét văn nghĩa, tụng được thuộc lòng,
giảng nói cho người, sao chép ấn hành...
Muốn lặp lại
ý nghĩa đã nói, nên khi ấy đức Thế Tôn nói những lời
chỉnh cú sau đây.
(1) Xưa có đức
Phật
hiệu Oai Âm Vương,
thần thông tuệ
giác
đều vô hạn
lượng,
dẫn dắt hết
thảy
các loại chúng
sinh,
chư thiên nhân
loại
ai cũng phụng
sự.
(2) Ngài nhập
diệt rồi,
khi pháp sắp hết,
có một bồ tát
tên Thường bất
Khinh.
(3) Bốn chúng
bấy giờ
vướng mắc các
pháp,
bồ tát Bất Khinh
đến chỗ của
họ,
nói tôi không
dám
khinh thường quí
vị;
quí vị có thể
đi đường bồ
tát
và ai cũng sẽ
được làm Phật
đà.
(4) Họ nghe lời
này
thì khinh và mắng,
bồ tát Bất Khinh
nhẫn chịu được
cả.
(5) Hết tội tình
này
và khi sắp chết,
ngài được nghe
đủ
Diệu Pháp Liên
Hoa,
và được sáu
căn
thường mà trong
suốt.
Do thần lực ấy,
ngài sống lâu
thêm,
và lại diễn
giảng
một cách phong
phú
Diệu Pháp Liên
Hoa
cho cả mọi người.
(6) Người trong
bốn chúng
vướng mắc các
pháp
thì được bồ
tát
giáo hóa tác thành,
làm cho đứng
vững
trong tuệ giác
Phật.
Sau khi chết rồi,
bồ tát Bất Khinh
được gặp vô
số
chư vị Phật
đà.
(7) Chính vì diễn
giảng
Diệu Pháp Liên
Hoa
mà ngài thực
hiện
vô lượng pháp
lành,
đủ dần công
đứùc
chóng được Phật
tuệ.
Bất Khinh lúc
ấy
nay chính Như Lai.
(8-Bốn chúng lúc
ấy
9) vướng mắc
các pháp
nghe Thường bất
Khinh
thọ ký làm Phật,
thì chính nhờ
vào
nhân tố này đây
mà họ gặp được
vô lượng Phật
đà,
và nay chính là
trong đại hội
này
năm trăm bồ tát,
cùng với bốn
chúng
bao gồm nam nữ
đức tin trong
sáng,
đang cùng nghe
pháp
trước Như Lai
đây.
(10) Đời trước
Như Lai
khuyên những người
ấy
nghe và tiếp nhận
Diệu Pháp Liên
Hoa
là pháp bậc nhất,
nay họ có thể
chỉ dạy cho người
sống trong niết
bàn,
bằng cách đời
đời
nhận giữ kinh
ấy.
(11) Ức vạn thời
kỳ
không thể nói
được
mới được có
lúc
nghe nói Pháp Hoa,
ức vạn thời
kỳ
không thể nói
được
mới được có
lúc
Phật nói Pháp
Hoa.
(12) Do đó sau
khi
Như Lai nhập diệt,
những người
tu hành
được nghe Pháp
Hoa
thì đừng sinh
ra
tâm tư nghi hoặc,
mà nên chuyên
chú
diễn giảng phong
phú
kinh Pháp Hoa ấy,
như vậy đời
nào
cũng gặp Phật
đà
mau được Phật
tuệ.