|
|
|
|
|
Cuốn
1
|
|
|
|
|
|
Cuốn
2
|
|
|
|
|
|
Cuốn
3
|
|
|
|
|
|
|
|
Cuốn
4
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
Cuốn
5
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
Cuốn
6
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
Cuốn
7
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
Phần
sao lục:
|
|
|
|
|
|
c
KINH
PHÁP HOA
(Hoa
Sen Của Chánh Pháp)
Phần
CHÍNH VĂN - Trí Quang
dịch
Phẩm
19:
Thành
quả của người diễn giảng Pháp Hoa
Vào lúc ấy, đức
Thế Tôn bảo đại bồ tát Thường tinh Tiến, thiện nam hay
thiện nữ nào đối với Pháp Hoa mà tiếp nhận ghi nhớ, đọc
xét văn nghĩa, tụng được thuộc lòng, giảng nói cho người
và sao chép ấn hành..., thì người ấy sẽ được tám trăm
phẩm chất tốt của mắt, một ngàn hai trăm phẩm chất tốt
của tai, tám trăm phẩm chất tốt của mũi, một ngàn hai trăm
phẩm chất tốt của lưỡi, tám trăm phẩm chất tốt của
thân và một ngàn hai trăm phẩm chất tốt của ý. Do những
phẩm chất này trang sức mà làm cho sáu căn thông suốt tất
cả.
Thiện nam hay thiện
nữ ấy, với mắt thịt trong suốt do cha mẹ sinh ra mà thấy
cả trong và ngoài đại thiên thế giới: thấy núi rừng sông
biển, thấy dưới đến địa ngục Vô gián trên đến trời
Hữu đỉnh, trong đó tất cả chúng sinh, hành vi của tất
cả chúng sinh ấy, và những chỗ của hành vi ấy kết quả
sinh đến, cũng thấy biết hết thảy. Đức Thế Tôn lặp
lại ý nghĩa này bằng những lời chỉnh cú sau đây.
(1) Ở giữa công
chúng,
đem sự không
sợ
mà giảng Pháp
Hoa,
thì Thường tinh
Tiến,
đại sĩ hãy nghe
thành quả người
ấy.
(2) Người ấy
có được
nhãn căn siêu
việt,
đầy đủ tám
trăm
những phẩm chất
tốt.
Do phẩm chất
này
trang sức nhãn
căn,
nên mắt người
ấy
rất là trong suốt.
(3-Chỉ là con
mắt
4) do cha mẹ sinh,
mà thấy trong
ngoài
đại thiên thế
giới:
Di lâu, Tu di,
Thiết vi cùng
với
bao nhiêu núi rừng;
tất cả biển
cả,
sông lớn cùng
với
bao nhiêu dòng
nước.
(5) Dưới đến
Vô gián
trên đến Hữu
đỉnh,
cùng với các
loại
chúng sinh trong
đó,
người ấy ở
đây
mà thấy rõ cả.
(6) Chưa được
mắt trời,
chỉ là năng lực
mắt thịt mà
thôi
mà đã như vậy.
Thường tinh Tiến,
thiện nam hay thiện nữ nào đối với Pháp Hoa mà tiếp nhận
ghi nhớ, đọc xét văn nghĩa, tụng được thuộc lòng, giảng
nói cho người và sao chép ấn hành..., thì được một ngàn
hai trăm phẩm chất tốt của tai. Với tai thịt trong suốt
ấy mà nghe cả đại thiên thế giới. Dưới đến Vô gián,
trên đến Hữu đỉnh, bao nhiêu lời tiếng trong và ngoài:
tiếng voi ngựa, tiếng trâu bò, tiếng xe thuyền; tiếng khóc
lóc, tiếng than thở; tiếng ốc, tiếng trống, tiếng chuông,
tiếng chuông nhỏ; tiếng cười, tiếng nói, tiếng nam, tiếng
nữ, tiếng đồng nam, tiếng đồng nữ; tiếng chánh pháp,
tiếng phi chánh pháp; tiếng khổ, tiếng vui; tiếng phàm phu,
tiếng thánh giả; tiếng đáng ưa, tiếng đáng ghét; tiếng
trời, tiếng rồng, tiếng dạ xoa, tiếng càn thát bà, tiếng
a tu la, tiếng ca lâu la, tiếng khẩn na la, tiếng ma hầu la
dà; tiếng lửa, tiếng nước, tiếng gió, tiếng đất; tiếng
địa ngục, tiếng súc sinh, tiếng ngạ quỉ; tiếng tỷ kheo,
tiếng tỷ kheo ni; tiếng thanh văn, tiếng duyên giác, tiếng
bồ tát, tiếng Phật đà. Nói tổng quát, hết thảy lời và
tiếng ở trong và ngoài đại thiên thế giới, tuy chưa được
tai trời, chỉ dùng tai thịt trong suốt nhưng bình thường,
do cha mẹ sinh ra, mà nghe tất cả. Và phân biệt các loại
lời tiếng như vậy mà không hỏng nhĩ căn. Đức Thế Tôn
lặp lại ý nghĩa này bằng những lời chỉnh cú sau đây.
(7) Tai cha mẹ
sinh
trong suốt hoàn
hảo.
Đem tai thường
ấy
mà nghe được
hết
các loại lời
tiếng
toàn cõi đại
thiên.
(8) Các tiếng
voi ngựa
trâu bò xe thuyền;
tiếng chuông,
chuông nhỏ,
ốc, trống, cầm,
sắt,
không hầu, tiêu,
sáo,
bao tiếng nhạc
khí;
(9) cùng tiếng
ca hát
trong thanh tuyệt
nhã,
nghe rõ tất cả
mà không đam mê.
Vô số chủng
loại
tiếng của loài
người,
nghe đủ tất
cả
và hiểu rõ ràng.
(10) Tiếng của
chư thiên,
tiếng hát tuyệt
diệu
của chư thiên
ấy,
cũng nghe được
cả.
Lại nghe rõ hết
tiếng nam, tiếng
nữ,
tiếng của đồng
nam,
tiếng của đồng
nữ.
(11) Tiếng các
loài chim
ở trong núi cao,
nguồn sâu, hang
hiểm,
đại khái như
là
tần dà, cọng
mạng,
cũng nghe được
hết.
(12) Mọi tiếng
đau đớn
của trong địa
ngục;
tiếng kiếm uống
ăn
của loài ngạ
quỉ;
(13) loài a tu la
ở bờ biển cả
khi nói với nhau
phát tiếng rất
lớn.
Người giảng
Pháp Hoa
ở vị trí mình
mà xa nghe cả
các tiếng như
vậy,
nghe mà không bị
hư hỏng nhĩ căn.
(14) Mười phương
thế giới
chim muông kêu
nhau,
người giảng
Pháp Hoa
ở đây nghe cả.
(15) Lời tiếng
chư thiên
ở các Phạn thiên,
Quang âm, Biến
tịnh,
đến tận Hữu
đỉnh,
người giảng
Pháp Hoa
ở đây nghe cả.
(16) Các chúng
tỷ kheo
và tỷ kheo ni
đọc tụng kinh
pháp
hay giảng cho người,
người giảng
Pháp Hoa
ở đây nghe cả.
(17) Và các bồ
tát
đọc tụng kinh
pháp,
hoặc giảng cho
người,
biên tập, giải
thích,
các tiếng như
vậy
đều nghe được
cả.
(18) Chư vị Phật
đà_
những đại thánh
triết,
những đấng giáo
hoá
tất cả chúng
sinh,
nói pháp tinh túy
giữa các đại
hội,
người giữ Pháp
Hoa
cũng nghe được
cả.
(19) Mọi tiếng
trong ngoài
đại thiên thế
giới,
dưới đến Vô
gián
trên đến Hữu
đỉnh,
nghe hết mà không
hư hỏng nhĩ căn.
(20) Nhĩ căn như
vậy
thông suốt bén
nhạy,
nên nghe được
hết
và biết rành
cả.
(21) Những người
kính giữ
Diệu Pháp Liên
Hoa
tuy rằng chưa
được
tai của chư thiên,
chỉ dùng tai thường
do cha mẹ sinh,
mà phẩm chất
tốt
đã đến như
vậy.
Thường tinh Tiến,
thiện nam hay thiện nữ nào đối với Pháp Hoa mà tiếp nhận
ghi nhớ, đọc xét văn nghĩa, tụng được thuộc lòng, giảng
nói cho người và sao chép ấn hành..., thì được tám trăm
phẩm chất tốt của mũi. Với mũi thịt trong suốt ấy mà
nghe được các hơi trên dưới và trong ngoài đại thiên thế
giới, như hơi hoa tu man na, hơi hoa xà đề, hơi hoa mạt lỵ,
hơi hoa chiêm bặc, hơi hoa ba la la; hơi hoa sen hồng, hơi hoa
sen xanh, hơi hoa sen trắng; hơi các hoa nơi những cây có hoa,
hơi các trái nơi những cây có trái; hơi đàn hương, hơi hương
trầm thủy, hơi hương đa ma la bạt, hơi hương đa già ra,
và hơi của ngàn vạn hương liệu ấy hợp lại thành bột,
thành viên, và thành kem. Người kính giữ Pháp Hoa ở đây
mà nghe biết rành rẽ cả. Lại nghe biết rành rẽ hơi các
loại chúng sinh, đại khái như hơi voi ngựa, hơi bò dê; hơi
nam, hơi nữ, hơi đồng nam, hơi đồng nữ. Cỏ cây lùm rừng
hoặc xa hoặc gần, có hơi gì cũng nghe được hết, phân biệt
không sai. Người kính giữ Pháp Hoa dẫu ở đây mà cũng nghe
được các hơi trên chư thiên, như hơi cây ba lỵ chất đa
la, hơi cây câu bệ đà ra; hơi hoa mạn đà và đại mạn đà,
hơi hoa mạn thù và đại mạn thù; hơi đàn hương, hơi hương
trầm thủy, và hơi bột các hương liệu này; hơi các loại
hoa xen nhau; và hơi của các loại hơi trên chư thiên này hợp
lại phát ra, đều nghe biết cả. Lại nghe hơi thân chư thiên:
hơi thân Đế Thích lúc vui thú năm thứ dục lạc nơi Thắng
điện, lúc thuyết pháp cho chư thiên Đao lợi nơi Diệu pháp
đường, lúc dạo chơi nơi các vườn. Hơi thân nam nữ chư
thiên khác cũng xa nghe cả. Tuần tự đến Phạn thế, và lên
đến Hữu đỉnh, hơi thân chư thiên các nơi này cũng nghe
được cả. Lại nghe hơi các hương liệu được đốt lên
của chư thiên. Cho đến hơi các thân thanh văn, thân duyên
giác, thân bồ tát và thân Phật đà, cũng xa nghe được, và
biết được các thân ấy ở đâu. Tuy nghe hết các hơi như
vậy mà tỹ căn không hỏng, và muốn phân tích nói cho người
khác thì nhớ không sai. Đức Thế Tôn lặp lại ý nghĩa này
bằng những lời chỉnh cú sau đây.
(22) Người giữ
Pháp Hoa
tỹ căn trong suốt,
hơi thơm hơi thối
trong thế giới
này,
tất cả các loại
đều ngửi biết
cả.
(23) Hơi hoa tu
man
và hoa xà đề;
hơi các hương
liệu
đa ma la bạt,
đàn hương, trầm
thủy,
cùng với hơi
quế;
hơi các thứ hoa
và các thứ trái;
(24) hơi bao chúng
sinh,
hơi nam, hơi nữ;
người giảng
Pháp Hoa
ở xa vẫn nghe
các hơi như vậy
và biết ở đâu.
(25) Các vị luân
vương
thế lớn thế
nhỏ,
vương tử quần
thần
và các cung thân
cũng nghe hơi cả
và biết ở đâu.
(26) Các thứ vàng
ngọc
được mang nơi
thân,
các kho vàng ngọc
nằm trong lòng
đất,
vàng ngọc nơi
thân
bảo nữ luân
vương,
cũng nghe hơi cả
và biết ở đâu.
(27) Những đồ
trang sức
nơi thân mọi
người,
như là y phục,
vòng hoa, hương
xoa,
cũng nghe hơi cả
và biết thân
ấy.
(28) Chư thiên
đi, ngồi,
giải trí, biến
hoá,
người giữ Pháp
Hoa
nghe hơi biết
cả.
(29) Hơi hoa, trái,
hạt
của các loại
cây,
hơi thơm của
bơ,
của các thứ
dầu,
người giữ Pháp
Hoa
ở vị trí mình
cũng nghe biết
cả
và biết ở đâu.
(30) Ở trong thung
lũng
của bao núi non,
mà cây đàn hương
khi hoa nở ra,
cùng với sinh
vật
ở những chỗ
ấy,
cũng nghe hơi cả
và biết ở đâu.
(31) Sinh vật ở
trong
thiết vi, biển
cả,
và cả trong đất,
người giữ Pháp
Hoa
cũng nghe hơi cả
và biết ở đâu.
(32) Nam nữ tu
la
và thân quyến
họ
những khi tranh
đấu
hay lúc giải trí,
cũng nghe hơi cả
và biết ở đâu.
(33) Đồng nội
mênh mông
núi rừng hiểm
trở,
có những loài
thú
loại như sư tử
voi, cọp và sói,
bò rừng, trâu
rừng,
cũng nghe hơi cả
và biết ở đâu.
(34) Bào thai đang
mang
chưa phân nam nữ,
chưa biết đủ
thiếu
tất cả bộ phận,
chưa rõ là người
hay không phải
người,
cũng đều nghe
hơi
và biết rõ cả.
(35) Cũng vì nghe
hơi,
biết thai mới
có
thành hay không
thành,
thành mà yên ổn
sinh ra có phước
hay là trái lại.
(36) Cũng vì nghe
hơi
mà biết nam nữ
nghĩ tưởng những
gì:
nghĩ đến dục
vọng,
si mê, tức giận;
hay nghĩ sửa mình
theo các pháp lành,
cũng nghe biết
cả.
(37) Các loại
kho báu
ẩn trong lòng
đất,
loại như bạc
vàng
và bao thứ quí,
cùng đồ kim khí
chứa những thứ
ấy,
đều nghe hơi
cả
và biết ở đâu.
(38) Đến như
tất cả
các thứ chuỗi
ngọc,
không ai biết
được
giá trị mức
nào,
cũng nghe hơi cả
và biết quí không,
biết cả xuất
xứ
cùng với chỗ
ở.
(39) Tất cả loại
hoa
của trên chư
thiên,
như hoa mạn đà
như hoa mạn thù
và hoa của cây
ba lỵ chất đa,
cũng đều nghe
hơi
và biết rõ cả.
(40) Bao nhiêu cung
điện
của trên chư
thiên,
cao, thấp, trung
bình,
các loại khác
nhau,
và bao hoa ngọc
trang hoàng ở
đó,
cũng đều nghe
hơi
và biết rõ cả.
(41) Vườn rừng
chư thiên,
tòa nhà Thắng
điện,
cùng với lâu
đài
tên Diệu pháp
đường,
chúa trời Đế
Thích
du ngoạn trong
đó,
vui thú ngũ dục,
hay là thuyết
pháp,
cũng đều nghe
hơi
và biết rõ cả.
(42) Chư thiên
nghe pháp
hoặc hưởng ngũ
dục,
qua lại đi đứng
hay là nằm ngồi,
cũng đều nghe
hơi
và biết rõ cả.
(43) Thiên nữ
khoác mặc
những y phục
gì,
trang sức hoa đẹp
và hương thơm
nào,
du ngoạn giải
trí
hay đang ở đâu,
cũng đều nghe
hơi
và biết rõ cả.
(44-Tuần tự như
vậy
45) từ trời Đao
lợi
mà lên cho đến
các trời Phạn
thế,
tại đây những
ai
vào thiền xuất
thiền,
cũng đều nghe
hơi
và biết rõ cả.
Quang âm, Biến
tịnh,
cho đến Hữu
đỉnh,
lúc mới sinh ra
hay lúc thoái đọa,
cũng đều nghe
hơi
và biết rõ cả.
(46) Chúng chư
tỷ kheo
và các chúng khác
đối với pháp
Phật
thường xuyên
tinh tiến:
hoặc là tọa
thiền
hoặc là kinh hành,
hoặc đọc hoặc
tụng
các loại kinh
pháp;
(47) hoặc ở núi
rừng
dưới gốc cây
lớn,
hết lòng tinh
chuyên
ngồi tu thiền
quán;
những người
kính giữ
Diệu Pháp Liên
Hoa
cũng đều nghe
hơi
và biết chỗ
nào.
(48) Chúng chư
bồ tát
trí nhớ vững
chắc,
ngồi mà thiền
quán
mà đọc hoặc
tụng,
hay là giảng nói
kinh pháp cho người,
cũng đều nghe
hơi
và biết rõ cả.
(49) Khắp mọi
quốc độ
chư Phật Như
Lai
được bao bộ
chúng
tôn kính bao quanh,
các ngài thương
tưởng
thuyết pháp cho
họ,
cũng được nghe
hơi
và biết rõ cả.
(50) Trước chư
Phật ấy,
chúng sinh nghe
pháp,
vui mừng với
pháp,
đúng pháp mà
tu,
cũng đều nghe
hơi
và biết rõ cả.
(51) Dẫu rằng
chưa được
tỹ căn bồ tát
_
tỹ căn phát sinh
bởi pháp thuần
khiết,
người giữ Pháp
Hoa
đã thành tựu
trước
những sắc thái
này
nơi tỹ căn thường.
Thường tinh Tiến,
thiện nam hay thiện nữ nào đối với Pháp Hoa mà tiếp nhận
ghi nhớ, đọc xét văn nghĩa, tụng được thuộc lòng, giảng
nói cho người và sao chép ấn hành..., thì được một ngàn
hai trăm phẩm chất tốt của lưỡi. Tốt hay xấu, ngon hay
dở, đắng với chát, ở trên lưỡi của người này đều
biến thành mùi thượng hạng như mùi cam lộ của chư thiên,
không có thứ gì không ngon. Nếu đem lưỡi ấy giảng nói
gì ở giữa công chúng đông đảo, thì xuất ra âm thanh sâu
xa tuyệt diệu, đi vào con tim, làm cho ai cũng hoan hỷ thích
thú. Thiên tử thiên nữ, Đế Thích Phạn Vương, nghe âm thanh
sâu xa tuyệt diệu ấy giảng nói rất thứ lớp, nên ai cũng
muốn đến làm thính giả; long và long nữ, dạ xoa và dạ
xoa nữ, càn thát bà và càn thát bà nữ, a tu la và a tu la nữ,
ca lâu la và ca lâu la nữ, khẩn na la và khẩn na la nữ, ma
hầu la dà và ma hầu la dà nữ, vì nghe pháp mà tất cả cùng
đến thân gần, tôn kính, hiến cúng. Tỷ kheo và tỷ kheo ni,
ưu bà tắc và ưu bà di; quốc vương và vương tử, quần thần,
tùy thuộc; tiểu luân vương và đại luân vương, những người
trong bảy người vật quí báu, ngàn người con và thân quyến
nội ngoại của luân vương,cùng đi xa giá như cung điện của
mình mà đến nghe pháp. Pháp sư bồ tát này khéo thuyết pháp
nên phạn chí, cư sĩ, và dân chúng cả nước, suốt đời
theo hầu và hiến cúng. Chư vị thanh văn, duyên giác, bồ tát,
và chư vị Phật đà, thường thích thấy vị ấy. Vị ấy
ở phương hướng nào thì chư vị Phật đà xoay lại phương
hướng này mà thuyết pháp, và vị ấy có năng lực tiếp
nhận ghi nhớ hết các pháp của chư Phật như vậy,lại có
năng lực xuất ra tiếng nói sâu xa và tuyệt diệu mà tuyên
thuyết pháp ấy. Đức Thế Tôn lặp lại ý nghĩa này bằng
những lời chỉnh cú sau đây.
(52) Diễn giảng
Pháp Hoa
thì lưỡi trong
suốt,
không khi nào bị
mùi vị bất hảo.
Người diễn giảng
ấy
ăn uống thứ
gì
cũng đều biến
thành
mùi vị cam lộ.
(53-Thiện dụng
tiếng nói
54) sâu xa tuyệt
diệu,
người ấy thuyết
pháp
ở giữa các chúng;
với những yếu
tố
cùng những ví
dụ,
người ấy hướng
dẫn
tâm trí chúng
sinh,
làm cho người
nghe
ai cũng hoan hỷ,
và thiết những
cách
hiến cúng cao
thượng.
(55) Tất cả tám
bộ
chư thiên long
thần
đem lòng tôn kính
mà đến nghe pháp.
(56) Người thuyết
pháp ấy
muốn tiếng tuyệt
diệu
lan khắp thế
giới,
thì cũng tùy ý
muốn tiếng đến
đâu
là đến được
liền.
(57) Luân vương
lớn nhỏ,
ngàn con, thân
quyến,
chắp tay kính
trọng
thường đến
nghe pháp.
(58) Chư thiên,
long chúng
dạ xoa, la sát,
cả tỳ xá xà,
cũng đều hoan
hỷ,
thường xuyên
vui thích
đến mà phụng
sự;
(59) Phạn vương,
Ma vương,
Tự tại thiên
tử,
và Đại tự tại,
chư thiên như
vậy
càng thường đến
chỗ
người thuyết
pháp ấy.
(60) Chư vị Phật
đà
cùng với đệ
tử
nghe tiếng người
ấy
diễn giảng diệu
pháp,
thì thường thương
tưởng
và giữ gìn cho,
có lúc hiện thân
cho người ấy
thấy.
Thường tinh Tiến,
thiện nam hay thiện nữ nào đối với Pháp Hoa mà tiếp nhận
ghi nhớ, đọc xét văn nghĩa, tụng được thuộc lòng, giảng
nói cho người và sao chép ấn hành..., thì được tám trăm
phẩm chất tốt của thân.
Người ấy được
cái thân trong suốt như khối lưu ly, chúng sinh ai cũng thích
nhìn. Vì thân trong suốt nên chúng sinh cả đại thiên thế
giới khi sinh khi chết, bậc cao bậc thấp, hoặc đẹp hoặc
xấu, sinh chỗ lành sinh chỗ dữ, tất cả đều hiện nơi
thân ấy. Thiết vi và đại thiết vi, di lâu và đại di lâu,
những núi như vậy, và sinh vật trong đó, đều hiện nơi
thân này. Dưới đến ngục Vô gián, trên đến trời Hữu
đỉnh, bao nhiêu chúng sinh và những gì có trong đó, đều
hiện trong thân này. Thanh văn, Duyên giác, Bồ tát và Phật
đà thuyết pháp, thì những hình ảnh như vậy cũng hiện nơi
thân này. Đức Thế Tôn lặp lại ý nghĩa này bằng những
lời chỉnh cú sau đây.
(61) Người giữ
Pháp Hoa
thân rất trong
suốt,
như khối lưu
ly
cực kỳ trong
suốt,
các loại chúng
sinh
ai cũng thích nhìn.
(62) Như mặt gương
sáng
hiện đủ hình
ảnh,
chính nơi thân
mình
bồ tát pháp sư
thấy hết những
gì
thế giới này
có_
mình tự thấy
rõ,
người không nhìn
ra.
(63) Đại thiên
thế giới
hết thảy chúng
sinh:
chư thiên nhân
loại
cùng với tu la,
địa ngục ngạ
quỉ
cùng với súc
sinh,
bao hình ảnh này
hiện trong thân
ấy.
(64) Cung điện
chư thiên
từ tầng dưới
hết
sắp lên cho đến
tầng trời Hữu
đỉnh;
thiết vi, di lâu,
cùng đại di lâu,
và các đại dương
cùng bao dòng nước,
đều hiện hình
ảnh
nơi trong thân
ấy.
(65) Chư vị Phật
đà
cùng với Thanh
văn
và bao con Phật
là các Bồ tát,
mà lúc đơn độc
hay lúc thuyết
pháp
ở giữa các chúng,
đều hiện trong
đó.
(66) Dẫu rằng
chưa được
cái thân mầu
nhiệm
là thân pháp tánh
tuyệt đối thuần
khiết,
chỉ là cái thân
thường và trong
suốt
mà bao hình ảnh
đều hiện trong
đó.
Thường tinh Tiến,
thiện nam hay thiện nữ nào, sau khi Như Lai nhập diệt, đối
với Pháp Hoa mà tiếp nhận ghi nhớ, đọc xét văn nghĩa, tụng
được thuộc lòng, giảng nói cho người và sao chép ấn hành...,
thì được một ngàn hai trăm phẩm chất tốt củûa ý. Với
ý trong suốt như vậy thì đến nỗi chỉ nghe một bài chỉnh
cú hay một câu đủ nghĩa cũng thông suốt nghĩa lý vô biên.
Thông suốt như vậy rồi lại có khả năng giảng nói một
bài chỉnh cú hay một câu đủ nghĩa ấy đến một tháng,
bốn tháng, cho đến cả năm, và những gì người này giảng
nói thì vì ý nghĩa hướng về thật tướng, nên không trái
ngược với thật tướng ấy. Người này nếu phải nói đến
học thuyết thế gian, lý thuyết chính trị, công nghiệp dân
sinh, và những gì cùng loại, thì cũng biết nói cho hợp với
Phật pháp. Cả đại thiên thế giới, sáu loài chúng sinh nghĩ
gì, nghĩ để làm gì, nghĩ để bàn gì, người này biết hết.
Dẫu chưa được tuệ giác thuần khiết, ý của người này
đã trong suốt đến như thế ấy. Người này nghĩ gì, tính
gì, và nói gì, cũng đều trung thực với pháp của Như Lai
đã dạy chứ không có gì không trung thực, lại cũng trung
thực với pháp đã được nói đến trong kinh của các đức
Phật trước. Đức Thế Tôn lặp lại ý nghĩa này bằng những
lời chỉnh cú sau đây.
(67) Người giữ
Pháp Hoa
thì ý trong suốt,
lanh lợi thông
minh
không có vẩn
đục.
Chính do cái ý
tuyệt diệu như
vậy,
biết hết các
pháp
cao, thấp, trung
bình.
(68) Đến nỗi
chỉ nghe
một bài chỉnh
cúù
mà cũng thông
đạt
vô lượng nghĩa
ý,
lại còn tuần
tự
diễãn đạt chính
xác
suốt trong một
tháng
một mùa, cả
năm.
(69) Toàn thể
trong ngoài
đại thiên thế
giới,
các loại chúng
sinh
như trời với
người,
dạ xoa, quỉ thần,
và bao loài khác,
(70) tất cả sáu
loài
nghĩ tưởng những
gì,
thì cái quả báo
người giữ Pháp
Hoa
là trong một lúc
mà biết rõ cả.
(71) Vô lượng
Phật đà
khắp cả mười
phương _
những bậc tướng
quí
trăm phước trang
nghiêm,
tuyên thuyết diệu
pháp
cho bao chúng sinh,
người này nghe,
nhận,
và nhớ được
cả.
(72) Lại suy nghĩ
ra
rất nhiều nghĩa
ý
và diễn nói được
trong nhiều thì
gian,
nhưng đầu đến
cuối
không quên không
lầm.
Kính giữ Pháp
Hoa
nên được như
vậy.
(73) Biết hết
chi tiết
của các diệu
pháp,
biết theo ý nghĩa
mà thấy thứ
tự,
biết rành ngữ
văn
và cách diễn
đạt,
người ấy diễn
giảng
đúng như đã
biết.
(74) Người như
thế này
diễn giảng những
gì,
không những trung
thực
với pháp Như
Lai,
mà còn trung thực
với pháp Phật
trước;
và chính là vì
diễn giảng pháp
ấy,
nên giữa các
chúng
không e sợ gì.
(75) Người nào
kính giữ
Diệu Pháp Liên
Hoa
thì được cái
ý
trong suốt đến
thế,
nên tuy chưa được
tuệ giác thuần
khiết
mà đã có trước
những sắc thái
trên.
(76) Người này
kính giữ
Diệu Pháp Liên
Hoa,
thế là đứng
nơi
vị trí hiếm
có,
được bao chúng
sinh
hoan hỷ kính mến,
và có năng lực
vận dụng ngàn
vạn
những cách diễn
đạt
rất là khéo léo,
phân tích thuyết
pháp
cho bao chúng sinh.
Ấy là toàn nhờ
kính giữ Pháp
Hoa.

x |