Cuốn
6
Ngưỡng bạch
Phật Pháp Tăng vô tận tam bảo từ bi chứng minh. Đệ tử
chúng con nguyện vì bản thân, vì cha mẹ bà con, vì người
thân kẻ thù, vì mọi người và vì chúng sinh, trì tụng kinh
đại thừa tên Diệu Pháp Liên Hoa.
Mở đầu tụng
kinh Pháp Hoa, chúng con xin kính lạy:
Kính lạy kinh
Diệu Pháp Liên Hoa, bản kinh của tuệ giác bình đẳng vĩ
đại, bản kinh dạy cho bồ tát và được Phật giữ gìn.
Kính lạy tất cả Pháp bảo trong quốc độ này và trong mười
phương quốc độ.
Kính lạy đức
Thích Ca Mâu Ni, đức Phật giáo chủ bổn sư, đã tuyên thuyết
kinh Pháp Hoa. Kính lạy đức Đa Bảo, đức Phật đã làm chứng
cho kinh Pháp Hoa toàn là chân thật. Kính lạy đức Di Lạc,
đức Phật đương lai, đã phát khởi kinh Pháp Hoa và tiếp
dẫn những người hành trì Pháp Hoa vãng sinh Đâu suất tịnh
độ. Kính lạy tất cả Phật bảo trong kinh Pháp Hoa, trong
quốc độ này và trong mười phương quốc độ.
Kính lạy bồ
tát Văn Thù, vị pháp sư Pháp Hoa. Kính lạy bồ tát Phổ Hiền,
vị khuyến phát Pháp Hoa. Kính lạy bồ tát Quan Âm, vị đại
sĩ toàn diện. Kính lạy tất cả Tăng bảo là các vị Bồ
tát, các vị Duyên giác và các vị Thanh văn trong kinh Pháp
Hoa, trong quốc độ này và trong mười phương quốc độ.
___________
Phẩm
18:
Thành
quả tùy hỷ
Lúc ấy đức
Di Lạc lại thưa, bạch đức Thế Tôn, thiện nam hay thiện
nữ nào nghe kinh Pháp Hoa mà biết tùy hỷ, thì được bao nhiêu
phước đức? Ngài lặp lại bằng lời chỉnh cú sau đây.
(1) Sau khi Thế
Tôn
nhập niết bàn
rồi,
nếu có người
nào
nghe kinh Pháp Hoa
mà biết tùy hỷ
thì phước được
mấy?
Đức Thế Tôn
bảo đức Di Lạc, sau khi Như Lai nhập diệt, tỷ kheo, tỷ
kheo ni, ưu bà tắc, ưu bà di, và những người có trí khác,
hoặc lớn tuổi hoặc nhỏ tuổi, nghe kinh Pháp Hoa mà tùy hỷ,
rồi ra khỏi cuộc họp diễn giảng kinh ấy, đi đến chỗ
khác như tăng xá, rừng núi, thành thị, hẻm hóc, làng xóm
hay cố hương, y như những điều mình được nghe và tùy sức
mình mà nói lại cho cha mẹ, họ hàng, bạn tốt hay người
quen. Những người này nghe rồi cũng tùy hỷ và đi nói chuyền
lại cho những người khác. Những người khác nghe rồi cũng
tùy hỷ, cũng nói chuyền. Triển chuyển như vậy cho đến
lớp thứ năm mươi. Di Lạc, công đức tùy hỷ của thiện
nam hay thiện nữ lớp thứ năm mươi này, nay Như Lai nói đến,
đại sĩ hãy khéo nghe.
Sáu loại chúng
sinh trong hàng ức thế giới hệ, được sinh bằng bốn cách
sinh là sinh ra từ trứng, từ dạ con, từ độ ẩm thích hợp,
từ sự biến hình, lại có hay không hình thể, có hay không
tư tưởng, không phải có hay không tư tưởng, không chân,
hai chân, bốn chân, nhiều chân... Tất cả các bộ thuộc về
loại chúng sinh như vậy, có người cầu phước nên họ muốn
gì về những thứ vui thú cũng cấp cho cả. Mỗi một chúng
sinh được cấp cho những thứ ấy nhiều như sắp đầy cả
đại lục Diêm phù, đại loại như bảy thứ quí báu là bạc,
vàng, lưu ly, xa cừ, mã não, san hô và hổ phách, như voi ngựa
xe thuyền, như cung điện lầu đài được tạo thành bằng
bảy thứ quí báu... Vị đại thí chủ bố thí như vậy trọn
tám mươi năm, rồi nghĩ rằng ta đã cho chúng sinh những thứ
vui thú theo ý họ muốn, nhưng nay họ đã già yếu, tuổi quá
tám mươi, tóc trắng mặt nhăn, sắp chết đến nơi. Ta nên
đem pháp hóa của Phật mà chỉ bảo dẫn dắt. Nghĩ vậy nên
vị đại thí chủ tức thì chiêu tập họ lại, quảng bá
pháp hóa bằng cách trình bày, thuyết phục, khuyến khích,
tán thưởng cho họ. Làm cho họ trong một thì gian ai cũng đạt
được các đạo quả Tu đà hoàn, Tư đà hàm, A na hàm và
A la hán, sạch hết mọi sự phiền não ở trong ba cõi, tự
tại đối với thiền định sâu xa, đầy đủ đối với tám
sự giải thoát. Di Lạc, ý đại sĩ nghĩ thế nào, công đức
của vị đại thí chủ ấy đạt được có nhiều không? Đức
Di Lạc thưa, bạch đức Thế Tôn, công đức vị ấy rất
nhiều, vô số lượng, vô giới hạn. Vị ấy chỉ cho chúng
sinh những thứ vui thú, công đức cũng đã vô cùng, huống
chi còn làm cho họ đạt được cho đến đạo quả A la hán.
Đức Thế Tôn
bảo, Di Lạc, Như Lai nay nói rõ ràng cho đại sĩ biết, vị
đại thí chủ đem những thứ vui thú cho sáu loại chúng sinh
trong hàng ức thế giới hệ, lại làm cho số chúng sinh ấy
đạt được cho đến đạo quả A la hán, nhưng công đức
được có vẫn không bằng công đức của người thuộc lớp
thứ năm mươi chỉ nghe Pháp Hoa qua một bài chỉnh cú của
kinh ấy mà sinh tâm tùy hỷ. Trăm phần, ngàn phần, trăm ngàn
vạn ức phần của công đức tùy hỷ ấy, công đức bố
thí trên không bằng được một phần, cho đến toán số thí
dụ cũng không thể xác định. Di Lạc, công đức của người
thuộc lớp thứ năm mươi chỉ tùy hỷ khi nghe chuyền Pháp
Hoa mà còn vô số lượng vô giới hạn như vậy, huống chi
người đầu tiên, ngay nơi cuộc họp diễn giảng Pháp Hoa
mà được nghe và tùy hỷ đối với kinh ấy. Phước của
người này còn hơn đến vô số con số vô số, không thể
đối chiếu được nữa.
Di Lạc, nếu người
nào vì Pháp Hoa nên đi đến tăng xá, ngồi hay đứng mà nghe
và tiếp nhận, thì dẫu chỉ được chốc lát, công đức
này vẫn làm cho người ấy, khi chuyển thân đời này sinh
thân đời sau, sinh ra ở đâu cũng được đi bằng xe voi xe
ngựa loại thượng hạng, bằng xe liễn xe dư loại vàng ngọc,
bằng cung điện chư thiên. Nếu người nào đang ngồi nơi
chỗ diễn giảng Pháp Hoa, có ai đến nữa, người ấy mời
bảo ngồi nghe, hoặc chia chỗ của mình cho họ ngồi, thì
công đức người ấy, khi chuyển thân đời này sinh thân đời
sau, sẽ ngồi chỗ Đế Thích ngồi, chỗ Phạn Vương ngồi,
chỗ Luân Vương ngồi.
Di Lạc, nếu người
nào nói cho người khác biết, rằng có bản kinh tên Pháp Hoa,
nên đi nghe với tôi. Người này nhận lời, và đến nỗi
chỉ nghe được chốc lát, công đức người ấy, khi chuyển
thân đời này sinh thân đời sau, sẽ được sinh cùng chỗ
với vị bồ tát đã thành tựu các pháp tổng trì, được
lợi căn, trí tuệ, được trăm ngàn vạn đời không bao giờ
câm ngọng; hơi miệng không hôi thối; lưỡi không khi nào
bị bịnh; miệng cũng không bị bịnh; răng không dơ, không
đen, không vàng, không thưa, không mẻ, không rụng, không lệch,
không cong; môi không xệ xuống, không rút vào, không thô nhám,
không ghẻ lở, không sứt hỏng, không méo vẹo, không dày,
không lớn, không thâm, không đen, không có gì đáng ghét; mũi
không xẹp, không hóp, không cong, không gãy; mặt thì sắc không
đen, hình không hóp lại, dài ra, không lõm xuống, cong gãy,
không có hết thảy cái vẻ không thể ưa thích. Trái lại,
môi, lưỡi, răng hàm, răng, tất cả đều chỉnh, đẹp; mũi
thì dài, lớn, cao, thẳng; mặt và dáng mặt thật hoàn hảo;
mày cao mà dài; trán rộng, bằng phẳng, ngay ngắn; nói tóm,
tướng tốt loài người, người ấy có đủ tất cả. Đời
đời, người ấy sinh ra ở đâu cũng thấy Phật, nghe Pháp,
tin tưởng và tiếp nhận giáo huấn. Di Lạc, đại sĩ hãy
quan sát điều ấy: khuyến khích một người cho họ đi nghe
giảng Pháp Hoa mà thành quả còn như vậy, huống chi chính
mình chuyên chú mà nghe giảng, mà đọc tụng, mà phân tích
nói lại cho mọi người ở giữa những cuộc họp đông đảo,
mà tu hành như lời kinh dạy.
Khi ấy đức Thế
Tôn muốn lặp lại ý nghĩa đã nói, nên nói những lời chỉnh
cú sau đây.
(2) Từ chỗ giảng
pháp,
ai nghe Pháp Hoa,
dầu chỉ nghe
được
một bài chỉnh
cú,
nhưng biết tùy
hỷ
và nói cho người;
nói chuyền cho
đến
lớp thứ năm
mươi,
người trong lớp
này
được phước
thế nào,
nay đây Như Lai
phân tích phước
ấy.
(3) Như đại thí
chủ
cho vô số người
đến tám mươi
năm
những gì họ
muốn.
(4) Khi thấy họ
già
tóc bạc mặt
nhăn,
răng rụng người
khô,
nghĩ họ sắp
chết,
ta phải chỉ dạy
cho được đạo
quả.
(5) Liền tìm cách
nói
mà nói niết bàn,
rằng đời toàn
là
không phải chắc
thật,
khác nào bọt
nước,
bóng nước, sóng
nắng,
các người phải
gấp
nhàm chán thoát
ly.
(6) Mọi người
nghe được
pháp hóa như vậy,
đều thành La
hán
đủ sáu thần
thông
và ba minh trí
với tám giải
thoát.
(7) Nhưng người
sau hết
thuộc lớp năm
mươi,
dầu chỉ nghe
được
một bài chỉnh
cú
của kinh Pháp
Hoa
mà lòng tùy hỷ,
phước được
vẫn hơn
đại thí chủ
trên,
đến nỗi không
thể
đối chiếu ví
dụ.
(8) Nghe chuyền
xa thế
phước còn vô
lượng,
huống người
đầu tiên
từ chỗ giảng
pháp
nghe kinh Pháp Hoa
mà lòng tùy hỷ.
(9) Nếu ai khuyên
được
dầu chỉ một
người,
dẫn họ đi đến
nghe kinh Pháp Hoa,
bằng cách bảo
họ
Pháp Hoa tuyệt
diệu,
ngàn vạn thời
kỳ
cũng khó gặp
được.
(10) Người này
theo lời
đi đến mà nghe,
thì dẫu đến
nỗi
chỉ nghe chốc
lát,
kết quả phước
đức
của người khuyên
ấy
nay đây Như Lai
phân tích nói
đến.
(11-Người ấy
đời đời
13) miệng không
bị bịnh;
răng không bao
giờ
thưa, vàng hay
đen;
môi thì không
dày,
không rút, không
sứt,
không hình dáng
nào
có thể ác cảm;
lưỡi cũng không
khô,
không đen, không
ngắn;
mũi đã cao, lớn,
mà lại dài, thẳng;
còn trán thì rộng,
bằng phẳng, ngay
ngắn;
đến mặt và
mắt
thì đủ mọi
vẻ
đẹp đẽ, trang
nghiêm,
ai cũng thích nhìn;
hơi miệng thường
xuyên
không mùi hôi
thối,
mà hơi hoa sen
thường phát từ
đó.
(14) Nếu ai cố
tâm
đi đến tăng
xá,
muốn nghe cho được
Diệu Pháp Liên
Hoa,
dầu nghe chốc
lát
mà lòng hoan hỷ,
nay đây Như Lai
nói phước người
ấy.
(15-Người ấy
đời sau
16) sinh trong trời
người
được đi xe voi
xe ngựa hảo hạng,
xe liễn xe dư
trang trí vàng
ngọc,
lại được đi
bằng
cung điện chư
thiên.
(17) Tại chỗ
diễn giảng
Diệu Pháp Liên
Hoa,
ai biết khuyên
mời
người khác ngồi
nghe,
thì cái phước
này
làm cho người
ấy
sẽ được chỗ
ngồi
của các ngôi
vị
Đế Thích, Phạn
Vương,
cùng với Luân
Vương.
Huống chi những
người
tự mình chuyên
tâm
mà nghe diễn giảng
Diệu Pháp Liên
Hoa,
nghe rồi giảng
lại
nghĩa lý kinh ấy,
lại còn tu hành
như kinh ấy dạy;
phước này không
ai
biết được giới
hạn.