|
|
|
|
|
Cuốn
1
|
|
|
|
|
|
Cuốn
2
|
|
|
|
|
|
Cuốn
3
|
|
|
|
|
|
|
|
Cuốn
4
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
Cuốn
5
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
Cuốn
6
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
Cuốn
7
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
Phần
sao lục:
|
|
|
|
|
|
c
KINH
PHÁP HOA
(Hoa
Sen Của Chánh Pháp)
Phần
CHÍNH VĂN - Trí Quang
dịch
Phẩm
17:
Phân
tích thành quả
Khi nghe đức Thế
Tôn nói về thời lượng đời sống của ngài bất tận như
vậy, đại hội có vô lượng vô số chúng sinh được ích
lợi lớn lao. Ngài bảo đức Di Lạc, Như Lai nói về sự bất
tận như vậy của đời sống Như Lai thì có chúng sinh nhiều
bằng rất nhiều con số trăm triệu hằng sa thực hiện tuệ
giác Không sinh. Lại có bồ tát nhiều gấp ngàn lần số ấy
được tổng trì Nghe nhớ, có bồ tát nhiều bằng bụi nhỏ
nghiền một thế giới hệ được các tài hùng biện mà trong
đó có sự Biện thuyết, có bồ tát nhiều bằng bụi nhỏ
nghiền một thế giới hệ được tổng trì Xoay chuyển vô
số; có bồ tát nhiều bằng bụi nhỏ nghiền một đại thiên
quốc độ có thể chuyển đẩy bánh xe chánh pháp Không còn
thoái chuyển, có bồ tát nhiều bằng bụi nhỏ nghiền một
trung thiên quốc độ có thể chuyển đẩy bánh xe chánh pháp
Hào quang trong sáng; có bồ tát nhiều bằng bụi nhỏ nghiền
một tiểu thiên quốc độ chỉ tám đời nữa thì được
Tuệ giác vô thượng, có bồ tát nhiều bằng bụi nhỏ nghiền
bốn lần bốn đại lục nhân loại chỉ bốn đời nữa thì
được Tuệ giác vô thượng, có bồ tát nhiều bằng bụi
nhỏ nghiền ba lần bốn đại lục nhân loại chỉ ba đời
nữa thì được Tuệ giác vô thượng, có bồ tát nhiều bằng
bụi nhỏ nghiền hai lần bốn đại lục nhân loại chỉ hai
đời nữa thì được Tuệ giác vô thượng, có bồ tát nhiều
bằng bụi nhỏ nghiền một lần bốn đại lục nhân loại
chỉ một đời nữa thì được Tuệ giác vô thượng. Lại
có chúng sinh nhiều bằng bụi nhỏ nghiền tám thế giới hệ
đều phát tâm Tuệ giác vô thượng.
Khi đức Thế
Tôn phân tích chư vị bồ tát được lợi ích của Pháp vĩ
đại như vậy thì trong không gian mưa xuống hoa mạn đà và
hoa mạn đà lớn, rải trên chư Phật ngồi trên tòa sư tử
ở dưới vô lượng trăm ngàn vạn ức cây ngọc, rải trên
đức Thích Ca và trên đức Phật nhập diệt đã lâu là đức
Đa Bảo cùng ngồi trên tòa sư tử ở trong bảo tháp, rải
trên tất cả bồ tát và bốn chúng. Trong không gian lại mưa
xuống phấn của các hương liệu đại loại như đàn hương,
trầm thủy. Cũng trong không gian, trống chư thiên tự kêu vang
lên, âm thanh tuyệt diệu, nghe xa; lại mưa xuống cả ngàn
loại vải chư thiên; và rủ xuống khắp cả chín phương hướng
là những chuỗi ngọc đại loại như chuỗi chân châu, chuỗi
ma ni, chuỗi như ý. Bao nhiêu là lư hương, làm bằng các thứ
ngọc và ở trong đốt hương liệu vô giá, tự chuyển động
đến khắp tất cả, hiến cúng toàn thể pháp hội lớn lao.
Các bên ở trên mỗi đức Phật, các vị bồ tát cầm bảo
cái có mắc phan phướn, tuần tự mà lên đến Phạn thiên;
các vị bồ tát ấy còn đêm âm thanh tuyệt diệu, ngâm hát
vô số thi ca mà tán dương chư Phật.
Vào lúc ấy, đức
Di Lạc từ chỗ ngồi đứng đậy, trần vai bên phải, chắp
tay hướng về đức Thế Tôn mà nói những lời chỉnh cú
sau đây.
(1) Pháp Thế Tôn
nói
thật là hiếm
có!
xưa nay chúng con
chưa từng nghe
đến!
Thần lực Thế
Tôn
thật là vĩ đại!
Đời sống Thế
Tôn
thật là bất
tận!
(2) Vô số con
Phật
hoan hỷ tràn ngập
khắp cả cơ thể,
khi nghe Thế Tôn
phân tích như
sau,
về bao nhiêu người
đạt được lợi
ích
của Pháp vĩ đại:
(3) Có số thành
bậc
Không còn thoái
chuyển,
có số thu hoạch
tổng trì Nghe
nhớ,
có số thành tựu
về sự Biện
thuyết,
số được tổng
trì
Xoay chuyển vô
số.
(4-Có số bồ
tát
7) nhiều bằng
bụi nhỏ
một cõi đại
thiên
có thể chuyển
đẩy
bánh xe chánh pháp
Không còn thoái
chuyển,
có số bồ tát
nhiều bằng bụi
nhỏ
một cõi trung
thiên
có thể chuyển
đẩy
bánh xe chánh pháp
Hào quang trong
sáng.
Lại có bồ tát
nhiều bằng bụi
nhỏ
một cõi tiểu
thiên
chỉ tám đời
nữa
thì được thực
hiện
Tuệ giác Phật
đà,
có số bồ tát
nhiều bằng bụi
nhỏ
bốn ba hai lần
bốn châu đại
lục
chỉ còn bốn
đời
ba đời hai đời
thì được trở
thành
một đức Phật
đà,
có số bồ tát
nhiều bằng bụi
nhỏ
một bốn đại
lục
chỉ một đời
nữa
thì được Tuệ
giác
của đấng Toàn
giác.
Các vị như vậy
nghe nói đời
sống
bất tận của
ngài,
cùng thực hiện
được
thành quả trong
suốt,
thuần khiết,
vô hạn.
Lại còn chúng
sinh
nhiều bằng bụi
nhỏ
tám thế giới
hệ
nghe đức Thế
Tôn
nói về đời
sống
bất tận của
ngài,
ai cũng phát Tâm
tuệ giác vô thượng.
(8) Thế Tôn tuyên
thuyết
đời sống bất
tận,
thật đúng là
Pháp
ngoài tầm nghĩ
bàn,
Pháp làm nhiều
người
được bao lợi
ích,
Pháp như không
gian
không có biên
cương.
(9) Đế Thích,
Phạn Vương,
số lượng nhiều
như
cát của sông
Hằng,
từ nơi vô số
quốc độ của
Phật
cùng nhau đến
đây,
rải như mưa xuống
hoa của chư thiên
như hoa mạn đà
và mạn đà lớn.
(10) Họ như chim
bay
di chuyển trong
không;
phấn các hương
liệu
đàn hương, trầm
thủy,
được họ rải
xuống
hoa mắt như mưa,
hiến cúng các
đấng
Tuệ giác hoàn
toàn.
(11) Trống của
chư thiên
ở trong không
gian
tự nhiên gióng
lên
âm thanh tuyệt
diệu.
Và vải chư thiên
cả ngàn vạn
loại
xoay chuyển trong
không
mà cùng rủ xuống.
(12) Những lư
hương đẹp
và làm bằng ngọc,
ở trong lại đốt
hương liệu vô
giá,
tự động di chuyển
đến khắp tất
cả,
hiến cúng các
đấng
Tôn cao nhất đời.
(13) Chư đại
bồ tát
cầm những bảo
cái
có mắc phan phướn
và được làm
bằng
bảy chất liệu
quí,
đã cao lại đẹp,
số lượng nhiều
đến
vạn ức chủng
loại,
tuần tự lên
đến
tầng trời Phạn
thiên.
(14) Trước mỗi
đức Phật,
các ngài lại
dựng
cột cờ cao đẹp,
trên mắc phan
đẹp.
Lại đem ngàn
vạn
những bài thi
ca,
ngâm hát ca tụng
chư Phật Thế
Tôn.
(15) Bao nhiêu sự
trạng
đến như thế
này,
thì gian trước
đây
thật chưa từng
có,
xuất từ bao người
cực kỳ hoan hỷ
khi nghe Thế Tôn
nói về thời
lượng
đời sống vô
lượng
của đức Thế
Tôn.
(16) Tiếng nói
Thế Tôn
vang cả mười
phương,
ích lợi rộng
lớn
cho bao chúng sinh,
làm cho tất cả
đủ những thiện
căn
hỗ trợ phát
Tâm
tuệ giác vô thượng.
Đức Thế Tôn
bảo đức Di Lạc, người nào nghe đời sống Như Lai bất
tận như vầy, thì dẫu đến nỗi chỉ phát sinh được một
ý niệm tin hiểu mà thôi, công đức người ấy đã không
có hạn lượng. Thiện nam hay thiện nữ nào vì cầu tuệ giác
vô thượng mà trải qua rất nhiều trăm triệu thời kỳ, thực
hành năm pháp ba la mật là bố thí, trì giới, nhẫn nhục,
tinh tiến, thiền định, ngoại trừ bát nhã, công đức của
người này đem sánh với công đức của người trước, thì
không bằng một phần trong trăm phần, ngàn phần, trăm ngàn
vạn ức phần, cho đến toán số ví dụ cũng không có khả
năng đem lại sự xác định. Thiện nam hay thiện nữ nào có
công đức trước mà thoái chuyển đối với tuệ giác vô
thượng là điều không thể có. Đức Thế Tôn muốn lặp
lại ý nghĩa này nên nói những lời chỉnh cú sau đây.
(17) Những ai vì
cầu
tuệ giác của
Phật,
trải qua rất
nhiều
trăm triệu thời
kỳ
thực hành đủ
cả
năm ba la mật
-
(18-Bằng cách
suốt cả
19) thì gian như
vậy,
thực hành bố
thí
hiến cho khắp
cả,
lại hiến cúng
Phật
và đệ tử Phật
là chư thanh văn,
duyên giác, bồ
tát,
đồ ăn đồ uống
loại quí và lạ,
đồ nằm đồ
mặc
loại thượng
hảo hạng.
(20) Đem gỗ đàn
hương
mà cất tinh xá,
và lập vườn
rừng
mà trang hoàng
thêm.
(21) Hiến cúng
như vậy
đã nhiều lại
tốt,
và trọn thì gian
đã nói ở trên,
rồi đem xoay về
cầu tuệ giác
Phật.
(22) Còn giữ tịnh
giới
thì rất trong
sạch,
không có thiếu
sót
không hề lọt
mất,
rồi đem xoay về
cầu tuệ vô thượng,
và được chư
Phật
ca tụng tán dương.
(23) Thực hành
nhẫn nhục
thì đứng vững
vàng
ở nơi vị trí
thuần hóa, ôn
nhu,
bao nhiêu điều
ác
đổ đến nơi
mình,
tâm trí người
ấy
vẫn không dao
động.
(24) Những kẻ
tự xưng
là người đắc
pháp,
trong lòng ôm giữ
sự tăng thượng
mạn;
bị kẻ như vậy
khinh ngạo quấy
phá,
sự tồi tệ này
cũng vẫn nhẫn
được.
(25) Cần mẫn
tinh tiến
thì chính trí
nhớ
thường xuyên
vững chắc,
vô lượng thời
kỳ
chuyên tư duy tu
không hề nhác
nghỉ.
(26) Vô số thời
kỳ
ở chỗ trống
vắng,
hoặc là tọa
thiền
hoặc là kinh hành,
dẹp bỏ ngủ
nghỉ
tập trung tâm
trí.
(27) Nhờ nhân
tố này
phát sinh thiền
định,
trải qua tám chục
vạn ức thời
kỳ,
tâm trí đứng
yên
không có loạn
động.
(28) Rồi đem cái
phước
nhất tâm như
vậy
nguyện cầu đạt
được
tuệ giác vô thượng,
rằng khi đạt
đuợc
sự toàn giác
ấy
thì cũng cùng
tận
biên cương thiền
định.
(29) Người nào
trải qua
vạn ức thời
kỳ,
làm các pháp trên
mà được công
đức,
(30) và người
thiện nam
hay thiện nữ
nào
nghe Như Lai nói
đời sống Như
Lai,
thì dầu chỉ
có
một lúc tin hiểu,
công đức người
này
vẫn hơn người
trên.
(31) Người này
hoàn toàn
không có tất
cả
những nỗi hoài
nghi
những sự hối
tiếc,
đem tâm sâu xa
mà tin chốc lát,
vẫn được công
đức
đến như thế
ấy.
(32) Các vị bồ
tát
vô số thời kỳ
thực hành các
pháp
đã nói như trên,
thì nghe Như Lai
nói về đời
sống
bất tận của
Phật
là tin nhận được.
(33) Các vị cúi
đầu
kính nhận Pháp
Hoa,
và cầu nguyện
rằng
trong thì vị lai
con cũng có được
đời sống vô
tận
để mà hóa độ
vô tận chúng
sinh.
(34) Và như Thế
Tôn,
vị Sư tử chúa
của dòng họ
Thích,
trong thì hiện
tại,
đã đến mà ngồi
nơi bồ đề tràng,
cất tiếng vang
lên
như sư tử gầm,
thuyết pháp một
cách
không sợ hãi
gì;
(35) nguyện con
sau này
trong thì vị lai,
cũng được mọi
người
ai cũng tôn kính,
cũng đến mà
ngồi
nơi bồ đề tràng,
cũng nói đời
sống
bất tận của
Phật
với một phong
cách
y như Thế Tôn.
(36) Ai có tâm
trí
sâu xa, trong sáng,
thẳng tắp như
vậy,
lại còn nghe nhiều
và nhớ đầy
đủ,
và theo nghĩa ý
mà lý giải được
lời Như Lai nói,
những người
như vậy
không nghi Pháp
này.
Lại nữa, Di Lạc,
nếu có người nào chỉ nghe Như Lai nói về sự bất tận
của đời sống Như Lai mà hiểu được ý hướng của sự
nói như vậy, thì người ấy được công đức vô hạn lượng,
có năng lực phát khởi tuệ giác vô thượng của Như Lai;
huống chi đối với toàn bộ Pháp Hoa mà tự nghe một cách
đầy đủ và khuyên người nghe, tự nhớ và khuyên người
nhớ, tự chép và khuyên người chép, tự đem hoa, hương, vòng
hoa, cờ, phan, lọng dù bằng lụa dày, đèn dầu thơm và đèn
bơ sữa bò mà hiến cúng cuốn kinh ấy, thì công đức người
này vô hạn lượng, có năng lực phát sinh tuệ giác Biết
tất cả.
Di Lạc, thiện
nam hay thiện nữ nào nghe Như Lai nói sự bất tận của đời
sống Như Lai mà tin hiểu bằng tâm trí sâu xa, thì như vậy
là thấy Như Lai thường ở tại Linh sơn, thuyết pháp cho chư
vị bồ tát và thanh văn bao quanh; thấy thế giới hệ Kham
nhẫn này đất bằng lưu ly, bằng phẳng ngay thẳng, dây vàng
Diêm phù đàn phân ranh tất cả đường sá thành những đường
ngã tám, cây ngọc có hàng có lối, lầu đài toàn do vàng
ngọc hợp thành và có các bồ tát ở trong đó. Ai quán tưởng
thấy được như vậy thì đại sĩ phải biết đó là sắc
thái của sự tin hiểu sâu xa.
Thêm nữa, sau
khi Như Lai nhập diệt, ai nghe Pháp Hoa mà không phỉ báng, biết
tùy hỷ, thì đại sĩ phải biết như thế cũng đã là sắc
thái của sự tin hiểu sâu xa; huống chi tùy hỷ rồi còn biết
đọc tụng kính giữ kinh ấy, thì như vậy là đỉnh đầu
người ấy đã đội Như Lai. Di Lạc, người như vậy, không
kể thiện nam hay thiện nữ, đã không cần xây tháp làm chùa
cho Như Lai, đã không cần kiến thiết tăng xá và đem bốn
sựï mà hiến cúng chư Tăng. Tại sao, vì thiện nam hay thiện
nữ ấy đọc tụng kính giữ Pháp Hoa là đã xây dựng chùa
tháp mà hiến cúng Như Lai, đã kiến thiết tăng xá mà hiến
cúng chư Tăng; là đã hiến cúng Như Lai bằng cách đem xá
lợi của Như Lai mà xây tháp bằng bảy chất liệu quí báu,
chu vi rất rộng, và vừa cao vừa nhỏ dần cho đến tận tầng
trời Phạn thiên, treo những bảo cái mà ở dưới có mắc
phan phướn, treo những chuông nhỏ quí báu, dâng các loại
hoa, vòng hoa, các hương liệu, đánh các thứ trống và tấu
các nhạc khí như ống tiêu ống sáo và đàn hầu, biểu diễn
các vũ khúc và hý kịch, ca hát ngâm vịnh mà xưng tụng tán
dương bằng âm thanh tuyệt diệu; là đã hiến cúng Như Lai
bằng cách này trong vô lượng ngàn vạn ức thời kỳ. Di Lạc,
sau khi Như Lai nhập diệt, ai nghe Pháp Hoa mà có thể tiếp
nhận kính giữ, tự mình và khuyên người sao chép ấn hành,
thì như vậy là đã tạo lập tăng xá bằng cách đem gỗ đàn
hương đỏ mà làm ba mươi hai sở cung điện và nhà chính,
cao bằng tám cây đa la, rộng rãi, tôn nghiêm và mỹ thuật,
trong đó có thể ở đến hàng trăm ngàn tỷ kheo; lại có
vườn rừng và hồ tắm, có đường để kinh hành, có động
để tọa thiền; có đầy đủ đồ mặc, đồ nằm, đồ uống,
đồ ăn, dược phẩm và mọi thứ tiện nghi _ đã tạo lập
tăng xá như vậy có đến mấy trăm ngàn vạn ức, số lượng
vô lượng, mà hiến cúng hiện diện cho Như Lai và tỷ kheo
tăng. Do vậy mà Như Lai nói rằng, sau khi Như Lai nhập diệt,
đối với Pháp Hoa, có ai tiếp nhận kính giữ, bằng cách
đọc tụng, diễn giảng cho người, tự mình và khuyên người
sao chép ấn hành, lại còn xây dựng chùa tháp mà hiến cúng
Như Lai, còn tạo lập tăng xá mà hiến cúng với sự tán dương
Thanh văn tăng, còn đem trăm ngàn vạn ức phong cách tán dương
mà tán dương Bồ tát và công đức của Bồ tát, còn vận
dụng mọi thứ yếu tố, tùy theo nghĩa ý mà diễn giảng Pháp
Hoa cho người, còn giữ giới thanh tịnh, ở chung với những
người thuần hóa, còn ẩn nhẩn chứ không giận dữ, trí
nhớ vững chắc, thường quí tọa thiền mà thực hiện các
định sâu xa, tinh tiến dũng mãnh mà thu thập các pháp lành,
lợi căn, trí tuệ, khéo đáp mọi sự gạn hỏi _ Di Lạc,
sau khi Như Lai nhập diệt, thiện nam hay thiện nữ nào kính
giữ Pháp Hoa mà còn có những pháp lành như vậy, thì đại
sĩ phải biết những người ấy đã bước mau đến nơi bồ
đề tràng, sắp ngồi dưới bồ đề thọ mà hoàn mãn vô
thượng giác. Di Lạc, những người ấy đứng ngồi hay kinh
hành ở đâu, những chỗ ấy nên xây dựng bảo tháp mà hiến
cúng Như Lai, và nhân loại với chư thiên nên hiến cúng bảo
tháp này như hiến cúng bảo tháp tôn trí xá lợi của Như
Lai.
Khi ấy đức Thế
Tôn muốn lặp lại ý nghĩa đã nói, nên nói những lời chỉnh
cú sau đây.
(37) Sau khi Như
Lai
nhập niết bàn
rồi,
ai có năng lực
kính giữ Pháp
Hoa,
thì sự vô lượng
của phước người
ấy
là như Như Lai
đã nói ở trên.
(38) Người như
thế ấy
là đã làm đủ
mọi sự hiến
cúng
đối với Như
Lai
bằng cách xây
tháp
mà thờ xá lợi,
tháp ấy trang
hoàng
bảy thứ quí
báu,
(39) trụ vàng
tiêu biểu,
chu vi rất rộng,
càng cao càng nhỏ
cao đến Phạn
thiên,
(40) chuông nhỏ
quí báu
có ngàn vạn ức,
gió động kêu
lên
âm thanh tuyệt
diệu;
(41-bằng cách
trải qua
42) vô lượng
thời kỳ,
hiến cúng tháp
ấy
với hoa và hương,
các loại vòng
hoa,
vải lụa chư
thiên,
diễn tấu kịch
nhạc,
đốt đèn dầu
thơm
và bơ sữa bò
thường sáng quanh
tháp.
(43) Thời kỳ
dữ dội
mạt vận giáo
pháp,
những ai có thể
kính giữ Pháp
Hoa,
thì người như
vậy
là đã làm đủ
các cách hiến
cúng
đã nói trên đây.
(44) Ai kính giữ
được
Diệu Pháp Liên
Hoa,
thì như Như Lai
khi còn ở đời
họ đem đàn hương
tạo lập tăng
xá
hiến cúng Như
Lai
và Tỷ kheo tăng.
Tăng xá như vậy
những ngôi nhà
chính
mà đã có đến
ba mươi hai sở,
cao bằng tám cây
đa la đại thọ;
(45) thực phẩm
hảo hạng,
đồ nằm đồ
mặc
toàn loại tinh
tế,
đủ mọi tiện
nghi
thành nơi cư trú
trăm ngàn chư
Tăng;
(46) có vườn
có rừng
có những hồ
tắm
có đường kinh
hành
có động tọa
thiền,
tất cả toàn
là
tôn nghiêm mỹ
thuật.
(47-Đối với
Pháp Hoa,
51) những ai tin
hiểu
một cách sâu
xa,
kính giữ bằng
cách
đọc tụng sao
chép
khuyên người
sao chép,
hiến cúng cuốn
kinh
bằng cách dâng
lên
các loại bông
hoa
các thứ hương
liệu,
đem các loại
hoa
thích ý, kim sắc,
cùng hoa long thỉ,
ướp dầu mà
đốt;
hiến cúng như
vậy
được vô lượng
phước.
(52) Ví như không
gian
vô cùng vô tận,
cái phước như
vầy
cũng vô cùng tận.
(53) Những người
chỉ có
kính giữ Pháp
Hoa
mà đã như vậy,
huống chi những
người
kính giữ kinh
ấy
mà còn làm cả
bố thí trì giới
nhẫn nhục thiền
định;
(54) không có giận
dữ
không có ác miệng,
hết lòng tôn
kính
chùa tháp thờ
Phật,
lại rất khiêm
tốn
đối với tỷ
kheo,
xa rời tính khí
tự cao tự đại;
(55) thường xuyên
tu tập
tư duy, trí tuệ,
có ai gạn hỏi
thì không bực
tức
mà lại tùy thuận
giải thích cho
họ.
(56) Kính giữ
Pháp Hoa
và làm như vậy,
công đức người
ấy
không thể lượng
định.
(57) Gặp được
những người
kính giữ Pháp
Hoa,
thành đạt công
đức
đến như thế
này,
(58) thì nên tung
rải
hoa của chư thiên,
đem vải chư thiên
phủ mình người
ấy,
đem cả đầu
mặt
mà lạy ngang chân,
trong lòng nghĩ
tưởng
người ấy như
Phật.
(59) Lại nghĩ
người ấy
không bao lâu nữa
đến bồ đề
tràng
được tuệ giác
Phật,
tuệ giác không
còn
sơ hở, vọng
động,
ích lợi sâu rộng
cho cả trời người.
(60) Và chỗ người
ấy
cư trú, kinh hành,
cho đến giảng
nói
một bài chỉnh
cú,
(61) đều nên
xây tháp
tôn nghiêm mỹ
thuật
mà hiến Như Lai,
kế đó lại còn
dâng cúng tháp
ấy
đủ cả mọi
sự.
(62) Vì chỗ con
Phật
cư trú như vậy
cũng chính là
chỗ
Như Lai sử dụng,
thường xuyên
cư trú,
kinh hành, nằm
ngồi.
________
Kết thúc tụng
kinh Pháp Hoa, chúng con xin hồi hướng:
Vạn ức thời
kỳ
không thể nói
được
mới được có
lúc
Phật nói Pháp
Hoa.
Vạn ức thời
kỳ
không thể nói
được
mới được có
lúc
nghe nói Pháp Hoa.
Chúng con nương
nhờ
Phật Pháp Tăng
lực
mới được trì
tụng
Diệu Pháp Liên
Hoa.
Chúng con nguyện
đem
công đức như
vầy
hiến khắp tất
cả
các loại chúng
sinh,
cầu cho chúng
con
cùng với chúng
sinh
đều được thành
tựu
tuệ giác chư
Phật.
Kính lạy kinh
Diệu Pháp Liên Hoa, bản kinh của tuệ giác bình đẳng vĩ
đại, bản kinh dạy cho bồ tát và được Phật giữ gìn.
Kính lạy tất cả Pháp bảo trong quốc độ này và trong mười
phương quôác độ.
Kính lạy đức
Thích Ca Mâu Ni, đức Phật giáo chủ bổn sư, đã tuyên thuyết
kinh Pháp Hoa. Kính lạy đức Đa Bảo, đức Phật đã làm chứng
cho kinh Pháp Hoa toàn là chân thật. Kính lạy đức Di Lạc,
đức Phật đương lai, đã phát khởi kinh Pháp Hoa và tiếp
dẫn những người hành trì Pháp Hoa vãng sinh Đâu suất tịnh
độ. Kính lạy tất cả Phật bảo trong kinh Pháp Hoa, trong
quốc độ này và trong mười phương quốc độ.
Kính lạy bồ
tát Văn Thù, vị pháp sư Pháp Hoa. Kính lạy bồ tát Phổ Hiền,
vị khuyến phát Pháp Hoa. Kính lạy bồ tát Quan Âm, vị đại
sĩ toàn diện. Kính lạy tất cả Tăng bảo là các vị Bồ
tát, các vị Duyên giác và các vị Thanh văn trong kinh Pháp
Hoa, trong quốc độ này và trong mười phương quốc độ.

x |