|
|
|
|
|
Cuốn
1
|
|
|
|
|
|
Cuốn
2
|
|
|
|
|
|
Cuốn
3
|
|
|
|
|
|
|
|
Cuốn
4
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
Cuốn
5
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
Cuốn
6
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
Cuốn
7
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
Phần
sao lục:
|
|
|
|
|
|
c
KINH
PHÁP HOA
(Hoa
Sen Của Chánh Pháp)
Phần
CHÍNH VĂN - Trí Quang
dịch
Phẩm
16:
Sự
sống lâu của đức Thế Tôn
Vào lúc bấy giờ,
đức Thế Tôn bảo chư vị bồ tát, và toàn thể các chúng
ở trong đại hội, chư thiện nam tử, các người hãy tin hiểu
lời nói chắc thật của Như Lai. Một lần nữa, đức Thế
Tôn bảo toàn thể đại hội, các người hãy tin hiểu lời
nói chắc thật của Như Lai. Lại một lần nữa, đức Thế
Tôn bảo toàn thể đại hội, các người hãy tin hiểu lời
nói chắc thật của Như Lai. Bấy giờ đại chúng bồ tát
mà bậc thượng thủ là đức Di Lạc, chắp tay mà thưa, bạch
đức Thế Tôn, xin ngài chỉ dạy, chúng con sẽ tin tưởng
tiếp nhận lời ngài. Thấy chư vị bồ tát thỉnh cầu đến
ba lần mà không ngưng, nên đức Thế Tôn bảo, chư vị hãy
nghe cho kỹ về thần lực bí mật của Như Lai.
Chư thiện nam
tử, tất cả thế giới như chư thiên nhân loại và tu la,
ai cũng nói đời này đức Thích Ca Thế Tôn rời khỏi hoàng
cung họ Thích, cách thành Già da không xa, ngồi nơi bồ đề
tràng mà được tuệ giác vô thượng. Nhưng, chư thiện nam
tử, Như Lai thật sự trở thành Phật đà thì đến nay đã
cực nhiều con số trăm triệu thời kỳ. Ví như hàng ức con
số vô số đại thiên quốc độ, giả thiết có người đem
nghiền thành bụi nhỏ, rồi đi về hướng đông, qua khỏi
hàng ức con số vô số quốc độ mới bỏ xuống một hạt
bụi nhỏ ấy. Tuần tự như vậy mà đi về hướng đông và
bỏ hết số bụi. Chư thiện nam tử, trong ý chư vị nghĩ
thế nào, bao nhiêu quốc độ mà người ấy đi qua, có thể
nào nghĩ và tính mà biết được số lượng hay không? Đức
Di Lạc và các vị đồng chúng cùng thưa, bạch đức Thế
Tôn, quốc độ như vậy vô lượng vô biên, không phải toán
số biết được, cũng không phải trí lực biết thấu. Tất
cả các vị thanh văn duyên giác vận dụng tuệ giác không
còn sơ hở cũng không thể nghĩ mà biết được số lượng
ấy. Chúng con là những người đã ở địa vị Không thoái
chuyển mà đối với số lượng ấy cũng không thấu suốt.
Bạch đức Thế Tôn, quốc độ như vậy thật vô lượng vô
biên.
Đức Thế Tôn
bảo các vị đại bồ tát, chư thiện nam tử, Như Lai nay tuyên
ngôn rõ ràng cho chư vị biết, bao nhiêu quốc độ ấy, được
hay không được bỏ bụi xuống, đều đem hết ra mà nghiền
làm bụi nữa, rồi mỗi hạt bụi giả thiết một thời kỳ,
thì Như Lai thành Phật đến nay, còn hơn số ấy đến cực
nhiều con số thời kỳ vô số. Từ đó đến nay, Như Lai thường
ở tại quốc độ Kham nhẫn này mà thuyết pháp giáo hóa,
lại ở vô số con số vô số quốc độ khác nữa mà dắt
dẫn ích lợi cho các loại chúng sinh. Chư thiện nam tử, trong
thì gian ấy và trong những quốc độ ấy, Như Lai tự nói
là các đức Như Lai khác, đại loại như Nhiên Đăng Như Lai,
lại nói đến sự nhập diệt của các đức Như Lai ấy. Như
vậy toàn là phương tiện mà nói. Chư thiện nam tử, có ai
đến chỗ Như Lai thì Như Lai đem mắt Phật mà nhìn tín tiến
niệm định tuệ, các căn ấy của họ lanh hay chậm, rồi
tùy sự nên hóa độ như thế nào mà, tại mỗi quốc độ,
Như Lai tự nói danh hiệu khác nhau, tuổi tác lớn nhỏ, lại
nói sẽ nhập diệt. Như Lai còn dùng đủ cách phương tiện
mà nói chánh pháp tinh túy, làm cho chúng sinh ai cũng hoan hỷ.
Chư thiện nam tử, Như Lai thấy chúng sinh ưa thích giáo pháp
thấp nhỏ, đức mỏng tội nặng, thì vì những người ấy
mà nói rằng Như Lai lúc trẻ tuổi đã xuất gia và mới được
tuệ giác vô thượng gần đây. Nhưng thật sự Như Lai thành
Phật đến nay đã lâu xa như trên đã nói, chỉ vì phương
tiện giáo hóa chúng sinh cho họ nhập vào tuệ giác của Phật,
nên nói mới thành Phật gần đây.
Chư thiện nam
tử, Như Lai thuyết ra kinh pháp toàn là để hóa độ chúng
sinh, nên nói mình qua thân mình hay nói mình qua thân khác, nói
mình biểu hiện qua thân mình hay nói mình biểu hiện qua thân
khác, nói mình biểu hiện qua việc mình hay nói mình biểu
hiện qua việc khác, mọi cách nói đều trung thực, không dối
trá. Vì lẽ Như Lai đúng như sự thật của ba cõi mà thấy
ba cõi không sinh không chết, không lui mất không hiện ra, không
tồn tại không nhập diệt, không thật không giả, không như
nhau không khác nhau. Không như chúng sinh ba cõi nhìn thấy ba
cõi; ba cõi như vậy Như Lai nhìn thấy rõ ràng, không có lầm
lẫn. Chỉ vì các loại chúng sinh có đủ thứ cá tính, thị
hiếu, hành động và tư tưởng khác nhau, mà Như Lai thì muốn
làm cho ai cũng được phát sinh gốc rễ điều thiện, nên
đem bao nhiêu yếu tố, ví dụ và lời chữ mà thuyết pháp
đủ cách, làm việc Phật làm mà chưa bao giờ tạm thời ngừng
bỏ. Như vậy là Như Lai thành Phật đến nay đã cực kỳ
lâu xa, sống lâu cực nhiều con số thời kỳ vô số, vĩnh
viễn tồn tại mà không có nhập diệt.
Chư thiện nam
tử, Như Lai xưa kia đang đi đường đi của bồ tát mà sự
sống lâu có được, đến nay vẫn chưa hết, thì gian còn
nhiều hơn bội phần số lượng đã nói ở trên; huống chi
Như Lai ngày nay đã thành Phật, và sự sống lâu của Như
Lai là của một đức Phật? Như Lai nay không thật nhập diệt
mà tuyên bố sẽ nhập diệt, là Như Lai dùng phương tiện
ấy để giáo hóa chúng sinh. Tại sao, vì nếu Như Lai tồn
tại lâu dài thì những kẻ phước đức mỏng mảnh không
lo gieo trồng gốc rễ điều lành, y nguyên nghèo nàn hèn hạ,
tham đắm năm thứ dục lạc, sa vào mạng lưới tư tưởng
sai lầm. Những kẻ ấy nếu thấy Như Lai thường tồn tại
mà không nhập diệt thì khinh thường, phóng túng mà nhàm chán,
biếng nhác, chứ không có ý tưởng Như Lai khó gặp, không
sinh tâm lý tôn kính, vì vậy mà Như Lai phương tiện nói rằng
chư vị tỷ kheo, phải biết các đức Như Lai xuất thế rất
là khó gặp. Trải qua vô lượng trăm ngàn vạn ức thời kỳ,
những kẻ phước đức mỏng mảnh mới thấy Như Lai hoặc
vẫn không thấy được, vì sự thể này mà Như Lai nói rằng
chư vị tỷ kheo, Như Lai rất là khó gặp. Những kẻ phước
đức mỏng mảnh nghe nói như vậy thì tất nghĩ đến sự
khó gặp ấy mà trong lòng luyến mộ, khao khát và ngưỡng
vọng đối với Như Lai, tự nhiên gieo trồng gốc rễ điều
lành, vì vậy nên Như Lai không thật nhập diệt mà tự nói
nhập diệt. Chư thiện nam tử, cách thức hóa độ của các
đức Như Lai là như vậy, vì hóa độ chúng sinh mà nói, nên
nói thế nào cũng trung thực chứ không sai lầm, dối trá.
Ví như một vị
lương y trí tuệ thông suốt, chế thuốc hay và chữa bịnh
giỏi. Lương y nhiều con, mười người, hai mươi người, cho
đến cả trăm. Vì có việc nên lương y đi xa, đến các nước
khác. Các con ông, sau khi ông đi, dùng nhằm thuốc độc của
kẻ khác. Độc phát nên sảng loạn, lăn lóc mặt đất. Khi
ấy người cha trở về. Các con dùng nhằm thuốc độc hoặc
mất trí hoặc không mất, nhưng thấy cha từ xa thì cùng mừng
mà quì lạy, chào đón, rằng cha về yên lành. Chúng con ngu
muội, dùng lầm thuốc độc, xin cha cứu chữa cho chúng con
sống còn. Người cha thấy các con đau đớn như vậy thì y
theo sách thuốc mà soạn ra một phương thuốc, tìm cây thuốc
tốt với sắc hương vị đều tốt, đem quết thật nhuyễn,
rây thật mịn, hòa trộn với nhau, rồi đưa cho các con mà
bảo, dược phẩm này rất quí, sắc hương vị đều tốt,
các con dùng đi, thì mau hết đau đớn, không độc chất nào
mà còn được nữa. Trong các con, ai không mất trí, thấy dược
phẩm sắc hương vị đều tốt ấy thì dùng liền và bịnh
lành hết. Còn những người mất trí thì thấy cha về tuy
cũng mừng, cũng chào đón, cũng xin chữa bịnh, nhưng cho thuốc
lại không chịu dùng; tại sao, vì độc tố quá sâu, làm cho
mất trí, nên dược phẩm sắc hương vị đều tốt mà cho
là không tốt. Người cha nghĩ rằng, những đứa con này thật
đáng thương, trúng độc đến nỗi loạn trí, tuy thấy ta
cũng mừng, cũng xin cứu chữa, nhưng thuốc tốt như vầy lại
không chịu dùng. Ta phải lập chước phương tiện làm cho
các con chịu dùng thuốc ấy. Ông bảo, các con phải biết
ta già rồi, giờ chết đã đến. Dược phẩm tốt này ta để
lại ở đây, các con lấy dùng thì khỏi lo không lành. Chỉ
dạy như vậy rồi ông lại đến nước khác, cho sứ giả
về bảo cha các người chết rồi. Bấy giờ các con nghe nói
cha chết, lòng rất lo buồn mà nghĩ, cha còn thì thương mà
cứu chữa và bảo vệ chúng ta. Nay cha bỏ chúng ta mà chết
xa xôi ở xứ người! Tự nghĩ côi cút, không nơi nương tựa!
Nghĩ mãi nên tỉnh trí. Và nhận ra được dược phẩm sắc
hương vị đều tốt, tức khắc lấy dùng và bịnh lành liền.
Người cha nghe các con lành cả thì về lại cho các con thấy.
Chư thiện nam tử, ý chư vị nghĩ thế nào, có người nào
chỉ trích được rằng vị lương y như vậy có lỗi dối
trá chăng? Không, bạch đức Thế Tôn. Chư thiện nam tử, Như
Lai cũng vậy. Như Lai thành Phật đến nay đã cực nhiều con
số thời kỳ vô số, chỉ vì cứu độ chúng sinh mà Như Lai
phương tiện tuyên bố nhập diệt, nhưng không ai có thể nói
đúng cách rằng Như Lai có lỗi nói dối.
Muốn lặp lại
ý nghĩa đã nói, nên khi ấy đức Thế Tôn nói những lời
chỉnh cú sau đây.
(1-Như Lai từ
khi
2) thành Phật
đến giờ,
trải qua cực
nhiều
thời kỳ vô số.
Trong thì gian ấy
Như Lai thường
xuyên
thuyết pháp giáo
hóa
vô số chúng sinh,
trong đó có số
bồ tát dũng xuất,
đặt họ vào
trong
tuệø giác Phật
đà
cũng lâu đến
số
vô lượng thời
kỳ.
(3) Chỉ vì hóa
độ
chúng sinh biếng
nhác,
Như Lai phương
tiện
nói rằng nhập
diệt;
nhưng thật Như
Lai
không có nhập
diệt,
mà thường ở
đây
thuyết pháp giáo
hóa.
(4) Như Lai thường
ở
tại quốc độ
này,
nhưng vì thần
lực
cực kỳ siêu
việt,
vì mọi chúng
sinh
ảo giác thác
loạn,
Như Lai bên cạnh
mà vẫn không
thấy.
(5) Chúng sinh nếu
thấy
Như Lai nhập diệt
thì cúng xá lợi
một cách lớn
lao,
và cùng cảm thấy
lưu luyến hâm
mộ
mà sinh tâm lý
khao khát ngưỡng
vọng.
(6) Khi họ tin
tưởng,
chân thành, ôn
nhu,
thiết tha muốn
được
nhìn thấy Như
Lai
mà không tiếc
nuối
đến cả tính
mạng,
bấy giờ Như
Lai
cùng với Tăng
chúng
đồng xuất hiện
ra
tại Linh sơn này.
(7) Và nói với
họ
cho biết Như Lai
thường còn tại
đây
chứ không nhập
diệt.
Nói rằng nhập
diệt
rằng không nhập
diệt
chỉ do Như Lai
phương tiện mà
nói.
(8) Ở quốc độ
khác
có những chúng
sinh
tôn kính, tin tưởng,
thích thú Như
Lai,
Như Lai lại hiện
tại quốc độ
ấy,
tuyên thuyết cho
họ
chánh pháp tối
thượng.
Chư vị không
nghe
về sự thể ấy,
chỉ nói Như Lai
đã nhập diệt
rồi.
(9) Như Lai nhìn
thấy
bao người cam
tâm
trầm mình ở
trong
mọi sự khổ
não,
nên không hiện
thân
cho họ nhìn thấy,
để họ sinh ra
khao khát ngưỡng
vọng;
và khi lòng họ
lưu luyến hâm
mộ,
bấy giờ Như
Lai
lại hiện thân
ra
tuyên thuyết cho
họ
chánh pháp tối
thượng.
(10) Thần lực
Như Lai
là như thế ấy,
vô số thời kỳ
thường ở Linh
sơn
cùng với bao nhiêu
chỗ ở khác nữa.
(11) Chúng sinh
nhìn thấy
thì thấy hoại
kiếp
lửa dữ đốt
cháy
cả quốc độ
này.
Nhưng chính lúc
ấy
quốc độ Như
Lai
vẫn thường yên
ổn,
chư thiên nhân
loại
vẫn thường tràn
đầy
trong quốc độ
ấy.
(12) Vườn rừng
lầu đài
trang trí vàng
ngọc,
cây ngọc sum sê
những hoa và quả,
mọi người thích
thú
du ngoạn trong
đó.
(13) Chư thiên
thì đánh
trống của chư
thiên,
lại thường diễn
tấu
các thứ nhạc
khí
và rưới hoa xuống
loại như mạn
đà,
rải trên Như
Lai
và cả đại chúng.
(14) Tịnh độ
Như Lai
tồn tại như
thế,
vậy mà chúng
sinh
thấy lửa đốt
hết,
thấy bao lo sợ,
kinh hoàng, đau
đớn.
Những nỗi khổ
ấy
thấy đầy khắp
cả.
(15) Bao chúng sinh
ấy
vì những nhân
tố
hành vi tội ác,
mà bao thời kỳ
danh hiệu Tam bảo
cũng không được
nghe,
huống chi được
thấy
thân thể Như
Lai.
(16) Những ai tu
hành,
chân thành, ôn
nhu.
thì đều thấy
được
thân thể Như
Lai
thường ở tại
đây
tuyên thuyết chánh
pháp.
(17) Vì những
người này
mà Như Lai nói
đời sống Như
Lai
vô biên vô lượng;
còn ai lâu lắm
mới thấy Như
Lai,
Như Lai vì họ
nói Phật khó
gặp.
(18) Trí lực Như
Lai
là như thế đó.
Ánh sáng trí ấy
chiếu soi vô tận,
đời sống Như
Lai
vô số thời kỳ,
là do Như Lai
lâu xa tu tập
hành vi thích đáng
mà thực hiện
được.
(19) Tất cả chư
vị
là người có
trí,
với sự thể
này
đừng sinh ngờ
vực.
Hãy loại bỏ
hết
mọi sự ngờ
vực,
vì lời Như Lai
thật chứ không
dối.
(20) Ví như lương
y
khéo chước phương
tiện;
để chữa cho
những
đứa con cuồng
sảng,
nên thật còn
sống
mà nói chết rồi,
nhưng ai nói được
ông ấy dối trá?
(21) Như Lai cũng
vậy;
là vị từ phụ
cứu chữa bao
kẻ
đau khổ thác
loạn:
chính vì cứu
chữa
bao kẻ thác loạn
mà thật thường
còn
lại nói nhập
diệt.
(22) Vì nếu để
họ
thường thấy
Như Lai
thì họ sinh ra
kiêu căng, mặc
ý,
phóng túng tham
đắm
năm thứ dục
lạc,
và sa vào trong
các nẻo đường
dữ.
(23) Như Lai thường
xuyên
thấy biết chúng
sinh
ai có ai không
đi theo đường
chánh,
rồi tùy trường
hợp
cần phải hóa
độ
cho họ thế nào,
Như Lai nói pháp
với những cách
nói
thích ứng cho
họ.
Như Lai thường
xuyên
nghĩ với ý nghĩ
là làm cách nào
cho các chúng sinh
cùng được nhập
vào
tuệ giác vô thượng,
mau chóng thành
tựu
thân thể Như
Lai.

x |